Tôi và em họ vô tình lạc vào Khách sạn Quái đàm.
Trong khách sạn này, mỗi căn phòng đều là một bối cảnh quái đàm.
Người thuê phòng phải nhanh chóng nắm bắt được thiết lập của bối cảnh đó mới có thể sống sót.
Bên ngoài cửa đang là cơn mưa d/ao sắc lẹm, nhân viên phục vụ nở nụ cười q/uỷ dị.
“Chào mừng quý khách đến với Khách sạn Quái đàm!”
“Nhớ đá/nh giá năm sao nhé!”
1
Tôi và em họ vô tình lạc vào Khách sạn Quái đàm.
“Chào quý khách, hiện chỉ còn lại căn phòng cuối hành lang tầng bốn thôi ạ.”
Tại quầy lễ tân, một nhân viên mặc đồng phục chỉnh tề đang trừng mắt nhìn tôi.
Anh ta đã không chớp mắt suốt tròn 3 phút.
“Quý khách có lấy không?” Nhân viên hỏi tôi.
Tôi ngửi thấy mùi tử khí nồng nặc.
Có vài con ruồi không ngừng bay lượn quanh người anh ta.
“Không lấy thì sao?” Tôi vặn hỏi.
“Hì hì,” anh ta cười quái dị hai tiếng, “Thì cút ra ngoài!”
Tôi quay người nhìn ra ngoài cửa.
Bên ngoài đang là cơn mưa d/ao.
Những lưỡi d/ao sắc bén rơi xuống cắm sâu vào mặt đất, khiến nền đất nứt toác.
Trên lề đường nằm rải rác vài cái x/ác không nguyên vẹn, gần như đã bị ngh/iền n/át thành bùn th!t.
Hiển nhiên, bước chân ra ngoài là ch*t chắc.
“Chị ơi, em còn chưa có bạn gái! Em chưa thể ch*t được!”
Đang nói, em họ Khương Kỳ Sóc lao đến trước mặt nhân viên, chốt lấy căn phòng cuối cùng đó.
Sau khi thanh toán, chúng tôi đi lên lầu.
Khi đi ngang qua nhân viên phục vụ, tôi phát hiện dưới quầy lễ tân là phần thân dưới đang th/ối r/ữa chảy mủ của anh ta, tạo nên sự tương phản rõ rệt với phần thân trên bóng bẩy.
Cái mùi hôi thối trong không khí, sợ rằng chính là xuất phát từ đó.
Hành lang tầng bốn vô cùng tối tăm, ánh sáng duy nhất đến từ một chiếc đèn hành lang ở đầu cầu thang.
Chiếc đèn thi thoảng lại chớp tắt, trông có vẻ đã cũ kỹ hư hỏng từ lâu.
Hành lang rất dài, càng đi vào trong càng âm u lạnh lẽo.
Sau khi đi khoảng mười mấy mét, cuối cùng cũng thấy được căn phòng ở cuối hành lang — phòng 414.
Trước cửa phòng 414 đứng một người cao lớn.
Chỉ nhìn bóng lưng, tôi không thể x/ác định đó là người bình thường hay là nhân vật quái đàm.
Ở trong khách sạn quái đàm này, những nhân vật có hành vi kỳ quái, phi logic có thể khiến chúng tôi mất mạng ngay lập tức.
Tôi thử bước tới vài bước, anh ta đột ngột quay đầu, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào tôi, gương mặt vô cảm.
Cả tôi và anh ta đều không nói gì.
Chúng tôi đều hiểu rõ: nếu đối phương là nhân vật quái đàm, hành động thiếu suy nghĩ thường sẽ dẫn đến cái ch*t.
Cho đến khi Khương Kỳ Sóc chắn trước mặt tôi, sự bế tắc mới được phá vỡ.
Nó hét lớn với người đàn ông kia:
“Này! Anh cứ nhìn chị tôi làm gì? Có phải anh để ý chị tôi rồi không? Tôi nói cho anh biết! Chị tôi không phải là người anh muốn tán là tán được đâu!”
Người đàn ông liếc nhìn Khương Kỳ Sóc một cái, chậm rãi lên tiếng:
“Người mới à? Chào, tôi tên Cung Trì Hoan.”
