Tôi là nam phụ đ/ộc á/c trong sách.
Khi thức tỉnh, tôi đang cậy mình mang th/ai mà bạo hành người chồng phản diện.
Người đàn ông quỳ trên mặt đất, hai đầu gối hơi tách ra, lưng khom xuống.
Tôi quất một roj vào tấm lưng trắng ngần của anh ta.
Giây tiếp theo, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng lòng của đứa bé trong bụng—
【Hu hu, ba ơi ba đứng lên đi, đứng lên đi mà.】
【Ba ơi, con c/ầu x/in ba đấy.】
【Con không làm con của ba cũng không sao đâu, thật đấy…】
【Ba không được để người đàn ông x/ấu xa đó đá/nh nữa, ba nghe thấy không hả?】
Hốc mắt người chồng phản diện đỏ hoe, nhìn chằm chằm vào bụng tôi.
Anh giơ tay định chạm vào, nhưng lại khựng lại giữa không trung.
Ngay sau đó, anh ngẩng đầu nhìn tôi.
Giọng nói như nghẹn lại nơi cổ họng, nghe vừa chua xót vừa khàn đặc:
"Chỉ cần em sinh đứa bé này ra, em muốn đá/nh hay m/ắng anh thế nào cũng được."
1
Đầu óc vừa tỉnh táo, cả người tôi vẫn còn đang ngơ ngác.
Nhất thời không biết nên phản ứng thế nào.
Lại nghe thấy đứa bé trong bụng khóc lóc nói:
【Ba ơi, sao ba không hiểu chứ?】
【Người đàn ông x/ấu xa đó không thích ba, cũng chẳng hề muốn sinh ra con.】
【Chỉ cần không có con, ba sẽ không bị ông ta bạo hành nữa mà.】
Giây tiếp theo—
Cố Tư Bùi đột nhiên nắm lấy cổ tay tôi.
Tôi gi/ật nảy mình.
Cây roj trong tay rơi bộp xuống đất.
Đồng tử Cố Tư Bùi chấn động.
Sự cố chấp đ/áng s/ợ trong đáy mắt anh gần như sắp hóa thành thực thể.
Bàn tay cũng r/un r/ẩy không kiểm soát được.
"Ngôn Lộ, em đá/nh anh m/ắng anh, hànhz hạz anh thế nào cũng được."
"Em muốn gì, anh cũng sẽ cho em."
"Anh chỉ cần… chỉ cần em sinh đứa bé ra thôi!"
Tôi ngẩn ngơ nhìn anh.
Trong đầu đột nhiên lóe lên vài mảnh vỡ của cốt truyện.
Tôi trợn trừng mắt.
Bịch một tiếng, quỳ rạp xuống trước mặt anh.
Đầu óc chập mạch, r/un r/ẩy nói:
"Đại… đại ca, tôi không phải người địa phương, việc này xin từ chối nhé."
Cố Tư Bùi: "???"
2
Tôi không nói dối.
Tôi thật sự không phải người địa phương.
Thế giới này là một cuốn tiểu thuyết đam mỹ.
Còn tôi, xuyên không từ trong bụng mẹ vào cuốn sách này.
Trở thành nam phụ đ/ộc á/c, kẻ cuồ/ng si, quỳ li/ếm nam chính công.
Trong nguyên tác, nam chính công tính tình bạc bẽo và hèn hạ, là một tên khốn nạn chính hiệu.
Hắn không thích nguyên chủ, nhưng lại cực kỳ tận hưởng cảm giác được nguyên chủ quỳ li/ếm.
Sau khi gặp nam chính thụ, hắn muốn thu tâm.
Mà nam chính thụ lại gh/ét nguyên chủ.
Thế là nam chính công hạ th/uốc nguyên chủ, muốn biến cậu thành món hàng trao đổi.
May mà nguyên chủ được người bạn thanh mai trúc mã thật thà c/ứu giúp.
Sau khi phát sinh qu/an h/ệ, nguyên chủ không tin là nam chính công hại mình, hiểu lầm rằng người bạn thanh mai vì thầm yêu mình nên cố tình thiết kế để chiếm đoạt.
Nguyên chủ hiểu lầm người bạn thanh mai cũng không phải không có căn cứ.
