Tôi và Cố Hoài An đã gh/ét nhau suốt năm năm trời.
Anh ta hại tôi bị toàn mạng phong sát, thân bại danh liệt, tôi quay đầu tố cáo anh ta tiếp tay cho hoạt động phi pháp, khiến anh ta phải ngồi tù.
Người trong giới đều nói, cặp đôi từng được gọi là "tiên đồng ngọc nữ", một ảnh hậu và một đạo diễn danh tiếng như chúng tôi, nếu không đấu đến mức cá ch*t lưới rá/ch thì sẽ không bao giờ dừng lại.
Gặp lại nhau là tại lễ trao giải Kim Lan năm năm sau.
Sau khi ra tù, anh ta gây dựng lại sự nghiệp, bộ phim mới do anh ta đạo diễn đã trở thành chú hắc mã lớn nhất trong năm.
Người dẫn chương trình thảm đỏ đưa micro đến trước mặt anh ta, câu hỏi vừa sắc bén lại vừa đầy tính bát quái.
"Đạo diễn Cố, năm năm trước anh từng nói, trước ba mươi tuổi phải giành được giải Đạo diễn xuất sắc nhất, cưới được người mình yêu nhất, sinh một cô con gái đáng yêu. Giờ anh đã ba mươi tuổi rồi, mục tiêu này đã thực hiện được bao nhiêu phần rồi?"
Anh ta mặc bộ vest đen thẳng thớm, cười với ống kính đầy nho nhã, lịch thiệp: "Sắp rồi, ngày cưới đã định."
"Ồ, vậy thì chúc mừng đạo diễn Cố! Song hỷ lâm môn nhé!"
Tôi ngồi ở hàng ghế khách mời đầu tiên dưới khán đài, thản nhiên chỉnh lại chiếc nhẫn kim cương trên ngón áp út.
Thực ra ba chuyện anh ta nói, tôi đều đã hoàn thành từ lâu rồi.
1
Người phụ nữ mà Cố Hoài An đang khoác tay là nữ chính trong bộ phim mới của anh ta, cũng là vị hôn thê của anh ta, Lâm Vi Vi.
Một người mới rất trong trẻo, thuần khiết, ánh mắt nhìn tôi mang theo vài phần ngưỡng m/ộ rụt rè.
Cô ta ngồi xuống bên cạnh Cố Hoài An, người đàn ông ấy lại chẳng nhìn cô ta lấy một cái, đôi mắt sâu không đáy xuyên qua sự xa hoa ồn ào, rơi thẳng vào người tôi.
Tôi có thể cảm nhận được những ánh mắt hóng chuyện xung quanh đang quét qua lại giữa tôi và anh ta như đèn pha vậy.
Dù sao thì năm đó, trận chia tay rung trời chuyển đất giữa tôi và Cố Hoài An cũng đã nuôi sống một nửa giới săn tin giải trí.
Tôi cầm túi xách, chuẩn bị rời khỏi chỗ ngồi.
Người quản lý bên cạnh ấn ch/ặt lấy tôi, giọng nói r/un r/ẩy vì căng thẳng: "Chị Vãn, bình tĩnh chút! Đây là đang phát sóng trực tiếp đấy!"
Anh ta tưởng tôi định lao lên t/át cho đôi cẩu nam nữ đó mỗi người một cái.
Tôi mỉm cười, chỉ khẽ nhướn mày: "Đi vệ sinh thôi."
"Ồ, ồ, được, được." Anh ta thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán.
Trước khi rời đi, tôi vẫn có thể nghe thấy những lời thì thầm to nhỏ ở hàng ghế sau.
"Tôi đã bảo là Tô Vãn chắc chắn không ngồi yên được mà, năm năm rồi vẫn không buông bỏ được.
"Nói nhảm, năm đó yêu sâu đậm bao nhiêu thì giờ h/ận sâu sắc bấy nhiêu. Nhìn bạn trai cũ ân ái với tình mới, cô ấy không xông lên x/é nát mặt con nhỏ kia đã là giữ ý tứ lắm rồi."
"Nhìn đạo diễn Cố kìa, miệng thì chúc mừng người khác nhưng mắt chẳng rời khỏi Tô Vãn lấy một giây. Chậc chậc, đây đúng là kiểu yêu nhau lắm cắn nhau đ/au mà."
Ra khỏi sảnh tiệc, hai bên hành lang vẫn đứng hai hàng vệ sĩ mặc vest đen.
Đúng là phòng thủ nghiêm ngặt thật.
Tôi nhíu mày, bắt đầu cảm thấy mất kiên nhẫn.
Thấy thần sắc tôi bình tĩnh, người đứng đầu thì thầm vào tai nghe vài câu, tất cả mọi người liền lặng lẽ lùi lại.
