Tôi đăng nhập nhầm tài khoản game của bạn trai, vừa lên mạng thì bốn cô em cùng lúc kéo tôi vào tổ đội.

Tôi hiểu ngay vấn đề, liền nhấn đồng ý hết.

Số 1: 【Chồng ơi, người ta muốn kết nối mic với anh~】

Số 2: 【Anh ơi, có người b/ắt n/ạt em!】

Số 3: 【Bé yêu ơi, bụng em kêu như sấm nè~】

Số 4: 【Anh muộn rồi. Ph/ạt anh gọi một câu chủ nhân đi.】

Tôi hắng giọng, bật micro lên.

Cùng lúc đó, trong ký túc xá nam.

Một cậu bạn đang cố giả giọng đến mức cổ họng sắp bốc khói, đ/á vào chân người anh em giường dưới:

“Chẳng phải bảo bé yêu của cậu hay gh/en sao? Sao cô ấy lại dùng tài khoản của cậu để thân mật với chúng ta thế này?”

“Chúng ta nên đáp lại hay không đây!”

Thiếu gia mặt c/ắt không còn giọt m/áu.

Lần này, cậu ta thực sự hoảng lo/ạn rồi.

1

Lúc mới đăng nhập game, tôi không hề nhận ra mình vào nhầm tài khoản.

Điện thoại hết pin, tôi tiện tay cầm lấy chiếc máy tính bảng của Cố Trì để lại chỗ tôi.

Cho đến khi bốn cửa sổ chat “ting ting” hiện lên, tôi mới chú ý mình đang dùng tài khoản của Cố Trì.

Bốn cô gái với ảnh đại diện phong cách khác nhau cùng kéo tôi, thấy tôi không phản ứng, họ còn nhắn tin riêng.

Có người dùng icon mặt cười gọi “chồng”.

Có người dùng giọng loli, ngự tỷ ngọt xớt gọi “anh ơi”.

Lại có người dùng giọng ngự tỷ lạnh lùng gọi “cún con”.

Nhiều chị em tìm đến quá, nhất thời tôi không tiếp nổi.

Tôi… đây là bị Cố Trì cắm sừng? Hay là bị cắm cùng lúc N cái sừng?

Ngay khi tôi định đi tìm Cố thiếu gia hỏi cho ra lẽ, trước mắt bỗng lướt qua hàng loạt dòng bình luận:

【Tới rồi tới rồi, kịch bản gh/en t/uông siêu cấp!】

【Nếu bé yêu nữ chính biết bốn cô em này, ngoài người nhắn tin là nam chính ra, ba người kia đều là bạn cùng phòng của cậu ta, không biết cô ấy sẽ khóc hay cười đây?】

【Haiz, thiếu gia sợ nữ chính gi/ận thật nên không dám để con gái thật thử lòng, chỉ dám ép đám anh em trong phòng giả giọng thôi.】

【Còn không phải vì tiền cả sao? Từng đứa một giả giọng đến mức cổ họng sắp bốc khói rồi!】

【Nữ chính tưởng bị cắm sừng thật, lát nữa chắc sẽ khóc cả đêm cho xem. Thiếu gia tuy sau đó có xin lỗi giải thích, nhưng thực chất đã hả hê từ lâu, còn khoe với anh em là nữ chính không thể thiếu cậu ta, yêu cậu ta ch*t đi được!】

【Thiếu gia kiểu làm mình làm mẩy thế này, đúng là hợp với nữ chính kiểu mặt trời nhỏ!】

……

Tôi đọc từng chữ một, không có sự ngạc nhiên, chỉ có cảm giác lạnh buốt tận xươ/ng tủy.

Kiểu thử lòng này không phải lần đầu.

Quen Cố Trì gần hai năm, tôi biết vì hoàn cảnh gia đình nên cậu ta thiếu cảm giác an toàn, tính cách cố chấp và hay suy diễn.

Tôi luôn nhẫn nhịn cảm xúc của cậu ta, dỗ dành cậu ta vui vẻ.

Nhưng tôi cũng là người, cũng biết mệt mỏi.

— Nếu anh cứ hết lần này đến lần khác đẩy tôi ra, thử lòng tôi, vậy thì tôi sẽ chiều theo ý anh.