Vì cậu từng thấy người bạn đó thu thập cả một căn phòng đầy ảnh của cậu, cùng đủ loại đồ đạc cậu từng dùng, từng mặc, từng vứt đi.
Từ cái ống hút, cái cốc nhỏ, cho đến quần áo, quần dài các thứ.
Cho nên.
Cố Tư Bùi ngay từ đầu đã là một người đàn ông thật thà có chút âm u.
Về sau là bị nguyên chủ và nam chính công ép buộc đến mức trở thành đại phản diện.
3
Ở thế giới gốc, tôi cũng tên là Ngôn Lộ.
Tôi chưa từng đọc cuốn sách này.
Sở dĩ biết một chút cốt truyện, thực ra là do nghe hai nữ đồng nghiệp kể khi đang làm việc riêng.
Hai nữ đồng nghiệp ngồi cạnh bàn làm việc của tôi.
Nhàn rỗi chán chường, tôi liền nghe một lát.
Lúc đó nữ đồng nghiệp còn đùa, bảo theo luật xuyên không, tôi và nam phụ đ/ộc á/c trùng tên, biết đâu sẽ xuyên vào sách.
Không ngờ, lời nói đó lại thành sự thật.
Tôi thực sự xuyên vào cuốn sách này, trở thành nam phụ đ/ộc á/c vừa là song tính vừa có thể sinh con.
Vốn dĩ chỉ số thông minh không cao, tôi nghĩ cũng rất đơn giản—
Tôi muốn tránh xa phản diện, đi làm anh em với nam chính công.
Vì nam chính công tuy khốn nạn, nhưng đối với anh em thì rất tốt.
Sau khi gây dựng đế chế thương mại, hắn càng không tiếc tiền tiếp tế cho anh em, giúp anh em cũng trở nên giàu có.
Nhưng buồn cười ở chỗ.
Vì lúc đó tôi chỉ nghe sơ qua cốt truyện, nên đã nhầm lẫn tên của nam chính công và phản diện.
Cho nên…
Tôi làm anh em với phản diện suốt mười tám năm.
Đến năm mười tám tuổi, mới gặp nam chính công.
Cũng vào khoảnh khắc biết mình nhầm lẫn, tôi đã bị cốt truyện thao túng.
4
Khoảnh khắc thức tỉnh, tôi hoàn toàn sụp đổ.
Vì những gì nên làm, không nên làm, tôi đều đã làm cả rồi.
Kẻ làm chó li/ếm cho nam chính công là tôi.
Người trong nguyên tác mang th/ai bị ép gả cho Cố Tư Bùi, bị nam chính công tẩy n/ão mà h/ận Cố Tư Bùi đến tận xươ/ng tủy, ngày ngày ng/ược đ/ãi anh, chính là tôi.
Tôi không chỉ cậy mang th/ai mà ng/ược đ/ãi Cố Tư Bùi, còn liên lụy ng/ược đ/ãi cả bố mẹ chồng.
Đáng thương cho hai ông bà nửa đời thuận buồm xuôi gió chưa từng phải chịu ấm ức.
Giờ đã hơn năm mươi tuổi, ngày nào cũng phải chịu sự hànhz hạz của con dâu.
Cứ nghĩ đến những việc mình đã làm.
Tôi quỳ trước mặt Cố Tư Bùi, hổ thẹn cúi thấp người, thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào anh.
Vừa cúi đầu xuống, liền nghe Cố Tư Bùi hỏi:
"Còn đá/nh không?"
Tôi nhất thời không nghe rõ, đột ngột ngẩng đầu:
"Hả?"
"Còn đá/nh không?"
Đầu óc tôi trống rỗng, đáp một cách khô khốc:
"Không đá/nh nữa, cảm ơn nhé."
Giọng anh hơi lạnh, không nhanh không chậm:
"Ừ, cũng cảm ơn em."
Nói rồi, anh nhặt bộ quần áo bên cạnh, đứng dậy mặc vào.
Tôi hít một hơi lạnh, biểu cảm phức tạp.
Đúng vậy.
Việc bắt anh chịu đò/n xong còn phải nói cảm ơn với tôi là do tôi yêu cầu.
