Nơi đã sớm tê dại trong lồng ngựk bỗng truyền đến một cơn đ/au nhói.

Nước mắt không báo trước trào dâng, nhanh chóng làm nhòe đi tầm nhìn.

Tôi giơ tay lên, dùng mu bàn tay quệt ngang nước mắt trên mặt.

"Đúng."

Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta, nở nụ cười.

"Cậu nói đúng, Bùi Tư Du."

"Tôi chính là kẻ thấy tiền sáng mắt, chính là kẻ tâm cơ tính toán. Cậu nhìn người chuẩn thật đấy."

"Bây giờ, được chưa? Thỏa mãn chưa?"

Tôi xoay người định bỏ đi.

"Khương Du."

Cậu ta siết ch/ặt lấy cánh tay tôi, lên tiếng không báo trước:

"Chẳng phải cậu thích tiền sao?"

"Vậy cậu yêu đương với tôi đi."

"Tiền của tôi đều cho cậu hết."

8

Tôi cúi đầu nhìn bàn tay Bùi Tư Du, rồi giơ tay lên từng chút một gỡ những ngón tay cậu ta ra.

"Thế nhưng."

"Bùi Tư Du, tôi sớm đã không còn thích cậu nữa rồi."

Đồng tử Bùi Tư Du khẽ rung động, nghiến răng nói:

"Khương Du, cậu nói cái gì?"

"Dù sao đi nữa, tôi vẫn rất cảm ơn cậu vì số tiền lương đã trả cho tôi mấy tháng qua, số tiền này đủ để tôi thuận lợi thi đại học, nhưng sau này chúng ta đừng liên lạc nữa."

Bùi Tư Du tung một cước vào bậc thang, bậc gỗ vốn đã ọp ẹp lập tức lõm xuống.

Ngựk cậu ta phập phồng, như thể đã tức gi/ận đến cực điểm.

"Khương Du, sao tôi lại không quan tâm cậu?"

"Nếu tôi không quan tâm cậu, hà cớ gì bây giờ phải lặn lội chạy đến tìm cậu?"

"Được, cậu giỏi lắm."

"Cậu không muốn ở bên tôi, có khối người muốn, tốt nhất cậu đừng có mà hối h/ận."

9

Bùi Tư Du cuối cùng cũng rời đi.

Tôi lau khô nước mắt, chuẩn bị lên lầu.

Nhưng có lẽ vì cả ngày chưa ăn gì.

Đi chưa được mấy bước đã thấy tối sầm mặt mũi.

Trong cơn mơ hồ, tôi nghe thấy Lộ Thanh Ngô gọi tên mình sau lưng.

Nhưng giọng nói ngày càng xa dần.

Trước khi chút ánh sáng cuối cùng trong tầm mắt biến mất, tôi dường như thấy anh lao về phía mình.

Khi tỉnh lại lần nữa, tôi đang ở trong b/ệnh viện.

Tôi nằm trên giường b/ệnh, đắp chiếc chăn sọc xanh trắng.

Lộ Thanh Ngô trông như trút được gánh nặng.

"Cuối cùng cũng tỉnh rồi."

"Anh xin địa chỉ từ giáo viên chủ nhiệm của các em, định đem tiền trả lại, ai ngờ vừa vặn bắt gặp em ngất xỉu."

Tôi chống tay định ngồi dậy, cửa bị đẩy ra.

Y tá bưng khay th/uốc đi vào, sầm mặt: "Nằm xuống. Hạ đường huyết cộng thêm thiếu m/áu, còn cử động lung tung là ngất tiếp đấy."

Cô ấy nhanh nhẹn thay bình truyền cho tôi, miệng lẩm bẩm: "Sao mà g/ầy đến mức này, như con mèo nhỏ vậy."

Tôi lí nhí nói: "Xin lỗi ạ..."

"Em xin lỗi tôi cái gì?"

"Cô bé à, tôi có nói em đâu."

