Bạn thân trả giá cao để nhờ tôi đứng ra nhận tội thay.
Tôi thẳng thắn thừa nhận với nam thần của trường rằng mọi chuyện đều do tôi làm.
Nam thần: "Thư tình là do cô viết?"
Tôi: "Đúng, là tôi."
Nam thần tức gi/ận: "Quần l/ót cũng là cô tr/ộm?"
Tôi: "Hả? Được thôi, là tôi."
Nam thần nghiến răng nghiến lợi: "Nói vậy, chữ trên mông tôi cũng là cô để lại?"
Tôi: "Vãi thật, cái tội danh vô lý thế này tôi thực sự gánh không nổi!"
1
Tôi gửi lời mời kết bạn WeChat cho nam thần Tống Kỷ Xuyên mấy ngày liền, anh ta chẳng thèm đoái hoài.
Tôi nảy ra một ý, liền đổi tin nhắn x/ác minh: "Xin lỗi, tất cả đều là do tôi làm."
Anh ta đồng ý ngay lập tức.
"Là cô?"
"Là tôi."
Tôi đáp lại đầy tự tin.
Trên màn hình, dòng chữ "Đang nhập..." cứ nhảy liên tục, nhưng mãi không có tin nhắn mới.
Mười phút sau, anh ta cuối cùng cũng gửi tới một câu: "Tám giờ tối mai, gặp nhau ở rừng cây nhỏ phía sau núi."
"Được thôi!"
Mặc dù, tôi chẳng hề biết mình đã làm gì.
Bạn thân Hứa Tranh Tranh chuyển cho tôi mười ngàn tệ, nhờ tôi thay cô ấy đi nhận lỗi với Tống Kỷ Xuyên.
Hứa Tranh Tranh là cô bạn cùng phòng nhà giàu của tôi, người đẹp tiếng ngọt, gia thế tốt, đúng chuẩn kiểu người sinh ra đã ở vạch đích.
Tiểu thư này gần đây mê mẩn nam thần Tống Kỷ Xuyên – cao một mét tám tám, dáng người tỷ lệ vàng, ngũ quan tinh tế, khuôn mặt băng giá toát lên khí chất "người lạ chớ lại gần".
Đáng tiếc, băng sơn sở dĩ là băng sơn, chính là vì nó không thể tan chảy.
Hứa Tranh Tranh dùng đủ mọi cách vẫn không thành công.
Cách đây vài ngày, Hứa Tranh Tranh nước mắt ngắn nước mắt dài níu lấy tôi.
"Chi Kiều! Cậu nhất định phải giúp tớ!"
"Giúp cậu theo đuổi Tống Kỷ Xuyên? Cái này tớ không có kinh nghiệm..."
Hứa Tranh Tranh lắc đầu, cười đầy bí hiểm: "Không không không, tớ muốn cậu thay tớ... gánh tội!"
"Gần đây tớ đã làm một vài chuyện... khá đi/ên rồ, Tống Kỷ Xuyên đã bắt đầu điều tra tớ rồi, tớ sợ anh ấy tìm ra tớ. Cho nên, tớ muốn cậu nói rằng... tất cả đều do cậu làm!"
Nói xong, Hứa Tranh Tranh chuyển thẳng mười ngàn tệ vào Alipay của tôi.
Tôi cười đầy ám muội: "Chốt đơn."
Nghĩ thầm Hứa Tranh Tranh ngoài việc hơi mê trai ra thì còn có thể làm được chuyện gì cơ chứ, cùng lắm là đi chịu trận bị m/ắng cho xối xả thôi.
Mười ngàn tệ, đáng giá.
2
Tối hôm sau, tôi lén lút đến rừng cây nhỏ phía sau núi của trường.
Đợi mười phút, Tống Kỷ Xuyên mới chậm rãi xuất hiện.
Phải thừa nhận rằng, người đàn ông này, dù ở nơi tối tăm m/ù mịt như thế này, vẫn đẹp trai đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Anh mặc một chiếc áo hoodie xám đơn giản, đeo túi chéo, tai nghe vắt hờ trên cổ.
Dáng người cao ráo mảnh khảnh, trong màn đêm, vẻ lạnh lùng trên lông mày càng thêm rõ rệt.
"Cô là ai?"
Tống Kỷ Xuyên bước tới gần, lạnh lùng lên tiếng.
"Chào anh, tôi tên Tô Chi Kiều."
Tôi cười rạng rỡ, như thể đến nhận giải thưởng vậy.
