Tôi ngước nhìn Hạ Thanh Vân, không biết có phải do ảo giác hay không, tôi chợt thấy trong ánh mắt anh ta lóe lên một tia âm hàn.
Nhưng tia âm hàn đó nhanh chóng tan biến, thay vào đó là vẻ sợ hãi: “Lâm m/ù, thời tiết ở Thành Phố Q/uỷ Dị chính là biểu đồ tâm trạng của thành chủ đại nhân. Ngài ấy vui thì trời quang mây tạnh, ngài ấy không vui thì nơi này sẽ… sẽ sấm chớp đùng đoàng. Cô vẫn nên mau chóng về đi.”
Vừa nói, anh ta vừa đứng dậy giúp tôi thu dọn sạp hàng.
Đang dọn thì một luồng khí lạnh ập đến, Bách Lý Noãn xuất hiện ngay trước mặt tôi.
“Lâm m/ù, hôm nay ta bao trọn sạp xem bói của ngươi, không được dọn. Bây giờ, xem bói cho ta!” Bách Lý Noãn ném một túi tiền vàng lớn lên bàn.
Sau đó, anh ta nhìn Hạ Thanh Vân đang thu dọn sạp bằng ánh mắt không mấy thiện cảm: “Kẻ kháng lệnh, ch*t!”
Tôi vội vàng chạy đến bên Hạ Thanh Vân, ngăn anh ta tiếp tục dọn hàng.
Rồi tôi nhìn Bách Lý Noãn lấy lòng: “Bách Lý thành chủ, cái đó, có tiền là có quyền, đúng là nói về những ông chủ lớn như ngài!”
“Cô rất lo cho hắn?” Bách Lý Noãn lạnh lùng nhìn tôi.
Tôi vội cười làm lành: “Hạ tiên sinh mới đến Thành Phố Q/uỷ Dị không lâu, không hiểu quy tắc của ngài, ngài đại nhân đại lượng, hôm nay tha cho…”
Tôi chưa nói dứt lời đã thấy Bách Lý Noãn vung tay, Hạ Thanh Vân lập tức bị nh/ốt trong một mê trận quấn đầy dải lụa trắng.
“Nếu hôm nay ta nhất quyết muốn gi*t hắn thì sao?” Bách Lý Noãn nhìn tôi, ánh mắt đầy ẩn ý.
Không thể nào, tôi đến Thành Phố Q/uỷ Dị thân cô thế cô, vừa mới gặp được một người có duyên n/ợ, lại dành tình cảm sâu đậm cho mình, Bách Lý Noãn lại muốn gi*t anh ta, chuyện này không được.
Hơn nữa, Hạ Thanh Vân vì giúp tôi dọn hàng nên mới không kịp chạy thoát mà rơi vào tay Bách Lý Noãn.
Dù thế nào đi nữa, hôm nay tôi cũng phải bảo vệ anh ta!
“Bách Lý Noãn! Nếu tôi nói, tôi có thể giúp ngài tìm thấy người ấy của ngài – Triệu Tâm Băng, ngài có thể thả Hạ Thanh Vân đi không!”
Bách Lý Noãn thu tay, Hạ Thanh Vân ngã xuống đất, khóe miệng rỉ m/áu.
“Tôi nhìn thấy một tia tàn h/ồn của cô ấy rồi, cô ấy đang ở sông Xích Thủy!”
Bách Lý Noãn nắm ch/ặt tay tôi: “Đã nhìn thấy cô ấy ở sông Xích Thủy, vậy cô phải biết đến đó cần phải trả giá những gì! Hửm?”
Tôi nhìn lên đỉnh đầu Bách Lý Noãn, một bức tranh động hiện ra. Trong tranh, để mở đường đến sông Xích Thủy, anh ta đã rút của tôi ba bát m/áu lớn. Sau đó tôi ngất xỉu.
Tôi thu hồi ánh mắt.
