Chồng tôi đón góa phụ của b/ệnh nhân về nhà chăm sóc.
“Vãn Thanh vừa mất chồng, tôi là bác sĩ, tôi phải có trách nhiệm với cô ấy.”
Lần này, tôi không khóc cũng không làm lo/ạn.
Lặng lẽ thu dọn hành lý, tôi dắt con gái rời khỏi nhà ngay lập tức. “Vãn Thanh một mình nuôi con không dễ dàng, chúng tôi dọn ra ngoài, để tránh làm phiền anh chăm sóc mẹ con cô ấy.”
Con gái tôi thi đạt hạng nhất.
Thẩm Nghiễn Từ đến căn nhà trọ m/ua cho con bé một con thú bông Capybara khổng lồ.
Con trai của Lâm Vãn Thanh khóc lóc đòi bằng được.
Con gái tôi bình tĩnh ôm con thú bông đưa cho cậu bé, “Ba nói, mình là chị, nên nhường nhịn em trai.”
Thẩm Nghiễn Từ cảm thấy hài lòng vì sự hiểu chuyện của con gái.
Nhưng dần dần, anh ta lại phát hiện ra.
Tôi dường như không còn yêu anh ta nữa, con gái cũng không còn quấn quýt lấy anh ta như trước.
Chỉ vì ở kiếp trước, khi Thẩm Nghiễn Từ đang cùng cặp mẹ con kia ăn bữa tối dưới ánh nến trong phòng ấm.
Thì hai mẹ con tôi vì anh ta từ chối nghe điện thoại, đã cùng nhau bỏ mạng trên con phố đầy tuyết rơi.
Sau khi trọng sinh, tôi và con gái không tranh giành nữa, cũng không đoạt lấy nữa.
Nhưng vĩnh viễn không còn cần đến Thẩm Nghiễn Từ nữa.
………………
Thẩm Nghiễn Từ vừa đưa mẹ con Chu Vãn Thanh đi.
Con gái đã nhíu đôi mày nhỏ, chán gh/ét nói: “Mẹ, sau này đừng để hai mẹ con đó đến nữa.”
“Tốt nhất là ba cũng đừng đến.”
“Họ không đến làm phiền, con còn có thể vui vẻ ăn mừng việc con đứng đầu khối.”
Tim tôi thắt lại.
Nắm lấy bàn tay nhỏ bé của con gái, tôi nói: “Vậy chúng ta dọn đi xa hơn nữa nhé, để họ vĩnh viễn không thể làm phiền chúng ta được nữa.”
Tôi lại thu dọn hành lý một lần nữa.
Rời khỏi căn nhà trọ từng là tổ ấm tạm bợ này.
……
Kiếp trước.
Vì không thể c/ứu sống được chồng của Lâm Vãn Thanh, Thẩm Nghiễn Từ đã đón góa phụ của người quá cố về nhà ngay trong đêm hôm đó.
“Tôi là bác sĩ, nhưng không thể c/ứu được b/ệnh nhân, tôi có lỗi với mẹ con cô ấy.”
“Từ nay về sau, chăm sóc tốt cho họ là trách nhiệm của tôi.”
“Cô là vợ tôi, phải biết nhường nhịn họ một chút……”
Để mẹ con Lâm Vãn Thanh ở cho thoải mái, Thẩm Nghiễn Từ đuổi mẹ con tôi xuống tầng hầm.
Tầng hầm ẩm ướt, lạnh lẽo, đâu đâu cũng là nấm mốc.
Chẳng bao lâu sau, con gái tôi đổ b/ệnh.
Tôi đưa con bé đến b/ệnh viện.
Thẩm Nghiễn Từ lại thong dong trong phòng b/ệnh đặc biệt, từng thìa từng thìa đút cơm cho con trai Lâm Vãn Thanh.
Tôi quỳ xuống c/ầu x/in Thẩm Nghiễn Từ c/ứu con gái.
Thẩm Nghiễn Từ lại lạnh mặt quát tháo: “Cô tưởng b/ệnh viện là nhà chúng ta mở ra chắc?”
“Bây giờ giường b/ệnh khan hiếm, bác sĩ đều rất bận, không phải cứ nói chữa là chữa được ngay!”
Tôi nhìn gương mặt tái nhợt của con gái.
đi/ên cuồ/ng gào thét: “Vậy tôi đưa con bé đến b/ệnh viện khác chữa.”
Thẩm Nghiễn Từ tức gi/ận kéo mạnh lấy tôi.
“Cô đi/ên rồi à?”
“Tôi là bác sĩ, mà cô lại đi tìm người khác chữa b/ệnh cho con gái tôi, cô để người trong ngành nhìn tôi thế nào đây!”