"Tôi đang nói cho anh trai em nghe đấy."

Y tá lườm Lộ Thanh Ngô một cái.

"Sáng sớm nay người đến b/ệnh viện xử lý vết thương là cậu đúng không? Đã làm anh trai người ta rồi mà còn chạy đi đá/nh nhau? Tình trạng sức khỏe của em gái thế này, cậu phải chú tâm hơn chứ, biết chưa?"

Lộ Thanh Ngô ậm ừ một tiếng, đáp lại: "Biết rồi ạ."

Sau khi y tá rời đi, căn phòng trở nên yên tĩnh.

Tôi có chút ngại ngùng:

"Liên lụy anh bị phê bình rồi."

"Anh... anh vì đá/nh nhau nên mới đến muộn à?"

Lộ Thanh Ngô bước lại gần, tiện tay kéo ghế ngồi xuống:

"Không sao. Làm nghề bọn anh, gặp phải kẻ th/ần ki/nh là chuyện thường."

"Tại sao ạ?"

Tôi theo bản năng hỏi.

Anh khựng lại, không trả lời.

Tiếng chuông điện thoại phá vỡ sự im lặng.

Lộ Thanh Ngô bắt máy, giọng đầu dây bên kia rất lớn: "Anh Thanh! Đám người đó hôm nay lại đến ký túc xá chặn anh đấy! Dạo này anh đừng về, trốn ở bên ngoài đi!"

Giọng Lộ Thanh Ngô bình thản.

"Anh còn có thể đi đâu nữa."

"Được, biết rồi."

Anh liếc nhìn tôi một cái, nói vào điện thoại:

"Không nói nữa, anh đang có việc."

Điện thoại cúp máy.

Căn phòng lại tĩnh lặng.

Ngoài cửa sổ truyền đến tiếng người ồn ào nơi hành lang.

Tôi do dự rất lâu, nhỏ giọng lên tiếng: "Anh... anh có thể đến nhà em ở."

Lộ Thanh Ngô nhướng mày nhìn tôi, bỗng nhiên bật cười: "Nhóc con, rốt cuộc là coi anh là anh trai, hay là người tình đấy?"

Mặt tôi nóng bừng lên: "Không phải! Nhà em... nhà em có một cái gác mái, vốn dĩ em cũng định cho thuê."

Tôi siết ch/ặt mép chăn, giọng ngày càng nhỏ: "Em chỉ muốn bàn bạc một chút... anh có thể đón đưa em đi học mỗi ngày không? Coi như... đóng tiền nhà vậy."

Lộ Thanh Ngô không trả lời ngay.

Anh gõ gõ ngón tay lên đầu gối.

Cuối cùng, anh gật đầu: "Được."

10

Hôm sau đi học, tôi biết tin Bùi Tư Du và Phùng Tư Tư đã ở bên nhau.

Phùng Tư Tư kiêu hãnh bước xuống từ xe nhà Bùi Tư Du, cười rạng rỡ.

Cách đám đông, tôi và Bùi Tư Du chạm mắt nhau.

Cậu ta nhìn chằm chằm tôi, như thể đang mong chờ phản ứng của tôi.

Tôi bình thản dời tầm mắt, bước lên chiếc xe đạp cũ kỹ g/ầy gò của Lộ Thanh Ngô.

Lộ Thanh Ngô đón đưa tôi đúng giờ mỗi ngày.

Sáu giờ rưỡi sáng, anh xuất hiện đúng giờ dưới lầu nhà tôi, mặc chiếc áo phông đen đơn giản, tựa vào chiếc xe đạp cũ ngáp dài.

Chín giờ rưỡi tối tan học, anh chắc chắn sẽ đợi dưới ánh đèn đường, trong tay đôi khi cầm một ly trà sữa nóng.

Ở trường, không còn ai công khai b/ắt n/ạt tôi nữa.

Bạn học xì xào bàn tán, nói anh trai của Khương Du không dễ chọc, đến cả Phùng Tư Tư cũng phải chịu thiệt.

