「Ta sẽ đưa ngươi đi.」
「Ngươi đợi thêm vài ngày, ta sẽ đưa ngươi rời khỏi đây.」
Tôi nghe nhịp đ/ập nơi lồng ngựk anh, lòng bình thản đến lạ kỳ.
Tôi hỏi.
「Ngươi đưa ta đi, vậy còn ngươi thì sao?」
Thời gian như ngừng trôi, anh ấp úng không thành lời. Nhìn biểu cảm của anh, tôi cũng đã có quyết định.
「Ngươi định ở lại đây, đúng không?」
「Phải...」 anh khó nhọc đáp lại.
Tại sao? Tôi hỏi anh.
Anh chỉ quay đầu đi, không để tôi nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt mình.
Tôi đã hiểu.
「Ngươi là bề tôi trung thành, sau khi thả kẻ mưu phản đi, ngươi định quay lại chỗ Bệ hạ để tạ tội sao?」
「...」 anh cắn ch/ặt môi không đáp, tôi nhìn rõ m/áu rỉ ra từ kẽ môi anh.
Tại sao?
Tại sao tại sao tại sao tại sao???
Lạc Sơ Lê là một hoàng đế m/áu lạnh vô tình đến thế, tại sao ngươi lại phải trung thành với hắn?
Đến cả em ruột mình hắn còn có thể gi*t sạch, còn ngươi thì sao? Hắn sẽ đối xử với ngươi thế nào đây?
Tôi gần như kiệt sức, đến cả câu chất vấn cũng không thốt nên lời.
Công Tôn M/ộ, một bậc trung thần.
Hai mươi bốn tuổi đã giữ chức Tể tướng đương triều, ba năm trước trong cuộc chiến giành ngôi báu giữa mười hoàng tử đã phò tá Lạc Sơ Lê đăng cơ.
Hoàng đế để ban thưởng, đặc cách phong làm Nhiếp chính vương, phụ tá triều chính.
Ba năm qua, tận tụy không quản ngày đêm, chưa một ngày lơ là.
Cuối cùng, tôi khẽ hỏi.
「Vậy, nếu ta muốn đoạt ngôi, ngươi sẽ làm thế nào?」
17
Tôi không phải là không có tư binh, cũng không phải kẻ ai muốn nhào nặn thế nào cũng được.
Những ám vệ và tâm phúc đã ch*t chỉ là một phần nhỏ trong những phương thức bảo mệnh của tôi, nhưng lại là tất cả những gì Bệ hạ biết.
Tôi không muốn tranh giành, chỉ vì anh ấy là anh trai.
Tôi không muốn cốt nhục tương tàn.
Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi thực sự là kẻ trác táng vô năng, phong lưu phóng đãng.
Ngày đó, nghe những lời tôi nói, Công Tôn M/ộ không đáp một lời. Tôi không biết liệu anh có quay sang phò tá tôi hay không.
Nhưng cũng chẳng sao cả.
Dù anh có thực sự thích tôi hay không cũng chẳng quan trọng nữa.
Tôi không sợ cái ch*t.
Nhưng tôi không thể chấp nhận việc Công Tôn M/ộ đưa tôi đi rồi chính mình lại đi ch*t.
Vì vậy, hiện tại tôi không thể ch*t.
Kết tội vẫn chưa xuống, tôi không biết người trên ngai vàng kia rốt cuộc đang nghĩ gì.
Anh ấy có còn đoái hoài đến tình cốt nhục thâm sâu giữa chúng tôi không?
Ha, không đâu.
Từ đầu chí cuối, anh ấy đều chán gh/ét tôi đến tận xươ/ng tủy.
Sự thiên vị của mẫu thân thuở nhỏ, những lời đàm tiếu của lũ nô tỳ rằng tôi sẽ bị anh trai gi*t ch*t.
Từng chút từng chút một, tất cả đều trở thành cơ hội để anh ấy c/ăm gh/ét tôi.
Lạc Sơ Lê.
Là anh ép ta.
...
Tôi ngấm ngầm mưu tính mọi việc.
Chiếm giữ binh quyền, lôi kéo đại thần.
Những phương thức bảo mệnh mà mẫu thân để lại, vốn sợ có ngày tôi bị anh trai gi*t ch*t, giờ đây đều được tôi sử dụng.
