【Mẹ kiếp! Nam phụ cầm chai th/uốc ngủ đó làm gì vậy?!】
【Hôm nay là ngày anh trai và nhân vật công chính kết hôn mà...】
【Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ! Ai có thể c/ứu nam phụ đáng thương của tôi với?!】
Đạn mạc chạy rất nhanh.
Tôi thậm chí không kịp thay quần áo, cắm đầu chạy thục mạng.
Bắt taxi đến nhà Quý Kiêu.
Bánh xe của tài xế gần như bốc khói.
Khi Hứa Ngôn nhìn thấy tôi, anh ấy hơi ngạc nhiên.
"Giang Tắc, sao cậu..."
Tôi không kịp nhìn anh ấy, lao thẳng đến phòng Quý Kiêu.
Mẹ kiếp, còn khóa cửa nữa chứ.
Hứa Ngôn đi lên, "A Kiêu đã ngủ rồi, cậu muốn tìm cậu ấy thì mai hãy đến."
"Cậu ấy sắp uống th/uốc ngủ đấy!"
9、
Hứa Ngôn nghe lời tôi, vội vàng tìm chìa khóa.
Khoảnh khắc cửa mở, tôi lao vào.
Quý Kiêu nhắm ch/ặt mắt, khuôn mặt tái nhợt nằm trên giường.
Bên cạnh tay còn có th/uốc ngủ vương vãi.
Không cần biết ba bảy hai mươi mốt.
Tôi cạy miệng Quý Kiêu ra.
Thò tay vào trong.
Ọe——
Quý Kiêu nôn.
Cũng tỉnh lại.
Nhìn thấy tôi, Quý Kiêu cau mày.
"Sao cậu lại đến đây?"
Tôi ôm lấy cậu ấy mà khóc.
"Cậu ch*t rồi tôi phải làm sao đây? Không có cậu tôi thực sự không sống nổi."
"Tôi thực sự không thể rời xa cậu!"
Có lẽ vì tôi khóc quá thảm thiết.
Quý Kiêu có chút không kiên nhẫn.
"C/âm miệng!"
"Ai nói tôi muốn ch*t?"
Tôi lập tức ngậm miệng.
Ngẩng đầu nhìn cậu ấy, hơi ngẩn người.
Tôi lau mặt, chỉ vào đống th/uốc vương vãi bên cạnh tay cậu ấy.
"Không phải cậu muốn uống th/uốc t/ự t* sao?"
"Mẹ kiếp, là do tao không ngủ được!"
Một màn hiểu lầm.
Hứa Ngôn cũng thở phào nhẹ nhõm.
"A Kiêu, em làm anh sợ ch*t khiếp."
Quý Kiêu không nhìn anh ấy.
Cười cười: "Anh, em không sao đâu."
"Vậy anh không làm phiền hai người nữa."
Sau khi Hứa Ngôn ra ngoài còn không quên đóng cửa lại.
Chỉ còn lại tôi và Quý Kiêu nhìn nhau trân trối.
"Giải thích đi." Quý Kiêu lên tiếng trước, biểu cảm bình thản.
Đạn mạc lúc này đang giả ch*t.
Tôi ba hoa vài câu cho qua chuyện.
"Cậu không trả lời tin nhắn, tôi sợ cậu xảy ra chuyện..."
Quý Kiêu cười lạnh: "Là sợ tôi xảy ra chuyện, hay là chuyên tâm đến tìm... anh ấy?"
Trời đất chứng giám.
Tôi thực sự đến tìm Quý Kiêu mà.
Tôi nghẹn ngào đỏ cả mắt.
"Tôi lo lắng cho cậu, nên mới qua đây."
"Cũng rất... muốn gặp cậu."
10、
Hôm sau, trên đường đến tìm Quý Kiêu, cậu ấy gửi tin nhắn tới:
【Mang chút đồ ăn tới.】
Bốn chữ ngắn gọn.
Mỗi lần tôi qua, luôn mang cho Quý Kiêu chút đồ ăn vỉa hè.
Thiếu gia có lẽ chưa từng ăn món này.
