18/07/2026 18:58
【Tô Vãn sắp lộn con mắt lên tận trời rồi!】
【Cặp đôi này, tôi cười ch*t mất thôi. Một người thì nỗ lực diễn, một người thì nỗ lực phá đám.】
Tôi hít sâu một hơi, tự nhủ với lòng mình rằng phải bình tĩnh.
Anh ấy là tinh anh thương mại, không hiểu mấy chuyện tình cảm nhỏ nhặt này cũng là chuyện bình thường.
Câu hỏi thứ hai: "Điều khiển từ xa".
Tôi lập tức cầm chai nước khoáng bên cạnh, hướng về phía TV rồi bấm liên tục.
Lục Cẩn Ngôn nhìn tôi, trầm tư mất ba giây.
Sau đó, anh dùng một giọng điệu vô cùng chắc nịch nói: "Em đang bái Phật à?"
Tôi: "..."
Tôi không thể nhịn được nữa, ném chai nước khoáng xuống bàn.
"Lục Cẩn Ngôn!" Tôi nghiến răng, "Có phải anh cố ý không!"
Anh nhìn tôi, vẻ mặt vô cùng ngây thơ: "Anh không có."
Tôi nhìn gương mặt tràn đầy vẻ "chân thành" đó của anh, một hơi nghẹn trong lồng ngựk, không lên cũng không xuống được.
Cuối cùng, dưới sự "đe dọa b/ạo l/ực" của tôi và sự gợi ý từ khán giả, anh cũng lắp bắp đoán đúng được vài câu.
Thành tích tất nhiên là tệ nhất trong tất cả các khách mời.
Lâm Phỉ Phỉ và bạn đồng hành của cô ta, một tiểu sinh lưu lượng, đã giành hạng nhất. Cô ta đắc ý nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ khoe khoang.
Tôi chẳng hề bận tâm.
Tôi chỉ muốn kết thúc màn tr/a t/ấn này thật nhanh.
Trò chơi thứ hai mang tên "Hai người ba chân".
Phải buộc chân của hai người lại với nhau rồi cùng chạy hết quãng đường năm mươi mét.
Tôi nhìn dải băng màu đỏ đó, cảm giác nó không phải đang buộc vào chân mình, mà là đang thắt cổ mình vậy.
Lục Cẩn Ngôn ngồi xổm xuống, đích thân buộc chân cho chúng tôi.
Động tác của anh rất nhẹ nhàng, rất tỉ mỉ. Những ngón tay ấm nóng vô tình lướt qua mắt cá chân tôi, làm dấy lên một luồng r/un r/ẩy khẽ khàng.
"Lát nữa, anh hô một hai, em theo nhịp của anh, bước chân trái trước nhé." Anh nói nhỏ, như một huấn luyện viên kiên nhẫn.
Tôi "ừ" một tiếng.
Trò chơi bắt đầu.
"Một, hai, đi!"
Tôi theo khẩu lệnh của anh, bước chân trái ra.
Sau đó, hai chúng tôi ngã thẳng cẳng xuống bãi cỏ theo một tư thế vô cùng thảm hại.
Bởi vì, anh lại bước chân phải.
【Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!】
【Xin lỗi, tôi thực sự không nhịn được nữa! Đây là cặp vợ chồng ngốc nghếch gì thế này!】
【Độ ăn ý: 0.】
【Họ đến để tham gia chương trình tạp kỹ hài hước à?】
Tôi nằm sấp trên bãi cỏ, mặt vùi vào đám cỏ, không muốn đứng dậy.
Nhục quá.
Cả đời này tôi chưa bao giờ nhục như thế.
Lục Cẩn Ngôn cũng nằm cạnh tôi, anh dường như cũng bị ngã đến ngơ người.
Anh quay đầu nhìn tôi, trên tóc còn dính vài cọng cỏ.
"Xin lỗi." Anh nói nhỏ, "Anh... anh vừa nãy bị căng thẳng."
Tôi nhìn vẻ mặt làm sai chuyện như một chú chó lớn của anh, ngọn lửa trong lòng bỗng chốc tắt ngấm.
Thôi bỏ đi.
Chẳng phải chỉ là làm trò cười thôi sao?
Đằng nào thì vì chuyện tối qua, mọi người cũng đã mặc định chúng tôi là "cặp vợ chồng ngốc" rồi.
Ngốc thêm chút nữa cũng chẳng sao.
Chúng tôi bò dậy từ dưới đất, điều chỉnh lại nhịp độ.
Lần này, chúng tôi giảm tốc độ, từng bước từng bước một đi thật cẩn thận.
Tuy là về chót, nhưng cuối cùng chúng tôi cũng cùng nhau đi đến đích.
Một ngày ghi hình kết thúc trong sự "gà bay chó sủa" và "cả mạng cười nhạo" như thế.
Tôi cứ ngỡ sau chuyện hôm nay, CP của chúng tôi chắc là tiêu tùng rồi.
Không ngờ, tối đó khi lướt Weibo, tôi phát hiện chúng tôi không những không tiêu tùng mà còn hot hơn.
