Ngày hôm đó bà ấy bảo tôi để đồ lại, tôi cứ tưởng hoặc là bà ấy đem vứt, hoặc là đem b/án đồ cũ.
Không ngờ rằng, bà ấy giữ lại tất cả, còn khôi phục nguyên trạng như lúc tôi còn ở đó.
Bà ấy làm vậy vì cái gì chứ?
Là tình mẫu tử thức tỉnh muộn màng, hay vì tôi đã lớn, giá trị đối với bà ấy cao hơn?
Nằm lại trên chiếc giường một mét rưỡi này, tôi cảm thấy nhẹ nhõm từ tận đáy lòng.
Trong căn biệt thự của Vạn Chiêu Ý, tôi lúc nào cũng nơm nớp lo sợ làm hỏng thứ gì đó, vì thực sự làm hỏng một món là không đền nổi.
Tống Ngọc Phân nghèo, không m/ua nổi thứ gì đắt tiền, cũng chẳng đáng là bao, tôi có thể tùy ý làm gì thì làm.
Đang nghịch điện thoại, khung thông báo đột nhiên hiện lên một tin nhắn.
Là Vạn Chiêu Ý gửi đến.
【Lâm Tuyền Hàm, ta có thể hiểu được việc con bị những lời đường mật của Tống Ngọc Phân mê hoặc, bà ta không phải là bến đỗ tốt.】
【Năm đó ta làm vậy cũng là muốn rèn luyện tâm chí, lao lực gân cốt của con, tránh để con lớn lên thành một kẻ vô dụng.】
【Sự thật chứng minh, quyết định của ta là đúng, con quả nhiên là đứa khiến ta hài lòng nhất, không giống như kẻ vô dụng kia.】
Nhìn dòng tin nhắn cuối cùng, tôi sững người, rất nhanh đã đoán ra ẩn ý bên trong.
Không ngoài dự đoán, tôi có một anh chị em cùng cảnh ngộ.
Người đó cũng giống như tôi, vừa chào đời không lâu đã bị Vạn Chiêu Ý vứt bỏ trước cửa nhà người nhận nuôi mà bà ta đã chọn lựa kỹ càng.
Nhưng dù tôi có biết thì đã sao chứ.
Tôi là một đứa trẻ vị thành niên, không thể làm c/ứu thế chủ của ai cả.
Hai giờ rưỡi sáng, Tống Ngọc Phân đá/nh mạt chược về.
Tôi bật dậy, đẩy cửa phòng ngủ đi ra phòng khách.
"Còn tưởng mày đi rồi chứ," bà ấy lẩm bẩm.
"Theo tao thì chẳng có ngày lành đâu, nếu mày muốn quay lại thì vẫn còn kịp."
"Đợi tao ngủ dậy, nếu mày vẫn chưa đi, tao nói gì cũng sẽ không để mày đi nữa đâu."
Tôi siết ch/ặt ngón tay, ánh mắt kiên định nhìn bà ấy: "Con không phải con một, Vạn Chiêu Ý còn một đứa con nữa."
Tống Ngọc Phân không phải kẻ ngốc, bà ấy nhanh chóng phản ứng lại tôi đang nói gì.
"Mày muốn tao giúp mày tìm người à?"
"Tao rảnh rỗi quá không có việc gì làm, hay là có tâm h/ồn muốn làm c/ứu thế chủ?"
Tống Ngọc Phân là người sợ phiền phức, bà ấy từ chối là điều nằm trong dự đoán của tôi.
Tôi cũng không hiểu tại sao mình lại muốn tìm đứa trẻ đó.
Có lẽ là vì hồi nhỏ bị b/ắt n/ạt, nhìn thấy ai cũng có anh chị em chống lưng, còn tôi chỉ có một mình.
Khi đó tôi đã nghĩ, giá mà mình cũng có anh chị em thì tốt biết bao.
Nếu họ không bảo vệ được tôi, tôi cũng có thể bảo vệ họ.
Giờ lớn rồi, tôi càng muốn một câu trả lời.
Thời buổi này muốn tìm một người, nói đơn giản cũng đơn giản, nói khó khăn cũng khó khăn.
Vạn Chiêu Ý là người có m/áu mặt, đương nhiên sẽ không để mình dính vết nhơ, làm việc gì cũng cầu sự kín kẽ.
Báo cảnh sát không ổn, đăng tin tìm người trên mạng cũng không thực tế, dễ bị lộ.
Suy đi tính lại, chỉ có con đường thuê thám tử tư điều tra là đáng tin nhất.
Kiểm kê lại tiền tiết kiệm, chắc cũng đủ thuê một thám tử tư rồi.
Nói làm là làm, tôi đăng tin trên mạng, kết quả tìm đến toàn là kẻ b/án hàng hoặc l/ừa đ/ảo.
Trời vừa sáng, Tống Ngọc Phân hỏi tôi: "Sau khi tìm được đứa trẻ đó, mày định làm gì?"
Tôi suy nghĩ một chút rồi đáp: "Nếu môi trường sống của đứa trẻ đó rất tồi tệ, bà có thể chấp nhận đứa trẻ đó không?"
Tống Ngọc Phân bĩu môi: "Một đứa hai đứa đều ăn của tao mặc của tao, tao có còn sống nổi nữa không."
Tôi nói với bà ấy: "Con sẽ cố gắng ki/ếm tiền, sau này sẽ lo cho bà tuổi già."
Sắc mặt bà ấy dịu lại: "Đứa trẻ đó tao sẽ cho người đi tìm giúp mày, có tìm được hay không thì còn tùy vào số phận."
Tống Ngọc Phân đôi khi rất mềm lòng, bà ấy sẽ đáp ứng những yêu cầu tưởng chừng vô lý của tôi.
Tôi không hiểu bà ấy, bao gồm cả lý do tại sao năm đó bà ấy lại nhặt tôi về nhà.
Nếu thực sự vì chiếc vòng vàng, bà ấy hoàn toàn có thể chỉ lấy vòng, nhưng bà ấy đã nhặt tôi về, nuôi tận mười bảy năm.
Tôi đặt số tiền tiết kiệm lên bàn, đây là tiền tôi làm thêm, tiền thưởng từ các cuộc thi và cả tiền bà ấy cho.
"Nếu tiền không đủ thì bà bù thêm chút, sau này con sẽ trả lại gấp đôi cho bà."
Tống Ngọc Phân đếm tiền, tặc lưỡi: "Vẽ bánh cho tao ăn thì không ăn thua đâu."
Buổi tối, tôi làm một bàn đầy thức ăn.
Trong ngày đoàn viên này, tôi và Tống Ngọc Phân ngồi đối diện nhau.
"Có cần lì xì cho mày không?" bà ấy hỏi.
Tôi lắc đầu: "Vốn dĩ đã nghèo rớt mồng tơi rồi, giữ tiền lại đi."
Tống Ngọc Phân từng lì xì cho tôi, không nhiều, mỗi năm chỉ một tờ mười tệ.
Lấy lý do là thập toàn thập mỹ.
Nếu nói về keo kiệt, tôi không tìm ra người thứ ba keo kiệt hơn bà ấy.
Người keo kiệt nhất là bà ấy, người keo kiệt thứ hai là tôi.
Ăn cơm xong, tôi hỏi bà ấy: "Con cứ mặt dày ở cùng bà, đối tượng của bà có khó chịu không?"
Tống Ngọc Phân gắt gỏng: "Tao với ông ta chia tay rồi."
Chà, thế thì bà ấy phải vui chứ.
Trên thế giới này bớt được một người gh/ét bà ấy rồi.
Tống Ngọc Phân là người giữ lời, nói giúp tôi tìm người là thật sự nhờ người đi tìm.
Cùng lúc đó, Vạn Chiêu Ý cũng không ngồi yên.
Bà ta đến tận chỗ tôi làm thêm, chỉ đích danh muốn tôi phục vụ.
"Lâm Tuyền Hàm, con là người thông minh, biết làm thế nào là có lợi nhất cho mình."
"Theo cái mụ đàn bà đanh đ/á Tống Ngọc Phân đó, đời con coi như h/ủy ho/ại rồi."
Tôi chỉnh lại: "Cuộc đời là do mình tự sống, người ngoài chỉ có thể tham gia vào quyết định, không thể thay con đưa ra quyết định được."
Vạn Chiêu Ý đã quen với việc tự cho mình là đúng, không hiểu ý nghĩa câu nói này.
"Trên người con chảy dòng m/áu của ta, đây là sự thật con không bao giờ thay đổi được!"
Tôi không cho là đúng: "Vậy thì sao, con rất cảm ơn bà đã cho con sự sống, nhưng con cũng h/ận bà vì đã vứt bỏ con."
Bà ta gi/ận dữ đẩy cửa rời đi.
Tiếc cho bàn thức ăn ngon này, tôi đành đóng gói mang về nhà.
Tống Ngọc Phân biết tôi đi làm thêm, bà ấy không nói gì.
"Mày chắc là chỗ đồ ăn này sạch sẽ chứ?"
Những lúc nghèo hơn, bà ấy còn đi nhặt lá rau héo ở chợ, có bao giờ cân nhắc sạch hay không đâu.
