Trong phòng khách mờ tối, tay trái tôi cầm ly vodka pha đ/á, tay phải khẽ xoa môi, hỏi: "Tôi bị trói buộc vào cái hệ thống quái gì thế này?"

Một giọng điện tử lạnh băng vang lên: 【Dù cậu có hỏi tám trăm lần thì câu trả lời vẫn vậy, đây là Hệ thống công lược "Yêu đến ch*t đi sống lại, dù cách trở muôn trùng vẫn thành đôi".】

Tôi lau vệt rư/ợu vừa phun ra bên mép, hỏi: "Công lược ai?"

【Nam chính chứ còn ai.】

Tôi đứng dậy, sải đôi chân dài một mét tám đi về phía cửa sổ: "Tôi là một kẻ phản diện, bắt tôi đi công lược nam chính, còn phải yêu đến ch*t đi sống lại, thành đôi thành cặp nữa á?!"

Tôi hít sâu một hơi, ném mạnh ly rư/ợu xuống đất!

"Thế còn tạm chấp nhận được, nhưng tôi là đàn ông con trai, làm sao mà 'công' được hắn? Ba chữ thôi: Không làm được!!"

【Vậy thì cậu ch*t đi.】

1

Tôi bình tĩnh xoay người đi vào bếp tìm chổi: "Cũng không phải là không thể thương lượng, nói rõ hơn xem nào."

【Tuy cơ chế ghép đôi của chúng ta có chút trục trặc, nhưng nhiệm vụ này không khó đâu. Cậu chỉ cần khiến hắn yêu cậu, sau đó cậu đ/á hắn, khiến hắn h/ận cậu, rồi cậu lại yêu hắn, để hắn nhục mạ cậu tơi bời, rồi cậu lại kh/inh miệt hắn, cuối cùng đôi bên cùng tiến tới, thành đôi thành cặp là được!】

Giọng điện tử dứt lời, căn phòng chỉ còn lại sự im lặng ch*t chóc.

Một lúc sau, hệ thống ngập ngừng lên tiếng: 【Hay là cậu cứ ch*t quách cho xong đi.】

Tôi tên Diệp Cảnh, là một thành viên trong đội quân xuyên không. Vốn dĩ xuyên vào nhân vật phản diện tuy đất diễn ít nhưng lại cực kỳ ngầu này, tôi rất hài lòng.

Nhưng giờ đây, giấc mộng "làm xong rồi chạy" của tôi đã tan thành mây khói.

2

Ngồi xổm dưới chân tòa nhà công ty nam chính, tôi nghi ngờ hỏi hệ thống: "Cách của ngươi thực sự hiệu quả chứ?"

Hệ thống quả quyết: 【Chắc chắn rồi! Nữ chính chính là vì vô tình quẹt xước xe nam chính mà mở ra một mối tình dài hơi đầy kịch tính đấy!】

Tôi do dự: "Tôi cào xước con Rolls-Royce của hắn, hắn không đá/nh tôi chứ?"

【Không đâu! Nam chính là kiểu công tử quý tộc thanh lãnh mà!】

"Được thôi."

Tôi miễn cưỡng tin lời hệ thống, đạp chiếc xe đạp công cộng tiến lại gần chiếc Rolls-Royce đen tuyền của nam chính. Ướm chừng hồi lâu, tôi bẻ lái, nhắm chuẩn, rồi... xoẹt một cái!

"Xong." Tôi hài lòng gật đầu, chuẩn bị tìm chỗ nấp để tạo cuộc gặp gỡ tình cờ.

Vừa quay người lại, một người đàn ông cao ráo với gương mặt tuấn tú đang đứng cách tôi ba mét, đút tay túi quần nhìn tôi.

"Cái đó..." Tôi hắng giọng: "Tôi đạp xe, vô tình làm xước xe anh rồi."

Người đàn ông không cảm xúc nhìn tôi, chậm rãi rút điện thoại ra.

"110 phải không? Ở đây có người cố ý làm xước xe, hành vi rất x/ấu, đã cấu thành tội h/ủy ho/ại tài sản, phiền các anh đến xử lý nhanh giúp."

"Đồng chí cảnh sát, tôi thật sự không cố ý quẹt xe anh ta mà!"