Công Tôn M/ộ không đến tìm tôi.
Tôi không biết liệu anh có trung thành đến mức đi tố giác tôi hay không, tôi chỉ có thể đá/nh cược.
Trước ngày hành động, Công Tôn M/ộ lại lẻn vào vương phủ của tôi.
Anh hôn tôi, như nụ hôn cuối cùng trong tuyệt vọng.
Tôi đ/è anh lên án thư, cắn lấy môi anh.
M/áu chảy ra từ kẽ môi hai chúng tôi, rồi bị tôi nuốt trọn.
Lồng ngựk anh ấm áp, còn tôi chỉ thấy lạnh.
Lạnh quá...
Trong dạ dày trào lên một cơn buồn nôn.
Sau khi nụ hôn đầy mùi m/áu tanh này kết thúc, anh nói.
「Ta giúp ngươi.」
Cái gì?
Tôi mở to mắt.
Công Tôn M/ộ lặp lại lần nữa.
「Ta giúp ngươi.」
...
Quân lâm dưới thành.
Công Tôn M/ộ là Nhiếp chính vương, quyền lực của anh lớn hơn tôi không biết bao nhiêu lần.
Có được sự giúp đỡ của anh, việc tôi xâm nhập hoàng cung trở nên dễ như trở bàn tay.
Khi lưỡi ki/ếm chỉ thẳng vào mặt anh trai, trong ánh mắt anh vẫn còn vẻ khó tin.
Anh nhắm mắt, lắc đầu.
「Lớn thật rồi nhỉ.」
「Không còn là đứa trẻ chạy theo đòi ta đá/nh thước kẻ nữa rồi.」
Tôi cười nhìn anh.
「Nhờ ơn Bệ hạ hậu ái, sự tôi luyện những ngày qua khiến Sơ Ảnh thụ ích không ít.」
Công Tôn M/ộ đứng bên cạnh tôi.
「Chúc mừng Cửu điện hạ.」
Tôi nhìn anh rồi lại nghiêng đầu cười.
「Quả thực nên chúc mừng ta.」
「Cũng cảm ơn sự giúp đỡ của Nhiếp chính vương điện hạ.」
「Nếu không, muốn danh chính ngôn thuận gi*t ngươi, thật chẳng dễ dàng chút nào.」
Chỉ trong chớp mắt, lưỡi ki/ếm của tôi đã treo trên cổ Công Tôn M/ộ.
Sắc mặt Công Tôn M/ộ thay đổi hoàn toàn.
18
Tôi chưa bao giờ không tin anh trai.
Cho dù là ân ái với Công Tôn M/ộ, hay diễn vở kịch ngày càng không tin anh trai, tất cả đều là những quyết sách tôi đã dày công tính toán, nằm gai nếm mật suốt thời gian qua.
Ngày anh trai gi*t Thất ca, anh nói tôi chưa uống rư/ợu, đầu óc chưa say, ý anh là "ngươi chưa uống, người còn tỉnh, đừng nói bậy, hãy làm theo lời ta".
Vì vậy tôi lén chạy khỏi phủ Nhiếp chính vương để kiểm tra chén rư/ợu bị hắt đổ.
Lúc đó tôi không tìm ra vấn đề, nhưng sau đó khi diện thánh, trên án thư của anh trai bày đúng chén rư/ợu y hệt chén tôi uống với Thất ca.
Chén rư/ợu đó thực sự rất tầm thường, bất kỳ nhà đại thần nào cũng có thể có, nhưng duy chỉ trên án thư của Bệ hạ thì không nên xuất hiện.
Một lần có thể là trùng hợp, nhưng hai lần thì tuyệt đối không.
Ngày đó, dù là việc tôi chạy khỏi phủ Nhiếp chính vương, hay là việc tiến vào nơi anh trai gi*t Thất ca đều vô cùng thuận lợi.
Chắc hẳn có người cố tình để tôi đi kiểm tra chén rư/ợu không có vấn đề gì.
Vậy thì rư/ợu chắc chắn có vấn đề.
Lại liên tưởng đến việc anh trai đột nhiên nổi gi/ận đùng đùng chạy đến gi*t Thất ca, Nhiếp chính vương theo sát phía sau như muốn khuyên can.