2

Tôi nhấn đồng ý tất cả.

Nhìn thấy tất cả ảnh đại diện nữ đều vào chung một đội, tôi thở phào một hơi.

Sau đó tôi hắng giọng, bật micro lên.

Tôi: “Xin lỗi, tôi không phải chủ tài khoản, tôi là em họ của chủ acc.”

Trong đội im phăng phắc.

Tôi nói tiếp: “Ai trong số các chị là chị dâu của em thế ạ?”

Lại một màn im lặng ch*t chóc hơn.

Thông qua bình luận, tôi biết bên Cố Trì đang lo/ạn cả lên.

Ngoài Cố Trì ra, những người khác nhìn nhau, không biết nên thừa nhận hay thoát đội ngay lập tức.

Thoát đội? Ông chủ (thiếu gia) còn chưa lên tiếng mà.

Ở lại tranh giành vị trí “chính thất” của một thằng con trai? Cũng quá vô lý rồi.

Tôi ân cần giải tỏa sự ngượng ngùng: “Em biết rồi! Không hỏi nữa không hỏi nữa! Dù sao anh em tán được ai cũng là anh ấy lãi. Nào nào, bốn chị gái tốt, đưa em gái thắng một ván đi, em đã thua bảy trận liên tiếp rồi!”

Số 1 – “cô em” nãy giờ không bật mic nhấn “Sẵn sàng”, ba người kia cũng lập tức làm theo.

Tôi mỉm cười, ngọt ngào nói: “Vậy bắt đầu nhé!”

Bình luận lúc này vô cùng khó hiểu:

【Nữ chính tức đến mất trí rồi sao? Không tìm thiếu gia đối chất mà lại đi chơi game với tình địch à?】

【Không không, tôi thấy nữ chính thông minh lên rồi, không làm lo/ạn ngay. Bây giờ mở một ván chắc chắn là để thu thập bằng chứng, gài bẫy để vạch trần tên tra nam! Biết đâu đang quay màn hình rồi đấy.】

【Tôi thấy chiêu giả làm em họ này của nữ chính rất trà xanh, còn cố tình hỏi ai là chị dâu. Chẳng phải là ngầm bảo họ rằng các người chỉ là dự bị, biết điều thì cút đi sao?】

【Tôi cũng có cảm giác đó. Đúng là nữ chính yêu thiếu gia ch*t đi được.】

Yêu cậu ta ch*t đi được sao…

Tôi đúng là vì cái mặt đẹp trai của Cố Trì mới nhẫn nhịn sự “làm mình làm mẩy” và trò đùa của cậu ta.

Từ chi tiết nhấn “Sẵn sàng” trước sau, cộng thêm gợi ý từ bình luận, tôi x/ác định số 1 không bật mic, chỉ gõ chữ chính là Cố Trì.

Vậy thì chơi cùng thiếu gia một chút vậy.

3

Đến giao diện chọn tướng, tôi chọn trước tướng D/ao, và chỉ định số 4 giọng ngự tỷ cầm xạ thủ.

Tôi nói: 【Chị ơi, em muốn bay lượn cùng chị, chị lấy xạ thủ nào ngầu ngầu được không?】

Số 4 vừa nói “không vấn đề gì”, số 1 đang đi rừng liền đi/ên cuồ/ng gửi yêu cầu đổi vị trí với xạ thủ.

Tôi vội đổi giọng: 【Thôi, em không chơi D/ao nữa. Trước đây mỗi lần chơi D/ao, anh họ đều m/ắng em gà.】

Yêu cầu đổi vị trí của số 1 im bặt.

Trước đây chơi game với Cố Trì, tôi cầm hỗ trợ, nhất là hỗ trợ mềm, thì phải theo cậu ta suốt.

Nếu lỡ theo người khác một chút, cậu ta sẽ gi/ận dỗi treo máy, nói trong mắt tôi không có cậu ta.

Tôi bảo chơi game thắng thua là quan trọng nhất, cậu ta lại càng gi/ận, nói game quan trọng hơn cậu ta, bảo tôi đi yêu game đi, đừng quan tâm cậu ta nữa.

Sau này tôi không bao giờ rủ cậu ta chơi game nữa, chỉ chơi với chị em, còn không dám để cậu ta thấy, chức năng ẩn thân dùng hết mấy lần một tuần là không được chơi nữa.