Trong đồn cảnh sát, tôi sốt ruột đến mức suýt quỳ xuống thề: "Tôi đâu có đi/ên, rảnh rỗi không có việc gì làm đi cào xe hắn làm gì!"

Nam chính Quý Nguyên Châu ngồi trên chiếc ghế da cũ, dáng vẻ thanh lãnh quý phái, khiến cả cái phòng hòa giải như được nâng tầm đẳng cấp lên tám độ.

"Cậu lượn lờ quanh xe tôi mười phút, thay đổi ba góc độ, thử tám tư thế, mới cào ra được một vết xước trị giá một trăm nghìn tệ trên xe tôi."

Quý Nguyên Châu từ chối ly trà cảnh sát đưa, nhàn nhạt nói: "Cậu bảo đây không phải cố ý?"

Tôi đúng là khổ không nói nên lời: "Tôi lượn lờ mười phút đó là để thưởng thức lớp màng chống xước của anh thôi!"

Quý Nguyên Châu rõ ràng không tin, nói với cảnh sát: "Tôi không chấp nhận hòa giải, tôi yêu cầu cậu ta chịu trách nhiệm hình sự."

Đệt, anh bạn à, thế này thì hơi quá đáng rồi đấy!!

3

Cảnh sát cũng thấy chuyện bé x/é ra to, cứ nháy mắt ra hiệu cho tôi.

"Anh Diệp, anh có nỗi khổ tâm gì không? Cứ nói ra hết đi, vì chuyện này mà làm cho không vui, thật không đáng!"

Quý Nguyên Châu khẽ cười: "Nỗi khổ tâm? Tôi không nghĩ vậy, ngược lại giống như tiểu nhân trả th/ù thì đúng hơn. Dù sao thì tháng trước, mảnh đất Tân Nam Hà kia cậu ta không giành được mà."

Nghe vậy, tôi tức đến mức nghiến răng ken két, cuối cùng quyết định "đ/ập nồi dìm thuyền": "Được, muốn nỗi khổ tâm đúng không! Để ông đây nói cho anh biết tôi có nỗi khổ tâm gì!"

Nói đoạn, tôi hít sâu một hơi, giọng vang dội như sấm: "Tôi muốn thu hút sự chú ý của anh! Ông đây để mắt đến anh rồi!!"

Quý Nguyên Châu, người được mệnh danh là công tử quý tộc đi/ên rồ, lạnh lùng, cao ngạo. Sau khi tôi gào xong câu đó, hắn suýt nữa tiễn tôi đi gặp Diêm Vương, may mà cả đồn cảnh sát phải hợp sức mới kéo hắn lại được.

Bước ra khỏi đồn, Quý Nguyên Châu lạnh lùng nhìn tôi: "Tôi đồng ý hòa giải là vì tôi khoan dung, cũng vì không muốn nghe cậu nói nhảm nữa. Tự liệu mà làm, bớt làm mấy trò bẩn thỉu gây buồn nôn này đi."

Tôi ôm chiếc ví trống rỗng, nước mắt rơi trong gió. Đền bù tiền sửa xe mười tám vạn cho hắn rồi mà còn dám nói mình khoan dung.

Tiễn Quý Nguyên Châu đi xa, tôi gõ tới tấp vào hệ thống: "Ngươi bảo giờ phải làm sao đây, ấn tượng của Quý Nguyên Châu về tôi chắc chắn đã xuống đáy vực rồi, công lược cái nỗi gì nữa! Tôi t/ự s*t cho xong!"

Hệ thống vội vàng: 【Cậu đừng tiêu cực thế! Thế này nhé, theo cốt truyện gốc, tuần sau có một buổi tiệc của giới thượng lưu tại khách sạn Hoa Viên, nữ chính làm nhân viên phục vụ ở đó. Cậu cứ theo sau học hỏi, đến thời khắc quyết định thì hất cẳng nữ chính ra để tự mình lên sân khấu!】

Thế là cuối tuần, tôi diện bộ đồ cao cấp xuất hiện trước cửa khách sạn.

4

Bước vào buổi tiệc, nhiệm vụ ưu tiên của tôi là tìm nữ chính.

Nữ chính Tống Phù, đóa hoa nhỏ kiên cường thanh thuần. Những dòng mô tả về cô ta trong sách chiếm gần nửa chương, tóm lại chỉ gói gọn trong bốn chữ: Hào quang nhân vật chính.