“Tôi biết!” Tôi trả lời dứt khoát, trong giọng nói vẫn còn chút dư âm r/un r/ẩy, “Tôi là người đầu tiên nhìn thấy Triệu Tâm Băng ở sông Xích Thủy. Muốn tìm cô ấy, phải dùng m/áu của tôi làm dẫn, nhuộm đỏ cây cầu đ/ộc mộc dẫn đến sông Xích Thủy. Như vậy mới c/ứu được cô ấy ra.”
“Rất tốt!” Bách Lý Noãn nhìn Hạ Thanh Vân đầy địch ý, rồi rút một con d/ao từ trong tay áo, rạ/ch một đường lên cánh tay tôi.
Hạ Thanh Vân bò dậy, hét lớn “Dừng tay!” nhưng bị Bách Lý Noãn đá/nh gục bằng một chưởng gió.
Chưởng phong của anh ta quá mạnh, làm kính râm và mạng che mặt của tôi văng ra xa.
Trước mắt tôi ngày càng tối dần, cuối cùng đen kịt lại. Trước khi mất ý thức, tôi dường như nghe thấy Hạ Thanh Vân gọi tên mình: “Mộng Mộng!”
08
Tỉnh lại đã là ba ngày sau, Hạ Thanh Vân đang ngồi bên giường nhìn tôi đầy quan tâm.
Em gái anh ta là Hạ Thanh Hòa bưng bát cháo đến: “Chị ơi, uống cháo đi.”
Tôi để ý thấy Hạ Thanh Hòa rất yếu ớt, cô ấy đeo mạng che mặt, dáng người quyến rũ, đôi mắt hoa đào vô cùng xinh đẹp.
Thế nhưng ánh mắt cô ấy lại lộ vẻ rụt rè, dù là nhìn tôi hay nhìn Hạ Thanh Vân đều rất căng thẳng.
Thấy tôi nhìn Hạ Thanh Hòa, Hạ Thanh Vân mỉm cười: “Mộng Mộng, đến đây, anh đút em uống cháo. Em gái anh nhát gan, em đừng để ý.”
Lần này tôi mất m/áu quá nhiều, phải nằm liệt giường nửa tháng.
Suốt nửa tháng đó, Hạ Thanh Vân chăm sóc tôi vô cùng chu đáo, tôi cũng dần dựa dẫm vào anh ta.
Khoảnh khắc hồi phục sức khỏe bước ra khỏi nhà anh ta, tôi chợt thấy luyến tiếc.
Hạ Thanh Vân hơi ngại ngùng nhìn tôi: “Mộng Mộng nhất định phải thường xuyên ghé thăm nhé! Tất nhiên, nếu em thích, nơi này… nơi này cũng có thể trở thành nhà của em.”
Mặt tôi đỏ bừng lên.
Không ngờ mặt Hạ Thanh Vân còn đỏ hơn cả tôi.
Tôi vội xoay người chạy mất.
Về đến nhà, tôi bắt đầu làm nghề cũ.
Tôi dặn Hạ Thanh Vân giữ bí mật giúp mình.
Dù sao ngày hôm đó, ngoài tên đại m/a đầu Bách Lý Noãn, chỉ có anh ta nhìn thấy dung mạo thật của tôi.
Các q/uỷ dị và con người khác vẫn coi tôi là Lâm m/ù.
Sạp xem bói của tôi vẫn vô cùng đắt khách.
Để đảm bảo việc xem bói cho con người cũng chuẩn x/ác, tôi đã tung ra một thông báo ưu đãi kỳ quặc: Phàm là con người và q/uỷ dị quen thân cùng đến xem bói, phí sẽ giảm một nửa.
Như vậy, tôi có thể nhìn thấy những khó khăn hoặc vận may của người đó thông qua q/uỷ dị đi cùng.
Không còn Bách Lý Noãn đến quấy phá, việc làm ăn của tôi vô cùng phát đạt.
