Tôi được công nhận là học sinh nghèo trong trường.

Việc có thể đến đây học cấp ba là nhờ bố tôi b/án đào ngày đêm đổi lấy.

Vì thế, mọi người dường như đã mặc định điều đó.

Nhà vệ sinh để tôi quét, bảng đen để tôi lau, rác để tôi đổ.

Cho đến một lần, tôi bị nh/ốt trong nhà vệ sinh, đại ca trường đã giải vây cho tôi.

"Từ hôm nay, cô ấy là bạn gái của tao, ai còn b/ắt n/ạt cô ấy nữa thì chính là đối đầu với tao."

Sau này, tôi đưa đại ca trường về nhà.

Khi leo ngọn núi thứ nhất, cậu ấy vui vẻ nói: "Thời tiết ở đây thật đẹp, sau này chúng ta hãy về đây thường xuyên nhé."

Khi leo ngọn núi thứ hai, cậu ấy bĩu môi: "Bảo bối, cậu thấy tôi đối xử với cậu có tốt không?"

Khi leo ngọn núi thứ ba, cậu ấy bắt đầu thút thít: "Đồ phụ nữ cặn bã, không thích tôi thì cũng không thể b/án tôi chứ."

Khi leo ngọn núi thứ tư, cậu ấy bàng hoàng: "Cậu nói mấy ngọn núi này đều là tài sản nhà cậu sao?"

01

Bố tôi chê tôi quá cô đ/ộc.

Ông cho thôi việc gia sư của tôi, chuyển tôi vào khối quốc tế của một trường cấp ba trọng điểm.

Còn m/ua một căn hộ nhỏ trong thành phố, để tôi sống tự lập một thời gian.

Trước khi đi, bố tôi ân cần dạy bảo: "Bạn học ở đây đều sống khổ cực, nhất định phải hòa đồng với họ."

Tôi gật đầu, tỏ ý đã hiểu: "Con sẽ ra tay nhẹ nhàng, bố nhớ chuẩn bị thêm tiền viện phí chuyển vào thẻ cho con nhé."

Bố tôi lập tức nhảy dựng lên: "Ý bố không phải là hòa đồng kiểu đó!"

Tôi nghiêng đầu, tỏ ý không hiểu.

Bố tôi thở dài: "Thôi bỏ đi, con kết được một người bạn là được rồi."

Trường học không lớn lắm, còn chưa bằng một phần mười vườn đào nhà tôi.

Khi đứng trên bục giảng, giáo viên bảo tôi tự giới thiệu bản thân.

Tôi nhớ lại lúc trước khi đi đã hỏi bố: "Làm sao để kết bạn?"

Bố tôi suy nghĩ một chút: "Đối xử chân thành với mọi người, thích giúp đỡ người khác."

Được.

Kết bạn trước hết phải chân thành.

"Chào mọi người, mình tên là Minh Kiều Kiều, nhà mình trồng đào, lần tới mình sẽ mang đào đến cho mọi người ăn."

Dưới lớp lập tức cười ồ lên.

"Loại nhà quê gì mà cũng gửi vào khối quốc tế được à?"

"Nhìn đôi giày cô ta đi kìa, đến cái logo cũng không có."

"Đồ nghèo hèn, sợ là số tiền b/án đào một năm còn không bằng tiền tiêu vặt một ngày của tôi nữa."

"Này, học sinh nghèo, cái túi cậu đeo là tự kh//âu à?"

Cô gái ngồi hàng đầu vừa sơn móng tay vừa nhìn tôi.

Tôi gật đầu: "Nếu cậu thích, lát về mình kh//âu cho cậu một cái."

Cá sấu ở nhà còn khá nhiều, tan học mình sẽ gọi điện bảo bố bắt một con.

Dưới lớp cười đến mức suýt lật tung cả mái nhà.

Có nam sinh hàng cuối cười đến mức ngã ngửa ra sau.

"Trật tự!" Giáo viên tượng trưng duy trì trật tự một chút, đám thiếu gia tiểu thư này, làm ai không vui là bà có thể mất việc ngay.

Vị trí của tôi được sắp xếp ở cửa sau, cạnh thùng rác.

Có gió thổi từ cửa sổ vào, mùi hôi thối xộc thẳng lên n/ão.

Tôi lặng lẽ di chuyển thùng rác sang bên cạnh một chút.

Cô gái ngồi phía trước không vui.

