Thằng bạn chí cốt bị đ/á, đòi lôi tôi đi quỳ gối c/ầu x/in nối lại tình xưa.

Nó khóc lóc thảm thiết: "Tình cảm con người đều là m/áu th!t cả, mày quỳ cùng tao, đông người thì sức mạnh mới lớn, tao không tin cô ấy không đồng ý."

Tôi vốn trọng nghĩa khí, bảo đi là đi luôn.

Trước cửa căn hộ, nó phụ trách gào thét, tôi phụ trách khóc theo.

Kết quả cửa vừa mở, đầu gối tôi bủn rủn, suýt nữa thì quỳ rạp xuống đất một cái rõ kêu.

Ch*t ti/ệt thật! Quỳ nhầm cửa rồi, sao lại là người yêu cũ của tôi thế này?

Chu Cảnh Nặc khoanh tay nhếch mép cười: "M/ắng tôi bên trên già, bên dưới nhỏ, mà vẫn còn dám vác mặt đến đây à?"

01

Trợ lý Lưu nói Chu Cảnh Nặc chạy bộ sáng sớm giẫm phải vỏ chuối, đ/ập đầu vào rồi mất trí nhớ.

Tôi không tin.

Cái bài này, tôi thuộc đến mức sắp nằm lòng rồi.

Đây chắc chắn lại là chiêu trò thử thách tôi của anh ta.

Dù sao thì mười bảy lần trước đó, mỗi khi nghe tin Chu Cảnh Nặc mất trí nhớ, tôi đều sẽ đ/au lòng thật tâm đúng một giây, sau đó lập tức thu dọn đồ đạc chạy lấy người.

Cảm ơn trời cao phù hộ cuối cùng cũng cho tôi một con đường sống.

Kết quả thì sao? Chạy một lần là bị tóm một lần.

Lần trước tôi còn chưa kịp bước ra khỏi cổng biệt thự đã bị đám vệ sĩ mặc vest đen chờ sẵn vây kín.

Bản thân Chu Cảnh Nặc ngồi trên nắp capo xe, tay còn lắc lắc chìa khóa xe của tôi cười với tôi.

Chân tôi lập tức run lẩy bẩy.

Đêm đó, lúc anh ta hành sự mạnh bạo đến mức tôi thở không ra hơi, còn tranh thủ lau nước mắt cho tôi:

"Em muốn rời xa anh đến thế sao bảo bối?"

"Bên ngoài rốt cuộc có đứa nào? Em cứ luôn muốn rời xa anh? Em chẳng ngoan chút nào, anh phải ph/ạt em."

Ba ngày tiếp theo, tôi hầu như không rời khỏi cái giường trong phòng ngủ đó.

Ngựk đ/au, mông đ/au, miệng cũng đ/au.

Càng gào thét thì anh ta càng hung hăng, thay đủ mọi kiểu cách để bắt tôi nhớ lấy bài học.

Dùng hành động thực tế để dạy cho tôi biết thế nào là khắc cốt ghi tâm.

Tôi thậm chí bắt đầu nghi ngờ anh ta chỉ cố tình ki/ếm cớ để hành tôi.

Kinh nghiệm xươ/ng m/áu mách bảo tôi rằng, không được chạy, chạy là không xuống nổi giường đâu.

Thế nên lần này, mặc kệ trợ lý Lưu ở đầu dây bên kia có nói hay đến đâu, tôi vẫn nằm im bất động, tiếp tục trùm chăn ngủ tiếp.

Biết đâu người ta đang chờ sẵn ở ngoài để tóm tôi đấy.

02

Đầu óc vẫn còn choáng váng, mơ hồ cảm thấy bên cạnh giường có thêm một bóng người.

Là Chu Cảnh Nặc về rồi.

Tôi theo bản năng dụi đầu vào, kéo kéo bộ đồ thỏ con rá/ch nát trên người mà chính tay anh ta đã x/é nát, chẳng che đậy được gì.

"Chu Cảnh Nặc, anh đi đâu vậy? Bụng khó chịu quá, anh ôm em đi, xoa cho em đi."

Nếu là ngày thường, Chu Cảnh Nặc đã dính lấy tôi từ lâu rồi.

Nhưng hôm nay, bóng người bên giường không hề động đậy.

Không chỉ không động, ngay cả tiếng thở cũng như cố tình nhẹ đi.

Sau đó, tôi nghe thấy anh ta dùng chất giọng bình thản đến mức lạnh lùng cất lời: "Tại sao bụng lại khó chịu?"