Nhưng sắc mặt anh lại càng lúc càng khó coi.
"Cô nói... tất cả đều là do cô làm?"
"Đúng vậy, đều là tôi làm, anh có lửa gi/ận gì thì cứ trút lên đầu tôi đi."
Tôi chân thành gật đầu.
Dù sao thì, chân thành chính là chiêu tất sát mà.
Tống Kỷ Xuyên lấy từ trong túi ra một tờ giấy đưa trước mặt tôi: "Đây là cô viết?"
Tôi cầm lên xem, lập tức hóa đ/á.
Cái này... cái này là thư tình sao?
"Tống Kỷ Xuyên, anh giống như một ly th/uốc đ/ộc, biết rõ uống vào sẽ ch*t, nhưng tôi vẫn không kìm lòng được muốn li/ếm một miếng."
"Tống Kỷ Xuyên, anh giống như đom đóm trong đêm tối, đi vệ sinh cũng phát sáng."
"Tống Kỷ Xuyên, không nói được anh tốt ở chỗ nào, chỉ là muốn nhìn anh tắm."
"Tống Kỷ Xuyên, tôi rất muốn thò tay vào trong áo anh, muốn sờ xem... lương tâm anh có lớn không."
Đây đều là loại ngôn từ hổ báo gì vậy trời!
Hứa Tranh Tranh... cậu đúng là gan to bằng trời mà.
Không còn cách nào khác, tôi đành phải cắn răng gật đầu:
"Là tôi viết... xin lỗi, tôi quá thích anh, cho nên mới viết ra những lá thư tình... phóng khoáng như vậy. Xin hãy tha thứ!"
Sắc mặt Tống Kỷ Xuyên càng thêm âm u.
"Vậy thì... quần l/ót, cũng là cô tr/ộm?"
Tôi: "???"
Hứa Tranh Tranh, cậu còn tr/ộm cả quần l/ót nữa à?
Nhưng đã nhận tiền của người ta thì phải gánh tội thay.
Mất mặt thì mất mặt vậy!
"Đúng... xin lỗi, tôi... tôi yêu anh sâu đậm, hôm đó đêm tối gió lạnh, tôi bị m/a xui q/uỷ khiến, nên mới làm ra những chuyện... mất trí như vậy!"
Tôi lắp bắp bịa chuyện, có chút hối h/ận vì lúc nãy không nên nói tên thật.
Biết thế cứ tùy tiện đặt một cái tên rồi nói xong chạy luôn cho rồi.
Hơi thở của Tống Kỷ Xuyên càng lúc càng nặng nề, như thể giây tiếp theo sẽ n/ổ tung.
"Mất trí? Ha ha."
Anh hít sâu một hơi, như thể đang xây dựng tâm lý cuối cùng.
Sau đó, anh nghiến răng nghiến lợi hỏi:
"Vậy thì... chữ trên mông tôi... cũng là cô để lại?"
3
Ầm!
Một tiếng sét đá/nh ngang tai, đá/nh tôi ch/áy sém cả người.
Chữ trên mông?!
Vãi thật! Hứa Tranh Tranh, rốt cuộc cậu đã làm những chuyện gì vậy!
Đây không còn là gánh tội nữa, đây là muốn lấy mạng tôi mà!
"Viết chữ gì?"
Tôi buột miệng hỏi.
Thực sự không thể tưởng tượng nổi tên th/ần ki/nh này rốt cuộc đã viết những gì.
Tống Kỷ Xuyên bước tới một bước, ánh mắt đầy sát khí: "Cô còn dám hỏi tôi? Chẳng phải cô nhân lúc tôi say sau buổi liên hoan đội bóng rổ mà viết sao!"
"Cái này... cái này... cái này..."
Tôi hoàn toàn mất kiểm soát.
Trời ơi! Cái tội danh nặng nề này tôi thực sự gánh không nổi.
Bộ n/ão của tôi nhảy múa giữa việc chạy trốn và gánh tội.
Cuối cùng, vẫn bị mười ngàn tệ làm cho cong lưng.
"À! Hôm đó tôi uống say đến mất trí nhớ, sau khi say tôi sẽ... sẽ bị đi/ên, th/ần ki/nh hỗn lo/ạn! Tôi... tôi không nhớ gì cả!"
"đi/ên? Th/ần ki/nh hỗn lo/ạn?"
Tống Kỷ Xuyên cười lạnh một tiếng, chẳng hề tin lời tôi.