Tôi tựa vào lan can ban công, lấy điện thoại ra.
Sau khi gương mặt tròn trịa đáng yêu của con gái xuất hiện trên màn hình video, vẻ u ám giữa mày tôi cuối cùng cũng tan biến.
Cô bé líu lo mách tôi rằng hôm nay bố lại lén ăn bánh kem dâu tây của bé.
Tiếng phỏng vấn của Cố Hoài An cũng mơ hồ truyền đến từ sảnh tiệc.
Những người như chúng tôi, bẩm sinh đã có thể khóa ch/ặt con mồi của mình trong đám đông ngay từ cái nhìn đầu tiên.
"Xin hỏi đạo diễn Cố, đối với người đã khiến sự nghiệp của anh tan tành năm năm trước, anh có điều gì muốn nói không?"
Anh ta cách đám đông, ánh mắt như thể xuyên qua lớp kính, đ/âm thẳng vào người tôi.
Anh ta cười khẽ, nói với ống kính: "Hôm nay tôi thấy cô ấy rồi, cô ấy vẫn rạng rỡ như thế. Nếu có thể, tôi thực sự muốn đào trái tim bị danh lợi làm cho bẩn thỉu đó ra xem liệu nó có phải màu đen hay không."
Cả hội trường xôn xao.
Nhưng câu nói tà/n nh/ẫn này, so với năm năm chúng tôi dày vò nhau, thì nhẹ nhàng như một lời tình tự vậy.
"Vậy năm đó anh có trả th/ù cô ấy không?"
"Tôi khiến công ty của cha cô ấy bốc hơi chỉ sau một đêm, như vậy tính không?"
Tôi lắc lắc điện thoại, nghe con gái cười khúc khích ở đầu dây bên kia, giọng điệu bình thản dỗ dành con bé.
Thái độ thản nhiên nhìn điện thoại này của tôi rõ ràng khiến Cố Hoài An trên sân khấu rất khó chịu.
Hay nói đúng hơn, giữa chúng tôi vốn chẳng cần lý do gì, chỉ đơn thuần là không muốn thấy đối phương sống tốt.
Không biết từ lúc nào anh ta đã bước ra, mang theo hơi lạnh đứng lại bên cạnh tôi.
Một ngón tay ấn mạnh lên màn hình điện thoại của tôi, ngắt cuộc gọi.
Anh ta liếc nhìn giao diện cuộc gọi vừa rồi của tôi, cười khẩy một tiếng.
"Sao? Gọi điện cho kim chủ mới nào để xin an ủi à? Tô Vãn, năm năm không gặp, cô vẫn đê tiện như thế."
Lâm Vi Vi phía sau anh ta rụt rè bước tới, cười ngọt ngào rồi đưa tay về phía tôi.
"Chị Vãn Vãn, chào chị, em tên là Lâm Vi Vi, là vị hôn thê của Hoài An."
Ngay khi mọi người đang chờ xem tôi phát đi/ên để diễn một màn võ thuật.
Tôi chỉ liếc nhìn cô ta một cái rồi nói: "Chào cô."
2
Cố Hoài An nheo mắt, ánh mắt đó như muốn lăng trì tôi.
Sau đó, anh ta kh/inh miệt nhếch môi, cảm thấy tôi đang làm bộ quá mức.
Cố Hoài An bị vài nhà sản xuất gọi đi, Lâm Vi Vi liền chủ động ngồi xuống bên cạnh tôi, vẻ mặt ngây thơ vô số tội.
"Chị Vãn Vãn, chị ngoài đời còn đẹp hơn trên màn ảnh. Em nghe nói Hoài An có một người bạn gái cũ quen nhau năm năm, cũng là người trong giới, chị có biết là ai không?"
Tôi lười vạch trần mấy tiểu xảo này của cô ta.
Lấy khăn ướt từ trong túi ra, chậm rãi lau màn hình điện thoại vừa bị Cố Hoài An chạm vào.
"Xin lỗi, tôi bị b/ệnh sạch sẽ."
Khuôn mặt Lâm Vi Vi trắng bệch, lúng túng cúi đầu.
Giây tiếp theo, em trai của Cố Hoài An ở bên cạnh lập tức lao tới chắn trước mặt cô ta.
"Tô Vãn, cô làm bộ thanh cao cái gì? Năm đó ở đoàn phim, số đạo diễn, nhà sản xuất mà cô từng ngủ cùng đếm không xuể đúng không? Năm năm không gặp, trình độ lên tay nhỉ."
Cố Trạch vừa nhai kẹo cao su vừa nói, ánh mắt đầy á/c ý.
"Anh Trạch, anh đừng nói vậy, chị Vãn Vãn không phải loại người đó đâu." Lâm Vi Vi vội vàng giảng hòa.
