Lần đó, bài tập nhóm của Giang Cảnh Xuyên đạt hạng nhất.

Sau giờ học, Giang Cảnh Xuyên tìm tôi.

Tôi không đợi cậu ta mở miệng, liền mỉm cười nhìn cậu ta.

"Thiếu gia, người khác giúp được ngài, tôi cũng làm được."

Giang Cảnh Xuyên cũng cười.

"Cô muốn giúp tôi đến thế sao? Được thôi."

Sau đó, Giang Cảnh Xuyên ném hết tất cả bài tập cho tôi.

Kể cả các bài kiểm tra.

Giang Cảnh Xuyên bắt tôi làm bài thi hộ cậu ta trong kỳ thi cuối kỳ.

"Sao? Tống Uyển, không phải cô muốn giúp tôi sao?"

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

"Không vấn đề gì ạ, thiếu gia."

Các môn học có bài nộp tiểu luận cuối kỳ đều rất dễ dàng.

Chỉ có môn cuối cùng là thi viết đóng quyển.

Tôi và Giang Cảnh Xuyên không cùng phòng thi.

Vì thế tôi hẹn với Giang Cảnh Xuyên.

Bốn mươi phút sau khi bắt đầu thi, tôi sẽ nhét tờ giấy ghi đáp án vào phía sau họng c/ứu hỏa.

Lúc này, trước mắt tôi lại xuất hiện bình luận chạy ngang.

【Tống Uyển bình thường trông có vẻ rụt rè, không ngờ gan lại lớn thật.】

【Nếu gian lận thi cử bị phát hiện, sẽ bị đuổi học đúng không?】

Ngày thi cuối kỳ, tôi làm đúng theo hẹn, sau khi thi được 40 phút, tôi nhét tờ giấy ghi đáp án vào sau họng c/ứu hỏa.

Tuy nhiên đúng lúc đó, cổ tay tôi đột nhiên bị người ta nắm ch/ặt.

"Chị gái, chị đang làm gì vậy?"

Tống Kiều lấy tờ giấy ra mở xem, ngạc nhiên nói:

"Đây là... đáp án thi sao?"

Tôi cau mày.

Vì tôi đã quen thói phớt lờ bình luận, lại quên mất Tống Kiều cũng có thể nhìn thấy chúng.

Lớp thường và lớp trao đổi quốc tế không cùng một tòa nhà.

Việc Tống Kiều xuất hiện ở đây rõ ràng là cố tình đến để bắt thóp tôi.

Nhưng cô ta lại bỏ qua một việc.

Tôi hỏi cô ta: "Bây giờ là thời gian thi cử, cô chạy sang tòa nhà của lớp trao đổi làm gì?"

Tống Kiều nghẹn lời.

Giáo viên vừa vặn lúc này đi tới.

Tống Kiều cầm tờ giấy đáp án của tôi đưa cho giáo viên.

"Thầy ơi, em muốn tố cáo có bạn học gian lận."

7

Tôi không ngờ Giang Cảnh Xuyên lại chủ động thừa nhận là cậu ta gian lận.

Tôi cứ tưởng cậu ta sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy để hànhz hạz tôi.

Giáo viên nhìn thấy Giang Cảnh Xuyên, có vẻ hơi đ/au đầu.

Cuối cùng chỉ ph/ạt hai chúng tôi về viết mỗi người một bản kiểm điểm 5000 chữ bằng tiếng Anh.

"Cái gì?"

Tống Kiều ngạc nhiên.

"Gian lận chẳng phải là phải bị đuổi học sao?"

Học sinh lớp thường thì sẽ bị đuổi học.

Nhưng học sinh lớp trao đổi quốc tế vốn là một trong những nguồn thu của trường.

Nhiều nhất chỉ là khi tốt nghiệp không cung cấp thư giới thiệu cho các trường đại học nước ngoài.

Phàm là việc gì cũng vì lợi ích mà đến.

Ở đâu cũng vậy.

"Vị bạn học này hình như không phải học sinh lớp trao đổi quốc tế nhỉ?"

Giang Cảnh Xuyên liếc nhìn Tống Kiều một cái, cà lơ phất phơ giơ tay lên.