Đúng lúc này.
Lâm Vãn Thanh từ trong phòng b/ệnh chạy ra.
Người vừa nãy còn cười nói hớn hở, phút chốc đã nặn ra nước mắt.
“Chị, xin lỗi chị, sau khi cha của Thần Thần qu/a đ/ời, thằng bé luôn rất buồn, nên cứ quấn lấy Nghiễn Từ.”
“Đều là lỗi của chúng ta.”
Chưa đợi tôi lên tiếng.
Cô ta lại quay đầu, nước mắt lưng tròng nhìn Thẩm Nghiễn Từ: “Nghiễn Từ, Thần Thần nói thằng bé thấy không khỏe.”
“Hôm nay anh có thể ở lại với thằng bé nhiều hơn một chút không……”
Thẩm Nghiễn Từ trừng mắt nhìn tôi đầy oán h/ận.
“Được, tôi về ngay đây.”
Thẩm Nghiễn Từ đồng ý.
Sau đó, bất chấp sống ch*t của con gái tôi, anh ta trực tiếp nh/ốt tôi vào văn phòng của anh ta.
“Tịch Tịch lớn thế này rồi, sức khỏe cũng luôn tốt, chữa muộn một chút cũng không sao.”
“Đợi tôi ở bên Thần Thần xong rồi quay lại khám cho con bé.”
Anh ta buông lời đó.
Rồi chạy đi ăn bữa tối dưới ánh nến trong phòng b/ệnh cùng gia đình Lâm Vãn Thanh.
Cho đến khi hai mẹ con họ đều đã ngủ say.
Anh ta mới nhớ đến mẹ con tôi.
Tôi quỳ rạp dưới đất c/ầu x/in anh ta.
C/ầu x/in anh ta thả tôi đi.
Anh ta lạnh mặt nói: “Cô muốn làm gì thì làm.”
“Thần Thần hôm nay rất bám người, lỡ nửa đêm tỉnh dậy thấy tôi không có ở đó, thằng bé lại khóc.”
“Tôi phải quay lại ở bên nó, thực sự không có thời gian chữa b/ệnh cho Tịch Tịch.”
“Nhưng tôi cảnh cáo cô, không được chữa cho nó ở b/ệnh viện của chúng tôi.”
“Tôi không muốn rước lấy điều tiếng gì đâu.”
Tôi chẳng còn bận tâm đến việc trách móc gì nữa.
đi/ên cuồ/ng ôm con gái chạy đến b/ệnh viện khác.
Nhưng vừa chạy ra khỏi cổng b/ệnh viện.
Nhịp thở của con gái đã dừng lại trên con phố đầy tuyết rơi.
Và đúng lúc này.
Một chiếc xe sang mất lái trên mặt đường đầy tuyết lao thẳng vào chúng tôi……
Hai mẹ con tôi, cùng bỏ mạng trên đường phố.
Giờ nghĩ lại.
Tôi thậm chí còn cảm thấy biết ơn chiếc xe mất lái kia.
Ít nhất khi đó.
Nó đã kết thúc nỗi đ/au sống không bằng ch*t khi mất con của tôi trong chớp mắt!
Nay sống lại một đời.
Cái ch*t và sự tuyệt vọng của kiếp trước vẫn luôn vây quanh tâm trí.
Tôi tuyệt đối sẽ không để bản thân và con gái đi vào vết xe đổ đó nữa.
2
Tôi đưa con gái Tịch Tịch dọn đến khu chung cư cũ ở ngoại ô.
Nơi này tuy xa trường học của Tịch Tịch một chút.
Nhưng đi lại rất thuận tiện.
Tôi dùng số tiền tiết kiệm ít ỏi dọn dẹp căn phòng nhỏ đơn giản.
Lại m/ua cho Tịch Tịch một chiếc bàn học nhỏ.
Nhìn bóng lưng con gái ngồi trước bàn học chăm chỉ làm bài.
Trái tim treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng hạ xuống được một chút.
Nhưng sự bình yên này chẳng duy trì được mấy ngày, Thẩm Nghiễn Từ đã tìm đến.
Ngày hôm đó, tôi vừa đón Tịch Tịch tan học về.
Đã thấy xe của Thẩm Nghiễn Từ đỗ ở cổng chung cư.
Anh ta mặc áo blouse trắng, bảng tên trước ngựk vẫn chưa tháo xuống.
Thấy chúng tôi, trên mặt anh ta lộ vẻ thiếu kiên nhẫn mà tôi đã quá quen thuộc.
Anh ta quát tháo tôi: “Tô Thanh Nguyên, cô đã làm lo/ạn đủ chưa hả?”
