Tôi: "Được ạ, chủ nhân."
Anh ấy hết cách với tôi.
Hỏi tôi: "Đuôi đâu ra đấy? Còn cả sừng nữa."
Tôi ngoan ngoãn trả lời: "Succubus chúng em vốn dĩ có đuôi và sừng mà."
"Succubus?"
Tôi gật đầu lia lịa, nhào vào lòng anh cọ cọ: "Chủ nhân, em không muốn đi b/ệnh viện đâu, anh giúp em là được rồi, em khó chịu lắm, khó chịu lắm."
Tạ Dịch trầm ngâm suy nghĩ.
Anh suy tư một lát rồi quyết định không đến b/ệnh viện nữa.
Đổi ý gọi bác sĩ gia đình đến.
Bác sĩ gia đình là người của Tạ Dịch, giữ bí mật tuyệt đối, nhìn thấy đuôi và sừng của tôi mà không hề biểu lộ cảm xúc gì.
Ông ấy không biết đã tiêm cho tôi thứ gì, tôi không còn khó chịu nữa, mà là buồn ngủ.
Nhắm mắt lại là ngủ thiếp đi.
Kỳ phát tình đầu tiên kéo dài suốt bảy ngày, Tạ Dịch đã tiêm cho tôi rất nhiều mũi.
Tôi bình yên vượt qua kỳ phát tình đầu tiên.
Sau khi kết thúc, Tạ Dịch lại tiêm cho tôi một mũi th/uốc ức chế.
Kể từ đó, suốt nửa năm trời tôi không hề có kỳ phát tình.
Tạ Dịch cũng không ngừng chỉnh sửa cách xưng hô của tôi, bắt tôi gọi tên anh.
Nhưng tôi cứ mãi không nghe.
Sao lần này anh lại...
Tự xưng là chủ nhân.
10
Ở trung tâm thương mại đông đúc mà nói thẳng cho anh biết tại sao tôi gi/ận thì không thể nào!
Ở nhà tôi còn không nói ra được, huống chi là nơi có người nhìn.
Tôi đỏ mặt: "Em không cần phần thưởng nữa."
Anh nhướng mày: "Thật không cần?"
Tôi lẩm bẩm: "Dù sao anh cũng chẳng cho em được phần thưởng gì."
Anh chỉ biết m/ua đồ ăn, m/ua đồ chơi cho tôi.
Cùng lắm là thưởng cho tôi bớt học hai tiết.
Tạ Dịch nhìn tôi sâu sắc: "Đừng hối h/ận."
Sẽ không hối h/ận đâu.
Tôi không thèm để ý đến anh.
Anh tự nhiên nắm lấy tay tôi, khi tôi muốn vùng ra, anh ra lệnh cho tôi.
"Đừng cử động, để anh nắm."
Tôi không hất tay anh ra nữa.
Ừm, tại sao cứ cảm thấy, "chủ nhân" anh ấy nói và "chủ nhân" tôi nói dường như không phải là một chuyện.
【Hi hi, đúng là một chuyện mà cũng không phải một chuyện, phiên ngoại thiết lập Succubus nhỏ và chủ nhân chắc chắn không thể chỉ là đơn thuần bị m/ua về nên mới gọi chủ nhân đâu...】
【Nhưng mà nam chính bị sao vậy, đây có phải lời văn trong sáng nên nói không!】
【Á á á, bảo bối ngoan ngoãn thế này đáng yêu quá, buông cô ấy ra để tôi tới!! Tôi muốn xuyên h/ồn vào nam chính—】
Ồn ào quá.
Tắt đi.
Tạ Dịch nhìn có vẻ thực sự không bình thường.
Bình luận cũng phát hiện ra rồi.
Tôi lén nhìn anh.
Tạ Dịch bất động như núi, tôi chẳng nhìn ra được gì cả.
Haiz, thôi bỏ đi.
