Năm thứ ba sau khi kết hôn, tôi phát hiện một thỏi son trong túi áo chồng mình.
Anh ấy bảo đó là quà sinh nhật tặng cho một nhân viên mới.
Đó là một cô gái trẻ, dáng người uyển chuyển, vừa tốt nghiệp đại học.
Tôi ngồi trên ghế sofa cả đêm, suy nghĩ xem liệu mình đã làm sai điều gì.
Trước mắt tôi, hàng loạt dòng bình luận (danmaku) bỗng chốc lướt qua.
【Á á á á á, nữ phụ pháo hôi cuối cùng cũng sắp bay màu rồi! Tiếp theo chính là lúc nam nữ chính của chúng ta liên thủ cường cường!】
【Nữ chính sẽ giúp nam chính tạo dựng đế chế kinh doanh, rồi một đường lên đỉnh cao nhân sinh!】
【Theo tôi thì nam chính phải xứng với nữ chính như vậy, cái loại nữ phụ pháo hôi vừa mất dáng vừa không có học thức này, lấy tư cách gì mà ở bên nam chính chứ!】
【Đúng vậy, mau cút đi chỗ khác ch*t đi! Đừng có cản trở nam nữ chính của chúng ta yêu đương!】
Thì ra… tôi chưa bao giờ là nữ chính trong cuộc đời anh ấy.
Nhưng ngay ngày hôm sau khi tôi quyết định ly hôn, cô gái tô thỏi son rực rỡ đó đã tìm đến tôi.
“Nói chuyện chút đi, cô Tống.”
1
Cô Tống.
Đã rất lâu rồi không có ai gọi tôi bằng ba chữ này.
Thứ tôi nghe nhiều nhất bây giờ chính là "Lục phu nhân".
Không tên, không họ, như thể ngoài việc là vợ của Lục Sùng Niên ra, tôi chẳng là gì cả.
“Tôi tên Lâm Nhứ, là nhân viên của Lục tổng.”
Lâm Nhứ chìa tay về phía tôi, tôi ngẩn người một lúc rồi mới nắm lấy bàn tay cô ấy.
Một bàn tay mịn màng, trắng trẻo, hoàn toàn trái ngược với tôi.
Như có luồng điện chạy qua, khiến cơ thể tôi tê dại.
Cô ấy chủ động ngồi xuống trước, khiến tôi trông có vẻ hơi chột dạ.
Lâm Nhứ gọi một ly Mocha, tôi không quen uống cà phê, do dự hồi lâu vẫn chọn một ly Latte.
Sau khi cà phê được mang lên, tôi cho rất nhiều đường vào.
Lâm Nhứ cứ lặng lẽ quan sát như vậy, ngay khi tôi tưởng rằng cô ấy sẽ giống như đám bạn của Lục Sùng Niên, chế giễu tôi là kẻ quê mùa không biết điều, thì cuối cùng cô ấy cũng lên tiếng.
“Hôm nay tôi đến tìm bà là vì Lục tổng đã tặng tôi một món quà mà tôi thấy không phù hợp.”
Cô ấy lấy thỏi son đó ra từ trong túi, đẩy về phía tôi.
Tôi hơi không dám nhìn vào đôi mắt sáng ngời của cô ấy, bất lực xoa xoa đôi bàn tay.
“Cô Lâm, cô hiểu lầm rồi, thỏi son này… thỏi son này là tôi bảo anh ấy m/ua…”
Lâm Nhứ nhíu mày, rõ ràng là không tin lời tôi nói.
Thực ra tôi cũng không biết tại sao mình lại phải giải thích thay cho Lục Sùng Niên.
Nhưng việc bị người ngoài phát hiện chồng mình thay lòng khiến tôi cảm thấy vô cùng nh/ục nh/ã.
Giống như lời mẹ tôi từng nói, đến lòng của chồng mình mà cũng không giữ nổi, vậy thì tôi làm đàn bà còn có ích gì.
Nhưng giờ đây, tôi đã trở thành người phụ nữ vô dụng mà trước kia tôi từng kh/inh bỉ nhất.
“Cô Tống đã lâu rồi không trang điểm nhỉ, nhãn hiệu này là loại mà các cô gái trẻ hiện nay thích nhất, thứ lỗi cho tôi nói thẳng, chắc là bà không biết đâu.”
