Điều tôi không hiểu không phải là chuyện có xứng đôi vừa lứa hay không, mà là chỉ mới hơn một tháng trôi qua, sao tôi từ một quý tộc đ/ộc thân lại trở thành người đàn ông đã kết hôn rồi chứ.

Thảo nào đám bạn ăn chơi, bạn cùng đi ăn trưa ở công ty đều xóa kết bạn với tôi, hóa ra là coi tôi là kẻ phản bội tổ chức.

Nghe vậy, Cố Diệp không chút ngại ngùng lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhung màu đỏ.

Trong hộp là hai chiếc nhẫn, một chiếc đính vài viên đ/á quý màu xanh lam, xung quanh điểm xuyết những viên kim cương trắng nhỏ, bên trong vòng nhẫn khắc tên viết tắt của Cố Diệp.

Anh quỳ một chân xuống đất, nắm lấy bàn tay trái của tôi, đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của tôi rồi nhẹ nhàng hôn lên đó.

[Tạ Dịch Từ, từ năm 17 tuổi anh đã muốn làm điều này rồi.]

[Sinh nhật 17 tuổi của anh vào ngày 18 tháng 9 năm 06, ngay cái nhìn đầu tiên khi thấy em, anh đã muốn rước em về làm vợ.]

[Em có biết lúc em cầm chai nước đ/ập vào đầu gã alpha đó, bảo vệ đám omega phía sau lưng mình, em trông đẹp đến nhường nào không?]

[Trong mắt em rực ch/áy ngọn lửa gi/ận dữ, rõ ràng là g/ầy yếu như vậy, chỉ cao đến vai hắn, nhưng chính vì ngọn lửa gi/ận dữ ấy, em dám một mình đối đầu với mấy gã alpha trưởng thành.]

Tôi mím môi, tình cảm nồng nhiệt không chút che giấu lúc này của Cố Diệp khiến tôi vô cùng không tự nhiên.

[Lúc đó cả lớp chúng ta đều ở đó, các alpha khác trong lớp cũng đến giúp, không phải chỉ có mình tôi.]

Bàn tay to lớn của Cố Diệp đặt lên sau gáy tôi ấn nhẹ xuống, để trán tôi chạm vào trán anh.

[Nhưng người ra tay đầu tiên là em, người bảo vệ họ phía sau là em, người tranh cãi và đá/nh nhau với đám alpha đó đầu tiên cũng là em.]

[Em còn nhớ câu nói lúc đó của em không?]

Lúc đó tôi nói rất nhiều, cả lời thô tục cũng nói, làm sao còn nhớ Cố Diệp đang nói câu nào.

Cố Diệp rõ ràng cũng nghĩ tới, trực tiếp trả lời: [Em nói, kẻ nào muốn b/ắt n/ạt người của em, thì phải bước qua x/ác em trước.]

Tôi suy nghĩ một chút, cảm thấy Cố Diệp nói không đúng, lúc đó tôi rõ ràng nói là—kẻ nào muốn b/ắt n/ạt bạn học cùng lớp của tôi, thì phải bước qua x/ác tôi trước.

Cố Diệp nhìn tôi với đôi mắt sáng rực: [Tạ Dịch Từ, anh muốn là người của em, anh cũng muốn em bảo vệ anh.]

14

Enigma từ khi học mẫu giáo đã được đưa vào các trường học chuyên biệt, vì quá mạnh mẽ nên bị coi là không thể kiểm soát.

Trong kỳ nh.ạy cả.m, họ thường rơi vào trạng thái cuồ/ng hóa do tin tức tố không ổn định, vì vậy các trường chuyên biệt thực hiện giáo dục đạo đức vượt xa trường học thông thường suốt 9 năm.

Lên cấp ba mới chính thức bước vào học viện bình thường, nhưng cũng sẽ bị giám sát, một khi có hiện tượng cuồ/ng hóa tấn công người bình thường, sau này sẽ bị giam vào tù suốt đời.

Cũng chính vì vậy, từ lớp 10 Cố Diệp đã bị bạn học b/ắt n/ạt.

Ngày 18 tháng 9 đó, anh vừa bị bạn học lôi vào ngõ nhỏ đá/nh cho một trận nhừ tử, cư/ớp sạch tiền sinh hoạt phí.

Cố Diệp: [Cũng chính ngày hôm đó, em xuất hiện trước mắt anh như một vì sao.]

[Lúc đó anh nghĩ, nếu anh là một omega thì có phải cũng có thể được em bảo vệ, có thể ở bên em hay không.]

[Bây giờ anh cũng thấy may mắn vì mình là một enigma, cho dù em là alpha anh vẫn có thể ở bên em, hơn nữa còn mang lại cho em cuộc sống tốt hơn cả omega.]

[Dịch Từ, em có thể đeo giúp anh không?]

Anh giơ chiếc hộp nhung đỏ trong tay lên, bên trong còn một chiếc nhẫn nữa, trên đó chỉ có kiểu dáng ngôi sao, ở giữa là một viên kim cương xanh nhỏ, trông thanh khiết hơn chiếc của tôi rất nhiều.