Sau khi x/ác định đối phương là người bình thường, tôi hỏi anh ta: “Anh cũng là khách thuê ở Khách sạn Quái đàm sao?”
“Đúng vậy, tôi đã ở phòng 413 được 3 tuần rồi, cực kỳ thích nơi này.”
Nghe Cung Trì Hoan nói, em họ kinh ngạc thốt lên: “Người bình thường ở khách sạn này không sống nổi quá 30 phút, anh ở đây được 3 tuần?! Sao anh sống lâu được như vậy?”
“Đoán xem.”
“Đoán cái rắm! Anh rể! Có giỏi thì nói thẳng cho tôi biết đi! Đừng ép tôi phải quỳ xuống c/ầu x/in anh!”
Khương Kỳ Sóc có thể nói ra những lời vừa kiêu ngạo vừa hèn mọn như vậy cũng thật là cạn lời.
“Thì cứ sống lay lắt thôi, sống được ngày nào hay ngày đó, được chăng hay chớ…” Cung Trì Hoan không muốn nói nhiều, quay người đi về phía căn phòng bên cạnh, “Phải rồi, hai người ở phòng 414 à? Chậc, hy vọng lát nữa vẫn còn có thể nhìn thấy cậu.”
Nghe giọng điệu của anh ta, có vẻ như phòng 414 là nơi đi không trở lại.
2
Phòng 414 là một phòng học.
Tôi không thể tưởng tượng nổi, phải yêu học hành đến mức nào mới xứng đáng ở căn phòng này.
Vừa bước vào cửa, cảm giác đầu tiên ập đến chính là sự áp bức.
“Chị ơi! Tình hình gì thế này? Em không muốn đi học đâu!!!”
Cảm giác quay lại thời trung học khiến Khương Kỳ Sóc hoảng lo/ạn.
Trên bảng đen dán sơ đồ chỗ ngồi.
Vị trí của tôi ở hàng thứ ba, ngay phía trước Khương Kỳ Sóc.
Bên cạnh bảng đen treo một chiếc đồng hồ điện tử, thời gian hiện tại là 19:03.
Sau khi tôi và Khương Kỳ Sóc ngồi vào chỗ theo sơ đồ, có người đẩy cửa bước vào.
Anh ta quan sát sơ đồ chỗ ngồi rồi ngồi xuống bên phải tôi.
Ngay sau đó, trên mặt bàn học thấm ra m/áu.
M/áu tươi tạo thành một dòng chữ xiêu vẹo:
【Giám thị còn 20 phút nữa sẽ vào phòng thi, hãy chuẩn bị sẵn sàng.】
Người này cau mày quan sát dòng chữ rất nghiêm túc trong mười mấy giây, sau đó dùng tay áo lau sạch dòng chữ trên bàn.
“Bạn học, bạn cũng ở phòng 414 sao?” Tôi bắt chuyện.
“Không phải, tôi ở phòng 303.”
“Vậy bạn đến đây làm gì?”
“Tôi được nhân viên khách sạn rút thăm chỉ định, bạn không biết à? Bạn là người mới đúng không?”
Anh ta nói với tôi, anh ta tên là Kim Tử Ổn, là khách thuê phòng 303.
Tại Khách sạn Quái đàm, mỗi căn phòng đều là một bối cảnh quái đàm.
Thông thường, khách sẽ ở trong căn phòng của mình.
Trường hợp đặc biệt, nhân viên khách sạn sẽ rút thăm ngẫu nhiên để khách vào ở các căn phòng được chỉ định.
Độ khó sống sót của mỗi bối cảnh quái đàm là khác nhau.
Khách thuê phải nhanh chóng thích nghi với bối cảnh quái đàm trong các căn phòng khác nhau mới có thể sống sót.
Tôi tò mò hỏi anh ta: “Bối cảnh quái đàm trong phòng bạn là gì?”
“Phòng tranh.”
“Vậy độ khó sống sót chắc không cao, khá thoải mái nhỉ?”
“Thoải mái?!” Kim Tử Ổn để lộ biểu cảm vô cùng khoa trương.
