Tôi trả lời từng câu hỏi một, cuối cùng, buổi tư vấn cũng kết thúc.
Mẹ tôi giành lấy quyền hỏi về tình trạng của tôi trước, giọng bà hơi r/un r/ẩy.
"Bác sĩ, có phải con gái tôi bị b/ệnh không?"
Tuy nhiên, bác sĩ ngập ngừng một lúc rồi mới lên tiếng: "Tư duy logic của cô Trần Hà rất rõ ràng, khả năng nhận thức hoàn thiện. Xét trên góc độ chuyên môn, cô ấy không biểu hiện các triệu chứng điển hình của b/ệnh t/âm th/ần."
Không khí đông cứng lại trong chớp mắt.
Bố tôi có chút khó tin.
"Bác sĩ, có phải bà nhầm lẫn gì không? Con bé trước đây từng ôm con nhà người ta rồi bảo đó là con mình, còn..."
Ông ấy còn muốn nói thêm gì đó.
Nhưng điện thoại của tôi lại vang lên không đúng lúc, kết quả xét nghiệm ADN đã có!
Tim tôi đ/ập mạnh, m/áu dồn lên n/ão.
Đến rồi!
Sự thật đến rồi!
Tôi nín thở, nhấn mở tệp tin đó.
Sau khi nhìn thấy kết quả, nụ cười trên mặt tôi cứng đờ.
Kết quả cho thấy, tôi và D/ao D/ao có 99% qu/an h/ệ huyết thống mẹ con, còn tôi và Tiểu Vũ không có qu/an h/ệ mẹ con về mặt sinh học.
Một màn kịch, dù cả nhà có diễn cùng tôi, thì bác sĩ cũng không thể làm giả.
Càng không thể nào cả b/ệnh viện cùng hùa vào nói dối.
Chân tôi bủn rủn, ngã quỵ xuống đất.
Mẹ đỏ hoe hốc mắt kéo tôi từ dưới đất dậy: "Tiểu Hà, đừng nghĩ nhiều nữa, về nhà sống tốt với Lý Sâm đi."
"Chúng ta có b/ệnh thì chữa."
"Con nhìn xem, con vẫn còn D/ao D/ao mà."
"Mẹ."
D/ao D/ao chớp chớp mắt, vươn tay ôm ch/ặt lấy tôi.
Con bé nói: "D/ao D/ao yêu mẹ nhất."
Tại sao tất cả mọi người đều phủ nhận sự tồn tại của Nhạc Nhạc?!
Nếu không phải tôi đã phát hiện ra bí mật đó ở nhà bố mẹ...
Có phải họ sẽ ch*t cũng không chịu thừa nhận!
Tôi nghiến răng, lấy ra bằng chứng cuối cùng từ trong túi.
Đó là một cuốn sổ hộ khẩu.
Mẹ tôi là chủ hộ.
Tôi nhớ ra rồi, khi sinh Nhạc Nhạc, tôi và Lý Sâm vẫn chưa m/ua nhà, nên Nhạc Nhạc được đăng ký dưới tên mẹ tôi.
Tôi r/un r/ẩy đôi tay, nhìn về phía bố mẹ.
"Hộ khẩu của Nhạc Nhạc nằm dưới tên mẹ tôi! Nếu Nhạc Nhạc căn bản không tồn tại, thì đây là cái gì?"
Ở trang thứ ba dưới cuốn sổ hộ khẩu, chính là tên của Nhạc Nhạc!
Con trai tôi tên là Lý Nhạc!
Nghe vậy, tất cả mọi người lập tức sững sờ.
Ánh mắt mẹ tôi láo liên, định cư/ớp lấy cuốn sổ hộ khẩu nhưng bị tôi né được.
"Bố mẹ! Còn cả mọi người nữa, tại sao cứ phải lừa dối con?"
Nước mắt tôi trào ra.
"Bây giờ con chỉ muốn gặp con trai con thôi."
Thế nhưng mẹ tôi r/un r/ẩy đôi tay, muốn nói lại thôi.
"Nhưng Tiểu Hà, con nhìn kỹ lại đi, Nhạc Nhạc... ba năm trước đã mất rồi."
Ầm một tiếng, đầu óc tôi n/ổ tung.
đ/au đầu như búa bổ.
Trên dòng đó của sổ hộ khẩu ghi rõ ràng: Lý Nhạc, đã ch*t.
Tôi đỏ mắt nhìn mẹ: "Sao có thể chứ?"
Tôi khóc lóc nói với mẹ trong sự hỗn lo/ạn: "Trước khi con đưa Nhạc Nhạc đến trường mẫu giáo con bé vẫn còn ở đó, mẹ à, chính tay con đưa con đến trường mà."
"Mẹ đừng tưởng ngụy tạo cái ch*t là có thể tiếp tục lừa con."
Tôi nhìn bà, nắm ch/ặt lấy tay áo bà.
"Sao có thể nhẫn tâm bỏ rơi Nhạc Nhạc như vậy? Mẹ quên rồi sao? Nó là đứa thích mẹ nhất mà."
Tôi mong chờ mẹ có thể nói cho tôi biết, rốt cuộc Nhạc Nhạc đã đi đâu.
Nhưng trong đáy mắt bà chỉ còn lại sự đ/au đớn.
Mẹ nghẹn ngào lên tiếng: "Con gái à, Nhạc Nhạc thật sự ch*t rồi."
Bố cũng nói: "Nhạc Nhạc mất từ lâu rồi."
"Không thể nào!"
Tôi đỏ hoe hốc mắt.
Không thể tin được là đến giờ họ vẫn tiếp tục lừa dối tôi.
Tôi quay đầu chạy về nhà, nhưng bị bố mẹ chặn lại.
Họ bảo tôi bình tĩnh lại, lời lẽ còn suy sụp hơn cả tôi: "Bố mẹ chỉ sợ con lại kích động như bây giờ nên mới không dám nói cho con biết."
"Nhạc Nhạc, ba năm trước đã gặp t/ai n/ạn xe cộ mà mất rồi."
Bố mẹ kể cho tôi nghe, Nhạc Nhạc gặp t/ai n/ạn trên đường tôi đưa con đến trường, chiếc xe hơi đã cán trực tiếp qua người thằng bé.
Khiến con t/ử vo/ng tại chỗ.
Còn tôi sau khi tận mắt chứng kiến con trai ra đi, kể từ ngày đó đã mắc chứng hoang tưởng.
Ngày nào cũng thẫn thờ, dù Lý Sâm có nói gì tôi cũng không nghe thấy.
Tôi không thể làm việc.
Không thể sống tiếp.
Chỉ muốn đi theo con trai, ch*t quách cho xong.
Tôi từng thử uống th/uốc, tr/eo c/ổ, c/ắt cổ tay.
Sau khi bố mẹ phát hiện ra những ý nghĩ nguy hiểm đó, mẹ luôn khóc.
"Con đi rồi thì chúng ta phải làm sao? Sao con có thể ích kỷ như vậy?"
"Trần Hà, bố và mẹ chỉ có mình con là con gái, mạng của con không phải của riêng con!"
"Bố mẹ c/ầu x/in con, đừng làm chuyện dại dột, hãy nghĩ đến gia đình, nghĩ đến chồng con, con ch*t thì có xứng với chúng ta không?"
Họ bắt đầu giam lỏng sự tự do của tôi.
Không cho tôi ra ngoài, chỉ cho phép tôi ở trong phòng.
Tất cả những vật dụng nguy hiểm đều biến mất khỏi ngôi nhà này.
Cho đến một ngày, tôi thường xuyên buồn nôn.
Cảm giác gh/ê cổ muốn ói.
Tôi mới phát hiện ra mình lại mang th/ai.
Lý Sâm ôm ch/ặt lấy tôi: "Vợ à, sau này chúng ta sống tốt với nhau nhé, được không?"
"Coi như vì đứa trẻ trong bụng, biết đâu đó lại là Nhạc Nhạc đầu th/ai."
Tôi bắt đầu ăn uống đúng giờ, nhận tư vấn và điều trị tâm lý đúng giờ.
Dần dần, tôi quên mất chuyện Nhạc Nhạc gặp t/ai n/ạn.
Quên mất mình còn có một đứa con gái tên D/ao D/ao.
Tôi chỉ nhớ rằng, Nhạc Nhạc của tôi vẫn luôn ở bên cạnh mình.
Suy nghĩ trở về thực tại, khóe miệng tôi gắng gượng kéo lên một nụ cười.
Mẹ r/un r/ẩy nhìn tôi: "Tiểu Hà, giờ con đã nhớ lại rồi, sau này đừng nghĩ đến Nhạc Nhạc nữa, con vẫn còn D/ao D/ao mà."
"D/ao D/ao bây giờ cũng đi học mẫu giáo rồi, chính là lúc cần tình thương của mẹ nhất."
D/ao D/ao nhà tôi bây giờ đã ba tuổi.
Vậy nghĩa là Nhạc Nhạc đã đi được ba năm rồi.
Tôi không nói gì, lặng lẽ trở về nhà, vô cùng bình tĩnh.
Hàng xóm vẫn cười chào hỏi tôi: "Mẹ D/ao D/ao, cô về rồi đấy à."
"Mẹ chồng tôi mới trồng ít ớt ăn không hết, cô lấy ít về nhé."
Thím Lý hàng xóm nhìn tôi: "Mẹ D/ao D/ao, hôm nay về sớm thế."
Lòng tôi rối bời.
Chợt nhớ ra những người hàng xóm này là những người mới chuyển đến.
Họ căn bản chưa từng gặp Nhạc Nhạc.
Lý Sâm bế D/ao D/ao, lặng lẽ đi theo sau tôi.
Cho đến khi về đến nhà, tôi quay người chạy vào phòng ngủ, lôi ra một chiếc hộp từ sâu trong tủ quần áo.
Tôi r/un r/ẩy mở hộp, bên trong chỉ có vài món quần áo nhỏ và một chiếc hũ đựng tro cốt bé xíu.
Chiếc hũ đó, tôi từng không dám chạm vào, chỉ nhìn một cái thôi cũng thấy đ/au lòng.
Nhưng hôm nay, tôi như bị m/a xui q/uỷ khiến mà bưng nó ra.
"Vợ à, em định làm gì vậy!"
Lý Sâm bế D/ao D/ao đang khóc lóc chạy vào, thấy hũ tro cốt trong tay tôi, sợ đến h/ồn bay phách lạc.
Tôi không để ý đến anh.
Tôi giơ hũ tro cốt lên, cân nhắc trong tay.
Nhẹ quá.
Nhẹ đến mức không giống như tro cốt của một đứa trẻ.
Một suy đoán táo bạo hiện lên trong đầu tôi.
Tim tôi đ/ập nhanh hơn, theo bản năng giơ tay ném mạnh xuống đất.
"Đừng! Dừng tay lại!"
Lý Sâm sợ hãi hét lên.
Nhưng tôi đã không còn nghe thấy gì nữa.
Tôi hít một hơi thật sâu, đ/ập mạnh hũ tro cốt xuống đất!
Chiếc hũ sứ vỡ tan tành.
Không có bụi phấn màu xám trắng bay lên như tưởng tượng.
Thứ vương vãi trên đất lại là một đống vụn đ/á màu xám trắng.
Căn phòng im phăng phắc.
Tôi ngây người nhìn đống vụn đ/á trên đất, đầu óc trống rỗng.
Lý Sâm cũng sững sờ, có chút không tin nổi.
"Đây... là cái gì."
"Tro cốt của Nhạc Nhạc đâu rồi?!!"
Tôi không nói gì.
Trong đầu chợt nhớ lại câu nói cuối cùng của bác sĩ hôm nay.
Bà ấy nói: "Những gì nghe thấy, nhìn thấy, chưa chắc đã là sự thật."
Cơ thể tôi bắt đầu run lên không kiểm soát được.
Tôi nắm lấy tay chồng hỏi anh: "Chồng có tin em không?"
Anh đỏ mắt gật đầu.
"Chúng ta bị lừa rồi, tất cả chúng ta đều bị lừa rồi."
Tôi hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói: "Nhạc Nhạc của em không ch*t, chắc chắn thằng bé bị bố mẹ em giấu đi rồi."
Khi nói ra câu này, giọng tôi khàn đặc, toàn thân lạnh buốt.
Tôi không biết tại sao bố mẹ lại làm như vậy, nhưng tôi biết, cứ lén lút đi theo họ!
Nhất định sẽ tìm được con trai tôi!
Lý Sâm lái xe ra ngoài, tôi ngồi ghế phụ.
Đợi đến tận hai giờ chiều, thấy bố mẹ tôi lái xe về hướng núi sau quê.
Chúng tôi lặng lẽ bám theo.
Trong suốt hành trình, tim tôi đ/ập thình thịch, chỉ sợ sơ sẩy một chút là bị bố mẹ phát hiện.
Lại mất đi tin tức của Nhạc Nhạc.
Tôi nín thở tập trung, xe chạy không biết bao lâu cuối cùng cũng dừng lại, khoảnh khắc ngẩng đầu lên, đồng tử tôi co rút mạnh.
Trong căn nhà nhỏ không xa, tôi thực sự đã nhìn thấy con trai mình!
Đó chắc chắn là Nhạc Nhạc.
Thằng bé cao hơn, g/ầy hơn.
Tôi lao xuống xe, ôm ch/ặt lấy con trai mình.
"Nhạc Nhạc, là mẹ đây, là mẹ đây!"
Lý Sâm cũng vội vàng bước nhanh từ trên xe xuống, r/un r/ẩy ôm lấy tôi và Nhạc Nhạc.
Đây là lần đầu tiên anh khóc nức nở trước mặt tôi.
Như thể đang nâng niu một báu vật vừa tìm lại được sau khi đá/nh mất.
Chỉ có bố mẹ là mặt c/ắt không còn giọt m/áu, ấp úng đứng tại chỗ không biết làm sao.
"Tại sao mọi người lại ở đây?!!"
Mẹ vẫn muốn bao biện: "Con gái à, con nhận nhầm rồi, nó không phải Nhạc Nhạc."
Tôi muốn đưa Nhạc Nhạc về nhà.
Nhưng bị Nhạc Nhạc đẩy ra, thằng bé đỏ mắt gầm lên với chúng tôi: "Các người không phải bố mẹ tôi! Tôi gh/ét các người! Tôi h/ận các người!"
Trong khoảnh khắc, tim tôi đ/au như bị vạn mũi kim đ/âm.
Tôi đầm đìa nước mắt hỏi Nhạc Nhạc: "Tại sao không muốn về nhà với mẹ?"
"Mẹ nhớ con lắm mà."
Nhạc Nhạc bĩu môi, nắm ch/ặt tay.
Thằng bé vừa định nói gì đó thì bị mẹ tôi vội vã quát bảo về nhà.
"Chuyện của người lớn trẻ con đừng có xen vào, mau về đi."
Nhạc Nhạc muốn nói lại thôi.
Mẹ tôi lại cảnh cáo nó: "Nhạc Nhạc, con không nghe lời à? Con quên bà ngoại đã dặn con thế nào rồi sao?"
Nhạc Nhạc im lặng, ngoan ngoãn đi vào trong.
Tôi suy sụp chặn nó lại: "Con trai, đừng đi!"
"Là mẹ không trông nom con cẩn thận khiến con gặp t/ai n/ạn, tất cả là lỗi của mẹ, c/ầu x/in con hãy về nhà với mẹ đi."
Lý Sâm đỏ hoe đuôi mắt: "Nhạc Nhạc, bố mẹ đều rất nhớ con."
Nhạc Nhạc quay ngoắt đầu lại, không kìm được cơn gi/ận và nỗi uất ức trong lòng: "Các người nói dối, ông bà ngoại nói chính các người đã bỏ rơi tôi! Là các người không muốn nhận tôi!"
"Nếu không phải ông bà ngoại không rời bỏ mà chăm sóc tôi, tôi đã ch*t từ lâu rồi."
Tôi đột ngột ngẩng đầu lên.
Toàn thân r/un r/ẩy mà bất lực.
Tôi không ngờ, bố mẹ mình lại nói với đứa trẻ như vậy.
"Họ còn nói gì với con nữa?!!"
Bố tôi vội vàng quát lên: "Đừng nói bậy, không có chuyện đó đâu."
"Trần Hà, tao là bố mày đấy, mày cứng cánh rồi nên theo dõi tao à?!!"
"Không theo dõi ông, sao tôi biết được kẻ tiểu nhân thâm hiểm đứng sau lưng lại chính là bố mẹ mình!"
Bố tôi tức gi/ận vung tay định đá/nh tôi, nhưng bị Lý Sâm chặn lại.
Tôi lại nghiêm giọng nói: "Nhạc Nhạc, con nghe bố mẹ nói đây, chúng ta chưa bao giờ bỏ rơi con, là họ nói con đã ch*t rồi, giấu con đi!"
"Bố mẹ luôn yêu con."
Nói đến câu này, tôi không còn đứng vững được nữa, đầu óc quay cuồ/ng.
Đổ ập về phía sau.
"Mẹ ơi!"