Khi tôi đang bới thùng rác tìm thức ăn thừa, trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận:
"Đây chính là cô con gái bị b/ắt c/óc của tỷ phú giàu nhất đó sao, tội nghiệp quá!"
"Bố ruột giàu nứt đố đổ vách mà con gái lại không có cơm ăn, đúng là nghiệp chướng."
"Ông bố đại phản diện đó sắp t/ự t* rồi, nói mấy cái này cũng vô dụng, sau này cô bé vẫn phải chịu khổ thôi."
Ơ? Ý là bố tôi rất giàu, tìm được ông ấy là không cần phải chịu đói nữa sao?
Theo sự chỉ dẫn của những dòng bình luận, tôi chạy đến trước một khu biệt thự rồi đ/ập cửa ầm ĩ.
Người đàn ông mở cửa tóc đã điểm bạc, nhưng khuôn mặt ít nhất giống tôi đến tám phần.
"Bố! Con tìm bố khổ quá!"
1
Người đàn ông mặc bộ đồ ngủ lụa màu đen, đường may tinh tế tôn lên vóc dáng cao ráo.
Tay ông cầm một chai rư/ợu vang mà tôi không đọc nổi nhãn hiệu nhưng cảm giác rất đắt tiền, tay kia kẹp một lọ th/uốc màu trắng.
Ánh mắt ông trống rỗng, không chút biểu cảm.
Không tức gi/ận, không ngạc nhiên, thậm chí chẳng thèm liếc nhìn khuôn mặt giống hệt mình của tôi lấy một cái.
Ông chỉ cúi đầu nhìn lọ th/uốc trong tay.
Quản gia bên cạnh biến sắc, lao đến định túm lấy cánh tay tôi, giọng điệu gh/ê t/ởm: "Con nhóc đi/ên ở đâu ra thế này! Không nhìn xem đây là đâu à! Ông Hoắc là người mà mày muốn gọi là gọi sao?"
Sức của quản gia rất lớn, bóp đ/au cả tay tôi.
Từ nhỏ tôi đã quen tranh giành thức ăn với chó hoang trong ngõ hẻm, sức lực cũng không nhỏ, tôi bám ch/ặt lấy cánh cổng sắt chạm trổ lạnh lẽo không buông.
"Tôi cứ gọi đấy! Đó chính là bố tôi! Tôi nhìn ra rồi! Ông ấy trông giống hệt tôi!"
Tôi gào lên, sợ rằng âm thanh nhỏ quá, ông bố giàu có của mình sẽ không nghe thấy.
Quản gia tức đến mức nhảy dựng lên: "Gọi bảo vệ đến! Lôi con đi/ên này ra ngoài!"
Đúng lúc này, trước mắt tôi lại hiện lên một dòng chữ màu đỏ m/áu, kèm theo dấu chấm than chói mắt.
"Diêm vương Hoắc còn ba phút nữa là uống th/uốc ngủ, hôm nay là ngày giỗ vợ quá cố, năm nào vào ngày này ông ấy cũng muốn ch*t."
"Gã quản gia này là người của mụ mẹ kế đ/ộc á/c, cố tình đuổi con gái ruột đi để Diêm vương Hoắc ch*t hẳn, rồi để con gái giả thừa kế tài sản."
"Chỉ cần cánh cửa này đóng lại, Diêm vương Hoắc chắc chắn sẽ ch*t."
Tim tôi đ/ập thịch một cái.
Ba phút?
Vậy chẳng phải cái phiếu ăn dài hạn của tôi sắp mất rồi sao?
Mười tám năm nay tôi đã ngán cảnh đi nhặt rác lắm rồi, khó khăn lắm mới có ông bố giàu có, sao có thể để ông ấy ch*t khi chưa kịp ăn bữa cơm nào?
Không biết lấy đâu ra sức lực, tôi há miệng cắn mạnh vào mu bàn tay quản gia, dùng hết sức bình sinh như lúc tranh giành thức ăn với chó.
Quản gia đ/au điếng, hét lên một tiếng rồi buông tay ra.
Tôi lách người chui tọt qua khe cửa.
Tôi không nhào vào người cái gọi là bố kia, mà dùng tốc độ chạy nước rút lao thẳng về phía ông.
Mục tiêu rất rõ ràng, chính là lọ th/uốc trên tay ông.
"Bố! Đừng ch*t mà! Con còn chưa được ăn gì!"