Anh ta kéo khóa áo khoác, cho tôi thấy mười sáu con d/ao găm phòng thân buộc quanh thắt lưng.
Mọi thứ đã quá rõ ràng.
“Trong phòng học này chỉ có hai chúng ta thôi sao?” Tôi đá/nh trống lảng.
“Còn nhiều nhân vật quái đàm chưa đến, chúng không phải dạng vừa đâu.”
Theo lời Kim Tử Ổn, trong bối cảnh quái đàm có hai loại người: nhân vật quái đàm và khách thuê khách sạn.
Nhân vật quái đàm sẽ tìm mọi cách để gi*t khách thuê trong bối cảnh quái đàm.
Trong lúc tôi và Kim Tử Ổn trò chuyện, lần lượt có người bước vào phòng, họ dần ngồi kín các chỗ.
“Nhiều người quá! Họ đều là nhân vật quái đàm sao? Chị ơi! Chúng ta ch*t chắc rồi!”
“Ôi, không sao đâu,” Kim Tử Ổn an ủi Khương Kỳ Sóc, “Mỗi bối cảnh quái đàm đều có thiết lập riêng, nhân vật quái đàm cũng bị ràng buộc bởi thiết lập đó, không thể tùy tiện gi*t người.”
Hiện tại đồng hồ điện tử hiển thị thời gian là 19:10.
Các chỗ ngồi trong lớp đã kín người.
Theo dòng chữ trên bàn Kim Tử Ổn, vào lúc 19:30 giám thị sẽ vào phòng thi.
Tôi luôn có cảm giác sau 19:30 sẽ có chuyện xảy ra.
“Chuẩn bị sẵn sàng” là bảo chúng tôi chuẩn bị về mặt nào?
Nghĩ đến đây, màn chiếu trên bảng đen đột nhiên sáng lên.
Trên màn hình có vài dòng chữ cảnh báo:
【Phòng thi 414 là không tồn tại, xin hãy rời đi sớm nhất có thể.】
【Giám thị cứ 10 phút sẽ gi*t một thí sinh.】
【Giám thị có quyền trừng ph/ạt thí sinh vi phạm quy định.】
【Thông tin thoát khỏi phòng thi được giấu trong bàn học của thí sinh, tồn tại thông tin vô dụng, sai lệch, xin thí sinh cẩn thận sử dụng.】
【Giám thị không phải là mối đe dọa duy nhất đối với tính mạng thí sinh trong phòng thi.】
Giám thị cứ 10 phút gi*t một thí sinh?
Thật hay giả vậy?
“Bối cảnh quái đàm chơi gắt vậy sao?” Tôi quay đầu hỏi Kim Tử Ổn.
Kim Tử Ổn nhún vai: “Dựa trên kinh nghiệm phong phú của tôi, bối cảnh quái đàm nói là làm.”
Hiện tại là 19:15, còn 15 phút nữa là giám thị vào phòng thi.
Đột nhiên, một nam sinh ở hàng ghế đầu đứng dậy, đi về phía cửa.
Cậu ta nói: “Rời đi sớm nhất có thể thì khó gì? Tôi đi ngay đây!”
Vì cửa phòng đang mở, cậu ta nghênh ngang bước thẳng ra ngoài.
Tôi thấy thật khó tin: “Còn có thể như vậy sao?”
Kim Tử Ổn lộ ra vẻ mặt hóng kịch hay:
“Không thể. Chắc cậu ta cũng là người mới, cô cứ chờ xem.”
3
Sau khi nam sinh bước ra ngoài, bên ngoài cửa vang lên một tiếng động quái dị.
Tiếp đó là tiếng thét thảm thiết của cậu ta:
“Cái gì thế này —— Á! Đừng lại đây!! C/ứu mạng với!!!”
Các thí sinh trong phòng thi xì xào bàn tán:
“Bên ngoài xảy ra chuyện gì vậy?”
“Có phải có thứ gì đó ẩn nấp ở cửa không?”
“Cậu ta bị làm sao vậy?”
Chưa đầy vài giây, tiếng động bên ngoài đột ngột im bặt.
Sau đó, tôi lại nhìn thấy nam sinh đó.
Cậu ta đang đứng ở cửa.