Nhưng tôi lại thoáng chút hụt hẫng và nghi hoặc.
Điều tôi nghi hoặc là Bách Lý Noãn rõ ràng đã tìm lại được Triệu Tâm Băng, thế nhưng thời tiết ở Thành Phố Q/uỷ Dị suốt một tháng qua vẫn cứ âm u.
Tìm lại được ánh trăng sáng rồi mà vẫn không vui sao?
Đang suy nghĩ, đột nhiên “bộp” một tiếng, một túi vàng to bằng đầu tôi ném lên bàn: “Lâm m/ù, xem bói!”
Sắc mặt Bách Lý Noãn lạnh lùng, trong mắt lộ rõ vẻ gi/ận dữ.
Khách của tôi sớm đã sợ hãi chạy mất tăm.
“Lâm Mộng Mộng, giờ chỉ còn tôi và cô, đừng giả vờ nữa! Tôi gh/ét nhất là kẻ giả thần giả q/uỷ.”
Vừa nói, Bách Lý Noãn chỉ cần thổi một hơi, kính râm và mạng che mặt của tôi đã không cánh mà bay.
“Nhìn thế này thuận mắt hơn.” Bách Lý Noãn tự lẩm bẩm.
“Xem gì? Nhân duyên của ngài và Triệu Tâm Băng à?” Giọng tôi lạnh băng.
Bỗng dưng bị người ta l/ột mặt nạ như vậy, ai mà không tức?
“Lâm Mộng Mộng, hôm nay tôi muốn cô tính xem, bớt hoa bỉ ngạn trên tay phải cô từ đâu mà có?” Bách Lý Noãn nhìn tôi đầy địch ý.
“Cái này, tôi cũng không biết. Lúc tôi sinh ra đâu có bớt này. Ba năm trước, nó tự dưng xuất hiện trên cánh tay tôi.” Tôi trả lời thành thật.
“A Băng mất tích ba năm trước, sau khi trở về tính tình thay đổi hẳn, rất nhiều chuyện cô ấy đều không nhớ. Quan trọng nhất là bớt hoa bỉ ngạn trên cánh tay phải của cô ấy đã biến mất, cũng mất luôn năng lực tiên tri.” Bách Lý Noãn càng nói giọng càng lạnh.
Anh ta cứ chằm chằm nhìn tôi, khiến tôi thấy ớn lạnh.
Hóa ra ngày đó ở Thành Phố Ẩm Thực Nhân Loại, anh ta đã phát hiện ra bớt hoa bỉ ngạn trên tay tôi nên mới nhìn chằm chằm như vậy.
“Lâm Mộng Mộng, cô thật biết ngụy trang! Là cô đã cư/ớp đi bớt hoa bỉ ngạn và năng lực tiên tri của A Băng, đúng không?” Bách Lý Noãn nói rồi bóp ch/ặt cổ tôi.
“Tôi… tôi không có!”
Đang giằng co thì Triệu Tâm Băng đến.
Cô ta mày liễu mắt hạnh, da trắng như ngọc, đẹp đến mức không thể chê vào đâu được, chỉ là trông có vẻ không thân thiện chút nào.
Xem ra cô ta vừa nghe lén cuộc đối thoại giữa tôi và Bách Lý Noãn.
“Lâm Mộng Mộng, là cô! Đồ phù thủy, cô đã cư/ớp bớt hoa bỉ ngạn và năng lực tiên tri của tôi, trả lại cho tôi!”
Vừa nói cô ta vừa thi triển pháp thuật lên người tôi.
Bách Lý Noãn đứng nhìn tôi đ/au đớn giãy giụa trong trận pháp mà không hề động lòng.
Triệu Tâm Băng tiếp tục tăng cường sức mạnh: “Đây là Toái Ngọc trận pháp, vốn dùng để diệt m/a. Hôm nay dùng để đối phó với đồ phù thủy loài người đ/ộc á/c như cô, cũng không tính là lãng phí.”