Tôi cầm chiếc nhẫn lên, bên trong vòng nhẫn cũng khắc tên viết tắt của tôi.

Dưới ánh nhìn đầy mong đợi của anh, tôi cầm chiếc nhẫn trong tay mà không đeo cho anh.

Tôi nhìn mắt anh ngày càng đỏ, giây tiếp theo có thể sẽ òa khóc, hoặc cũng có thể là thú tính bộc phát.

[Anh trước hết hãy khôi phục mạng internet trong nhà, sau đó mở phòng game cho tôi, nếu sau này thể hiện tốt, tôi sẽ đeo cho anh.]

Cố Diệp ngạc nhiên ngẩng đầu lên, nước mắt rơi lã chã, khiến tôi có một khoảnh khắc mềm lòng.

Anh đứng dậy, cúi người hôn lên mặt tôi rồi gọi điện thoại, chẳng bao lâu sau mạng internet đã được khôi phục.

X/ác nhận mạng đã có, tôi cầm lấy chìa khóa Cố Diệp đưa rồi chạy như bay về phía phòng game.

Trận đấu thăng hạng của tôi!!

15

Những ngày sau đó, Cố Diệp có thể nói là răm rắp nghe lời tôi, nhưng đó cũng chỉ là những ảo ảnh nhất thời.

Enigma từ trong xươ/ng tủy đã là kẻ cố chấp, tính chiếm hữu mạnh hơn alpha không biết bao nhiêu lần.

Thỏa thuận tiền hôn nhân và di chúc anh đều đã lập xong, 8/10 tổng tài sản đứng tên anh đều đã chuyển sang tên tôi, hai phần còn lại dùng để duy trì hoạt động bình thường của công ty.

Tôi lật xem tài liệu, nói không cảm động là giả, nhưng tôi cũng hiểu nếu đeo nhẫn cho Cố Diệp thì chuyện gì sẽ xảy ra.

[Anh đưa hết cho tôi rồi? Nhà anh không phản đối sao?]

Cố Diệp lắc đầu: [Từ khi anh còn nhỏ bố mẹ đã ly hôn rồi, ông già giờ tuổi tác đã cao, cũng lười quản anh, ngày thường chỉ muốn đi câu cá trồng hoa thôi.]

Tôi gật đầu đồng ý, tiếp tục chạy deadline.

Trước đây tôi làm thiết kế, giờ không đi làm nữa, game cũng chơi chán rồi, liền bắt đầu vẽ truyện tranh, ki/ếm chút tiền lương ít ỏi.

Cố Diệp gần đây nghỉ phép, cũng luôn ở nhà, ngay trước mặt tôi lắp lại từng cái camera tôi đã tháo xuống.

Tôi hỏi anh tại sao phải lắp, anh nói đi làm không nhìn thấy tôi nên không có cảm giác an toàn.

Tôi nhớ lại những thứ phát hiện ra khi ra ngoài lần trước, liền nhét chiếc đồng hồ mới nhất vào tay anh.

[Vậy tại sao anh lại đặt máy nghe lén và định vị trong này?]

Anh tủi thân ôm eo tôi nói: [Vợ ơi, trước đây em vốn thích omega, anh lại không có danh phận, nếu em ra ngoài bị omega khác dụ dỗ đi mất thì sao?]

[Vợ ơi, em không thể ở nhà không ra ngoài được sao?]

[Chẳng phải trước đây em không thích ra ngoài sao? Tại sao bây giờ ngày nào cũng ra ngoài?]

[Có phải em chê anh phiền rồi không?]

Không biết những chiêu trò nhỏ này Cố Diệp học được từ đâu, gần đây rất giỏi làm nũng giả vờ đáng thương, đối với một alpha như tôi mà nói thì rất có tác dụng.

Nhưng anh học chưa tới nơi tới chốn, cũng chỉ giả ngoan được vài phút, giây sau là lộ nguyên hình ngay.

[Em chính là chê anh phiền đúng không? Em chưa bao giờ gọi anh cùng ra ngoài, mấy hôm nay ra ngoài em toàn đi gặp bạn trai cũ!]

[Cậu ta đã mang th/ai con của người khác rồi, tại sao em còn dây dưa không dứt với cậu ta?!]

[Có phải anh cũng phải làm em mang th/ai, em mới chịu yên tâm ở nhà không?]

[Nhưng anh không nỡ, nghe nói sinh con đ/au lắm, anh không muốn em bị đ/au.]

[Tạ Dịch Từ, em đang b/ạo l/ực lạnh anh!]

Anh vừa nói vừa hôn lên cổ tôi, tôi bịt miệng anh lại nói: [Anh bạn à, anh nói hơi nhiều rồi đấy, với lại tôi b/ạo l/ực lạnh anh lúc nào, anh thực sự nghĩ nhiều quá rồi.]

[Hơn nữa tôi và Phương Tân ở bên nhau lâu như vậy, dù bây giờ không còn tình cảm nữa, thì cũng có thể coi là bạn bè.]

Cố Diệp u uất nói: [Bạn bè từng ngủ chung giường sao?]