Lời nói không chút che đậy của Lâm Nhứ khiến mặt tôi nóng ran, đ/au nhói.
Tay tôi nắm ch/ặt thành nắm đ/ấm, nhất thời không biết nên nói gì.
Trên mặt Lâm Nhứ nở nụ cười, ánh mắt nhìn tôi vô cùng thản nhiên.
“Cô Tống, bà không cần phải hiểu lầm, tôi đến tìm bà không phải để khoe khoang hay chia rẽ mối qu/an h/ệ của hai người.”
“Tôi đến, chỉ để nói cho bà biết, chồng bà, Lục Sùng Niên, không đáng để bà phải từ bỏ tất cả vì anh ta như vậy.”
“Anh ta không phải là người tốt.”
Lâm Nhứ nói x/ấu sếp mình với vẻ mặt đầy ý cười.
Tôi theo bản năng muốn phản bác lại cô ấy.
Nhưng thỏi son đặt trên bàn giống như một vật chứng, khiến tôi khó lòng mở miệng.
【Á á á nữ chính đừng gh/ét nam chính mà!! Anh ấy cưới nữ phụ chỉ vì nữ phụ quá lụy tình thôi!】
【Đúng vậy nữ chính! Trong lòng anh ấy từ trước đến nay chỉ có mình cô thôi!!!】
【Nhưng mà đoạn truy thê này đã thật, muốn xem muốn xem!】
【Ủa, chỉ mình tôi thấy nam chính không ra gì sao? Nếu đã thích người khác thì hoàn toàn có thể ly hôn rồi hãy theo đuổi chứ, anh ta bây giờ không chỉ làm tổn thương vợ mình mà còn ép người mình thích làm tiểu tam à?】
【Lầu trên hiểu cái gì chứ! Nữ chính đến khi nam chính ly hôn rồi mới đồng ý với anh ấy, không tính là tiểu tam!】
Những dòng bình luận trước mắt dày đặc, nhưng tôi chỉ nhìn thấy đúng một câu.
Thì ra, Lục Sùng Niên ở bên tôi chỉ vì tôi quá lụy tình sao.
Cũng đúng, từ hồi cấp ba, anh ấy đã là sự tồn tại nổi bật trong trường.
Không chỉ thành tích ưu tú mà còn có ngoại hình tuấn tú, không biết có bao nhiêu cô gái thích anh ấy.
Nếu nói điểm yếu duy nhất, có lẽ là không biết cách đối nhân xử thế.
Còn tôi, ngoài việc nghe lời và hiểu chuyện, chẳng có ưu điểm gì cả.
Tôi thầm mến Lục Sùng Niên từ năm lớp 10, liều mạng thi đỗ vào trường đại học giống anh ấy, vào cùng câu lạc bộ, cuối cùng cũng khiến anh ấy nhớ đến sự tồn tại của mình.
Tôi lẽo đẽo theo sau Lục Sùng Niên suốt bốn năm, cho đến khi tốt nghiệp đại học, anh ấy mới tỏ tình với tôi.
Thực ra, cũng không hẳn là tỏ tình.
Lục Sùng Niên quyết định khởi nghiệp, sau bữa tiệc chia tay, anh ấy nắm lấy cổ tay tôi, nhìn tôi khẽ nói:
“Tống Vãn, em có muốn cùng anh không?”
Từ đó, bất kể phía trước là địa ngục hay núi lửa, tôi đều không hề hối tiếc.
Ba năm nỗ lực, chúng tôi từ căn hầm chật hẹp đến căn hộ cao cấp như hiện nay.
Tôi cứ ngỡ mình đã vượt qua được những ngày tháng gian nan nhất.
“Tôi đi đây, bà cứ suy nghĩ kỹ đi.”
Lâm Nhứ đứng dậy, nhìn xuống tôi từ trên cao.
“Tôi luôn thích son môi màu sắc rực rỡ, nhưng thứ Lục Sùng Niên tặng tôi lại là màu hồng.”
“Điều này chứng tỏ anh ta tuy thích tôi, nhưng lại không muốn thấu hiểu tôi.”
“Cô Tống, thích hay không thích uống cà phê chẳng nói lên điều gì cả, bà không cần phải ép buộc bản thân phải cho nhiều đường như vậy.”
Tôi ngẩng đầu, nhìn theo bóng lưng Lâm Nhứ rời đi.
