Không chỉ một lần.

Mỗi lần tôi cố gắng tiếp cận sự thật về tài chính gia đình, anh ta đều có cách.

Hoặc là dùng một món quà được chuẩn bị công phu để đá/nh lạc hướng tôi,

hoặc dùng sự ràng buộc đạo đức “Em không tin tưởng anh” để khiến tôi cảm thấy tội lỗi,

hoặc dùng sự dịu dàng “Nó quá phức tạp, em đừng bận tâm” để ngăn cách tôi ra ngoài.

Những bằng chứng anh ta yêu tôi mà tôi từng tự hào, giờ đây lại biến thành những bức tường ngăn cách tôi với sự thật.

Tôi cảm thấy toàn thân lạnh ngắt.

Tôi chậm rãi quay người, nhìn về phía bóng lưng vẫn đang bận rộn trong bếp.

Lợi nhuận 15% mỗi năm mà anh ta hứa hẹn, căn hộ lớn ở trung tâm mà anh ta vẽ ra, câu “Anh nuôi em” mà anh ta từng nói…

Tất cả, đều giống như một lời nói dối được dệt nên một cách tinh vi.

Hóa ra, anh ta không hề “kẹt vốn”.

Anh ta căn bản chưa bao giờ có ý định đưa tiền cho tôi.

Số tiền hơn 800.000 tệ trong tài khoản chung kia, có lẽ đã sớm chẳng còn là tiền của chúng tôi nữa rồi.

Hay nói đúng hơn, nó vốn dĩ chỉ là tiền của một mình anh ta.

Tôi chậm rãi bước tới, đứng ở cửa bếp.

Giang Xuyên nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu lại, trên mặt vẫn treo vẻ lo lắng: “Niệm Niệm, sao thế? Vẫn còn lo cho chú à? Đừng sợ, chuyện tiền nong, để anh nghĩ thêm cách…”

Tôi nhìn anh ta, nhìn gương mặt mà tôi đã yêu suốt bao nhiêu năm nay.

Lần đầu tiên tôi phát hiện ra, sâu trong ánh mắt anh ta ẩn giấu sự hoảng lo/ạn và xa lạ mà tôi chưa từng thấy.

Tim tôi như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, đ/au đến mức không thở nổi.

Nhưng tôi biết, bây giờ chưa phải lúc ngả bài. Bố tôi vẫn đang nằm trong b/ệnh viện, tôi không được rối.

Tôi cụp mắt xuống, tránh ánh nhìn của anh ta, giọng rất khẽ, mang theo sự mệt mỏi đã cố kìm nén: “Em… không sao. Chỉ là vừa rồi vội quá, giờ hơi mất sức thôi.”

Tôi đi vòng qua anh ta, tiến đến trước nồi đất, đưa tay tắt bếp. Hành động nhỏ này như đã vắt kiệt sức lực của tôi.

“À phải rồi,” tôi quay lưng về phía anh ta, giả vờ như rất tùy ý nhắc đến, “Tiền phẫu thuật cho bố, em vừa mượn được của Lâm Khiếu rồi. 300.000 tệ, sáng mai cô ấy chuyển cho em. Anh không cần lo lắng nữa.”

Không gian im lặng trong một giây.

Tôi không quay đầu lại, nhưng có thể cảm nhận rõ ràng, ánh mắt vốn luôn căng thẳng sau lưng mình đã giãn ra.

“Thế thì tốt, thế thì tốt.” Giọng Giang Xuyên vang lên từ phía sau, mang theo sự nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, “Lâm Khiếu đúng là giúp một tay lớn rồi. Đợi chú bình phục, chúng ta phải mời người ta một bữa thật tử tế mới được.”

Anh ta đi tới, như thường lệ, vòng tay ôm lấy eo tôi từ phía sau, cằm đặt trên vai tôi, giọng điệu khôi phục sự nuông chiều quen thuộc: “Xem em kìa, sợ đến mức mặt trắng bệch ra rồi. Tiền giải quyết xong là tốt rồi, mau lại đây, cháo được rồi, anh múc cho em một bát bồi bổ.”

Tôi biết rõ, anh ta nhẹ nhõm không phải vì tiền phẫu thuật của bố tôi đã có nơi có chốn, mà vì anh ta không cần phải bịa ra lời nói dối mới cho khoản đầu tư 800.000 tệ mà anh ta căn bản không thể rút ra được nữa.

Tôi để anh ta múc cháo.

Nhưng nhìn bát cháo, tôi chỉ thấy dạ dày mình cuộn lên từng đợt.

“Sao không ăn? Mau ăn khi còn nóng đi.” Anh ta giục, còn dùng thìa múc một thìa đưa đến tận miệng tôi.

Tôi cố nhịn cơn buồn nôn, nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, hơi nghiêng đầu tránh cái thìa của anh ta: “Để em tự ăn.”

Tôi đón lấy bát, máy móc đưa cháo vào miệng.

4.