Tôi mình đầy thương tích, hét lớn với Bách Lý Noãn: “Bách Lý Noãn, tôi từng c/ứu mạng ngài, ngài báo đáp ân nhân như vậy đấy à!”
Bách Lý Noãn nghe tôi nói vậy, đột nhiên vung tay giải trừ trận pháp của Triệu Tâm Băng.
Triệu Tâm Băng nghi hoặc: “Noãn ca ca?”
Bách Lý Noãn lạnh lùng hừ một tiếng: “A Băng, bớt hoa bỉ ngạn của nàng vẫn còn trên người cô ta, cứ giữ mạng cô ta lại đã! Đợi lấy được bớt ra rồi gi*t cũng chưa muộn!”
Triệu Tâm Băng không cam tâm nhìn tôi vài cái.
Bách Lý Noãn nhìn Triệu Tâm Băng cười cưng chiều, rồi lạnh lùng bước tới gần tôi, rút từ trong tay áo ra một viên th/uốc, ép tôi nuốt xuống: “Lâm Mộng Mộng, đây là Thôi Mệnh Đan, bảy ngày nữa là đêm trăng m/áu, đến lúc đó Thôi Mệnh Đan sẽ khiến cô chìm vào giấc ngủ, thuận tiện cho tôi lấy bớt hoa bỉ ngạn trên cánh tay cô.”
Tôi nhìn Bách Lý Noãn đầy gi/ận dữ: “Lấy bớt xong, tôi sẽ thế nào?”
Triệu Tâm Băng đột nhiên cười lớn: “Tất nhiên là h/ồn phi phách tán, mãi mãi biến mất khỏi thế gian này!”
Bách Lý Noãn khoác vai cô ta rồi bỏ đi.
09
Tôi ôm vết thương lảo đảo đến Vịnh Vân Thủy tìm Hạ Thanh Vân cầu c/ứu.
Tôi có chìa khóa cổng nên mở cửa vào luôn.
Đến nội sảnh, chưa kịp gõ cửa đã nghe tiếng nói chuyện bên trong.
Giọng Hạ Thanh Vân lạnh lùng vang lên: “Uống nó đi! Rồi, phục vụ ta cho tốt!”
Tôi bị thương quá nặng, chân mềm nhũn, ngã quỵ trước cửa.
Qua khe cửa, tôi thấy trong phòng, Hạ Thanh Vân đưa cho Hạ Thanh Hòa một viên th/uốc.
Hạ Thanh Hòa r/un r/ẩy nhận lấy rồi uống vào.
Hạ Thanh Vân lúc này mới hài lòng mỉm cười: “Thế mới đúng, Mộng Mộng.”
Hạ Thanh Vân vừa nói vừa x/é bỏ mạng che mặt và quần áo của Hạ Thanh Hòa, rồi bắt đầu cởi đồ của chính mình.
Tôi gi/ật mình, họ không phải anh em sao!?
Hơn nữa, sao Hạ Thanh Vân lại gọi Hạ Thanh Hòa là “Mộng Mộng”?
Điều khiến tôi kinh ngạc hơn là Hạ Thanh Hòa trông giống hệt tôi.
Miệng phun ra một ngụm m/áu lớn, trước khi ngất đi, tôi thấy Hạ Thanh Vân bế Hạ Thanh Hòa đặt lên giường.
Sau đó trong phòng truyền ra tiếng thét thảm thiết của Hạ Thanh Hòa và tiếng thở dốc của Hạ Thanh Vân.
Tỉnh lại đã là chạng vạng ngày hôm sau, vừa mở mắt, tôi thấy Hạ Thanh Vân đang nhìn mình đầy trìu mến.
Tôi kinh hãi, ngồi bật dậy.
Hạ Thanh Hòa đeo mạng che mặt, bưng bát cháo đứng sau lưng Hạ Thanh Vân.
Tôi hoảng lo/ạn tột độ.