Dáng vẻ uyển chuyển đó chính là người chị mà tôi từng ngưỡng m/ộ nhất thời thơ ấu.
Giây phút này, tôi có thể cảm nhận được có thứ gì đó trong đầu mình, trong cơn mơ hồ, dường như đang dần thay đổi.
2
Tôi mơ màng trở về nhà, vì cứ mãi suy nghĩ về lời của Lâm Nhứ, tôi thậm chí còn chẳng nấu cơm tối.
Cho đến khi Lục Sùng Niên đẩy cửa bước vào, tôi mới sực tỉnh.
“Anh về rồi, chồng ơi, xin lỗi vì em chưa nấu cơm tối, em đi làm ngay…”
Tôi đứng dậy từ ghế sofa, như thường lệ định nhận lấy chiếc áo khoác trên tay anh ấy.
Nhưng giây tiếp theo, chiếc áo khoác đã bị Lục Sùng Niên ném mạnh vào người tôi.
Vẻ mặt gi/ận dữ của anh ấy dần trùng khớp với người cha đầy mùi rư/ợu trong ký ức.
Khiến tôi cảm thấy sợ hãi từ tận xươ/ng tủy.
“Cô đã nói gì với Lâm Nhứ hả?!”
“Tại sao cô ấy lại đòi nghỉ việc!!”
Tôi đứng sững tại chỗ, nỗi đ/au trên người không sánh bằng nỗi đ/au thắt trong tim.
“Em không có…”
“Tống Vãn, tôi thật sự coi thường cô rồi đấy, cô còn học được cả trò đến tận nơi thị uy cơ à?!”
“Lâm Nhứ có năng lực, có ước mơ, có lòng tự trọng, còn cô thì sao!”
“Tống Vãn, từ lúc tốt nghiệp đến giờ cô đã đi làm ngày nào chưa?! Chẳng phải tôi vẫn luôn nuôi cô sao!”
“Cô có biết người khác nói tôi thế nào không! Họ bảo tôi làm chủ rồi mà vẫn phải nuôi bà vợ già ở nhà!”
Lục Sùng Niên thở hổ/n h/ển, gương mặt dù đã ba mươi nhưng vẫn bảo dưỡng rất tốt giờ đây lại lộ ra vẻ dữ tợn.
Không hiểu sao, lại làm tôi nhớ đến lần đầu gặp mặt năm lớp 10.
Ngày đó, người mẹ bị cha ép đến đi/ên dại đã xông vào trường, gào khóc đòi đưa tôi đi thật xa.
Ánh mắt chế giễu của mọi người như những chiếc đinh găm vào người, khiến tôi không thể cử động nổi.
Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, không biết phải làm sao.
Cho đến khi Lục Sùng Niên đứng ra, chắn trước mặt tôi.
Mẹ tôi khóc lóc ngồi sụp xuống, ôm lấy chính mình.
Bà nói, là tại bà không tốt, không có bản lĩnh giữ lấy trái tim của chồng.
Bà nói, là tại bà vô dụng, để chồng bị người đàn bà khác dụ dỗ.
Bà nói, nếu bà xinh đẹp hơn, thông minh hơn, hiền thục hơn, cha nhất định sẽ quay về.
Lúc đó Lục Sùng Niên đã nói gì nhỉ.
Anh ấy đỡ mẹ tôi dậy, khẽ an ủi:
“Dì ơi, người sai là chồng dì, không phải dì.”
“Một người đàn ông không có trách nhiệm và bản lĩnh, không đáng để dì phải làm như vậy.”
Trong cơn mơ hồ, mẹ tôi đã biến thành tôi.
Lục Sùng Niên năm mười sáu tuổi, đã khuyên nhủ tôi như vậy bên tai.
Có lẽ thấy tôi cứ mãi im lặng, sau khi trút hết gi/ận dữ, Lục Sùng Niên cũng bình tâm lại.
“Tối nay tôi không về đâu, cô nghỉ ngơi sớm đi.”
“Những lời tôi vừa nói, cô suy nghĩ cho kỹ đi.”
Lục Sùng Niên quay người rời đi, cánh cửa lớn đóng sầm lại, ngăn cách ánh sáng bên ngoài.
Lực đóng quá mạnh khiến bức ảnh cưới đặt bên cạnh rơi xuống đất.