"Chị dâu, chị quá ngây thơ nên mới bị bộ dạng đáng thương này của cô ta lừa đấy. Anh trai tôi năm đó chính là bị khuôn mặt này của cô ta hại vào tù đấy!"
"Ý cậu là sao?"
"Còn không hiểu à? Cô ta chính là người bạn gái cũ lăng nhăng của anh tôi!"
Cố Trạch khiêu khích nhổ bã kẹo cao su trong miệng về phía tôi.
Tôi nghiêng người tránh né, thứ dính dấp đó rơi trúng chiếc túi xách đặt làm riêng đắt tiền bên cạnh tôi.
Giây tiếp theo, tôi xách túi lên, ném mạnh vào mặt Cố Trạch.
"Tô Vãn! Cô đi/ên rồi à! Cô còn tưởng mình là ảnh hậu của năm năm trước sao? Có tin anh tôi chỉ cần một câu là khiến cô không thể sống nổi ở Hải Thành không!"
"Nhà họ Cố các người, tôi còn chưa để vào mắt đâu. Tôi có thể khiến anh ta vào tù một lần, thì có thể khiến anh ta vào lần thứ hai."
Sự căng thẳng đột ngột khiến không khí xung quanh như đông cứng lại.
Cố Hoài An sải bước quay lại.
Tôi cúi đầu nhìn vết bẩn trên chiếc túi da đà điểu màu trắng, b/ệnh sạch sẽ khiến tôi buồn nôn.
Tôi ngước mắt nhìn anh ta: "Ba trăm nghìn, chiếc túi này tôi không cần nữa."
"Cô thiếu chút tiền đó à? Cố tình gây sự đúng không? Tôi thấy năm năm nay cô cũng chẳng cặp kè được với ai ra h/ồn, kỹ năng quyến rũ đàn ông thì vẫn không bỏ được nhỉ." Cố Trạch vẫn đang gào thét.
Tôi xách túi định ném tiếp thì Cố Hoài An đã nắm ch/ặt cổ tay tôi, lực mạnh đến mức như muốn bóp nát xươ/ng tôi vậy.
"Câu trước cô vừa nói gì?"
"Ba trăm nghìn."
"Câu trước nữa."
Tôi nghĩ ngợi một chút.
Vì anh ta muốn nghe đến thế, tôi sẽ đáp ứng.
"Tôi có thể khiến anh vào tù một lần, thì có thể khiến anh vào lần thứ hai."
Cố Hoài An cười, lần đầu tiên trong đêm nay nở nụ cười chân thật.
"Cô vẫn bộ dạng nanh vuốt này là thuận mắt nhất."
Tôi hất tay anh ta ra, bàn tay đang giơ lên dừng giữa không trung.
Anh ta lại chủ động ghé mặt vào, hạ thấp giọng, chỉ đủ cho hai chúng tôi nghe thấy: "T/át cái này xuống, tôi đảm bảo, chân của ông già nghiện c/ờ b/ạc nhà cô ngày mai sẽ g/ãy."
Tôi vốn thấy bẩn, không muốn đá/nh.
Nhưng anh ta vừa dứt lời, cái t/át này của tôi đã giáng xuống thật mạnh.
"Chát" một tiếng, giòn giã vang dội.
Cố Trạch là người đầu tiên xông lên: "Cô dám đá/nh thật à! Đồ khốn!"
Nó đưa tay bóp cổ tôi, tôi túm lấy tóc nó, thuận tay vớ lấy chiếc cúp pha lê trên bàn trang trí, đ/ập thẳng vào đầu nó.
M/áu chảy dọc theo thái dương nó xuống.
Tôi nhặt một mảnh vỡ sắc nhọn của chiếc cúp, rạ/ch thẳng về phía cánh tay Cố Hoài An.
Cố Hoài An dùng ưu thế sức mạnh tuyệt đối ấn ch/ặt tôi vào tường.
Chúng tôi cứ như vậy, xâu x/é nhau một cách thảm hại ngay tại lễ trao giải sang trọng.
"Nghe nói bố cô gần đây lại n/ợ tiền c/ờ b/ạc à? Hay là tôi giúp cô một tay, để ông ta vĩnh viễn không thể lên bàn c/ờ b/ạc nữa."
"Đôi mắt này của cô, lúc không diễn kịch cũng biết quyến rũ người khác lắm. Đào ra làm quà sinh nhật cho Vi Vi, chắc cô ấy sẽ thích."
Tôi lười nói nhảm với anh ta.
Nhìn chằm chằm vào ngựk anh ta, nắm ch/ặt mảnh pha lê trong tay, đ/âm mạnh xuống.