"Thầy ơi, em muốn tố cáo, học sinh lớp thường chạy lung tung trong giờ thi, đề nghị kiểm tra nghiêm ngặt."

【Ha ha ha, thiếu gia Giang đáng yêu quá đi.】

【Bây giờ cậu ta đối xử với Tống Kiều như vậy, đợi sau này Tống Kiều ở bên người giàu nhất Hải Thị, cậu ta sẽ phải truy thê hỏa táng tràng thôi.】

Tống Kiều cắn môi: "Giang Cảnh Xuyên, anh sẽ hối h/ận đấy!"

Đổi lại là ánh mắt đầy khó hiểu của Giang Cảnh Xuyên.

"Tống Uyển, nhà cô có gen thiếu n/ão truyền đời à?"

Đây là lần đầu tiên Tống Kiều bị bình luận lừa.

Nếu cô ta đủ tỉnh táo, thì nên biết rằng.

Đừng tin vào những lời trên đó.

8

Nhưng sự thật cho thấy, cô ta vẫn kiên định tin vào bình luận.

Bởi vì cô ta luôn tin chắc rằng Giang Cảnh Xuyên có cảm tình với mình.

Nhiều lần cố tình xuất hiện trước mặt Giang Cảnh Xuyên, thậm chí từng cố chặn xe sang của nhà họ Giang.

Nhưng đều kết thúc bằng việc bị thương.

Dù vậy, cô ta vẫn kiên quyết tin tưởng.

Giang Cảnh Xuyên yêu cô ta mà không tự biết.

Cô ta còn tin chắc rằng, đợi đến khi lên đại học, cô ta nhất định sẽ gặp được người giàu nhất Hải Thị và gả vào hào môn.

Đến mức khi thi đại học, rõ ràng có thể chọn một trường đại học bình thường.

Nhưng cô ta lại kiên quyết chọn trường cao đẳng mà mẹ nuôi cô ta đang ở đó.

Chỉ vì bình luận nói rằng, cô ta sẽ gặp được người giàu nhất Hải Thị ở chỗ bà quản lý.

Còn tôi khi tốt nghiệp thì theo Giang Cảnh Xuyên ra nước ngoài.

Giống như hồi cấp ba, tôi giúp cậu ta hoàn thành đề tài.

Cậu ta đưa tôi đi dự các buổi tiệc, tâm trạng tốt còn đưa tôi đi xem triển lãm tranh, lặn biển, nhảy dù...

Giang Cảnh Xuyên tuy nghịch ngợm nhưng lại hào phóng, khả năng giao tiếp tốt.

Theo cậu ta, tôi tiết kiệm được không ít tiền, cũng học được không ít thứ.

Ki/ếm đậm rồi.

Bình luận lại bắt đầu chạy đi/ên cuồ/ng.

【Tống Kiều đã tình cờ gặp thiếu gia Tào giàu nhất Hải Thị ba trăm lần rồi, Tống Uyển đang làm gì vậy?"

【Á á á, gấp quá! Kịch bản chỉ nói cô ta sẽ bị thiếu gia Giang b/ắt n/ạt, nhưng không nói cuối cùng cô ta sẽ ở bên ai, cô ta sẽ không cô đ/ộc đến già chứ?】

【Tống Uyển không phải muốn ở bên thiếu gia Giang cả đời đấy chứ? Nam chính đã định sẵn là nữ chính Tống Kiều rồi mà!】

【Nếu là tôi thì Tống Uyển nên câu dẫn Hứa Thiếu Nam trong buổi tiệc lần trước, nhà họ Hứa là giàu nhất Hồng Kông đấy!】

【Thiếu gia Hứa thích kiểu ngựk to eo nhỏ mông cong, đây chẳng phải là ám chỉ anh ta cũng thầm yêu Tống Kiều sao?】

Đêm đó, Tống Kiều đăng một dòng trạng thái.

Ba tấm ảnh.

Một tấm là ảnh thân mật giữa cô ta và một gã tóc vàng.

Còn có tấm ảnh trước đây cô ta và Giang Cảnh Xuyên nhìn nhau (góc chụp đá/nh lừa thị giác).