Hạ Thanh Vân mỉm cười dịu dàng: “Mộng Mộng, đừng sợ, em an toàn rồi! Thật không ngờ Bách Lý Noãn lại đ/ộc á/c như vậy, làm em bị thương nặng thế này.”
Nói rồi Hạ Thanh Vân nhìn Hạ Thanh Hòa, cô ấy vội tiến lên: “Chị ơi, uống cháo đi!”
“Đến đây, anh đút cho.” Hạ Thanh Vân nhận lấy bát cháo.
Không hiểu sao, tôi chợt nghi ngờ bát cháo trước mặt.
“Dạ dày em đang khó chịu, không muốn uống.” Tôi bịa đại một lý do.
“Thế không được!” Hạ Thanh Vân quả quyết, “Em bị thương nặng, phải bồi bổ cơ thể mới được.”
Hạ Thanh Hòa cũng nhìn tôi đầy dịu dàng: “Chị ơi, bát cháo th!t băm này em đã ninh lửa nhỏ cả tiếng đồng hồ mới xong đấy, chị nói gì cũng phải nể mặt em chứ.”
Hạ Thanh Vân đưa bát cháo đến bên miệng tôi, hương cơm phả vào mũi.
Dạ dày đã chiến thắng lý trí của tôi.
10
Uống xong cháo, tôi thấy dễ chịu hơn nhiều.
Nhưng toàn thân vẫn đ/au nhức không chịu nổi.
Hạ Thanh Vân đút tôi uống chút th/uốc giảm đ/au, tình trạng mới khá hơn.
Tôi khó khăn bò dậy khỏi giường, chào tạm biệt Hạ Thanh Vân định về nhà.
Anh ta hỏi tại sao tôi đột nhiên lại xa cách với anh ta như vậy.
Tôi chẳng nói gì, lảo đảo bỏ đi, để lại anh ta đứng lặng lẽ dõi theo.
Về đến nhà, vừa bật đèn lên đã thấy Bách Lý Noãn mặc vest trắng ngồi quay lưng về phía tôi.
Tôi gi/ật mình: “Đột nhập gia cư bất hợp pháp, thành chủ đại nhân có ý gì đây?”
Bách Lý Noãn lạnh lùng hừ một tiếng: “Bát cháo của Hạ Thanh Vân hợp khẩu vị lắm hả? Hay th/uốc giảm đ/au hắn cho hiệu quả lắm? Giờ mới biết đường về?”
Tôi yếu ớt đổ gục xuống ghế: “Những việc này không cần ngài quản.”
Bách Lý Noãn không nói hai lời, mạnh bạo nâng cằm tôi lên, ép tôi uống một viên th/uốc màu đỏ.
Uống xong, toàn thân tôi đ/au đến r/un r/ẩy, quần áo ướt đẫm.
Khoảng bảy tám phút sau, cảm giác khó chịu đó mới dừng lại: “Bách Lý Noãn, hôm qua ngài ép tôi uống Thôi Mệnh Đan. Hôm nay lại cho tôi uống th/uốc đ/ộc gì nữa? Ngài gi*t tôi đi! Không cần phải hànhz hạz người khác mỗi ngày như vậy!”
Tôi co quắp trên sàn, không còn chút sức lực.
Bách Lý Noãn cười nhạt: “Nếu tôi không cho cô uống Thôi Mệnh Đan, sau khi ra khỏi Toái Ngọc trận pháp của A Băng, cô không sống nổi ba canh giờ đâu. Tất nhiên, nếu không có Thôi Mệnh Đan, cháo và th/uốc giảm đ/au của Hạ Thanh Vân đã có tác dụng với cô, khiến cô thêm quyến luyến hắn, và sẽ không nhớ ra mình đã nhìn thấy gì trước khi ngất xỉu trước cửa nhà hắn.”