Tôi tưởng tượng cảnh anh ta trợn tròn mắt đầy khó tin, sau đó r/un r/ẩy c/ầu x/in tôi buông tay.
Nhưng viễn cảnh đó không xảy ra.
Lâm Vi Vi thét lên rồi lao ra chắn trước mặt anh ta.
M/áu tươi lập tức nhuộm đỏ chiếc váy dạ hội trắng tinh của cô ta.
Cố Hoài An trợn mắt đỏ ngầu: "Cô đi/ên rồi à, có gì thì nhằm vào tôi này, làm cô ấy bị thương làm gì! Cô không biết cô ấy bị b/ệnh tim di truyền sao!"
Tôi dùng lực ở cổ tay, vặn mảnh vỡ sâu thêm một tấc.
"Giờ thì biết rồi."
"Tô Vãn! Tai họa không liên lụy đến người nhà!"
"Ồ, vậy bố tôi đáng bị anh làm cho phá sản, bị bọn cho v/ay nặng lãi truy đuổi đá/nh g/ãy chân sao?"
3
Tôi vô cảm buông tay, mặc cho Lâm Vi Vi đổ ập vào lòng Cố Hoài An.
Tiện tay lau vết m/áu trên mảnh vỡ vào bộ vest đắt tiền của anh ta.
Sự việc đổ m/áu bất ngờ khiến hiện trường hỗn lo/ạn, không ai dám tiến lên.
Cố Hoài An m/ắng tôi là kẻ đi/ên, nhưng trong đôi mắt đỏ ngầu đó, thứ đang cuộn trào rõ ràng là sự phấn khích và rung động.
"đi/ên?"
"Đây chẳng phải là điều anh muốn thấy nhất sao?"
Từ khi tôi bước vào hội trường này, anh ta đã luôn dùng mọi cách để ép tôi, thăm dò giới hạn của tôi.
Tôi đấu với Cố Hoài An năm năm, lâu đến mức tôi suýt quên rằng chúng tôi cũng từng yêu nhau cuồ/ng nhiệt.
Ngày tôi giành được giải Ảnh hậu, anh ta bao trọn cả bến Thượng Hải để cầu hôn tôi, tôi quay đầu liền giao bằng chứng anh ta tiếp tay cho hoạt động phi pháp cho cảnh sát.
Ngày bố tôi bị anh ta ép đến mức muốn nhảy lầu, anh ta nằm trong ICU, toàn thân cắm đầy ống.
Thấy tôi đến, anh ta thậm chí tự gi/ật ống thở, cố chút hơi tàn cuối cùng, cắn vào môi tôi mà nói:
"Tô Vãn, nếu anh ch*t, kiếp sau em gả cho anh, chúng ta đừng dày vò nhau nữa, được không?"
Anh ta vì thiếu oxy mà trợn ngược mắt, tôi nhìn đôi mắt đầy mong đợi của anh ta, lắc đầu.
"Cố Hoài An, chúng ta không có kiếp sau đâu."
Thoát khỏi hồi ức.
Trong b/ệnh viện, Cố Hoài An trước mặt tôi xắn tay áo sơ mi lên: "Tôi và Vi Vi cùng nhóm m/áu, lấy m/áu của tôi đi."
Đợi anh ta từ phòng lấy m/áu đi ra, cả người lảo đảo.
Anh ta ấn vai tôi, chứng minh điều gì đó bằng sự khao khát gần như cố chấp.
"Tô Vãn, em thấy chưa? Bây giờ anh biết cách yêu một người rồi."
"Anh, anh rút 800cc rồi, không tỉnh táo đâu. Em dìu anh về." Cố Trạch muốn đỡ anh ta.
Cố Hoài An lại hất tay nó ra: "Cút!"
"Anh tỉnh táo lắm." Anh ta nhìn tôi lần nữa, đáy mắt là sự chấp niệm đi/ên cuồ/ng, "Em thấy chưa? Anh đã biết cách yêu một người rồi! Anh tìm đại một người cũng có thể dốc hết tâm can cho cô ấy! Em vẫn chưa hiểu sao!"
Ánh đèn cảnh sát nhấp nháy chiếu lên mặt chúng tôi, một nửa sáng, một nửa tối.
Tôi đẩy anh ta cho Cố Trạch, lấy khăn ướt lau chỗ anh ta vừa chạm vào, tôi bị b/ệnh sạch sẽ.
"Cảnh sát đến rồi, đi làm biên bản đi, viện phí của cô ấy, tôi đền."
"Tô Vãn, anh thua rồi, chúng ta làm hòa đi." Giọng anh ta khàn đặc, mang theo chút c/ầu x/in.
Tôi không trả lời anh ta.
Từ ba năm trước, tôi đã buông tha cho anh ta rồi.