Miệng thì chê bai, nhưng ăn lại nhiều hơn bất cứ ai.
Đến nhà Quý Kiêu, Hứa Ngôn gọi tôi lại.
"Giang Tắc, anh muốn nói chuyện với cậu."
Tôi đành phải dừng lại.
Hứa Ngôn rót cho tôi một cốc nước.
Không vòng vo.
"Cậu thích A Kiêu?"
... hình như cũng không hẳn.
"Vậy trước đó cậu là..."
Có lẽ là làm kẻ lụy tình của Hứa Ngôn lâu quá rồi.
Tôi buột miệng: "Trước đây, tôi rất thích anh..."
"Nhưng tôi phát hiện ra, dù có nỗ lực thế nào cũng không chạm tới được bên cạnh anh."
"Sau khi anh có bạn trai, tôi cũng không nghĩ đến việc bỏ cuộc, nhưng bây giờ anh kết hôn rồi."
Đạn mạc gi/ận dữ m/ắng tôi.
【Kẻ lụy tình ch*t ti/ệt, tôi biết ngay cậu ta không có ý tốt mà!】
【Cậu ta tiêu đời rồi!! Em trai nghe thấy hết rồi.】
Tôi: ?!
Chưa đợi tôi kịp nói gì, sau lưng truyền đến giọng nói âm trầm và u tối của Quý Kiêu.
"Vậy ra, mày lấy tao làm người thay thế?"
11、
Tôi khó khăn xoay đầu như một cái máy.
Ch*t lặng đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Quý Kiêu.
Không tự chủ được mà nuốt nước bọt.
Mẹ kiếp.
Bị chơi xỏ rồi.
Khí tức trên người Quý Kiêu quá nguy hiểm, tay tôi mềm nhũn.
Phạch——
Đồ ăn vỉa hè mang cho cậu ấy rơi xuống đất.
Đạn mạc cười ha hả:
【Ha ha ha ha ha ha đáng đời, lụy xong nhân vật thụ chính lại đi lụy nam phụ, muốn ăn cả hai đầu à?】
【Bị phát hiện rồi đúng không? Kẻ lụy tình nhỏ tiêu đời rồi nhé~】
【Thứ nhất, cậu ta lại còn dám tơ tưởng đến nhân vật thụ chính, em trai không thể nhịn được. Thứ hai, em trai có b/ệnh, phát hiện kẻ lụy tình nhỏ vẫn muốn tiếp tục lụy anh trai, NG.】
Mẹ kiếp?
Lúc trước đám đạn mạc này h/ận không thể quỳ lạy khắp nơi chỉ để người ta đi c/ứu rỗi Quý Kiêu.
Tôi đi rồi.
Lại nói tôi là kẻ lụy tình.
Quý Kiêu không tìm ch*t nữa, lại muốn tôi ch*t.
"Không phải, ý tôi là..."
Muốn ki/ếm chút tiền thôi mà, tôi dễ dàng lắm sao?
Quay đầu đối diện với ánh mắt của Hứa Ngôn, anh ấy cho tôi một cái nhìn khẳng định, rồi mỉm cười đầy bí ẩn đứng dậy rời đi.
Điều này trong mắt Quý Kiêu, chính là ánh mắt tôi và Hứa Ngôn đang quấn quýt lấy nhau.
Không khí xung quanh càng lạnh lẽo hơn.
Ánh mắt bình tĩnh của Quý Kiêu giống như sự tĩnh lặng trước cơn bão.
Tôi nghiến răng, lao vào lòng cậu ấy.
Ôm ch/ặt lấy eo cậu ấy.
"Tôi thừa nhận, tôi nghèo, không có gia thế tốt. Nhưng mà, nhưng mà tôi đối với cậu là chân thành đấy! Anh trai cậu, anh ấy... anh ấy..."
Cơ thể Quý Kiêu cứng đờ.
Tôi lại ôm ch/ặt lấy eo cậu ấy, áp sát vào người cậu ấy.
Tiếp tục nói: "Sao anh ấy có thể để tôi rời xa cậu chứ?"
