Sau khi xuyên vào trò chơi kinh dị, tôi sống một cuộc đời hạnh phúc nhờ việc xem bói cho các q/uỷ dị.

“Vợ anh đang ở phòng 404 khách sạn Mây Đen, sờ cơ bụng của một gã tiểu th!t tươi đấy.”

“Đứa con thứ hai nhà anh là con của ông Vương hàng xóm.”

“Anh sắp được thăng chức tăng lương rồi!”

“Người anh thầm thương tr/ộm nhớ cũng đang yêu anh đấy!”

Một bộ phận q/uỷ dị suy sụp: “Cái tên người chơi ch*t ti/ệt này sao vẫn chưa ch*t đi chứ!”

Bộ phận còn lại ôm lấy tôi reo hò: “Người chơi đáng yêu ở đâu ra thế này, yêu cậu ch*t mất hahaha!”

01

“Chào mừng người chơi thứ 44 Lâm Mộng Mộng đến với Thành Phố Q/uỷ Dị sau khi ch*t oan.”

“Nếu người chơi muốn thông quan, có hai con đường để chọn. Một: Vượt ải; Hai: Sống sót tại đây 44 ngày.”

“Nếu chọn con đường thứ nhất, vượt ải thất bại sẽ bị xóa sổ ngay tại chỗ; Nếu chọn con đường thứ hai, sống đủ 44 ngày, ta sẽ đưa ngươi về thế giới loài người để hồi sinh. Nếu không sống nổi 44 ngày, ta sẽ giúp ngươi hồi sinh, nhưng điều kiện là phải ở lại Thành Phố Q/uỷ Dị mãi mãi, trở thành cư dân vĩnh viễn.”

“Trò chơi bắt đầu, chúc ngươi chơi vui vẻ tại Thành Phố Q/uỷ Dị!”

Sau khi ch*t vì t/ai n/ạn xe cộ, tôi xuyên vào một trò chơi kinh dị.

Chưa kịp định thần, tôi đã nghe thấy một giọng nói máy móc lạ lẫm thông báo thông tin.

Tôi không chút do dự chọn con đường thứ hai.

Tôi quá quen thuộc với trò chơi này, nó có tổng cộng 99 ải, ải sau nguy hiểm hơn ải trước.

Với một kẻ vô danh tiểu tốt như tôi, đi vượt ải chẳng khác nào t/ự s*t!

Q/uỷ dị ở đây trông không khác gì con người, đàn ông đẹp trai, phụ nữ xinh đẹp.

Chỉ cần không chọc gi/ận họ, sẽ chẳng có cảnh tượng kinh dị nào xuất hiện cả.

Tôi vô định bước đi trên phố, bớt hoa bỉ ngạn mọc trên cánh tay phải từ ba năm trước bỗng lóe sáng vài cái, rồi một dòng chữ hiện ra trước mắt tôi: “Từ giờ trở đi, ngươi đã thức tỉnh năng lực tiên tri về q/uỷ dị!”

02

Cái gì?

Nếu đã vậy, sao không mở một sạp hàng xem bói cho q/uỷ dị để ki/ếm chút tiền vàng mà sống qua ngày?

Rồi cứ thế mà “cày” cho đủ 44 ngày, ngồi chờ ngày trở về thế giới loài người để hồi sinh!

Nói là làm.

Tôi tìm một góc phố đông đúc q/uỷ dị, đeo kính râm, che mạng, treo tấm biển “Lâm m/ù xem bói”, bày biện đạo cụ đã chuẩn bị sẵn rồi ngồi chờ khách đến.

Chờ mãi nửa ngày, chẳng có con q/uỷ nào ghé qua.

Bụng tôi kêu rột rột, đang định dọn hàng thì một bà thím giọng oang oang ngồi xuống: “Dạo này vận xui quá. Ta phụ trách dọa người chơi mới đến ở ải thứ nhất của Thành Phố Q/uỷ Dị. Dù đã dọa thành công sáu người chơi rồi, nhưng chủ không chịu phát lương cho ta, ta sắp nghèo ch*t rồi! Nào, ngươi xem bói cho ta đi!”