Tôi đ/âm sầm vào lòng ông.
Lọ th/uốc trên tay ông rơi xuống đất cái "bộp", những viên th/uốc màu trắng văng tung tóe, lăn dọc theo bậc thang bằng đ/á cẩm thạch trơn bóng rồi chui tọt vào bụi cỏ, không tìm thấy nữa.
Người đàn ông được gọi là ông Hoắc bị tôi đ/âm đến mức lùi lại hai bước, rư/ợu vang trong tay sánh ra ngoài, chất lỏng màu đỏ sẫm vương vãi trên bộ đồ ngủ đắt tiền.
Lúc này ông mới lần đầu tiên nhìn thẳng vào tôi.
Đôi mày ông nhíu ch/ặt lại.
"Ai cho vào?"
Giọng nói rất lạnh, mang theo uy quyền của kẻ bề trên khiến tôi vô thức rụt cổ lại.
Quản gia ôm bàn tay đang chảy m/áu chạy đến, vẻ mặt h/oảng s/ợ: "Tổng giám đốc Hoắc, tôi sẽ cho người ném nó ra ngoài ngay! Con nhóc hoang này không biết từ đâu chui ra."
"Tôi không đi!" Tôi ôm ch/ặt lấy đùi ông Hoắc, quẹt hết nước mũi nước mắt tích tụ mấy ngày nay lên chiếc quần trông có vẻ rất đắt tiền của ông.
Dù sao cũng đã xông vào rồi, liêm sỉ là cái gì, có ăn được không?
"Bố, con là Tang Tang đây! Con là con gái bố thật mà! Con nhịn đói ba ngày rồi, bố cho con ăn một bữa no rồi đuổi con đi không được sao?"
Tôi ngẩng đầu lên, khuôn mặt lấm lem đối diện với ông, cố gắng nặn ra vài giọt nước mắt để trông mình đáng thương hơn.
Ông Hoắc cúi đầu nhìn tôi, động tác định đạp tôi ra ban nãy đột nhiên khựng lại.
Ánh mắt ông dán ch/ặt vào mặt tôi, nhất là đôi mắt.
Trong đôi mắt ch*t lặng đó, đột nhiên d/ao động dữ dội, có thứ gì đó vỡ òa dưới đáy mắt ông.
Những dòng bình luận lại trôi qua.
"Giống! Quá giống! Đôi mắt này giống hệt người vợ đã khuất của ông ấy!"
"Diêm vương Hoắc mềm lòng rồi, cả đời này ông ấy yêu nhất người phụ nữ đó, cô bé này được c/ứu rồi!"
Tôi thừa thắng xông lên, khóc to hơn, cổ họng gần như gào đến khản đặc.
"Tang Tang?"
Giọng ông Hoắc không còn lạnh lẽo nữa, mà mang theo một sự r/un r/ẩy yếu ớt, không thể tin nổi.
Tôi ngẩn người.
Cái tên này là do lão ăn mày nhặt được tôi đặt cho, ông ấy nói lúc nhặt được tôi, trên người tôi quấn một mảnh vải rá/ch thêu một chiếc lá kỳ lạ, trông giống lá dâu tằm (tang), nên tiện miệng gọi tôi là Tang Tang.
"Đúng vậy, con tên Tang Tang."
Tôi thành thật trả lời, trong lòng tính toán xem cái tên này có đổi được bữa cơm nào không.
Thân hình ông Hoắc chao đảo dữ dội, sắc mặt trắng bệch.
Ông giơ tay ra, r/un r/ẩy như muốn chạm vào mặt tôi, nhưng đầu ngón tay dừng lại ở khoảng cách chỉ một centimet, như thể khuôn mặt tôi là ảo ảnh chạm vào là vỡ.
Ông lầm bầm, giọng nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nhưng đầy đ/au đớn: "... Vãn Tang, là Tang Tang của chúng ta sao... Là em đưa con bé về sao?"
Sắc mặt quản gia cũng thay đổi, rõ ràng gã đã nghe thấy câu nói này, ánh mắt lóe lên vẻ hoảng lo/ạn.
Quả nhiên, ông Hoắc không hề cử động chân.
Những ngón tay buông thõng bên người ông siết ch/ặt thành nắm đ/ấm, đ/ốt ngón tay trắng bệch, cuối cùng ông chỉ lạnh lùng nói với quản gia một câu.
"Đưa vào trong, tắm rửa sạch sẽ cho nó."