Tôi đứng sau cột trụ trong sảnh tiệc, cẩn thận quan sát từng cử chỉ của Tống Phù, trong lòng không khỏi trống đá/nh liên hồi: "Liệu có được không? Tôi làm gì có hào quang nhân vật chính đâu!"

【Đừng tự ti, cậu cũng không tệ đâu, lên đi!】

Tôi được cổ vũ, cầm ly sâm panh, sải bước với phong thái "người thân cũng không nhận ra", thản nhiên đi theo sau Tống Phù, lặng lẽ chờ đợi cảnh Tống Phù làm đổ rư/ợu trong cốt truyện gốc.

Nào ngờ chưa kịp đi được mấy bước, cánh tay tôi đã bị ai đó túm lấy, cả người bị ấn ch/ặt vào bức tường lạnh lẽo.

"Cậu bi/ến th/ái à?" Phía sau, giọng Quý Nguyên Châu lạnh lẽo: "Nhìn chằm chằm cô bé người ta suốt nửa tiếng đồng hồ. Nghe nói trong giới có thằng khốn thích chơi đùa con gái nhà lành, xem ra là nói cậu rồi nhỉ?"

"Tôi chơi đùa con gái cái búa ấy!" Tôi bị hắn vặn đ/au điếng, tức gi/ận đến mức nói năng không suy nghĩ.

"Tôi là gay, anh hiểu không! Tôi là gay! Từ tận đáy lòng tôi không hề thích con gái!!"

Câu gào đó vừa thốt ra, b/án kính năm mét xung quanh im phăng phắc.

Cổ tay bỗng nhiên được thả lỏng, ngoảnh lại, Quý Nguyên Châu đã đứng cách tôi ba mét.

Tôi nhìn ánh mắt kinh ngạc của nửa hội trường, đầy bi phẫn chỉ trích Quý Nguyên Châu: "Dựa vào cái gì anh chạy xa thế? Chuyện tôi là gay chẳng lẽ anh không có chút trách nhiệm nào sao?!"

Động tác chỉnh tay áo của Quý Nguyên Châu khựng lại. Hắn nhìn tôi, chậm rãi nở nụ cười lạnh lẽo: "Trách nhiệm của tôi, chính là tiễn cậu đi gặp Chúa."

5

"Tôi không chấp nhận hòa giải! Sống mũi này của tôi là tự nhiên không pha tạp, điểm nhấn chính là độ cao thẳng, hắn đ/ấm một cái suýt nữa làm tôi g/ãy mũi, tôi nhất định không hòa giải!"

Trong đồn cảnh sát quen thuộc, Quý Nguyên Châu ngồi thong dong bên cạnh, chậm rãi nói: "Tôi sẵn lòng chi trả mọi chi phí y tế cho anh Diệp để bày tỏ sự hối lỗi."

Tôi dán băng cá nhân trên mũi, gi/ận dữ: "Tôi dùng bảo hiểm y tế tổng cộng hết bốn mươi bảy tệ tám mươi tám xu, còn chưa bằng số lẻ tiền sửa xe, sự hối lỗi của anh rẻ mạt quá đấy!"

Cảnh sát nhỏ cũng nói: "Dù sao thì anh Quý, anh ra tay là không đúng rồi. Anh Diệp là bên bị hại, quả thực có quyền không hòa giải."

Quý Nguyên Châu chậc lưỡi: "Vậy cậu còn muốn thế nào nữa?"

Tôi vừa định tặng hắn một tràng những câu ch/ửi thề thì hệ thống bỗng vang lên.

【Ký chủ, cơ hội tốt đây, hay là cậu nhân cơ hội này nghĩ cách gì đó để kéo gần khoảng cách, bồi đắp tình cảm với nam chính đi?】

Lời hệ thống nhắc nhở tôi kịp thời, sau khi bình tĩnh lại vài giây, tôi nói: "Thế này đi, chúng ta kết bạn WeChat, tám vạn lì xì xóa bỏ ân oán."

Quý Nguyên Châu mặc cả: "Tám trăm."

"Mẹ nó..." Chạm phải ánh mắt của Quý Nguyên Châu, tôi x/ấu hổ đến mức c/âm nín: "...Thích con số may mắn này."