Cuối cùng là tấm ảnh bóng đen hai người nắm tay nhau.

Kèm theo dòng chữ:

【Quá nhiều người theo đuổi cũng là một nỗi phiền lòng nhỉ.】

"Đang nhìn gì thế?"

Giang Cảnh Xuyên đột nhiên cởi trần xuất hiện sau lưng tôi.

Làm tôi gi/ật b/ắn mình.

Thấy bộ dạng này của tôi, cậu ta có vẻ rất vui.

"Hành lý về nước đã thu dọn xong chưa?"

"Đều đã dọn xong rồi, thiếu gia."

Giang Cảnh Xuyên gật đầu, rồi tiến lại gần tôi hơn.

Khi tôi có thể cảm nhận rõ hơi ấm từ cơ thể cậu ta.

Cậu ta lấy đi chiếc áo choàng tắm sau lưng tôi.

Rồi thản nhiên rời đi.

Dạo này, Giang Cảnh Xuyên luôn tạo ra những bầu không khí thân mật một cách khó hiểu.

Làm tôi rất đ/au đầu.

Nhưng may là việc học cơ bản đã kết thúc, sắp sửa về nước thực tập.

Mọi thứ sắp kết thúc rồi.

9

Khi về nước, Hứa Thiếu Nam đến sân bay đón chúng tôi.

Anh ta tổ chức một buổi tiệc nhỏ trên du thuyền, bảo tôi và Giang Cảnh Xuyên cùng đến.

Vừa đến nơi, liền thấy một người phụ nữ đang tranh cãi với nhân viên an ninh.

"Tại sao không cho tôi vào? Buổi tiệc này chẳng phải đã mời tất cả các thiếu gia tiểu thư hào môn ở Hải Thị sao?

"Anh có biết bạn trai tôi là ai không? Anh ấy là người giàu nhất Hải Thị đấy!"

Giọng cô gái nghe hơi quen.

"Tống Kiều?"

Tôi ngạc nhiên nhìn người đó.

Cô ta nhuộm tóc đỏ xù, trang điểm kiểu khói đậm, mặc chiếc váy liền thân bó sát màu vàng.

Cô ta vẫn rất xinh đẹp.

Chỉ là trên người thêm một chút phong trần.

Tống Kiều nhìn thấy tôi, bước tới trên đôi giày cao gót.

"Chị gái? Đây là tiệc của nhà hào môn, sao chị lại đến đây?"

Tôi nghi ngờ: "Tôi là con nuôi nhà họ Giang, tại sao không thể đến?"

"Chị..."

Tống Kiều tức đến dậm chân.

Cô ta chạy đến trước mặt Giang Cảnh Xuyên, ngạo mạn nói:

"Giang Cảnh Xuyên, cho anh cơ hội làm bạn đồng hành của tôi tối nay, thế nào?"

Nhờ ơn bình luận.

Trong ấn tượng của Tống Kiều, Giang Cảnh Xuyên chính là một trong những kẻ bám đuôi cô ta.

Giang Cảnh Xuyên nhìn cô ta bằng ánh mắt như thấy m/a, rồi lại nhìn sang tôi.

Sau đó, đột nhiên mỉm cười nói:

"Được thôi."

【Ôi, thiếu gia Giang cuối cùng cũng nhận ra tâm ý của mình rồi sao? Tôi bắt đầu chèo thuyền rồi đây.】

【Cười ch*t, trên đường đến đây thiếu gia Giang mời Tống Uyển làm bạn đồng hành, Tống Uyển còn từ chối, giờ thì ngớ người ra rồi nhé?】

【Tống Uyển đáng đời thôi, cô ta tự tay đẩy thiếu gia Giang cho Tống Kiều đấy.】

Tống Kiều sau khi thấy bình luận, cái cằm lại càng hếch lên cao.

Cô ta khoác tay Giang Cảnh Xuyên, uốn éo bước lên du thuyền.

Vừa lên du thuyền, Giang Cảnh Xuyên liền không dấu vết hất Tống Kiều ra, nhập hội trò chuyện của đám thiếu gia.

Tống Kiều bị bỏ lại một mình tại chỗ.

Mấy tiểu thư nhà giàu nhìn thấy, thì thầm bàn tán.