2
Biệt thự này thật lớn, lớn như cái mê cung tôi từng thấy bên ngoài công viên giải trí vậy.
Đèn trên trần nhà còn sáng hơn cả những vì sao trên trời.
Nhưng tôi không có tâm trạng thưởng thức.
Tôi ngồi trước chiếc bàn ăn dài có thể chứa hai mươi người, trước mặt là bát cháo hải sản đang bốc khói nghi ngút.
Người quản gia tên Lý đứng bên cạnh, ánh mắt âm hiểm nhìn tôi.
Tôi chẳng cần biết nóng hay không, bưng bát lên là húp lấy húp để.
Cháo ấm áp trôi qua cổ họng đã đói khát từ lâu, hơi ấm xua tan sự đói rét trong dạ dày.
Ngon quá, tôm và sò điệp tươi ngon là món mỹ vị mà tôi ngay cả trong mơ cũng không dám nghĩ tới.
"Ăn chậm thôi, không ai tranh với con đâu."
Ông Hoắc ngồi ở vị trí chủ tọa, đã thay bộ đồ sạch sẽ, tay cầm ly rư/ợu vang, khẽ lắc lư nhưng không uống, cứ thế chằm chằm nhìn tôi.
Tôi vừa nhai tôm trong cháo vừa nói không rõ chữ: "Sao lại không ai tranh? Ở phố rác, chậm một giây thôi là đến cả mảnh xươ/ng cũng chẳng còn."
Những ngón tay cầm ly rư/ợu của ông Hoắc khựng lại, ánh mắt tối sầm, như bị lời nói của tôi đ/âm trúng.
"Con tên Tang Tang." Ông nói không phải câu hỏi, mà là câu trần thuật, dường như đang x/ác nhận điều gì đó, "Ai đặt tên cho con?"
"Lão ăn mày nhặt được con. Ông ấy bảo lúc nhặt được con, trên tã Iót có thêu một chiếc lá dâu, nên gọi là Tang Tang." Tôi li/ếm đáy bát, nhìn ông đầy thòm thèm.
Ông Hoắc không nói gì, chỉ đặt mạnh ly rư/ợu xuống, phát ra một tiếng động trầm đục.
Nỗi đ/au trong mắt ông đậm đến mức sắp tràn ra ngoài, như thể sự tồn tại của tôi chính là con d/ao đ/âm vào tim ông.
"Lấy thêm bát nữa cho nó."
Quản gia miễn cưỡng bước tới: "Tổng giám đốc Hoắc, con bé này lai lịch bất minh, có nên điều tra trước không?"
"Ta bảo ngươi đi lấy cháo." Giọng ông Hoắc không lớn, cũng không chút d/ao động.
Nhưng quản gia run b/ắn người, lập tức ngậm miệng, ngoan ngoãn đi lấy cháo.
Đây chính là khí chất của tổng tài bá đạo sao?
Tôi thầm ngưỡng m/ộ, đợi sau này thân thiết hơn, tôi cũng phải học cách dọa người như thế.
Đúng lúc tôi đang húp bát cháo thứ ba, từ cửa truyền đến tiếng giày cao gót.
"Cẩm Thành, nghe nói nhà mình có khách à?" Chưa thấy người đã nghe tiếng.
Giọng điệu nũng nịu đó nghe mà tôi nổi cả da gà.
Những dòng bình luận lập tức bùng n/ổ.
"Mẹ kế đ/ộc á/c đến rồi! Đây chính là kẻ chủ mưu đã b/ắt c/óc rồi vứt bỏ cô bé năm đó, Từ Mạn Ni!"
"Người đằng sau là con gái bà ta, Hoắc Nhã, tức là tiểu thư nhà giàu bây giờ, hai mẹ con này toàn hút m/áu Diêm vương Hoắc để sống đấy."
"Cẩn thận nhé Tang Tang! Người đàn bà này th/ủ đo/ạn tàn đ/ộc lắm!"
Tôi đặt bát xuống, lau miệng.
Kịch hay bắt đầu, trận chiến bắt đầu.
Một người đàn bà mặc bộ vest hàng hiệu màu trắng bước vào, được bảo dưỡng rất tốt, trông như chỉ ngoài ba mươi.
Theo sau bà ta là một cô gái mặc váy công chúa, tuổi tác ngang tôi, trông thì thanh tú nhưng ánh mắt nhìn người cứ như đang nhìn lũ chuột trong cống rãnh.