...

"Rùa ăn than."

Ra khỏi đồn cảnh sát, tôi không nhịn được mà đảo mắt, lầm bầm: "Đồ khốn kiếp lòng dạ đen tối."

Quý Nguyên Châu thong thả quay đầu lại: "Cái gì?"

Tôi nặn ra nụ cười: "Khen anh người đẹp tâm thiện."

Quý Nguyên Châu khịt mũi: "Tuy không biết cậu mắc chứng b/ệnh t/âm th/ần gì, nhưng Diệp Cảnh này, bớt đến trêu chọc tôi đi, tôi không muốn có thêm bất kỳ dây dưa nào với cậu nữa."

Tôi sững sờ, theo bản năng lấy điện thoại ra thử, dấu chấm than đỏ chót hiện lên đầy chói mắt.

Tôi rất không vui, chặn ngay trước đầu xe hắn: "Bỏ tôi ra khỏi danh sách đen, không thì bước qua x/ác tôi mà đi..."

"Ầm" một tiếng, động cơ xe khởi động, tôi theo bản năng run lên. Quý Nguyên Châu ngồi trên ghế lái nhìn tôi không cảm xúc, bấm còi cảnh cáo.

Tôi nuốt nước bọt: "Vậy thì anh..."

Lời chưa nói hết, chiếc xe trước mắt lùi lại, đá/nh lái, vòng qua tôi rồi lao ra đường, chỉ để lại cho tôi làn khói xe đen ngòm.

Hệ thống hiện ra: 【Ký chủ, tôi khuyên cậu lần sau hãy nằm lên nắp capo xe hắn.】

Tôi nghiến răng: "Xe đến núi ắt có đường, không được thì tôi tháo bánh, lần tới gặp lại, việc đầu tiên tôi làm là tháo bánh xe hắn!!"

Độ hảo cảm chưa lên được, suýt nữa còn mất luôn cái mũi tự nhiên, tôi kiệt sức, quyết định nằm im hai ngày rồi mới tính tiếp chuyện công lược.

6

Sáng thứ Hai, tôi lái chiếc Maybach đến tòa cao ốc văn phòng.

"Tổng giám đốc Diệp."

Trợ lý gõ cửa bước vào, tay ôm một xấp tài liệu dày cộp: "Đây là những tài liệu anh cần xem qua, còn có dự án mới ở khu Tây Thành."

Tôi nốc cạn ly Americano đ/á: "Dự án Tây Thành?"

Trợ lý gật đầu: "Dự án này nhiều quản lý bộ phận đều thấy ổn, nhưng phía nhà họ Quý hình như cũng có ý, nếu..."

Chưa đợi trợ lý nói xong, tôi ngẩng phắt đầu lên: "Nhà họ Quý cũng nhắm đến?"

Trợ lý tiếp tục gật đầu: "Nhà họ Quý có lẽ đã tiến hành đá/nh giá vòng đầu rồi."

Nghe vậy, tôi xoay chuyển bộ n/ão thông minh, nhanh chóng kết luận.

Dự án này, tôi phải cư/ớp.

Hệ thống khó hiểu: 【Tại sao chứ? Cậu tranh giành làm ăn với nam chính, độ hảo cảm lại giảm xuống đấy.】

Tôi thầm nghĩ: "Độ hảo cảm của tôi vốn dĩ về con số không rồi, còn quan tâm gì đến dự án cỏn con này nữa? Hơn nữa ngươi nghĩ xem, những việc tôi làm trước đó tuy thu hút sự chú ý của nam chính, nhưng rõ ràng không phải sự chú ý tích cực. Chỉ cần tôi cư/ớp được dự án này, thực hiện nó, hoàn thành nó."

Tôi nở nụ cười khoái chí: "Nam chính chẳng phải sẽ lập tức chú ý tới ánh mắt đ/ộc đáo, năng lực xuất chúng, thành tích ưu tú của tôi sao? Thế chẳng phải là... thành công rồi!"

Hệ thống im lặng một lúc: 【Thật khó để bình luận, dù sao thì cách biệt nghề nghiệp như cách biệt núi sông, tôi chúc cậu thành công vậy.】

Tôi vung tay ra lệnh: "Dự án Tây Thành, chúng ta cũng làm!"