Cậu ta mỉm cười với chúng tôi, nhìn từ phía trước thì không thấy có gì bất thường.
“Còn 10 phút nữa là giám thị vào rồi, mọi người tranh thủ ra ngoài đi!” Cậu ta hét lớn.
Phòng thi im phăng phắc, các thí sinh nhìn nhau.
Biểu hiện của nam sinh quá bất thường.
Không ai dám bước ra ngoài.
“Các người không đi thì tôi đi trước đây.”
Nam sinh quay người.
Tôi nhìn thấy sau lưng cậu ta có một cái lỗ m/áu khổng lồ, bên trong đã bị khoét rỗng.
Một vài người trong phòng thi không nhịn được, bắt đầu nôn khan.
Hiện tại là 19:27.
Còn 3 phút nữa giám thị sẽ vào phòng thi.
Theo dòng chữ trên màn hình lớn, thông tin thoát khỏi phòng thi được giấu trong bàn học.
Tôi cúi người nhìn vào trong bàn.
Bên trong có một cuốn Sổ tay thí sinh phòng thi 414.
Tôi lật xem sổ tay, phát hiện bên trong có giấu thông tin quan trọng.
Nhưng thông tin có vẻ không đầy đủ.
【Thiết lập bối cảnh quái đàm:】
【Trước khi bắt đầu thi, thí sinh không được phép rời khỏi phòng học.】
【Giám thị cứ 10 phút gi*t một thí sinh, sau khi kỳ thi diễn ra … phút, sẽ gi*t sạch tất cả các thí sinh còn lại trong phòng thi một lần.】
Hiện tại là 19:30.
Bên ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân.
Khi nhìn thấy người tới là ai, tất cả mọi người đều hít một hơi lạnh.
Cậu ta lại quay lại rồi.
Nam sinh bị khoét rỗng cơ thể lúc nãy lại trở về nguyên vẹn.
Trên cổ cậu ta đeo thẻ giám thị.
Chẳng lẽ thí sinh t/ử vo/ng sẽ biến thành giám thị??
Khi đang bế tắc không hiểu chuyện gì, khóe mắt tôi chú ý thấy bên ngoài cửa sổ có một bóng đen.
Quan sát kỹ, đó là một người.
Một người bị treo trên cây.
Cậu ta đung đưa chậm rãi, sau lưng có một cái lỗ m/áu lớn.
Khi gương mặt cậu ta quay lại, tôi nhận ra đó chính là nam sinh đã bước ra khỏi phòng thi lúc nãy.
Nếu nam sinh đó đã ch*t, vậy giám thị là ai?
Tôi không hiểu, chỉ cảm thấy rợn tóc gáy.
4
Kim Tử Ổn nhắc nhở tôi: “Chú ý quan sát biểu hiện của những người xung quanh, kinh nghiệm của tôi là: ai ch*t, hãy phân tích tại sao họ ch*t; ai chưa ch*t, hãy phân tích tại sao họ chưa ch*t.”
【Giám thị có quyền trừng ph/ạt thí sinh vi phạm quy định.】
Vì tồn tại “vi phạm”, nên tất nhiên phải tồn tại “quy tắc”.
Phòng 414 có ba điểm mấu chốt:
【Thiết lập phòng, quy tắc phòng thi, thông tin thoát hiểm.】
Chỉ cần làm rõ ba điểm này, việc thoát khỏi phòng thi sẽ không thành vấn đề.
Lúc này, giám thị đang đi lại giữa các thí sinh, như đang tìm ki/ếm mục tiêu phù hợp.
Hắn cần một động cơ gi*t người, một lý do đường hoàng.
Tôi căng thẳng đến mức vô thức nín thở.
Giám thị dừng bước bên cạnh một thí sinh.
Hắn khịt khịt mũi như một con chuột.
“Ngươi có thẻ dự thi không?” Hắn hỏi.
“Cái, cái gì?”
Thí sinh h/oảng s/ợ tột độ, nói năng lắp bắp.
Giám thị cúi người lại gần: “Vui lòng xuất trình thẻ dự thi để kiểm tra.”
“Tôi… tôi không có thẻ dự thi!”
Nghe đến đây, giám thị cười gian xảo đầy q/uỷ quyệt với thí sinh.
