Tôi cứ ngỡ cuộc sống của mình sẽ cứ thế trôi qua một cách mơ hồ nhưng cũng đầy thi vị như vậy.

Trớ trêu thay, ý trời khó đoán.

Một ngày nọ, khi tôi đang ngồi vắt vẻo trên ghế, tay cầm bánh kếp hành, tay gõ code lạch cạch, tôi thấy lão Lưu như một đứa cháu ngoan, cung kính đón Fiona bước vào công ty tôi.

5

Có lẽ vì diện mạo của tôi quá khác biệt.

Cô ấy liếc mắt một cái đã thấy tôi, nở nụ cười nhạt rồi nói gì đó với lão Lưu.

Lão Lưu mặt đầy ngượng ngùng, vẻ mặt kinh ngạc bước về phía tôi.

"Đi theo tôi vào phòng họp, khách hàng lớn muốn nói chuyện với cậu."

"Với tôi?"

"Phải, đừng có nói nhảm nữa, đi nhanh lên."

Đến phòng họp, mấy người ngồi xuống, ánh mắt Fiona như dán ch/ặt vào mặt tôi, khiến lão Lưu ngơ ngác không hiểu chuyện gì.

"À... tôi xin giới thiệu một chút, vị này là khách hàng lớn mới hợp tác với công ty chúng ta, cô Fiona." Lão Lưu đứng dậy, "Còn đây là nhân viên kỹ thuật của công ty, Lục Hữu Phương."

Sau đó, lão Lưu nhìn sang người đàn bà ấy: "Tiểu Lục chỉ là người phụ trách về mặt kỹ thuật, không quá am hiểu về sản phẩm, không biết ý cô gọi cậu ấy đến là..."

"Cùng trò chuyện thôi, tôi vốn thích bàn về kỹ thuật." Cô ấy nói với lão Lưu nhưng mắt vẫn không rời khỏi tôi.

"Vậy được, cô xem có gì muốn tìm hiểu, tôi và Tiểu Lục sẽ cùng giải đáp cho cô."

"Một lát nữa có thời gian cùng đi ăn cơm không?" Fiona lên tiếng.

"Có ạ."

"Bị đi/ên à!"

Câu đầu tiên là lão Lưu nói, câu thứ hai là tôi nói.

"Tiểu Lục! Cậu chen ngang cái gì? Bảo cậu nói thì hãy nói." Sau đó lão Lưu cười gượng, "Cô đừng để ý nhé, Tiểu Lục dạo này sức khỏe không tốt, cậu ấy nói mình bị b/ệnh đấy, lát nữa tôi đi ăn cùng cô."

"Không sao, tôi chỉ hỏi cậu ấy có thời gian không thôi."

"Đúng vậy, tôi đã nói mà, cô chắc chắn... Mẹ kiếp, cái quái gì thế?"

Lão Lưu rất hiếm khi văng tục trước mặt khách hàng.

"Tôi muốn hỏi anh, tối hôm đó rốt cuộc anh đã làm gì tôi." Cô ấy nhoài người về phía trước, khoảng cách rất gần.

"Tối đó? Tối nào?" Lão Lưu nhìn tôi, rồi nhìn Fiona, cảm thấy mình thật thừa thãi.

"Mời xem VCR."

Tôi lấy điện thoại ra, chiếu cho cô ấy xem một đoạn video.

Để tránh phiền phức, hôm đó từ lúc bước vào phòng khách sạn, đến khi đắp chăn cho cô ấy, rồi quay lưng bỏ đi, tôi đều quay lại một mạch không c/ắt ghép.

Thời đại này, vợ chồng còn có thể bị kiện vì tội cưỡ/ng hi*p, tôi không thể không đề phòng một chút sao?

Xem xong video, khóe miệng Fiona nhếch lên, không biết đang suy tính điều gì.

Lão Lưu vươn cổ ra muốn xem trong video rốt cuộc là gì, nhưng vì ánh sáng không tốt nên chẳng nhìn thấy gì cả, cuối cùng chỉ biết ôm đầu thở dài.

"Vì đã nhắc đến tối đó rồi, 9300 tệ của tôi khi nào cô trả?"

