Khi tôi học cấp ba, nhà trường yêu cầu điền thông tin người giám hộ.

Thầy giáo gọi tôi vào văn phòng, mỉm cười xoa đầu tôi.

"Sao em lại bất cẩn thế này? Tự xem lại đi, năm nay em mười lăm, bố em hai mươi bảy, điều này có hợp lý không?"

Tôi nghiêng đầu, nghiêm túc nói:

"Nhưng thưa thầy, bố em... đúng là hai mươi bảy tuổi mà ạ."

1

Lúc đầu, tôi gọi Thẩm Dư Sơ là anh.

Anh ấy là bạn trai của mẹ, ngoại hình điển trai, miệng lưỡi ngọt ngào, dỗ dành mẹ rất vui vẻ.

Nhưng bà ngoại không thích anh ấy, tôi đã nghe thấy vài lần bà tỏ vẻ không hài lòng nói với mẹ:

"Con bao nhiêu tuổi rồi mà suốt ngày cứ lăng nhăng với cái gã mặt búng ra sữa đó, con có biết người ngoài nói gì về con không?"

Mẹ vừa đắp mặt nạ vừa thản nhiên đáp: "Con chẳng quan tâm người khác nói gì."

Bà ngoại tức gi/ận dậm chân.

"Con không thể tìm người đứng đắn để kết hôn sao?"

Mẹ xòe tay: "Con kết hôn rồi mà, nhưng cảm giác cũng chẳng ra sao cả."

Bà ngoại không còn gì để nói, "rầm" một tiếng đóng cửa, tức tối bỏ đi.

Mẹ xoay người, mỉm cười với tôi đang ngồi trên giường, dùng ngón tay dính tinh chất chọc vào chóp mũi tôi.

"Sau này mẹ sẽ không quản chuyện con của mẹ có kết hôn hay không đâu, chỉ cần con vui là được rồi."

Chóp mũi ngứa ngứa, tôi chui vào lòng mẹ cười khúc khích.

Mỗi khi mẹ về, tôi đều nài nỉ được ngủ cùng mẹ.

Lồng ngựk mẹ vừa thơm vừa mềm, như một viên kẹo bông.

Tôi ôm lấy mẹ, chẳng mấy chốc đã chìm vào giấc ngủ.

Nửa đêm tôi buồn tiểu nên tỉnh dậy, lơ mơ đi vệ sinh.

Lúc quay lại, thấy mẹ mặc váy ngủ đứng ngoài ban công. Ánh trăng rơi trên vai mẹ, gió đêm đùa giỡn tà váy.

Trông mẹ giống như một nàng tiên.

Tôi ngưỡng m/ộ nhìn mẹ.

Đêm quá yên tĩnh, trong chiếc điện thoại mẹ áp sát vào tai truyền ra một giọng nói nũng nịu rõ mồn một.

"Chị ơi, em nhớ chị quá."

Tiếng "chị ơi" kéo dài, cực kỳ giống dáng vẻ tôi làm nũng với mẹ.

Lúc đó tôi mới tám tuổi, chưa hiểu chuyện nam nữ.

Chỉ cảm thấy, cái từ "hồ ly tinh đàn ông" mà bà ngoại m/ắng, dường như đột nhiên có hình hài cụ thể.

2

Ngày hôm sau, mẹ lại phải đi.

Tôi níu lấy gấu áo mẹ, không nỡ rời xa.

Mẹ bế tôi ngồi lên đùi: "Đường Đường, đợi con học xong học kỳ này, đến ở cùng mẹ được không?"

"Thật ạ?" Mắt tôi sáng lên.

"Tất nhiên rồi, mẹ có bao giờ lừa con đâu."

"Vâng." Tôi ngoan ngoãn tựa đầu vào lòng mẹ.

Khi mẹ thu dọn hành lý, ngoài sân vang lên tiếng gõ cửa.

Tôi cùng bà ngoại ra mở cửa, Thẩm Dư Sơ đang đứng ngoài sân cười híp mắt.

"Chào dì, chào Đường Đường ạ!"

Anh ấy đưa ra món ngỗng quay hiệu Diêu Ký mà bà thích và những chiếc bánh macaron mà tôi yêu thích.

Bà ngoại hừ một tiếng, lườm anh ấy một cái.

Tôi nhìn bà ngoại, không tình nguyện thu tay lại.

Thẩm Dư Sơ chẳng hề để tâm, nhét đồ vào lòng tôi, còn tiện tay xoa xoa đầu tôi.

Nghe thấy động tĩnh, mẹ bước ra, nhìn thấy anh ấy có chút ngạc nhiên: "Sao em lại đến đây? Hôm nay không phải em có tiết học sao?"