Tôi ngồi xổm xuống định nhặt lên thì mới phát hiện kính vỡ đã làm rá/ch bức ảnh.
【Á á á nam chính đến đòi lại công bằng cho nữ chính kìa! Ngọt quá đi~】
【Lầu trên bị sao thế? Có b/ệnh thì đi khám đi! Tôi chỉ thấy một gã đàn ông nóng nảy trút hết bực dọc lên đầu vợ mình, nghi là sẽ bạo hành gia đình đấy.】
【Ủng hộ, tưởng là truyện ngọt nên mới đọc, ai ngờ lại được ăn một bãi c*t.】
【Không thích xem thì cút ra ngoài đi được không?! Ai ép cô xem à, hơn nữa nữ phụ vốn dĩ không xứng với nam chính mà!】
【Ờ ờ, dù sao tôi cũng ủng hộ nữ phụ ly hôn, tránh xa gã đàn ông ng/u ngốc này ra, tôi không tin là rời xa anh ta, người có tay có chân như cô ấy lại ch*t đói.】
【Đúng vậy, hơn nữa tuy thành tích nữ phụ bình thường nhưng tính cách tốt, lại biết ăn nói, qu/an h/ệ xã hội cũng tốt, dù rời xa nam chính thì cô ấy vẫn có thể sống rất tốt!】
【Chính x/ác! Nhà đầu tư cho công ty nam chính hồi đó cũng là do nữ phụ tìm được mà!】
Tôi… thật sự có thể sống tốt nhờ vào chính mình sao?
Đầu óc nhất thời vô cùng hỗn lo/ạn, những lời bình luận, lời của Lâm Nhứ, cả lời của mẹ và Lục Sùng Niên đều trộn lẫn vào nhau.
Khi tôi kịp lấy lại bình tĩnh, tôi đã gửi tin nhắn cho luật sư rồi.
Thử một lần đi, Tống Vãn.
Cuộc đời của em, không thể cứ mãi dậm chân tại chỗ như vậy được.
Tôi gom hết can đảm thu dọn vài bộ quần áo rồi chuyển ra khỏi nhà.
May mà Lục Sùng Niên tháng nào cũng đưa tiền sinh hoạt, nên tôi không đến nỗi phải ngủ ngoài đường.
Ngày hôm sau, tôi bị tiếng điện thoại của Lục Sùng Niên đá/nh thức.
Trong cơn mơ màng, tôi nghe thấy giọng điệu thiếu kiên nhẫn của anh ấy ở đầu dây bên kia.
“Tống Vãn, sáng sớm cô đi đâu rồi hả?!”
“Cái cà vạt sọc xanh đen của tôi cô để đâu rồi.”
“Còn nữa, trưa nay đi cùng tôi tham dự một bữa tiệc, vợ của Triệu tổng cũng đi, cô chuẩn bị quà cáp cho cẩn thận đi.”
Lục Sùng Niên hoàn toàn là giọng điệu ra lệnh.
Rõ ràng như vậy, tại sao quá khứ tôi lại có thể mỹ hóa nó thành ảo tưởng rằng anh ấy không thể sống thiếu tôi chứ.
Lục Sùng Niên không giỏi giao tiếp, dù là bây giờ vẫn vậy.
Cho nên những đối tác đó, đều là nhờ tôi giao lưu với vợ của họ để kết nối tình cảm.
Nhưng lần này, tôi không muốn làm nữa.
“Cà vạt ở trong ngăn thứ ba bên tay trái trong phòng thay đồ.”
“Bữa tiệc đó tôi không đi đâu.”
“Lục Sùng Niên, tôi quyết định ly hôn với anh rồi.”
3
Khi nói ra câu này, tim tôi đ/ập nhanh một cách lạ thường.
Tôi không biết Lục Sùng Niên sẽ phản ứng thế nào.
Nhưng theo bản năng, tôi vẫn hy vọng anh ấy có thể níu kéo mình.
Tuy nhiên, người đàn ông bên kia điện thoại im lặng một lúc rồi bật cười thành tiếng.
“Đừng đùa nữa Tống Vãn, có phải vì lời tôi nói tối qua không?”
“Tôi chỉ là gi/ận quá mất khôn thôi, cô đừng để bụng.”