"9300 tệ gì cơ?" Fiona và lão Lưu đồng thanh.

"Cô không biết à?"

"Tôi chắc chắn không biết rồi."

Tôi lườm lão Lưu một cái: "Ai thèm hỏi ông?"

"Tôi cũng không biết." Cô ấy ngả người ra sau, mỉm cười đầy ẩn ý.

"Không phải chứ, chúng ta còn bàn chuyện kinh doanh nữa không? Hai người đang hẹn hò ở đây à?"

"C/âm miệng!" Fiona và tôi đồng thanh.

"Ý cô là muốn quỵt n/ợ?"

"Tôi bảo anh trả tiền cho tôi à?"

"Dự án này tôi không làm nữa."

"Anh có làm hay không tôi cũng không cần tìm anh nữa."

"Đủ rồi!" Lão Lưu đ/ập bàn, "Mẹ kiếp, ai là sếp hả? Tôi chạy đôn chạy đáo mới có được dự án này, cậu nói không làm là không làm, cậu là bố tôi à?"

Sau đó lão Lưu lại xin lỗi Fiona: "Thật sự xin lỗi cô, tôi thay mặt Tiểu Lục xin lỗi cô, cô xem xét lại giúp."

"Làm cũng được, để anh ta lát nữa đi ăn cùng tôi."

"Ăn, ăn, ăn, cô yên tâm, giao cho tôi, bắt cậu ta ăn c*t cũng không thành vấn đề."

6

Bị lão Lưu đe dọa trừ ba tháng lương, cùng với lời hứa thưởng 20 nghìn nếu dự án thành công, tôi đồng ý đi ăn cùng Fiona.

"Không phải chứ, cô không có tên tiếng Trung à, cứ Fiona, Fiona, nghe ngượng mồm quá."

"Anh cũng có thể gọi tôi là Na Na."

"Mẹ nó, thôi cứ gọi cô là Lão Lại đi, gọi là Lại Lại nhé."

Cô ấy cười, không phản bác gì.

"Hôm đó, cảm ơn anh."

"Không cần cảm ơn, trả tiền cho tôi là được."

"Không phải chứ, chỉ có hơn 9000 tệ thôi mà, anh cần phải thế không?"

"Gì cơ? Cái gì gọi là 'chỉ có 9000'? Lương một tháng của tôi có 8000 thôi, người yêu cũ của tôi cũng vì tôi nghèo mà bỏ theo chồng cô đấy."

"Vậy hay là thế này." Cô ấy lại nhoài người tới, cử chỉ rất m/ập mờ, tôi vội tránh ra, "Mỗi tháng tôi cho anh 20 nghìn, tôi bao nuôi anh nhé."

"Cô đúng là bị đi/ên thật rồi." Tôi đứng dậy định đi.

"Anh đi thì dự án không làm nữa đâu đấy."

"Cô dọa ai thế?" Nói xong câu này, tôi lại ngồi xuống.

Bữa ăn đó thật nhạt nhẽo, không biết vì sao, ở bên người phụ nữ này, tôi cứ thấy bứt rứt, như thể kiếp trước tôi n/ợ tiền cô ấy, kiếp này cô ấy đến để b/áo th/ù tôi vậy.

Chúng tôi cũng không trò chuyện gì nhiều, chỉ thuần túy là ăn cơm.

Ăn xong, cô ấy đưa tôi một địa chỉ, bảo ngày mai mang hợp đồng qua đó ký tên đóng dấu.

"Nhanh gọn vậy sao?"

"Làm người thì nói phải giữ lời."

Sau khi thương vụ này thành công, tôi cũng không quá bận tâm về số tiền hơn 9000 tệ đó nữa, lão Lưu là người rất đáng tin, ông ấy nói thưởng 20 nghìn thì chắc chắn sẽ thưởng.

Tính ra, lương tháng này cũng dư dả hơn nhiều.

Ngày hôm sau lại bay hơn 2000 cây số để đi ký hợp đồng với Lại Lại.

Công ty của cô ấy rất bề thế, không biết lão Lưu dùng cách gì mà dụ được cô ấy m/ua sản phẩm của chúng tôi.

