【Chúc mừng các bạn, trò chơi kết thúc!】

Chẳng mấy chốc, nghe thông báo, những người sống sót lần lượt bước ra khỏi các căn phòng.

Chúng tôi lướt qua nhau.

"Vậy là... người ch*t là gã thanh niên g/ầy gò đó sao?"

"Ừ."

【Chúc mừng các bạn sống sót. Trở về thế giới thực, các bạn sẽ nhận được phần thưởng một triệu tiền mặt. Nếu chọn tiếp tục trò chơi để hoàn thành phó bản tiếp theo, tiền thưởng sẽ tăng gấp đôi.】

Bất ngờ lạc vào trò chơi kinh dị này, sống sót được đến giờ, tất nhiên tôi chọn rời đi.

"Tôi muốn về."

"Tiếp tục!"

"Tôi muốn tiếp tục!"

"Được rồi, kết thúc thôi."

Bốn giọng nói khác nhau cùng vang lên.

11

Tôi nhìn Thẩm Nhu và nữ sinh viên với vẻ không thể tin nổi.

"Hai người đi/ên rồi à? Không thấy mấy người trước ch*t thảm thế nào sao? Đã nhận được một triệu để rời đi rồi mà còn chưa thỏa mãn à?"

Thẩm Nhu cười lạnh: "Thẩm Giai Di, chị có nhà có xe, lại có công việc ổn định, đương nhiên không biết cuộc sống của những kẻ nghèo như chúng tôi rồi!"

Tôi bật cười trước phát ngôn kỳ quặc của cô ta.

Mẹ tôi qu/a đ/ời sau khi sinh tôi do khó sinh, cha tôi tái hôn và sinh ra Thẩm Nhu. Dù là em gái cùng cha khác mẹ, nhưng vì cha luôn đi công tác, cuộc sống của tôi ở nhà chẳng hề dễ dàng.

Từ nhỏ đã bị Thẩm Nhu b/ắt n/ạt, mãi mới tốt nghiệp cấp ba, thi đỗ đại học để thoát khỏi gia đình gốc đáng gh/ê t/ởm, mọi thứ vừa đi vào quỹ đạo thì Thẩm Nhu xuất hiện.

Cô ta nói đầu tư thất bại, nhà cửa xe cộ đều b/án hết, còn n/ợ hơn một triệu, buộc tôi phải trả n/ợ thay vì là chị gái. Tôi không đồng ý, cô ta liền ngày ngày rình rập trước cổng trường mầm non.

Tôi chợt nhớ lại cảnh tượng trong tâm trí giây phút bị xe tông.

Người ngồi trong xe chính là Thẩm Nhu!

Tôi túm lấy cánh tay cô ta.

"Là cô gi*t tôi!"

Đáy mắt Thẩm Nhu thoáng qua sự ngỡ ngàng, rồi phá lên cười.

"Thẩm Giai Di, giờ chị mới biết à? Nhưng... muộn rồi! Tôi có thể gi*t chị một lần thì cũng có thể gi*t lần thứ hai!"

Người phụ nữ tóc đỏ nhìn ra ý đồ của cô ta, hét lớn: "Tôi đồng ý tiếp tục! Cô buông cô ấy ra!"

Nhưng đã quá muộn.

Thẩm Nhu không chút nương tay đẩy tôi từ trên lan can xuống.

Tôi ngoái đầu nhìn những thực thể q/uỷ dị đang há miệng chờ đợi trong vực thẳm vô tận, tuyệt vọng nhắm mắt lại.

"Không được làm hại cô giáo thiên thần của chúng ta!"

Duyệt Duyệt vừa biến mất bỗng xuất hiện, cô bé nhảy vọt xuống bên cạnh tôi.

Đứa trẻ c/ụt tay ở tầng hai cũng từ trần nhà lao xuống, nhe răng gầm gừ: "Không được làm hại cô ấy!"

Thậm chí đứa trẻ m/áu ở tầng một cũng phình to lên gấp mấy chục lần.

Ngay khoảnh khắc tôi sắp chạm đất, họ nắm tay nhau chắn phía sau tôi, dệt thành một tấm lưới dày đặc, đỡ lấy tôi một cách vững chãi.

Không có niềm vui của kẻ sống sót sau t/ai n/ạn.