Bình an vô sự suốt bao năm qua, tại sao anh trai lại đột nhiên muốn gi*t Thất ca?
Khả năng duy nhất là.
Thất ca đã làm điều gì đó mà anh trai không thể dung thứ.
Mà điều anh trai không thể dung thứ...
Chỉ có tôi.
Cho nên hoàn toàn không phải chuyện anh trai muốn gi*t tôi, Nhiếp chính vương vì thích tôi nên mới giúp.
Mà là Thất hoàng huynh vốn là người của Công Tôn M/ộ, nhận lệnh của hắn để gi*t tôi, từ đó u/y hi*p anh trai, khiến Bệ hạ không dám manh động, ngoan ngoãn làm một vị hoàng đế bù nhìn.
Nhưng anh trai nhận được mật báo, công khai đứng lên chống lại Nhiếp chính vương vì tôi.
Cho Thất hoàng huynh một tội danh mưu phản, đồng thời bảo toàn lớp vỏ bọc "vua hiền tôi trung" giữa tôi và họ.
Sau đó mọi chuyện đều thuận lý thành chương.
Công Tôn M/ộ biết hắn không còn kiểm soát được anh trai nữa, nên muốn thay một người khác làm hoàng đế bù nhìn.
Mà người đó, chính là tôi.
Tôi bị giam ở phủ Nhiếp chính vương với tội danh đồng đảng mưu phản, một mặt là giam lỏng, mặt khác là thăm dò.
Thăm dò xem tôi có phải là kẻ trác táng vô năng, có thể bị hắn lôi kéo mưu phản hay không.
Hắn biết tôi không trác táng vô năng, biết tôi có tâm cơ, nhưng hắn vẫn đá/nh giá quá thấp tôi.
Hắn tưởng rằng tôi không có tâm tranh quyền, có thể thao túng bằng tình cảm.
Việc ám vệ đưa tôi đi phá vỡ vở kịch đồng đảng mưu phản giả của Thất ca đúng là ngoài ý muốn.
Ban đầu tôi tưởng là anh trai giúp tôi thoát khỏi nơi nguy hiểm là phủ Nhiếp chính vương, sau này nghĩ lại, tôi có thể nghĩ ra thì Nhiếp chính vương đương nhiên cũng có thể.
Vậy thì vở kịch anh em bất hòa không thể diễn tiếp được nữa.
Cho nên chỉ có thể là Nhiếp chính vương.
Để lôi kéo tôi, lấy được sự tin tưởng của tôi, hắn đã tạo ra một kẻ thế mạng, một đồng đảng giả.
Anh trai cũng mượn vở kịch của Nhiếp chính vương để tôi được an toàn trở về phủ.
Tiếp đó là lời đồn tôi vẫn còn dã tâm mưu phản do Nhiếp chính vương tung ra.
Trước chân tôi quỳ dài trong tuyết, sau chân tên này liền chạy đến che ô cho tôi.
Đúng là tận tâm tận lực.
Thật là một tấm chân tình không thể phụ lòng.
Còn vở kịch khiến tôi hoàn toàn tuyệt vọng với anh trai, chắc đến ch*t Công Tôn M/ộ cũng không ngờ tới, những phương thức bảo mệnh, ám vệ, tâm phúc, thậm chí là vũ khí tư binh trong tay tôi.
Ngay từ đầu, đều là anh trai cho tôi mà.
Còn cả thước kẻ nữa...
Thuở nhỏ tôi ham chơi, anh trai dùng thứ này đá/nh nhẹ vài cái để dọa tôi.
Nhưng tôi không thấy đ/au, nên cứ tưởng đá/nh xong là có thể chơi thoải mái.
Đến mức sau này trước khi đi chơi tôi đều tìm anh trai xin một trận thước kẻ.
Thước kẻ trở thành biểu tượng đ/ộc nhất vô nhị cho sự "cho phép" của hai anh em.
Cho nên mỗi câu nói của anh trai ngày hôm đó đều mang ý nghĩa:
"Ngoan lắm, làm rất tốt, rất biết nghe lời, chịu ủy khuất cho ngươi rồi, tiếp tục đi nào."