Tôi tiếp tục diễn xuất: "Tôi biết chuyện mình làm rất quá đáng, nhưng tôi... nhưng tôi thực sự không kiểm soát được bản thân! Xin anh đại nhân không chấp tiểu nhân, tha thứ cho tôi đi!"
"Tôi đảm bảo, sẽ không bao giờ quấy rầy anh nữa!"
Nói xong, tôi cúi chào Tống Kỷ Xuyên thật sâu.
Tống Kỷ Xuyên im lặng rất lâu, mới chậm rãi lên tiếng: "Tô Chi Kiều, tôi nhớ cô rồi. Sau này sẽ tính sổ với cô."
Nói xong, anh quay người bỏ đi, bóng lưng đầy sát khí.
Để lại mình tôi bơ vơ trong gió.
Hứa Tranh Tranh... cậu n/ợ tôi một tỷ đấy!
4
Trở về ký túc xá, Hứa Tranh Tranh cười tươi rói đưa trà sữa và đồ ăn vặt đến trước mặt tôi, ân cần như thái giám dâng cống phẩm cho hoàng đế thời xưa.
"Công chúa xin hãy nhận cho!"
"Nhận cái đầu cậu ấy!" Tôi gi/ật lấy trà sữa, nghiến răng nghiến lợi, "Hứa Tranh Tranh! Hôm nay cậu khiến tôi mất hết thể diện con người rồi!"
Cô ấy chớp chớp đôi mắt ngây thơ: "Ôi... đừng gi/ận mà, đây là tớ nhập tính cách của Tống Kỷ Xuyên vào AI, bảo AI viết thư tình giúp tớ, AI bảo lá thư này có tỷ lệ thành công cao nhất!"
"Còn chuyện tr/ộm quần l/ót kia..." Cô ấy cười hì hì, "Là tớ bảo cậu hậu bối cùng tầng với anh ấy làm, chỉ muốn trả đũa anh ấy một chút, ai bảo anh ấy không thèm để ý đến tớ."
"Vậy chuyện cậu viết chữ lên mông anh ấy là sao?!"
Tôi gầm lên, cảm thấy mình như một con khủng long phun lửa.
Hứa Tranh Tranh dường như cũng sững sờ: "Nani? Còn có người viết thật à!"
"Cậu đừng có giả ngốc với tôi!"
Cô ấy nhíu mày, cố gắng nhớ lại,
"À, tớ nhớ ra rồi! Mấy hôm trước tớ s/ay rư/ợu, rải tiền trong quán bar, hét lên ai nhặt được nhiều tiền nhất thì đi viết chữ lên mông Tống Kỷ Xuyên!
"Tỉnh dậy tớ quên sạch, không ngờ thực sự có người đi viết thật!"
"Viết chữ gì thế!"
Hứa Tranh Tranh nhìn tôi đầy mong đợi.
"Cậu còn dám hỏi tôi!"
Đường lối tư duy của cô nàng giàu có này, quả nhiên không phải người phàm như chúng ta có thể hiểu được.
"Nếu Tống Kỷ Xuyên nói những chuyện này với người khác... mặt mũi của tôi còn để đâu nữa!"
Tôi sụp đổ ngồi bệt xuống đất.
Một người phụ nữ viết chữ lên mông đàn ông, còn có quyền tìm bạn đời không?
Tôi còn đang mơ mộng về một mối tình chị em ngọt ngào cơ mà!
Hứa Tranh Tranh vỗ vỗ vai tôi: "Yên tâm, tớ sẽ không để cậu hy sinh vô ích đâu. Tớ cộng thêm cho cậu mười ngàn nữa!"
Đôi mắt tôi lập tức sáng rực lên.
"Chốt đơn!"
Chuyện yêu đương cỏn con, sao quan trọng bằng tiền được.
5
Cuối tuần thảnh thơi, tôi mơ màng mở mắt, định xem điện thoại rồi ngủ nướng tiếp.
Nhưng lại thấy tin nhắn WeChat của Tống Kỷ Xuyên gửi tới.
"10 giờ đến 1008, tòa 22, khu chung cư Cảng Tây."
Tôi lập tức gửi lại ba dấu chấm hỏi, nghi ngờ anh ta gửi nhầm.
"Tô Chi Kiều, chuyện quấy rầy tôi cô quên rồi à? Bây giờ qua đây chuộc tội."
Chuộc tội?
Tôi lập tức tỉnh táo hơn một chút.
"Anh muốn tôi làm gì?"
"Làm người mẫu ảnh, dọn dẹp cho gọn gàng vào."