Hôm nay, tôi muốn cậu ta tự đào hố rồi tự lấp.

Đúng giây cuối cùng, tôi khóa ngay tướng D/ao.

Tôi giải thích: 【Chị ơi, chơi với chị chắc chắn sẽ không bị m/ắng.】

Bình luận có thể thấy tình hình bên phía Cố Trì, cười đi/ên đảo.

【“Chị gái” số 4, tiền công xem ra khó giữ rồi! Mặt Cố thiếu xanh mét luôn.】

【Có mình tôi xót cho cậu bạn phải giả giọng cả ván game này thôi sao? Hahaha!】

【Lát nữa nam chính định kết thúc thế nào đây? Lúc này bảo là trò đùa thì không thích hợp lắm đâu nhỉ?】

【Liệu có khả năng nữ chính nghe ra là giả giọng, cố tình trêu chọc họ không?】

4

Ngay cả bình luận còn đoán ra, vậy mà Cố Trì và đám anh em vẫn ngốc nghếch diễn kịch.

Chỉ có thể nói nồi nào úp vung nấy, sự ngốc nghếch cũng lây lan.

Sau khi bắt đầu, tôi theo sát xạ thủ giọng ngự tỷ số 4, thỉnh thoảng lại khen hai “chị em” giọng loli và ngự tỷ ở đường giữa và đường đối kháng.

【Đường giữa nhà mình báo vị trí kịp thời quá, không có chị thì em và xạ thủ ch*t chắc rồi!】

Đường giữa nhìn người đi rừng đang đ/è bẹp sự hỗ trợ của đối phương, im lặng.

【Chị chơi đường đối kháng mà nhà phát hành thấy chắc lại phải giảm sức mạnh! Quá đỉnh! Không có chị thì đội mình bị quét sạch rồi!】

Đường đối kháng nhìn màn hình hiện lên cú quét sạch của người đi rừng, im lặng.

Nhưng họ chỉ có thể giả giọng đáp lại: 【Đâu có đâu có, là hỗ trợ của em họ chơi tốt thôi.】

Người đi rừng, chính là thiếu gia, cả trận làm việc vất vả nhất, ăn kinh tế thấp nhất, bùa đỏ bùa xanh nhà mình còn bị tôi kéo đường giữa và xạ thủ ăn sạch, buộc phải sang cư/ớp bùa đối phương, vậy mà vẫn đạt MVP cả đội.

Nhưng vì chỉ có thể gõ chữ, cộng thêm sự phớt lờ cố ý của tôi, sự tồn tại gần như bằng không.

Không chỉ vậy, tôi còn “khen” họ có mắt nhìn, “anh họ” tôi đẹp trai giàu có thế nào, chỉ là tính cách hơi có khiếm khuyết.

Số 1 cả trận im lặng lần đầu tiên gõ chữ hỏi: 【Khiếm khuyết gì?】

Tôi nghĩ một lúc, gõ lại: 【Thiếu một cái miệng.】

Số 1: 【……】

Khi xạ thủ phá vỡ nhà chính đối phương, tôi vui vẻ chạy quanh xạ thủ, bật mic nói:

【Chị ơi, chị chơi đỉnh quá, giỏi hơn anh họ em nhiều. Nếu chị ở trước mặt em, em nhất định hôn chị ch*t luôn!】

Khi chúng tôi quay lại phòng chờ, trong đội chỉ còn tôi và số 1.

Đang thắc mắc, bình luận kịp thời gửi gợi ý:

【Lúc nữ chính nói muốn hôn ch*t xạ thủ, cậu bạn đó sợ đến mức tay run bần bật, thoát game luôn, còn ném điện thoại vào lòng nam chính!】

【Hahaha, hai cậu bạn giọng loli đang cãi nhau đòi nam chính bồi thường t/ai n/ạn lao động, giọng giả đến mức toạc cả ra. Sau đó tôi nghe ra cả mùi đàn ông rồi!】

【Ba đứa này chạy biến, không dừng lại một giây nào.】

【Nam chính không định thú nhận sao? Dù sao cũng là họ hợp mưu lừa nữ chính, tôi thấy chẳng buồn cười tí nào.】

Tôi đợi một lúc lâu, cuối cùng gõ chữ hỏi: 【Họ không chơi nữa à?】

Số 1 im lặng là vàng.