Ngập ngừng một lát, lại bồi thêm một câu với giọng điệu như đang làm việc công: "Có cần gọi bác sĩ gia đình đến xem không?"

Tại sao khó chịu?

Tại sao khó chịu mà anh ta không biết à? Chẳng phải chính anh ta cứ đòi hỏi cái cảm giác nguyên sơ gì đó sao?

Sao hôm nay lại lạnh nhạt thế này?

Tôi mơ màng nhớ lại chuyện anh ta đang mất trí nhớ, có lẽ vẫn đang giữ hình tượng.

Trước kia không phải là chưa từng có, lần anh ta giả vờ lâu nhất là nửa tháng, chỉ để đợi tôi lơi lỏng cảnh giác.

Nghĩ thông suốt rồi, tôi lập tức lao tới ôm eo anh ta bày tỏ lòng trung thành:

"Anh à, trợ lý Lưu nói anh đ/ập đầu rồi, làm em lo ch*t mất, có đ/au không? Để em xoa cho anh nhé."

"Anh cứ yên tâm một vạn phần, em sống là người của anh, ch*t là vật may mắn của anh, em sẽ không rời xa anh đâu."

Đừng hòng dùng chiêu trò này để hànhz hạz tôi nữa.

Chu Cảnh Nặc im lặng vài giây, giơ tay lên, dường như muốn xoa đầu tôi theo thói quen, rồi lại khựng lại, đổi thành vỗ vỗ lưng tôi một cách hơi cứng nhắc.

Đẩy tôi ra: "Trần Th/ù Niên, xin hãy tự trọng."

Sau đó dáng đi rất kỳ lạ mà rời đi.

Tôi: "..."

Một lát sau thật sự có bác sĩ đến kiểm tra bụng cho tôi, rất uyển chuyển khuyên tôi người trẻ tuổi nên biết tiết chế.

03

Biểu hiện của Chu Cảnh Nặc quá bất thường.

Không kiểm tra, không càm ràm, tối ngủ ngoan ngoãn trong thư phòng, ngay cả khi tôi cố tình mặc áo sơ mi của anh ta lượn lờ trong phòng khách, anh ta cũng chỉ lạnh lùng bảo tôi chú ý ăn mặc chỉnh tề.

Diễn sâu thế sao?

Trưa hôm sau, đối diện với bàn đầy thức ăn, tôi theo thói quen lấy điện thoại ra quay video.

"Hôm nay có cá hấp, tôm om dầu, rau xanh xào tỏi..."

Đưa ống kính vào sát mép bát, cười hì hì làm dấu V, "Ăn hết nửa bát cơm rồi nhé, ngoan không?"

Bình thường những lúc thế này, anh ta đã rep ngay lập tức [Bảo bối ngoan lắm], kèm theo một đống icon hôn hít.

Hôm nay điện thoại im lìm như tờ.

Tôi vừa lướt video hài vừa đợi, ăn xong bát đũa cũng dọn đi rồi, khung chat vẫn lặng như tờ.

Hai tiếng sau, cuối cùng cũng hiện tin nhắn mới.

Chồng yêu quản cơm cha:

[Ăn cơm cũng phải báo cáo với tôi à?]

[Tôi không thích bạn đời quá dính người.]

Tôi bị nước bọt của chính mình làm sặc, ho đến long trời lở đất.

Trời ơi!

Câu này mà cũng thốt ra từ miệng Chu Cảnh Nặc sao?!

Ai là kẻ coi tôi như con để nuôi, như cháu để quản?

Ba bữa một ngày bắt buộc phải quay video kiểm tra, kén ăn thiếu một miếng rau thôi cũng bị càm ràm suốt ba ngày.

Hút th/uốc uống rư/ợu bị bắt được là ấn lên đùi đá/nh vào mông.

Tối giới nghiêm chín giờ, quá giờ một phút là ra góc tường đứng ph/ạt.

Ngày nào tôi cũng cảm thán, mình giỏi thật, tìm được một ông bố.

Giờ lại chê tôi dính người?

Tôi nghiến răng nghiến lợi nhìn màn hình điện thoại, ngón tay gõ phím lạch cạch:

[Vậy sau này em không gửi nữa nhé.]

Nhấn gửi.

Nhìn chằm chằm vào dòng [Đối phương đang nhập...] ở đầu khung chat suốt cả một phút.

Cuối cùng không trả lời gì cả.

Bị chọc tức, tôi lập tức nhấn vào ảnh đại diện của anh ta, đổi biệt danh từ [Chồng yêu quản cơm cha] thành [Chu Cảnh Nặc] lạnh lùng vô tình.