Người mẫu ảnh???
Tay tôi run lên, điện thoại đ/ập thẳng vào mặt.
Không lẽ là... kiểu nghệ thuật cơ thể đó chứ?!
Trong đầu tôi lập tức hiện ra tình tiết phim 18+, Tống Kỷ Xuyên cười đê tiện: "Nếu cô không muốn chuyện mình làm bị bại lộ..."
Thật là kh/inh người quá đáng!
Một tiếng sau, tôi vũ trang đầy đủ xuất hiện trước cửa nhà Tống Kỷ Xuyên.
Áo len cao cổ + áo khoác + khẩu trang + mũ, trông như tên cư/ớp chuẩn bị đi cư/ớp ngân hàng.
Anh mở cửa với vẻ gh/ét bỏ: "Cô mặc thế này làm gì?"
"Anh quản tôi à!"
Tôi gồng cổ bước vào nhà, phát hiện ra đây là một studio chụp ảnh cải tạo từ căn hộ, trên tường treo đầy ảnh.
"Đóng cửa lại."
"Trai đơn gái chiếc ở chung một phòng, anh muốn làm gì?"
Tôi bám ch/ặt lấy khung cửa, giữ vững sự trong trắng cuối cùng.
"Mèo của tôi sẽ chạy ra ngoài."
Anh đảo mắt.
"Mèo?"
Chỉ thấy một con mèo Devon dạo bước ra ngoài, liếc nhìn tôi bằng ánh mắt của kẻ nhìn nhà quê.
"Hôm nay tôi muốn chụp ảnh cho mèo của tôi."
"Hóa ra là chụp ảnh cho mèo à."
"Không thì sao, chẳng lẽ chụp cho cô?" Tống Kỷ Xuyên kh/inh bỉ nhìn tôi, "Cô, chịu trách nhiệm giữ nó lại, làm phông nền thôi."
Chỉ thế thôi sao?!
Tôi thở phào nhẹ nhõm, lập tức lao vào chủ nhân mèo: "Bé cưng lại đây với chị nào."
Bốp!
Vuốt mèo t/át thẳng vào mặt tôi, rồi quay người chạy mất.
Hai mươi phút sau, tóc tai tôi rối bời, áo len bị móc sợi, cuối cùng cũng giữ được vị tổ tông này trong lòng.
Tống Kỷ Xuyên giơ máy ảnh chỉ đạo:
"Để nó đứng trên đầu cô."
"Để nó nằm trên vai cô."
"Hai người nhìn nhau thắm thiết đi."
Kết thúc buổi chụp, tôi nằm liệt trên sofa như một con chó ch*t.
Chủ nhân mèo lại đột nhiên vùng dậy, một vuốt móc vào áo len của tôi, lao thẳng về phía máy ảnh.
"Áo của tôi!"
"Máy ảnh!"
Tôi và Tống Kỷ Xuyên cùng lao vào c/ứu.
Trán đ/ập vào cằm anh, tôi hoa mắt chóng mặt ngã vào lòng anh.
Ơ? Cứng quá.
Không tệ, sờ thích thật.
"Tô Chi Kiều..."
Trên đầu truyền đến giọng nói trầm thấp, vừa ngẩng đầu, Tống Kỷ Xuyên đang xoa cái cằm bị tôi đ/ập đỏ ửng, mặt mày xanh mét nhìn bàn tay tôi đang sờ cơ bụng anh.
"Cô có phải cố ý không?" Anh cúi người, nhìn chằm chằm vào mắt tôi, "Có phải cô vẫn yêu tôi sâu đậm, không thể dứt ra, muốn nhân cơ hội chiếm tiện nghi của tôi?"
"Không có!" Tôi lập tức bật dậy, "Tôi biết chúng ta không thể nào! Đảm bảo sẽ không bao giờ có ý đồ x/ấu với anh nữa."
Tống Kỷ Xuyên hừ lạnh một tiếng đứng dậy: "Biết điều thì tốt, cô có thể đi rồi."
"Được thôi, vậy chúng ta huề nhau nhé!"
Tôi vui vẻ chạy ra cửa.
"Cô nghĩ hay thật... còn n/ợ tôi hai chuyện nữa."
Tôi: "..."
Đúng là tiền thì khó ki/ếm, phân thì khó ăn mà.
6
Chẳng mấy chốc, Tống Kỷ Xuyên lại gửi cho tôi một tin nhắn:
"Chuyện thứ hai, tối nay đến làm bạn gái của tôi, 3 giờ chiều tôi qua đón cô."
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, dụi dụi mắt.
Làm bạn gái của anh ta? Chắc chắn là tôi hoa mắt rồi!
Buổi chiều, Tống Kỷ Xuyên đúng giờ xuất hiện dưới lầu ký túc xá, khiến các nữ sinh qua lại xì xào bàn tán.
Tôi đầu bù tóc rối, mặc đồ thể thao lao xuống, anh nhíu mày:
"Thẩm mỹ của cô quả nhiên không được, đi theo tôi."
Nói xong kéo tôi đi luôn.
Tôi bị ấn vào một studio tạo mẫu cá nhân, bị chuyên gia trang điểm, tạo mẫu, phục trang cải tạo một phen.
Trong gương đột nhiên xuất hiện một mỹ nữ trang điểm tinh tế, eo thon chân dài, ngựk nở mông cong, dọa tôi suýt chút nữa báo cảnh sát.
"Rốt cuộc muốn làm gì, tôi đói xẹp cả bụng rồi!"
Tôi ôm cái bụng đang kêu gào phản đối.
Tống Kỷ Xuyên quay mặt đi: "Gặp bạn gái cũ."
Hóa ra nam thần băng giá cũng có ánh trăng sáng sao?
Lòng hiếu kỳ của tôi lập tức bùng ch/áy: "Được thôi!"
Sau đó Tống Kỷ Xuyên kể cho tôi nghe, hóa ra anh và bạn gái cũ Giang Ngữ là bạn học cấp ba, sau khi tốt nghiệp cấp ba Giang Ngữ muốn ra nước ngoài học, muốn Tống Kỷ Xuyên đi cùng, Tống Kỷ Xuyên không đồng ý.
Giang Ngữ dùng chuyện chia tay để u/y hi*p, Tống Kỷ Xuyên vẫn không chịu.
Cuối cùng, đối phương trực tiếp buông một câu "Rời xa tôi, cả đời này anh cũng không tìm được người tốt hơn đâu", rồi quay đầu bay đi cùng thiếu gia nhà giàu luôn theo đuổi cô ta.
Bây giờ Giang Ngữ về nước, đặc biệt hẹn Tống Kỷ Xuyên đi ăn, muốn giới thiệu bạn trai hiện tại cho anh quen.
Tống Kỷ Xuyên vốn không muốn đồng ý, nhưng Giang Ngữ nói Tống Kỷ Xuyên từng hứa sẽ chúc phúc cho cô ta hạnh phúc, nên đành phải đến dự.
"Hiểu rồi, là chống đỡ thể diện đúng không?" Tôi nhìn vào gương cười đầy ám muội, "Cứ giao cho tôi."
7
Trong nhà hàng, Giang Ngữ và bạn trai cô ta đã ngồi sẵn.
Phải thừa nhận rằng, cô gái này quả thực rất xinh đẹp.
Váy tua rua màu hồng, tóc xoăn sóng lớn, trang sức trên người lấp lánh.
Cô ta đang tựa đầu nũng nịu vào vai bạn trai, mười ngón tay đan ch/ặt, khắp người viết hai chữ "tôi đã gả vào hào môn".
Hừ, diễn xuất thật lố bịch!
Tôi lập tức khoác tay Tống Kỷ Xuyên, cơ thể anh cứng đờ, vành tai đỏ lên trông thấy.
"Ngại quá, chúng tôi đến muộn~"
Tôi cố ép giọng lên cao.
Ánh mắt Giang Ngữ như máy quét nhìn tôi từ đầu đến chân một lượt, nhướng mày hỏi: "Vị này là?"
"Bạn gái tôi, Tô Chi Kiều." Tống Kỷ Xuyên mặt không cảm xúc.
"Bạn gái?" Giang Ngữ cười khẽ, "Sao tôi không biết anh có bạn gái rồi nhỉ?"
"Là tôi bảo Kỷ Xuyên giữ bí mật đấy." Tôi cố nặn ra một biểu cảm thắm thiết nhìn Tống Kỷ Xuyên: "Các cô gái theo đuổi anh ấy có thể xếp hàng từ nhà ăn đến tận cổng trường, nếu biết bị tôi cư/ớp mất, chẳng phải tôi sẽ bị các nữ sinh trong trường x/é x/ác sao!"
Nói xong còn làm bộ che mặt ngại ngùng.
Liếc thấy khóe miệng Tống Kỷ Xuyên gi/ật gi/ật một cái.