Đầu óc tôi toàn là những dòng bình luận, tôi qua loa vỗ vỗ lên mu bàn tay anh.

“Ngoan nào.

“Đều là người sắp ch*t rồi, đừng nghĩ lung tung.”

Lục Từ sắp khóc đến nơi.

Cố Tề cười tủm tỉm chen vào giữa tôi và anh, ngăn cản tầm nhìn của tôi.

“Đừng lo lắng, chị.

“Anh rể cứng cỏi như vậy, chỉ là do gió to làm bụi bay vào mắt thôi.”

Sân bay… có gió sao?

7

Cố Tề tạm trú tại nhà tôi. Vừa định giúp cậu ấy thu dọn hành lý, cậu ấy đã ấn vai tôi và đuổi tôi ra khỏi phòng khách.

“Chị, chị ơi! Chị chăm sóc cái tên phế vật kia đã vất vả lắm rồi!

“Để em tự làm là được rồi.”

【Là sợ giấu ảnh chị bị phát hiện, hay không dám để chị nhìn thấy c/òng tay? Thật khó đoán quá đi.】

【Kí/ch th/ích thế này ư?! Có ai tốt bụng cho tôi biết c/òng tay đã được dùng chưa không?】

【Dùng thì dùng rồi, chỉ là… thôi bỏ đi, không spoil nữa!】

Nói không hoảng là giả. Nhưng tôi vẫn khó mà tin được cậu ấy lại có ý đồ khác với tôi.

Cố Tề bị cha mẹ ruột bỏ rơi. Phải chật vật khóc suốt cả đêm trong tuyết, cậu ấy mới hiểu ra cha mẹ không cần mình nữa. Người tốt bụng đã đưa cậu ấy đến trại trẻ mồ côi. Vì thông minh lanh lợi nên được cha mẹ tôi nhận nuôi.

Tôi không bao giờ quên được đêm mưa sấm chớp đùng đoàng ấy. Cậu thiếu niên nhỏ nhắn xinh xắn ngẩng đầu nhìn tôi, cẩn thận hỏi liệu có thể cho cậu ấy ngủ cùng không. Cậu ấy ngoan đến mức, dù sợ hãi nhưng ngay cả khóc cũng không dám phát ra tiếng. Tôi cứ lau nước mắt cho cậu ấy hết lần này đến lần khác. Dần dần, nụ cười của cậu ấy xuất hiện nhiều hơn, trở thành người em trai đáng tin cậy bảo vệ tôi.

Sau này cậu ấy ra nước ngoài du học, suốt bốn năm năm không gặp. Tôi rất nhớ cậu ấy. Nếu bây giờ bảo tôi rằng, những ngày tháng ấm áp đó đều là sự tiếp cận đầy toan tính, tôi không thể chấp nhận được.

Nhưng ở khóe mắt, Cố Tề lén lút giấu đi một cái hộp. Lòng tôi lạnh đi một nửa. Cả ngày hôm đó tôi thất thần, quẳng Lục Từ ra sau đầu. Đến đêm, tôi không nhịn được nữa, định đi tìm Cố Tề hỏi cho ra lẽ, nhưng lại bất ngờ đ/âm sầm vào một lồng ngựk nóng hổi.

Hơi thở nóng bỏng phả vào bên tai.

“Vợ ơi, tại sao em cứ lén nhìn Tiểu Tề mãi thế?

“Cậu ta đến rồi, em không thèm quan tâm đến anh nữa có phải không?”

Là Lục Từ. Anh mặc bộ đồ dệt kim bó sát màu đen, nhìn khiến tôi có chút nóng mắt. Đôi mắt thâm trầm đó nhìn chằm chằm vào tôi, không cho phép tôi né tránh.

Tôi nhỏ giọng đẩy anh.

“Tiểu Tề đang ở phòng bên cạnh, không được làm bậy.”