Phùng Tư Tư gặp tôi cũng chỉ thỉnh thoảng mỉa mai vài câu, không dám làm lớn chuyện nữa.

Cuộc sống bỗng nhiên có hy vọng.

Lộ Thanh Ngô làm ca đêm, thường là rạng sáng mới về.

Tôi quen thức khuya giải đề, nghe thấy tiếng chìa khóa xoay, sẽ đặt bút xuống.

Đôi khi anh sẽ mang đồ ăn khuya về, một bát hoành thánh nóng hổi, hoặc vài chiếc bánh nướng giòn thơm.

Đêm đó, tôi đang ngẩn người trước một câu hỏi toán học khó nhất.

Đường cong conic, đường phụ vẽ rồi lại tẩy, giấy nháp sắp bị tôi chọc thủng.

Lộ Thanh Ngô tắm xong đi ra, ghé lại xem một chút.

Mùi xà phòng thanh nhạt và hơi nóng từ người anh bao trùm lấy tôi.

Tôi cứng đờ người, vành tai hơi nóng lên.

Lộ Thanh Ngô cúi người, vươn tay rút lấy cây bút trong tay tôi.

"Chỗ này, nối đường này lại."

Cổ tay anh xoay chuyển, vẽ ra một đường phụ mượt mà, rồi chỉ vào hình vẽ:

"Thấy chưa? Tam giác đồng dạng, tỉ lệ một hai, phía sau là tính được ngay."

Tôi sững sờ.

Tốc độ giải đề và tư duy của anh còn rõ ràng hơn cả giáo viên toán của chúng tôi.

"Sao anh giỏi thế?"

Mắt tôi sáng lên.

Lộ Thanh Ngô trả bút cho tôi, mặt không cảm xúc: "Trước đây từng học qua."

"Vậy tại sao không học tiếp đại học..."

Tôi theo bản năng hỏi.

Anh xoa xoa đầu tôi, cười nhẹ.

"Còn rảnh rỗi lo chuyện của anh à?"

"Không viết tiếp thì trời sáng mất."

11

Những ngày không bị b/ắt n/ạt, thời gian trôi rất nhanh.

Tôi không còn sợ hãi, trên lớp có thể tập trung tinh thần, buổi tối có thể ngủ ngon giấc.

Có lẽ vì ăn ngon ngủ tốt, cơ thể tôi cũng lặng lẽ thay đổi.

Cổ áo sơ mi đồng phục đã hơi chật.

Trong gương, má tôi đã có chút th!t, làn da trút bỏ vẻ vàng vọt, lộ ra sắc trắng trẻo.

Sự thay đổi dần dần được chú ý tới.

Bạn cùng bàn nháy mắt trêu chọc nói tôi trở nên xinh đẹp.

Lớp trưởng học tập hỏi tôi bài toán, tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta, cậu ta lại đột nhiên đỏ mặt.

Tôi sững sờ, vô cớ nhớ lại chính mình với vành tai nóng bừng trong đêm đông ấy.

Sau đó là lớp trưởng thể dục lớp bên cạnh, chặn tôi ở sân thể dục, ấp a ấp úng hỏi tôi có uống nước ngọt không.

Hôm đó tan học, tôi phát hiện một phong thư màu xanh nhạt trong cặp sách.

Không có chữ ký, chỉ vẽ một trái tim méo mó.

Tôi thấy không thể tin được, đứng trước gương ngắm mình thật lâu.

Người trong gương, tóc đen nhánh, mắt sáng ngời, lúm đồng tiền nhàn nhạt.

Mọi thứ dường như đều trở nên tốt đẹp hơn.

12

Cuối tuần.

Tôi nhìn từ xa đã thấy đèn trên gác mái sáng trưng.

Là Lộ Thanh Ngô tan làm sớm sao?

Tôi sững sờ, lập tức bước hai bước thành một leo lên chiếc cầu thang cũ kỹ, thang gỗ kêu cọt kẹt.