Lúc này, bên tai lại vang lên giọng nói phẫn nộ của đứa bé:
【Ai đời người tốt nào bị đá/nh xong còn phải nói cảm ơn chứ?】
【Ba ơi, ông ta chính là tên bạo hành gia đình!】
【Bạo hành gia đình chỉ có không lần và vô số lần, ba không thể cứ nhẫn nhịn mãi được đâu, biết không hả?】
【Ba phải dũng cảm phản kháng ông ta, ly hôn với ông ta đi ba ơi.】
Tôi: "..."
Tuy câu nào đứa bé cũng đang lên án tôi.
Nhưng chỉ cần nghe giọng nó, tôi lại cảm thấy một sự bất lực kiểu "rèn sắt không thành thép".
Nhìn lại Cố Tư Bùi.
Anh rũ mắt, khóe môi mím ch/ặt, lặng lẽ cài cúc áo.
Rõ ràng không nói một lời.
Rõ ràng không nhìn ra cảm xúc gì.
Nhưng cứ cảm thấy từng lỗ chân lông trên người anh đều tràn ngập sự ấm ức.
5
Sau khi Cố Tư Bùi mặc quần áo xong.
Thấy tôi vẫn quỳ dưới đất, cúi đầu khom lưng, anh luồn tay qua nách tôi đỡ tôi dậy.
Anh nhặt cây roj dưới đất bỏ vào ngăn kéo cạnh giường.
Sau đó, quay người bước ra khỏi phòng.
Mở cửa rồi đóng cửa, không hề lưu luyến chút nào.
Thực tế, lúc này Cố Tư Bùi lại đang nghĩ—
Người vợ xinh đẹp mà đ/ộc á/c của mình lại tiến hóa rồi.
Không phải người địa phương nên không thể sinh con…
Cho dù anh có muốn cả đời cũng không thể nói ra những lời gây sự kiểu này.
Giống như anh mãi mãi không bao giờ đoán được, bước tiếp theo cậu sẽ hànhz hạz anh thế nào.
Tuy anh đã quen rồi.
Nhưng hai ngày nay anh bị đá/nh hơi nhiều.
Cơ thể hơi không chịu nổi.
Thôi thì mau tránh xa vợ ra một chút vậy.
Nhưng đóng cửa lại, anh mới đột nhiên nhớ ra, còn phải nấu cơm cho vợ.
Vì vợ nói, đá/nh anh là một công việc tốn sức.
Cậu đá/nh xong sẽ bị đói.
Cho nên bắt anh sau khi bị đá/nh xong không được bôi th/uốc, phải mau đi nấu cơm cho cậu.
Còn cả đứa bé luôn khuyên anh tránh xa tên bạo hành gia đình đó…
Thực ra trong lòng anh cũng sụp đổ y như đứa bé vậy.
Vì anh không biết, phải làm sao để vợ yêu mình.
Anh là một người đàn ông truyền thống.
Đã bị vợ lấy đi thân x/ác, lại còn có cả con.
Đời này anh chỉ có thể là người của vợ.
Cho nên, anh không muốn cả đời cứ phải sống với vợ trong cảnh h/ận th/ù như vậy.
6
Tôi đứng tại chỗ.
Nhắm mắt hít thở sâu vài hơi.
Đầu óc rối bời.
Tôi thực sự đã nghĩ thế giới này quá đơn giản rồi.
Cứ tưởng chỉ cần không yêu nam chính công là có thể tránh được cốt truyện gốc.
Không ngờ tôi là một người ngoài địa phương…
À không, là một linh h/ồn ngoài địa phương.
Cốt truyện đã thao túng linh h/ồn ngoài địa phương như tôi thành một đứa trẻ m/a q/uỷ.
Lại còn bắt tôi coi Cố Tư Bùi như kẻ th/ù mà hànhz hạz.
đi/ên cuồ/ng lục lọi trong đầu.
Cuối cùng cũng nhớ ra một chút cốt truyện gốc.
Nguyên chủ, kẻ cuồ/ng si không đáy này, sẽ dùng đứa bé ép Cố Tư Bùi phải giao hết tài sản nhà họ Cố cho nam chính công.
Thậm chí còn trực tiếp thuê người b/ắt c/óc đứa bé để ép Cố Tư Bùi vào khuôn khổ.
Cố Tư Bùi vừa ký hợp đồng chuyển nhượng cổ phần công ty.