Lục Từ không nghe. Bàn tay anh lướt từ xươ/ng quai xanh xuống eo tôi. Dưới ánh đèn tường mờ ảo, cảm giác chạm vào vô cùng rõ nét. Những nụ hôn dày đặc rơi xuống bên tai, giọng anh dần khàn đi.

“Cậu ta ở đó thì đã sao?

“Chúng ta là vợ chồng hợp pháp, làm gì cũng được.

“Bé cưng hôm nay lạnh nhạt với anh quá…”

Anh nắm tay tôi đặt lên mặt mình, ánh mắt đầy mê hoặc.

“Tim khó chịu quá, an ủi anh một chút không được sao?

“Chúng ta nhỏ tiếng một chút.

“Tiểu Tề sẽ không nghe thấy đâu.”

Mọi chuyện dường như sắp mất kiểm soát. Trong hơi thở đan xen, một câu chất vấn âm u vang lên không xa.

“Chị, hai người đang làm gì vậy?”

C/ứu tôi với. Tại sao bình luận không báo cho tôi biết Cố Tề không ở trong phòng chứ!

8

Cố Tề từng bước tiến lại gần. Tôi không nói rõ được sự chột dạ trong lòng, kéo chiếc áo dệt kim mà Lục Từ đã vén lên xuống.

“Chờ không nổi đến mức này sao? Chị?”

Cậu ấy thay đổi hoàn toàn vẻ tươi sáng thường ngày, đôi mắt đen láy không thấy đáy.

“Chị có từng cân nhắc đến cảm nhận của em không?”

Tôi rất x/ấu hổ. Người như tôi thế này là đang làm hư trẻ nhỏ. Ảnh hưởng quá tệ.

Tôi chớp mắt đầy áy náy.

“Xin lỗi nhé Tiểu Tề, sau này chị và anh rể sẽ tránh mặt em.”

Cố Tề tức đến bật cười. Cậu ấy cúi người xuống ngang tầm mắt tôi, rồi lại ngước mắt nhìn Lục Từ đầy mỉa mai.

“Chị, em không công nhận một kẻ l/ừa đ/ảo làm anh rể đâu.”

Cậu ấy lấy ra từ phía sau hai tờ kết quả xét nghiệm.

“Lục tổng có thể giải thích một chút không—

“Tại sao một tờ kết quả chỉ số bình thường, mà tờ kia lại là b/ệnh nan y vậy?”

Lục Từ lập tức tái mặt. Anh vẫn chưa kịp thở đều sau cái ôm vừa rồi. Sau một hồi sững sờ, anh vội vàng nắm lấy cánh tay tôi.

“Vợ ơi, em nghe anh giải thích có được không?”

Những dòng bình luận ngập trời tôi chẳng còn nhìn rõ nữa. Trong đầu chỉ còn một âm thanh vang vọng. Hóa ra… anh ấy thực sự đang lừa tôi.

Tôi đúng là ngốc hết chỗ nói. Thậm chí ngay lúc nãy, tôi còn cảm thấy áy náy vì đã lạnh nhạt với anh.

【Á á á hãy ngược nam chính thật mạnh đi!! Mắt bé cưng đỏ hết rồi kìa!】

【Buổi sáng nữ chính còn đắp chăn cho tên đàn ông tồi này, lương tâm kẻ nào đó không thấy đ/au sao!】

【Cũng không đến mức nghiêm trọng thế chứ? Nam chính chỉ là yêu thầm nữ chính không biết cách thể hiện thôi mà.】

【Lầu trên bớt nói đi, trước đây tên giả vờ kia lạnh lùng như vậy, bé cưng đ/au lòng biết bao! Người bị lừa là cô thì cô mới biết cảm giác đó!】

Đúng vậy. Ngày kỷ niệm hai năm kết hôn, Lục Từ không về nhà cả ngày. Bữa tối chuẩn bị công phu nguội rồi lại hâm nóng, nhưng điện thoại gọi thế nào cũng không thông. Mãi đến hơn mười một giờ anh mới về, trước sự chất vấn của tôi, thần thái vô cùng xa cách.