Được, vẫn chưa chịu thú nhận, không xin lỗi.

Vậy đừng trách tôi chơi thật.

5

Phía bên kia, trong ký túc xá nam.

Một cậu bạn giả giọng đến mức cổ họng sắp bốc khói, đ/á vào chân Cố Trì giường dưới:

“Chẳng phải bảo bé yêu của cậu hay gh/en sao? Sao cô ấy lại dùng tài khoản của cậu để đòi hôn lão Tứ thế kia?”

Lão Tứ: “Tôi không quan tâm, dù sao điện thoại cũng đưa cho cậu rồi, cậu tự giải quyết đi.”

Cố Trì gần đây xem được một video: Thử thách xem người yêu có thể chịu đựng được mức độ nào trong qu/an h/ệ với người khác giới.

Cậu ta phát hiện chỉ cần đặt vào vị trí của Tống Hòa, cậu ta 0.00001 cũng không chịu nổi.

Nhưng Tống Hòa lại rất yên tâm về cậu ta.

Yên tâm khi cậu ta không trả lời tin nhắn cả đêm, yên tâm khi cậu ta đi du lịch ngắn ngày với bạn, yên tâm khi trong đội game cố định của cậu ta có con gái cũng không hỏi han.

Có lẽ cô ấy không yêu cậu ta nhiều đến thế.

Dù sao lúc đầu cô ấy cũng vì cái mặt này mà yêu từ cái nhìn đầu tiên, theo đuổi ba ngày đã tỏ tình, có lẽ đã chán rồi.

Nghĩ vậy, Cố Trì cầm lấy điện thoại của lão Tứ, đăng nhập lại game.

Thấy Tống Hòa vẫn đang trực tuyến, cậu ta dùng tài khoản lão Tứ gửi lời mời kết bạn.

Đối phương nhấn đồng ý ngay lập tức, mở miệng đã ném cho một quả bom:

Tống Tiểu Hòa: 【Tôi biết cậu là bạn cùng phòng của Cố Trì, cũng biết các người vừa trêu chọc tôi.】

Cố Trì lòng bàn tay đổ mồ hôi, dùng tài khoản lão Tứ đáp: 【Xin lỗi, cậu ấy cũng chỉ muốn đùa một chút, cậu đừng gi/ận.】

Tống Tiểu Hòa: 【Cậu ấy đùa, vậy còn cậu thì sao? Cậu thấy tôi vừa chơi có tốt không?】

Cố Trì: 【Khá tốt.】

Tống Tiểu Hòa: 【Vậy lần sau chúng ta chơi cùng nhau được không?】

Cố Trì: 【Cùng nhau?】

Tống Tiểu Hòa: 【Chỉ hai chúng ta thôi, không mang Cố Trì và đám người kia theo. [Suỵt]】

“Chát” một tiếng.

Điện thoại trượt khỏi lòng bàn tay Cố Trì.

Lão Tứ bật dậy từ giường trên gào thét: “iPhone16Pro Max 1TB của tôi!”

Cố Trì mặt c/ắt không còn giọt m/áu.

Lần này, cậu ta thực sự hoảng lo/ạn rồi.

6

Đêm xuống.

Tôi cầm điện thoại trốn trong chăn, gửi cho Cố Trì một tin: 【Không chat nữa, buồn ngủ rồi, ngủ ngon.】

Giọng điệu bình thản, thái độ hời hợt, không kèm icon.

Sau đó chuyển game ngay lập tức, chủ động hỏi Cố Trì đang dùng ID Triệu Tứ: 【Soái ca, ngủ chưa? [Mắt hình sao]】

Nhiệt tình tràn trề, icon cực kỳ dễ thương.

Đối phương trả lời rất nhanh, nhưng chỉ có một chữ:

【Chưa.】

Thế là xong?!

Vậy thì tôi chưa xong đâu.