"Tuy rằng, tuy rằng tôi từng theo đuổi anh ấy. Nhưng mà, đều là để nhìn cậu thêm một cái thôi!"
"Quà tặng Hứa Ngôn, những lời tôi nói, mỗi lần đến tìm anh ấy, đều là vì tôi muốn đến gần cậu hơn một chút."
12、
Tôi không hề chột dạ, chỉ có ý nghĩ muốn sống.
Xin lỗi Hứa Ngôn, nếu không phải anh cứ nằng nặc bắt tôi nói chuyện.
Những lời đó đã không bị Quý Kiêu nghe thấy.
Đạn mạc kinh ngạc.
【Còn có chiêu này sao? Kẻ lụy tình này sao mà biết bịa đặt thế không biết?】
【Dựa vào kỹ năng diễn xuất này đã từng nhận giải Oscar chưa?】
【Nam phụ cũng đâu phải đồ ngốc, sao có thể không nhìn ra kỹ năng diễn xuất vụng về như vậy?】
【Đừng tưởng bịa hai câu này là em trai sẽ tha cho cậu ta nhé?】
Chẳng lẽ thực sự phải ch*t trong tay Quý Kiêu.
Tôi không muốn ch*t, tôi còn chưa sống đủ đâu!
Khi thức tỉnh tôi đang làm kẻ lụy tình của Hứa Ngôn, bây giờ tôi lại đang lụy Quý Kiêu.
Trong mắt Hứa Ngôn đúng là tôi không có được anh ấy nên để em trai anh ấy làm người thay thế, nhưng tôi chỉ muốn ki/ếm chút lợi ích thôi mà!
Ai mà chẳng yêu tiền chứ?
Quý Kiêu không động đậy.
Đang mải suy nghĩ xem có nên nói thêm gì đó không.
Thì nghe thấy Quý Kiêu lạnh lùng nói:
"Buông ra!"
Có thể nghe ra đã nhẫn nhịn đến giới hạn rồi.
Buông ra là ch*t.
Tôi không buông, ngược lại còn ôm ch/ặt cứng.
"Không buông! Tôi nói đều là lời thật lòng đấy! Tôi không thích anh cậu, tại sao cậu không tin tôi?"
"Chẳng lẽ tôi lại đi ch*t cùng anh cậu sao?"
Quý Kiêu im lặng.
Tôi thừa thắng xông lên, "Tôi chỉ đi cùng cậu thôi."
Nói xong, chính tôi cũng thấy sến súa.
Có chút muốn nôn.
Giọng Quý Kiêu bớt lạnh hơn một chút, nhưng cũng chẳng tốt hơn là bao.
Hơi do dự:
"Những gì cậu nói, là thật?"
Tôi buông Quý Kiêu ra, ngẩng đầu nhìn cậu ấy.
Giơ ba ngón tay lên, "Tôi thề, những gì tôi nói đều là thật."
Đạn mạc chạy nhanh hơn.
【Cậu ta lừa mày đấy! Hồ đồ! Hồ đồ quá!!】
【Nam phụ đừng mà! Đừng mềm lòng với kẻ lụy tình ch*t ti/ệt này!】
【Mày không yêu anh trai nữa à?】
Quý Kiêu nhìn tôi năm giây, rồi vô cảm dời mắt đi.
Lạnh lùng thốt ra bốn chữ.
"Tốt nhất là vậy."
13、
Cái mạng nhỏ đã nhặt lại được.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là lúc về nhà suýt nữa thì khóc.
Mẹ kiếp, làm kẻ lụy tình khó quá, sơ sẩy một cái là mất mạng.
Muốn bỏ cuộc cũng không được.
Quý Kiêu sẽ không tha cho tôi.
Sau khi tắm xong, tôi theo lệ thường gửi cho Quý Kiêu những câu trích dẫn lụy tình.
Cứ tưởng sẽ như thường lệ chìm vào biển lặng.
Không ngờ Quý Kiêu miễn cưỡng trả lời ba chữ.
【Biết rồi.】
Tôi nhìn chằm chằm vào câu đó như thấy m/a, bị hack nick à?
Đạn mạc:
【Phá vỡ phòng tuyến rồi, kẻ lụy tình ch*t ti/ệt có thể cút xa một chút không! Tôi phục rồi đấy!】
【Em trai tại sao lại trả lời cậu ta chứ? Người tinh ý đều nhìn ra kẻ lụy tình này tâm cơ đến mức nào.】
【Cái NPC này rốt cuộc muốn làm gì vậy?!】
Đạn mạc phá vỡ phòng tuyến như vậy, xem ra không bị hack nick.
Đối diện chính là Quý Kiêu bằng xươ/ng bằng th!t.
Tôi lại gửi tới tấp.
【Cuối cùng cậu cũng trả lời tôi!】
【Ngày mai tôi lại mang bữa sáng cho cậu, được không?】
Quý Kiêu trả lời một dấu chấm.
Không nhìn ra là tốt hay không tốt.
Đang lo lắng, đạn mạc bắt đầu m/ắng tôi.
【Có thể đừng mang đồ ăn vỉa hè cho thiếu gia nữa không? Ăn nhiều sẽ ngán đấy!】
【Vừa nghèo vừa lụy, tổng kết ba chữ: không biết x/ấu hổ.】
Ha ha.
Họ thì biết cái gì? Đồ ăn vỉa hè thì sao? Đồ ăn vỉa hè mới là chính tông nhất.
Giây tiếp theo, Quý Kiêu chuyển cho tôi hai trăm nghìn.
Tôi trợn tròn mắt, tay run quá, không cẩn thận nhận luôn.
Nhận nhanh quá, tôi hơi ngại.
Ngày hôm sau liền mang cho Quý Kiêu một chiếc bánh kẹp th!t phiên bản sang trọng.
Nghĩ đi nghĩ lại, lại m/ua thêm một cái.
Khi đến nhà Quý Kiêu, Hứa Ngôn đang ngồi trong phòng khách, có chút mệt mỏi.
Nhìn thấy Hứa Ngôn, tôi không tránh khỏi chút chột dạ.
"Đến tìm A Kiêu à?"
Tôi gật gật đầu.
Hứa Ngôn nói: "Em ấy vẫn chưa tỉnh, cậu có muốn đợi ở dưới không?"
Tôi vội lắc đầu.
Nếu bị Quý Kiêu nhìn thấy tôi và Hứa Ngôn ở riêng với nhau, không chừng lại lên cơn gh/en, tức gi/ận một cái là ném tôi xuống biển cho cá m/ập ăn mất.
"Không cần, tôi lên tìm cậu ấy."
Tôi vừa nói vừa đưa một trong những chiếc túi cho anh ấy.
"Anh nếm thử đi, Quý Kiêu khá thích ăn đấy."
Hứa Ngôn mỉm cười dịu dàng, nhận lấy.
"Cảm ơn."
14、
Tôi: ?
Sao Hứa Ngôn lại nhận thật vậy.
Đạn mạc gào thét.
【Đừng mà! Kẻ lụy tình này ai cũng lụy một miếng phải không?】
【Em trai căn bản không thích kẻ lụy tình này! Sở dĩ như vậy, chỉ là để chuyển hướng sự chú ý thôi!】
【May mà anh trai đã kết hôn rồi.】
【Nếu không phải vì em trai, anh trai đã chuyển ra ngoài rồi...】
Đám đạn mạc này mỗi người nói một kiểu.
Câu nào cũng chẳng ăn nhập gì.
Nhưng Hứa Ngôn vậy mà lại vì Quý Kiêu mới không chuyển đi sao?
Là sợ Quý Kiêu nghĩ quẩn?
Hoàn h/ồn lại, tôi đã đi đến cửa phòng Quý Kiêu.
Hít một hơi thật sâu, mới cẩn thận mở cửa.
Phòng Quý Kiêu rất tối.
Tôi mở điện thoại, mượn ánh sáng đi vào.
Phát hiện Quý Kiêu vẫn đang ngủ.