Anh ấy lén nắm lấy tay mẹ, thì thầm: "Em muốn được gặp chị sớm hơn mà."

Sắc mặt bà ngoại càng thêm khó coi.

Mẹ nhẹ nhàng đẩy anh ấy một cái, nhưng khóe miệng lại khẽ nhếch lên.

Tôi tò mò ngước nhìn họ, không hiểu sao bà ngoại lại gi/ận dữ.

Khoảnh khắc này, trông mẹ thật nhẹ nhàng và vui vẻ.

Chẳng lẽ bà ngoại không muốn thấy mẹ hạnh phúc sao? Tôi không hiểu.

"Thư Tình, đây là bạn trai mới của con sao?"

Tôi đang định đóng cổng sân, một người đột nhiên xông tới, đẩy mạnh cánh cửa.

Cánh cửa gỗ đ/ập vào đầu tôi, suýt chút nữa khiến tôi văng ra ngoài.

Thẩm Dư Sơ chân dài nhanh nhẹn, ôm chầm lấy tôi.

Cố Hoài Chi say khướt xông vào, nhướng mắt nhìn Thẩm Dư Sơ, kh/inh bỉ "xì" một tiếng.

"Hèn gì lúc trước cô đòi ly hôn với tôi, hóa ra là thích kiểu này. Trâu già gặm cỏ non, cô có biết x/ấu hổ là gì không!"

Thẩm Dư Sơ buông tôi ra, nắm ch/ặt nắm đ/ấm, quay đầu nhìn mẹ.

"Chị, em đá/nh hắn một trận được không?"

Mẹ cúi người, lo lắng kiểm tra trán tôi. Thấy tôi không sao, mới yên tâm.

Mẹ đứng thẳng dậy, thản nhiên lên tiếng: "Dạy dỗ một chút là được, đừng để đ/au tay mình."

3

Thẩm Dư Sơ lôi Cố Hoài Chi ra ngoài, còn chu đáo đóng cổng sân lại.

Bà ngoại lo lắng định ngăn cản, bị mẹ cản lại.

"Đừng để xảy ra chuyện."

"Mẹ yên tâm, Dư Sơ biết chừng mực."

Mẹ một tay dắt tôi, một tay kéo bà ngoại vào phòng, bên ngoài mơ hồ truyền đến tiếng khóc lóc c/ầu x/in.

Sau một hồi lâu, Thẩm Dư Sơ xắn tay áo quay lại.

Khóe miệng vốn đang mỉm cười, vừa thấy mẹ, lại trở nên tủi thân.

"Chị, hắn m/ắng em là kẻ ăn bám, em không nhịn được nên đ/á thêm mấy cái, chị không trách em chứ?"

Bà ngoại đảo mắt muốn ngược lên tận trời, bĩu môi nhưng cuối cùng không nói gì.

Mẹ quay sang bà ngoại, trịnh trọng nói:

"Mẹ, con vốn định một thời gian nữa mới đón mọi người đến Thượng Hải, nhưng nghĩ lại vẫn hơi không yên tâm. Hay là lần này mọi người đi cùng con luôn đi."

Tôi níu gấu áo mẹ phấn khích hỏi:

"Chúng ta đi ngay bây giờ ạ?"

"Đúng vậy." Mẹ ngồi xổm xuống ngang tầm mắt tôi, "Đường Đường, con có đồng ý không? Chỉ cần con muốn, ngày mai mẹ sẽ đi làm thủ tục chuyển trường cho con. Con yên tâm, trường học bên đó mẹ đã liên hệ xong xuôi rồi."

"Con đồng ý ạ." Tôi ôm cổ mẹ, "Chỉ cần được ở bên mẹ, đi đâu con cũng đồng ý."

Mẹ dịu dàng mỉm cười.

Thẩm Dư Sơ đứng bên cạnh nhìn chúng tôi, đột nhiên quay đầu đi dụi mắt.

Chỉ có bà ngoại là lẩm bẩm bên cạnh:

"Trong vườn nhà ta vừa mới trồng được mấy luống rau, tiếc quá đi mất."

4

Mẹ ở lại thêm hai ngày để làm thủ tục chuyển trường cho tôi.

Bà già nhà họ Cố đến gây rối, tôi vừa đi học về, gặp bà ta ở góc đường, bị bà ta túm lấy cánh tay m/ắng nhiếc:

"Đồ con ranh vô lương tâm, nhìn bố mày bị đá/nh mà không biết giúp đỡ..."

Thẩm Dư Sơ đột nhiên xuất hiện, bóp cổ tay bà ta bắt bà ta buông ra.

"Người là do tôi đá/nh, có gì thì cứ tìm tôi, đừng có trút gi/ận lên một đứa trẻ."