“Xin lỗi. Anh không biết em đã chuẩn bị những thứ này.”

Ánh mắt anh rất lạnh, chứa đựng hàm ý sâu xa mà tôi không hiểu nổi.

“Nhưng nếu chỉ là vì hình thức thì chúng ta không cần thiết phải trải qua những ngày lễ như thế này.”

Sau đó anh lên lầu, dường như ngay cả nhìn tôi một cái cũng không muốn.

Tôi rốt cuộc phải tự đa tình đến mức nào—

mới tin rằng anh ấy yêu thầm tôi chứ không phải đang đùa giỡn tôi?

Tôi nhẹ nhàng rút tay ra khỏi vòng tay Lục Từ, mệt mỏi lên tiếng với Cố Tề.

“Tiểu Tề.

“Chị muốn về nhà.”

Cố Tề vốn bảo vệ trước mặt tôi, nghe thấy giọng tôi vội quay đầu lại nhìn, nhưng đột nhiên cau mày ch/ặt lại.

“Chị, chị sao vậy…?”

Cậu ấy bước tới đ/ấm Lục Từ một cú.

“Họ Lục kia, chị từ nhỏ đến lớn chưa từng khóc, anh biết không hả?!

“Sao anh nỡ để chị đ/au lòng!”

Lục Từ nắm lấy cổ tay Cố Tề, thần sắc có chút mỉa mai.

“Đây là chuyện giữa tôi và cô ấy, chưa đến lượt cậu dạy dỗ tôi.

“Cố Tề, chính cậu chẳng lẽ cũng trong sạch sao?”

Ban đầu anh còn cố gắng giải thích. Nhưng khi tôi lặng lẽ thu dọn hành lý, Lục Từ không ngồi yên được nữa.

“Em… thực sự muốn đi sao?”

Tôi lau khô nước mắt, bình tĩnh nhìn anh một cái.

“Nếu không thì sao?

“Ở lại để tiếp tục bị anh lừa sao?

“Hay là cùng anh diễn trò chơi gia đình tạo ra người thừa kế? Lục Từ, anh không cần thiết phải lừa gạt tôi.

“Còn có khối người sẵn sàng sinh người thừa kế cho anh.”

Tôi chưa bao giờ dùng giọng điệu này nói chuyện với anh. Anh ngẩn người nhìn tôi đầy khó tin. Mãi đến khi tôi mặc áo khoác chuẩn bị ra cửa mới phản ứng lại. Ánh mắt hoảng lo/ạn, giọng nói r/un r/ẩy.

“Đừng đi có được không? Anh, anh thực sự sai rồi vợ ơi!

“Ph/ạt anh thế nào cũng được, đừng rời xa anh…”

Anh kéo tôi từ phía sau vào lòng, lực mạnh đến mức tôi đ/au nhói.

“C/ầu x/in em.

“Anh nhất định sẽ kiểm điểm thật tốt, c/ầu x/in em đừng rời xa anh.

“Em hiểu anh mà…”

Nước mắt nóng hổi làm ướt đẫm bên tai tôi.

“Anh không thể sống thiếu em.”

Tôi hất mạnh anh ra.

“Lục Từ, anh còn muốn giở trò cũ sao?

“Trước đây anh cũng nói không thể thiếu tôi, kết quả thì sao?

“Bây giờ tôi chẳng còn gì để anh lừa nữa rồi.”

Lục Từ còn muốn tới ôm tôi, tôi trực tiếp t/át anh một cái. Tiếng vang giòn giã khiến căn phòng rơi vào tĩnh lặng. Anh ôm mặt sững sờ ở đó, một hồi lâu sau mới buồn bã cúi đầu.