"Thưa cô, bạn mới đến cứ hay quậy phá ở phía sau, ảnh hưởng đến việc học của con!"

Giáo viên đẩy gọng kính trên mũi: "Minh Kiều Kiều, ra ngoài đứng đó."

02

Giờ lên lớp của trường quá sớm, tôi vẫn chưa kịp ăn sáng.

Đứng ở cửa một lúc thì tôi đói bụng.

Trong lớp, giáo viên đang giảng bài say sưa.

Tôi nghĩ thầm, bây giờ gõ cửa cũng không thích hợp lắm.

Liền lấy bút viết một mảnh giấy dán lên cửa.

"Thưa cô, em ăn cơm xong sẽ quay lại đứng ạ."

Căng tin đang dọn dẹp, chỉ còn một quầy b/án thừa lại chút đồ ăn sáng chưa b/án hết.

Đây là lần đầu tiên tôi được ăn bánh rán đường.

Lớp vỏ giòn tan, nhân bên trong tinh tế.

Ăn đến mức mắt tôi sáng rực lên.

Tiếc là chỉ còn lại hai cái.

Tôi vừa đi vừa ăn, cúi đầu không chú ý nên đ/âm sầm vào người ta.

Đường trắng dính đầy lên ngựk người đó.

Tôi vừa định ngẩng đầu lên, cái bánh rán đường đang cầm trên tay đã bị đối phương cư/ớp mất.

"Bánh rán đường, chia cho tôi một miếng."

Tôi nhớ lại bố nói người ở đây đều sống rất khổ.

Đúng là rất khổ, người này trông sắp đói ngất đi rồi.

Nhìn cậu ta ăn ngấu nghiến xong, tôi đưa nốt cái bánh rán đường còn lại cho cậu ta.

Người đó nhướng mày, có vẻ hơi ngạc nhiên.

"Cậu không sợ tôi à?"

Tôi lắc đầu.

"Cậu đang nịnh nọt tôi sao?" Giọng người đó nghe có vẻ tâm trạng đang khá tốt.

Tôi lại lắc đầu.

"Tôi chỉ bị hạ đường huyết thôi, chuyện hôm nay mà dám nói ra ngoài thì cậu ch*t chắc." Tâm trạng người đó hình như lại trở nên tồi tệ, giọng điệu hung dữ.

Tôi gật đầu.

"Thôi bỏ đi, xem như cậu biết điều, sau này ở trường tôi sẽ bảo kê cho cậu."

Tôi lại gật đầu, một lát sau hơi nghi hoặc ngẩng đầu lên: "Cậu là ai vậy?"

Người này hoàn toàn nổi trận lôi đình, nhìn chằm chằm tôi nghiến răng nghiến lợi: "Cậu nói cậu không biết tôi là ai?!!"

"Không biết tôi là ai?!!"

"Tôi là ai?!!"

Người này thật đáng thương, lại đi hỏi một người lạ xem mình là ai.

"Cậu bị mất trí nhớ à?"

"Đừng sợ, cậu mở điện thoại tìm ki/ếm bố mẹ đi, họ biết cậu là ai mà."

Tôi đưa tay lấy ra hai viên kẹo đào, nhét vào lòng bàn tay cậu ta.

"Thời gian tôi ra ngoài lâu quá rồi, không thể tiếp tục ở lại giúp cậu tìm bố mẹ được nữa."

"Nếu thực sự không nhớ ra được thì có thể đi khám bác sĩ, chúc cậu sớm ngày bình phục."

03

Giáo viên chủ nhiệm vốn không nhìn thấy mảnh giấy tôi dán trên cửa.

Nhưng giám thị đi kiểm tra lớp học lại nhìn thấy.

Giám thị nổi trận lôi đình: "Học sinh trốn học đi ăn! Hỗn xược! Quá hỗn xược!"

Học sinh thì ông ta không dám đắc tội, còn lũ trâu ngựa thì muốn xử lý sao cũng được.

Giáo viên chủ nhiệm nổi trận lôi đình nhỏ.

Toàn bộ công việc dọn dẹp nhà vệ sinh trong một tuần đều đẩy hết lên đầu tôi.

Cùng với cây lau nhà, chổi được đưa vào tay tôi còn có cái xóa bảng trên bục giảng, vở bài tập trong tay cán sự bộ môn.

Tôi nhớ lại quy tắc kết bạn mà bố đã nói.

"Đối xử chân thành với mọi người, thích giúp đỡ người khác."