“Bát cháo của hắn sẽ khiến cô yêu hắn, còn th/uốc giảm đ/au của hắn, tên thật là Vo/ng Đan, sẽ khiến cô quên đi những việc á/c hắn làm.”
Tôi kinh ngạc: “Ngài theo dõi tôi?”
Thở hắt ra, tôi lạnh lùng hừ một tiếng, đột nhiên thấy coi thường Bách Lý Noãn: “Cứ tưởng đóa hoa đào thối bên cạnh ngài là Thẩm Tư Chiêu. Ai dè, hóa ra đóa hoa đào thực sự lại là Triệu Tâm Băng gi*t người không ghớm tay, lòng dạ đ/ộc á/c! Nếu là tôi, bắt buộc phải chọn một người, thì tôi thà chọn Thẩm Tư Chiêu chỉ biết dỗi hờn trẻ con còn hơn!”
Bách Lý Noãn không thèm để ý đến tôi, dùng thuật dịch chuyển biến mất không dấu vết.
Tôi không biết lời chia rẽ của mình lọt tai anh ta bao nhiêu, ít nhất, nói ra được tôi thấy thoải mái hơn nhiều.
Tôi cởi bộ quần áo ướt, đi tắm rồi ngủ một giấc ngon lành.
Đồng thời trong lòng thắc mắc, viên th/uốc màu đỏ Bách Lý Noãn cho tôi uống không biết là gì, mà lại chữa lành mọi vết thương trên người tôi nhanh đến thế, lại còn không để lại s/ẹo.
Đang mơ màng chìm vào giấc ngủ, tôi nghe thấy tiếng khóc từ phía sông Lăng Thủy ngoài cửa sổ.
Ồn ào ch*t đi được!
11
Tôi gắt gỏng mở cửa sổ: “Ai đấy, nửa đêm nửa hôm còn không cho người ta ngủ à?”
Tiếng khóc đột nhiên im bặt.
Tôi đóng cửa sổ, nằm xuống.
Tiếp đó tôi nghe thấy tiếng “tõm”.
Có người nhảy sông rồi!
Tôi vội cầm đèn pin đứng dậy, tiện tay cầm theo một cây sào dài ra bờ sông.
Sông Lăng Thủy này tuy nước trong vắt, nhưng q/uỷ dị ở chỗ nhiệt độ nước ban đêm chỉ có âm mấy chục độ.
Bất kể là ai, nhảy xuống sông Lăng Thủy ban đêm đều không sống nổi qua đêm đó.
May mà người nhảy sông mặc bộ quần áo đầy dải lụa, tôi dùng sào khéo léo quấn lấy dải lụa trên người cô ta kéo vào bờ, rồi dùng hết sức bình sinh lôi cô ta lên.
Soi đèn pin mới thấy, người này chính là Thẩm Tư Chiêu.
Thẩm Tư Chiêu tỉnh lại, cô ta run cầm cập vì lạnh, nhìn tôi đầy gi/ận dữ: “Lâm Mộng Mộng, ai cần cô c/ứu tôi! Đồ… đồ bao đồng!”
Tôi cởi chiếc áo khoác ngoài khoác cho Thẩm Tư Chiêu: “Tôi biết tâm b/ệnh của cô, chẳng phải là tên tra nam Bách Lý Noãn đó sao? Tôi giúp cô chiếm được anh ta, thế nào?”
Thẩm Tư Chiêu cười khổ: “Dựa vào cô ư!?”
“Tôi có năng lực tiên tri. Tôi đã nhìn thấy tương lai của Bách Lý Noãn, vợ của anh ta không phải là Triệu Tâm Băng!”
Thẩm Tư Chiêu nghe tôi nói vậy, ánh mắt mới lóe lên tia hy vọng: “Vậy… vợ của anh họ là ai? Là… là tôi sao?”
Tôi thở dài: “Đã lạnh cóng thế này rồi, cô nên lo cho cơ thể mình trước đi!”