Chìa khóa vừa cắm vào ổ, tôi đã nghe thấy tiếng tranh cãi dữ dội từ hành lang.

Là giọng Lộ Thanh Ngô, cùng với giọng nói thô kệch của một người đàn ông lạ mặt.

"Yo, dọn nhà rồi à. Làm bọn tao tìm mệt bở hơi tai."

"Anh em à, tối nay tôi có việc rồi."

"Phu nhân Phùng mời cậu ăn bữa cơm, chuyện một tiếng đồng hồ thôi, sao mà không rảnh?"

"Người trẻ tuổi, tôi khuyên cậu đừng có rư/ợu mời không uống lại muốn uống rư/ợu ph/ạt."

Tim tôi chùng xuống, không kịp khóa cửa đã lao xuống lầu.

Trong lối thoát hiểm chật hẹp, Lộ Thanh Ngô bị một gã đàn ông mặt đầy th!t, cổ đeo dây chuyền vàng chặn lại, gã đó nước miếng văng tung tóe, chỉ vào mũi Lộ Thanh Ngô m/ắng, nắm đ/ấm siết ch/ặt kêu răng rắc.

Lộ Thanh Ngô quay lưng về phía tôi, dựa vào tường, tư thế lười biếng:

"Anh em à, tôi phải về nhà kèm bài tập cho đứa nhỏ nhà tôi."

"Thật sự không rảnh."

"Thằng mặt trắng, tưởng mình là nhân vật quan trọng thật à? Rư/ợu mời không uống lại muốn uống rư/ợu ph/ạt, tao đá/nh ch*t mày."

Gã đàn ông không nhịn được nữa, vung nắm đ/ấm lao tới.

Khoảnh khắc đó, đầu óc tôi không nghĩ ngợi gì, cơ thể đã lao tới, chắn trước mặt anh.

Tiếng va chạm trầm đục vang lên, xươ/ng bả vai truyền đến cơn đ/au nhói.

Tôi rên khẽ một tiếng, lảo đảo đ/ập vào tường, trước mắt tối sầm.

"Khương Du!"

Giọng điệu thờ ơ của Lộ Thanh Ngô lập tức trở nên nghiêm túc.

Tôi nghe thấy anh ch/ửi thề một câu, sau đó là tiếng đ/ấm đ/á thình thịch, tiếng gã đàn ông kêu đ/au và ch/ửi rủa, cuối cùng là tiếng bước chân hoảng lo/ạn tháo chạy cùng những lời nguyền rủa đ/ộc địa dần xa đi.

Tôi trượt theo tường ngồi bệt xuống đất, đ/au đến mức hít hà.

"Em sao rồi? Bị thương ở đâu?"

Lộ Thanh Ngô ngồi xổm xuống, hơi thở không ổn định, giơ tay định chạm vào vai tôi, lại không dám mạnh tay.

Ánh sáng lờ mờ nơi đầu ngõ đổ lên mặt anh, đáy mắt anh là vẻ lạnh lùng tôi chưa từng thấy.

"Em không sao..."

Lộ Thanh Ngô bế thốc tôi lên.

Tôi gi/ật mình kêu khẽ, theo bản năng muốn vùng vẫy.

"Đừng nhúc nhích."

Anh trầm giọng nói, bế tôi bước vững vàng lên lầu, đ/á văng cánh cửa khép hờ, cẩn thận đặt tôi lên giường, rồi quay người đi tìm hộp th/uốc.

"đ/au thì nói."

Anh ngồi bên mép giường, ra hiệu cho tôi nới lỏng cổ áo sơ mi đồng phục.

Cảm giác mát lạnh chạm vào làn da đang nóng rát, tôi run lên một cái.

"Không đ/au."

Tôi nhìn khuôn mặt nghiêng gần trong gang tấc của anh, lông mi rủ xuống, đổ bóng nhàn nhạt trên mí mắt.

