Chị Vương liếc xéo tôi.
"Đáng lẽ nên cút đi từ lâu rồi, mang theo cái vận xui của người ch*t."
Tôi không thèm để ý đến chị ta, treo một lá cờ tang lên tường.
Vừa nhìn thấy đồ dùng cho tang lễ, chứng 'da nh.ạy cả.m' của chị Vương lại tái phát.
"Cô còn dám bày ra? Mau thu dọn mấy thứ xúi quẩy này lại!"
Tôi lườm chị ta một cái.
"Chị Vương, Hồ đại sư nói rồi, sở dĩ ấn đường chị đen sạm là vì chị cản trở ông nội tôi đầu th/ai."
"Bây giờ tôi giúp chị bố trí trận pháp phong thủy, vừa là để siêu độ cho ông tôi, vừa là để trừ tà cho chị."
"Chị cũng không muốn xui xẻo cả đời đâu nhỉ, không sợ cho mình thì cũng phải nghĩ cho con trai chị chứ."
Nói xong, tôi lấy ra một chuỗi chuông đồng treo lên.
Tiếng chuông đồng vang vọng trong lối đi, nghe mà sởn cả gai ốc.
Chị Vương vô thức run lên, nhưng miệng vẫn hung dữ hơn.
"Cô đừng có mà hù dọa tôi, mau tháo xuống cho tôi, nếu không tôi sẽ x/é nát nó ra, khiến ông cô vĩnh viễn không được siêu sinh!"
Cho dù chị ta có ch/ửi bới thế nào, tôi cũng coi như không nghe thấy.
Tôi cầm lấy lá cờ tang lớn nhất.
"Chị Vương, chị thu dọn đồ đạc của chị đi, tôi không còn chỗ để cắm nữa rồi."
Chị Vương tất nhiên không chịu, còn cố tình đẩy xe nôi của con chị ta vào chân tôi.
Tôi cũng không gi/ận, phản tay cắm thẳng lá cờ tang lên chiếc xe nôi.
"Vậy thì ở đây đi, vị trí rất hợp lý."
"Cô dám!"
Chị Vương hét lên lao tới cư/ớp.
Một luồng gió lùa qua, lá cờ tang bung ra, tỏa ra một làn sương.
Mắt chị Vương trợn trừng, lao tới gi/ật lá cờ xuống x/é nát.
Mẹ chị ta nghe thấy động tĩnh cũng chạy ra giúp một tay.
Sau khi x/é nát lá cờ tang, chị Vương vẫn chưa hả gi/ận, xông vào nhà tôi lật đổ bàn thờ nơi tôi đặt lư hương.
Lư hương vỡ vụn, tro hương vương vãi khắp sàn.
Chị Vương nắm ch/ặt mảnh vải cờ bị x/é, hất cằm lườm tôi.
"Thấy chưa? Đây là cái giá phải trả khi đối đầu với tôi."
"Tôi là người nhà quân nhân đấy, chỉ cần chồng tôi còn ở trong quân đội một ngày, thì tầng này là do Vương Thúy Hà tôi quyết định!"
"Không tin cô cứ thử xem, xem có ai dám giúp cô không!"
Tôi nhìn cảnh tượng hỗn độn, không những không gi/ận mà còn mỉm cười.
"Tôi nào dám đắc tội với chị, tôi đang vì tốt cho chị thôi mà."
"Hồ đại sư nói, sau khi phong thủy thành hình, kỵ nhất là bị người thiếu hiểu biết dùng b/ạo l/ực đụng chạm."
"Càng đụng chạm mạnh, sát khí phản lại càng nặng, chị phải cẩn thận đấy."
Chị Vương bị nụ cười của tôi làm cho phát hoảng, cơn gi/ận càng bốc lên.
"Cô còn dám bịa đặt? Hôm nay tôi sẽ trị cho cô một trận."
Chị ta quay đầu hét với mẹ mình.
"Mẹ, kéo hết mấy cái thùng cũ dưới gầm giường ra đây, chặn kín cửa nhà nó lại, xem nó bày vẽ kiểu gì."
Chị Vương và mẹ chị ta người trước người sau chuyển đồ đạc ra ngoài.
Thứ gì linh tinh cũng ném trước cửa nhà tôi, nhét đến mức chỉ còn lại một khe hở.
Thấy tôi lùi lại từng bước, chị ta đứng chặn ở cửa cười đắc ý.
"Muốn ra ngoài à? Muốn ra thì chui qua khe này mà bò ra."
Nói xong, chị ta đắc thắng vỗ vỗ tay.
Đột nhiên, lòng bàn tay chị ta 'bùm' một cái, một ngọn lửa bùng lên.