Một từ khóa mới đã được đẩy lên hot search.
#CP Vãn Ngôn cặp đôi oan gia#
Cư dân mạng đã c/ắt ghép tất cả những đoạn chúng tôi làm trò cười, gh/ét bỏ lẫn nhau, ông nói gà bà nói vị trong trò chơi hôm nay.
Phối thêm chút nhạc vui tươi, lại có... một sự ngọt ngào lạ kỳ?
【Lọt hố rồi! Những tương tác vụng về, không hề che đậy này còn ngọt hơn gấp trăm lần mấy thứ kẹo công nghiệp!】
【Lục tổng, một người đàn ông hô mưa gọi gió trên thương trường, trước mặt vợ lại là kẻ ngốc nghếch đến trái phải cũng không phân biệt được.】
【Tô Vãn, một nữ minh tinh tỏa sáng trước ống kính, trước mặt Lục tổng lại là cô mèo nhỏ xù lông tức gi/ận đến dậm chân.】
【Đây mới là cách ở bên nhau của vợ chồng thực sự chứ! Yêu nhau lắm cắn nhau đ/au, thú vị quá đi!】
Tôi nhìn những bình luận này, cảm thấy thế giới quan của mình bị chấn động chưa từng có.
Cư dân mạng bây giờ đều thích kiểu này sao?
Đúng lúc đó, cửa phòng tôi bị gõ vang.
Là Lục Cẩn Ngôn.
Trên tay anh cầm một hộp y tế.
"Mắt cá chân của em." Anh nói, "Lúc ngã vừa nãy, có phải bị trẹo rồi không?"
Tôi cúi đầu nhìn mới phát hiện mắt cá chân trái của mình quả thực hơi sưng đỏ.
Lúc ghi hình vừa nãy căng thẳng quá nên chẳng hề hay biết.
Anh bước vào phòng, rất tự nhiên ngồi xổm bên giường tôi, rồi nâng chân tôi lên.
Lòng bàn tay anh rất lớn, rất ấm áp.
Bao bọc lấy bàn chân lạnh lẽo của tôi hoàn toàn.
Cả người tôi cứng đờ.
"Đừng động." Anh nói, lấy dầu xoa bóp từ hộp y tế, đổ vào lòng bàn tay xoa nóng lên, rồi bắt đầu nhẹ nhàng mát-xa cho tôi.
Động tác của anh rất chuyên nghiệp, lực cũng vừa vặn.
Cái mắt cá chân nhức mỏi dưới sự mát-xa của anh dần dần dịu lại.
Tôi nhìn gương mặt nghiêng tập trung, nhìn hàng lông mi dài, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh.
Nhịp tim tôi lại bắt đầu mất kiểm soát.
Người này...
Rốt cuộc... anh muốn làm gì?
Nếu tất cả đều là diễn, thì bộ dạng này của anh cũng... quá chân thực rồi đấy nhỉ?
7
Những ngày tiếp theo, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Lục Cẩn Ngôn rơi vào một sự cân bằng tinh tế.
Trước ống kính, chúng tôi không còn cố ý đóng vai vợ chồng ân ái nữa. Chúng tôi ở bên nhau theo kiểu "oan gia ngõ hẹp". Anh tiếp tục làm "kẻ ngốc thẳng tính", tôi tiếp tục làm "nữ hoàng xù lông".
Không ngờ hiệu quả lại tốt đến bất ngờ.
Fan couple của chúng tôi như quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn. Thậm chí có rất nhiều người bắt đầu viết văn đồng nhân về chúng tôi trên mạng một cách đầy tâm huyết.
Còn sau lưng, chúng tôi vẫn không nói chuyện nhiều.
Nhưng có những thứ, dường như lại đang âm thầm thay đổi.
Ví dụ như ngày nào anh cũng làm bữa sáng cho tôi.
Ví dụ như anh nhớ tất cả những món tôi kiêng.
Ví dụ như khi tôi thức đêm đọc kịch bản, anh sẽ mang cho tôi một ly sữa nóng.
Anh làm rất tự nhiên, rất đương nhiên, như thể anh đã làm như vậy từ rất nhiều năm trước rồi.
Còn tôi, từ sự đề phòng và không thoải mái ban đầu, dần dần trở nên... quen rồi?
Đây là một thói quen rất đ/áng s/ợ.
Tôi không ngừng nhắc nhở bản thân, Tô Vãn, tỉnh táo lại đi. Tất cả đều là giả, là hợp đồng, là diễn kịch.
Lục Cẩn Ngôn làm vậy chắc chắn là vì dự án của công ty, vì muốn duy trì thiết lập "tổng tài thâm tình" của anh ấy.
Đúng, chắc chắn là vậy.
Ngày hôm đó, chương trình sắp xếp một thử thách ngoài trời.
Chúng tôi phải đến một căn cứ leo núi ở ngoại ô để leo núi đôi.
Tôi nhìn vách đ/á cao chót vót gần như chín mươi độ kia, bắp chân run lẩy bẩy.
Tôi mắc chứng sợ độ cao.