"Cô ta là ai? Sao ăn mặc quê mùa thế?"

"Nghe nói tiệc của thiếu gia Hứa luôn có joker, cô ta không phải là joker đó chứ?"

Tống Kiều tưởng joker là "Vua" trong bộ bài.

Đứng một bên vừa ngạo mạn vừa đắc ý.

Cô ta thậm chí quên mất, Joker chỉ là gã hề.

Đám thiếu gia cũng chú ý đến Tống Kiều, lần lượt trêu chọc.

"Gu của Giang thiếu dạo này... thật đ/ộc đáo nha."

"Giang thiếu sao lại mang theo bạn đồng hành như thế này? Không cần Tống Uyển nữa à?"

"Tống Uyển?"

Giang Cảnh Xuyên khựng lại, liếc nhìn tôi.

"Đừng có lôi tôi và cô ta vào một chỗ, tôi với cô ta không có qu/an h/ệ gì."

Hứa Thiếu Nam nghe xong cười.

"Giang thiếu, đây là chính miệng anh nói đấy nhé."

Bình luận lại chạy.

【Quả nhiên Giang thiếu vội vàng phủi sạch qu/an h/ệ với Tống Uyển!】

【Các thiếu gia hào môn đều đang bàn tán về Tống Kiều, không hổ danh là nữ chính, đi đâu cũng là tâm điểm.】

Tống Kiều mím môi cười, e thẹn bước đến chỗ Giang Cảnh Xuyên.

"Thật ra các anh đừng hiểu lầm, tôi và Giang Cảnh Xuyên không phải mối qu/an h/ệ mà các anh nghĩ đâu."

Đám thiếu gia nhìn nhau, trên mặt đều là vẻ khó hiểu.

Có người lên tiếng trêu chọc:

"Nói vậy là em gái chưa có bạn trai à? Vậy hay là chơi với mấy anh chút không?"

Tống Kiều đỏ mặt.

"Không phải đâu, bạn trai em lát nữa sẽ đến, thật ra các anh cũng nên biết anh ấy."

"Chúng tôi biết? Bạn trai cô là ai thế?"

Tống Kiều ngại ngùng cúi đầu.

"Lát nữa anh ấy đến các anh sẽ biết thôi."

Tôi đang nói chuyện đầu tư với thiếu gia Hứa.

Tống Kiều lại gần, xen vào chúng tôi.

"Ôi, đã là tiệc thì mọi người đừng nói chuyện công việc nữa. Chị gái hồi đi học chỉ biết học, không ngờ giờ vẫn tẻ nhạt như vậy."

Hứa Thiếu Nam cười cười.

"Tống Uyển, chúng ta nói chuyện khác đi."

【Thiếu gia Hứa nghe lời Tống Kiều thế nhỉ, vậy anh ta cũng có cảm tình với Tống Kiều sao?】

【Quả nhiên, nữ chính bảo bối của chúng ta là vạn người mê.】

Tiếp theo.

Tôi giới thiệu căn cứ nhảy dù cho Hứa Thiếu Nam.

Anh ta trò chuyện với tôi về các vật phẩm đấu giá ở Paris lần trước.

Tống Kiều không hiểu, lại định chuyển chủ đề.

"Thật ra trong nước cũng có nhiều chỗ chơi vui lắm."

Hứa Thiếu Nam gật đầu.

"Tống Uyển, tôi nghe nói ngư trường của lão Khương ở Nam Thành rất đẹp, chỉ tiếc là không mở cửa cho người ngoài."

Tôi gật đầu: "Tôi từng gặp lão Khương vài lần, hôm nào sẽ giới thiệu cho anh."

Tống Kiều vẫn không chen vào được, đành lại sáp lại gần Giang Cảnh Xuyên.

Đối với sự tiếp cận của Tống Uyển, Giang Cảnh Xuyên không hề bài xích.

Ngược lại còn tỏ ra khá thân mật với cô ấy.

Chỉ là trong lời nói rõ ràng mang theo sự trêu chọc á/c ý.

Các thiếu gia tiểu thư nhà giàu đều là người thông minh.