“Dọn nhà tại sao không nói với tôi? Cô có biết tôi tìm hai mẹ con cô bao lâu không?”
Tịch Tịch theo bản năng trốn sau lưng tôi.
Tôi che chở con gái phía sau, lạnh lùng nhìn anh ta: “Chúng tôi dọn đến đâu, liên quan gì đến anh?”
“Bác sĩ Thẩm, phiền anh tránh ra.”
Thẩm Nghiễn Từ cao giọng hơn một chút: “Không liên quan?”
“Tôi là ba của Tịch Tịch, tại sao cô không cho tôi gặp con bé?”
“Còn nữa, cái nơi rá/ch nát này là chỗ nào cô đưa con bé đến ở vậy!”
“Nếu truyền ra ngoài, người ta lại tưởng tôi ng/ược đ/ãi vợ con đấy.”
Lời nói của anh ta khiến dạ dày tôi cuộn lên một trận.
Kiếp trước lúc chúng tôi ở tầng hầm ẩm mốc, anh ta đâu có thấy môi trường tệ.
Giờ lại ra vẻ đạo mạo, đóng vai người cha nhân từ gì chứ!
Tôi kh/inh bỉ lườm anh ta một cái: “Tôi làm vậy chẳng phải là để không làm phiền đến gia đình anh sao?”
Thẩm Nghiễn Từ nhìn chằm chằm tôi với vẻ lạnh lùng.
Dùng giọng điệu khiển trách: “Cô có thể đừng ng/u dốt như vậy được không?”
“Lúc trước tôi không c/ứu được chồng của Vãn Thanh, đó là tôi n/ợ cô ấy!”
“Vãn Thanh một mình nuôi con, cô có nghĩ đến cô ấy khó khăn thế nào không?”
“Tôi giúp cô ấy thì tôi sai ở đâu!”
“Cô là vợ của bác sĩ, chẳng lẽ không thể bao dung một chút sao? Chẳng lẽ không thể hiểu cho tôi một chút sao?”
Tôi cau mày, lớn tiếng gào lên: “Thẩm Nghiễn Từ, anh nói dối nhiều quá đến mức chính mình cũng tin rồi à?”
“Người anh không c/ứu được còn nhiều lắm, sao cứ phải mang họ về?”
“Hơn nữa tôi đã nhường nhà cho cô ta, nhường cả chồng cho cô ta, chẳng lẽ vẫn chưa đủ bao dung sao?”
“Nếu anh chưa m/ù, làm ơn mở đôi mắt chó của anh ra mà nhìn kỹ, giờ ai mới là người đang một mình nuôi con!”
Thẩm Nghiễn Từ sững người.
Nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh: “Cô với Vãn Thanh có thể giống nhau sao? Chồng cô ấy mất rồi!”
“Nhưng tôi vẫn còn đây mà? Tôi thấy cô chỉ là quen thói vô lý gây sự thôi!”
Tôi kh/inh bỉ thốt lên một tiếng “hừ”.
Nghĩ thầm, tình cảnh của tôi lúc này còn chẳng bằng người đã mất chồng.
Thẩm Nghiễn Từ lấy từ trong cặp da ra một túi giấy đưa đến: “Đây là socola nhập khẩu tôi m/ua cho Tịch Tịch.”
“Ngày mai cô dọn về cùng con bé, mẹ con Vãn Thanh ở phòng ngủ chính, các người ở phòng ngủ phụ, thế này là được rồi chứ?”
3
Tôi liếc nhìn cái túi giấy kia, nhận ra ngay lập tức.
Ngày hôm qua tôi đi siêu thị m/ua đồ ăn.
Đã tận mắt thấy anh ta đưa mẹ con Lâm Vãn Thanh vào khu đồ ăn vặt nhập khẩu.
Thần Thần khóc lóc đòi socola và xe đồ chơi phiên bản giới hạn.
Thẩm Nghiễn Từ chẳng nói chẳng rằng m/ua hết.
Còn túi socola trong tay anh ta, chính là túi mà Thần Thần đã x/é bao bì, rồi chê không ngon.
Tiện tay vứt trên kệ hàng.
“Không cần đâu.”
Tôi đưa tay đẩy cái túi giấy của anh ta ra: “Chúng tôi không cần đồ của anh, càng không cần căn phòng ngủ phụ đó!”
Sắc mặt Thẩm Nghiễn Từ hoàn toàn trầm xuống: “Tô Thanh Nguyên, cô đừng có không biết tốt x/ấu!”
“Tôi có lòng đến tìm hai người, cô lại thái độ này?”
“Vãn Thanh nói đúng, tôi chính là quá nuông chiều cô rồi!”
Tôi còn chưa kịp phản bác.