11
Trung tâm thương mại dạo đi dạo lại cũng chỉ có thế, chẳng có gì mới lạ.
Chúng tôi dạo quanh hai con phố từ trung tâm thương mại.
Gió đêm mát mẻ, đặc biệt là vô cùng dễ chịu.
Tôi tựa vào thành cầu, nhìn gió thổi những gợn sóng lăn tăn trên mặt sông.
Tạ Dịch ôm tôi từ phía sau, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi.
Anh không nói gì, tôi cũng không nói gì.
Bên bờ sông có trẻ con đang chạy, người lớn đang đuổi theo.
Còn có người dắt chó đi dạo bên bờ sông.
Tôi hóng gió một lúc, nhìn thấy một cửa hàng nhỏ b/án trứng gà non không xa.
Tôi kéo kéo tay áo Tạ Dịch: "Chúng ta đi m/ua một phần..."
Chưa nói hết câu, tôi đột nhiên cảm thấy không ổn.
Cơ thể tôi...
Kỳ phát tình nửa năm không xuất hiện, cộng thêm tôi chỉ mới trải qua một lần, tôi không biết triệu chứng của kỳ phát tình là gì.
Chẳng lẽ mấy ngày nay tôi đặc biệt đói là vì lý do này sao?
Bây giờ cơ thể đang nóng lên, không ngừng khao khát người phía sau.
Chân tôi cũng mềm nhũn, suýt chút nữa không đứng vững, tất cả đều nhờ Tạ Dịch đỡ lấy tôi mới không ngã.
Anh cũng phát hiện ra điều bất thường, mu bàn tay áp lên trán tôi.
"Sao thế? Sốt à?"
Lại sốt, lại sốt!
Cơ thể tôi không tệ đến mức hay sốt như vậy đâu!
Tôi dở khóc dở cười: "Không phải sốt, là kỳ phát tình đến rồi."
Tạ Dịch nhận ra tính nghiêm trọng của vấn đề, lập tức bế thốc tôi lên.
Vị gà dừa anh đặt hôm nay quả thực rất ngon.
Chỉ là cách nhà rất xa.
Nơi ở của bác sĩ riêng của anh gần nhà, cách đây cũng rất xa.
Bây giờ về nhà chắc chắn không kịp.
Càng gần Tạ Dịch tôi càng khó chịu.
Tôi túm lấy cổ áo anh, nước mắt rơi lã chã.
Anh bế tôi vào xe, dặn tài xế đến khách sạn gần nhất.
Trên xe anh không ngừng an ủi tôi: "Ráng nhịn chút, sắp xong rồi."
Anh lừa tôi!
Đến khách sạn còn phải đợi bác sĩ.
Bác sĩ sẽ tiêm cho tôi.
Một mũi, hai mũi, ba mũi.
Ngày nào cũng phải tiêm.
Phải tiêm một tuần cơ.
Không thích tiêm, tiêm đ/au lắm.
"Ư..." Tôi nắm ch/ặt tay anh, nói nhỏ, "Kẻ l/ừa đ/ảo."
Có lẽ vì giọng tôi quá nhỏ, Tạ Dịch không nghe rõ.
Anh cúi người, tai áp sát vào môi tôi: "Bảo bối nói gì cơ?"
"Kẻ l/ừa đ/ảo...
Em gh/ét anh."
12
Khách sạn gần nhất cực kỳ gần, chưa đầy năm phút đã tới.
Khách sạn này là doanh nghiệp đứng tên anh, có phòng luôn chừa sẵn cho anh.
Anh bế tôi trực tiếp lên thang máy.
Quẹt thẻ, mở cửa.
Sau khi vào cửa, cánh cửa "rầm" một tiếng tự động đóng lại.
Còn tôi bị anh đặt nằm trên chiếc giường mềm mại.
Đôi sừng và cái đuôi tôi giấu kỹ lại mọc ra.