Hắn túm ch/ặt cổ áo thí sinh, bắt đầu kéo ra ngoài phòng thi.
“C/ứu, c/ứu mạng!”
Thí sinh trợn mắt, liều mạng bám lấy bục giảng.
Bục giảng trong phòng thi được cố định trên sàn nhà.
Một bên, thí sinh bám ch/ặt bục giảng, bên kia, giám thị kéo thí sinh về hướng ngược lại.
Không trụ được bao lâu, cánh tay của thí sinh đã bị x/é đ/ứt lìa.
Thí sinh mất hai tay bị giám thị kéo ra khỏi phòng thi, để lại một vệt m/áu dài.
Giám thị không biết lấy từ đâu ra một con d/ao ch/ặt th!t.
Hắn rất đi/ên cuồ/ng, trong mắt lóe lên ánh sáng hưng phấn, gian trá.
Cho đến khi băm nát thí sinh đó thành bùn th!t hắn mới dừng tay.
Hắn hoàn toàn mất nhân tính, giống hệt một con dã thú.
Tôi có thể nhìn thấy một thứ gì đó đen tối, nguyên thủy và đ/áng s/ợ từ trên người hắn.
Sau khi giải quyết xong, giám thị chậm rãi đứng dậy, bước vào lớp học, viết lên bảng một dòng chữ:
【Thời gian thi: 120 phút.】
Giám thị phát đề thi.
Nhận được đề thi, Khương Kỳ Sóc lập tức sụp đổ:
“Chị ơi! Em không muốn thi đâu!”
Chẳng lẽ tôi muốn thi chắc?
Tôi không quan tâm nó, tranh thủ thời gian làm bài.
Vừa viết xong một câu, Kim Tử Ổn bảo tôi đừng viết nữa:
“Phòng thi 414 không tồn tại, phải tìm cách rời đi sớm nhất có thể.”
“Nhưng bây giờ đang thi mà!”
“Tống Ngọc Hy, cô không giống người khác, đừng dồn hết tâm trí vào việc thi cử.”
“Ý gì? Mỉa mai tôi đấy à???”
“Không, không! Ý tôi là cô không giống nhân vật quái đàm. Tôi nghĩ ra một điểm mấu chốt — trong bối cảnh quái đàm tồn tại thông tin chính và phụ, phải ưu tiên tuân theo thông tin chính, chữ trên màn chiếu là thông tin chính.”
“Vừa nãy chẳng phải có người đã đi rồi sao? Anh quên rồi à? Cậu ta ch*t rồi!”
“Không, cậu ta đi sai cách.”
Kim Tử Ổn giải thích với tôi:
“Phòng thi 414 không tồn tại, xin hãy rời đi sớm nhất có thể.”
“Điểm mấu chốt của câu này nằm ở hai chữ ‘phòng thi’.”
“Phòng thi trong trường hợp nào mới được gọi là phòng thi?”
“Trong khi thi, phòng thi mới được gọi là phòng thi thực sự, nếu không nó chỉ là một căn phòng học.”
“Điều kiện tiên quyết của ‘xin hãy rời đi sớm nhất có thể’ là sau khi kỳ thi bắt đầu, căn phòng học biến thành phòng thi.”
“Nơi chúng ta cần rời đi sớm nhất có thể là ‘Phòng thi 414’ chứ không phải ‘Phòng học 414’.”
“Nam sinh đầu tiên bước ra khỏi phòng học là rời đi khi ‘phòng học’ chưa biến thành ‘phòng thi’.”
“Đó là sai lầm.”
Nghe đến đây, Khương Kỳ Sóc vui mừng khôn xiết: “Không phải thi nữa? Ha ha ha ha! Chúng ta đi mau thôi!”
“Không không, vẫn chưa được.” Kim Tử Ổn lắc đầu.
“‘Xin hãy rời đi sớm nhất có thể’ không phải là ‘xin hãy rời đi ngay lập tức’.”
“Tại sao không thể rời đi ngay lập tức?”
“Điều đó chứng tỏ việc rời đi cần phải đáp ứng điều kiện.”
“Nếu không cũng chỉ là con đường dẫn đến cái ch*t.”
5