Vào cái năm mà tôi nhát gan nhất, bố mẹ giàu có đã tìm thấy và đón tôi về nhà.

Trên xe, tôi khóc rất to.

Bố mẹ tưởng tôi vui sướng tột độ nên mới xúc động rơi lệ.

Thực ra, tôi là đang sợ.

Tôi đọc quá nhiều truyện về thiên kim thật giả rồi, sau khi thiên kim thật về nhà thường không được yêu thương, ai cũng thiên vị người giả, thiên kim thật ngược lại còn bị lạnh nhạt, bị ng/ược đ/ãi , thậm chí bị mổ lấy thận, lấy tim.

Nhà mới chẳng khác nào hang cọp.

Tôi nhát gan vô cùng.

1

Lúc bố mẹ ruột tìm đến, nhà tôi đang gi*t lợn đón Tết.

Trong làng có không ít người đến giúp.

Một đám người xúm vào đ/è con lợn xuống, nó kêu la thảm thiết, bố tôi một tay túm lấy mõm lợn, một tay cầm d/ao, đ/âm mạnh vào cổ nó.

Con lợn càng giãy giụa dữ dội, m/áu lợn b/ắn tung tóe lên người bố tôi.

Giá trị cuộc đời con lợn đạt đến viên mãn vào khoảnh khắc này.

Trong cái sân nhỏ, bố tôi phân x/ác lợn, mẹ tôi dùng nhựa thông nhổ lông đầu lợn, anh cả xách mỡ lá bỏ vào nồi lớn, chị hai thái tiết lợn đã đông, còn tôi đang rửa món lòng lợn mà mình thích nhất.

Những người đến giúp tranh thủ làm phụ, đợi lát nữa được ăn cỗ th!t lợn.

Ai nấy đều bận rộn, chúng tôi mới để ý thấy trong sân không biết từ lúc nào đã có thêm hai người.

Là một cặp vợ chồng trung niên lạ mặt.

Người đàn ông mặc vest đi giày da, người phụ nữ đeo vàng bạc đầy mình.

Dưới đế đôi giày da đắt tiền của họ là bùn đất lẫn m/áu lợn, họ chẳng biết nên đặt chân vào đâu.

Nhìn cả nhà chúng tôi mỗi người cầm một mảnh x/ác lợn, họ run lẩy bẩy.

Bố tôi vừa gi*t lợn xong, sát khí trên người chưa tan hết, ngậm điếu th/uốc hỏi:

"Các người làm gì đấy?"

Người đàn ông trung niên lấy hết can đảm, hắng giọng:

"Chúng... chúng tôi đến tìm con gái."

"Tìm con gái các người thì đến nhà tôi làm gì?"

Mẹ tôi ném cái đầu lợn vào chậu:

"Nhà tôi lấy đâu ra con gái các người, làm sao, bọn buôn người à?!"

Cả sân lập tức im phăng phắc.

Bố tôi lặng lẽ cầm con d/ao ch/ặt xươ/ng lên, mẹ tôi bưng chậu nhựa thông nóng hổi, anh cả cầm cái môi sắt, chị hai xách cây gậy củi, các chú các bác các thím các dì khác cũng mỗi người cầm một cái chổi, cái xẻng, nồi niêu xoong chảo, ngay cả con chó Vàng bị xích cũng lặng lẽ tuột xích, nhe răng về phía họ.

Cặp vợ chồng trung niên sợ ch*t khiếp, vội r/un r/ẩy chỉ tay vào tôi:

"Chúng tôi thực sự đến tìm con gái, tìm đứa con gái bị bế nhầm ở b/ệnh viện Phượng Sơn mười tám năm trước!"

Trong phút chốc.

Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về phía tôi.

Đoạn lòng lợn trong tay tôi rơi "bạch" một cái xuống đất.

"...Hả??"

2

Cặp vợ chồng này họ Diệp.

Trong lời kể của họ, sự việc dần sáng tỏ.

