Dịp Tết làm lạp xưởng, cậu bạn cùng phòng đại thiếu gia vốn chẳng ưa gì tôi gọi điện đến: "Đang làm gì đấy?"
"Đang bận làm lạp xưởng, không rảnh tiếp cậu."
Thằng cha này đột nhiên nổi cáu:
"Cậu đang ở cùng ai đấy?! Không được làm, nghe chưa!"
"Ái chà, làm xong rồi, đợi ăn thôi, sướng quá đi mất."
Không ngờ thiếu gia cúp máy, lái xe hơn hai trăm cây số xuất hiện ngay trước cửa nhà tôi.
Thở hồng hộc, ánh mắt u ám, trông như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.
Đúng lúc đó, bố tôi vỗ vỗ vai tôi:
"Khá lắm con trai, trước đây toàn một mình bố làm, có con giúp đỡ đỡ vất vả hơn nhiều."
"Ơ, cháu là bạn học của Nhạc Nhạc à? Có muốn tham gia cùng chúng ta không?"
Thiếu gia sụp đổ, giọng run run:
"Nhà cậu... có cái tục lệ này sao?"
Tôi định đóng cửa: "Nếu cậu chê thì thôi vậy."
Cậu ta: "Ai nói là không muốn chứ!!!"
1.
Nghỉ đông về nhà, lại đến mùa làm lạp xưởng.
Bố tôi đã mổ một con heo cỏ trong nhà.
Năm nay chuẩn bị làm nhiều hơn một chút, còn có thể đem đi b/án.
Lúc nhận được điện thoại của Lâm M/ộ Tư, tôi đang buộc nút cho lạp xưởng.
"Đang làm gì đấy?"
Đã nghỉ học rồi mà tên thiếu gia này vẫn không tha cho tôi.
Tôi hơi bất mãn, kẹp điện thoại bằng một tư thế khó chịu:
"Đang bận làm lạp xưởng, không rảnh tiếp cậu, xì—"
Lớp vỏ bọc bị rá/ch một chỗ.
Tôi quay đầu bảo bố:
"Đừng nhồi ch/ặt quá, trào ra ngoài rồi."
Người ở đầu dây bên kia im lặng vài giây, đột nhiên nổi cáu:
"Cậu đang ở cùng ai đấy?! Không được làm, nghe chưa!"
Thiếu gia bình thường ở trường vẫn hay thất thường như vậy.
Giờ đã ai về nhà nấy rồi, còn quản cả chuyện nhà người khác làm lạp xưởng Tết hay không?
Tôi tháo găng tay ra:
"Ái chà, làm xong rồi, đợi ăn thôi, sướng quá đi mất."
Phía Lâm M/ộ Tư phát ra tiếng rít, giọng gần như lạc đi:
"Dương Nhạc Đa!!! Cậu xong đời rồi!!"
"Cậu đợi đấy!! Cậu tiêu đời rồi—"
Ngay sau đó là một tràng tạp âm, như thể có thứ gì đó bị đụng đổ, loảng xoảng.
"Tôi phải xem xem cậu làm kiểu gì—"
"Tút—"
Ồn ào quá.
Tôi dứt khoát cúp máy.
2.
Tôi không mấy vui vẻ khi chơi với Lâm M/ộ Tư.
Vì cậu ta luôn b/ắt n/ạt tôi ở trường.
Có lẽ vì tôi đến từ nông thôn, thật thà.
Những thiếu gia nhà giàu thành phố như họ, cứ thích lấy người thật thà ra làm trò tiêu khiển.
Đầu năm nhất, tôi đang nghiêm túc húp mì ốc bươu ở nhà ăn.
Yammy yammy.
Lâm M/ộ Tư nhíu mày, vừa buồn nôn vừa tiến lại gần:
"Cậu đang ăn phân à? Không... cậu đang ăn cái gì thế?"
Ánh mắt gh/ét bỏ của cậu ta không phải là giả.
Tim tôi đ/ập thịch một cái.
Xong rồi.
Có phải cậu ta định đến b/ắt n/ạt tôi không?
Thật vậy.
Tôi đoán không sai.
Cậu ta cư/ớp mất bữa trưa của tôi, đặt hộp cơm của mình trước mặt tôi:
"Tôi đổi với cậu."
"Đây là đầu bếp nhà tôi làm."
Tôi không dám phản kháng, dựa trên nguyên tắc "thêm một việc không bằng bớt một việc", r/un r/ẩy mở hộp cơm.
Bên trong là cơm nguội phủ những lát th!t sống.