Từ Mạn Ni vừa nhìn thấy tôi, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ.
Khoảnh khắc đó, tôi nhìn rõ sự h/oảng s/ợ thoáng qua trong đáy mắt bà ta.
"Cẩm Thành, đây là?"
Ông Hoắc dựa vào lưng ghế, chẳng buồn ngước mắt: "Nhặt được."
Từ Mạn Ni rõ ràng thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó đổi vẻ mặt kh/inh bỉ, lấy khăn tay che mũi.
"Nhặt được? Cẩm Thành, sao anh lại đưa người lạ về nhà? Người ngợm bẩn thỉu thế này, không biết có b/ệnh truyền nhiễm gì không."
Hoắc Nhã cũng hùa theo: "Đúng vậy bố, bố nhìn xem nó làm bàn ăn toàn dầu mỡ kìa, gh/ê ch*t đi được."
Tôi nhìn hai người này, trong lòng cười lạnh.
Gh/ê?
Lát nữa cho các người còn gh/ê hơn.
Tôi cố tình ợ một tiếng thật to, rồi nhe răng cười với Hoắc Nhã, để lộ hai hàm răng dính đầy hành lá: "Chị ơi, váy của chị đẹp quá, là lụa thật à? Cho em mượn lau tay tí nhé?" Nói rồi, tôi định lao vào người cô ta.
Hoắc Nhã hét lên một tiếng sợ hãi, trốn sau lưng Từ Mạn Ni: "Mẹ! Mẹ nhìn nó đi! Nó là con đi/ên!"
Từ Mạn Ni che chở cho con gái, quát lớn: "Quản gia! Còn không mau đuổi con đi/ên này ra ngoài!"
Quản gia đã đợi câu này từ lâu, vung tay một cái, mấy tên vệ sĩ liền vây quanh.
Tôi không nhúc nhích, chỉ tội nghiệp nhìn ông Hoắc: "Bố, con vẫn chưa ăn no."
Ông Hoắc cuối cùng cũng có phản ứng.
Ông ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng quét qua hai mẹ con Từ Mạn Ni, cuối cùng dừng lại trên người quản gia: "Cái nhà này, từ bao giờ đến lượt các người làm chủ rồi?"
Bước chân của đám vệ sĩ khựng lại.
Sắc mặt Từ Mạn Ni trắng bệch, cố nặn ra một nụ cười: "Cẩm Thành, em không có ý đó, em chỉ sợ nó làm bị thương Tiểu Nhã thôi."
"Nó là do ta mang về." Ông Hoắc đứng dậy, bước đến trước mặt tôi.
Ông cao hơn tôi một cái đầu, cái bóng đổ xuống mang theo cảm giác áp bức.
Ông giơ tay, những ngón tay thon dài bóp cằm tôi, nhìn trái nhìn phải: "Đã gọi ta một tiếng bố, thì đó là người của nhà họ Hoắc. Kẻ nào dám động vào nó, chính là động vào ta."
Câu nói này vừa dứt, phòng ăn im phăng phắc.
Móng tay Từ Mạn Ni bấm sâu vào lòng bàn tay, Hoắc Nhã gh/en tị đến mức đỏ cả mắt.
Trên những dòng bình luận là tiếng reo hò.
"Diêm vương Hoắc uy vũ! Cái dáng vẻ che chở con cái này ngầu quá!"
"Từ Mạn Ni sắp tức đi/ên rồi, bà ta vất vả kinh doanh bao nhiêu năm, không bằng một con nhóc hoang từ trên trời rơi xuống."
"Tang Tang mau ôm đùi đi! Đây chính là bùa hộ mệnh của cô đấy!"
Tôi cũng không khách sáo, được đằng chân lân đằng đầu.
Tôi ôm ch/ặt cánh tay ông Hoắc, tựa đầu vào vai ông, làm mặt x/ấu với hai mẹ con Từ Mạn Ni.
"Nghe thấy chưa? Tôi là người nhà họ Hoắc! Sau này tôi muốn ăn bao nhiêu bát cháo thì ăn bấy nhiêu bát!"
Thân hình ông Hoắc cứng đờ, vẻ mặt gh/ê t/ởm muốn đẩy tôi ra.
Nhưng tôi ôm ch/ặt cứng.
Đùa à, đây là cái đùi vàng, buông tay là mất đấy.
3
Đêm đó, tôi được sắp xếp ở trong một căn phòng khách.