Nam chính công liền m/ua chuộc bọn b/ắt c/óc, trực tiếp b/án đứa bé đi.
Cố Tư Bùi không tìm thấy con, hoàn toàn sụp đổ.
Sau khi bị ép hắc hóa, anh đã đóng gói nguyên chủ tống lên con tàu chở hàng đi đến vùng biên giới Myanmar.
Kết cục cuối cùng của nguyên chủ…
Là bị móc tim móc phổi, xuất hiện ở khắp nơi trên toàn cầu.
——Bị móc tim móc phổi, bị móc tim móc phổi, bị móc tim móc phổi——
Những chữ này được phóng to, in đậm, đổi màu, xoay vòng, copy-paste liên tục gây ra sự tấn công tinh thần trong tâm trí tôi.
Tôi: "!!!"
Không được, tôi tuyệt đối không thể đi theo cốt truyện gốc bị móc tim móc phổi.
Đúng lúc này—
Điện thoại tôi đột nhiên đổ chuông.
Người gọi: Tịch Trạch.
Nam chính công, kẻ ngoài vòng pháp luật trong nguyên tác!
Khoảnh khắc nhạc chuông vang lên, cái đầu vừa tỉnh táo của tôi trống rỗng một thoáng.
Hình như có cái gì đó, đang chui vào đầu tôi.
Là cái gì?!
Ừm?
Sao tôi lại hơi không nhớ nổi cốt truyện gốc rồi?
Ch*t ti/ệt, có bẫy!
Tôi trợn trừng mắt, phản xạ cúp máy.
Cốt truyện gốc vốn đang mờ dần, lại trở nên rõ ràng.
Giây tiếp theo.
Điện thoại lại gọi đến.
Đầu óc tôi lại bắt đầu mụ mẫm.
Tôi: "!!!"
Lại cúp máy.
Cho số điện thoại vào danh sách đen.
Bà nó chứ.
Suýt nữa lại bị sức mạnh cốt truyện chiếm đóng cao điểm đại n/ão.
7
Sức mạnh cốt truyện này căn bản không coi tôi là người.
Nam chính công cứ gọi điện đến là muốn chui vào đầu tôi để thao túng.
Trong lòng tôi h/oảng s/ợ tột độ.
Cảm giác cốt truyện gốc "bị móc tim móc phổi" đang vẫy tay chào tôi.
Cái đầu óc nghèo nàn này thật sự không biết phải làm sao.
Liền chạy ra ban công, ngẩng đầu nhìn trời.
Phát ra âm thanh chân thành nhất:
"Tôi không phải nguyên chủ, tôi từ nơi khác đến."
"Anh đưa tôi về đi, thao túng nguyên chủ đi theo cốt truyện không được à?"
"..." Không ai thèm đoái hoài đến tôi.
Cúi đầu xuống, liền thấy bố mẹ chồng đứng dưới lầu, như bị ai đó yểm bùa định thân, không nhúc nhích.
Tôi: "???"
"Bố mẹ, hai người đang làm gì thế...?" Tôi nghi hoặc hỏi.
Ngay sau đó, nghe thấy mẹ Cố thì thầm: "Tiêu rồi, bị phát hiện rồi."
Sau đó.
Cả hai máy móc ngẩng đầu, cười gượng gạo với tôi:
"Con… con dâu, buổi tối tốt lành."
Mẹ Cố nhỏ giọng thăm dò: "Cái đó, dâu tây đã bỏ hạt mẹ chuẩn bị xong rồi, ra ngắm trăng đi con."
Bố Cố cũng cẩn thận từng chút nói: "Quýt đã bỏ xơ bố cũng chuẩn bị xong rồi, cùng mẹ con ra ngắm trăng thôi."
Tôi: "..."
Khoảnh khắc im lặng đó, tôi nhớ lại vài chuyện khi còn làm đứa trẻ m/a q/uỷ.
Để b/áo th/ù công bằng cho từng người nhà họ Cố.
Bắt hai ông bà đã hơn năm mươi tuổi phải bỏ hạt dâu tây, bỏ xơ quýt cho tôi.
Còn yêu cầu họ vào nhà phải bước chân trái trước, đi làm phải bước chân phải trước.
Thấy tôi không nói gì, bố mẹ Cố lập tức đứng trong tư thế ngoan ngoãn chờ bị m/ắng.