Mười tám năm trước, hai người họ trên đường lái xe đi kiểm tra dự án thì gặp sạt lở đất, người vợ bị h/oảng s/ợ nên sinh non, được đưa đến b/ệnh viện Phượng Sơn gần đó nhất.

B/ệnh viện thị trấn rất ít người, ngày hôm đó chỉ có đúng hai sản phụ, đều sinh con gái.

Không hiểu sao mà hai nhà lại bế nhầm con.

Nếu không phải cách đây không lâu, cô con gái nhỏ nhà họ Diệp bị t/ai n/ạn xe, lúc truyền m/áu phát hiện nhóm m/áu không khớp, thì chuyện này đến tận bây giờ cũng chẳng ai hay biết.

Chi tiết sáo rỗng trong phim truyền hình, vậy mà lại thực sự xảy ra với chúng tôi.

Bố mẹ tôi nghe xong chuyện này thì sắc mặt nặng nề.

Tôi từ nhỏ quả thực đã không giống họ.

Con cái nhà họ Từ đều khung xươ/ng to, người vạm vỡ, chỉ có tôi khung xươ/ng nhỏ nhắn, từ nhỏ đã ốm yếu b/ệnh tật.

Nhìn kỹ lại ngũ quan của tôi, chẳng giống bố mẹ chút nào, lại giống người đàn ông trung niên đến tám phần.

Bố tôi không tin, dẫn tôi đi xét nghiệm ADN.

Kết quả vừa ra, mọi chuyện đã an bài.

Tôi quả thực không phải con của bố mẹ.

Tôi không phải Từ An An, mà là Diệp An An.

Là tiểu thư của nhà giàu, thiên kim thật hàng thật giá thật.

Khi nghe kết quả, tâm trạng bố mẹ tôi rất phức tạp.

Anh cả gãi gãi đầu:

"Xong đời rồi, đứa em gái mà tôi cưng chiều bao nhiêu năm nay sắp phải sang nhà người khác rồi."

Chị hai có chút lo lắng:

"Ch*t dở, câu chuyện thiên kim thật giả lại thực sự xảy ra trong nhà chúng ta rồi."

Rồi cả hai đồng loạt nhìn tôi:

"Em gái à, thiên kim thật trong bao nhiêu tiểu thuyết đều thảm lắm, em lại nhát gan, không có tâm cơ, sau này em phải làm sao đây?"

Tôi hoảng rồi.

Đúng vậy!

Sau này tôi phải làm sao đây!

3

Trên đường về nhà cùng bố mẹ ruột, tôi cứ khóc mãi.

Hai người họ tưởng tôi vui mừng cảm động, an ủi tôi rất lâu.

Trời mới biết là tôi đang sợ.

Trước khi đến, chị hai đã nhồi nhét cho tôi rất nhiều truyện về thiên kim thật giả.

Trong những cuốn truyện này, thiên kim thật thường là người thảm nhất.

Tuy được đón về, nhưng bố mẹ lại thiên vị thiên kim giả được nuôi từ nhỏ bên cạnh, đồng thời chê bai thiên kim thật quen thói hoang dã, không có quy củ.

Cả gia đình từ già đến trẻ, cho đến bảo mẫu, tài xế, không một ai coi trọng thiên kim thật.

Thiên kim thật bị mọi người ngó lơ, thậm chí là ng/ược đ/ãi .

Động một tí là bị lấy thận, thay tim.

Thậm chí là bị đưa sang Miến Bắc, hay là hòn đảo rắn gì đó.

Tóm lại là phải bị l/ột một lớp da, mất nửa cái mạng mới coi là xong chuyện.

...

Tôi từ nhỏ đã nhát gan.

Ba tuổi sợ gà, năm tuổi sợ chó, mười tuổi sợ mấy đứa bạn cao hơn mình.

Lớn lên cũng vậy, bị người ta b/ắt n/ạt không dám đá/nh trả, chỉ dám yếu ớt chạy về nhà tìm anh chị khóc lóc.