Sát trùng, dán cao dán, ngón tay anh thỉnh thoảng không tránh khỏi lướt qua da tôi, mang theo vết chai mỏng, hơi thô ráp.

Như thể có dòng điện li ti chạy qua.

Tôi không tự nhiên kéo áo lại, cài nhầm một chiếc cúc.

Lộ Thanh Ngô rót cho tôi cốc nước ấm, đỡ tôi tựa vào đầu giường.

"Tự uống được không?"

"Cảm ơn ạ."

Tôi theo bản năng muốn nhận lấy cốc nước, nhưng chẳng hiểu sao, tôi lắc đầu.

"Tay... hình như vẫn hơi tê, không nhấc lên nổi."

Có lẽ vì chưa từng nói dối, nhịp tim bỗng chốc đ/ập rất nhanh.

"Anh đỡ em."

Lộ Thanh Ngô vươn tay, nhận lấy chiếc cốc trong tay tôi.

Bàn tay kia nhẹ nhàng đỡ lấy gáy tôi, đưa miệng cốc đến bên môi tôi.

"Uống chậm thôi."

Tôi nhờ tay anh, từng ngụm từng ngụm uống nước ấm.

Anh ở quá gần, gần đến mức tôi có thể nhìn rõ những sợi râu xanh lún phún trên cằm anh.

Cao hơn chút nữa, là đôi môi đẹp đẽ mềm mại của anh.

"Khụ khụ khụ..."

Tôi hơi ngẩn người, bị sặc nước.

Lộ Thanh Ngô cau mày, lập tức rút khăn giấy lau miệng cho tôi.

"Chỗ nào không khỏe à?"

Mặt tôi nóng như lửa đ/ốt, lan cả sang cổ cũng đỏ bừng.

"Không có."

"Chỉ là hơi mệt."

"Anh đi bận việc đi, em tự nghỉ ngơi một lát."

Tôi luống cuống chui vào trong chăn, che kín mặt.

"Được."

"Vậy anh ở bên ngoài, có việc gì thì gọi anh."

Lộ Thanh Ngô cẩn thận đắp lại góc chăn.

"Ngủ đi."

Anh tắt đèn, khép cửa lại.

Má nóng ran, tôi vùi nửa khuôn mặt vào trong chăn, không nhịn được mà lén lút, cong khóe môi.

13

Hôm sau.

Kỳ thi thử toàn thành phố cuối tháng ba, tôi giành hạng nhất.

Bảng điểm nắm trong tay, một tờ giấy mỏng manh, nhưng lại đ/è nặng nhịp tim.

Trong đầu tôi hiện lên vẻ mặt đẹp đẽ khi cười của Lộ Thanh Ngô.

Chuông tan học vừa reo, tôi chạy chậm ra khỏi lớp.

Gió thổi lo/ạn mái tóc trước trán, nhưng khóe môi thế nào cũng không ép xuống được.

Thế nhưng đợi đến khi cổng trường sắp vắng người, cũng không đợi được chiếc xe đạp của Lộ Thanh Ngô.

Bạn học từng tốp từng tốp rời đi, bóng người thưa thớt, cuối cùng chỉ còn lại một mình tôi.

Lộ Thanh Ngô không đến.

Đây là lần đầu tiên.

Mười phút, hai mươi phút... gió đêm đầu thu mang theo hơi lạnh, thổi tôi hơi rét.

Tôi ôm ch/ặt cặp sách, nhìn chằm chằm hướng anh thường xuất hiện, chút ngọt ngào như mật ong trong lòng, dần dần ngưng tụ thành cục nghẹn bất an.

"Yo, vẫn chưa về à?"

Phùng Tư Tư và đám tiểu tùy tùng không biết từ đâu lượn ra, trên mặt treo vẻ giễu cợt không chút che giấu.

"Lại đợi người anh họ kia của mày à?"

Tôi không lên tiếng, xoay người bỏ đi.

"Chạy cái gì?"