Tôi: 【Cậu ấy ngủ chưa?】

Triệu Tứ (Cố Trì): 【Ai?】

Tôi: 【Cậu biết còn hỏi.】

Triệu Tứ (Cố Trì): 【Cậu vẫn rất quan tâm cậu ta, đúng không?】

Trong đầu tôi nảy ra một ý nghĩ x/ấu xa, dứt khoát thực hiện: 【Nếu cậu ấy ngủ rồi, chúng ta kết nối mic đi.】

Triệu Tứ (Cố Trì): 【……】

Trạng thái “đang nhập” của đối phương giữ rất lâu, lâu đến mức mí mắt tôi sắp không trụ nổi, điện thoại cuối cùng cũng rung lên.

Triệu Tứ (Cố Trì): 【Chúng ta như vậy không tốt lắm đâu…】

Tôi: 【Cậu không nói, tôi không nói, Cố Trì sao biết được?】

Nhờ có bình luận, tôi không chỉ biết Cố Trì đã biết, mà còn suýt bóp nát điện thoại.

Cậu ta hoàn toàn quên mất đây là chiếc điện thoại mới m/ua với giá gấp ba lần từ tay lão Tứ.

Bình luận còn nói, từ khi tôi gửi mấy câu đó vào ban ngày, Cố Trì cả ngày mặt đờ đẫn, cơm cũng không ăn nổi.

Nói không xót là giả.

Dù sao cũng là người từng nâng niu trong lòng bàn tay.

Nhưng nghĩ đến việc nếu không kích hoạt hệ thống bình luận, người bị tức đến u xơ tuyến v* lúc này chính là tôi.

Lòng lại cứng rắn trở lại.

Tôi: 【Thật ra, tôi thấy cậu rất tốt. Nếu không phải cậu và Cố Trì là anh em…】

【Cậu sẽ thế nào?】

Lần này trả lời nhanh như chớp.

Triệu Tứ (Cố Trì): 【Cậu sẽ đ/á cậu ta, rồi ở bên tôi?】

Cái giọng điệu gấp gáp này…

Cứ như thấy Cố Trì đang tức gi/ận đến mức cơ hàm căng cứng, ép tôi vào tường để tra hỏi.

Tôi: 【Cái đó thì không đâu.】

Không cho đối phương cơ hội thở, tôi bồi thêm một nhát: 【Các cậu là bạn cùng phòng, tôi không muốn cậu khó xử.】

Triệu Tứ (Cố Trì): 【Cậu cũng tốt thật đấy. Vậy mà lại vì cậu ta… tôi mà suy nghĩ. Ha ha.】

Tôi hơi buồn ngủ, vừa định kết thúc trò chơi trêu mèo hôm nay, đối phương đột nhiên nghiêm nghị ném lại một câu:

【Cậu bỏ cuộc đi. Tôi Triệu Tứ, cả đời này cũng không bao giờ thích cậu, cậu không phải gu của tôi.】

Tôi còn đang nghĩ đáp thế nào, bình luận đã cười đi/ên đảo:

【Ôi chao, cố tình nhấn mạnh “Triệu Tứ” không thích, tự tách mình ra sạch sẽ.】

【Lão Tứ ngốc này, còn đang ngáy trên giường trên! Hoàn toàn không biết có người thay mình kiên quyết từ chối nữ chính.】

【Nữ chính làm sao vậy? Thả thính anh em của nam chính thế này trà xanh quá đi? Nam chính đáng thương thật.】

【Phía trước không sao chứ? Đến chúng ta còn nghe ra mùi đàn ông, bạn tưởng nữ chính không n/ão hay không tai? Rõ ràng nữ chính đang tương kế tựu kế mà!】

Cố Trì trí thông minh không có vấn đề, chỉ cần bình tĩnh lại, sớm đã nhận ra trăm ngàn sơ hở của tôi.

Tiếc là, cậu ta chột dạ.

Tôi: 【Cậu không thử, sao biết tôi không phải gu của cậu?】

Triệu Tứ (Cố Trì): 【Rốt cuộc cậu thích cậu ta… tôi cái gì? Tôi… tôi đứng đầu lớp, lại còn là nam thần trường, tôi lấy gì so với cậu ta?】

Thật ra tôi không ấn tượng sâu sắc về Triệu Tứ, chỉ nhớ cậu ta là một gã IT đeo kính, thành tích cũng tạm được.

So với phần cứng của Cố Trì, chọn Triệu Tứ quả thực rất thiếu tính thuyết phục.