Tạ Dịch bóp lấy đôi sừng á/c m/a trên đầu tôi.
Tôi muốn ngăn anh lại: "Không được bóp..."
Anh không những không dừng lại mà ngược lại còn há miệng cắn lấy.
Cái đuôi của tôi cũng bị anh quấn vào tay nghịch ngợm.
Cả người tôi r/un r/ẩy: "Chủ nhân... đừng mà..."
Anh nghe vậy chậm rãi ngẩng đầu.
Trong mắt lóe lên tia sáng nguy hiểm mà tôi không hiểu.
"Em không cho anh chạm?"
"Ừm, không được đâu." Tôi đã hơi mất tỉnh táo, "Chạm vào sẽ nặng thêm, lát nữa lại phải tiêm thêm mấy mũi.
Tiêm đ/au lắm."
Anh chỉ biết tiêm cho tôi.
Th/uốc ức chế kỳ phát tình mỗi ống đều có hiệu quả hạn chế.
Nếu anh còn tiếp tục nghịch sừng và đuôi của tôi, dẫn đến việc th/uốc không ức chế nổi thì tôi sẽ phải chịu đựng suốt bảy ngày!
Thế thì càng không được!
Tôi vừa nghĩ đến việc phải chịu đựng lâu như vậy, nước mắt rơi càng dữ dội hơn.
"Lần trước tiêm tổng cộng hơn mười mũi, bác sĩ Thẩm tiêm cho em chẳng dịu dàng chút nào, vết kim trên cổ tay em mấy ngày mới lành."
Tôi đã nói đến thế mà Tạ Dịch vẫn không buông tôi ra.
Anh ngược lại còn được đằng chân lân đằng đầu nghịch đuôi tôi.
Anh thậm chí còn dùng móng tay cào vài cái vào trái tim nhỏ trên đuôi tôi.
Tôi ch*t mất thôi!!
Anh thực sự quá x/ấu xa!
Anh chỉ muốn nhìn tôi khó chịu!
Anh dùng một tay chống cơ thể, thưởng thức biểu cảm của tôi một lúc, hầu kết cuộn lên, giọng nói hoàn toàn khàn đặc.
"Bảo bối Ngư Ngư của chúng ta khóc lên thật đẹp."
Tôi khó chịu muốn ch*t mà anh lại có tâm trạng ngắm tôi khóc.
Anh là người chủ tồi tệ nhất thế giới!
Tôi dùng sức đẩy anh: "Anh đi ra đi."
Nhưng giờ tôi toàn thân vô lực, anh chẳng hề lay chuyển.
Thấy tôi thực sự khó chịu, lúc này anh mới cúi đầu, hôn lên trán tôi trước, sau đó an ủi.
"Bảo bối ngoan, lần này không để bác sĩ Thẩm tiêm cho em nữa, anh làm."
Gì cơ?!
Anh tiêm cho tôi?
Bác sĩ Thẩm là bác sĩ riêng của anh, siêu chuyên nghiệp.
Tạ Dịch còn chẳng có chứng chỉ hành nghề y!
Sao anh có thể tiêm cho tôi được!
Anh không tìm thấy mạch m/áu của tôi rồi cứ đ/âm lo/ạn xạ thì sao.
Trước đây tôi đọc trên mạng thấy có người đen đủi đi lấy m/áu, y tá thực tập không tìm đúng mạch m/áu đ/âm lo/ạn, cả cánh tay sưng vù lên!
Tôi đang định kháng cự thì nghe Tạ Dịch nói: "Ngoan, chúng ta làm chút công tác chuẩn bị trước đã."
Ừm?
Đến đây thì lý trí hoàn toàn ngắt kết nối.
Trước khi ngắt kết nối, tôi nhớ ra, tuy tôi chỉ mới học đến chương trình lớp 10.
Nhưng tiến độ môn Ngữ văn của tôi nhanh hơn một chút.