Đã thấy Lâm Vãn Thanh ôm Thần Thần từ trên xe bước xuống.
“Chị Thanh Nguyên, chị đừng gi/ận.”
Cô ta bước nhanh đến bên cạnh tôi, nhỏ giọng nói: “Nghiễn Từ cũng là lo cho hai mẹ con chị thôi.”
“Chị dẫn Tịch Tịch ở đây bất tiện thế nào chứ, hay là về cùng chúng tôi đi.”
Đó là nhà của tôi!
Giờ lại đến lượt cô ta khuyên tôi quay về?
Cô ta vừa nói, vừa định nắm lấy tay Tịch Tịch.
Tịch Tịch lùi mạnh lại phía sau, chán gh/ét hét lên: “Đừng chạm vào con! Con không muốn về với các người!”
Tay Lâm Vãn Thanh cứng đờ giữa không trung, hốc mắt lập tức đỏ hoe.
Ủy khuất nhìn về phía Thẩm Nghiễn Từ: “Nghiễn Từ, có phải em làm gì khiến Tịch Tịch không vui không? Em không cố ý đâu……”
Thẩm Nghiễn Từ lập tức nhíu mày.
Quát m/ắng Tịch Tịch: “Tịch Tịch! Con nói chuyện với dì Vãn Thanh thế nào đấy? Mau xin lỗi đi!”
“Con không!”
Tịch Tịch cố chấp, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt.
Nhưng vẫn kiên cường không chịu rơi xuống.
“Các người là người x/ấu, con không muốn ở cùng các người!”
Đúng lúc này.
Thần Thần đột nhiên vùng ra khỏi vòng tay Lâm Vãn Thanh.
Lao đến đẩy mạnh Tịch Tịch một cái.
“Không được quát mẹ và ba của tôi! Đây là ba tôi, không được cư/ớp!”
Tịch Tịch không đứng vững, ngã ngửa ra sau, phía sau gáy đ/ập mạnh vào bậc thềm.
Tôi sợ đến mức h/ồn bay phách lạc.
Cúi người xuống ôm lấy con bé: “Tịch Tịch! Con sao rồi? Có sao không?”
Tịch Tịch đ/au đến mức nước mắt rơi lã chã.
Thì thầm: “Mẹ, con đ/au đầu……”
Thẩm Nghiễn Từ cũng h/oảng s/ợ, cúi người xuống muốn chạm vào Tịch Tịch: “Tịch Tịch, để ba xem……”
Tôi gạt mạnh tay anh ta ra, gi/ận dữ hét: “Đừng chạm vào con bé!”
“Thẩm Nghiễn Từ, tôi c/ầu x/in anh, mau đưa đứa con quý tử của anh rời đi ngay.”
“Đừng đến làm phiền chúng tôi nữa!”
Sắc mặt Thẩm Nghiễn Từ thay đổi: “Cô đừng hiểu lầm, Thần Thần nó……”
Anh ta dường như muốn nói gì đó.
Nhưng liếc nhìn Thần Thần bên cạnh, lại nuốt ngược lời vào trong.
Lâm Vãn Thanh vội vàng biện bạch: “Chị Thanh Nguyên, Thần Thần nó không cố ý……”
“Không cố ý?”
Tôi cười lạnh, ôm Tịch Tịch đứng dậy.
“Từ hôm nay trở đi, tôi không hy vọng các người xuất hiện trước mặt mẹ con tôi nữa.”
“Nếu các người còn dám đến làm phiền, tôi sẽ báo cảnh sát ngay lập tức.”
Tôi nhìn gia đình ba người họ đầy oán h/ận, ôm Tịch Tịch, không ngoảnh đầu lại bước vào trong chung cư.
Trở về căn nhà trọ.
Tôi vội vàng chườm túi đ/á lên sau gáy cho Tịch Tịch.
Kiểm tra hồi lâu, x/ác nhận không có gì đáng ngại, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Tịch Tịch dựa vào lòng tôi, nói nhỏ: “Mẹ, mẹ đừng sợ, con sẽ bảo vệ mẹ.”
Tôi xoa đầu con gái, hốc mắt lập tức đỏ hoe.
Để không bị làm phiền nữa.
Tôi trả lại căn nhà hiện tại, dự định đổi thành phố khác để sống.
Trước khi rời đi, tôi nhờ luật sư soạn thảo sẵn đơn ly hôn.
Chỉ cần Thẩm Nghiễn Từ ký tên, chúng tôi sẽ không còn bất kỳ mối qu/an h/ệ nào nữa.
Nhưng chưa đợi tôi đưa đơn cho anh ta.
Thẩm Nghiễn Từ đã cùng Lâm Vãn Thanh, một lần nữa phá cửa căn nhà trọ của tôi.