Buổi tiệc như thế này là nơi trao đổi thông tin, đổi chác tài nguyên.

Chỉ khi có giá trị, họ mới để ý đến bạn.

Như kiểu người như Tống Kiều.

Hoặc là m/ua vui cho người khác, hoặc là không ai thèm đếm xỉa.

Thế nhưng bình luận vẫn chạy.

【Tống Kiều thật lợi hại, trong buổi tiệc như thế này mà vẫn có thể xoay xở khéo léo.】

【Tống Kiều đúng là đóa hoa giao tế chính hiệu!】

Tống Kiều thấy bình luận thì lại càng nhảy cẫng lên vui sướng.

Cả hội trường đều đang cười nhạo cô ta.

Chỉ có cô ta đắm chìm trong lời khen ngợi của bình luận mà không hề hay biết.

10

Tống Kiều nhận một cuộc điện thoại, liền chạy ra ngoài.

"Bạn trai tôi đến rồi, tôi đi đón anh ấy một chút."

Không lâu sau, cô ta khoác tay một gã đàn ông đầu tóc vàng hoe, mặc quần tây bó sát để lộ mắt cá chân bước vào.

Chính là gã tóc vàng mà cô ta từng đăng trên mạng xã hội trước đó.

Tống Kiều đi đến vị trí nổi bật nhất, lớn tiếng giới thiệu:

"Đây chính là bạn trai của tôi."

Lời vừa dứt, buổi tiệc im bặt.

"Tào Phú Quý?"

Giang Cảnh Xuyên khá hứng thú đá/nh giá gã đàn ông trước mắt.

Gã đàn ông tên Tào Phú Quý đó ánh mắt né tránh, cười lấy lòng về phía Giang Cảnh Xuyên.

Gã kéo Tống Kiều, có vẻ như muốn đưa người rời đi.

Lúc này, bình luận chạy đi/ên cuồ/ng.

【Cuối cùng cũng đợi được khoảnh khắc này! Tống Kiều nhẫn nhịn bao năm, chính là vì khoảnh khắc vả mặt huy hoàng này!】

【Vừa nãy đám người trong tiệc nhìn người bằng nửa con mắt, giờ phát hiện bạn trai Tống Kiều là người giàu nhất Hải Thị, lát nữa không biết sẽ nịnh nọt thế nào đây.】

【Còn cả Tống Uyển kia nữa, cậy mình là con nuôi nhà họ Giang mà hống hách với em gái, giờ thì ngớ người rồi nhé.】

【Sau đây xin mời thưởng thức màn thay đổi sắc mặt quy mô lớn.】

Tống Kiều mặc kệ sự ngăn cản của Tào Phú Quý, hếch cằm càng thêm kiêu ngạo.

"Nhìn vẻ mặt của các vị, chắc hẳn có người vẫn chưa nhận ra bạn trai tôi là ai.

"Cũng phải, bạn trai tôi vốn dĩ luôn khiêm tốn, chắc các vị cũng chỉ mới nghe qua tên anh ấy."

Cô ta kéo Tào Phú Quý đi về phía tôi, nụ cười đắc ý.

"Chị gái, chị tưởng chị được nhà họ Giang nhận nuôi là cuối cùng có thể đ/è đầu cưỡi cổ tôi sao?

"Thật nực cười, bây giờ bạn trai tôi chỉ cần búng tay một cái, là có thể khiến cả nhà họ Giang phá sản!"

"Phụt"

Cuối cùng có người không nhịn được cười thành tiếng.

Giang Cảnh Xuyên cũng giả vờ ngạc nhiên: "Vậy sao? Lợi hại thế à?"

Tống Kiều hừ nhẹ một tiếng.

"Đương nhiên rồi, anh cũng biết mà, bạn trai tôi họ Tào, ai cũng biết ở Hải Thị họ Tào chỉ có duy nhất một nhà đó thôi."

Có người tiếp lời: "Cô nói không lẽ là vị người giàu nhất Hải Thị đó chứ?"

Tống Kiều đắc ý cười.

"Không sai, bạn trai tôi chính là người thừa kế của nhà họ Tào."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
3 RẮN THỊT Chương 11
4 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
11 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END

Mới cập nhật

Xem thêm