“Chúng ta kết hôn lâu thế rồi, chẳng lẽ cô thật sự muốn ly hôn với tôi chỉ vì một thỏi son à?”
Đúng vậy, đối với Lục Sùng Niên mà nói, một thỏi son chẳng đại diện cho điều gì cả.
Nhưng từ khi kết hôn đến nay, Lục Sùng Niên chưa từng m/ua cho tôi lấy một thỏi.
Trước kia, công ty mới khởi nghiệp, anh ấy bận, tôi có thể chấp nhận.
Sau này, Lục Sùng Niên nói là vợ chồng già rồi, không cần thiết.
Tôi nhắc lại, thì lại thành ra tôi quá chi li.
Có lẽ thấy tôi không nói gì, ý cười trong giọng nói của Lục Sùng Niên cũng thu lại một chút.
“Tống Vãn, cô cũng không còn nhỏ nữa, gi/ận dỗi cũng phải có chừng mực thôi, ly hôn là chuyện có thể tùy tiện nói ra sao?”
“Nói trắng ra là, làm đến vị trí như chúng tôi, có mấy người đàn ông nào trong sạch đâu, tôi đã là tốt lắm rồi đấy.”
“Cô đừng có được voi đòi tiên.”
“Cứ thế đi, mau về nhà đi, đàn bà con gái ở ngoài đường trông ra cái thể thống gì.”
Lục Sùng Niên nói xong liền cúp máy.
Giống hệt như trước đây.
Cuộc gọi anh ấy chủ động gọi cho tôi, chỉ là để tuyên bố nhiệm vụ.
Tự nói xong rồi tự cúp máy.
Tôi biết, mình vẫn phải đi một chuyến.
Sau khi thu dọn xong đơn ly hôn lấy từ văn phòng luật sư, tôi vội vã đến công ty của Lục Sùng Niên.
Từ khi kết hôn đến nay, thực ra tôi rất ít khi đến công ty của anh ấy.
Anh ấy luôn nói tôi chỉ cần chăm sóc tốt gia đình là được, những việc khác không cần phải lo lắng.
Đến mức khi tôi nói mình đến tìm Lục Sùng Niên, cô lễ tân ở cửa nhìn tôi với vẻ không tin.
“Thưa bà, gặp Lục tổng cần phải đặt lịch hẹn trước ạ.”
“Nếu ai cũng giống như bà, cứ nói muốn gặp là chúng tôi cho lên thì Lục tổng khỏi cần làm việc gì khác nữa.”
“Hơn nữa—Lục tổng đã kết hôn rồi, bà… tốt nhất nên từ bỏ ý định đi.”
Cô lễ tân nhìn tôi từ trên xuống dưới vài lần rồi cười khẩy.
Mặt tôi nóng ran, khẽ nói:
“Tôi chính là vợ của anh ấy.”
“Phụt, thưa bà, nói dối cũng phải có chừng mực thôi, Lục tổng của chúng tôi là người tài giỏi, vợ của anh ấy đương nhiên cũng không phải người bình thường.”
“Bà nhìn lại mình xem, chỗ nào giống một quý phu nhân?”
Tôi theo bản năng nhìn vào tấm kính bên cạnh.
Tấm kính méo mó phản chiếu gương mặt bình thường và dáng người có chút phát tướng sau khi kết hôn của tôi.
Tôi đã không còn trẻ nữa, việc nhà vất vả khiến da tôi mất đi độ đàn hồi.
Quần áo trên người đơn giản và bình thường, quả thực khác xa với hình ảnh quý phu nhân mà cô ấy nói.
Thực ra không phải tôi chưa từng đề nghị Lục Sùng Niên thuê một người giúp việc.
Nhưng anh ấy lại nói, thay vì tốn tiền thuê người giúp việc, chi bằng dùng vào những chỗ quan trọng hơn.
“Hơn nữa, chẳng phải có em sao.”
Vì câu nói này của Lục Sùng Niên, tôi cố gắng dọn dẹp nhà cửa sạch không tì vết, còn tranh thủ thi lấy chứng chỉ dinh dưỡng, chứng chỉ nấu ăn, chỉ để Lục Sùng Niên không phải lo lắng chuyện hậu phương.
Nhưng giờ đây, những biểu tượng cho sự vất vả vì anh ấy này lại khiến tôi không có tư cách làm vợ anh ấy.
“Lục phu nhân?”"?