Đã học đến lớp 11 rồi.
Các bài văn lớp 11 cần phải học thuộc lòng, việc kiểm tra học thuộc của tôi luôn do Tạ Dịch phụ trách.
Lần trước Tạ Dịch kiểm tra bài "Xích Bích phú" của tôi.
"Nhâm Tuất chi thu, thất nguyệt kí vọng, Tô tử dữ khách phiếm chu du ư Xích Bích chi hạ."
...
Tôi đọc tới đọc lui rồi đọc sai.
Thầy giáo rất tức gi/ận, đá/nh tôi một trận.
Mông tôi bị đá/nh đỏ ửng.
đ/au.
Tôi rất khổ sở.
Đành phải đi tìm bác sĩ.
Bác sĩ thấy tôi đáng thương quá, bảo tiêm cho tôi một mũi là xong.
Bác sĩ cũng là kẻ l/ừa đ/ảo.
Tiêm cũng đ/au.
Mũi đầu tiên đ/au đến mức tôi phát khóc.
Anh ấy cảm thấy vô cùng áy náy, quyết định miễn phí tiêm cho tôi thêm một mũi.
Miễn phí đấy.
Không lấy thì phí.
Tôi lãi rồi...
13
Có lẽ vì lần đầu tiên bị th/uốc ức chế đ/è nén, nên lần này đặc biệt nghiêm trọng.
B/ệnh của tôi kéo dài suốt bảy ngày.
Tạ Dịch tích tụ công việc chưa xử lý.
Anh dùng hai ngày thức đêm xử lý xong công việc để trống thời gian sắp tới, quay lại thì phát hiện tôi lại ốm.
Lần ốm này còn nghiêm trọng hơn hai ngày trước.
Gần một tháng trời, tôi cứ ốm suốt.
May mà có bác sĩ Tạ chăm sóc sát sao, xem tình hình của tôi mà tiêm cho tôi một mũi.
Anh chuyển việc sang làm trực tuyến, xử lý công việc với hiệu suất cực cao khi tôi đang ngủ.
Còn cơm nước, toàn là người giúp việc mang đến cửa rồi anh đút cho tôi ăn.
Ưm, anh đúng là một bác sĩ giỏi.
Ánh nắng ban mai rải trên khuôn mặt anh, phủ lên anh một tầng ánh sáng vàng.
Tôi vuốt ve khuôn mặt anh, hai mắt anh nhắm nghiền.
Giống người đẹp ngủ trong rừng quá.
Hoàng tử ngủ trong rừng ơi, sẽ được chiến binh Ngư Ngư đá/nh thức!
Tôi cúi đầu hôn lên môi anh một cái.
Sau đó niệm chú.
"Tỉnh lại đi hoàng tử!"
Sau đó hoàng tử ngủ thật sự tỉnh lại.
Anh ôm lấy eo tôi, giọng nói quyến luyến dịu dàng: "Bảo bối ngoan, chào buổi sáng."
Tôi cong mắt cười: "Chào buổi sáng ạ."
Anh vuốt ve lưng tôi: "Có phải lại cần th/uốc ức chế rồi không?"
Thấy anh lại định tiêm th/uốc ức chế cho tôi, tôi vội vàng bò dậy.
"Không cần đâu! Em khỏi hẳn rồi!"
Nhưng tôi vừa định chạy thì anh nhẹ nhàng kéo tay tôi.
Tôi lại quay về.
Tạ Dịch cười khẽ: "Chạy cái gì? Chủ nhân đã cho phép em đi chưa?"
Tôi:!!
Rõ ràng trước đây anh không thích cách xưng hô này mà!
Còn nói mình không phải bi/ến th/ái, không thích nghe tôi gọi chủ nhân.
Anh chính là bi/ến th/ái!
Đồ bi/ến th/ái!
Còn là đồ bi/ến th/ái có thể lực siêu tốt!