Còn chiếc khăn tay đó...
Thích tôi là giả.
U/y hi*p anh trai mới là thật.
Suy cho cùng...
Cư/ớp được món quà quý giá mà em trai tặng từ tay hoàng đế là chuyện oai phong đến nhường nào.
Nhiếp chính vương chắc là đang nghĩ.
"Lạc Sơ Lê, đồ của ngươi, ta muốn là phải có."
Còn cả lá vàng nữa.
Tôi chỉ từng đưa lá vàng cho một người, anh trai sau đó đã điều tra hắn, hắn cầm lá vàng có khắc dấu hiệu của tôi đi đút Iót, giúp một tên tham quan địa phương che giấu một vụ việc bẩn thỉu.
Từ đó trở thành môn khách của hắn.
Sau đó từng bước leo lên cao.
Cho nên.
Thích là giả, ngưỡng m/ộ thuở thiếu thời là giả.
Những ngày tháng phong hoa tuyết nguyệt đó đều là giả.
Điều duy nhất là thật, chỉ có dã tâm lang sói của hắn khi là bề tôi mà vọng tưởng đảo lộn giang sơn.
19
Ám vệ lặng lẽ tiến đến bên cạnh tôi, thay tôi kh/ống ch/ế Công Tôn M/ộ.
Tôi gật đầu với tên ám vệ đã phối hợp diễn kịch cùng mình, rồi lùi lại sau lưng anh trai.
Những binh lính cùng tôi quân lâm dưới thành đã bao vây ch/ặt lấy tên Nhiếp chính vương này.
Hắn lập tức phản ứng lại chuyện gì đang xảy ra, sắc mặt trắng bệch.
Hắn muốn níu tay áo tôi, nhưng bị tôi hất ra.
「Cửu điện hạ... điện hạ, ta thích ngươi mà, chẳng phải hôm qua chúng ta còn...」
Tôi dùng mũi ki/ếm đ/âm vào vai phải hắn.
「C/âm miệng.」
Anh trai hứng thú nhìn tôi: "Sao không để hắn nói hết?"
Tôi giả ngốc: "Toàn là những lời nói nhảm, Bệ hạ không cần để tâm."
Kẻ lo/ạn thần tặc tử trước mắt chắc cũng biết không còn tác dụng gì nữa, vẻ mặt dịu dàng lúc trước đã tan biến, trong đáy mắt chỉ còn lại sự u uất c/ăm h/ận.
Hắn như con chó đi/ên cắn càn khắp nơi.
「Ta không tin, chẳng lẽ ngươi chưa từng nghi ngờ Lạc Sơ Lê lấy một chút nào sao?」
「Lạc Sơ Ảnh, ngươi nghi ngờ mà, ngươi chỉ đang đá/nh cược, cược xem ta và anh trai ngươi ai đáng tin hơn, ngươi chỉ là may mắn đá/nh cược thắng thôi.」
「Cho nên ta chỉ là không may, ta không có thua.」
Nhiếp chính vương điện hạ, đúng là không thấy qu/an t/ài không đổ lệ mà.
Tôi thở dài bất lực.
「Ngươi biết điều sai lầm nhất của ngươi là gì không?」
Tôi nói tiếp.
「Là chưa bao giờ chịu tin tưởng người khác.」
「Công Tôn M/ộ, ta nói cho ngươi thêm một chuyện nữa.」
「Khi ta còn rất nhỏ, nô tỳ nói anh trai sớm muộn gì cũng hại ch*t ta.」
「Mẫu thân biết chuyện, đã nói chuyện riêng với anh trai rất lâu, còn ta thì áp sát vào cửa để nghe lén.」
「Rất nhiều lời ta không nhớ rõ, nhưng chỉ có hai câu là khắc cốt ghi tâm đến tận bây giờ.」
「Mẫu thân nói, song sinh tử, vinh cùng vinh, nhục cùng nhục.」
「Sơ Lê làm anh, phải bảo vệ em trai thật tốt.」
「Cho nên từ đầu đến cuối ta đều tin tưởng vững chắc rằng, anh trai sẽ không hại ta.」
Nghe xong những lời này, Công Tôn M/ộ im lặng.