Phùng Tư Tư vòng lên trước mặt tôi, chặn đường.

"Trước đây chẳng phải đều đón mày ở đây từ sớm sao?"

"Hôm nay đột nhiên không đến à?"

"Chẳng lẽ là gặp t/ai n/ạn gì rồi?"

Tim tôi thắt lại.

"Mày nói bậy cái gì!"

"Tao nói bậy?" Phùng Tư Tư cười, ghé lại gần hơn, hơi thở phả vào tai tôi, "Khương Du, mày có từng nghĩ, bố mẹ mày là đột nhiên mất tích không. Biết đâu đấy, cái thằng anh hoang mày nhặt được từ đâu đó, hôm nay cũng ch*t ở ngoài rồi, không về được nữa đâu."

Như thể một chậu nước đ/á dội từ trên đầu xuống, m/áu toàn thân tôi lập tức đóng băng.

Cơn á/c mộng mà tôi cố tình quên đi đó, bị cô ta chỉ bằng một câu nói nhẹ bẫng, x/é toạc ra.

Sự hoảng lo/ạn không báo trước tóm lấy tôi.

Tôi đẩy mạnh Phùng Tư Tư ra, cắm đầu chạy thục mạng về phía nhà.

Gió rít bên tai, phổi đ/au như lửa đ/ốt.

Trong đầu toàn là những lời suy đoán á/c ý của Phùng Tư Tư, và khuôn mặt cười mờ nhạt cuối cùng của bố mẹ đan xen hiện lên.

Nhanh hơn chút nữa, nhanh hơn nữa.

Cho đến khi nhìn thấy bóng người quen thuộc đứng trong quầng sáng lờ mờ dưới lầu.

Bước chân tôi khựng lại đột ngột, vẫn còn sợ hãi vịn vào đầu gối, thở hổ/n h/ển.

Trái tim đ/ập đi/ên cuồ/ng trong lồng ngựk, gần như muốn vỡ nát xươ/ng sườn.

Là Lộ Thanh Ngô.

Anh không sao.

Tôi lau nước mắt, vừa định mở miệng gọi anh.

Thì thấy trước mặt anh, còn đứng một người phụ nữ tôi chưa từng thấy.

Mái tóc uốn lượn sóng, chiếc váy ôm sát, ngay cả trong ánh sáng lờ mờ cũng có thể thấy dung mạo xinh đẹp.

Cô ta ngẩng mặt nhìn Lộ Thanh Ngô, trên mặt còn vệt nước mắt, đang vươn tay nắm ch/ặt lấy cánh tay anh, dường như đang vội vàng nói gì đó.

Lộ Thanh Ngô quay lưng về phía tôi, tôi không thấy biểu cảm của anh, chỉ thấy anh hơi cúi đầu, lắng nghe.

Người phụ nữ nói mãi, cảm xúc dường như càng kích động hơn, đột nhiên nhào vào lòng anh, vai run lên.

Cơ thể Lộ Thanh Ngô dường như cứng lại, không đẩy ra ngay.

Khoảnh khắc đó, tất cả hơi nóng sau khi chạy thục mạng lập tức tan biến khỏi đỉnh đầu, thay vào đó là một sự lạnh lẽo sâu hơn, buốt giá như băng nhọn đ/âm vào xươ/ng tủy.

Những cảm xúc hỗn lo/ạn lại cuộn trào, nghẹn ở cổ họng, khiến tôi gần như không thể thở nổi.

Không biết đã qua bao lâu.

Tôi đi thẳng vào giữa hai người họ, khi Lộ Thanh Ngô hơi ngạc nhiên quay đầu nhìn lại, người phụ nữ kia cũng ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn về phía tôi.

Tôi không chút dừng lại, chen ngang giữa họ.

Tiếng kêu kinh ngạc của người phụ nữ bị tôi bỏ lại phía sau.

Tôi bước thẳng vào hành lang tối om, dậm chân mạnh để đèn cảm ứng sáng lên, bước nhanh lên lầu.