Tôi suy nghĩ nửa ngày, nặn ra mấy chữ: 【Cậu đeo kính nghiêm túc làm bài trông rất man~】

Triệu Tứ (Cố Trì): 【……Cậu thích kiểu này?】

Tôi: 【Thôi được rồi, không trêu cậu nữa. Biết là tôi không lọt vào mắt xanh của cậu rồi.】

Triệu Tứ (Cố Trì): 【Cậu biết là tốt. Cậu cũng đừng quá đ/au lòng, hãy cứ tốt với cậu ta… với đại ca của tôi.】

Tôi: 【Vì chúng ta hữu duyên vô phận, cậu có thể đẩy WeChat của hai bạn cùng phòng kia cho tôi không?】

Triệu Tứ (Cố Trì): 【……】

7

Cố Trì tức đến mức suýt lên cơn đ/au tim.

Ba người bạn cùng phòng vừa ngủ dậy ngáp dài đi ngang qua Cố Trì, bị sát khí nồng nặc dọa tỉnh cả người.

“Không phải đại ca… cậu thức cả đêm à?”

Triệu Tứ nhìn Cố thiếu gia với đôi mắt đỏ ngầu, đang âm thầm nghịch điện thoại của mình, da đầu tê dại.

Như nhận được tín hiệu gì đó, Cố Trì đứng phắt dậy, ép Triệu Tứ vào cột giường.

Hai người kia thấy tình hình không ổn, vội lao vào can ngăn: “Có chuyện gì từ từ nói!”

Cố Trì hất họ ra, nhìn chằm chằm vào cặp kính gọng đen ngốc nghếch của Triệu Tứ, nghiến răng hỏi:

“Cặp kính này của cậu, m/ua ở đâu?”

8

Sau đó không chú ý Cố Trì có trả lời tin nhắn không, tôi đã ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau có tiết, tôi vẫn dậy muộn, không kịp ăn sáng, vội vàng xuống lầu đến lớp.

Phát hiện một bóng người quen thuộc đang đứng trước cửa ký túc xá nữ, trong lòng ôm một túi lớn.

Là Cố Trì.

Tháng bảy tháng tám là lúc muỗi nhiều nhất, không biết cậu ta đứng dưới lầu bao lâu rồi, đôi chân trắng trẻo đầy những vết đỏ.

“Tống Hòa, ăn sáng chưa?” Cậu ta đưa túi đồ ăn sáng còn nóng hổi trong lòng qua.

Tôi cúi đầu nhìn.

Là bánh bao súp ở căng tin Bắc Giáo, món hàng hot b/án hết sạch từ năm sáu giờ sáng.

“Đang gi/ảm c/ân, cậu ăn đi.”

Tôi lướt qua cậu ta, cứ thế đi thẳng.

Cũng không phải cố tình từ chối bánh bao nóng hổi, mà là sáng dậy bụng hơi khó chịu, cứ đ/au âm ỉ.

Cố thiếu gia lần đầu bị dội gáo nước lạnh lặng lẽ đi theo sau.

Bình luận lại thành người phát ngôn của cậu ta:

【Biểu cảm này của nam chính… hiểu lầm nữ chính thấy mình nên không muốn ăn rồi.】

【Nếu cậu ta có tâm, sao không nhớ kỳ kinh nguyệt của nữ chính?】

【Bạn trông chờ một người suy nghĩ lung tung cả đêm, đầu óc nhớ được gì chứ?】

【Đàn ông luôn chỉ bắt đầu c/ứu vãn sau khi mất đi, bao gồm cả nam chính.】

Cuối cùng thấy dòng đó, tôi cảm thấy rất đồng tình.

Cố Trì sợ là quên rồi, lúc chúng tôi mới quen nhau, người cả ngày lăng xăng m/ua bữa sáng là tôi.

Cậu ta lúc đó đi học cùng anh em, trong tiếng cười đùa của mọi người, phớt lờ bữa sáng tôi chuẩn bị như báu vật, chỉ lạnh lùng buông một câu:

“Cậu rảnh quá à?”

Tôi sẽ không lấy những lời cậu ta làm tổn thương tôi để đáp trả lại cậu ta, nhưng cũng sẽ không dỗ dành cậu ta nữa.

Khi học tiết sáng, không biết Cố Trì dùng th/ủ đo/ạn gì, lại đổi được vị trí ngay cạnh tôi.