Hôm nay cô ấy mặc bộ đồ công sở, trông rất sắc sảo, cử chỉ không còn vẻ phù phiếm mà thay vào đó là sự uy nghiêm.

Sau khi giải thích rõ các điều khoản trong hợp đồng, cô ấy hỏi tôi không ít vấn đề về kỹ thuật.

Hóa ra người phụ nữ này thực sự hiểu kỹ thuật, điểm này khiến tôi phải nhìn bằng con mắt khác. Tất nhiên, kỹ thuật là sở trường của tôi, chắc chắn sẽ không bị cô ấy làm khó.

"Không ngờ anh cũng có chút tài cán thật đấy."

"Cô xem đi." Tôi thu mình vào ghế xoay, rồi đột ngột đứng thẳng dậy.

Không biết vì sao, ở bên cô ấy tuy rất ức chế nhưng cả người lại thấy thư giãn, giống như đang ở bên một cặp oan gia vậy. Cử chỉ vừa rồi, nếu là với khách hàng khác, tôi tuyệt đối không dám làm.

"Hay là thế này đi, anh nghỉ việc rồi về chỗ tôi làm, tôi trả lương cơ bản 20 nghìn, thưởng tính sau, được không?"

"Lại muốn bao nuôi tôi à?"

"Không, anh xứng đáng với mức giá đó. Lần này không đùa đâu, anh đến công ty chúng tôi làm trưởng phòng kỹ thuật đi."

"Thôi thôi." Tôi xua tay, "Tôi làm chỗ lão Lưu vẫn rất tốt."

"Tại sao chứ? Sếp Lưu chỉ trả anh 8000 một tháng, phí tài năng quá."

Tôi im lặng một lát rồi giải thích: "Cũng không tiện nói quá chi tiết với cô, tôi và lão Lưu không phải mối qu/an h/ệ chủ tớ bình thường. Lúc tôi khốn đốn nhất đến bữa ăn cũng không có, là lão Lưu đã giúp tôi, kỹ thuật này cũng là lão Lưu dạy. Bây giờ công ty làm ăn không tốt, tôi mà bỏ đi thì không phải đạo."

Lại Lại gật đầu, không khuyên nữa.

"Vậy khi nào anh có ý định nhảy việc thì liên lạc với tôi."

"Được rồi, cô yên tâm, tôi có nhảy lầu cũng không nhảy việc sang chỗ cô đâu."

Nói xong câu đó, tôi cầm hợp đồng đã ký rời khỏi công ty quy mô lớn này.

Vừa xuống lầu đã nhận được điện thoại của lão Lưu, vừa mở miệng đã là "Mẹ kiếp".

7

"Sao thế anh?"

"Cậu đừng về công ty nữa, bay thẳng đến Tế Nam đi, khách hàng bên đó gặp vấn đề rồi, cậu qua xem thử."

"Vâng."

Lần này tôi không đùa cợt với anh Lưu, khách hàng ở Tế Nam tôi biết, là khách hàng lớn nhất của công ty chúng tôi, nếu bên đó gặp vấn đề, số tiền bồi thường là con số thiên văn, công ty chúng tôi chỉ có nước phá sản tại chỗ.

"Tổng giám đốc Trương, bên anh gặp vấn đề gì ạ?"

"Tiểu Lục, cậu đến đây, cậu xem phần mềm của công ty cậu phân tích ra cái thứ gì đây?"

Tôi không nói nhiều, kiểm tra nền tảng phần mềm trước, không có vấn đề gì.

Chạy lại chương trình một lần nữa, vẫn không có vấn đề gì.

Nếu nhất định phải nói có vấn đề, thì chỉ có thể là vấn đề ở mã nguồn, nhưng phần mềm này từ lúc nghiên c/ứu đến lúc sản xuất đều do tôi theo sát toàn bộ, thậm chí không ít module là do chính tay tôi làm.

Hơn nữa đã ra mắt mấy năm nay rồi, chưa từng có vấn đề gì.

"Tổng giám đốc Trương... cái này... không có vấn đề gì ạ." Câu này chính tôi nói ra cũng không tự tin, vì theo dữ liệu chạy ra từ phần mềm, công ty của ông Trương sắp phá sản đến nơi rồi.