Nếu vậy thì việc đổ rác tôi làm cũng được.

Tôi kéo thùng rác đi về phía nhà vệ sinh.

Nam sinh cười ha hả vào buổi sáng đi tới.

"Minh Kiều Kiều đúng không, tôi giúp cậu một tay."

Cậu ta có sức lực rất lớn, xách tôi như xách một con gà con vào nhà vệ sinh nam.

Theo sau là vài nam sinh giúp tôi cầm thùng rác và dụng cụ vệ sinh.

"Cảm ơn các cậu, lúc nào rảnh mời các cậu đến nhà mình chơi."

Xung quanh lại một trận cười ồ lên.

"Nhưng mà chỗ mình cần dọn là nhà vệ sinh nữ..."

Lời còn chưa nói hết, tôi đã bị một cú đ/á mạnh vào bụng, cả người ngã nhào vào trong nhà vệ sinh nam.

Cảm giác đ/au đớn bùng phát từ sâu trong cơ thể, kéo theo cả lục phủ ngũ tạng cũng đ/au đến r/un r/ẩy.

Đám đông vốn đang ồn ào náo nhiệt lập tức chạy tán lo/ạn ra ngoài, có người còn chưa kịp kéo khóa quần, cứ thế xách lên mà chạy.

Quần áo dính phải chất lỏng trên sàn, tỏa ra một mùi khó chịu.

Dụng cụ vệ sinh mang theo đều bị ném lung tung lên người tôi.

Mùi hôi thối trộn lẫn với mùi tanh.

Nam sinh đ/á tôi ngồi xổm xuống, bịt mũi, lộ ra nụ cười không có ý tốt: "Thật thối quá Minh Kiều Kiều, cậu đúng là đồ ngốc."

"Đồ ngốc thì nên ở nơi dành cho đồ ngốc."

Đám người trước mắt, trong tiếng cười đầy rẫy sự á/c ý.

Tôi không hiểu á/c ý từ đâu mà ra, chỉ biết một chọi năm.

Thành tích trong quá khứ của tôi là chiến thắng tuyệt đối.

04

Tôi chống tay xuống sàn, gượng đứng dậy.

Giẫm mạnh vào cây lau nhà bên cạnh, chỉ giữ lại một thanh gỗ trong tay.

"Ồ, vẫn đứng dậy được à, xem ra Khánh ca cậu biết thương hoa tiếc ngọc rồi nhỉ."

Nam sinh cầm đầu tên Khánh ca dùng lưỡi đẩy đẩy má trái.

"Hừ, cậu tưởng tôi giống cậu đầu heo à, hànhz hạz một chút là ngã, chán ch*t."

Cậu ta chắp hai tay lại, xoay xoay cổ tay.

"Này, Minh Kiều Kiều, cậu muốn một vạn tiền viện phí, hay là muốn mười vạn, anh đây có thể quẳng vào mặt cậu..."

Lời còn chưa nói hết, nắm đ/ấm siết ch/ặt đã mang theo một cơn gió giáng mạnh vào mặt Triệu Gia Thịnh.

Nửa cái răng lẫn m/áu từ trong miệng cậu ta b/ắn ra.

Một đường parabol hoàn hảo, rơi vào trong chất lỏng không x/ác định.

"Anh mày đấy!"

"Triệu Gia Thịnh, mày dám động vào người của tao, chán sống rồi hả."

Nam sinh cư/ớp bánh rán đường của tôi hồi sáng đ/á một cú vào khoeo chân Triệu Gia Thịnh.

Đầu gối đ/ập xuống gạch sàn phát ra tiếng kêu khô khốc.

"Xin lỗi!"

"Xin... xin lỗi, Niên ca... em không biết đây là..."

"Bây giờ biết cũng chưa muộn! Xin lỗi nhầm người rồi!" Nam sinh lại đ/á thêm một cú vào khoeo chân bên kia.

Triệu Gia Thịnh quỳ rạp dưới chân tôi.

"Xin... xin lỗi Kiều tỷ!"

Tôi cau mày, lấy từ trong túi ra một tờ giấy nhặt cái răng đó lên, đi đến trước mặt Triệu Gia Thịnh.

"Tôi không phải chị của cậu, còn nữa, răng trả lại cho cậu."

Tôi nắm lấy cằm cậu ta, dùng lực một chút, tiếng trật khớp nhỏ đến mức chỉ có hai chúng tôi nghe thấy.