【Đúng! Chính là thế! đá/nh tên đàn ông tồi giả b/ệnh lừa bé cưng đi!!】

【Sắp tới rồi sắp tới rồi! Trước đây sướng bao nhiêu, sau này vừa ngắm ảnh bé cưng vừa khóc sẽ thảm bấy nhiêu!】

【Tôi mở hội viên rồi nghe tôi nói này! Nam chính trước tiên là truy thê hỏa táng trường vỡ vụn tâm can, gương vỡ lại lành xong là bắt đầu hắc hóa cưỡ/ng ch/ế yêu he he he!】

【Tại sao không ai quản tên trà xanh nhỏ nam phụ này? Bé cưng đi theo cậu ta thì vẫn bị c/òng trên giường thôi á á á!】

Ở hành lang, Cố Tề mỗi tay một cái vali, vẻ gi/ận dữ trên mặt chưa tan, trông có vẻ ngốc nghếch lạ thường. Nhưng tôi suýt quên mất. Cố Tề cũng không bình thường.

Nhưng sự thật chứng minh có lẽ tôi nghĩ nhiều rồi. Trên đường về nhà họ Cố, cậu ấy đưa cho tôi cái hộp bí ẩn kia. Không phải c/òng tay gì cả. Là một hộp bánh ngọt.

“Chị, chị còn nhớ không? Đây là món bánh chị m/ua cho em khi em mới tới.”

Nụ cười của cậu ấy tràn đầy hoài niệm.

“Đó là lần đầu tiên em được ăn thứ ngon như vậy.”

Tôi chìm vào ký ức, không nhìn thấy ánh mắt phức tạp và thâm trầm của Cố Tề.

9

Cha mẹ đi du lịch rồi. Trong căn nhà họ Cố trống trải chỉ còn lại tôi và Cố Tề. Ngày hôm sau tỉnh dậy, tôi bị một sức mạnh vô hình giam cầm bên giường. Thứ phản quang trên cổ tay là… c/òng tay sao?

Mà kẻ chủ mưu đang đứng cách đó không xa, cười tủm tỉm chào tôi.

“Chào buổi sáng, chị.”

Cậu ấy lại quay sang gương trang điểm.

“Chào buổi sáng, anh rể.”

Không phải. Thế này là sao?

Tôi bất lực thở dài.

“Đừng nghịch nữa, Tiểu Tề.

“Mau cởi trói cho chị đi.”

Cậu ấy lắc đầu, trong nụ cười lộ ra hai chiếc răng khểnh đặc trưng.

“Em không nghịch.”

Cậu ấy đi đến bên giường, ngồi xổm xuống như cún con, đặt cằm lên lòng bàn tay tôi. Dùng mặt cọ cọ vào chiếc c/òng tay.

“Chỉ có em mới có thể bảo vệ chị.

“Một khi để chị rời đi, sẽ có kẻ x/ấu đến b/ắt n/ạt chị.”

Đôi mắt cậu ấy đen láy, ngây thơ mà cố chấp, khiến sống lưng tôi lạnh toát. Hơi thở nóng bỏng càng lúc càng gần. Hàng mi r/un r/ẩy của Cố Tề gần như chạm vào mặt tôi, giọng nói vừa nhẹ vừa khàn.

“Thử chấp nhận em không được sao… chị?

“Sau này em có thể bảo vệ chị mãi mãi.”

Tôi nhìn gương mặt non nớt này, nhưng m/a xui q/uỷ khiến lại nhớ đến đêm đầu tiên của tôi và Lục Từ. Anh cũng từ từ ghé sát lại như vậy, lông mi run run.

Tôi khó chịu không nói nên lời, quay mặt đi.

“Tiểu Tề, em cũng muốn giống như những người khác b/ắt n/ạt chị sao?”