Chị Vương vô thức vỗ lên người, cố gắng dập lửa.
Nhưng chị ta vỗ vào đâu, chỗ đó lại ch/áy, cứ như bị trúng tà vậy.
Bà cụ cầm đồ đạc chuẩn bị chuyển ra ngoài, thấy con gái biến thành 'người lửa'.
Sợ đến mức hét lên một tiếng rồi ôm ngựk ngã xuống đất.
Chị Vương h/ồn bay phách lạc, vừa dập lửa vừa r/un r/ẩy gọi 120.
"C/ứu mạng, mẹ tôi không ổn rồi! Các người mau đến khu chung cư XX, tòa 602 c/ứu người đi!"
Vài phút sau, xe c/ứu thương đến dưới lầu.
Nhân viên y tế gọi điện cho chị Vương.
"Người nhà b/ệnh nhân, lối đi nhà cô bị đồ đạc chặn kín, cáng không lên được."
"Cô mau liên hệ với chủ nhân đống đồ đạc đó, bảo họ dọn dẹp lối đi, nhanh lên!"
5
Tiếng còi xe c/ứu thương vang lên dưới lầu như tiếng giục mạng.
Nhân viên y tế vẫn đang giục chị Vương trong điện thoại.
Nhưng lối đi chất đầy đồ đạc lớn nhỏ, chỉ một mình chị ta thì không thể nào dọn xong.
Chị Vương lo sốt vó, quay sang ch/ửi rủa tôi.
"Lục Tiểu Trân, cô cứ đứng đó nhìn thôi à? Mau ra phụ một tay đi!"
Tôi đứng trong nhà bất lực nhún vai.
"Chị Vương, tôi cũng muốn giúp chị, nhưng chị đã chặn kín cửa nhà tôi rồi, tôi làm sao ra ngoài được."
Chị Vương bị tôi chặn họng không nói nên lời, đành phải tự mình ra tay.
Chị ta lại hì hục kéo từng món đồ, từng cái tủ rá/ch đã chất ra.
Nhưng những đống đồ này đâu phải chỉ tích tụ trong một ngày, lúc đầu chị ta phải mất đến ba ngày mới tạo nên cảnh tượng hoành tráng thế này.
Bây giờ muốn dọn lại, đâu phải chuyện dễ.
Sau khi khó khăn lắm mới dọn xong tầng sáu, chị ta lao xuống tầng năm thì lại ch*t lặng.
Lối đi tầng năm cũng chất đầy đồ, toàn là đồ nội thất cũ kỹ nặng nề.
Chị Vương nổi gi/ận.
"Đây là đồ của nhà ai? Mau dọn đi! Xe 120 không lên được rồi!"
Một gã xăm trổ, cởi trần từ phòng 501 bước ra.
"Sáng sớm ra làm cái gì mà ồn ào thế?"
Chị Vương thấy gã trông cao to, giọng điệu liền dịu xuống.
"Anh trai làm ơn dọn đồ giúp, mẹ tôi bị đột quỵ phải đi b/ệnh viện..."
Gã xăm trổ thản nhiên châm một điếu th/uốc.
"Mẹ cô bị đột quỵ thì liên quan gì đến tôi?"
Chị Vương sắp phát đi/ên, chỉ tay vào gã xăm trổ ch/ửi bới.
"Đây là lối đi công cộng, anh để nhiều đồ thế này, người khác đi lại kiểu gì?"
Gã xăm trổ nghe xong liền cười.
"Cô còn mặt mũi mà nói tôi à? Cô chặn tầng sáu kín mít, sao tôi lại không được để đồ?"
"Tôi là tầng trên cùng, chẳng có ai đi lại cả."
Gã xăm trổ lườm chị ta.
"Cô ngày nào cũng ở nhà không xuống lầu, cô bé hàng xóm nhà cô còn phải đi làm, nó còn chưa nói gì, cô sủa cái gì mà sủa."
Tôi thò đầu ra lớn tiếng đáp.
"Không sao, chỗ anh để lại khe hở còn rộng hơn chỗ chị Vương để cho tôi nhiều, tôi đi qua được!"
Gã xăm trổ cười: "Cô nhìn xem."
Chị Vương nhìn gương mặt 'không liên quan đến mình' của gã, vừa gi/ận vừa lo.
Nhưng thời gian không đợi ai, người khác không dọn, chị ta đành phải tự mình dọn.
Đợi đến khi chị ta dọn xong tầng năm, thì tầng bốn lại bị chặn.
Chị Vương bùng n/ổ.
Chuyện này suy cho cùng, chính là bắt đầu từ lúc chị ta không cho linh cữu ông nội tôi xuống lầu.
Mọi người thấy chị ta chất đồ ở lối đi mà không sao, trong lòng ít nhiều cũng bất bình, nên cũng học theo cách để đồ đạc linh tinh trước cửa nhà mình.
Bây giờ hay rồi, tất cả đều biến thành chiếc boomerang quay lại đ/âm chính chị ta.
Nhưng chị Vương dọn xong hai tầng lối đi thì làm gì còn sức, ngồi bệt xuống đất khóc lóc.
Gã ở tầng 5 hiến kế.
"Xe 120 không lên được, cô treo mẹ cô từ cửa sổ xuống đi."
Nói xong gã ngẩng đầu hỏi tôi: "Cô bé, dạy hàng xóm của cô cách treo người từ cửa sổ đi."
Tôi ra dấu OK.
Chị Vương tức đến phát n/ổ.
Nhưng đột quỵ không thể trì hoãn, chậm một giây là có nguy cơ t/ử vo/ng.
Chị ta không còn cách nào khác, đành phải treo bà cụ từ cửa sổ xuống.
Đến khi đưa đến b/ệnh viện, vì chậm trễ quá lâu, mẹ chị ta được đưa thẳng vào ICU.
B/ệnh viện bảo chị ta ra quầy đóng trước tiền viện phí.
Chị Vương nhìn con số năm chữ số trên tờ hóa đơn, người đờ đẫn cả ra.
Đêm khuya chị ta gọi cho tôi một cuộc điện thoại.
"Lục Tiểu Trân, tất cả là tại cô tổ chức tang lễ cho ông nội, khiến mẹ tôi bị đột quỵ vào ICU, 3 vạn tệ viện phí này cô phải trả!"
6
Đây rõ ràng là tống tiền.
Tôi mặc kệ chị ta, cúp máy ngay lập tức.
Sáng hôm sau, cảnh sát đột nhiên tìm đến tôi.
"Chào cô, có phải là cô Lục Tiểu Trân không?"
"Hàng xóm của cô là Vương Thúy Hà báo án, nói cô dùng th/ủ đo/ạn m/ê t/ín d/ị đo/an để trả th/ù chị ta, khiến mẹ chị ta bị kinh sợ dẫn đến b/ệnh nặng, mời cô đến b/ệnh viện phối hợp làm rõ tình hình."
Cùng lúc đó, tôi nhận được tin nhắn đe dọa của chị Vương.
"Dám dùng mấy thứ bùa chú đó hại tôi, nếu mẹ tôi có mệnh hệ gì, cô cứ chuẩn bị ngồi tù cả đời đi!"
Tôi không vội cũng không gi/ận, thành thật đến b/ệnh viện phối hợp điều tra.
Chị Vương khóc lóc thảm thiết trước cửa ICU, xung quanh vây kín người xem.
Vừa nhìn thấy tôi, chị ta như thấy kẻ th/ù gi*t cha.
Chị ta túm lấy tay áo cảnh sát, vừa khóc vừa tố cáo.
"Đồng chí cảnh sát, chính là nó, chính nó đã hại mẹ tôi vào ICU!"
"Ông nội nó ch*t, nó bày vòng hoa dán câu đối ở lối đi, làm mấy thứ xúi quẩy đó."
"Còn tìm một tên thầy bói đến cửa nhà tôi giả thần giả q/uỷ, làm ch/áy cả tóc tôi, mẹ tôi chính là bị bùa chú của nó dọa cho đột quỵ!"
Vừa nói chị ta vừa mở ảnh tôi dán câu đối trước cửa cho cảnh sát xem.
Hoàn toàn không nhắc đến những hành vi phá hoại mà chị ta đã làm ở nhà tôi.
"Sáng nay mẹ tôi phát b/ệnh, lối đi bị chặn."
"Nó ở ngay đối diện, vậy mà không chịu phụ một tay, chỉ đứng nhìn tôi dọn đồ đạc ở lối đi."
"Nếu nó chịu giúp một tay, b/ệnh tình của mẹ tôi chắc đã không bị chậm trễ lâu như vậy!"
Chị Vương khóc lóc thê thảm, ai nhìn vào cũng thấy một dáng vẻ nạn nhân.
Những người qua đường không biết sự tình bắt đầu chỉ trỏ vào vẻ mặt bình thản của tôi.
"Nhìn cô gái này thanh tú thế kia, không ngờ tâm địa lại đ/ộc á/c như vậy."
"Người già đột quỵ là chuyện mạng sống, chậm trễ chính là hại người."
"Đúng vậy, hàng xóm láng giềng, sao có thể thấy ch*t không c/ứu?"