Tôi nghẹn lời, nhất thời không trả lời được.

Tình cảm của tôi đối với Phương Tân quả thực rất phức tạp, cậu ta chiếm gần hết cuộc đời tôi, rất nhiều thời điểm trong những cột mốc cuộc đời trước đây đều là cậu ta ở bên cạnh tôi.

Ngay cả việc hiểu rõ Cố Diệp theo nghĩa thực sự, cũng có một phần công lao của Phương Tân.

Còn đối với Cố Diệp, nếu không phải anh đột nhiên giam cầm tôi, để tôi dần dần hiểu được tình cảm của anh dành cho mình, thì tôi và anh cả đời này chỉ có thể bỏ lỡ nhau.

Cố Diệp rất ưu tú, không ai là không thích anh.

Cũng như vậy, tôi có thiện cảm với anh, thực sự yêu anh chỉ là vấn đề thời gian.

16

Tôi nâng khuôn mặt không chút tì vết của Cố Diệp lên, và tôi cảm thấy thời gian đã đến.

[Tôi biết gã alpha đó là do anh phái đi quyến rũ Phương Tân, mấy hôm trước tôi đến đó cũng chỉ là để xem họ thế nào, xem gã alpha đó đối xử với cậu ta có tốt không.]

[Phương Tân là con nhà đơn thân, cha omega của cậu ta mất sớm, hồi cấp ba cha alpha của cậu ta đã bị một người đàn bà giàu có bao nuôi, rất nhanh sau đó lại có thêm một đứa con, cậu ta không được coi trọng.]

[Tôi cũng giống Phương Tân, đều cần rất nhiều rất nhiều tình yêu, chúng tôi từng là người yêu cũng là người nhà, nhưng so với người yêu thì tôi thực sự giống anh trai của cậu ta hơn.]

[Tôi và cậu ta đều biết, hai người thiếu thốn tình thương ở bên nhau không phù hợp, nhưng không còn cách nào khác, tôi và cậu ta chỉ có nhau.]

[Tôi rất mừng vì anh đã đưa gã alpha đó đến bên cạnh Phương Tân, để cậu ta cảm nhận được mình được yêu thương, dù tình yêu đó không bình thường.]

Lần đầu tiên tôi chủ động hôn Cố Diệp, hôn lên đôi mắt đang r/un r/ẩy của anh.

[Anh cũng thấy mình không bình thường đúng không? Cho nên sợ tôi rời xa anh, nhưng chồng à, tôi muốn nói với anh, tôi rất thích.]

[Anh làm tôi cảm thấy, anh rất yêu tôi.]

[Những trò chơi tôi thích tải sẵn trên máy tính, trái cây luôn được rửa sạch trong tủ lạnh, trong phòng chứa đồ ăn vặt toàn là món tôi thích.]

[Còn cả sự quyết đoán khi anh giao hết tài sản cho tôi, anh không sợ tôi cuỗm tiền bỏ chạy sao.]

Cố Diệp nghe tôi nói vậy, trong mắt lóe lên vẻ hoảng lo/ạn, dường như thực sự sợ tôi rời bỏ anh.

Tôi tháo chiếc nhẫn ngôi sao đang treo trên cổ xuống, đeo vào tay anh.

[Cố Diệp, đêm 18 tháng 9 đó tôi đã trở thành ngôi sao của anh, còn buổi sáng ngày 8 tháng 8 anh đã trở thành mặt trời của tôi.]

[Chồng à, anh có muốn tổ chức đám cưới không?]

1 (Ngoại truyện)

Khi cúp điện thoại, thực ra tôi đã thở phào nhẹ nhõm.

Tình yêu Phương Tân cần quá nhiều, tôi cho đi cũng quá mệt mỏi, tất cả đều nhờ vào tinh thần trách nhiệm đầy ắp tôi mới đi đến ngày hôm nay.

Tửu lượng của tôi không tốt, nhưng đêm đó tôi cầm chai rư/ợu loạng choạng đi đến bên hồ.

Trước khi gục xuống tôi nghĩ, nếu rơi xuống hồ, thì tôi sẽ đi gặp bố mẹ.

Tôi đã không hoàn thành kỳ vọng của họ, trở thành rồng phượng giữa loài người, nhưng tôi cũng đã rất cố gắng rồi, chỉ là tôi quá mệt, quá muốn gặp họ.

Tôi nghĩ... họ sẽ không trách tôi đâu nhỉ.

Nhưng sáng hôm sau, tôi không gặp được bố mẹ, mà lại nhìn thấy bãi cỏ và hồ nước.

Đây là một căn biệt thự ven hồ, chủ nhân của căn biệt thự là cấp trên mới nhậm chức của tôi.

Anh nói anh thích tôi.

Khoảnh khắc đó tôi nhìn bóng mặt trời phản chiếu trên mặt hồ, mỉm cười nhẹ nhõm.

Thật không thể tin nổi, tôi vậy mà đã gặp được mặt trời của mình.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
3 RẮN THỊT Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
5 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
12 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END

Mới cập nhật

Xem thêm