Xem ra cuộc sống đang dần tốt lên rồi.
Tôi ăn một miếng sườn rang muối trước mặt bà ấy.
"Vạn Chiêu Ý đến gọi đấy, bà ta không ăn miếng nào, chắc là chê."
Tống Ngọc Phân tặc lưỡi: "Thế này mà cũng chê? Con nhóc thối, mày có phải hối h/ận rồi, muốn vứt bỏ tao để đi hưởng cuộc sống tốt đẹp rồi không."
Chuyện đâu lại vào đấy.
Nói xong chính bà ấy cũng thấy buồn cười.
"Đúng rồi, tìm được đứa trẻ đó rồi, là một cô bé, nhỏ hơn mày năm tuổi."
Khác với Tống Ngọc Phân, cha mẹ nuôi của Bối Linh đều là trí thức.
Vạn Chiêu Ý chắc là muốn làm một cuộc so sánh.
Xem đứa trẻ được nuôi bởi mụ đàn bà đanh đ/á và trí thức có gì khác biệt, hay là gen của bà ta ưu tú hơn.
Ban đầu cha mẹ nuôi của Bối Linh rất thích nó, nhưng sau đó mẹ nuôi sinh con gái, sự quan tâm dành cho nó ngày càng ít đi.
Đứa trẻ nhặt về và con ruột, đứa nào quan trọng hơn nhìn là biết ngay.
Bối Linh sống cuộc đời như một người vô hình, bị lờ đi đã trở thành chuyện cơm bữa.
Không có sự che chở của người lớn, bị b/ắt n/ạt là chuyện thường.
Trước mặt con gái của mẹ nuôi, nó luôn là đứa phải thỏa hiệp.
Mười hai tuổi, độ tuổi hoạt bát vui tươi, vậy mà nó sống như một cái x/ác không h/ồn.
Tống Ngọc Phân đột nhiên nói với tôi: "Tống Ân, mày có phải may mắn hơn nó nhiều không?"
"Con nhóc thối, lại giả c/âm giả đi/ếc à!"
Trong lòng tôi nghĩ, mẹ à, cảm ơn mẹ vì năm đó đã nhặt con về nhà.
Câu này tôi không thể nói với Tống Ngọc Phân, bà ấy sẽ đắc ý quên mình mất.
Hiểu được hoàn cảnh của Bối Linh, tôi mới biết Vạn Chiêu Ý tà/n nh/ẫn đến mức nào.
Trong mắt bà ta, đứa trẻ chỉ là vật thí nghiệm.
Tôi muốn bà ta phải trả giá.
Đây là Tống Ngọc Phân dạy tôi, một người làm sai việc thì phải gánh chịu hậu quả.
Lấy lý do muốn thoát khỏi Tống Ngọc Phân, tôi hẹn Vạn Chiêu Ý ra ngoài.
Bà ta cười khẩy: "Nhìn xem, cuối cùng chẳng phải vẫn phải c/ầu x/in ta giúp đỡ sao."
Tôi kìm nén cơn gi/ận hỏi bà ta: "Năm đó khi vứt bỏ con và Bối Linh, bà có từng hối h/ận không?"
"Con quả nhiên rất thông minh," Vạn Chiêu Ý thản nhiên nói: "Hai đứa là do ta sinh ra, ta có quyền quyết định sự đi ở của các con, vượt qua thử thách mới được ở lại, điều này rất công bằng."
Người ta nói rắn là loài m/áu lạnh, bà ta còn m/áu lạnh hơn cả rắn.
Chiếc điện thoại trong túi đã ghi lại tất cả những gì bà ta nói với tôi hôm nay.
Chào đón bà ta sẽ là gì đây?
Vạn Chiêu Ý và chồng là hôn nhân thương mại, vì không hợp quan điểm nên đã ly hôn năm năm trước.
Người như vậy cuối cùng rơi vào cảnh cô đ/ộc cũng chẳng có gì lạ.
Ban đầu đồng ý về cùng bà ta là muốn giảm bớt gánh nặng cho Tống Ngọc Phân.
Ai ngờ bà ta mới là người mẹ kế đ/ộc á/c đó.
Với sự đồng hành của Tống Ngọc Phân, tôi đã kiện Vạn Chiêu Ý.
Bà ta vẫn cao cao tại thượng cười nhạo chúng tôi không tự lượng sức mình, viển vông.
"Chỉ bằng các người mà cũng muốn lật đổ ta?"
"Lâm Tuyền Hàm, bây giờ con đổi ý nói là Tống Ngọc Phân ép buộc con kiện ta, ta có thể bỏ qua mọi chuyện."