"Tiểu Lục à." Ông Trương cười khổ, "Chúng ta hợp tác lâu như vậy rồi, quy mô công ty tôi cậu cũng thấy đấy, báo cáo tài chính tôi không tiện đưa cậu xem, nhưng tôi tự biết là 100% không có vấn đề gì. Bây giờ cậu bảo tôi là công ty sắp phá sản?"

"Tổng giám đốc Trương, em không có ý đó, phần mềm này dựa trên phân tích dữ liệu lớn, sau đó qua trí tuệ nhân tạo tính toán tổng hợp, nó không phải nói công ty anh nhất định sẽ phá sản, mà là báo cho anh biết công ty có... ừm... rủi ro phá sản."

"Hay lắm, hay lắm, mỗi năm tôi tốn bao nhiêu tiền m/ua cái phần mềm rác này của các cậu, chỉ để các cậu nguyền rủa tôi thôi à? Trong hợp đồng viết thế nào nhỉ..."

"Tổng giám đốc Trương, tổng giám đốc Trương, anh bớt gi/ận..."

Ông Trương đẩy tôi ra, cầm điện thoại bàn gọi một cuộc, bảo người mang hợp đồng đến, rồi lật giở một cách th/ô b/ạo, ngón trỏ chỉ vào một điều khoản.

"Sai lệch dữ liệu vượt quá 30% các cậu phải bồi thường đúng không? Đây là viết trong hợp đồng đúng không?"

Sau đó, ông lật sang trang sau: "Bồi thường theo số tiền thiệt hại của công ty chúng tôi, không có vấn đề gì chứ?"

Rồi ông lại mở máy tính: "Kết quả phần mềm của các cậu suy ra là trong vòng nửa năm công ty chúng tôi sẽ phá sản đúng không? Nếu trong vòng nửa năm tập đoàn Hoa Thành của tôi vẫn còn tồn tại, các cậu cứ đợi đấy."

"Anh đừng như vậy, tổng giám đốc Trương, đây chỉ là một kết quả, anh không cần phải..."

"Tôi không quan tâm kết quả gì hay không, công ty chúng tôi đã m/ua sản phẩm của các cậu thì cứ theo hợp đồng mà làm. Cậu cũng đừng trách tôi không nể tình, cậu về hỏi lão Lưu xem lúc đầu ông ta cam kết với tôi thế nào, kết quả lại làm ra một đống c*t cho tôi?"

"Tôi còn có việc, cậu đi nhanh đi."

...

Trở về công ty, lão Lưu như già đi mười tuổi, cứ thế ngồi liệt trên ghế, hút th/uốc liên tục.

"Không thể nào, sao có thể chứ?"

Tôi cũng cúi đầu hút th/uốc, không biết nói gì cho phải: "Đúng là không thể nào, phần mềm này chúng ta dùng bao lâu rồi, sao có thể xuất hiện vấn đề nghiêm trọng như vậy?"

"Liệu có phải có người muốn h/ãm h/ại chúng ta không?"

Tôi lắc đầu, lão Lưu này vì quá gấp mà lú lẫn rồi.

"Sao có thể chứ? Công ty bé tí của chúng ta, ai mà thèm ngó ngàng? Hơn nữa, anh cũng là người hiểu kỹ thuật, có người động vào phần mềm của chúng ta, nền tảng sao có thể không nhận được tin tức gì?"

"Vậy có thể là Hoa Thành thực sự sắp phá sản?"

Tôi cười: "Anh bị sốt đến hỏng đầu rồi à? Công ty lớn như thế nói phá sản là phá sản sao?"

Sau đó tôi nhắc nhở ông ấy: "Hoa Thành còn nửa năm nữa, việc này hai chúng ta nghiên c/ứu lại, vấn đề bây giờ là phần mềm này có b/án tiếp không, những cái đã b/án ra có nên gỡ xuống không."

Tôi rít một hơi th/uốc thật sâu: "Nếu gỡ xuống, tiền bồi thường vi phạm hợp đồng chúng ta có gánh nổi không? Nếu không gỡ, lại xuất hiện vấn đề như Hoa Thành, chúng ta có chịu nổi không?"