Vừa nói tôi vừa đỡ Thẩm Tư Chiêu đứng dậy, đưa cô ta về nhà.
“Tại sao cô lại giúp tôi?” Thẩm Tư Chiêu nghi hoặc.
“Triệu Tâm Băng muốn cư/ớp bớt hoa bỉ ngạn trên tay tôi vào đêm trăng m/áu, còn người anh họ đầu óc không tỉnh táo của cô thì mặc kệ cô ta. Tôi không muốn ch*t, nhưng tôi muốn Triệu Tâm Băng ch*t. Kẻ th/ù của kẻ th/ù là bạn. Cô Thẩm, lý do này đủ chưa?”
Thẩm Tư Chiêu đột nhiên dừng bước, nhìn tôi ngẩn người hồi lâu, rồi òa khóc nức nở: “Sao mình lại ngốc thế, trước đây sao không nghĩ đến việc hợp tác với cô chứ!”
Đêm đó, Thẩm Tư Chiêu ngủ rất ngon.
Còn tôi thì nằm trên giường trằn trọc không ngủ được.
Đêm nay khi Bách Lý Noãn đến phòng tôi, tôi đã thực sự nhìn thấy tương lai của anh ta.
Anh ta ch*t trong biển lửa!
Khoảnh khắc đó, không hiểu sao bớt hoa bỉ ngạn trên tay tôi cứ nhấp nháy, tim tôi chợt nhói đ/au.
12
Sáng hôm sau, Bách Lý Noãn đến đón Thẩm Tư Chiêu.
Anh ta lạnh lùng: “Lâm Mộng Mộng, vốn dĩ tôi muốn để Tư Chiêu ở lại sông Lăng Thủy thêm lát nữa cho nhớ đời. Không ngờ lại bị cô bao đồng c/ứu lên, cảm ơn nhé!”
Tôi nghiến răng nghiến lợi: “Bách Lý Noãn, ngài lại n/ợ tôi một ân tình!”
“Sao? Chẳng lẽ muốn tôi lấy thân báo đáp cô mới vừa lòng?” Bách Lý Noãn tiến sát lại gần tôi, đầy khiêu khích.
Tôi “bầm” một tiếng đóng sầm cửa lại, không muốn nhìn thấy anh ta nữa.
Thẩm Tư Chiêu lại khá biết ơn, đứng ngoài cửa cảm ơn tôi: “Cảm ơn chị Mộng Mộng, Tư Chiêu mãi mãi yêu chị!”
Tôi mỉm cười, cầm cốc nước lên thong thả uống.
Trước khi Thẩm Tư Chiêu đi, tôi đã dặn cô ta cách đối phó với Triệu Tâm Băng rồi.
Tất nhiên, cách này là bớt hoa bỉ ngạn trên tay tôi đã mách cho tôi tối qua.
Tôi bảo Thẩm Tư Chiêu mỗi ngày lấy lòng Triệu Tâm Băng và cho thêm “gia vị” vào trà của cô ta.
“Gia vị” là hạt Mỹ Nhân tôi hái được bên bờ sông Lăng Thủy tối qua, tôi đã thức đêm nghiền hạt thành bột, cất trong một chiếc hộp sắt màu đen.
Còn năm ngày nữa là đến đêm trăng m/áu, tôi phải thả dây dài câu cá dữ!
13
Hôm nay thời tiết đẹp, tâm trạng tôi cũng rất tốt.
Tôi treo biển nghỉ năm ngày trước sạp xem bói, rồi đến công viên U Quang dạo chơi.
Công viên này rất rộng, phong cảnh lại đẹp.
Tôi vòng vèo đi mãi, bất giác đã đến tận sâu trong rừng rậm.
Nơi này gió lạnh thổi từng hồi, dấu chân người thưa thớt.
Nền
Cỡ chữ
Giãn dòng
Kiểu chữ
Bạn đã đọc được 0% chương này. Bạn có muốn tiếp tục từ vị trí đang đọc?