Chị Vương tranh thủ lấy lòng, cúi đầu trước cảnh sát và đám đông.
"C/ầu x/in mọi người làm chủ cho mẹ con tôi, nếu mẹ tôi có mệnh hệ gì, tôi cũng không sống nổi nữa!"
Cảnh sát nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm nghị.
"Cô Lục, tình hình mà cô Vương tố cáo có đúng sự thật không?"
"Có phải cô đã bày trò bùa chú trước cửa nhà, khiến mẹ cô ta bị kinh sợ dẫn đến đột quỵ?"
Tôi còn chưa kịp mở lời, chị Vương đã cư/ớp lời.
"Ảnh tôi chụp lại cả rồi, còn giả được sao? Nếu không phải nó làm mấy thứ linh tinh đó, mẹ tôi có bị dọa b/ệnh không?"
Cảnh sát trầm ngâm một lát, bảo tôi khai báo thành thật.
Nếu thật sự là tôi cố ý hại bà cụ vào ICU, thì tính chất sự việc sẽ khác hẳn.
Giọng tôi lạnh xuống.
"Đầu tháng ông nội tôi qu/a đ/ời, tôi dán câu đối tưởng niệm trước cửa nhà, đây là phong tục tang lễ bình thường."
"Nếu chị Vương cảm thấy tôi làm vậy không hợp quy định, hoàn toàn có thể phản ánh với khu dân cư, chứ không phải là cưỡng ép phá hoại."
"Ông nội tôi lúc còn sống thường xuyên giúp đỡ chị Vương, vậy mà chị ta đến chút hiếu tâm này cũng không cho tôi thực hiện, điều này có hợp lý không?"
Một loạt câu hỏi khiến tiếng bàn tán nhỏ dần.
Nhưng vẫn có những kẻ tự cho là chính nghĩa, chỉ tay vào tôi đầy vẻ hung hăng.
"Nhưng lúc mẹ người ta đột quỵ, cô chặn lối đi không giúp dọn, điều này cũng không hợp lý chút nào."
Tôi cười.
"Lối đi không phải do tôi chặn, và..."
"Tôi muốn giúp, nhưng chị Vương đã mang hết đồ đạc trong nhà chị ta ra chặn kín trước cửa nhà tôi, tôi không ra được."
Cảnh sát lập tức nhận ra vấn đề, hỏi lại một lần nữa.
"Ý cô là, đồ đạc chặn lối đi là của Vương Thúy Hà?"
7
Lời vừa dứt, bầu không khí trước cửa ICU thay đổi.
Đám đông vừa nãy còn chỉ trỏ tôi, giờ đồng loạt nhìn về phía chị Vương.
"Hóa ra là tự cô ta chặn đường sống của mẹ mình."
"Vậy mà còn trách người ta không giúp, cửa bị cô ta chặn kín rồi, giúp kiểu gì?"
"Đúng là vừa ăn cư/ớp vừa la làng, mẹ cô ta sinh ra đứa con gái như vậy cũng thật xui xẻo."
Những âm thanh này khiến mặt chị Vương lúc xanh lúc trắng.
Chị ta đột nhiên tăng âm lượng.
"Là đồ của tôi thì sao? Trọng tâm là mấy thứ bùa chú cô làm đấy!"
"Nếu không phải cô bày đồ người ch*t ở lối đi, còn tìm thầy bói đến làm phép."
"Mẹ tôi chính là bị tà thuật của cô dọa cho phát b/ệnh!"
Vừa nói chị ta vừa ngồi bệt xuống đất, hai tay đ/ập xuống sàn.
"Số tiền tiết kiệm cả đời của mẹ tôi, giờ phải đổ hết vào cái hố không đáy là ICU này."
"Hôm nay cô không trả tiền viện phí cho mẹ tôi, tôi sẽ không để cô về nhà!"
Tôi suýt chút nữa bị chị ta làm cho vấp ngã.
Đứng vững lại, tôi lạnh lùng nhìn ngược lại.
"Chuyện còn chưa điều tra rõ ràng đã ầm ĩ đòi tiền, tôi có thể kiện chị tội tống tiền."
Chị Vương giơ tay chỉ vào mũi tôi.
"Còn cần điều tra nữa à? Chính là cô dùng tà thuật hại tôi, lúc tôi dọn đồ thì tự nhiên bốc ch/áy, dọa mẹ tôi đột quỵ."
Cảnh sát nghi ngờ, bảo tôi giải thích về chuyện tà thuật.
Tôi lấy điện thoại ra, cho ông xem sơ đồ thiết kế lễ tang mà Hồ Tam gia đã vẽ.