Vô tình liếc qua, phát hiện Cố Trì hiếm khi nghiêm túc nghe giảng.

Ánh nắng buổi sáng chiếu vào lớp học, rơi trên lông mày cậu ta, hàng mi dài hơi rủ xuống, lớp lông tơ trên mặt được phủ một tầng viền vàng.

Áo sơ mi hơi mỏng, từ góc độ của tôi có thể nhìn thấy xươ/ng quai xanh thấp thoáng.

“Cậu bị cận từ bao giờ thế?” Tôi hỏi.

Cố Trì một tay chỉnh gọng kính, thản nhiên nói: “Hôm qua.”

“Ồ.”

Bình luận thấy vui không sợ chuyện lớn:

【Nam chính nói dối mà không cần soạn thảo.】

【Hôm qua bị cận, hôm nay kính đã c/ắt xong, một chữ: Tuyệt.】

【Mọi người quên rồi à? Tối qua nữ chính khen lão Tứ thế nào?】

Chẳng lẽ…

Cố Trì thực sự vì một câu nói của tôi mà…

“Vậy nên…” khuỷu tay bị huých nhẹ, Cố Trì hỏi nhỏ, “Hợp không? Kính ấy.”

Tôi liếc nhìn vành tai đỏ ửng của cậu ta, tiện tay cầm một cuốn sách che mặt lại,

“Tôi không biết!”

9

Tiết học tiếp theo cần tiếp tục làm thí nghiệm theo nhóm cũ.

Cố Trì đành đứng dậy trả lại chỗ cho thành viên nhóm tôi.

Cậu ta không tình nguyện quay lại đám anh em.

Vừa về đến nơi, ba người bạn cùng phòng lập tức vây quanh, khoác vai cậu ta, nói nhỏ điều gì đó, còn không ngừng liếc về phía tôi.

Điện thoại trên bàn sáng lên.

Triệu Tứ (Cố Trì): 【Cậu thấy tôi… đại ca của tôi hôm nay có đẹp trai không?】

Tôi khó hiểu: 【?】

Triệu Tứ (Cố Trì): 【Cậu ấy cư/ớp kính dự phòng của tôi đấy. Chẳng phải hôm qua cậu nói thích con trai đeo kính sao?】

Tôi ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua đám đông, nhìn về phía ký túc xá 250.

Cố Trì vốn đang ngồi bên cạnh phát hiện tôi đang nhìn, đột nhiên đứng dậy đổi chỗ với người bên cạnh.

Nhìn lại lần nữa, phát hiện Triệu Tư đã bị che khuất không thấy dù chỉ một sợi tóc.

Đồ ấu trĩ.

Tôi: 【Ồ, cũng được.】

Triệu Tứ (Cố Trì): 【Cậu hời hợt quá đấy.】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

PHẢN DIỆN ALPHA CŨNG MANG THAI BỎ TRỐN SAO?

Chương 16
Tôi là tên đại phản diện ngông cuồng, xưng hùng xưng bá trong cuốn tiểu thuyết này. Phóng túng, ngông nghênh, muốn làm gì thì làm. Thế mà lại bị một Enigma đánh dấu! Sau một đêm, toàn thân tôi đau như bị xe nghiền qua. Vừa tính cất giọng chửi đổng thì trước mắt đột nhiên trôi qua từng hàng bình luận chạy trên màn hình. 【Tui gục mất, nam chính vậy mà lại đánh dấu phản diện, rốt cuộc là có ý gì đây?】 【Chờ nam chính tỉnh lại, chắc hận không thể lập tức bóp chết phản diện luôn quá.】 【Lầu trên nói chuẩn đấy, kết cục của phản diện là bị nam chính quật cho phá sản, rơi vào cảnh ăn mày rồi bị một đám lưu manh đánh chết trên phố…】 Mẹ kiếp, chọc không nổi thì tôi trốn không được chắc! Tôi run rẩy cả hai chân, xám xịt cúp đuôi bỏ chạy. Thế nhưng sau đó, cái bụng dưới của tôi lại ngày một lùm lùm to lên. Chẳng ai nói cho tôi biết, Alpha cũng có thể mang thai cả!
294

Mới cập nhật

Xem thêm