Tôi dùng giấy vệ sinh cầm cái răng g/ãy, nhét thẳng vào miệng cậu ta.

Người xung quanh gần như chạy mất dép.

"Niên ca, Niên ca, Kỷ Hứa Niên! Hai nhà chúng ta là thế giao, đá/nh tôi, bố tôi sẽ tìm đến cậu đấy."

"Nói nhảm, nói nghe đường hoàng quá nhỉ, nhà mày còn đang dựa vào nguồn hàng của nhà tao đấy."

"Niên ca Niên ca, tôi có mắt không tròng, đá/nh cậu ta rồi thì đừng đá/nh tôi nữa!"

"Ồ, thế thì phải đi khám mắt thôi, ăn một cú đ/ấm trước đã."

"Niên ca! Chúng tôi không dám nữa, không dám nữa."

"Hừ," Kỷ Hứa Niên hừ lạnh một tiếng, đứng ra sau lưng tôi.

"Người các cậu cũng thấy rồi đấy, từ hôm nay, cô ấy là bạn gái của tôi, ai còn b/ắt n/ạt cô ấy nữa thì chính là đối đầu với tôi!"

"Cút!"

Mấy nam sinh lôi Triệu Gia Thịnh dưới đất lên, lảo đảo chạy ra ngoài.

Nhà vệ sinh trở nên yên tĩnh.

"Cảm ơn cậu, Kỷ Hứa Niên."

Đây là lần đầu tiên tôi biết tên cậu ấy.

"Không có chi, Minh... cái gì nhỉ, Minh Kiều Kiều?"

Tôi gật đầu.

"Cậu sao cứ gật đầu mãi thế." Kỷ Hứa Niên nắm lấy thanh gỗ trong tay tôi, dùng lực một chút rồi ném thẳng ra ngoài.

Lại chán gh/ét phủi phủi tay, "Con gái con lứa đừng cầm mấy thứ bẩn thỉu này."

"Đúng rồi, tên cậu viết thế nào?"

"Minh trong ngày mai, Kiều trong cây kiều mộc."

05

Kỷ Hứa Niên không có bạn bè trong trường.

Dựa vào đôi nắm đ/ấm, trên đá/nh hiệu trưởng, dưới đá/nh bạn học.

Bố cậu ấy là cổ đông lớn, mọi chuyện cuối cùng đều được giải quyết êm đẹp.

Nhưng ở ngôi trường này, người kiêng dè và người thích cậu ấy chia đều năm năm.

Chiều cao 1m89, đi cùng đôi mắt đào hoa xinh đẹp.

Tính tình như l/ưu ma/nh, đi cùng sự giàu sang của gia đình quyền quý.

Ngoài việc học hơi kém một chút, cuộc đời người này đúng là đỉnh cao.

Sau khi đá/nh Triệu Gia Thịnh, tôi gọi điện cho bố.

"Bố ơi, con đá/nh người rồi, cho con ít tiền viện phí đi."

"Cô nương, sao ngày đầu tiên đã động thủ rồi, người ta có bị thương nặng không?"

"Rụng một cái răng ạ."

"Họ bảo mình đền bao nhiêu?"

"Không có, nhưng mà..."

Tôi vốn định nói cho một triệu, lại nhớ đến những lời Triệu Gia Thịnh nói trong nhà vệ sinh.

Cậu ta muốn đá/nh tôi, còn muốn chỉ đưa một vạn hoặc mười vạn.

Trong lòng tôi hơi tức: "Bố ơi, không cần chuyển tiền cho con nữa, cho cậu ta một vạn là được, con muốn quẳng vào mặt cậu ta."

Đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện mà mang theo chút cảm xúc.

Bố tôi nghe mà rưng rưng nước mắt, quẳng! Quẳng loại lớn vào!

"Hay là bố gửi thêm một bức cờ lưu niệm cho cậu ta nhé!"

"Không được!" Tôi nghiêm nghị từ chối.

"Nhưng mà, có thể tặng cờ lưu niệm cho Kỷ Hứa Niên."

Cờ lưu niệm làm rất nhanh, sáng vừa nói, trưa đã gửi đến.

Bố tôi có cuộc họp đột xuất, bay ra nước ngoài rồi, nên để chú tài xế mang đến.

Tôi không tìm thấy Kỷ Hứa Niên ở đâu, nên treo bức cờ lưu niệm lên quầy b/án bánh rán đường.

Khung cảnh trở nên rất kỳ quái.