Cậu ta... cậu ta s/ỉ nh/ục tôi là người nguyên thủy!
Người nông thôn chúng tôi cũng biết nhóm lửa nấu chín thức ăn nhé!
Tôi yếu đuối, nước mắt chực trào, ấm ức nhai thức ăn.
Tanh quá, ngấy quá, lạnh quá.
Tôi thực sự không ăn quen.
Lâm M/ộ Tư lại hài lòng, hất cằm:
"Ăn ngon đến phát khóc rồi đúng không~"
Tôi sụt sịt mũi, ánh mắt liếc về phía bát mì ốc bươu.
Muốn ăn quá.
"Tôi giúp cậu giải quyết cái này," Lâm M/ộ Tư cười, gắp một đũa mì, "bình thường cậu, ọe, chỉ ăn... ọe cái này thôi à?"
Cậu ta trông như đã hạ quyết tâm lớn lắm.
Cuối cùng—
Oẹ một cái vào trong bát.
Tôi cũng chẳng khá khẩm hơn.
Tôi bị tào tháo đuổi hai ngày liền.
3.
Tôi cứ khóc mãi.
Vì Lâm M/ộ Tư ngày càng quá đáng và thất thường.
Có lúc, cậu ta khóa tôi trong lòng trước mặt các bạn cùng phòng khác, chọc vào má lúm đồng tiền của tôi, nhéo má tôi.
Làm tôi cứ như thú cưng nhỏ vậy.
Thế nhưng, hễ tôi gặp cậu ta trong phòng tắm công cộng, cậu ta sẽ quay đầu bỏ đi.
Như thể nhìn thêm tôi một cái cũng là xui xẻo.
Quá đáng hơn là, rõ ràng cậu ta có giường, lại cứ thích chen chúc với tôi.
Tôi gi/ận mà không dám nói.
Lần nào cũng quay lưng về phía cậu ta.
Âm thầm hờn dỗi.
Cuối cùng cũng được nghỉ đông.
Tôi chỉ mong c/ắt đ/ứt mọi liên lạc với những thứ ở trường.
Lâm M/ộ Tư lại gọi điện đến làm phiền.
Làm xong việc, tôi nằm liệt trên ghế sofa.
Nắng rất ấm.
Mi mắt tôi dần díp lại.
Thật thích hợp để chợp mắt một lát zzzzzz.
4.
Không biết đã qua bao lâu.
Ngoài cổng sân truyền đến tiếng phanh xe chói tai.
Có khách?
Tôi lơ mơ tỉnh dậy.
Một chiếc xe thể thao màu đen lạc quẻ với con đường làng lầy lội đang đỗ trước cửa nhà tôi.
Bánh xe b/ắn đầy bùn đất.
Cửa xe bị đẩy mạnh ra.
Lâm M/ộ Tư bước ra, tóc tai bị gió thổi rối bời.
Trông có vẻ phong trần mệt mỏi.
Cậu ta thở hổ/n h/ển, ánh mắt u ám, như muốn ăn tươi nuốt sống người ta.
Ánh nhìn dán ch/ặt vào người tôi:
"Dương— Nhạc— Đa—"
"Tôi cho cậu ăn cho sướng—"
Cậu ta bước mấy bước qua ngưỡng cửa.
Mang theo hơi lạnh trên người, đi đến trước mặt tôi.
Cậu ta vươn đầu cố gắng nhìn vào bên trong:
"Những người khác đâu?"
Những người khác?
Thím Lý nhà bên cạnh có ghé qua giúp một tay lúc làm lạp xưởng.
Nhưng—
"Khách đi từ lâu rồi."
Liên quan gì đến cậu chứ?
Đúng lúc đó, bố tôi vừa vỗ vai tôi, cười hớn hở:
"Cuối cùng cũng bận xong rồi."
"Khá lắm con trai, trước đây toàn một mình bố làm, có con giúp đỡ đỡ vất vả hơn nhiều."
Lúc này ông mới để ý bên cạnh tôi có thêm một người:
"Ơ, cháu là bạn học của Nhạc Nhạc à?"
"Đến đúng lúc lắm, có muốn tham gia cùng chúng ta không?"
Lâm M/ộ Tư khựng lại.
Cậu ta như đột nhiên sụp đổ, giọng run run:
"Tham... gia?"
"Nhà cậu... có cái tục lệ này sao?"
Tôi nhìn những dải lạp xưởng treo ở góc sân.
Cái tục lệ này thì sao chứ?
Ngon biết bao nhiêu!
Tôi định đóng cửa: "Nếu cậu chê thì thôi vậy."