Sự xâm lược trong đáy mắt Cố Tề dần biến thành sự yếu đuối. Cậu ấy như bừng tỉnh, nhanh chóng mở c/òng tay. Nằm vào hõm cổ tôi ôm lấy tôi xin lỗi.

“Xin lỗi… xin lỗi chị.

“Em không muốn làm hại chị. Em chỉ là quá sợ hãi thôi—”

Cậu ấy đã khóc.

“Em sợ chị sẽ bỏ rơi em, em sẽ không bao giờ tìm thấy chị nữa.”

Tại sao lại sợ bị bỏ rơi chứ? Tôi cứ tưởng vết thương lòng vì bị bỏ rơi của cậu ấy đã được chữa lành từ lâu. Rõ ràng mấy năm nay ở nước ngoài, những bức ảnh cậu ấy gửi cho tôi luôn cười hạnh phúc như vậy.

【Thực ra em trai rất đáng thương! Du học gì đó đều là giả, cậu ấy đi chữa trị chứng rối lo/ạn nhân cách hoang tưởng của mình đấy!】

【Ngay cả c/òng tay cũng không phải để chơi, cậu ấy chỉ muốn bảo vệ chị bên cạnh thôi, cậu ấy có lỗi gì chứ!】

Rối lo/ạn nhân cách hoang tưởng?

Cố Tề nhận ra sự thất thố của mình. Dùng mu bàn tay lau nước mắt, mắt đỏ hoe, giọng nói rất ngọt.

“Chị thực sự không thể cân nhắc em sao?

“Em rất yêu chị.

“Em tốt hơn tên họ Lục kia nhiều.”

Tôi nghĩ cậu ấy chỉ dựa dẫm vào tôi, nhưng lại nhầm lẫn thành tình yêu. Thế là xoa xoa tóc cậu ấy.

“Tiểu Tề, em chỉ cần chị thôi đúng không? Đó không phải là tình yêu nam nữ. Chị và em ngoắc tay nhé.”

Tôi chìa ngón tay ra như hồi nhỏ.

“Chị sẽ mãi mãi ở bên cạnh Tiểu Tề.”

Cố Tề ôm tôi thật lâu, cuối cùng ậm ừ gật đầu, ngoắc tay thật ch/ặt với tôi, nhưng không dám nhìn tôi.

【Là chị em hay người yêu tôi tự phân biệt được.】

【Chị vẫn là chị thôi mà, chị thì không thể trở thành vợ được. Quên mất đoạn giữa rồi. Vợ… vợ!】

【Hu hu hu để không làm chị buồn, em trai đành giả vờ như không yêu chị.】

【Haizz, phí hoài dữ liệu bắt đầu bằng số 2 rồi. Nữ chính không ăn được, chúc ba giây.】

10

Cố Tề không vào phòng ngủ của tôi nữa. Nửa đêm, điện thoại đột nhiên rung lên.

【Chồng liên hôn: Anh đã kiểm điểm nghiêm túc rồi, ngày mai có thể gặp anh một lần không?】

Kết quả bình luận đã vạch trần anh hoàn toàn.

【Nam chính tôi hỏi này? Những câu "Vợ ơi anh yêu em lắm, không có em anh không sống nổi, anh nhớ em đến phát đi/ên, anh sẽ sửa đổi hết, thực ra anh luôn yêu em" mà anh vừa gõ đâu rồi?】

【Tên giả vờ kia đã khóc cả ngày rồi. Khoan đã, nhịp tim đột nhiên lại 180 rồi? Anh ta không phải sắp khóc ch*t đấy chứ?】

【Không đúng, anh ta đang đặt tay ở đâu thế?!】

【Vừa ngắm ảnh bé cưng, vừa khóc vừa cắn môi thở dốc… xong rồi, hình như lại sướng rồi!】

【Được được được, xem ra cái hội viên này là không nạp không được rồi.】

Đủ rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
3 RẮN THỊT Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
5 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
12 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END

Mới cập nhật

Xem thêm