Nghĩ nghĩ, lại cài đặt chế độ không làm phiền tin nhắn.

Làm xong tất cả những việc này, tôi nằm ườn ra ghế sofa, cảm giác không ổn trong lòng ngày càng rõ rệt.

Trước kia anh ta giả mất trí nhớ, nhưng chưa bao giờ lơ là việc quản lý tôi, cần kiểm tra là kiểm tra, cần càm ràm là càm ràm.

Chẳng lẽ... lần này là thật?

04

Hệ thống đột nhiên xuất hiện giải đáp cho tôi:

[Lần này tất nhiên là thật rồi, hệ thống này đã đi cửa sau rồi, trí nhớ của Chu Cảnh Nặc đã xuất hiện chút vấn đề.]

Tôi đang cắn móng tay suy nghĩ về sự bất thường của Chu Cảnh Nặc, bị nó làm cho gi/ật b/ắn mình:

[Mày nói trước khi nói có thể lên tiếng không? Với lại, bọn mày đã giở trò gì với trí nhớ của anh ta thế?]

Hệ thống đắc ý tung ra một chùm pháo hoa ảo: [Chút th/ủ đo/ạn hợp lý hóa nhỏ thôi mà~]

[Cho nên ký chủ, nhân lúc anh ta b/ệnh, đòi mạng anh ta! Lúc này không chạy thì đợi đến bao giờ? Lần này cô có thể yên tâm rời đi, anh ta sẽ không quấn lấy cô như q/uỷ nữa đâu. Tôi lấy tiền thưởng cuối năm của mình ra đảm bảo!]

Tôi nheo mắt: [Mày còn có tiền thưởng cuối năm à?]

Hệ thống: [...Trọng tâm không phải là cái này! Trọng tâm là, mau! Chạy! Đi!]

Tôi cau mày, b/án tín b/án nghi: [Anh ta thật sự quên rồi à?]

Hệ thống suýt nữa thì vỗ ngựk: [Thật thật thật! Chắc chắn 100%!]

Tôi là một người xuyên không, vốn dĩ nhiệm vụ của tôi cực kỳ đơn giản.

Đóng vai nam phụ đ/ộc á/c si tình với nam chính thụ, tận tâm tận lực rắc thêm chút cẩu huyết, tạt thêm chút nước bẩn vào con đường tình yêu của nam chính công và thụ, đợi họ thành đôi, tôi có thể công thành thân thoái, nhận thưởng, trở về thế giới ban đầu.

Kết quả thì hay rồi, tôi vừa xuyên đến, vẫn còn là một đứa nhóc, hệ thống nâng cấp, chưa kịp nạp cốt truyện và ngoại hình nhân vật cho tôi.

Năm hai mươi tuổi, tôi đi dạo trên phố thì nhìn thấy ngay món ngon của mình - Chu Cảnh Nặc.

Vai rộng eo hẹp cơ bắp cuồn cuộn, mày ki/ếm mắt sắc khí chất lạnh lùng, hoàn toàn mọc đúng gu thẩm mỹ của tôi.

Thế này thì ai mà nhịn được không theo đuổi?

Tôi tiến lên, tôi theo đuổi, tôi dùng đủ chiêu trò, tôi thành công, tôi ngủ với anh ta.

Ngủ cũng khá là mỹ mãn.

Kết quả vừa ngủ xong, hệ thống cuối cùng cũng tải xong: [Để tôi xem ký chủ thân yêu của tôi còn nhớ tôi không nào?]

Nó nhìn rõ rồi, im lặng một cách quái dị trong giây lát, rồi phát ra tiếng kêu chói tai trong đầu tôi:

[Á á á á á ký chủ! Cô đang làm gì với nam chính công vậy?! Tay cô đặt ở đâu đó?! Chân cô nữa?!]

Tôi ôm lấy vòng eo săn chắc của Chu Cảnh Nặc, ngơ ngác ngẩng đầu từ trong sự thỏa mãn: [Hả? Anh ta là nam chính công à?]

Phải nói chuyện này hoàn toàn là lỗi của hệ thống!

Nếu nó chịu nói cho tôi biết tên và ngoại hình của nam chính công sớm hơn, tôi đã không bước một chân vào cái vực sâu không đáy này.

Từ đó về sau bị Chu Cảnh Nặc quản ch/ặt cứng, chạy cũng không chạy thoát.