Tôi nhìn bà ta một cái rồi cất lời: “Đứng dậy đi lùi năm mươi bước, bà sẽ phát tài!”

Bà thím nhìn tôi, rồi b/án tín b/án nghi làm theo.

Đi xong năm mươi bước, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Tôi gi/ật mình, không thể nào! Năng lực của tôi mất hiệu lực nhanh thế sao?

Bà thím tức gi/ận, đứng tại chỗ trừng mắt nhìn tôi, hốc mắt đã nứt toác ra, đầu cũng lắc lư chực rơi xuống: “Ngươi dám lừa ta!”

Da đầu tôi tê rần.

Tiêu rồi, quẻ đầu tiên trong ngày đã xem sai, phen này phải ch*t dưới tay q/uỷ dị rồi.

“Chị Lưu, tìm được chị rồi! Tôi vừa thừa kế một khoản tiền lớn, chia cho chị 300 đồng vàng đây!”

Bà thím vừa nhờ tôi xem bói nghe một bà thím mặc đồ đỏ khác nói vậy, lập tức thu lại vẻ mặt đ/áng s/ợ.

Bà ta chỉnh lại cái đầu, bay vèo đến bên cạnh tôi, ôm lấy cổ tôi, mặt nở hoa: “Ta đã nói mà, Lâm m/ù xem bói, chuẩn không cần chỉnh! Hi hi hi! Mọi người mau đến tìm Lâm m/ù xem bói đi!”

Nói xong bà thím còn chu đáo lấy từ trong túi ra một đồng vàng đưa cho tôi: “Cầm lấy, tiền boa đấy!”

Việc làm ăn của tôi nhanh chóng trở nên đắt khách nhờ lời rao của bà thím.

Thùng tiền của tôi chẳng mấy chốc mà không còn chỗ chứa.

03

Đột nhiên, đám đông q/uỷ dị trước mặt tôi tản ra, tự động nhường đường.

Một người đàn ông mặc vest trắng, tướng mạo tuấn tú ngồi trước sạp của tôi: “Xem bói!”

Tôi nhìn anh ta một cái, giọng đầy bất lực: “Anh… anh… anh…!”

Q/uỷ dị xung quanh thì thầm: “Đó là trùm cuối của ải cuối cùng ở Thành Phố Q/uỷ Dị, Bách Lý Noãn.”

Người đàn ông áo trắng nhìn tôi, một luồng gió lạnh lẽo thổi qua, tôi cảm nhận được sự lạnh lùng của anh ta.

“Ta, Bách Lý Noãn, gh/ét nhất là kẻ giả thần giả q/uỷ. Lâm m/ù, rốt cuộc ngươi định nói gì?” Bách Lý Noãn chằm chằm nhìn tôi.

Anh ta tướng mạo thanh tú, ánh mắt sâu thẳm, không gi/ận mà uy.

Tôi r/un r/ẩy nói ra đáp án: “Bên cạnh anh có một đóa hoa đào thối.”

Q/uỷ dị xung quanh nghe tôi nói câu này, đồng loạt nhìn gương mặt vô cảm của Bách Lý Noãn, rồi sợ hãi lùi xa thật xa.

Tôi r/un r/ẩy nhìn Bách Lý Noãn, với khí thế này, liệu anh ta có tức gi/ận mà x/é x/ác tôi không nhỉ?

Bách Lý Noãn cúi đầu không nói gì.

Một lúc lâu sau, anh ta nhìn tôi rồi chậm rãi thốt ra một chữ: “Chuẩn!”

Tiếp đó là một tiếng “bốp”, anh ta đ/ập một túi tiền vàng lên bàn tôi.

Tôi sợ đến mức run cầm cập, đợi đến khi thấy một trăm đồng vàng trong túi, tôi mới dần lấy lại lý trí.