Tôi dừng lại một chút: "Vừa mới ký với tập đoàn Bách Nạp, cũng là sản phẩm này, gỡ xuống thật thì tiền bồi thường đơn hàng này thôi cũng đủ cho hai chúng ta uống một bình rồi."

Tập đoàn Bách Nạp chính là công ty của Lại Lại, sản phẩm đã ký cũng là sản phẩm này.

Lão Lưu nhìn trân trân, không biết có phải bị kích động đến lú lẫn rồi không: "Tiểu Lục, cậu... cậu chắc là quen tổng giám đốc Bách Nạp đúng không, hay là, cậu qua nói giúp một tiếng?"

Tôi thở dài, việc này chắc chắn không thể từ chối lão Lưu.

Việc này đúng là phải do tôi đứng ra, nhưng cứ nghĩ đến việc tiếp xúc với người phụ nữ đó, tôi lại đ/au đầu.

Người đàn bà đó hở ra là m/ập mờ, hở ra là bao nuôi, thằng đàn ông nào chịu nổi?

8

"Lần này tìm tôi có việc gì? Nhanh thế đã muốn nhảy việc rồi à?"

"Không phải... Tổng giám đốc Lại, à không, Fiona, tổng giám đốc Phi, lần này đến là muốn bàn với cô một việc."

"Chà, anh có thể nói chuyện với tôi như thế này cũng không dễ dàng gì."

Tôi kể lại đầu đuôi sự việc cho cô ấy, ý chính là sản phẩm đã ký trong hợp đồng có chút vấn đề nhỏ, cần điều chỉnh.

Xem bên cô ấy có thể hoãn thời gian giao hàng được không, nếu gấp quá thì chúng tôi có thể hoàn tiền toàn bộ, thậm chí hoàn thêm một chút cũng được.

"Vậy nếu tôi không đồng ý thì sao?"

"Cô xem, chúng ta cũng coi như quen biết rồi, cô đại nhân đại lượng, tạo điều kiện cho chúng tôi một chút."

Tôi bây giờ cũng không biết người đàn bà này rốt cuộc đang nghĩ gì, cứ nhìn tôi cười, cười đến mức tôi thấy sởn cả gai ốc.

"Được thôi, vẫn điều kiện cũ, một tháng tôi đưa anh 20 nghìn tệ, tôi bao nuôi anh, anh đồng ý thì có thể hoãn thời gian giao hàng."

"Mẹ kiếp? Bao nuôi kiểu nào? Là đến chỗ các cô làm trưởng phòng kỹ thuật sao?"

"Không không không, kiểu bao nuôi lần đầu tiên tôi nói ấy."

Tôi cố nuốt hai chữ "bị đi/ên" vào bụng.

"Tổng giám đốc Phi à, cô làm ơn làm phước, đừng làm khó tôi nữa."

"Sao nào? Tôi không xứng với anh? Tôi không xinh bằng cô bạn gái cũ kia của anh? Kỹ năng không tốt bằng cô ta? Hay là không nhiều tiền bằng cô ta?"

"Tôi sai rồi, tôi thực sự sai rồi, tôi xin lỗi cô, hôm đó... hôm đó đúng là tôi không có n/ão, cô đừng chấp nhất với tôi."

Cô ấy đứng dậy khỏi ghế giám đốc, bước đến trước mặt tôi, tôi vừa định đứng dậy thì cô ấy lại ấn tôi xuống ghế, dùng ngón trỏ mang theo hương hoa nhè nhẹ nâng cằm tôi lên.

"Tôi vẫn thích cái vẻ ngông cuồ/ng đó của anh."

Chưa đợi tôi đáp lời, cô ấy lại ngồi xuống ghế: "Nói chi tiết xem, công ty nào gặp vấn đề."

"Tổng giám đốc Phi, chúng tôi có thỏa thuận bảo mật..."

"Lại còn thỏa thuận bảo mật, vậy anh về đi, tự mình bảo mật lấy."

Thật sự không còn cách nào, tôi đành nói với Lại Lại về tình hình của tập đoàn Hoa Thành, cũng nói về vấn đề phần mềm bên đó.