Chuyện này ngoài chị Vương ra, tôi không nói cho bất kỳ ai.
"Cô Tô, nếu cô sợ thì có thể không tham gia đâu ạ." Đạo diễn nhìn ra sắc mặt tôi không ổn nên đến nói.
Tôi lắc đầu.
Không được.
Nếu bây giờ tôi rút lui, chắc chắn lại có người nói tôi tiểu thư, chảnh chọe.
Quan trọng hơn là Lâm Phỉ Phỉ đang dùng ánh mắt chờ xem kịch hay nhìn tôi.
Tôi hít sâu một hơi, nói với Lục Cẩn Ngôn: "Để em leo."
Lục Cẩn Ngôn nhìn tôi, ánh mắt rất sâu.
"Em chắc chứ?" Anh hỏi.
"Chắc."
Anh không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ giúp tôi đeo thiết bị an toàn, kiểm tra hết lần này đến lần khác, tỉ mỉ đến mức khắc nghiệt.
"Bám ch/ặt lấy anh." Trước khi bắt đầu leo, anh nói nhỏ với tôi, "Đừng nhìn xuống dưới, cứ nhìn anh là được."
Tôi gật đầu.
Quá trình leo khó khăn hơn tôi tưởng tượng rất nhiều.
Mỗi bước leo lên, tôi đều cảm thấy tim mình như sắp nhảy ra khỏi cổ họng. Mồ hôi lạnh làm ướt đẫm lưng áo.
Tôi không dám nhìn xuống, chỉ biết nhìn chằm chằm vào lưng Lục Cẩn Ngôn.
Anh ở ngay phía trên tôi, như một ngọn núi chắn hết mọi nỗi sợ hãi cho tôi.
Mỗi bước đi của anh đều rất vững vàng. Anh sẽ thử trước điểm đặt chân tiếp theo cho tôi, rồi bảo tôi nên đặt tay ở đâu, chân đặt ở đâu.
"Vãn Vãn, đừng sợ. Có anh đây." Giọng nói của anh từ trên cao truyền xuống, trầm ổn, mạnh mẽ như một liều th/uốc an thần.
Tôi nghiến răng, theo sự chỉ dẫn của anh, từng bước từng bước khó khăn leo lên.
Ngay khi chúng tôi sắp đến đỉnh thì t/ai n/ạn xảy ra.
Một tảng đ/á dưới chân tôi đột nhiên lỏng lẻo.
Tôi hét lên một tiếng, cả người mất thăng bằng, cơ thể rơi xuống.
Khoảnh khắc đó, tôi tưởng mình ch*t chắc rồi.
Tuy nhiên, cú rơi dự kiến đã không xảy ra.
Một cánh tay mạnh mẽ vươn tới như tia chớp, nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi.
Là Lục Cẩn Ngôn.
Trong khoảnh khắc tôi rơi xuống, anh dùng một tay bám vào vách đ/á, tay kia nắm lấy tôi.
Cả cơ thể tôi treo lơ lửng trên không trung.
Phía dưới là mặt đất cao mấy chục mét.
"Đừng sợ! Bám lấy anh!" Anh gầm lên, gân xanh trên cánh tay vì dùng sức mà nổi lên.
Tôi sợ đến h/ồn bay phách lạc, chỉ biết dùng hết sức bình sinh bám ch/ặt lấy tay anh.
Tay anh nóng như sắt nung.
Hiện trường hỗn lo/ạn.
Đạo diễn và nhân viên ở dưới hét lớn.
"Nhanh! Nhanh thả dây an toàn dự phòng xuống!"
Lâm Phỉ Phỉ đứng dưới đó, trên mặt lại lộ ra một nụ cười... hả hê?
Ánh mắt tôi vô tình thoáng thấy nụ cười kỳ quái đó của cô ta.
Trong lòng tôi "thịch" một cái.
Tảng đ/á lỏng lẻo này... là t/ai n/ạn, hay là...
Tôi không kịp nghĩ nhiều.
Vì tôi thấy sắc mặt Lục Cẩn Ngôn ngày càng trắng bệch. Dùng một tay chịu đựng trọng lượng của cả hai người đối với anh cũng đã đến giới hạn rồi.
"Lục Cẩn Ngôn... anh... anh buông tay đi..." Tôi khóc nói, "Anh buông tay, anh còn có thể leo lên trên..."
"C/âm miệng!" Anh gầm lên, trong giọng nói mang theo sự gi/ận dữ chưa từng có, "Anh đã nói rồi, đừng sợ! Có anh ở đây!"
Anh dùng hết sức lực cuối cùng, mạnh mẽ kéo tôi lên.
Tôi phối hợp với anh, dùng chân đạp lo/ạn trên vách đ/á, cuối cùng cũng bám được vào một tảng đ/á nhô ra khác.
Chúng tôi an toàn rồi.
Vài phút sau, chúng tôi được nhân viên dùng dây an toàn đưa xuống mặt đất.
Tôi vừa chạm đất đã mềm nhũn ra, toàn thân r/un r/ẩy.