“Nói mới nhớ, ông Bách Lý.” Tôi hớn hở nhìn Bách Lý Noãn, tiền bạc làm tôi thêm gan dạ, “Dù anh có hoa đào thối bên cạnh, nhưng Lâm m/ù tôi bấm ngón tay tính toán, hoa đào tốt của anh cũng chẳng còn xa đâu!”

Bách Lý Noãn thở dài, bất lực đứng dậy: “Lâm m/ù, ta không thể nào có hoa đào tốt được nữa. A Băng đã mất tích ba năm rồi!”

Nói xong anh ta cô đơn bỏ đi.

Tôi nhìn bóng lưng lẻ loi của anh ta, tự dưng lại nảy sinh chút thương cảm.

04

Thấy Bách Lý Noãn đi xa, đám q/uỷ dị xung quanh lập tức bay đến, vây lấy tôi, bắt đầu bàn tán xôn xao.

“Lâm m/ù, ngươi gan thật đấy, mạng cũng lớn thật. Bách Lý Noãn mà ra tay thì trong vòng trăm dặm không còn kẻ sống đâu!”

“Lâm m/ù, đóa hoa đào thối bên cạnh Bách Lý Noãn mà ngươi vừa nói ấy, hóng tí nào, cô ta là ai vậy?”

“Lâm m/ù, nói xem, ngươi xem giúp ta xem liệu ta có thể trở thành hoa đào tốt của Bách Lý Noãn không. Bách Lý Noãn là thành chủ của Thành Phố Q/uỷ Dị đấy, cũng là người đàn ông đẹp trai nhất ở đây, ta mê anh ấy lắm!”

Tôi ngồi xổm xuống, gạt từng lớp chân, ôm thùng tiền trốn khỏi đám đông q/uỷ dị, rồi chống gậy dò đường, chạy về phía “Gia đình ẩm thực loài người”.

Phải lấp đầy cái bụng trước đã.

Chạy đến một góc yên tĩnh gần trung tâm thương mại, tranh thủ lúc không có q/uỷ dị nào để ý đến mình.

Tôi vứt cây gậy vào phòng chứa đồ, tháo kính râm, gỡ mạng che mặt, rồi vào ngân hàng làm một chiếc thẻ, gửi hết tiền vào đó.

Nhẹ nhàng lên đường, tôi sải bước đến “Gia đình ẩm thực loài người”.

Vừa nãy tôi là Lâm m/ù, giờ tôi là đại mỹ nữ Lâm Mộng Mộng, không những không m/ù mà còn sở hữu đôi mắt hoa đào hút h/ồn chúng sinh.

Đến một tiệm pizza, tôi gọi cho mình một bữa ăn sang trọng, cúi đầu ăn đến mức bụng tròn vo mới ngẩng lên nhìn xung quanh.

Không nhìn thì thôi, nhìn một cái tôi thấy ngay Bách Lý Noãn!

Anh ta đang ung dung uống một tách cà phê, nhìn chằm chằm vào… cánh tay phải của tôi một cách không kiêng nể gì?

Tôi vội dùng tay trái che bớt bớt hoa bỉ ngạn trên cánh tay phải, đứng dậy định chuồn.

Ai ngờ một bàn tay nắm lấy cánh tay tôi.

Ngẩng đầu lên, trước mặt tôi không biết từ lúc nào đã đứng một cô gái trẻ trung xinh đẹp.

Cô gái này tầm hai mươi tuổi, da trắng dáng xinh, chân dài.

Tôi vừa định khen cô ấy một câu, ai ngờ giây tiếp theo cô ấy đã trừng mắt nhìn tôi đầy á/c ý: “Tôi không cần biết cô là ai, tiệm pizza này anh họ tôi thường xuyên ghé qua, cô không được phép đến nữa!”

Cái gì! Thế giới q/uỷ dị cũng vô lý như vậy sao?

“Dựa vào cái gì?” Tôi tức đến mức quên cả sợ hãi.