Căn phòng lớn hơn cái lán dột nát tôi từng ở không biết bao nhiêu lần, giường mềm như những đám mây trên trời, tôi nằm lên cảm giác như mình sắp lún xuống.
Nhưng tôi không ngủ được.
Không phải vì không quen, mà vì những dòng bình luận cứ chạy liên tục.
"Đừng ngủ! Đêm nay có người định đến lấy tóc của cô đi làm xét nghiệm DNA đấy!"
"Từ Mạn Ni chắc chắn sẽ đá/nh tráo mẫu, làm cho kết quả xét nghiệm cho thấy hai người không có qu/an h/ệ huyết thống."
"Một khi Hoắc Cẩm Thành nghĩ cô là kẻ l/ừa đ/ảo, cô tiêu đời rồi!"
Tôi ngồi bật dậy từ trên giường.
Muốn đá/nh tráo mẫu?
Còn lâu.
Tôi chân trần lẻn ra khỏi phòng, mò đến cửa phòng ngủ của Hoắc Cẩm Thành.
Cửa không khóa, chỉ khép hờ.
Tôi rón rén thò đầu vào.
Hoắc Cẩm Thành chưa ngủ, ông đang ngồi trên ghế sofa cạnh cửa sổ sát đất, tay cầm một khung ảnh.
Ánh trăng chiếu lên người ông, cái bóng lưng cao ráo đó trông cô đơn đến mức khiến người ta đ/au lòng.
Những dòng bình luận trôi qua: "Đó là ảnh người vợ quá cố Lâm Vãn Tang, đêm nào ông ấy cũng xem."
"Ông ấy vốn định t/ự t* tối nay, vì Tang Tang đến nên mới hoãn lại."
Trong lòng tôi có chút khó chịu.
Người đàn ông trông có vẻ vạn năng này, thực ra từ lâu đã tan nát cõi lòng.
Tôi đẩy cửa bước vào.
Hoắc Cẩm Thành gi/ật mình quay đầu, khung ảnh trong tay nhanh chóng úp ngược xuống đùi.
"Ai cho con vào?"
"Bố, con không ngủ được." Tôi ôm gối, đi đến trước mặt ông, ngồi bệt xuống thảm: "Giường này mềm quá, con nằm đ/au lưng, bố cho con trải đệm nằm dưới đất được không?"
Hoắc Cẩm Thành nhíu mày: "Cút về phòng mà ngủ."
"Con không." Tôi lì lợm không đi, đây là chiêu thức tôi học được từ đám l/ưu ma/nh ngoài phố: "Con sợ bóng tối, lỡ có kẻ x/ấu vào lấy tr/ộm tóc của con thì sao?"
Hoắc Cẩm Thành bị câu nói thẳng thắn của tôi làm cho bật cười: "Đây là nhà họ Hoắc, lấy đâu ra kẻ x/ấu?"
"Cũng chưa chắc, có những kẻ bề ngoài là người, còn trong tối có phải là q/uỷ hay không thì ai mà biết được." Tôi nói đầy ẩn ý.
Hoắc Cẩm Thành im lặng một lúc, không đuổi tôi nữa.
"Tùy con." Ông quay đầu, tiếp tục nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, đường nét khuôn mặt dưới ánh trăng trông vô cùng lạnh lùng, cứng rắn.
Tôi trải gối, nằm xuống dưới chân ông.
Một lát sau, tôi nghe thấy ông hỏi khẽ, giọng nhẹ như tiếng mơ ngủ.
"Con... thực sự nghĩ rằng con là Tang Tang của ta sao?"
Ông không hỏi tên tôi, mà hỏi về cái gì đó khác.
Câu hỏi này rất kỳ lạ, nhưng tôi cảm nhận được sự phức tạp trong lời nói của ông, pha trộn giữa nỗi đ/au tột cùng và niềm hy vọng mong manh.
Tôi lật người, nhìn khuôn mặt nghiêng của ông: "Có phải hay không, ngày mai đi xét nghiệm là biết ngay thôi. Nhưng con phải đi cùng suốt quá trình, đừng hòng ai tráo mẫu DNA của con."
Hoắc Cẩm Thành cúi đầu nhìn tôi, đáy mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc: "Con biết cái gì?"
"Con biết có người không muốn con làm con gái của bố." Tôi không nói rõ, nhưng người lăn lộn trên thương trường như Hoắc Cẩm Thành, chỉ cần nhắc là hiểu ngay.