Bà già họ Cố bị anh ấy hất ra, lảo đảo lùi lại mấy bước, gào lên:

"Đồ ăn bám, còn dám động tay với người nhà chính thất, lo/ạn rồi, lo/ạn hết rồi!"

Thẩm Dư Sơ bị bà ta làm cho bật cười.

"Chính thất cái gì, Cố Hoài Chi đã bị Tình Tình đuổi khỏi nhà từ lâu rồi. Bây giờ tôi là người được đ/ộc sủng, bà hiểu không?"

Bà già họ Cố há hốc mồm, có lẽ không ngờ rằng còn có người mặt dày hơn cả mình, nhất thời sững sờ.

Thẩm Dư Sơ rút ra một xấp tiền ném vào mặt bà ta: "Này, đây là tiền thưởng cho việc tôi đá/nh chó đấy. Lần sau còn dám đến gây sự, tôi đá/nh cả bà luôn."

Bà già họ Cố có chút không cam tâm, nhưng nhìn đống tiền rơi vãi trên đất, lại nuốt nước bọt.

Cuối cùng vẫn ngồi xổm xuống, nhặt từng tờ một.

Vừa nhặt vừa lầm bầm:

"Tiền của mày chẳng phải do con tiện nhân Thư Tình đưa sao, con trai tao là đàn ông của nó, tiền của nó chính là tiền của con trai tao. Đây coi như là vật quy nguyên chủ, không được tính là bồi thường."

Thẩm Dư Sơ nghe mà ngây người: "Bà cô ơi, bà đúng là thiên tài logic đấy!"

Bà già họ Cố nhặt xong tiền, còn muốn nói gì đó. Thẩm Dư Sơ nhấc chân lên, dọa bà ta sợ đến mức chạy mất dép.

5

Thẩm Dư Sơ nắm tay tôi chậm rãi đi về.

"Tay có đ/au không?"

"Không đ/au ạ."

"Đợi em chuyển trường đến đó, nếu có ai b/ắt n/ạt em, cứ nói với anh, anh giúp em đá/nh hắn."

"Vâng, cảm ơn anh."

Anh ấy dừng bước, quay người lại, thần sắc phức tạp nhìn tôi.

Đột nhiên cúi người xuống, nắm lấy vai tôi.

"Đường Đường, em có thể..."

Anh ấy mím môi, vành tai ửng đỏ, có vẻ hơi ngại ngùng.

"Em có thể, gọi anh là bố không?"

"À—" Tôi rất khó xử, "Nhưng trông anh rõ ràng là anh trai mà."

Anh ấy vẻ mặt buồn bực: "Thôi bỏ đi, đợi em lớn thêm chút nữa sẽ hiểu."

Việc xong xuôi, mẹ đưa chúng tôi đến Thượng Hải.

Thẩm Dư Sơ lái xe, mẹ ngồi ghế phụ.

Khi chờ đèn đỏ, tay phải anh ấy từng chút từng chút di chuyển qua, nắm lấy tay mẹ.

Mẹ nghiêng đầu nhìn anh ấy, trên mặt cả hai đều lộ ra nụ cười hạnh phúc.

Tôi dường như đột nhiên hiểu ra, tại sao Thẩm Dư Sơ lại muốn tôi gọi anh ấy là bố.

Tôi lo lắng nhìn bà ngoại, nhưng thấy bà nhắm nghiền mắt, như thể đã ngủ say.

Thật lạ, rõ ràng vừa nãy bà vẫn còn mở mắt mà.

6

Nhà của mẹ ở Thượng Hải rất lớn, cũng rất đẹp.

Phòng của tôi đầy ắp SpongeBob, còn có một chiếc đèn đại dương.

Điều bất ngờ nhất là sân vườn ở tầng một còn lớn hơn nhiều so với nhà bà ngoại.

Bà ngoại vui vẻ nói: "Ồ, chỗ này trồng được nhiều rau lắm đây."

Nói xong, lại lo lắng hỏi: "Ngôi nhà lớn thế này, là thuê hay m/ua thế?"

"M/ua ạ." Mẹ mỉm cười, "Sửa sang xong để trống một thời gian, muốn tạo bất ngờ cho mọi người nên con không nói."

Thẩm Dư Sơ lái xe sáu tiếng đồng hồ, còn chưa nghỉ ngơi đã xắn tay áo vào bếp nấu cơm.

Bà ngoại cư/ớp lấy chiếc tạp dề trong tay anh ấy: "Để tôi."

Liếc nhìn anh ấy một cái: "Tôi không quen ăn đồ cậu nấu."

Thẩm Dư Sơ không tranh cãi với bà, lấy một đống đồ ăn vặt đặt lên bàn trà, xoa đầu tôi.