Lục Cẩn Ngôn cũng chẳng khá hơn là bao. Sắc mặt anh tái nhợt, trên trán đầy mồ hôi lạnh.
Việc đầu tiên anh làm không phải là nghỉ ngơi, mà là lao đến trước mặt đạo diễn.
"Việc ghi hình hôm nay, hủy bỏ tất cả." Giọng anh lạnh như băng, mang theo sự uy áp của kẻ bề trên không thể chối từ, "Tôi không quan tâm quy trình của các người là gì, bây giờ, ngay lập tức, đưa vợ tôi đến b/ệnh viện. Ngay lập tức!"
Đạo diễn bị khí thế đ/áng s/ợ đó của anh làm cho sợ đến mức không nói được câu nào, chỉ biết gật đầu lia lịa.
Sau đó, Lục Cẩn Ngôn bước đến trước mặt tôi, bế bổng tôi lên.
Trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, anh bế tôi sải bước đi về phía bãi đỗ xe.
"Lục Cẩn Ngôn, anh thả em xuống... em tự đi được..." Tôi vùng vẫy.
"Đừng động." Anh cúi đầu nhìn tôi, trong ánh mắt là sự sợ hãi và gi/ận dữ nồng nặc mà tôi chưa từng thấy.
"Tô Vãn." Anh nghiến răng, từng chữ từng chữ nói, "Sau này còn dám lấy mạng mình ra đùa giỡn, em xem anh xử lý em thế nào."
Tôi bị anh quát đến ngẩn người.
Anh... anh đây là đang lo lắng cho tôi sao?
Tôi rúc trong lòng anh, nhìn đường hàm căng ch/ặt của anh, ngửi mùi hương hỗn hợp giữa mồ hôi và nắng trên người anh.
Trái tim tôi hoàn toàn rối lo/ạn.
Đến b/ệnh viện, bác sĩ kiểm tra toàn diện cho tôi, nói chỉ là bị h/oảng s/ợ cộng thêm trầy xước phần mềm, không có gì đáng ngại.
Lục Cẩn Ngôn lại không yên tâm, bắt tôi phải nằm viện quan sát một đêm.
Trong phòng b/ệnh VIP chỉ còn lại hai chúng tôi.
Không khí có chút yên tĩnh.
"Hôm nay... cảm ơn anh." Tôi lên tiếng trước, phá vỡ sự im lặng.
Anh ngồi trên ghế cạnh giường, đang gọt táo cho tôi. Nghe vậy, động tác trong tay khựng lại.
"Đáng lẽ phải làm mà." Anh nói, "Chúng ta là vợ chồng."
Anh lại nhắc đến hai chữ "vợ chồng".
Tôi nhìn anh, không hiểu sao lại hỏi một câu: "Lục Cẩn Ngôn, anh... tại sao lại đối xử tốt với em như vậy?"
Động tác gọt táo của anh dừng hẳn.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
Trong phòng b/ệnh rất yên tĩnh, tôi thậm chí có thể nghe thấy nhịp tim như trống dồn của chính mình.
Anh nhìn tôi rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ không trả lời nữa.
Sau đó, anh chậm rãi lên tiếng.
"Vì..."
8
"Vì chúng ta đã ký hợp đồng."
Giọng Lục Cẩn Ngôn bình thản không chút gợn sóng, dập tắt ngọn lửa nhỏ vừa mới nhen nhóm trong lòng tôi.
"Trong hợp đồng đã ghi rõ, trong thời gian thỏa thuận, anh phải đảm bảo an toàn tính mạng cho em." Anh nói tiếp, giọng điệu như đang đọc điều khoản luật pháp, "Chuyện hôm nay là sự sơ suất của anh."
Tôi nhìn gương mặt không chút cảm xúc đó của anh, không biết trong lòng là tư vị gì.
Thất vọng?
Có vẻ là có một chút.
Nhưng nhiều hơn là một sự hiểu rõ kiểu "quả nhiên là vậy".
Đúng vậy, tôi còn đang mong chờ điều gì nữa chứ?
Giữa chúng tôi, ngoài bản hợp đồng lạnh lùng đó ra, còn có thể có gì?
"Ồ." Tôi đáp nhạt nhẽo, kéo chăn quay lưng lại phía anh, "Em mệt rồi, muốn ngủ."
Phía sau truyền đến tiếng anh đặt con d/ao gọt trái cây xuống.
Sau đó là tiếng ghế bị kéo ra và tiếng bước chân xa dần.
Anh đi rồi?
Cũng tốt.
Tôi nhắm mắt lại nhưng không sao ngủ được.
Trong đầu cứ lặp đi lặp lại cảnh tượng kịch tính trên vách đ/á hôm nay.
Lặp lại câu gầm lên "C/âm miệng! Có anh đây!".
Lặp lại đôi mắt đầy tơ m/áu vì sợ hãi của anh.
Nếu... nếu những điều này chỉ là để thực hiện hợp đồng.
Vậy thì kỹ năng diễn xuất của anh cũng quá tốt rồi.
Tốt đến mức ngay cả một diễn viên chuyên nghiệp như tôi cũng suýt chút nữa tin là thật.