Tôi thở dài: "Con tên là Tống Ân, cái tên bà đặt con không hề thích chút nào."
Đúng như Vạn Chiêu Ý nói, tỷ lệ thắng của cuộc chiến này bằng không.
Tống Ngọc Phân bùng lên ý chí chiến đấu, bà ấy mang tiền đi thuê vị luật sư gần như chưa từng thua cuộc.
Tôi lên mạng tra giá thuê ông ta, đắt thật.
Tống Ngọc Phân lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?
Dưới ánh mắt của tôi, bà ấy hất cằm: "Tao chẳng phải đã nói có ngày tao sẽ tiết kiệm đủ một triệu sao."
Bà ấy mới bốn mươi tuổi sao đã lú lẫn rồi.
Đây vẫn là Tống Ngọc Phân coi tiền như mạng đó sao?
"Bà ngốc à, chuyện này không liên quan đến bà, bà giúp con nhiều như vậy là đủ rồi."
Tống Ngọc Phân búng vào trán tôi.
"Con nhóc thối, ngoài mẹ mày ra, ai có thể giúp mày."
Tôi đưa bản ghi âm và kết quả xét nghiệm ADN cho luật sư, cùng với việc Bối Linh ra tòa làm nhân chứng.
Luật sư của Vạn Chiêu Ý nói rằng Tống Ngọc Phân tẩy n/ão tôi, bà ấy muốn ngồi mát ăn bát vàng.
"Một đứa trẻ được nuôi bởi mụ đàn bà đanh đ/á, phẩm hạnh có thể tốt đến đâu chứ?"
"Nếu tiếp tục để nó sống cùng mụ đàn bà đanh đ/á này, đời nó coi như h/ủy ho/ại."
Đúng là có tài đổi trắng thay đen.
Tôi vô cảm nói: "Nếu không phải bà ta vứt bỏ con và Bối Linh, con sẽ không bị một mụ đàn bà đanh đ/á nuôi lớn, Bối Linh cũng sẽ không sống trong u uất."
Vạn Chiêu Ý biện hộ: "Ta chẳng phải muốn để các con lớn lên thành người ưu tú sao, không trải qua gian khổ sao mà trở nên ưu tú được?"
"Hơn nữa, con ưu tú như vậy chẳng phải nhờ phúc gen của ta sao, con không biết ơn ta thì thôi, còn liên kết với người ngoài kiện ta!"
Tôi tức đến bật cười: "Con ưu tú hay không không liên quan đến gen của bà, chỉ liên quan đến Tống Ngọc Phân."
Tống Ngọc Phân là ai?
Là mẹ nuôi của tôi, người mẹ tôi đã gọi suốt mười bảy năm.
Bà ấy thích ch/ửi thề, coi tiền như mạng, tính toán chi li, nổi gi/ận lên như một mụ đàn bà đanh đ/á.
Nhưng đôi khi, bà ấy trong mắt tôi giống một nữ tướng bách chiến bách thắng hơn.
Lần này cũng không ngoại lệ, Tống Ngọc Phân đá/nh thắng thay tôi.
Tuy hình ph/ạt dành cho Vạn Chiêu Ý không nặng, nhưng bà ta đã trải qua một cú sốc xã hội, điều này đối với kẻ sĩ diện như bà ta là một đò/n giáng nặng nề.
Câu cuối cùng tôi nói với Vạn Chiêu Ý là: "Tha lỗi cho con, con chỉ muốn có một mái nhà."
Nơi có bà ta không phải là nhà.
Cha mẹ nuôi của Bối Linh nghe có người nhận nuôi, không chút do dự liền vứt nó cho chúng tôi.
Thành thật mà nói, tôi thấy rất có lỗi với Tống Ngọc Phân.
Gánh nặng chưa giảm bớt cho bà ấy, lại còn tăng thêm.
Tống Ngọc Phân nghiến răng: "Sau này mày không lo cho tao tuổi già thì biết tay, tao làm m/a cũng không tha cho mày."
Sau này tôi mới biết, bà ấy đến làm bảo mẫu cho tôi là vì Vạn Chiêu Ý muốn kiểm tra xem tôi còn lưu luyến bà ấy không.
Bà ấy một lòng muốn tôi có cuộc sống tốt đẹp nên cứ diễn mãi, làm tôi gh/ét bà ấy.
Cho đến khi vô tình nghe Vạn Chiêu Ý nói ra sự thật về việc tôi bị vứt bỏ, bà ấy không muốn diễn nữa, bà ấy chỉ muốn đưa tôi về nhà.