“Dựa vào… dựa vào việc tôi không cho phép cô đến!” Cô gái nhìn tôi đầy oán đ/ộc.

Tôi nhìn tướng mạo của cô ta, hình ảnh cô ta hết lần này đến lần khác lấy lòng Bách Lý Noãn nhưng luôn bị ngó lơ hiện ra trước mắt.

Chắc hẳn cô ta chính là đóa hoa đào thối bên cạnh Bách Lý Noãn – Thẩm Tư Chiêu.

Tôi hừ một tiếng: “Đến hay không, không phải do cô quyết định.”

Thẩm Tư Chiêu gi/ật mình: “Cái gì? Ở cái Thành Phố Q/uỷ Dị này, mọi thứ đều do anh họ tôi quyết định. Cô dám đối đầu với tôi, không sợ mình không sống nổi đến ngày mai à!”

Tôi cười khẩy: “Đây là nhà hàng, có được đến hay không, phải xem nó quyết định!”

Nói rồi tôi đ/ập chiếc thẻ ngân hàng vừa làm xong lên bàn.

Thẩm Tư Chiêu nổi gi/ận, trong mắt bắt đầu chảy ra huyết lệ.

Q/uỷ dị xung quanh thì thầm: “A, con người kia sao gan thế, dám chọc gi/ận cô Thẩm cơ à? Cô Thẩm là em họ của Bách Lý Noãn đấy! Huyết lệ của cô ta mà dính vào người, con người sẽ trở thành kẻ ngốc!”

“Chuyện thường thôi, đây là Thành Phố Ẩm Thực Nhân Loại, cấm gi*t chóc. Thế nên con người kia mới dám đối đầu với cô Thẩm đấy!”

Tôi gi/ật mình, định đứng dậy bỏ chạy.

Bách Lý Noãn bước đến nắm lấy tay cô gái: “Tư Chiêu, đừng tùy hứng.”

Thẩm Tư Chiêu được sủng ái mà lo sợ vội vàng thu lại huyết lệ, nhìn Bách Lý Noãn đầy tình cảm: “Anh họ, anh nắm tay em kìa!”

Sau đó cô ta nhìn tôi đầy mỉa mai: “Cô đi đi, hôm nay bổn cô nương tâm trạng tốt, xem như cô may mắn!”

Tôi đứng dậy, phủi mông bỏ đi.

Đột nhiên, từ phía sau vang lên một tiếng thét thảm thiết.

Tôi quay đầu lại, Bách Lý Noãn đã ngã gục xuống đất.

Anh ta đ/au đớn, trên người có ngọn lửa đang th/iêu đ/ốt.

Thẩm Tư Chiêu biến sắc: “Làm sao đây? Làm sao đây? Hỏa đ/ộc của anh họ lại tái phát rồi! Mà lần này còn nghiêm trọng hơn!”

Tùy tùng của Bách Lý Noãn lập tức vây thành vòng tròn tạo trận để truyền khí lạnh cho anh ta.

Nhưng có vẻ hiệu quả không cao.

Tôi đang định đi thì bớt hoa bỉ ngạn trên tay bắt đầu lóe sáng, một dòng chữ vàng hiện ra trước mắt: “C/ứu Bách Lý Noãn! Nếu không ngươi sẽ ch*t oan uổng tại Thành Phố Q/uỷ Dị!”

Tôi đứng khựng lại, định hỏi bớt hoa bỉ ngạn cách c/ứu thế nào.

Bớt hoa bỉ ngạn bỗng tỏa ánh hào quang, những luồng sáng đó lập tức hất văng đám tùy tùng xung quanh Bách Lý Noãn.

Thậm chí ánh hào quang còn cưỡng ép kéo tôi đến bên cạnh Bách Lý Noãn, cúi người xuống, tôi không thể kiểm soát được mà hôn lên môi anh ta.

Ngọn lửa trên người anh ta bắt đầu nhỏ dần, từ từ tắt ngấm, anh ta mở mắt, mơ màng ôm lấy tôi rồi hôn ngấu nghiến: “A Băng, em về rồi sao? Em có biết anh nhớ em nhiều thế nào không!”

Tôi dồn hết sức bình sinh, cuối cùng cũng đẩy được anh ta ra: “Bách Lý Noãn, anh nhìn cho kỹ đi, tôi là Lâm Mộng Mộng, không phải A Băng gì cả! Đồ l/ưu ma/nh!”

Bách Lý Noãn mặc kệ, anh ta đứng dậy đi thẳng đến trước mặt tôi, vội vàng nắm lấy tay phải của tôi, lật đi lật lại cánh tay tôi xem xét hồi lâu.

Rồi lại nhìn chằm chằm vào mặt tôi, dần dần, ánh mắt anh ta từ hy vọng ban đầu chuyển sang thất vọng.

Tôi gi/ận dữ rút tay khỏi tay Bách Lý Noãn: “Bách Lý Noãn, ban ngày ban mặt, anh công khai sàm sỡ một con người như tôi, anh có ý đồ gì?”

Bách Lý Noãn nhìn tôi đầy khó hiểu, không nói gì.

Thật vô lý, tôi vừa c/ứu anh ta, anh ta lại quấy rối tôi sau khi xong việc, thậm chí chẳng có lấy một lời xin lỗi!

05

Tôi quay sang hét lớn với những vị khách trong tiệm: “Mọi người phân xử xem, hành động hôm nay của thành chủ có phải là đang b/ắt n/ạt người khác không?”

Khách trong tiệm vốn đang ăn, nghe tôi nói vậy đều vội vàng thanh toán rồi bỏ chạy, chạy còn nhanh hơn thỏ.

Ngay cả ông chủ cũng vội cúi đầu không nhìn tôi, tiện tay đếm đi đếm lại mấy đồng vàng.

Bách Lý Noãn đ/áng s/ợ đến thế sao?

Thẩm Tư Chiêu vẫn luôn quan sát tôi đầy kh/inh miệt, cô ta huých tay Bách Lý Noãn: “Anh họ, con người này thật đáng gh/ét! Vừa nãy cô ta còn chiếm tiện nghi của anh đấy.”

Tôi chiếm tiện nghi của anh ta? Cái tư duy gì của Thẩm Tư Chiêu thế này!

Bách Lý Noãn lùi lại vài bước, cung kính cúi chào tôi: “Hôm nay đa tạ ơn c/ứu mạng của cô nương. Vừa nãy thần trí không minh mẫn nên mạo phạm cô nương, thật lòng xin lỗi.”

Anh ta xin lỗi trịnh trọng như vậy, tôi nhìn gương mặt điển trai đó, cơn gi/ận cũng tan biến sạch sành sanh.

Tại quầy thu ngân, một tiếng “loảng xoảng” vang lên, là đồng vàng của ông chủ tiệm rơi xuống đất.

Tôi nhìn theo hướng tiếng động, mắt ông chủ trợn tròn như chuông đồng, miệng cũng há thành hình chữ O.

Thẩm Tư Chiêu giọng chua chát: “Anh họ, cô ta chỉ là một con người thấp hèn, cũng xứng đáng nhận lời xin lỗi của anh sao. Anh là thành chủ cao quý của Thành Phố Q/uỷ Dị này cơ mà, dựa vào cái gì!”

“Dám hỏi danh tính cô nương?” Bách Lý Noãn nhìn tôi, ánh mắt đầy u sầu.

Cái vẻ mặt này, đúng là khiến người ta đ/au lòng: “À, tôi tên Lâm Mộng Mộng.”

Bách Lý Noãn thở dài: “Cô không phải là cô ấy!” Rồi thất thần bỏ đi.

Thẩm Tư Chiêu nhìn tôi đầy oán đ/ộc, rồi theo sau Bách Lý Noãn rời đi.

Cặp anh em họ này, thật chẳng hiểu nổi!

Tôi xoa cái bụng tròn vo, lại m/ua rất nhiều đồ ăn ngon ở Thành Phố Ẩm Thực, rồi dùng số tiền vàng ki/ếm được hôm nay thuê một căn nhà trả góp ở Vịnh Vân Thủy.

06

Người thuê nhà ở gần tôi là một cặp anh em loài người xuyên đến đây.

Anh trai tên Hạ Thanh Vân, em gái tên Hạ Thanh Hòa.

Cả hai đều ch*t đột ngột ở thế giới loài người, đã đến đây ba năm và trở thành cư dân vĩnh viễn.

Ngày thứ hai tôi mở sạp xem bói, Hạ Thanh Vân đã tìm đến tôi.

Tôi đeo kính râm, che mạng nên anh ta không nhận ra tôi.

Anh ta nhíu mày: “Lâm m/ù, ngươi giúp ta xem cuộc sống sau này ở Thành Phố Q/uỷ Dị của ta thế nào.”

Tôi nhìn anh ta ba lần, trước mắt chẳng hiện ra bất kỳ hình ảnh nào về vận may hay vận rủi của anh ta.

Xem ra tôi chỉ thức tỉnh năng lực xem bói cho q/uỷ dị, còn với con người, tôi hoàn toàn vô năng.

Nhưng sạp của tôi đang vây quanh một đám q/uỷ dị và con người, không thể tự đ/ập bỏ biển hiệu của mình được!

Tôi nhìn chằm chằm Hạ Thanh Vân hồi lâu, bắt đầu lên tiếng: “Tiên sinh chắc là đang sống gần Vịnh Vân Thủy phải không?”

Hạ Thanh Vân gi/ật mình, rồi gật đầu lia lịa.

Thấy anh ta nhíu mày, tôi mở lời: “Tiên sinh gần đây gặp phải một chuyện phiền lòng.”

Hạ Thanh Vân lại gật đầu.

Nhưng tiếp theo tôi chẳng biết nói gì nữa.

Đang lúc lo lắng, tôi thấy cô q/uỷ dị Ngọc Khê đứng sau Hạ Thanh Vân đang nhìn anh ta đầy tình cảm.

Tôi nhìn chằm chằm Ngọc Khê, muốn thu thập thông tin từ cô ta.

Trước mắt tôi hiện ra hình ảnh Ngọc Khê chạy khỏi sạp xem bói của tôi vài phút sau, vừa chạy vừa khóc: “Người ta thích Thanh Vân ca ca, nhưng Thanh Vân ca ca lại đem lòng yêu Lâm Mộng Mộng, hu hu hu!”

Cái gì?

Hạ Thanh Vân yêu tôi?

Tôi dở khóc dở cười.

Tôi mới chuyển đến Vịnh Vân Thủy hôm qua, anh ta mới gặp tôi một lần mà đã yêu rồi sao?

Tuy anh ta rất đẹp trai, nhưng tôi chẳng có chút ý định gì với anh ta cả.

Tôi hắng giọng, đứng dậy, trịnh trọng đặt tay Ngọc Khê vào tay Hạ Thanh Vân: “Hạ tiên sinh, hiện tại anh chắc là đang bị tình cảm làm cho bế tắc. Người anh thích, cô ấy không thích anh. Người thích anh, đang ở ngay trước mắt anh đây.”

Hạ Thanh Vân thất thần buông tay Ngọc Khê ra, bắt đầu lẩm bẩm: “Không! Người ta thích tên là Lâm Mộng Mộng! Hồi còn ở thế giới loài người, ta đã thích cô ấy rồi. Cô ấy là một blogger về tình cảm, mỗi một bài đăng trên Weibo của cô ấy ta đều đọc, hơn nữa ta còn lấy tên nick là Tư Mộng để để lại bình luận dưới mỗi bài đăng của cô ấy.”

Hạ Thanh Vân nói đến đây, biểu cảm đ/au khổ.

Tôi cũng bị anh ta làm cho cảm động.

Hóa ra người cư dân mạng luôn để lại bình luận cho tôi lúc đó chính là anh ta!

Ánh mắt Hạ Thanh Vân mịt mờ nhìn về phía xa: “Ba năm đó, ta nỗ lực làm việc chỉ để sớm ngày thăng chức lên vị trí cao, rồi có thể sánh vai cùng cô ấy, rồi… rồi ta sẽ mang 99 đóa hoa hồng đến để bày tỏ lòng mình.”

“Nhưng tạo hóa trêu ngươi!” Giọng Hạ Thanh Vân đầy bi thương, “Ta vừa thăng chức làm tổng giám đốc khu Đông Hoa thì đột ngột ch*t vì đột quỵ. Khoảnh khắc đó, ta biết ngay là ta và cô ấy định sẵn là không có duyên phận!”

Đám q/uỷ dị và con người vây quanh sạp xem bói của tôi đều lấy khăn tay ra lau nước mắt.

Ngọc Khê cũng khóc.

Thảo nào người tên Tư Mộng để lại bình luận cho tôi ngày đó bỗng nhiên mất liên lạc, hóa ra là vậy!

“Vậy sau đó thì sao?” Tôi không nhịn được hỏi.

“Sau đó… sau đó là sau khi ta và em gái ch*t, không hiểu sao lại xuyên đến trò chơi kinh dị này.” Hạ Thanh Vân thu lại nước mắt, đột nhiên nắm ch/ặt tay tôi, “Nhưng cô biết không? Cho đến hôm qua khi ta thấy Lâm Mộng Mộng chuyển đến Vịnh Vân Thủy ở, ta mới biết cơ hội của mình lại đến!”

“Rồi sao nữa?” Đám q/uỷ dị và con người vây quanh sạp đồng thanh hỏi.

“Ta muốn bày tỏ lòng mình với cô ấy, nhưng lại sợ làm cô ấy h/oảng s/ợ.” Hạ Thanh Vân nhìn tôi, “Lâm m/ù, họ đều nói ngươi xem bói chuẩn. Ngươi xem giúp ta, ta và Lâm Mộng Mộng có duyên vợ chồng không?”

Tôi nhìn Hạ Thanh Vân, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Nói anh ta và Lâm Mộng Mộng không có duyên vợ chồng thì sợ anh ta đ/au lòng; nói có duyên vợ chồng, tuy tôi cảm động vì tình cảm sâu nặng của anh ta dành cho mình, nhưng bảo tôi chấp nhận anh ta ngay bây giờ thì có vẻ tôi vẫn còn khá bài xích.

“Lâm m/ù, nói mau đi!”

“Ơ kìa, Lâm m/ù, ngươi ngẩn người ra làm gì, nói mau đi chứ! Ta đã bị câu chuyện tình yêu vừa cảm động vừa lãng mạn này làm cho tan chảy rồi đây này!”

“Hạ tiên sinh si tình thế này, Lâm Mộng Mộng chắc chắn sẽ bị cảm động cho xem!”

Ngọc Khê suy sụp gào khóc, đột nhiên chạy khỏi sạp xem bói của tôi, vừa chạy vừa hét: “Người ta thích Thanh Vân ca ca, nhưng Thanh Vân ca ca lại đem lòng yêu Lâm Mộng Mộng, hu hu hu!”

Trên đỉnh đầu đột nhiên đá/nh một tiếng sấm sét, Thành Phố Q/uỷ Dị trong phút chốc phong vân biến sắc.

Đám q/uỷ dị và người xung quanh lập tức tản ra bỏ chạy.

“Anh ấy đến rồi!”

“Chạy mau! Bách Lý thành chủ nổi gi/ận rồi!”

Tôi ngẩng đầu nhìn trời, cuồ/ng phong gào thét, mây đen cuồn cuộn, đây là trò q/uỷ do Bách Lý Noãn gây ra sao?

07

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
3 RẮN THỊT Chương 11
4 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
12 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END

Mới cập nhật

Xem thêm