Hệ thống khóc hu hu: [Giờ làm sao đây? Cốt truyện lo/ạn hết cả rồi! Nam chính công yêu cô rồi, nam chính thụ vẫn còn đang ở quê trồng trọt chưa xuất hiện đâu!]

Tôi có thể làm gì? Tôi cũng tuyệt vọng lắm chứ.

Đặc biệt là khi Chu Cảnh Nặc mặt lạnh nói ra những câu như "Bảo bối hôn hôn", "Bảo bối sờ sờ xem anh ở đâu".

Tôi vừa bủn rủn chân tay, vừa cảm thấy nhiệm vụ càng thêm tiêu tùng.

Sau đó hệ thống suy nghĩ nửa ngày, nặn ra một ý tưởng: [Cái đó... ký chủ, chỉ cần cô tránh xa nam chính công, không can thiệp vào anh ta nữa, tuyến cốt truyện vẫn có khả năng tự sửa chữa, để họ gặp nhau và yêu nhau thôi.]

Thế là tôi bắt đầu chạy.

Rồi mở ra hành trình chạy trốn kéo dài ba năm.

Còn có cái vòng lặp bi thảm bị anh ta giả mất trí nhớ để thăm dò mười bảy lần.

05

Ngay cả khi có sự đảm bảo của hệ thống, cái mông đang âm ỉ đ/au nhắc nhở tôi không thể tin hoàn toàn.

Buổi tối, tôi mặc bộ đồ cáo nhỏ mà anh ta thích nhất, gõ cửa thư phòng.

Bám vào khe cửa, thò đầu vào: "Anh à, làm việc vất vả lắm phải không?"

Ánh mắt Chu Cảnh Nặc rơi trên người tôi, liếc nhìn cái đuôi to xù đang lắc lư sau lưng tôi.

Anh ta lập tức cau mày, ánh mắt nhanh chóng rời đi, yết hầu chuyển động một cách không rõ rệt: "Mặc ít thế, không lạnh à?"

Tôi lập tức lẻn vào, đóng cửa lại, giẫm lên tấm thảm mềm mại đi đến bên cạnh anh ta.

Ngón tay cọ qua mu bàn tay anh ta một cách không đứng đắn: "Chờ anh đến mức tim cũng nóng lên rồi, không lạnh."

Theo lẽ thường, tiếp theo phải là Chu Cảnh Nặc kéo tôi ngồi lên đùi anh ta, cắn tai hỏi tôi có phải lại ngứa đò/n rồi không.

Hiện tại, Chu Cảnh Nặc đứng bật dậy khóa ch/ặt vai tôi.

Tôi thầm cười, biết ngay là anh ta không giả vờ nổi nữa mà, may mà không tin hệ thống.

Kết quả giây tiếp theo, anh ta dùng vẻ mặt chính khí lẫm liệt quấn tôi từ đầu đến chân bằng một chiếc chăn kín mít.

"Xin lỗi, trợ lý Lưu chắc đã nói với em là tôi mất trí nhớ rồi, tôi không nhớ qu/an h/ệ của chúng ta, thế này... không phù hợp lắm."

Tôi: "...?"

Tôi bị quấn đến mức chỉ còn mỗi cái đầu lộ ra ngoài, không thể nhúc nhích.

Không tin tà, từ trong chăn giãy giụa ra một bàn tay để móc ngón tay anh ta:

"Anh à, trước kia anh thích em thế này nhất, anh nói em là hồ ly tinh nhỏ của anh, muốn giấu em đi không cho ai nhìn thấy."

Chu Cảnh Nặc nghe vậy, vành tai đỏ lên, nhưng biểu cảm lại càng nghiêm túc hơn, lùi lại nửa bước, kéo ra một khoảng cách an toàn:

"Trần Th/ù Niên, trước kia tôi có thể... không tỉnh táo. Nhưng bây giờ tôi thấy, qu/an h/ệ bạn đời lành mạnh, bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau mới là đạo lý lâu dài."

Chính chuyên thế cơ à? Rốt cuộc ai mới là kẻ bi/ến th/ái hả trời!

Tôi nhìn chằm chằm vào mặt anh ta, không bỏ sót bất kỳ một biểu cảm nhỏ nào: "Nếu em muốn chia tay thì sao?"

Chu Cảnh Nặc rõ ràng ngẩn người một chút, lông mày hơi cau lại, nhưng rất nhanh lại giãn ra, giọng điệu bình thản không chút gợn sóng:

"Nếu đây là quyết định sau khi em đã suy nghĩ kỹ, tôi tôn trọng lựa chọn của em. Về mối qu/an h/ệ giữa chúng ta, hiện tại tôi quả thực không có trí nhớ, cũng không thể tạo ra sự gắn kết tình cảm tương ứng, điều này không công bằng với em. Nếu gây ra phiền phức cho em, tôi xin lỗi."

"Anh sẽ không hối h/ận chứ? Sẽ không đột nhiên xuất hiện rồi trói em lại chứ?"

"Trần Th/ù Niên," anh ta ngắt lời tôi, vẻ mặt có chút bất lực, "Tôi tuy không nhớ quá khứ, nhưng đạo đức cơ bản vẫn có. Em là một cá thể đ/ộc lập, xin hãy yên tâm, tôi sẽ không làm bất cứ việc gì ép buộc hay làm tổn thương em."

Tôi: "..."

Anh ta đi/ên thật rồi, đến cả việc mình là bi/ến th/ái cũng quên sạch.

"Vậy em đi nhé?"

"Hôm nay muộn quá rồi, ngày mai đi."

Tôi bị Chu Cảnh Nặc mời ra khỏi thư phòng.

Hệ thống phấn khích gào lên: [Tin chưa tin chưa!]

Tin rồi tin rồi.

Chu Cảnh Nặc tuyệt đối không thể nào giảng văn minh dựng nếp sống mới như vậy được, cho dù trước đó anh ta có giả vờ mất trí nhớ mười bảy lần, cũng không hề ủy khuất bản thân bớt ăn miếng th!t nào.

06

Ngày hôm sau, tôi gọi công ty chuyển nhà, trước mặt Chu Cảnh Nặc, chỉ huy công nhân chuyển đồ đạc của tôi ra ngoài từng món một.

Chu Cảnh Nặc ngồi trên sofa phòng khách, tay cầm tập tài liệu, nửa ngày không lật nổi một trang.

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ sát đất, phác họa bóng lưng anh ta có chút cô đơn.

"Cái miếng ngọc bình an này em cũng mang đi nhé? Dù sao cũng là anh m/ua cho em mà."

Chu Cảnh Nặc ngước mắt nhìn sang, giọng nói không chút gợn sóng: "Tất nhiên, tặng em rồi thì là của em, em có thể tùy ý xử lý."

Anh ta dừng lại một chút, ánh mắt quét qua phòng khách đã trống trải đi nhiều.

"Chúng ta trước kia... chắc là rất yêu nhau. Trong ngăn kéo thư phòng tôi, có khóa rất nhiều ảnh. Đều là em."

Tôi khoanh tay, nhún nhún vai:

"Anh bây giờ trong đầu không còn những ký ức đó nữa, đối với em mà nói, cũng chẳng khác gì đổi người. Cho nên, chúng ta đừng nhắc đến chuyện yêu hay không yêu nữa, hợp thì hợp, tan thì tan, được không?"

Anh ta lặng lẽ nhìn tôi, hồi lâu sau, giọng trầm xuống: "Em sẽ buồn không?"

Tôi khựng lại.

Buồn không?

Tất nhiên là có.

Nuôi một con mèo con chó ba năm, đều sẽ có tình cảm, huống chi là một con người bằng xươ/ng bằng th!t, huống chi là Chu Cảnh Nặc.

Ba năm nay, tôi miệng thì chê quản phiền phức, nhưng cơ thể là do anh ta nuôi dưỡng, tính x/ấu là do anh ta chiều chuộng, ngay cả nửa đêm đ/á chăn cũng có anh ta theo bản năng kéo lại đắp kín cho.

Tôi nở một nụ cười vô tâm vô phế:

"Buồn thì chắc chắn là có chút ít rồi, nhưng yêu đương chia tay không phải rất bình thường sao? Hôm qua anh nói rồi đấy, qu/an h/ệ bạn đời lành mạnh, bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau mới là đạo lý lâu dài, anh sẽ tôn trọng quyết định của em, đúng không, Chu tổng?"

Anh ta im lặng, cuối cùng chỉ khẽ gật đầu không thể nhận ra: "Ừ."

Đồ đạc chuyển gần xong, tôi kiểm tra lại một lượt cuối cùng, x/ác định không bỏ sót gì.

—— Thật ra là có, trong ngăn kéo đầu giường còn một cặp nhẫn của chúng tôi, nhưng tôi không lấy.

Thứ đó nặng quá, lời hứa cũng quá nặng, tôi mang không nổi.

Đi đến cửa, tôi ngoảnh đầu lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
3 RẮN THỊT Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
5 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
12 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END

Mới cập nhật

Xem thêm