14
【Này, nỡ mở bình luận rồi à? Cũng một tháng không gặp rồi nhỉ?】
【Xem ra bảo bối cuối cùng cũng ăn no rồi, nhìn sắc mặt cô ấy hồng hào chưa kìa】
【Nam chính khai thông rồi, ngày tháng tốt đẹp của bảo bối cũng bắt đầu rồi】
Cái gì cơ.
Là ngày tháng tồi tệ của tôi bắt đầu rồi!
Anh luôn dùng thân phận chủ nhân để ra lệnh cho tôi làm mấy chuyện kỳ quặc.
Trước đây anh đâu có như thế!
Bình luận: 【Chuyện kỳ quặc gì, nói cụ thể đi, nói cụ thể thì chúng tôi mới dễ phân biệt】
"Thì, thì là... Em mới không nói cho các người biết!"
Bình luận: 【Ối dồi ôi, không nói cho chúng tôi biết, thế cô cứ nói xem cô có thích không nào】
Tôi cứng miệng: "Mới không thích, ai mà thích đồ bi/ến th/ái như anh ấy!"
Lần này bình luận không hiện ra, Tạ Dịch đã bắt được tôi.
"Bi/ến th/ái?"
Tôi cứng giọng: "Đúng!"
Tạ Dịch trầm ngâm: "Được, vừa hay bảo bối gần đây phải học tập, anh cũng phải xử lý công việc tồn đọng, chúng ta ngủ riêng đi."
Tôi:?!
"Không được!"
Tôi ôm lấy cánh tay anh, nghiêm túc nói: "Em là Succubus!"
Tạ Dịch: "Anh biết."
Tôi nhấn mạnh lại một lần nữa: "Em là Succubus, anh là chủ nhân."
Tạ Dịch: "Rồi sao?"
Tôi gi/ận dỗi: "Anh có nghĩa vụ thỏa mãn nhu cầu của em!"
Anh chọc vào má tôi, làm tôi xì hơi: "Không biết còn tưởng em mới là chủ nhân đấy."
Ừm?
Nếu em là chủ nhân, em có thể ra lệnh cho anh.
Tôi quyết định rồi.
"Vậy em làm chủ nhân!"
Tôi ra lệnh cho anh: "Con người, mau chóng phụng sự đại nhân Succubus vĩ đại của ngươi làm chủ nhân đi!"
Tạ Dịch vô cùng có nghi thức, quỳ một chân trước mặt tôi, cúi đầu hôn lên mu bàn tay tôi.
"Đại nhân Succubus, được phụng sự người là vinh hạnh của tôi."
Á ha.
Đã bảo mà, em mới là chủ nhân!
Tôi định thu tay về.
Đột nhiên, dưới đất hiện ra một pháp trận huyền diệu.
Tôi và Tạ Dịch vừa hay ở ngay chính giữa luồng sáng.
Tôi ngẩn người.
Cùng lúc đó, trong đầu tôi xuất hiện một mối liên kết.
Là Tạ Dịch.
Tuy không hiểu tình hình thế nào, nhưng...
Anh ấy dường như thực sự bị tôi ký khế ước rồi?
Ơ?
Tôi thực sự trở thành chủ nhân rồi sao?
Đây chẳng lẽ là khế ước á/c m/a trong truyền thuyết sao?
Tôi và anh nhìn nhau trân trối, Tạ Dịch cũng có thể cảm nhận được khế ước.
Anh bóp bóp má tôi, cười tủm tỉm nói: "Làm sao đây, anh đã là người của đại nhân Ngư Ngư rồi, đại nhân Ngư Ngư sau này phải đối xử tốt với anh đấy."
Đại nhân Ngư Ngư sẽ đối xử tốt với anh!
Với điều kiện là, anh không được ngủ riêng với em!
Cũng không được ép em học tập!
Succubus chúng em tuổi thọ dài, có thể từ từ mà!
(Hết)