Không biết qua bao lâu, cửa phòng b/ệnh bị đẩy nhẹ.
Tôi tưởng là y tá nên không cử động.
Một tiếng bước chân nhẹ nhàng đi đến bên giường tôi.
Sau đó, một chiếc chăn mỏng ấm áp mang mùi nắng nhẹ nhàng đắp lên người tôi.
Cơ thể tôi cứng đờ.
Là Lục Cẩn Ngôn.
Chẳng phải anh đi rồi sao?
Tôi nín thở, không dám cử động.
Tôi cảm nhận được anh đứng bên giường tôi rất lâu.
Lâu đến mức tôi suýt tưởng anh đã biến thành tượng đ/á.
Sau đó, tôi cảm nhận được một bàn tay ấm nóng cực kỳ nhẹ nhàng vuốt lọn tóc mái trên trán tôi.
Động tác đó dịu dàng đến mức khó tin.
Trái tim tôi lại bắt đầu đ/ập lo/ạn không nghe lời.
"Vãn Vãn..."
Tôi nghe thấy một tiếng thì thầm cực nhẹ mang theo tiếng thở dài vô tận.
"Đến bao giờ... em mới nhìn thấy anh..."
Giọng anh rất nhẹ, rất nhẹ, nhẹ như một cơn gió.
Nếu không phải phòng b/ệnh đủ yên tĩnh, tôi suýt tưởng đó là ảo giác của mình.
Nói xong câu đó, anh đứng thêm một lúc rồi xoay người lặng lẽ rời đi.
Trong phòng b/ệnh lại khôi phục sự yên tĩnh.
Nhưng tôi lại không sao ngủ được nữa.
Tôi bật dậy khỏi giường, bật đèn ngủ.
Tôi nhìn chiếc chăn đắp thêm kia, nhìn lọn tóc mái vừa được anh chạm vào.
Trái tim tôi rối như tơ vò.
Người này rốt cuộc là sao?
Mỗi câu anh nói, mỗi việc anh làm đều đầy mâu thuẫn.
Lúc thì lạnh như băng, lúc lại dịu dàng như nước.
Lúc thì bảo chúng ta là qu/an h/ệ hợp đồng, lúc lại nói những lời khiến người ta hiểu lầm khi tôi đang ngủ.
Rốt cuộc mặt nào của anh mới là thật?
Ngày hôm sau, tôi xuất viện.
Chương trình bị đình chỉ để chỉnh đốn vì t/ai n/ạn an toàn.
Tất cả khách mời đều được nghỉ tạm thời.
Tôi trở về biệt thự.
Lục Cẩn Ngôn cũng lạ đời thay, không đến công ty.
Anh cũng ở nhà.
Hai chúng tôi ở trong cùng một không gian nhưng không ai nói với ai câu nào.
Không khí còn gượng gạo hơn trước.
Buổi tối, tôi nhận được điện thoại của chị Vương.
"Vãn Vãn, chuyện leo núi đã điều tra rõ rồi." Giọng chị Vương rất nghiêm túc, "Tảng đ/á đó không phải t/ai n/ạn. Có người đã động tay động chân từ trước."
Tim tôi chùng xuống.
"Là ai?"
"Còn ai vào đây nữa?" Chị Vương cười lạnh, "Chính là con nhỏ Lâm Phỉ Phỉ đó. Nó m/ua chuộc một nhân viên ở căn cứ. Người đó đã khai hết rồi. Bây giờ cảnh sát đã bắt người rồi."
Quả nhiên là cô ta.
"Tại sao cô ta lại làm vậy?" Tôi vẫn không hiểu.
"Vì gh/en tị thôi." Chị Vương nói, "Nó muốn bước chân vào nhà họ Lục mấy năm nay rồi. Kết quả bị em cư/ớp mất. Nó không h/ận em thì h/ận ai? Nó định làm em mất mặt trước cả nước, ngã một cú, không ngờ suýt chút nữa gây ra án mạng."
"Điều nó không ngờ tới là chuyện này chẳng những không làm em mất mặt mà còn khiến CP giữa em và Lục tổng trở thành huyền thoại!"
"Cái gì?"
"Em chưa biết à?" Giọng chị Vương lại hào hứng lên, "Video 'anh hùng c/ứu mỹ nhân' hôm qua của hai đứa đã lan truyền trên mạng rồi! Bây giờ cả mạng đang nói Lục tổng là người đàn ông tuyệt vời 'nổi gi/ận vì hồng nhan'! Siêu thoại CP của hai đứa đã lên hạng nhất rồi! Kéo theo cả giá cổ phiếu của tập đoàn Lục thị tăng trần luôn!"
Tôi: "..."
Thế giới này càng lúc càng ảo m/a.
Cúp điện thoại, tôi ra khỏi phòng định rót nước.
Khi đi ngang qua phòng làm việc, tôi thấy cửa không đóng.
Lục Cẩn Ngôn đang ở trong đó gọi điện thoại.
Giọng anh rất lạnh, mang theo sát khí không che giấu.