【Tên nghèo kiết x/ác có thể có chút ý thức về ranh giới không?】
【Đợi xem đi! Nam phụ nóng tính lắm, lát nữa cậu ta sẽ bị ném ra ngoài thôi.】
【Không biết, dù sao dáng người của em trai rất đẹp~】
Đạn mạc càng nói càng không đúng.
Ánh mắt tôi vô thức rơi trên người Quý Kiêu trên giường.
Chắc là bật lò sưởi, Quý Kiêu nóng quá không đắp chăn, phần thân trên để trần.
Dáng người đúng là rất đẹp.
Tôi x/ấu tính tiến lại gần, khẽ gọi cậu ấy.
"Quý Kiêu?"
"Cậu tỉnh chưa?"
"Có đói bụng không? Có muốn dậy ăn chút gì không?"
Quý Kiêu không mở mắt, không kiên nhẫn chậc một tiếng.
Giọng khàn khàn, "Cút..."
Đạn mạc cười.
【Ha ha ha ha cậu ta không tưởng mình có thể trở thành ngoại lệ chứ?】
【Những năm này, chỉ có anh trai gọi cậu ấy là không có tính khí lúc ngủ dậy.】
【Muốn đẩy thuyền quá, nhưng anh trai đã kết hôn rồi...】
【Ai nói không phải chứ! Em trai nhìn là biết đang gh/en t/uông đi/ên cuồ/ng mang theo thuộc tính b/ệnh kiều, cún con đi/ên cuồ/ng tìm anh trai để cọ cọ... niên hạ ngon thế nào chứ.】
【Á mẹ kiếp, kẻ lụy tình ch*t ti/ệt muốn làm gì vậy?】
Tôi trực tiếp vén chăn của Quý Kiêu lên.
15、
Chưa kịp nói gì, cổ tay đã bị Quý Kiêu nắm ch/ặt.
Cậu ấy mở mắt, lông mày nhíu ch/ặt.
Sau khi nhìn rõ là tôi, vẻ mặt không kiên nhẫn: "Ai cho mày vào?"
"Tôi đến đưa đồ ăn cho cậu." Tôi nói.
Quý Kiêu buông tôi ra, lật người trùm chăn kín đầu.
"Không ăn, ra ngoài."
【Chẳng lẽ không phải là ngủ dậy phát hỏa rồi ném người ra ngoài sao?】
【Người nhà ơi, tôi có một dự cảm rất chẳng lành.】
Đạn mạc cuống cuồ/ng đi/ên cuồ/ng chạy chữ.
Tôi không ra ngoài, liều một phen.
Cởi áo khoác và quần dài, vén chăn chui vào.
Quý Kiêu tỉnh rồi.
Tôi vội quá không cẩn thận sờ phải em trai của cậu ấy.
Bây giờ tôi ngồi trên giường, Quý Kiêu mặt đen như đít nồi đứng bên mép giường, nghiến răng nghiến lợi lườm tôi.
Tay tôi mềm nhũn.
"... Xin lỗi, tôi không cố ý sờ đâu." Tôi giải thích khô khốc, "Chỉ là, không cẩn thận..."
"Cút ra ngoài!" Quý Kiêu ngựk phập phồng, nói từng chữ một.
Ồ, bây giờ mới gọi.
Tôi sợ, nhưng vẫn phải giả vờ tủi thân.
"Tôi chỉ là, không kiềm chế được... xin lỗi."
Nói xong, tôi vén chăn.
Chuồn nhanh mặc quần áo, bò dậy chạy trối ch*t.
Sợ chậm một giây, chân của Quý Kiêu sẽ đạp lên người tôi.
Đến mức quá vội, không nhìn rõ đạn mạc lướt qua vội vã:
【Mẹ ơi... tai em trai đỏ quá.】
16、
Tôi đứng đối diện với Hứa Ngôn ở dưới lầu.
Ánh mắt quét qua thùng rác, phát hiện Hứa Ngôn đã ăn hết phần bữa sáng đó.
Trước đây tôi cũng từng mang cho Hứa Ngôn không ít đồ ăn.
Anh ấy đều trả lại nguyên vẹn cho tôi.