"Đường Đường đói chưa? Ăn chút gì Iót dạ trước đi."

"Vâng." Tôi gật đầu, bóc một gói bánh quy ra từ từ nhấm nháp.

Anh ấy ngồi xuống bên cạnh mẹ.

Mẹ đang bận rộn với điện thoại, anh ấy liền tựa vào ghế sofa yên lặng nhìn mẹ.

Tôi chưa bao giờ nhìn thấy ánh mắt như thế.

Nhiệt liệt, tập trung, sâu lắng.

Có lẽ do cúi đầu quá lâu, mẹ ngửa cổ ra sau. Tay Thẩm Dư Sơ lập tức đặt lên, từng chút từng chút bóp vai và cổ cho mẹ.

"Nghỉ một lát đi."

"Nhiều việc quá."

Anh ấy lấy điện thoại của mẹ đi: "Có bận đến đâu cũng phải chú ý sức khỏe chứ."

Tôi ngồi bên cạnh hút thạch, chỉ cảm thấy miệng đầy vị ngọt ngào.

7

Sau bữa tối, mẹ đuổi Thẩm Dư Sơ về trường.

"Em bao nhiêu ngày không đi học rồi hả."

Thẩm Dư Sơ nhìn tôi: "Ngày mai đi được không? Em còn muốn chơi với Đường Đường thêm chút nữa."

Mẹ đẩy anh ấy ra cửa, anh ấy ngẩng đầu tạm biệt tôi và bà ngoại.

"Đường Đường, ngày mai anh lại đến chơi với em."

"Dì ơi, con đi trước đây ạ."

Cửa "rầm" một tiếng đóng lại, mẹ mỉm cười lắc đầu.

Buổi tối, mẹ và bà ngoại ngồi ngoài sân trò chuyện, tôi đung đưa chân trên xích đu.

Bà ngoại đang quy hoạch xem nên trồng loại rau gì ở vị trí nào, nghĩ ngợi một hồi, vui vẻ nói: "Hay là trồng hoa đi, cho đẹp."

Mẹ cong khóe miệng: "Mẹ muốn trồng gì cũng được."

Bà ngoại im lặng một hồi, nắm lấy tay mẹ.

"Mẹ nhìn ra được, thằng bé đó đối với con là thật lòng."

Bà lo lắng lên tiếng: "Nhưng tuổi tác hai đứa chênh lệch quá lớn. Đợi đến khi con già nua, nó vẫn đang ở độ tuổi sung sức, lúc đó nó còn có thể đối xử với con như bây giờ không?"

Mẹ ngẩng đầu lên, bầu trời đầy sao phía trên rộng lớn và yên bình. Mẹ nhẹ nhàng nói: "Ai mà biết được, cuộc đời dài như vậy."

Hàng mi dài của mẹ rung động trong gió đêm.

"Mẹ biết mà, lo trước lo sau không phải phong cách của con. Con không biết tương lai sẽ thế nào, nhưng con biết hiện tại, con muốn ở bên cạnh cậu ấy.

"Con là người tham lam như vậy đấy, sự nghiệp, tình thân, tình yêu, cái gì cũng muốn. Nhưng mà, con người tham lam một chút chẳng phải là tốt sao?"

Bà ngoại dường như bị kinh ngạc, đôi môi khẽ động đậy, nhưng không thể thốt ra lời phản bác.

Một lúc lâu sau mới vội vàng bỏ đi, chỉ để lại một câu:

"Mẹ không quản nổi con nữa rồi."

Mẹ nhếch khóe miệng, vẫy vẫy tay với tôi. Tôi nhảy khỏi xích đu, đứng trước mặt mẹ.

Mẹ sờ mặt tôi, nghiêm túc nói với tôi: "Đường Đường, sau này con cũng phải tham lam một chút, chỉ có cái gì cũng muốn, mới có thể có được tất cả. Nhớ chưa?"

"Vâng." Tôi gật đầu thật mạnh.

8

Thầy cô và bạn bè ở trường mới đều rất tốt, ngoại trừ thằng bé b/éo ngồi cùng bàn.

Nó thường xuyên gi/ật tóc tôi, lén lấy bút chì và tẩy của tôi, dùng bút màu vẽ bậy lên sách của tôi.

Còn thừa lúc tôi không để ý nhét lá cây vào mũ của tôi.

Bà ngoại lại bắt đầu lo lắng: "Hay là trao đổi với giáo viên một chút đi, để cô giáo đổi chỗ cho Đường Đường."

Thẩm Dư Sơ tức gi/ận nói: "Loại nhóc con này, đá/nh cho một trận là ngoan ngay thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
3 RẮN THỊT Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
5 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
12 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END

Mới cập nhật

Xem thêm