Ba chữ "Bánh rán đường" đi kèm với "Cậu nhóc, cậu giỏi thật đấy".

Khiến quầy bánh rán đường ngày hôm đó đông nghẹt khách.

Tôi chẳng m/ua được cái nào.

Kỷ Hứa Niên cũng vậy.

Cậu ấy tức đến ngứa răng.

"Thằng cháu nào đặt cờ lưu niệm lên quầy thế hả?"

"Căng tin chỉ có mỗi món ngọt này thôi!"

Ngọt à?

Tôi lấy từ trong túi ra thêm hai viên kẹo đào.

"Kỷ Hứa Niên, cho cậu này."

Kỷ Hứa Niên cầm lấy viên kẹo đào, "Minh Kiều Kiều, họ nói nhà cậu trồng đào à?"

Tôi gật đầu: "Cậu muốn ăn không? Lần tới về nhà mình mang cho cậu một ít."

"Không phải, trồng đào mà đến đây học chắc là vất vả lắm nhỉ?"

Tôi nhớ lại cảnh bố ngồi máy bay tư nhân đi tuần vườn đào cũng mất nửa tiếng, liền gật gật đầu.

Ánh mắt Kỷ Hứa Niên nhìn tôi bỗng trở nên thương cảm.

"Minh Kiều Kiều, sau này tôi có miếng bánh rán đường nào, thì sẽ có phần của cậu miếng đó."

Ánh mắt tôi sáng rực lên.

Cậu ấy thật là người tốt!

"Nhà tôi cũng không có buôn b/án gì lớn, đây là tiền tiêu vặt của tôi, mười vạn, cậu cầm lấy mà dùng trước đi."

Tiền tiêu vặt mười vạn?

Đúng là không có buôn b/án gì lớn thật.

Lần này đến lượt tôi nhìn cậu ấy bằng ánh mắt thương cảm.

Nhưng người này thật thà thật đấy.

Ừm, đối xử chân thành với mọi người, thích giúp đỡ người khác.

Bố ơi, người bạn mà bố nói, con có lẽ vẫn chưa làm được.

Nhưng mà, có bạn bè chủ động tìm đến rồi.

06

Từ sau khi trở thành bạn của Kỷ Hứa Niên.

Số lượng cô gái xung quanh tôi cũng nhiều lên.

Trương Tử Hàm là người đến thường xuyên nhất.

Cô bé mà mẹ cứ hay đến trường tố cáo đó.

"Cô ơi cô, tại sao Tử Hàm nhà con không được ngồi cạnh bục giảng!"

"Mẹ Tử Hàm, cạnh bục giảng là dành cho những học sinh nghịch ngợm hơn một chút."

"Thì đã sao, giáo viên phải đối xử bình đẳng, không được làm chuyện đặc biệt."

"Cô ơi cô, tại sao Tử Hàm nhà con không được lên bảng chép thuộc lòng bài 'Xuất sư biểu'?"

"Mẹ Tử Hàm, vì Tử Hàm chưa học thuộc."

"Thì đã sao, giáo viên phải có đạo đức nghề nghiệp, không được coi thường học sinh không học thuộc bài."

...

Trương Tử Hàm rất giống mẹ cô bé, nói chuyện ồn ào, logic thì kỳ quặc.

"Minh Kiều Kiều, đồ nghèo hèn nhà cậu, dựa vào cái gì mà ở bên cạnh Kỷ ca ca."

"Chúng mình là thanh mai trúc mã, cậu có biết thanh mai trúc mã là gì không?"

Tôi lắc đầu: "Không biết, nhưng mình biết Xuân Trúc và Mai Mã."

"Minh Kiều Kiều!" Trương Tử Hàm hét lên một tiếng chói tai.

"Có phải cậu đang ch/ửi mình không! Mình có mẹ đấy nhé!"

Trương Tử Hàm đi đôi giày Adidas mũi vỏ sò có thắt nơ dậm chân bình bịch.

"Cậu sẽ không đạt được mục đích đâu, Minh Kiều Kiều! Trái tim Kỷ ca ca, mãi mãi là của mình!"

"Cậu đợi đấy!"

Tôi lắc đầu, nhìn thấy mắt Trương Tử Hàm đỏ ửng vì tức gi/ận.

Những lời muốn nói, lại nuốt ngược vào trong.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
3 RẮN THỊT Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
5 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
12 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END

Mới cập nhật

Xem thêm