Không còn vẻ đi/ên cuồ/ng, giờ đây hắn trông như già đi mười tuổi.
Hắn cười lên.
「Ngươi tưởng ngươi thắng rồi sao, Cửu điện hạ.」
「Anh trai ngươi hắn... hức hức!」
Có nô tỳ bịt miệng tên này lại không cho hắn nói tiếp.
Còn anh trai không chớp mắt hỏi.
「Còn không đi?」
...
Vở kịch hạ màn.
Tôi đang chuẩn bị hồi phủ, dặn dò ám vệ dọn dẹp đống đổ nát, thì bị công công bên cạnh anh trai chặn lại.
Ông dẫn tôi rời khỏi đại điện, đi thẳng đến Ngự thư phòng.
Lòng tôi thấp thỏm, quỳ trước mặt anh trai mà không dám lên tiếng.
Tuy tôi tin anh trai, nhưng không có nghĩa là tôi không sợ anh ấy!
Tiếng nắp chén trà va chạm giòn tan, tôi chợt nhớ lại năm xưa mẫu phi cũng như vậy.
Bà thưởng trà, anh trai quỳ dưới chân bà.
Tôi nhìn qua khe hở nhỏ thấy mẫu thân cất đi nụ cười thường ngày dành cho tôi.
Bà lạnh lùng hỏi.
「Biết vì sao ta bắt con quỳ xuống không?」
Anh trai không kiêu không nịnh: "Nhi thần biết."
「Lời của tên nô tài đó, con có oán h/ận gì không?」
Anh trai vẫn vẻ mặt đạm mạc đó: "Nhi thần không có."
Mẫu phi đặt chén trà xuống, đỡ anh trai dậy, rồi nói ra những lời mà cả đời này tôi sẽ không bao giờ quên.
「Song sinh tử, vinh cùng vinh, nhục cùng nhục.」
Anh trai đáp.
「Muốn Sơ Ảnh ch*t, thì phải bước qua x/ác của con trước đã.」
Cho đến tận lúc tranh giành ngôi vị sống còn, tôi cũng chưa bao giờ nghĩ đến việc chĩa ki/ếm vào anh trai.
Anh trai sống, tôi mới sống.
Anh trai ch*t, tôi sẽ gi*t kẻ th/ù của anh rồi ch*t cùng anh.
「Xoảng——」
Tiếng sứ vỡ.
Tôi hoàn h/ồn, chén trà vô tình rơi xuống, vỡ thành nhiều mảnh.
Tôi do dự không biết có nên cử động không, thì nghe anh trai nói.
「Đứng lên đi, còn muốn tiếp tục quỳ sao?」
20
Tôi run sợ tiếp lấy chén trà anh trai đưa.
「Đoán ra từ khi nào?」 anh nhướng đôi mắt đen láy lên, liếc nhìn tôi một cái.
Kỳ lạ thật, anh trai rõ ràng giống hệt tôi, tại sao những động tác này anh trai làm thì không gi/ận mà uy, còn tôi làm thì lại là phong lưu trác táng?
Tôi thu lại suy nghĩ, đáp.
「Thần từ nhỏ không thông tuệ bằng Bệ hạ, nhưng dù có ng/u dốt đến đâu, cũng đã hiểu ra từ câu "gió thoảng bên tai" của anh.」
Anh trai nhíu mày: "Còn tự xưng là thần? Trước kia không phải gọi rất thuận miệng sao."
Tôi đỏ mặt, lí nhí đáp: "Anh trai..."
「Ừm, biết ngươi không phải là kẻ túi cơm giá áo, trẫm cũng yên tâm rồi.」
「Trẫm cho ngươi ba ngày, dọn dẹp sạch sẽ đám người lộn xộn bên ngoài, rồi hồi cung, trẫm dạy ngươi cách làm một vị hoàng đế tốt.」
?
Tôi ngẩn người.
「Tại sao anh trai lại muốn em học cái này, chẳng phải anh vẫn còn...」
Tôi đột ngột dừng lại.
Lời chưa nói hết của Công Tôn M/ộ là gì?
Anh trai bị làm sao?
Anh trai nhìn tôi, không nói gì, nhưng dường như đã nói hết.
Anh nói.
「Ngoan chút, nghe lời anh.」
21
Tôi c/ắt đ/ứt hết với những người đẹp trong lầu xanh, những tuyệt thế mỹ nhân trên thuyền hoa mà mình từng qua lại, ba ngày sau liền cấp tốc hồi cung.
Anh trai nằm trên long sàng, gương mặt có chút đỏ ửng bất thường.
Công công vẻ mặt khó xử, tôi liền nhận lấy bát th/uốc, thổi thổi, cố gắng dỗ anh uống.
Anh nhắm mắt, thần sắc không kiên nhẫn, theo bản năng từ chối: "Cũng chẳng có ích gì, không muốn uống."
Còn tôi không nhịn được, những giọt nước mắt to như hạt đậu cứ thế rơi trên mu bàn tay anh.
Anh mở mắt nhìn thấy tôi lại sững người, sau một lúc bất lực, anh đưa tay xoa đầu tôi một cách thiếu tự nhiên:
「Được rồi, đừng khóc nữa, lớn thế này rồi còn khóc, mất mặt trẫm quá.」
Anh lấy bát từ tay tôi, uống cạn thứ th/uốc đắng ngắt kia.
Còn tôi thì khóc càng dữ hơn.
Ngày đó ở Ngự thư phòng, anh trai nói dạy tôi làm hoàng đế.
Sau đó tôi mới biết từ chỗ vị công công quản sự, Bệ hạ đã trúng kỳ đ/ộc từ nhiều năm trước, trước đây dựa vào th/uốc do Công Tôn M/ộ cung cấp để kéo dài mạng sống, giờ đây khi đã x/é rá/ch mặt với hắn, e là... không còn sống được bao lâu nữa.
Ngày tôi diện thánh, anh trai ho khan, chính là vì lý do này.
Tôi hỏi anh trai tại sao lại trúng đ/ộc, anh lại không chịu nói với tôi bất cứ điều gì.
Tình cảnh này, sợ là chỉ có một lý do duy nhất.
Lần đầu tiên tôi h/ận bản thân mình không đủ thông minh.
Năm xưa mười anh em tranh ngôi, anh trai và tôi đều là những hoàng tử không được sủng ái.
Là vị hoàng tử đến cả nô tỳ cũng dám bàn tán sau lưng, vậy làm sao anh có thể nhận được sự phò tá của Công Tôn M/ộ để lên ngôi?
Hơn nữa, anh trai cố gắng giành ngôi vị như vậy, là vì ai?
Tôi gần như không dám nghĩ tới.
Tôi không dám nghĩ anh đã nhẫn nhục chịu đựng bao nhiêu năm nay, mang theo cơ thể này, không chỉ phải đề phòng dư đảng mưu phản của mấy vị hoàng huynh, mà còn phải luôn để mắt đến tên Nhiếp chính vương hổ rình mồi bên cạnh.
Tôi không dám nghĩ mình rốt cuộc đã vô tư lự, ăn chơi trác táng, làm càn dưới đôi cánh của anh như thế nào.
Tại sao trước kia... tôi lại có thể chẳng màng đến bất cứ điều gì như vậy chứ?
Lẽ ra tôi phải sớm nghĩ đến mới đúng.
Anh trai đang độ tuổi tráng niên nhưng lại không có con nối dõi, những phi tần trong hậu cung đều là tai mắt do Nhiếp chính vương cài vào.
Tôi đã biết từ lâu rồi.
Anh lên ngôi, là đổi bằng việc gặp thần gi*t thần, gặp m/a gi*t m/a.
22
Thời gian này tôi gần như không dám nghỉ ngơi, ban ngày luyện đủ tâm thuật đế vương, tối đến lại luyện võ trên võ trường.
Đợi đến đêm khuya, lúc vắng lặng không người, tôi mới có thể dành ra chút thời gian để thăm anh trai.
Anh trai cũng chưa từng nghỉ ngơi, anh phê duyệt công văn, trên án thư thắp một ngọn đèn trường minh.
Tôi chậm rãi tiến lại gần, gục đầu lên án thư, chăm chú nhìn anh từng nét từng nét viết xuống châm ngôn đế vương.
Hương thơm đêm tối thoang thoảng, tôi ngước mắt nhìn thấy bình hoa bên trái, bên trong cắm vài cành mai mùa đông.