Một vòng sáng xuất hiện dưới chân, trước mắt tối sầm lại, tôi phát hiện mình đã được dịch chuyển đến ngôi trường mầm non quen thuộc!

12

【Chào mừng các bạn đến với phó bản cuối cùng: Trường Mầm Non M/áu.】

【Yêu cầu thông quan: Sống sót đến lúc bình minh.】

【Lời nhắc: Bốn người chiến thắng trong phó bản "Tiếng Khóc Trẻ Thơ" sẽ nhận được "ngón tay vàng" để ch/ém gi*t q/uỷ dị.】

Tôi nhìn xuống con d/ao găm đang tỏa ánh sáng vàng q/uỷ dị trong tay.

Đây chắc hẳn là cái gọi là "ngón tay vàng".

Đã đến thì phải an bài, phó bản đã mở, tôi chỉ còn cách cố gắng sống sót.

"Thẩm Giai Di!"

Một tiếng gào thét chói tai vang lên từ phía sau.

Tôi quay phắt lại, thấy Thẩm Nhu đang đứng trong khu vui chơi của trường. Chỉ có điều da cô ta đã chuyển sang màu xanh tím q/uỷ dị, đôi mắt đỏ ngầu.

"Lần này tôi nhất định phải gi*t chị!"

Cô ta bò trên mặt đất như một con dã thú, tay chân phối hợp, móng tay biến thành vũ khí sắc nhọn lao về phía cổ tôi.

Một bóng dáng nhỏ bé chắn trước mặt tôi, gánh trọn đò/n tấn công đó!

Là Duyệt Duyệt!

Dây buộc tóc của cô bé bị móng tay móc đ/ứt, lồng ngựk bị xuyên thủng.

Nhưng Duyệt Duyệt vẫn ôm ch/ặt lấy tay Thẩm Nhu: "Không được làm hại cô giáo!"

"Cút đi!"

Thẩm Nhu gầm lên, muốn hất văng cô bé.

Đứa trẻ c/ụt tay lao tới, cắn ch/ặt vào vai Thẩm Nhu: "Đồ đàn bà x/ấu xa!"

"Lũ quái vật các người!"

Thẩm Nhu bị đẩy ngã, loạng choạng bò dậy, vết thương trên người lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Đến lúc này tôi mới phát hiện Thẩm Nhu không còn là con người nữa!

"Cô giáo! Cô mau trốn vào trong phòng đi! Bên trong còn có những người cần cô bảo vệ!"

Để không làm vướng chân họ, tôi lập tức lao vào lớp học quen thuộc.

Chỉ thấy vô số đôi mắt đỏ ngầu đổ dồn về phía tôi, nhưng họ không giống những thực thể q/uỷ dị thông thường, ngược lại trông giống con người hơn.

"Cô Thẩm... chúng em sợ lắm."

Cậu bé cầm đầu bỗng gọi tên tôi.

Tôi sững người, dưới ánh đèn mờ ảo ngoài cửa mới nhận ra cậu bé này chính là Trần Nhất Phàm trong lớp tôi dạy!

"Trần Nhất Phàm, sao em lại ở đây!"

Trần Nhất Phàm bước ra khỏi chỗ ngồi, tôi mới thấy bụng cậu bé chỉ còn là một hố rỗng.

Mười mấy đứa trẻ còn lại cũng lần lượt đứng dậy.

Có đứa chỉ mang vết m/áu, có đứa c/ụt tay c/ụt chân, hình th/ù thảm hại.

Đáy mắt tôi đỏ hoe, tim thắt lại.

Chúng là lứa học sinh đầu tiên tôi dẫn dắt, là những đứa trẻ tôi coi như con ruột.

Tôi quỳ xuống vuốt ve khuôn mặt chúng: "Chuyện gì đã xảy ra? Sao các em lại thành ra thế này!"

Trần Nhất Phàm giải thích: "Cô ơi, cô quên rồi sao? Chúng em cùng đi dã ngoại, rồi một chiếc xe tải lớn đ/âm vào chúng em, lúc tỉnh lại chúng em đã ở đây rồi."

13

Tôi quỳ sụp xuống đất, ký ức ùa về như thủy triều.

Tôi nhớ ra tất cả rồi!

Ngày đi dã ngoại đó, tôi dẫn các con qua đường, chính Thẩm Nhu đã lái xe tải lớn đ/âm vào chúng tôi!

Cố Oánh Oánh dùng bàn tay khiếm khuyết lau đi những giọt nước mắt của tôi: "Cô đừng khóc, chỉ cần có cô ở đây, chúng em không sợ gì cả!"

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng động lớn, gương mặt vặn vẹo của Thẩm Nhu thò vào từ cửa sổ.

"Tao tìm thấy chúng mày rồi! Thẩm Giai Di, lần này mày không trốn thoát được đâu!"

Tôi lau khô nước mắt, nắm ch/ặt con d/ao găm tỏa sáng, đẩy bọn trẻ ra sau lưng.

"Các em chạy mau, ở đây có cô!"

Thấy hành động "châu chấu đ/á xe" của chúng tôi, Thẩm Nhu càng cười đắc ý.

"Mày nghĩ con d/ao nhỏ đó gi*t được tao sao? Đừng tự lượng sức mình!"

"Còn có chúng tôi nữa!"

Người phụ nữ xăm trổ và nữ sinh viên thở hổ/n h/ển lao vào lớp.

Trong tay họ bế theo ba đứa trẻ đang bị thương!

Tôi nhìn hai người họ, rồi cùng nhau cắm phập con d/ao vào tim Thẩm Nhu.

Ngay lập tức, cô ta phát ra tiếng gào thét đ/au đớn.

Nhưng ngay sau đó, chúng tôi bị hất văng ra, đ/ập mạnh xuống đất.

Một ngụm m/áu nóng trào ra khỏi miệng.

Thẩm Nhu bóp cổ tôi, nhấc bổng tôi lên, ánh mắt dần trở nên đi/ên dại.

"Tại sao mày luôn thuận lợi hạnh phúc, tại sao tao phải sống kiếp trốn chui trốn lủi! Thẩm Giai Di, tao phải gi*t mày!"

Ngay khoảnh khắc móng tay Thẩm Nhu sắp xuyên thủng cổ họng tôi.

Cả mặt đất rung chuyển dữ dội, kèm theo tiếng gầm thét chấn động, căn phòng của trường mầm non bị một đôi bàn tay khổng lồ lật ngược!

Một thực thể khổng lồ cao tới mười mấy tầng lầu thò đầu vào.

Theo sau nó là hàng chục thực thể q/uỷ dị với vẻ ngoài hung tợn.

Bản năng sợ hãi trước thực thể khổng lồ khiến tôi lùi lại, nhưng lũ trẻ phía sau lại như nhìn thấy c/ứu tinh.

"Ba ơi!" Duyệt Duyệt reo lên, lao về phía thực thể khổng lồ đó.

Tôi kinh ngạc nhìn gã khổng lồ một mắt nâng Duyệt Duyệt trên lòng bàn tay, ánh mắt tràn đầy dịu dàng.

"Bà viện trưởng ơi!"

Trần Nhất Phàm và những đứa trẻ khác cũng lao về phía đám q/uỷ dị đó.

Lúc này tôi mới nhìn rõ.

Dưới vẻ ngoài hung tợn đó, là những gương mặt quen thuộc!

14

Chú lái xe buýt c/ụt tay, chú bảo vệ bị bỏng toàn thân, cô cấp dưỡng bị vẹo cổ, cô y tế c/ụt chân...

Họ đều là những người cùng ngồi trên chuyến xe buýt dã ngoại đó với tôi.

Bà viện trưởng từ từ ngồi xuống, nhìn tôi: "Cô Thẩm, cuối cùng chúng tôi cũng đợi được cô."

Tôi nhìn vào đôi mắt dịu dàng đó, nước mắt trào ra.

Khi t/ai n/ạn xảy ra, chính bà viện trưởng ngồi cạnh đã chắn trước mặt tôi, che chở tôi dưới thân mình!

"Viện trưởng..."

Bà mỉm cười với tôi, rồi quay sang nhìn Thẩm Nhu.

"Cô phải trả giá đắt cho hành vi của mình!"

Thẩm Nhu hét lên: "Không! Tao đã hấp thụ sức mạnh của phó bản, bọn mày không phải đối thủ của tao! Bọn mày không gi*t được tao!"

Cô ta vừa nói vừa chạy trốn, nhưng cơ thể dễ dàng bị bà viện trưởng tóm lấy.

"Cô đã lợi dụng oán niệm của chính mình để tạo ra trò chơi kinh dị này, giam cầm linh h/ồn của vô số đứa trẻ vô tội. Giờ là lúc cô phải trả giá!"

"Tình yêu luôn vĩ đại hơn lòng h/ận th/ù!"

Tiếng hét của Thẩm Nhu dừng bặt.

Sương m/áu tan đi, ánh nắng ban mai xuyên qua tầng mây chiếu sáng ngôi trường mầm non ảm đạm, cũng chiếu lên gương mặt của lũ trẻ và đội ngũ giáo viên.

Họ đứng sát bên nhau, vẫy tay tạm biệt tôi.

"Cô ơi! Cô phải sống thật hạnh phúc nhé!"

"Cô đừng quên chúng em đấy!"

"..."

Họ tranh nhau gọi tên tôi.

Tôi khóc không thành tiếng, muốn vươn tay níu giữ họ, nhưng thứ chạm vào chỉ là hư không.

【Chúc mừng phó bản cuối cùng đã thông quan, số người sống sót là ba người.】

15

Trở về thế giới thực, tôi nằm viện hơn nửa tháng.

Sau khi xuất viện, dựa vào địa chỉ Duyệt Duyệt thì thầm vào tai tôi trước khi rời đi, tôi mang theo di vật của cô bé – con thỏ mà cô bé luôn ôm ấp – tìm đến cha mẹ cô bé.

Nghe nói chuyện của Duyệt Duyệt đã trôi qua ba năm, nhưng cha mẹ cô bé vẫn chưa thoát khỏi nỗi đ/au.

Khi nhìn thấy món đồ chơi trong tay tôi, họ đã suy sụp và khóc lớn.

"Con thỏ này là món Duyệt Duyệt thích nhất! Sao cô lại..."

Tôi mím môi: "Tôi đã mơ một giấc mơ, trong mơ Duyệt Duyệt nói với tôi. Cô bé còn bảo tôi nhắn với hai bác rằng, ở thế giới đó cô bé sống rất vui vẻ."

Vừa ra khỏi khu chung cư, bất ngờ thay, tôi gặp người phụ nữ tóc đỏ.

Cô ấy nói với tôi, nữ sinh viên đã tốt nghiệp tháng trước, giờ đang làm tình nguyện viên ở trại trẻ mồ côi.

Cô ấy đưa cho tôi một danh sách ghi chép chi tiết thông tin của những người chơi khác.

Hóa ra nữ sinh viên năm nhất từng bị bạn trai lừa dối, có th/ai rồi bị bỏ rơi, gia đình biết chuyện đã ép cô đi ph/á th/ai.

Cặp đôi bị gi*t tà/n nh/ẫn ở vòng hai vì không có tiền, sau khi sinh con đã nhẫn tâm bẻ g/ãy tay đứa trẻ rồi vứt vào thùng rác.

Gã thanh niên g/ầy gò là kẻ ng/ược đ/ãi trẻ em, còn gã b/éo chuyên buôn b/án trẻ em.

"Những người ch*t trong trò chơi kinh dị, sau khi về thế giới thực trong vòng một tuần đều lần lượt qu/a đ/ời."

Tôi nghiêng đầu nhìn cô ấy: "Còn cô thì sao?"

Cô ấy lắc lắc chiếc máy ảnh trong tay: "Phóng viên, trong lúc truy đuổi gã b/éo thì gặp t/ai n/ạn xe, cùng rơi vào trò chơi kinh dị đó."

Tôi nắm ch/ặt viên bi trong túi, đó là thứ Duyệt Duyệt cho tôi trước khi đi.

Và tôi cũng đã hiểu ý nghĩa của trò chơi này.

Cái gọi là trò chơi kinh dị chỉ dành cho những kẻ làm điều á/c.

Nó thực chất là một phiên tòa, một phiên tòa do những đứa trẻ bị hại khởi xướng, xét xử những kẻ bạo hành.

Tôi và người phụ nữ tóc đỏ cùng đến nghĩa trang nơi ch/ôn cất những đứa trẻ trường mầm non, nhẹ nhàng đặt những bông hoa xuống.

Gió nhẹ lướt qua, những bông hoa khẽ rung rinh.

Trong phút chốc, tôi như thấy bóng dáng chúng đuổi bắt nô đùa, nghe thấy tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông bạc của lũ trẻ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
3 RẮN THỊT Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
5 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
12 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END

Mới cập nhật

Xem thêm