Cậu ta nghiêng người chặn cửa:
"Ai nói là không muốn chứ!!!"
Sau đó không hiểu sao lại đỏ mặt, ấp úng:
"Tôi chỉ là, cần chút thời gian để chấp nhận thôi."
"Cậu không cần làm phiền người khác nữa đâu, tôi... tôi sẵn lòng giúp cậu."
5.
Tôi không chịu cho cậu ta vào:
"Nhưng hôm nay chúng tôi làm xong hết rồi."
"Tết nhất đến nơi, cậu không về nhà, đến nhà tôi thế này trông ra làm sao?"
Lâm M/ộ Tư lập tức thay đổi chiến thuật, nhìn tôi đầy khẩn khoản:
"Nhưng mà, Tết chỉ có mình tôi ở nhà, lẻ loi một mình, cô đơn lắm..."
"Cậu có biết ở trong căn nhà mà chỉ có mình tôi và tiếng vang của chính mình là một việc đ/áng s/ợ đến mức nào không... hu hu."
... Cậu ở căn nhà rộng cả ngàn mét vuông thì tôi có gì mà phải xót xa cho cậu chứ.
Bố tôi vỗ một cái vào đầu tôi:
"Thằng nhóc ch*t ti/ệt này, sao tự nhiên lại trở nên kiểu cách thế."
"Không có tình thương gì cả."
"Bạn học à, nếu cháu không chê thì cùng chúng ta đón Tết nhé."
"Chú làm đồ ngon cho hai đứa!"
"Vâng ạ," Lâm M/ộ Tư nhanh như chớp lách vào trong, "cảm ơn chú."
Vào nhà rồi, Lâm M/ộ Tư rất lúng túng.
Cậu ta muốn nói lại thôi, hồi lâu mới lên tiếng:
"Vậy hôm nay... không làm nữa ạ?"
"À! Không phải không làm," bố tôi xua tay, "mà là làm từ từ, làm chậm, làm kỹ, làm có nhịp điệu."
"Để người thạo việc làm trước, lấy làm trước dẫn dắt làm sau, cũng phải tùy tình hình thực tế mà làm."
"Không phải làm m/ù quá/ng, mà là làm chính x/ác, làm khoa học, làm hiệu quả, cho nên—"
"Ngày mai chúng ta livestream làm, dùng sức mạnh công nghệ để hỗ trợ làm lạp xưởng!"
Tôi phấn khích vỗ tay:
"Hay quá!! Bố thông minh quá đi!"
"Tạo được thương hiệu thì càng dễ b/án!"
Lâm M/ộ Tư hoàn toàn nghe đến ngẩn người.
Nhìn hai bố con chúng tôi bằng ánh mắt như nhìn kẻ mất trí.
Đôi môi hơi run run:
"Tôi, tôi cũng phải làm cùng à?"
Tôi nghe vậy, quay người lại, nhìn vào mắt cậu ta:
"Lâm M/ộ Tư, tôi biết có thể cậu có định kiến với tôi. Nhưng mẹ tôi mất sớm, tôi và bố nương tựa vào nhau mà sống."
"Để dành dụm thêm chút sinh hoạt phí cho tôi, năm nào bố cũng làm món này vào dịp Tết."
"Cậu có biết ông vất vả thế nào không? Ai mà chẳng muốn trông mình hào nhoáng, bóng bẩy chứ?"
Trên người tôi và bố dính đầy mùi th!t sống, gấu áo còn vương chút dầu mỡ.
Tôi siết ch/ặt nắm tay:
"Nếu cậu chê chúng tôi bẩn thì có thể đi ngay."
"Tôi không có!"
Lâm M/ộ Tư nắm lấy tay áo tôi, hoảng hốt lên tiếng, tai đỏ ửng như sắp nhỏ m/áu:
"Tôi không đi, rõ ràng đã nói là..."
6.
Nhà tôi không có phòng khách dư.
Lâm M/ộ Tư đương nhiên ngủ cạnh tôi.
Có lẽ cậu ta lạ giường, nửa đêm vẫn trằn trọc, dưới chăn thấp thoáng ánh sáng điện thoại.
Lâm M/ộ Tư trùm chăn kín đầu, hạ thấp giọng:
"Đậu Bao, làm thế nào để làm lạp xưởng khoa học?"
"Người mình thích cảm thấy mình gh/ét họ thì phải làm sao?"
"Quy trình báo cáo khi bị cấm livestream là gì?"
"Lầm bầm cái gì đấy? Có ngủ không hả!"
Trong cơn mơ màng, tôi cáu kỉnh ném cái gối ôm qua.
Lâm M/ộ Tư lập tức tắt điện thoại.
Đốm sáng đó biến mất.
Yên lặng được hai giây.
Cậu ta lấn tới, sột soạt chui vào chăn của tôi:
"Nhạc Nhạc, lạnh."
Tôi nhắm mắt, buồn ngủ không chịu nổi:
"Trong tủ có chăn, tự lấy mà đắp."
"Không ăn thua, nhà cậu không có lò sưởi, không làm ấm được chăn."
"Vậy cậu bật điều hòa đi."
"Điều hòa khô quá, da tôi rất nh.ạy cả.m."
"Vậy cậu về nhà đi."
Tôi xoay người, quay lưng về phía cậu ta.
"Không chịu," ngựk Lâm M/ộ Tư áp sát vào lưng tôi, "ôm một cái là được, tội gì phải lãng phí điện."
Nhiệt độ cơ thể truyền đến từ sau lưng nóng bỏng.
Không giống như đang lạnh chút nào.
Giọng cậu ta cũng trầm xuống, hơi thở quét qua gáy tôi:
"Nhạc Nhạc, tôi nghĩ cậu hiểu lầm tôi rồi."
"Tôi luôn muốn bày tỏ thiện chí với cậu, có lẽ phương pháp không đúng lắm."
"Lần này đến tìm cậu, chỉ là lo lắng cho cậu thôi."
"Chúng ta có thể làm quen lại từ đầu không... ít nhất, làm bạn trước đã?"
Đêm khuya tĩnh lặng, hơi thở cậu ta chậm lại, tim đ/ập thình thịch.
Đợi chờ câu trả lời của tôi.
Chúng tôi giữ nguyên tư thế khó chịu đó không động đậy.
Lạ thật.
Bình thường ở ký túc xá, lúc cậu ta đến nằm ké giường tôi cũng như thế này sao?
Hồi lâu sau.
Tôi khẽ lên tiếng:
"...Ừ."
7.
Ngày hôm sau.
Bố chuẩn bị dụng cụ và nguyên liệu trong bếp.
Tôi đang thử thiết bị ngoài sân.
Lâm M/ộ Tư có chút mất tập trung.
Hôm nay cậu ta cứ lẽo đẽo theo sau tôi, vẻ mặt đầy tâm sự:
"Này, thực ra tôi quen vài người bạn, có không ít công việc làm thêm nhẹ nhàng, th/ù lao cũng khá, cậu có cần không?"
"Không cần," tôi chỉnh lại giá livestream, không quay đầu lại, "tôi có lòng tự trọng của tôi!"
"Tôi và bố có thể tự ki/ếm tiền bằng sức mình!"
Lâm M/ộ Tư nghẹn lời, cuối cùng chỉ khẽ nói:
"...Được."
Livestream bắt đầu.
Tôi chào hỏi không mấy tự nhiên:
"Chào mọi người, hôm nay tôi sẽ đưa mọi người xem cận cảnh cách làm..."
【Cảnh báo: Nội dung livestream có hành vi vi phạm, vui lòng tắt livestream ngay lập tức để điều chỉnh.】
Tôi: ???
Tôi nhìn Lâm M/ộ Tư với đầy dấu hỏi chấm:
"Chuyện gì thế này?"
Lâm M/ộ Tư lén lút cất điện thoại:
"Tôi, tôi cũng không biết nữa..."
"Lạ thật."
Tôi lẩm bẩm rồi mở lại livestream:
"Chào mọi người, hôm nay tôi sẽ đưa mọi người xem cận cảnh cách làm..."
【Cảnh báo: Nội dung livestream có hành vi vi phạm, vui lòng tắt livestream ngay lập tức để điều chỉnh.】
Tôi: !!!
Gi/ận phát đi/ên.
"Cái nền tảng ch*t ti/ệt này bị làm sao thế!"
Lâm M/ộ Tư sờ mũi: "Có lẽ, nền tảng sợ cậu đi vào con đường sai lầm chăng..."
"Dù sao ảnh hưởng cũng không tốt lắm, nền tảng sẽ xử lý nghiêm."
Đúng lúc này, bố tôi bưng một chậu th!t heo trộn sẵn đầy ắp đi ra.
Tay kia còn cầm lớp vỏ bọc và dụng cụ nhồi.
Giọng ông hào sảng mang theo ý cười:
"Làm lạp xưởng thì có gì mà phải đi vào con đường sai lầm chứ?!"
"Đây là nghề thủ công thuần tự nhiên không phụ gia của chúng ta đấy!"