"... Tôi không quan tâm anh dùng cách gì."
"Tôi muốn người phụ nữ tên Lâm Phỉ Phỉ đó và công ty đứng sau lưng cô ta phải biến mất khỏi ngành này trong vòng ba ngày."
"Đúng, tôi nói là biến mất hoàn toàn."
Tay cầm cốc nước của tôi run lên.
Đây mới là Lục Cẩn Ngôn quyết đoán mà tôi biết.
Vì tôi sao?
Ý nghĩ này vừa nảy ra đã bị tôi dập tắt.
Không thể nào.
Chắc chắn là vì giá cổ phiếu của tập đoàn Lục thị.
Đúng, chắc chắn là vậy.
Anh cúp máy, ngẩng đầu lên nhìn thấy tôi đang đứng ở cửa.
Anh sững sờ một chút.
"Em nghe thấy hết rồi?"
Tôi gật đầu.
Anh im lặng một lát rồi nói: "Vào đi."
Tôi bước vào phòng làm việc.
Đây là lần đầu tiên tôi vào phòng làm việc của anh.
Bên trong trang trí rất đơn giản, chỉ có mấy hàng giá sách và một chiếc bàn làm việc khổng lồ.
Anh lấy một thứ từ trong ngăn kéo đưa cho tôi.
Là một chiếc MP3 cũ, đã bạc màu.
Kiểu dáng này ít nhất cũng phải hơn mười năm rồi.
"Cái này em còn nhớ không?" Anh hỏi.
Tôi nhận lấy, lật qua lật lại xem.
Luôn cảm thấy hơi quen mắt.
Đột nhiên tôi nhớ ra.
Tim tôi đ/ập mạnh.
"Đây là... hồi em học cấp ba..."
"Đúng." Anh ngắt lời tôi, "Năm em học lớp 12, trường tổ chức văn nghệ, em lên hát một bài. Hát xong thì chiếc MP3 này rơi khỏi túi em, em không phát hiện."
"Sau đó, bị anh nhặt được."
Anh nói nhẹ tựa lông hồng.
Nhưng trong đầu tôi lại "bùm" một tiếng, n/ổ tung như một đám mây hình nấm.
9
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc MP3 nhỏ màu xanh trong tay.
Cánh cửa ký ức lập tức được mở ra.
Tôi thực sự nhớ năm lớp 12 mình có tham gia văn nghệ trường. Lúc đó để lấy dũng khí, tôi để chiếc MP3 này trong túi đồng phục, bên trong lưu toàn những bài hát tôi thích nhất.
Sau đó chiếc MP3 này không cánh mà bay.
Tôi tưởng mình sơ ý làm mất nên buồn bã mất mấy ngày.
Không ngờ...
Vậy mà lại bị anh nhặt được?
Nhưng không đúng.
Tôi học cấp ba ở một trường công lập rất bình thường. Còn Lục Cẩn Ngôn, tôi nhớ anh học ở trường quốc tế học phí đắt đỏ.
Hai chúng tôi căn bản không thể xuất hiện trong cùng một khuôn viên trường được.
"Anh..." Tôi ngẩng đầu nhìn anh đầy khó tin, "Tại sao anh lại... ở trường em?"
Lục Cẩn Ngôn không nhìn tôi.
Anh quay người đi đến trước cửa sổ sát đất, nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ.
Giọng anh rất nhẹ, như sợ làm kinh động điều gì.
"Hồi đó, chiều thứ ba hàng tuần, anh đều trèo tường từ trường anh sang trường em."
Tôi: "???"
Trèo tường?
Đường đường là người thừa kế tập đoàn Lục thị, đế vương thương mại tương lai mà lại đi trèo tường trốn học?
"Bún cay ở căng tin trường em, rất ngon." Anh bổ sung một câu nhạt nhẽo.
Khóe miệng tôi gi/ật gi/ật.
Vậy nên anh trèo tường sang chỉ để ăn một bát bún cay?
Lý do này cũng quá... gần gũi rồi.
"Sau khi nhặt được chiếc MP3 này, anh định trả lại cho em." Anh nói tiếp, "Nhưng anh không tìm được cơ hội."
"Sau đó, anh cứ giữ nó bên mình mãi."
Tim tôi đ/ập nhanh hơn.
Vậy nên chiếc MP3 cũ kỹ từ hơn mười năm trước này anh lại giữ đến tận bây giờ?
"Bên trong... bài hát em hát, anh nghe suốt bao nhiêu năm." Giọng anh vang lên rõ mồn một trong phòng làm việc yên tĩnh.
Mặt tôi lại bắt đầu nóng lên không kiểm soát.
Tôi nhớ lúc đó mình hát một bài hát mạng rất ngọt ngào, hơi ngốc nghếch.
Bây giờ nghĩ lại đúng là công khai hành hình.
"Vậy nên..." Tôi nhìn bóng lưng anh, cuối cùng cũng hỏi ra câu hỏi đã xoay vần trong lòng tôi rất lâu, "Cuộc hôn nhân này của chúng ta... thật sự chỉ là liên hôn thương mại đơn giản vậy thôi sao?"