Thế nhưng chiếc chìa khóa cắm mấy lần mới khớp vào ổ khóa vẫn tố cáo sự bất an trong lòng tôi.

Tôi vừa vào phòng không lâu, cửa đã bị mở ra.

Lộ Thanh Ngô bước vào, trên người vẫn còn mang mùi nước hoa nhàn nhạt.

"Xin lỗi."

Anh lên tiếng trước, mỉm cười với tôi.

"Anh tạm thời có chút việc, không kịp đi đón em."

Tôi quay lưng về phía anh, lặng lẽ dọn dẹp đồ đạc lung tung trên bàn học.

"Gi/ận à?"

Anh bước đến phía sau tôi không xa, dừng lại.

"Vì anh không đi đón em."

"Không có."

Tôi trả lời cứng nhắc, dùng sức rút một tờ đề thi từ dưới lên.

Kết quả dùng lực quá đà, tờ đề thi x/é làm đôi.

Không khí đột nhiên yên tĩnh lại.

Anh im lặng một chút, giọng điệu có chút bất lực:

"Người hôm nay là một đồng nghiệp. Anh và cô ấy có chút chuyện cần nói, nên làm chậm trễ thời gian."

Tôi xoay người, cuối cùng nhìn thẳng vào anh, luồng chua xót trong lòng nghẹn lên cổ họng:

"Đồng nghiệp gì mà phải tìm đến tận nhà? Có chuyện gì không thể nói tử tế, cứ phải... cứ phải kéo kéo đẩy đẩy như vậy?"

Lộ Thanh Ngô giơ tay định xoa đầu tôi, dịu dàng nói: "Khương Du, chuyện của người lớn, em không hiểu đâu."

"Em không hiểu?"

"Em sắp mười tám tuổi rồi, em không phải trẻ con nữa!"

Tôi nghiêng đầu tránh đi, nghiêm túc nói.

Lộ Thanh Ngô dường như bị phản ứng dữ dội bất ngờ của tôi làm cho sững sờ, anh xoa xoa huyệt thái dương, giọng điệu mang theo chút thỏa hiệp:

"Được, được, em không phải trẻ con. Là anh nói sai rồi."

"Anh sai rồi, được chưa?"

"Hôm nay thực sự là sự việc bất ngờ, anh hứa sau này mỗi ngày đều sẽ đi đón em."

Tôi cắn môi, quay phắt người đi, không nhìn anh nữa.

"Không cần."

"Sau này em tự về."

Lộ Thanh Ngô bật cười, nhếch khóe miệng.

"Tổ tông nhỏ, trước đây không phát hiện ra em lại nóng tính thế này."

"Tự về, cái đó không được."

"Anh không yên tâm."

Anh nói rồi lại ghé sát vào, một tay chống lên mặt bàn, cụp mắt nhìn tôi.

"Vết bầm trên vai đỡ hơn chút nào chưa?"

"Không cần anh quản."

Tôi đứng dậy, đẩy anh ra ngoài một cách dứt khoát, rồi đóng cửa thật mạnh.

Bên ngoài cửa rất lâu không có tiếng động.

Cuối cùng, tôi nghe thấy anh nhẹ nhàng thở dài.

"Hôm nay ở trường gặp chuyện không vui à?"

Tôi vẫn không nói gì.

"Nhớ thay cao dán đấy. Nếu vai còn đ/au, mai anh đưa em đi b/ệnh viện."

"Tổ tông nhỏ, anh sai thật rồi."

Tôi không lên tiếng, lòng rối như tơ vò.

Cảm giác trống rỗng, xen lẫn hoảng lo/ạn và chua xót đó, một lần nữa tóm ch/ặt lấy tôi.

14

Vết thương trên vai dần dần lành lại, nhưng khoảng cách đêm hôm đó, lại giống như một bức tường trong suốt, chắn ngang trong lòng tôi.