Nửa tháng trước khi diện thánh, trên bàn anh ngoài chén rư/ợu nhắc nhở tôi ra, cũng là cành mai này.
Tôi ki/ếm chuyện để trò chuyện cùng anh: "Tại sao anh trai lại cắm hoa mai ở đây, anh thích sao?"
Khi hỏi câu này tôi không có ý gì khác, chỉ là thấy gì hỏi nấy, nhưng ngoài dự đoán, bàn tay đang cầm bút của anh khựng lại.
「Không thích, có người thích.」
Có người thích? Ai? Sao tôi không biết anh trai còn có người quan tâm?
Tôi nhìn sắc mặt anh trai, dường như lại nhớ đến chuyện gì đó.
Mai... mai...
Tôi đ/ập mạnh xuống bàn.
Anh trai liếc nhìn tôi, quở trách: "Nôn nóng."
Tôi lại chẳng màng, lòng vui sướng như được bôi mật.
Nếu không phải sắc mặt anh quá nghiêm túc, tôi tuyệt đối sẽ ôm anh như hồi nhỏ!
Khoan đã, cánh hoa mai.
Tôi nhớ ra rồi, thị vệ của anh trai đưa cho tôi cánh hoa khi đang quản thúc tôi.
Tôi nhìn anh trai.
Hóa ra là ám hiệu.
Vậy món điểm tâm tôi thích mà thị vệ kia đưa cho tôi, cũng là của anh trai.
Tôi lại muốn khóc.
Sau đó ngày qua ngày, tôi vừa chăm chỉ học hành vừa bầu bạn cùng anh trai.
Một ngày nọ nghe nói Thái y viện chế ra th/uốc mới, tôi mặc kệ tiếng gọi của công công, vội vàng xông vào Ngự thư phòng, bị anh trai ph/ạt quỳ một canh giờ.
Th/uốc đó đại khái là có tác dụng, tôi thấy sắc mặt anh hồng hào, trong đêm yến tiệc cuối năm còn uống thêm hai chén rư/ợu.
Ngày mùng một Tết, tôi đòi anh trai tiền mừng tuổi, rồi bị chiếc quạt trong tay anh gõ nhẹ vào đầu.
「Lớn thế này rồi còn đòi?」
Nhưng cuối cùng anh trai vẫn gói tiền mừng tuổi cho tôi.
Một xấp dày.
Ngày mùng hai, mùng ba Tết, tôi nghỉ ngơi một chút, lén lút lên kế hoạch ngày rằm tháng Giêng sẽ cùng anh trai trốn ra ngoài chơi chợ đêm.
Đợi đến mùng tám tôi nói với anh trai, anh ấy vậy mà không suy nghĩ nhiều liền đồng ý, tôi vốn còn tưởng anh sẽ quở trách tôi một trận.
Sau ngày đó tôi như trở lại thời gian còn bám đuôi anh trai, ngày đêm mong đợi, khó khăn lắm mới đến ngày mười ba, trong cung lại truyền đến tin dữ.
Anh trai hôn mê rồi.
Tôi ngồi bên cạnh anh, nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của anh mà không thốt nên lời.
Không khóc lóc, không mất kiểm soát.
Bởi vì tôi không thể giống như trước đây được nữa.
23
Ngày rằm tháng Giêng, anh trai đi rồi.
Tôi muốn chạm vào qu/an t/ài, coi như tiễn đưa anh trai đoạn đường cuối cùng, tay còn chưa kịp hạ xuống, đã bị nô tỳ chặn lại nói sợ tổn hại đến long thể.
Thế là tôi trân trối nhìn, hoàng cung thuở ấu thơ chứa đựng chút ấm áp hiếm hoi của tôi đang dần biến thành một chấm đen trong tuyết, lắc lư, như thể anh trai đang vẫy tay chào tạm biệt.
Trời xanh bao la, đồng cỏ mênh mông.
Sợ là sau này...
Chẳng tránh khỏi những giấc mộng kê vàng.
Nền
Cỡ chữ
Giãn dòng
Kiểu chữ
Bạn đã đọc được 0% chương này. Bạn có muốn tiếp tục từ vị trí đang đọc?