7

Quả nhiên, không lâu sau khi công ty chúng tôi tiến quân vào dự án Tây Thành, điện thoại của Quý Nguyên Châu gọi đến.

"Đầu óc cậu có b/ệnh à?"

Đầu dây bên kia, Quý Nguyên Châu như không thể nhịn được nữa, muốn tháo tung đầu tôi ra: "Cậu làm sản phẩm tiêu dùng hàng ngày, đi tranh giành thiết bị y tế kỹ thuật cao ở Tây Thành làm cái gì??"

Tôi gãi đầu: "Dầu gội nhà chúng tôi cũng đi theo con đường cao cấp mà, sao lại không thể so tài cao thấp chứ?"

"Rất ngưỡng m/ộ dũng khí và quyết tâm 't/ự s*t' thản nhiên của cậu."

Tôi chậc lưỡi: "Cùng lắm thì tôi đi tham gia đấu thầu cho biết thôi, giúp anh loại bỏ một giá cao nhất, lại giúp anh lọc bớt một giá thấp nhất, tăng tỷ lệ thắng cho anh."

Quý Nguyên Châu dường như sững sờ, một lúc lâu sau, hắn chậc lưỡi đầy đ/au đầu: "Chuyện này cậu bớt nhúng tay vào, tập trung làm dầu gội của cậu đi."

Tôi bĩu môi, lầm bầm: "Tháo bánh xe của anh."

"Cái gì??"

Tôi vội nói: "Không có gì, tôi bảo chúc anh thành công."

Quý Nguyên Châu im lặng, lại cảnh cáo tôi: "Không được nhúng tay vào, nghe rõ chưa?"

Tôi đáp "Vâng vâng": "Biết rồi."

"Tổng giám đốc Diệp!"

Không may thay, trợ lý hớn hở gõ cửa văn phòng: "Hồ sơ dự thầu đã làm xong, các quản lý đã sẵn sàng, chúng ta có thể xuất phát bất cứ lúc nào!"

Tôi cầm điện thoại nuốt nước bọt: "Cái đó, anh nghe tôi..."

"Diệp Cảnh," đầu dây bên kia, Quý Nguyên Châu đã nghiến răng: "Cậu đến tập đoàn Quý thị cho tôi!"

Biết là đi để chịu m/ắng, tôi ỉu xìu suốt dọc đường. Hệ thống cổ vũ tôi: 【Nhìn xem, Quý Nguyên Châu quan tâm cậu kìa, chẳng lẽ cậu không nên vui mừng sao?】

Tôi nghĩ lại, hình như cũng có lý — lý cái đầu ngươi ấy!

8

Bước vào văn phòng Quý Nguyên Châu, hắn mỉa mai tôi một trận tơi bời, tóm lại chỉ có một câu: Bò vàng giẫm đường bùn, càng giẫm càng rối.

"Dự án Tây Thành vốn dĩ đã rất phức tạp, cậu lại vào đây quấy đục nước, việc làm ăn này của tôi còn làm được không?" Quý Nguyên Châu lạnh lùng nói: "Rút lui đi, bớt nhúng tay vào."

Tôi không nói gì, ngồi trong văn phòng hắn gi/ận dỗi.

Quý Nguyên Châu day day thái dương đầy đ/au đầu: "Cút về đi, nhìn cậu đứng đây tôi thấy phiền."

Tôi không thể tin nổi: "Đại ca, tôi ngồi xe Maybach nửa tiếng đồng hồ đến đây, chẳng lẽ chỉ để nghe anh m/ắng một trận thôi sao?!!"

Quý Nguyên Châu cau mày: "Vậy cậu còn muốn thế nào nữa, nói trước nhé, Tây Thành..."

"Bỏ tôi ra khỏi danh sách đen."

"...cái dự án đó, thế nào?"

Quý Nguyên Châu sững sờ, ánh mắt nhìn tôi hiếm khi lộ vẻ ngỡ ngàng.

Tôi hơi x/ấu hổ, nhưng vẫn lặp lại lần nữa: "Anh bỏ tôi ra khỏi danh sách đen đi, như vậy sau này chúng ta có thể trao đổi trực tuyến."

Quý Nguyên Châu im lặng, một lát sau, hắn thở dài thỏa hiệp, lấy điện thoại ra bỏ tôi khỏi danh sách đen.

"Không có việc gì thì đừng làm phiền tôi."

Tôi bật cười: "Thế thì không được đâu."

Tranh thủ lúc Quý Nguyên Châu chưa đen mặt, tôi vội vẫy tay: "Anh bận đi, tôi đi đây."

Quý Nguyên Châu không cho tôi nhúng tay vào dự án Tây Thành, tôi đành phải tiếp tục mày mò với dầu gội cao cấp của mình.

Hai ngày sau, tôi xách sản phẩm mới nghiên c/ứu được đến dưới chân tòa nhà Quý thị để chặn người.

Lái xe đến dưới tòa nhà công ty Quý Nguyên Châu, tôi tình cờ thấy Tống Phù đạp xe giao hàng rời đi.

Xem ra nữ chính đúng là như trong nguyên tác, nghèo khó nhưng luôn có cơ hội tình cờ gặp gỡ nam chính.

Tôi chậc lưỡi hồi lâu, vừa chuyển tầm mắt thì thấy dưới chiếc Rolls-Royce đen của Quý Nguyên Châu có người đang ngồi xổm.

Tôi thắc mắc, xuống xe đi tới vỗ vai hắn: "Làm gì đấy?"

Người đó gi/ật b/ắn mình, đồ đạc trong tay suýt rơi lả tả xuống đất.

Tôi kinh ngạc: "Không phải chứ anh bạn, có bánh xe anh cũng không được tháo thật đấy chứ!"

Người đàn ông hoàn h/ồn, gương mặt bị khẩu trang che khuất quá nửa vẫn lộ ra vẻ hung á/c. Hắn đột ngột vung tay về phía tôi, tôi theo bản năng giơ tay đỡ, cánh tay mát lạnh, đ/au điếng người.

Cái đống lả tả kia hóa ra là d/ao quân đội Thụy Sĩ.

9

Tôi lùi lại mấy bước, ôm cánh tay bị thương, cố gắng bình tĩnh: "Đại ca, thực ra tôi cũng đến để tháo bánh xe của hắn, sao anh lại误 thương đồng nghiệp thế này."

Người đàn ông nheo mắt, đôi đồng tử đen láy lộ vẻ âm u: "Anh Diệp, anh thực sự nghĩ người khác không nhận ra anh sao?"

Tôi hơi nhíu mày, vừa định nói gì đó thì nghe thấy giọng nói lạnh lùng sau lưng quát: "Cậu đang làm gì đấy?"

Tôi theo bản năng muốn ngoảnh lại, luồng gió lạnh trước mặt ập tới. Tôi thầm nghĩ "không xong rồi", vừa định ôm đầu lăn tại chỗ thì cánh tay đã bị người ta túm lấy kéo ngược về sau.

Tôi lập tức hít một hơi lạnh: "Quý Nguyên Châu! Anh kéo vào vết thương của ông đây rồi!!"

Trên hành lang b/ệnh viện, Quý Nguyên Châu nhìn nửa cánh tay đầy m/áu của tôi, khẽ nhíu mày.

Tôi ân cần nói: "Tuy kh//âu bảy mũi nhưng cũng không đ/au lắm đâu."

Quý Nguyên Châu định đứng dậy: "Vậy tôi đi trước, công ty còn cuộc họp."

"Này!" Tôi gi/ận dữ: "Tôi vì bảo vệ bánh xe của anh mới bị thương nặng thế này! Anh lại định bỏ mặc tôi sao?!!"

Quý Nguyên Châu dường như khẽ nhếch môi, giúp tôi xắn ống tay áo dính m/áu lên cao để tránh làm bẩn băng gạc.

"Biết đối phương là người thế nào không?" Quý Nguyên Châu hỏi.

Tôi lắc đầu: "Nhưng hắn hình như quen biết tôi."

Quý Nguyên Châu trầm ngâm, một lát không nói gì.

Tôi thăm dò hỏi: "Anh có mục tiêu nghi vấn nào không?"

Quý Nguyên Châu "ừ" một tiếng: "Tôi đã nói với cậu rồi, dự án Tây Thành rất phức tạp, liên quan đến rất nhiều việc. Hôm nay vốn dĩ tôi định đến Tây Thành đá/nh giá khảo sát thực địa, không ngờ lại xảy ra chuyện này. Xem ra có người đối với nhà họ Quý cực kỳ bất thiện."

Tôi "à" một tiếng.

Quý Nguyên Châu cau mày: "Cậu trước đó quan tâm dự án Tây Thành như vậy, cũng dễ bị nhắm tới, dạo này chú ý chút đi."

Tôi lại "à" một tiếng.

Quý Nguyên Châu chậc lưỡi: "Cậu ngốc à?"

Tôi hoàn h/ồn, bỗng thấy hơi cảm động: "Hóa ra anh trước đó hung dữ với tôi như vậy, thực sự là vì tốt cho tôi. Quả nhiên, trong lòng anh có tôi."

Quý Nguyên Châu không cảm xúc đứng dậy tìm y tá: "Khoa th/ần ki/nh ở tầng mấy?"

...

10

Rời b/ệnh viện, Quý Nguyên Châu nói: "Trưa ăn ngoài đi, muốn ăn gì?"

Tôi nghĩ một lúc: "Bún ốc."

Quý Nguyên Châu mặt không đổi sắc khởi động xe, xe chạy ra khỏi b/ệnh viện, rồi ông cụ non đó trực tiếp vứt tôi lại bên đường.

"Chuyển cho cậu hai trăm rồi," Quý Nguyên Châu ánh mắt thương hại: "Ăn cái gì đó ngon ngon đi."

"Quý Nguyên Châu!!"

Ngồi xổm trên vỉa hè, tôi cam chịu tìm đồ ăn ngoài.

Tiếng còi xe vang lên, gương mặt tuấn tú của Quý Nguyên Châu lộ ra từ cửa sổ xe: "Nếu không ăn c*t thì lên xe, tôi đưa cậu đi ăn món khác."

Tôi "xì" một tiếng: "Đó là do anh chưa nếm thử thôi, người thử qua rồi không ai là không khen ngon."

Quý Nguyên Châu dường như do dự một lúc: "Lên xe."

Tôi hơi ngạc nhiên, vội leo lên ghế phụ, tâm trạng vui vẻ: "Đi đi đi, về nhà tôi, tuần trước tôi mới m/ua gói gia vị, ngon cực——!"

Về đến nhà, tôi mời Quý đại gia vào nhà, lôi gói bún ốc trân quý ra: "Mời!"

Quý Nguyên Châu đã xắn tay áo lên, nhìn thấy gói gia vị lại dừng tay: "Siêu cay?"

Tôi "ừ ừ" gật đầu.

Quý Nguyên Châu vứt gói gia vị vào tủ: "Có vết thương, không được."

Tôi thèm món này suốt dọc đường, trong lúc cấp bách buột miệng: "Không sao, tôi là bi/ến th/ái! Kháng cay!"

Động tác của Quý Nguyên Châu khựng lại, ánh mắt nhìn tôi đầy ẩn ý: "Cậu tự định vị bản thân khá rõ ràng đấy."

Tôi nghiến răng nhịn.

"Thế cũng không được." Quý Nguyên Châu nhẹ nhàng từ chối, trước khi tôi kịp ch/ửi bới lại nói thêm: "Nhưng tôi có thể nấu món khác cho cậu ăn."

Vì tôi mà rửa tay nấu canh?

Tôi sững sờ, cảm thấy mình hình như còn lãi, thế là thôi không cằn nhằn nữa, lui ra khỏi bếp.

Nửa tiếng sau, Quý Nguyên Châu gọi tôi: "Ăn cơm đi."

Tôi phấn khích lao tới phòng ăn, rồi đứng hình khi nhìn thấy bãi hỗn hợp không thể đông đặc trong đĩa.

Sau khi sắp xếp ngôn từ hồi lâu, tôi nói: "Trông khá giống Slime đấy."

Quý Nguyên Châu cười như không cười: "Tôi lần đầu vào bếp, cậu đá/nh giá thế thôi à?"

Tôi than khổ: "Tôi đã thêm hai chữ 'Slime' sau tính từ 'c*t' để giảm bớt tính tấn công rồi, anh còn muốn tôi thế nào nữa?!!"

Cuối cùng thì đống Slime đó tất nhiên chẳng ai đụng tới, chúng tôi vui vẻ gọi đồ ăn ngoài.

11

Sau bữa cơm Quý Nguyên Châu lái xe về Quý thị, tôi rảnh rỗi chọc hệ thống.

"Ngươi nói xem, liệu giữa chúng tôi đã có bước tiến vượt bậc chưa?"

Hệ thống thầm thì: 【Cậu có biết trong nguyên tác, nữ chính lúc này đã công lược đến đâu rồi không? Họ đã hoàn thành ba lần nắm tay, hai lần ôm, và một lần hôn chạm môi.】

"Cái gì?!" Tôi kinh ngạc: "Cái tên lãnh cảm như Quý Nguyên Châu mà tiến triển nhanh thế á?!!"

Hệ thống h/ận sắt không thành thép: 【Thế cậu đang tự hào cái gì? Còn không mau lên đi!】

Tôi lầm bầm: "Hắn với nữ chính tiến triển nhanh thế, với tôi thì khô khốc như ngói, chỉ có thể chứng minh hắn căn bản là trai thẳng sắt thép, tôi có nỗ lực thế nào cũng vô ích."

Hệ thống lại quả quyết: 【Không thể nào.】

Tôi nghi ngờ: "Không thể nào? Không thể nào mà hắn với nữ chính có thể yêu nhau tám trăm chương, còn với tôi thì trừng mắt cau mày, đòi mười tám vạn?!!"

【Cậu cứ việc công lược, còn lại giao cho nam chính!】

Ồ, giao cho, giao cho ai??

Vì một câu nói của hệ thống, tôi mấy ngày liền ăn không ngon ngủ không yên.

Khi Quý Nguyên Châu đến đón tôi đi c/ắt chỉ, tôi cẩn thận hỏi hắn: "Anh là gay à?"

Quý Nguyên Châu không cảm xúc: "Cậu muốn ch*t à?"

Tôi co rúm trên ghế phụ không dám hé răng, trong đầu đ/ập hệ thống tám trăm lần.

"Dạo này cậu rảnh rỗi thì đừng có đi lung tung."

C/ắt chỉ xong, Quý Nguyên Châu nhìn tôi, thần thái khá nghiêm túc: "Bớt ra ngoài."

Tôi thăm dò: "Là phía Tây Thành lại xảy ra chuyện gì sao?"

Quý Nguyên Châu hơi nhíu mày, suy nghĩ một lúc mới nói: "Dự án đó tôi đang cân nhắc có nên tiếp tục theo đuổi hay không."

Tôi ngạc nhiên: "Tại sao?"

Quý Nguyên Châu nói: "Bốn công ty có ý định đầu tư, hầu như công ty nào cũng nhận được cảnh báo tổn hại ở các mức độ khác nhau, nhưng cũng vì ai cũng bị tổn hại nên không dễ x/ác định rốt cuộc là bút tích của nhà nào."

Tôi nghe thấy lạnh cả sống lưng: "Thương địch một nghìn, tự tổn hại tám trăm à."

Quý Nguyên Châu gật đầu: "Giờ chỉ xem ai là người hưởng lợi cuối cùng."

Tôi trầm tư hồi lâu, cầm điện thoại trên hộp tì tay vung vẩy trước mặt hắn, bấm lia lịa, rồi lại vung vẩy trước mặt hắn.

"Làm gì đấy?"

Tôi thở phào nhẹ nhõm: "Tôi đặt cho anh tám vệ sĩ, đồng hành toàn diện 24/7, tiêu chí là bách đ/ộc bất xâm."

Quý Nguyên Châu đ/au đầu: "Tôi có người phụ trách chuyên trách..."

"Không sao," tôi nói: "Dù sao thì cũng dùng tính năng thanh toán bằng khuôn mặt của anh mà."

"...Xuống xe!"

12

Về nhà, tôi nghe lời Quý Nguyên Châu ngoan ngoãn hai ngày, thứ Hai không dám tự lái xe, đặc biệt gọi một chiếc Didi đến công ty.

Trên đường, tôi nhắn tin cho Quý Nguyên Châu: 【Hôm nay đi Didi đến công ty.】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
3 RẮN THỊT Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
5 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
11 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END

Mới cập nhật

Xem thêm