Anh im lặng.
Đèn neon ngoài cửa sổ đổ bóng sáng tối lên người anh.
Qua rất lâu sau, anh mới chậm rãi xoay người.
Trên mặt anh không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, cũng không còn sự giả tạo trước ống kính.
Đó là một vẻ mặt tôi chưa từng thấy, mang theo chút yếu đuối và căng thẳng.
"Không phải." Anh nhìn vào mắt tôi, từng chữ từng chữ nói.
"Là anh, c/ầu x/in bố anh đấy."
Đại n/ão của tôi lại một lần nữa ngừng vận hành.
"Nhà họ Tô các em lúc đó gặp chuyện, cần vốn xoay vòng." Anh nói, "Bố anh vốn định dùng dự án khác để hợp tác với nhà em. Là anh đề nghị ông ấy dùng cách liên hôn."
"Tại sao?" Giọng tôi r/un r/ẩy.
Anh nhìn tôi, ánh sáng trong mắt rực rỡ đến kinh ngạc.
"Vì anh không tìm được lý do nào khác để có thể đường đường chính chính đứng cạnh em."
Anh nói: "Tô Vãn, anh thích em, nhiều năm lắm rồi."
Trong phòng làm việc rơi vào sự yên tĩnh tột độ.
Tôi chỉ có thể nghe thấy tiếng tim mình "bình bịch bình bịch" đ/ập, tiếng sau to hơn tiếng trước.
Thì ra... là thế.
Thì ra cuộc hôn nhân mà tôi tưởng là nh/ục nh/ã và giao dịch đó, đằng sau lại là một mối tình thầm kín vụng về kéo dài hơn mười năm.
Thì ra những lời anh nói trong livestream không phải là diễn.
Thì ra chuyện anh nửa đêm lén đắp chăn cho tôi là thật.
Thì ra chuyện anh gọi tên tôi trong mơ cũng là thật.
Mọi mâu thuẫn, mọi thắc mắc đến khoảnh khắc này đều đã có lời giải.
Tôi nhìn người đàn ông trước mắt, người đàn ông hô mưa gọi gió bên ngoài nhưng trước mặt tôi lại căng thẳng đến mức không biết để tay vào đâu này.
Tôi bỗng thấy anh có chút... đáng thương.
Lại có chút... đáng yêu.
"Anh..." Tôi hắng giọng, muốn nói gì đó để phá vỡ bầu không khí quá đỗi m/ập mờ và ngưng trệ này.
"Tại sao anh... không nói cho em sớm hơn?"
Anh cười khổ.
"Anh sợ dọa em." Anh nói, "Cũng sợ em... gh/ét anh."
"Dù sao thì anh cũng đã dùng cách đó để ép em ở lại bên cạnh anh."
Tôi im lặng.
Đúng vậy.
Dù mục đích ban đầu là gì, thì sự khởi đầu của cuộc hôn nhân này đối với tôi quả thật là một giao dịch không tình nguyện.
"Vậy nên..." Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ thận trọng, sự chờ đợi gần như hèn mọn, "Bây giờ biết được sự thật rồi, em... có gh/ét anh hơn không?"
Tôi nhìn anh, không nói lời nào.
Tôi chỉ chậm rãi bước về phía anh.
Một bước, một bước.
Đi đến trước mặt anh.
Sau đó, tôi kiễng chân lên.
Đặt một nụ hôn nhẹ lên môi anh.
Như một con chuồn chuồn chạm mặt nước.
Chạm nhẹ rồi tách ra.
Cả thế giới im bặt.
Lục Cẩn Ngôn hoàn toàn hóa đ/á.
Anh trợn tròn mắt, như một khúc gỗ bị sét đá/nh, bất động nhìn tôi.
Trên mặt viết đầy câu hỏi triết học cuối cùng: "Tôi là ai, tôi đang ở đâu, vừa nãy chuyện gì xảy ra?"
Tôi nhìn bộ dạng ngốc nghếch này của anh, không nhịn được mà "phì" cười ra tiếng.
"Không gh/ét." Tôi nói.
"Lục Cẩn Ngôn, anh tuy là người trầm tính, lại còn ngốc. Nhưng mà..."
"Nể tình anh thầm mến tôi nhiều năm như vậy, tôi quyết định cho anh một cơ hội."
"Một cơ hội, để theo đuổi tôi lại từ đầu."
10
Lục Cẩn Ngôn có lẽ đã mất tròn một phút mới tiêu hóa xong những lời tôi vừa nói và những việc tôi vừa làm.
Biểu cảm của anh từ hóa đ/á sang kinh ngạc, rồi sang cuồ/ng hỉ.
Trong đôi mắt vốn dĩ tĩnh lặng như đầm nước sâu kia trong chớp mắt bùng lên ngọn lửa rực rỡ.
"Em... em nói là thật sao?" Giọng anh vì kích động mà hơi biến âm.
Tôi khoanh tay, thong dong nhìn anh, cố tình trêu chọc: "Tất nhiên là giả rồi. Em là diễn viên, anh không biết sao?"
Niềm vui trên mặt anh lập tức đông cứng.
Nhìn bộ dạng đáng thương từ thiên đường rơi xuống địa ngục của anh, cuối cùng tôi vẫn không đành lòng, bồi thêm một câu.
"Nhưng mà, em là người mềm lòng. Thấy anh có thành ý như vậy, cũng không phải là không thể, biến giả thành thật."
Anh ngẩn ngơ nhìn tôi, như một robot đang cố gắng hiểu những chỉ lệnh phức tạp.
Vài giây sau, cuối cùng anh cũng phản ứng lại.
Anh lao tới, ôm ch/ặt lấy tôi vào lòng.
Cái ôm đó rất mạnh, mạnh đến mức như muốn khảm tôi vào xươ/ng m/áu của anh.
Đầu anh vùi sâu vào hõm cổ tôi, tôi có thể cảm nhận được hơi thở ấm nóng và cơ thể đang r/un r/ẩy nhẹ của anh.
"Vãn Vãn..." Giọng anh truyền đến, khàn khàn, nghẹn ngào vì sự mất mà tìm lại được, "Cảm ơn em."
Tôi được anh ôm, cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ trôi dạt đã lâu, cuối cùng cũng tìm được bến đỗ.
Thì ra được người ta yêu thương mạnh mẽ đến thế là cảm giác này.
Cũng... không tệ.
Ngày hôm sau, chương trình thông báo chỉnh đốn xong, ngày mai khôi phục ghi hình.
Lục Cẩn Ngôn đi công ty từ sáng sớm.
Tôi ở nhà một mình, nhìn chiếc MP3 được anh trân trọng suốt hơn mười năm, trong lòng dấy lên một cảm giác rất kỳ diệu.
Buổi chiều, chị Vương đến đón tôi đi làm tạo hình.
Trên đường, chị nhìn tôi với vẻ nghi ngờ.
"Tô Vãn, em không bình thường." Chị nói.
"Em không bình thường chỗ nào?"
"Em..." Chị chỉ vào mặt tôi, "Em cứ cười suốt. Kiểu cười đó không phải nụ cười công nghiệp thường ngày của em. Mà là kiểu... cười ngốc nghếch từ trong lòng ra ấy."
Tôi vội thu liễm độ cong khóe miệng, hắng giọng.
"Có sao? Chị nhìn nhầm rồi."
Chị Vương đảo mắt, vẻ mặt "chị tin em ch*t liền".
"Nói đi, em với Lục tổng có tiến triển gì mà chị không biết đúng không?" Chị ghé sát vào hỏi.
Tôi kể câu chuyện về chiếc MP3 cho chị nghe một lượt.
Nghe xong, chị Vương im lặng.
Chị nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy vẻ mãn nguyện kiểu "con cải nhà tôi cuối cùng cũng biết ủi heo rồi".
"Chị đã bảo mà!" Chị vỗ đùi, "Chị đã bảo Lục tổng yêu em thật lòng mà! Em còn không tin! Đây gọi là gì? Đây gọi là 'tìm người trong đám đông ngàn vạn, ngoảnh đầu nhìn lại, người kia lại ở nơi trèo tường ăn bún cay'!"
Tôi: "..."
Chị Vương, phép so sánh của chị thực sự rất đ/ộc đáo.
Ngày hôm sau, chúng tôi quay lại chương trình.
Lần này, nhìn thấy Lục Cẩn Ngôn, tâm cảnh của tôi đã hoàn toàn khác.
Tôi bắt đầu vô thức quan sát anh.
Quan sát vẻ mặt khi anh nói chuyện, quan sát độ cong của yết hầu khi anh uống nước, quan sát những tia sáng lấp lánh không thể che giấu trong ánh mắt anh khi nhìn tôi.
Chương trình hôm nay sắp xếp một chuyên mục "Hồi tưởng quá khứ".
Họ sẽ trưng bày những món đồ cũ thời học sinh của mỗi cặp vợ chồng để mọi người đoán xem đằng sau món đồ đó có câu chuyện gì.
Tôi hơi chột dạ.
Vì tôi biết, "quá khứ" của Lục Cẩn Ngôn gần như đều liên quan đến tôi.
Món đồ đầu tiên được trưng bày là của Lâm Phỉ Phỉ và bạn đồng hành.
Là một tấm vé xem phim đã bạc màu và một quả bóng rổ.
Cả hai diễn tả đầy cảm xúc, kể về một câu chuyện thanh xuân lãng mạn về "nam thần học đường và đội trưởng đội cổ vũ".
Tuy rất giả nhưng vẫn thu hút những tiếng trầm trồ ngưỡng m/ộ.
Sau đó đến lượt chúng tôi.
Nhân viên cẩn thận lấy một thứ từ trong hộp ra.
Là một... cuốn bài tập?
Một cuốn bài tập toán rất dày, trông rất bình thường.
Nền
Cỡ chữ
Giãn dòng
Kiểu chữ
Bạn đã đọc được 0% chương này. Bạn có muốn tiếp tục từ vị trí đang đọc?