Giờ bảo tôi rằng tôi chính là thiên kim thật thảm hại trong sách.

Người đến tìm tôi không phải bố mẹ, mà là Hắc Bạch Vô Thường.

Nơi trở về không phải nhà, mà là hang cọp.

...

Tôi nhát gan vô cùng!

4

Trong lúc tôi đang đầy sợ hãi, xe dừng lại.

Đỗ trước một căn biệt thự lớn.

Ngoài cổng đứng một đám người.

Khi bố mẹ giới thiệu, tôi nhìn từng người một.

Anh cả không cười không nói, anh hai ánh mắt tinh ranh, anh ba lêu lổng, và "chị gái" vừa mới xuất viện sắc mặt trắng bệch, yếu ớt đáng thương.

Nhìn lướt qua.

Cấu hình tiêu chuẩn của truyện thiên kim.

Nghĩ đến cảnh thảm hại trong tiểu thuyết sắp sửa xảy ra với mình.

Tôi "oa" một tiếng.

Khóc to hơn nữa.

...

Cả nhà đều bị tiếng khóc của tôi làm cho ngơ ngác.

Người mẹ bên cạnh đỏ hoe mắt:

"Đứa trẻ đáng thương, chắc hẳn trước đây đã phải chịu nhiều khổ cực, nhìn xem con bé về nhà mà xúc động đến thế nào."

Bố thở dài:

"G/ầy như con mèo ấy, tối nay bảo người làm thêm mấy món ngon cho An An bồi bổ."

Anh cả vẫn giữ vẻ không cười không nói, nhưng lại đưa tay xoa đầu tôi:

"Em gái là vì thấy chúng ta vui quá nên mới vậy thôi."

Anh hai chỉnh lại kính, lặng lẽ dặn dò quản gia:

"Chuẩn bị tiệc đón tiếp cho em gái thật chu đáo, à, nhớ hỏi xem em gái có kiêng kị gì không."

Anh ba không chen vào đám đông được, cứ chạy quanh vòng ngoài, chỉ có thể gào lên:

"Em gái!! Chào mừng về nhà!!"

"Chị gái" sụt sịt mũi:

"Em... em đừng khóc nữa, em khóc làm chị cũng muốn khóc theo đây này..."

...

Tôi đẫm lệ nhìn mọi thứ trước mắt.

Ơ?

Trong truyện thiên kim thật giả viết thế này sao?

5

Buổi tối hôm đó là tiệc gia đình.

Sau khi biết tôi không kiêng kị gì, đầu bếp trong nhà bắt đầu trổ tài.

Cả bàn đầy món ngon khiến tôi hoa cả mắt.

Ngoài tôi ra, ai nấy đều dùng d/ao nĩa c/ắt bít tết Angus một cách thuần thục và tao nhã.

Tôi cầm d/ao nĩa một cách gượng gạo, thực sự không quen ăn đồ Tây, chỉ thấy miếng bít tết nhét vào miệng nhạt nhẽo như sáp, lại nhớ đến món lòng lợn tôi đã vất vả rửa sạch nhưng chưa kịp ăn miếng nào.

Sau bữa ăn, tôi nhìn căn phòng chứa đồ ở góc tầng dưới, đang định đi qua đó thì mẹ đột nhiên gọi tôi lại.

"An An? Con đi về phía phòng chứa đồ làm gì?"

Tôi yếu ớt nói: "Đây chẳng phải là phòng được sắp xếp cho con sao?"

Trong loại tiểu thuyết này, thiên kim thật về nhà không được tranh phòng với thiên kim giả, chắc chắn sẽ bị sắp xếp ở gác mái hoặc những nơi như phòng chứa đồ.

Mẹ ngẩn người một lúc, trực tiếp nắm lấy tay tôi.

Bà dẫn tôi lên tầng hai, đẩy một cánh cửa ra.

Bên trong là căn phòng công chúa tông màu hồng trắng nhìn là biết đã được chuẩn bị rất tâm huyết.

"Mẹ sao có thể để con ở phòng chứa đồ chứ? Đây mới là căn phòng mẹ chuẩn bị cho con."

Tôi càng hoảng hơn:

"Thế... chị gái thì sao ạ?"

"Phòng của Nguyệt Nguyệt ở ngay bên cạnh."

Mẹ vừa nói vừa hạ thấp giọng:

"An An, bố mẹ đã bàn bạc với bố mẹ nuôi của con rồi, chị gái con và con đều đang học cấp ba, tài nguyên giáo dục ở Kinh Thành tốt hơn, nên tạm thời để Nguyệt Nguyệt ở lại đây, học cùng con.

"Tuy về huyết thống Nguyệt Nguyệt không có qu/an h/ệ gì với chúng ta, nhưng dù sao con bé cũng đã sống trong nhà này bao nhiêu năm nay, chúng ta có tình cảm với Nguyệt Nguyệt, cũng giống như bố mẹ nuôi của con cũng không nỡ xa con vậy."

Người mẹ này khác với trong sách.

Bà dịu dàng hơn, cũng cởi mở hơn.

Sợ tôi suy nghĩ nhiều nên kiên nhẫn giải thích với tôi.

Không biết từ lúc nào, mũi tôi lại cay cay muốn khóc.

"Mẹ, con đều hiểu ạ."

Mẹ liền cười, bảo tôi nghỉ ngơi cho tốt, xoa đầu tôi rồi rời khỏi phòng.

Bà vừa đi chưa được bao lâu thì đột nhiên có người gõ cửa.

Người đến là Diệp Thanh Nguyệt... không, giờ cô ấy là Từ Thanh Nguyệt rồi.

Cô ấy nhìn tôi, tôi nhìn cô ấy.

Nhìn nhau không nói gì.

Trong lúc tôi theo bản năng nhát gan muốn lùi lại thì Từ Thanh Nguyệt đột nhiên nói:

"Cậu không cần phải sợ mình." Cô ấy thẳng thắn nói: "Bị bế nhầm không phải lỗi của mình, mình không cố ý cư/ớp đi cuộc sống giàu sang vốn thuộc về cậu, tuy sau khi biết thân phận thật mình rất buồn, nhưng mình cũng không đến mức làm những chuyện b/ắt n/ạt cậu như mấy vai phản diện trong phim truyền hình đâu."

Tôi ngẩn người.

Cô ấy đã vào phòng, kéo tôi ngồi cùng trên giường.

"An An, cậu có thể kể cho mình nghe một chút... về chuyện ở nhà cậu không."

6

Tôi và Từ Thanh Nguyệt cùng nằm sấp trên giường, tôi cầm điện thoại cho cô ấy xem album ảnh.

Trong album toàn là ảnh và video tôi chụp về nhà.

Mấy năm trước nhà vừa xây ba gian nhà ngói, trước nhà có mấy con gà vịt và ngỗng thả rông.

Trong sân có chuồng bò và chuồng lợn.

Chú bò con mới sinh vừa đứng dậy r/un r/ẩy, bò mẹ li/ếm một cái, thế là nó ngã nhào.

Dưới chân tường có cái ổ gà, trong ổ có mấy chú gà con mới nở, ướt sũng mở mắt nhìn ra.

Con chó Vàng trông nhà chạy khắp sân đuổi gà bắt vịt, thè lưỡi đùa nghịch.

Sân sau còn trồng mấy cây ăn quả.

Đến mùa thu hoạch quả trĩu cành, tôi hái một quả, không kịp rửa đã cắn ngay, còn lấy điện thoại ra tự sướng, cười ngây ngô.

Còn có bố tôi sau khi làm việc xong vác cuốc trở về, thấy tôi đang chụp ảnh, liền nhe răng giơ tay tạo dáng chữ V x/ấu xí.

Cũng như mẹ tôi đang cán bột làm mì trường thọ cho tôi, tôi nghịch ngợm bôi bột mì lên mặt mẹ, bà vung cây cán bột đòi đá/nh tôi.

Nhưng không may lại đá/nh trúng anh cả vừa mới vào cửa.

Anh cả với bộ mặt dính đầy bột trắng ngơ ngác, chị hai bên cạnh cười đến mức phát ra tiếng ngỗng kêu, kết quả là bị mẹ tôi đá/nh cả hai đứa luôn.

Người cười khanh khách lại là tôi.

...

Tôi vừa lật xem vừa giải thích.

Từ Thanh Nguyệt lặng lẽ lắng nghe.

Ban đầu cô ấy vừa xem vừa cười, cười mãi rồi mắt đỏ hoe.

"Họ nhìn thật tốt."

"Đúng vậy, họ đều là những người rất rất tốt."

"Họ có thích mình không?"

Từ Thanh Nguyệt có chút bất an.

"Mình không biết làm việc, không biết làm ruộng, không biết nuôi gà nuôi vịt... mình thậm chí không biết phải chung sống với họ thế nào."

"Nhưng cậu là con gái của họ mà, thế là đủ rồi."

Tôi không nhịn được an ủi cô ấy.

An ủi xong mới nhớ ra mình thực ra cũng có tâm trạng giống cô ấy.

"Mình hơi sợ." Từ Thanh Nguyệt nói: "Nghỉ hè, cậu đưa mình về gặp họ được không?"

Tôi nói được.

Chúng tôi nhìn nhau, mỉm cười.

7

Một đêm trôi qua, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Từ Thanh Nguyệt đã gần gũi hơn nhiều.

Bố cử tài xế đưa tôi và Từ Thanh Nguyệt cùng đi học.

Đây là một trường trung học tư thục quý tộc.

Học sinh ở đây đều là con cái nhà giàu.

Tôi hơi căng thẳng.

Trong tiểu thuyết, con nhà nghèo ở đây chắc chắn sẽ bị b/ắt n/ạt.

Thiên kim thật lại càng bị đám người theo đuôi thiên kim giả b/ắt n/ạt, lăng mạ.

Không được, không được nghĩ nữa, càng nghĩ tôi càng nhát gan.

Cho đến khi vào lớp, một đám người vây lại, nói với Từ Thanh Nguyệt:

"Nguyệt Nguyệt, nghe nói cậu bị t/ai n/ạn xe, không sao chứ?"

"Không sao, chỉ là vết thương nhỏ, khỏi rồi."

"À còn nữa, chúng tớ nghe nói... cậu thực ra không phải con nhà họ Diệp, là bị bế nhầm à?"

Trong phút chốc, cả lớp im bặt.

Họ cũng nhìn thấy tôi đang nhát gan trốn sau lưng Từ Thanh Nguyệt.

"Cô ấy chẳng lẽ là..."

Từ Thanh Nguyệt ngay lập tức kéo tôi ra.

"Cô ấy là Diệp An An, là con gái ruột của bố mẹ nuôi mình, hôm qua mới vừa được đón về."

Nói rồi Từ Thanh Nguyệt mỉm cười.

"Đúng là bị bế nhầm thật, nhưng bố mẹ mình mềm lòng, không c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với mình, cho mình tiếp tục ở lại đây đi học, mình mới có thể tiếp tục làm bạn cùng lớp với các cậu."

Tôi rất ngạc nhiên.

Tôi không ngờ Từ Thanh Nguyệt lại thẳng thắn như vậy.

Điều không ngờ hơn nữa là các bạn cùng lớp cũng rất tự nhiên chấp nhận chuyện này, còn vây quanh chúng tôi đầy hào hứng.

"Tớ cứ tưởng loại kịch bản này chỉ có trong tiểu thuyết và phim truyền hình thôi chứ."

"Không ngờ chuyện bế nhầm con lại thực sự xảy ra à?"

Một đám người xì xào bàn tán vây quanh chúng tôi không dứt, cho đến khi giáo viên đến mới im lặng.

Giáo viên chủ nhiệm là một người đàn ông trung niên vẻ mặt hiền hậu.

Thầy gọi riêng tôi ra, đưa cho tôi mấy tờ đề kiểm tra, muốn xem căn bản của tôi thế nào.

Thầy biết lai lịch của tôi, vốn tưởng tôi trước đây học ở huyện nhỏ nên căn bản sẽ yếu, không ngờ thành tích của tôi lại rất tốt.

Tuy là trường ở huyện nhỏ, nhưng giáo viên có trách nhiệm, tôi lại chăm chỉ và thông minh, nên tôi không phải là học sinh kém, mà còn được coi là học sinh giỏi.

Giáo viên chủ nhiệm vô cùng ngạc nhiên.

Thầy lập tức cầm bài thi của tôi vào lớp, khen tôi trước mặt đám bạn cùng lớp, bảo đám phú nhị đại đó nên học tập tôi nhiều hơn.

Tôi vừa định lo lắng mình sẽ trở thành cái gai trong mắt mọi người.

Không ngờ đón nhận lại là ánh mắt ngưỡng m/ộ và gh/en tị của mọi người.

Xem ra ở đây không đ/áng s/ợ như trong tiểu thuyết chút nào.

Tôi yên tâm hơn nhiều, chuẩn bị thu lại vẻ nhát gan của mình.

Đột nhiên, tôi nghe thấy có người nói với Từ Thanh Nguyệt:

"Thanh Nguyệt, thế vị hôn phu chỉ chịu đính hôn với con gái nhà họ Diệp của cậu... phải làm sao đây?"

Cả lớp, lập tức im lặng như tờ.

8

Trong truyện thiên kim thật giả, luôn xuất hiện một nam chính như vậy.

Thiên kim giả ch*t đi sống lại vì anh ta, thề không lấy ai khác.

Nhưng hai nhà là hôn nhân thương mại, nam chính bắt buộc phải cưới thiên kim thật.

Từ đó thiên kim giả gh/en gh/ét thiên kim thật, bắt đầu đủ loại h/ãm h/ại.

Mà nam chính cũng chê bai thiên kim thật từng là thôn nữ, động một tí là lạnh nhạt, nhục mạ, b/ắt n/ạt thiên kim thật.

Nghĩ thôi đã thấy nghẹt thở.

Tôi r/un r/ẩy nhìn Từ Thanh Nguyệt.

"Mình... mình không định tranh giành với cậu đâu..."

Từ Thanh Nguyệt lại chẳng hề bận tâm.

Cho đến khi tan học, cô ấy kéo tôi đến nhà thi đấu.

Ở đây có đám học sinh lớp trên đang đá/nh giải.

Trên sân bóng rổ, hai đội đang thi đấu, trên khán đài có rất nhiều người ngồi, tiếng hò reo và la hét không dứt.

Khi tôi còn đang ngơ ngác thì Từ Thanh Nguyệt chỉ vào một nam sinh đang đổ mồ hôi như mưa trên sân bóng.

"Cậu nhìn anh ta xem, có đẹp trai không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
5 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END
8 Ngắm Trăng Chương 7
10 Hai Rắn Cùng Ăn Chương 17
12 RẮN THỊT Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Công ty phát hộp quà mù dịp Tết, tôi lại bốc trúng một xấp giấy nợ: Hậu truyện trọn bộ

Chương 3
Tiểu Trần, tư tưởng và thái độ của cậu có vấn đề đấy, cậu không thể chỉ hưởng phúc cùng công ty mà lại không chịu cùng công ty chia sẻ gian khó được. Những hóa đơn này chỉ là thử thách công ty dành cho cậu thôi, công ty sẽ hỗ trợ cậu.
Ngôn Tình
0