Lộ Thanh Ngô vẫn đón đưa tôi, mang đồ ăn khuya cho tôi, kèm bài tập cho tôi.

Nhưng tôi không còn bám lấy anh như trước, líu lo không dứt chuyện trò.

Tôi học hành còn liều mạng hơn trước, dường như chỉ có đắm chìm trong biển đề, mới có thể tạm thời quên đi những tâm sự rối bời đó.

Cho đến buổi chiều oi bức ấy, tiết thể dục kết thúc, tôi ôm bóng rổ quay lại lớp.

Tiếng ồn ào như thủy triều lập tức rút đi. Ánh mắt của mọi người, hoặc công khai hoặc lén lút tập trung vào tôi, mang theo sự kinh ngạc, kh/inh bỉ, sự phấn khích khi xem kịch hay.

Bàn học của tôi bị lục tung lộn xộn, sách vở rơi vãi khắp sàn.

Phùng Tư Tư đang đứng cạnh bục giảng, tay giơ cao cuốn nhật ký của tôi.

Cô ta cười rạng rỡ, giọng nói vang vọng cả lớp:

"Mọi người mau lại xem này! Xem thử hạng nhất khối của chúng ta, học sinh giỏi Khương Du, lại thầm yêu anh trai của chính mình kìa!"

M/áu trong người tôi lập tức xông lên đỉnh đầu, rồi lại vụt tắt, tay chân lạnh ngắt.

"Trả lại cho tôi!"

Tôi lao tới.

Phùng Tư Tư linh hoạt tránh né, ném cuốn nhật ký cho một tùy tùng bên cạnh: "Đọc đi! Đọc to lên! Cho mọi người cùng nghe!"

Tùy tùng phấn khích mở ra, dùng giọng điệu khoa trương đọc lên.

Phơi bày tâm sự thiếu nữ thầm kín của tôi trước mặt mọi người.

Mỗi một chữ, đều như thanh sắt nung đỏ, bỏng rát lên lòng tự trọng của tôi.

Những lời xì xào trong lớp biến thành tiếng cười nhạo và những lời bàn tán không chút che giấu.

"Trời ạ, bi/ến th/ái thật!"

"Thật không nhìn ra..."

"Anh trai cô ta? Gh/ê t/ởm thế?"

"Một người họ hàng xa, hèn gì ngày nào cũng đến đón, biết đâu đã hú hí với nhau từ lâu..."

"Đừng đọc nữa! Trả lại cho tôi!"

Tôi đi/ên cuồ/ng lao vào cư/ớp, nước mắt mất kiểm soát trào ra, tầm nhìn nhòe đi.

Tôi loạng choạng đuổi theo cuốn nhật ký bị ném qua ném lại, như một gã hề không thể làm gì.

Không biết bị ai duỗi chân cản lại, tôi ngã mạnh xuống đất, đầu gối đ/ập xuống nền xi măng cứng, đ/au thấu tim.

Phùng Tư Tư chậm rãi bước tới, ngồi xổm trước mặt tôi, cuốn nhật ký lắc lư trong tay cô ta.

Cô ta ghé sát tôi, nhẹ nhàng nói:

"Tao đã cảnh cáo mày rồi, đừng có quyến rũ Bùi Tư Du nữa?"

"Nó đã là bạn trai của tao rồi, vậy mà ngày nào cũng nhìn mày đến ngẩn ngơ."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
5 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END
8 Ngắm Trăng Chương 7
10 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
12 RẮN THỊT Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mừng thọ 60 tuổi tại gia bị con gái chê xui xẻo, tôi quyết định từ mặt: Hậu truyện đầy đủ

Chương 3
Chà, con cũng biết, một mình mẹ nuôi con khôn lớn chẳng hề dễ dàng gì. Có lẽ giờ tuổi đã cao, lại chẳng có bạn đời bên cạnh để tâm sự, nên tính khí mẹ ngày càng trở nên khó hiểu.
Ngôn Tình
0