Mẹ Cố: "Hôm nay mẹ không được ngắm trăng à?"
Bố Cố: "Vừa nãy bố ra cửa có bước chân trái không nhỉ?"
Tôi: "..."
Tôi chỉ tay, hơi ngượng ngùng nói:
"Hôm nay hình như không có trăng."
Hai ông bà cùng ngẩng đầu.
Rồi lại cùng nhìn tôi, đồng thanh:
"Vậy… vậy không có trăng thì chúng ta về đi ngủ nhé?"
Nói xong, mắt lại cùng nhìn về phía cửa, có vẻ rất sốt ruột muốn vào nhà ngay lập tức.
Tôi: "Đi đi đi."
Hai ông bà như được đại xá, bước những bước nhỏ chạy biến vào trong nhà.
8
Tôi ngồi trong phòng suy nghĩ rất lâu.
Nguy cơ mình lại biến thành đứa trẻ m/a q/uỷ là rất lớn.
Để ngăn chặn nguy cơ này, tôi cảm thấy mình nên tìm một xó xỉnh nào đó tránh xa nam chính công và phản diện để trốn cốt truyện.
Đúng rồi.
Tôi nên ly hôn với phản diện, tách mình ra khỏi cốt truyện.
Sau đó tìm một nơi trốn cốt truyện.
Đầu óc nóng lên.
Nghĩ là làm.
Vừa định đi tìm Cố Tư Bùi, đột nhiên nghe thấy tiếng thở dài của đứa bé trong bụng.
【Haizz~】
【Bà nội thật thà, ông nội nhát gan, còn cả ông ba cứ lầm lũi chịu bạo hành, cái nhà này không có lấy một người nào thu phục được ông ba m/a q/uỷ này của con sao?】
【Nếu vậy, con sinh ra cũng chỉ có số chịu khổ.】
【Thôi thì thà ch*t trong bụng mẹ bây giờ luôn cho xong.】
Tôi: "???"
Suýt quên mất, còn có đứa bé này.
Phải làm sao đây?
Nếu không nghe thấy tiếng lòng của nó thì tốt.
Giờ nghe thấy rồi, tôi thực sự không làm được việc xóa sổ một sinh linh nhỏ bé như vậy.
Mang nó cùng trốn cốt truyện?
Nhưng nó có vẻ là mắt xích quan trọng nhất thúc đẩy cốt truyện.
Lúc này.
Cửa đột nhiên được mở ra.
Cố Tư Bùi bưng một bát mì thơm phức đi vào.
Anh rũ mắt, hàng mi dài đổ bóng trên mi mắt.
Đặt bát xuống bàn, ngẩng đầu nhìn tôi.
Yết hầu rõ nét cuộn lên:
"Hôm nay tự ăn hay muốn anh đút?"
Tôi sững người.
Vừa định nói không đói, kết quả bụng lại kêu lên.
Tôi: "..."
Tôi đ/è nén sự ngượng ngùng đang cuộn trào trong người, nhỏ giọng nói:
"Tự ăn, tôi tự ăn là được rồi."
Cố Tư Bùi mím ch/ặt môi, ừ một tiếng.
Quay người, đi về phía cửa.
Nhìn thấy vệt m/áu đỏ rỉ ra trên chiếc sơ mi trắng sau lưng anh, tôi mới nhớ ra sự đ/ộc á/c của mình.
【Bị bạo hành xong còn phải nấu cơm cho cậu ta, còn phải đút cậu ta ăn.】
【Con không hiểu tại sao ba không ly hôn, ông ta từng c/ứu mạng ba sao?】
Câu hỏi linh h/ồn của đứa bé khiến bước chân Cố Tư Bùi khựng lại.
Anh quay đầu, nhìn vào bụng tôi với cảm xúc khó đoán.
Lúc này tôi mới phản ứng lại.
Cố Tư Bùi cũng có thể nghe thấy tiếng lòng của đứa bé.
9
Cố Tư Bùi không nói gì.
Rũ mắt xuống, hàng mi đen dày che khuất cảm xúc dưới đáy mắt.
Thấy anh lại đi ra ngoài, tôi vội vàng gọi anh lại:
"Cố Tư Bùi, anh đừng đi vội."
Tôi nghĩ kỹ rồi.