Bát cháo đêm anh ta nấu cho tôi, sự quan tâm chu đáo của anh ta, tương lai mà anh ta vẽ ra cho tôi…

Chẳng qua chỉ là một màn kịch l/ừa đ/ảo được thiết kế công phu, còn tôi, là kẻ hề tình nguyện bị che mắt.

Hạt giống nghi ngờ một khi đã gieo xuống, sẽ lập tức mọc thành rừng gai trong lòng.

Mỗi lần anh ta nói “Anh yêu em”, có phải đều đang tính toán thu nhập của tôi?

Mỗi lần anh ta tặng quà, có phải đều đang làm tê liệt sự cảnh giác của tôi?

Cái gọi là tài khoản chung kia, có phải ngay từ đầu đã là một ngân hàng m/áu không phòng bị, dùng để tiếp m/áu cho gia đình gốc của anh ta?

Anh ta vẫn đang dịu dàng nói gì đó bên tai tôi, dỗ dành tôi, làm tôi vui, nhưng tôi đã không còn nghe lọt một chữ nào nữa.

Tôi chỉ cúi đầu, từng thìa từng thìa nuốt bát cháo đầy rẫy những lời dối trá vào bụng.

Tôi chỉ biết, từ giây phút này, có những thứ đã vỡ vụn hoàn toàn.

Cuộc hôn nhân của tôi, người đàn ông trước mắt tôi, mọi thứ giữa chúng tôi, không bao giờ quay lại được nữa.

Tranh thủ lúc Giang Xuyên đi tắm, tôi như bị m/a xui q/uỷ khiến mở máy tính xách tay của anh ta ra.

Mật khẩu là sinh nhật tôi.

Tôi tìm thấy bảng tài sản gia đình mà anh ta sắp xếp, trên đó viết rõ ràng: Đầu tư tài khoản chung, tổng cộng 823.000 tệ.

Con số không sai.

Vậy tại sao lại không rút ra được?

Tôi tắt bảng tính, mở ngân hàng trực tuyến lên. Thông tin đăng nhập tài khoản chung được lưu tự động.

Sau khi nhập mật khẩu, trang web chuyển hướng.

Khoảnh khắc nhìn thấy số dư tài khoản, m/áu trong người tôi đông cứng lại.

Số dư: 1.254,32 tệ.

820.000 tệ, chỉ còn lại 1.200 tệ?

Làm sao có thể!

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, tim đ/ập lo/ạn xạ, bắt đầu kiểm tra từng giao dịch một.

Không có lịch sử m/ua sản phẩm tài chính nào.

Thay vào đó, là từng lệnh chuyển khoản gây sốc.

Người nhận chỉ có một: Giang Hải.

Ba năm trước, một khoản chuyển 200.000 tệ. Ghi chú: Trả góp nhà cho em Hải.

Hai năm trước, một khoản 150.000 tệ. Ghi chú: Em Hải m/ua xe.

Một năm rưỡi trước, chuyển liên tiếp hơn mười khoản, cộng lại hơn 300.000 tệ. Ghi chú: Em Hải khởi nghiệp.

Nửa đầu năm nay, lại chuyển 100.000 tệ. Ghi chú: Em Hải xoay vòng vốn.

Từng khoản, từng dòng, như những lưỡi d/ao sắc nhọn cứa vào tim tôi.

Ba năm, hơn 800.000 tệ mà chúng tôi vất vả tích góp, tất cả đều bị anh ta như kiến tha lâu đầy tổ, chuyển hết cho người em trai quý hóa của mình.

Cái gọi là quản lý tài chính chung, chính là lấy tiền chung của chúng tôi để quản lý cuộc đời của em trai anh ta.

Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại.

Giang Xuyên lau tóc đi ra, thấy tôi ngồi trước máy tính, sắc mặt thay đổi ngay lập tức.

“Niệm Niệm, em…”

Tôi ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe vì gi/ận dữ, nhưng giọng nói lại bình tĩnh lạ thường.

“820.000 tệ, quản lý tài chính như thế này sao?”

Anh ta nhìn thấy lịch sử chuyển khoản trên màn hình, môi mấp máy, không nói được câu nào.

“Giang Xuyên, không phải anh nói em trai anh không có tiền sao?”

Tôi cười, nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, “Nó dùng 800.000 tệ tiền tiết kiệm của chúng ta, rồi bảo với anh là nó không rút ra được một xu nào?”

“Niệm Niệm, em nghe anh giải thích,” anh ta hoảng lo/ạn, muốn nắm lấy tay tôi, “Em anh… nó làm ăn thua lỗ, anh không thể khoanh tay đứng nhìn…”

“Khoanh tay đứng nhìn?”

Tôi hất tay anh ta ra, đứng dậy, “Vậy nên anh lấy tiền của chúng ta đi lấp cái lỗ không đáy của nó? Đó là tiền của chúng ta! Trong đó có một nửa là của tôi!”

“Tiền mất thì có thể ki/ếm lại, nhưng nó là đứa em trai duy nhất của anh!” Anh ta đột nhiên lớn tiếng, như thể tôi mới là người vô lý.