Cô ấy không ngắt lời, chỉ lắng nghe, thỉnh thoảng ghi chép gì đó vào giấy, rồi mỉm cười.

Sau khi nói xong, cô ấy bảo đồng ý hoãn thời gian giao hàng, bảo tôi về đi.

Tôi không ngờ cô ấy lại dễ nói chuyện như vậy, chúng tôi tuy quen biết nhưng tuyệt đối không thể gọi là có tình cảm, thậm chí có thể nói là có chút mâu thuẫn nhỏ.

Cô ấy có thể giúp tôi như vậy khiến tôi khá cảm động, mặc dù công ty lớn như cô ấy không coi trọng số tiền bồi thường nhỏ nhoi của chúng tôi, nhưng ai mà chê tiền cơ chứ?

"Lần này thật sự cảm ơn cô rất nhiều, tôi thay mặt công ty cảm ơn cô." Nói xong, tôi cúi chào Lại Lại.

"Đã nói rồi, tôi thích cái vẻ ngông cuồ/ng đó của anh, anh mà còn thế nữa là tôi đổi ý đấy."

Tôi không dám nói thêm lời nào nữa, chạy biến khỏi văn phòng.

Lão Lưu nghe được tin này, vẻ mặt đầy u sầu cuối cùng cũng giãn ra được đôi chút.

Chỉ cần đơn hàng này không bị tính là vi phạm hợp đồng, chuỗi vốn của công ty chúng tôi sẽ không bị đ/ứt, vẫn còn dư địa để xoay xở.

Kết quả bàn bạc cuối cùng của hai chúng tôi là dừng b/án sản phẩm này, những cái đã b/án ra thì tiếp tục bảo trì, theo dõi sát sao.

Nếu thực sự phải thu hồi toàn bộ, thiệt hại này chúng tôi không gánh nổi.

May mắn thay, công ty chúng tôi tạm thời sống sót lay lắt.

9

Những tháng tiếp theo, tôi gần như không có cuộc sống cá nhân, cứ liên tục chạy đôn chạy đáo tìm việc, chạy đôn chạy đáo b/án các dịch vụ và sản phẩm khác của công ty, cố gắng để công ty có thêm chút dòng tiền mặt, đối phó với quả bom n/ổ chậm mang tên tập đoàn Hoa Thành sắp tới.

Lão Lưu càng lo lắng đến kiệt sức, mỗi ngày chỉ ngủ hai tiếng, chạy đôn chạy đáo khắp nơi tìm dự án.

Một tháng trước khi Hoa Thành phá sản, có một tin tốt và một tin x/ấu truyền đến.

Tin tốt là, Hoa Thành phá sản rồi.

Tin x/ấu là, lão Lưu đổ b/ệnh.

Tin x/ấu hơn nữa là, b/ệnh của lão Lưu rất nặng, số tiền bồi thường lẽ ra phải trả cho Hoa Thành cũng chưa chắc đã chữa khỏi b/ệnh cho lão Lưu.

Tôi ngồi bên giường lão Lưu, gọt vỏ táo cho ông ấy. Gọt xong ông ấy cũng không ăn, tôi đành tự mình ăn từng miếng một.

"Tốt rồi, công ty giữ được rồi, không cần bồi thường cho Hoa Thành nữa."

"Anh à, hay là b/án công ty đi, lấy tiền chữa b/ệnh cho anh."

"Cậu... cậu nói nhảm cái gì thế? Công ty là của một mình tôi à? Nói b/án là b/án sao?"

"B/án đi anh, em về nói với mọi người, chắc chắn mọi người đều đồng ý."

"B/án cái con khỉ, b/án được mấy đồng, có tiền rồi b/ệnh này cũng chưa chắc chữa khỏi, anh em lại mất miếng cơm."

Tôi sụt sùi: "Chúng ta tự tìm được lối thoát mà."

"Tìm được cái gì."

"Thật đấy, có công ty trả 20 nghìn một tháng mời em nhảy việc, em còn không đi đây này."

"Công ty nào mắt m/ù mà trả 20 nghìn mời cậu?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
3 RẮN THỊT Chương 11
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
5 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
12 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END

Mới cập nhật

Xem thêm