“Vậy nên, tương lai của em trai anh là tương lai, còn mạng sống của bố tôi thì không phải là mạng người sao?”

5.

Anh ta hoàn toàn sững sờ.

“Chúng ta là vợ chồng, người nhà của anh chẳng phải cũng là người nhà của em sao?” Giọng anh ta dịu xuống, mang theo sự khẩn khoản, “Anh vốn định đợi nó làm ăn khá lên, xoay vòng được vốn sẽ trả lại chúng ta. Anh không ngờ chú lại đột ngột…”

“Trả?” Tôi cười lạnh, “Anh xem những lịch sử chuyển khoản này đi, có khoản nào quay đầu không? Giang Xuyên, anh ngay từ đầu đã không định nói cho tôi biết, đúng không?”

Anh ta im lặng.

Đúng vậy, nếu không phải vì ca phẫu thuật của bố tôi, bí mật về con số thiên văn này, anh ta định giấu tôi đến bao giờ?

“Anh mở miệng ra là nói yêu tôi, nói muốn cho tôi cuộc sống tốt nhất.” Tôi chỉ tay vào mũi anh ta, từng chữ từng chữ hỏi, “Chính là coi tôi như máy rút tiền, để cung phụng anh và cả cái gia đình đó của anh sao?”

“Anh không có!”

“Anh không có?”

Tôi lấy từ trong ngăn kéo ra một xấp hóa đơn m/ua sắm, “Năm ngoái sinh nhật mẹ anh, anh nói muốn làm tròn chữ hiếu, tôi bỏ 30.000 tệ m/ua vòng vàng cho bà. Tết năm nay, anh nói muốn nở mày nở mặt, tôi bao lì xì 50.000 tệ cho cả nhà anh. Anh từng m/ua thứ gì đắt nhất cho bố mẹ tôi chưa? Hai hộp trà, 300 tệ.”

“Anh hào phóng với người nhà mình, vì anh biết tôi yêu anh, tôi sẵn sàng hy sinh cho “gia đình nhỏ” của chúng ta. Còn anh thì sao? Anh coi sự hy sinh của tôi là điều đương nhiên, rồi sau lưng tôi, khoét rỗng “gia đình nhỏ” để lấp đầy tham vọng cho “gia đình lớn” của anh!”

Mặt Giang Xuyên lúc đỏ lúc trắng, cuối cùng thẫn thờ ngồi phịch xuống ghế sofa.

“Niệm Niệm, anh sai rồi, em cho anh thêm một cơ hội đi.”

“Cơ hội?” Tôi nhìn anh ta, đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi,

“Bố tôi vẫn đang nằm trong b/ệnh viện chờ tiền c/ứu mạng. Giang Xuyên, cơ hội của chúng ta, ngay từ lúc anh chuyển 820.000 tệ đó đi, đã không còn nữa rồi.”

Tôi không thèm để ý đến anh ta nữa, quay người trở về phòng, khóa trái cửa lại.

Tôi gọi điện cho Lâm Khiếu, giọng run lên không kiểm soát được.

“Khiếu Khiếu, 300.000 tệ đừng chuyển cho tớ vội. Cậu có thể… giúp tớ tìm một luật sư ly hôn đáng tin cậy được không?”

Tiền phẫu thuật của bố tôi, là tôi b/án đi một cổ phiếu tài chính m/ua trước khi cưới mới gom đủ.

Làm thủ tục xong, tôi ngồi ở hành lang b/ệnh viện rất lâu.

Điện thoại và tin nhắn của Giang Xuyên, tôi không trả lời bất cứ cái nào.

Cho đến khi mẹ anh ta, mẹ chồng tôi, gọi điện tới.

“Niệm Niệm à, mẹ nghe Giang Xuyên nói hai đứa cãi nhau à?”

Giọng mẹ chồng vẫn ôn hòa như mọi khi,

“Vợ chồng sao có chuyện gi/ận nhau qua đêm. Giang Xuyên cũng là vì cái gia đình này thôi, em trai nó không nên thân, làm anh thì không thể không quản.”

“Mẹ,” tôi ngắt lời bà, “820.000 tệ đó là tài sản chung sau hôn nhân, có một nửa của con.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Không thể nói như vậy được.”

Giọng mẹ chồng lạnh xuống, “Con đã gả cho Giang Xuyên thì chính là người nhà họ Giang chúng ta. Giang Hải gặp khó khăn, con là chị dâu, giúp đỡ một tay không phải là chuyện nên làm sao? Sao còn tính toán rõ ràng như vậy?”

“Người nhà họ Giang?” Tôi đột nhiên cười, “Vậy nên trong mắt các người, con không phải là vợ, chỉ là một “chị dâu” phải hy sinh vô điều kiện sao?”

“Con bé này ăn nói kiểu gì thế hả?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
5 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END
6 Ngắm Trăng Chương 7
10 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
12 RẮN THỊT Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm