Đồng Hoa: Hậu truyện trọn vẹn

Chương 1

31/07/2026 00:01

Năm tám tuổi, tôi tự b/án mình để đổi lấy mười lượng bạc.

Tôi m/ua th/uốc cho mẹ, m/ua quần áo mới cho em trai, còn c/ắt cả một cân th!t đầu heo mang về nhà.

Cha ôm đầu ngồi xổm dưới đất, nghẹn ngào không nói nên lời.

Tôi bảo với ông: "Chỉ cần người còn sống, thì vẫn còn hy vọng ạ!"

1.

Trong mùa đông năm ấy, cuối cùng tôi vẫn b/án mình.

Sao có thể không b/án chứ? Ông trời không có mắt, đầu năm hạn hán suốt năm tháng, cuối năm lại lụt lội suốt bốn tháng, thóc lúa trên đồng mất trắng, nhà tôi thật sự không còn gì để ăn.

Mẹ lại đổ b/ệnh, cần phải có th/uốc, em trai còn nhỏ, mặt mũi lấm lem bụi đất, quần rá/ch đến mức không che nổi mông.

Cha đã rất cố gắng, mỗi ngày trời chưa sáng đã ra bến tàu tìm việc, g/ầy như một bộ xươ/ng khô, gió thổi là ngã, vậy mà vẫn không thể duy trì nổi miếng cơm manh áo cho cả nhà.

Thế là, khi nghe tin bà mối trên phố đến tìm m/ua các cô bé, tôi phủi tay, bỏ lại nắm rau héo đang nhặt dở, bước ra khỏi cửa.

Đợi đến khi cha hớt hải chạy về nhà, tôi đã nhận mười lượng bạc từ bà mối, đã m/ua th/uốc cho mẹ, m/ua quần áo mới cho em trai, còn c/ắt cả một cân th!t đầu heo mang về.

Cha ôm đầu ngồi xổm dưới đất, nghẹn ngào không nói nên lời.

Tôi bảo với cha: "Nếu không tìm ra lối thoát, cả nhà mình cũng ch*t đói thôi. Hơn nữa bà mối đã hứa sẽ tìm cho con một nơi tốt, tuyệt đối không phải lầu xanh kỹ viện, chắc là đi làm nha hoàn cho nhà quyền quý, đến lúc đó không những được ăn no, có khi còn có tiền công gửi về nhà, chỉ cần người còn sống, thì vẫn còn hy vọng ạ!"

Mẹ vốn đang hôn mê không dậy nổi, vừa uống một thang th/uốc đã có thể gắng gượng ngồi dậy.

Khi nghe tin tôi b/án mình, bà suýt nữa lại ngất đi, đ/ấm thình thịch vào ván giường, không ngừng m/ắng bản thân, h/ận mình làm khổ con gái, còn bảo không cần chữa nữa, không có lý nào lại phải b/án con để sống.

Mẹ ơi, trên đời này cũng đâu có lý nào nhìn cha mẹ ch*t mà mình lại đứng trên đất khô nhìn chứ!

Nhờ tôi khuyên giải, cả nhà đẫm lệ ăn bữa tối hôm đó.

Tuy đã hơn nửa năm không thấy mùi th!t cá, nhưng ai nấy đều ăn trong nỗi buồn rầu.

Tôi khuyên cha mẹ đừng buồn: "Cũng đâu phải sinh ly tử biệt, chỉ là tạm xa nhau, sau này nhất định còn có thể ở bên nhau."

Em trai hỏi: "Sau này còn có thể gặp lại tỷ tỷ không?"

Tôi vỗ nhẹ vào mông nó: "Tất nhiên rồi, tỷ còn phải nhìn em cưỡi ngựa cao, cưới vợ, sinh con nữa cơ mà!"

2.

Ngày hôm sau, trời vừa hửng sáng, tôi từ biệt cha mẹ đến nhà bà mối.

Bà mối này cũng là người trong làng, mọi người biết rõ gốc gác của nhau, bà không những cho nhà tôi một con đường sống mà còn cho tôi về từ biệt, còn có gì để oán trách người ta nữa chứ?

Trước lúc chia ly, tôi giao hết số bạc b/án thân cho cha, dặn cha nhất định phải chữa khỏi b/ệnh cho mẹ, trông nom em trai thật tốt, quản lý việc nhà, đợi tôi về.

Cha đẫm lệ gật đầu.

Cả đời ông là người nông dân chất phác, cũng rất thương vợ con, nếu không phải vì thiên tai, tuyệt đối sẽ không b/án con gái để cầu sinh.

Chuyện này vốn cũng là đường cùng, cứ sống tiếp đã, rồi tính sau!

Cứ thế tôi đến nhà bà mối, trong phòng đứng mười mấy cô bé, cũng giống như tôi, vốn là con nhà nghèo, vì sinh kế mà bất đắc dĩ phải làm nô làm tỳ.

Nhân thế là vậy, sinh ra làm người, trong chín phần khổ chưa chắc đã có được một phần ngọt.

Bà mối cho mọi người tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ, bắt đứng thành hàng theo thứ tự cao thấp.

Lúc này bà mới bảo chúng tôi, hôm nay nhà Trần lão gia ở phủ Quảng Nam muốn m/ua nha hoàn, bảo chúng tôi hãy an phận chờ đợi, đó là nhà giàu sang, là chỗ tốt.

Mọi người đều im lặng, chỗ tốt hay chỗ x/ấu đều là số phận, đã đến bước này rồi, cứ để ông trời định đoạt thôi.

Đến trưa, người của phủ họ Trần đến, là hai bà vú. Ngay tại sân nhà bà mối, mười mấy cô bé đứng ngay ngắn, từng người một được xem xét.

Hoàn cảnh của ai cũng giống nhau, không có lương thực, mặt mũi vàng vọt, vả lại từ nhỏ chưa từng thấy người lạ, trong lòng sợ hãi, cúi đầu không dám thở mạnh.

Bà vú kiểm tra từng người, xem tay chân, lưng và cả răng miệng, hỏi tuổi tác chi tiết, bà mối lần lượt trả lời.

Đến lượt tôi, bà mối nói, con bé này tên là Mãn Hoa, năm nay vừa qua tám tuổi, là đứa trẻ hiểu chuyện, nhà vốn cũng tạm ổn, chỉ là năm nay thiên tai nên mới bất đắc dĩ b/án con, sáng nay mới đến.

Hai bà vú trao đổi ánh mắt, nói: "Lấy đứa này đi, đi theo chúng ta ngay bây giờ."

Bà mối mừng rơn, những nhà quyền quý này rất kén chọn, thường phải chọn vài vòng, lần này m/ua được ngay thật sự không dễ dàng gì!

Thế là tôi còn chưa kịp từ biệt cha mẹ đã bị bế lên xe ngựa của phủ họ Trần.

Trước lúc chia tay, bà mối dặn tôi phải hầu hạ người ta cho tốt, còn bảo tôi đừng lo lắng chuyện nhà, bà sẽ tranh thủ thời gian đến nhà tôi báo tin.

3.

Sau hai ngày xóc nảy, chúng tôi mới đến phủ họ Trần.

Nhà tôi ở phủ Bình An, nhà họ Trần ở phủ Quảng Nam, tuy là huyện lân cận nhưng từ nay về sau, với cha mẹ đã là cách biệt phương trời.

Vào phủ, tôi được bà vú sắp xếp ở trong phòng hạ nhân, tắm rửa chà xát suốt hai ngày mới sạch hết lớp bùn đất trên người.

Lại c/ắt tỉa tóc tai, móng tay, búi hai búi tóc, thay bộ quần áo mới tỏa hương thơm, rồi được dẫn đi gặp quản gia.

Quản gia họ Hứa, bà vú bảo tôi gọi là Hứa m/a m/a, dặn gặp người thì đừng nói bậy, bề trên tự có sắp đặt.

Tôi nào dám nói năng gì, con bé nhà quê, thấy phủ lớn như vậy, mắt đã hoa cả lên.

May mà Hứa m/a m/a rất hài lòng về tôi, bà nói tôi sinh được.

Sau này tôi mới biết, là nói tôi thấp, vì tiểu thư cũng không cao.

Trần lão gia là tân tri phủ phủ Quảng Nam, Trần đại nhân là cử nhân, phu nhân là tiểu thư nhà tham tướng vùng Bắc Cương, sinh được một trai một gái.

Năm nay lão gia đưa gia quyến đến phủ Quảng Nam nhậm chức, tùy tùng mang theo không nhiều, nên mới vội vàng m/ua nha hoàn.

Hứa m/a m/a bẩm báo với chủ mẫu, phu nhân chỉ đích danh gọi tôi vào, tôi ngoan ngoãn đáp lại, cúi đầu bước vào phòng, khom lưng đứng đó không dám lên tiếng.

Chỉ nghe một giọng nữ dễ nghe truyền đến, bà nói: "Đã đến nhà ta thì là có duyên với nhà ta, con cứ an phận làm việc, nhà ta không quan trọng sự lanh lợi, cái quan trọng nhất là lòng trung thành, làm việc tốt thì tự nhiên sẽ có chỗ tốt cho con."

Tôi nhỏ giọng đáp lại rồi theo Hứa m/a m/a ra khỏi phòng.

Phía sau lại truyền đến giọng phu nhân: "Trời thương thật đấy, một đứa trẻ nhỏ bé như vậy, bằng tuổi Nguyệt nhi mà hiểu chuyện hơn Nguyệt nhi nhiều."

Lại nghe giọng bà vú: "Con nhà nghèo sớm biết lo toan, tiểu thư nhà mình là lá ngọc cành vàng, sao so được chứ. Phu nhân là người lòng bồ t/át, thấy con bé đến phủ này đúng là tạo hóa của nó, nếu đi nơi khác thì không biết sẽ ra sao."

Hứa m/a m/a dẫn tôi đến phòng tiểu thư, nói với nhũ mẫu của tiểu thư: "Trương m/a m/a, đây là nha hoàn mới m/ua, bằng tuổi tiểu thư, ý của phu nhân là để đến bầu bạn cùng tiểu thư. Vốn là con nhà nông, chưa kịp dạy dỗ, m/a m/a vất vả nhiều rồi."

Trương m/a m/a đáp, nhìn ngắm một hồi rồi cười nói: "Dáng người này cũng gần bằng tiểu thư, chỉ là g/ầy và đen hơn một chút, người m/a m/a chọn quả là đỉnh nhất, đâu cần tôi phải dạy dỗ gì nữa, cảm ơn m/a m/a!"

Vừa nói vừa vẫy tay gọi một nha hoàn: "Thái Âm, dẫn muội muội mới đến đi, sau này ở chung một phòng nhé, việc gì trong tay con thì dẫn con bé làm cùng, đợi tiểu thư về thì dẫn đi thỉnh an."

Thái Âm cười, nắm tay tôi đi xuống.

Đến phòng Thái Âm, tôi mới dám ngẩng đầu nhìn quanh, kinh ngạc vô cùng, căn phòng sạch sẽ thơm tho thế này, cả đời tôi chưa từng thấy bao giờ!

Thái Âm vỗ vỗ đầu tôi: "Muội muội ngoan, đừng sợ, phủ này tốt lắm, ở lâu rồi muội sẽ biết. Các chủ tử đều rộng rãi, không hề hà khắc hạ nhân, tiểu thư lại càng tốt hơn, đối xử với chúng ta như chị em ruột vậy."

Nghỉ một lát, cô ấy lại giới thiệu với tôi, tiểu thư là con gái út của Trần đại nhân, tuy từ nhỏ được nuông chiều nhưng lòng dạ lương thiện, vì dần lớn lên nên phu nhân muốn tìm thêm nha hoàn để cùng lớn lên, sau này có người giúp đỡ, gia sinh tử trong nhà đều ở phương Bắc nên mới m/ua nha hoàn ở phương Nam.

Cô ấy còn an ủi tôi, ở phủ họ Trần, nha hoàn thân cận bên cạnh chủ tử mỗi tháng có hai mươi tiền lương, tôi có thể dành dụm gửi về nhà giúp đỡ người thân.

Vừa nói vừa lấy bánh ngọt cho tôi ăn.

Đó cũng là thứ tốt chưa từng thấy, ngọt lịm mềm xốp, tan ngay trong miệng, đầy hương hoa.

Tôi cố gắng ăn chậm lại, sợ mang tiếng tham ăn, nếu bị đuổi đi thì không ki/ếm được hai mươi tiền lương nữa, nếu mỗi tháng đều có thể gửi tiền về nhà thì cuộc sống của cha mẹ hẳn sẽ dễ thở hơn nhiều!

Vừa mới thả lỏng, ngoài cửa đã truyền đến tiếng cười, hóa ra là tiểu thư đi học về.

Thái Âm vội vàng bảo tôi rửa tay lau mặt sạch sẽ, dẫn tôi đến phòng ngủ của tiểu thư.

Vốn tưởng phòng Thái Âm đã tốt lắm rồi, không ngờ phòng ngủ của tiểu thư còn đẹp hơn, trên bàn bày những bình sứ tinh xảo cắm hoa tươi, khăn trải bàn đính ngọc, bên giường buông rèm nhẹ nhàng.

Tôi có chút tự ti, sợ giẫm bẩn sàn, đứng đó bồn chồn lo lắng, lại sợ tiểu thư không thích mình, hai tay nghịch vạt áo, chân hơi run.

Chỉ nghe một giọng trong trẻo hỏi tôi tên gì.

Tôi ngượng ngùng đỏ bừng mặt, giọng nhỏ như tiếng muỗi: "Con... con tên là Mãn Hoa ạ."

Chỉ nghe tiểu thư bật cười: "Ta đâu phải hổ, ngươi sợ cái gì? Lại đây, ngẩng đầu lên. Ừm, ta vốn có ba nha hoàn, ngươi là người thứ tư, sau này theo ta thì gọi là Đồng Nhi nhé."

Tôi còn chưa kịp phản ứng, Trương m/a m/a đã đẩy tôi: "Mau tạ ơn tiểu thư ban tên."

Tôi hốt hoảng định quỳ xuống thì tiểu thư kéo lại: "Nghe m/a m/a nói ngươi bằng tuổi ta, còn nhỏ hơn ta một chút? Tuyệt quá, Thái Nguyệt bọn họ đều lớn hơn ta, suốt ngày lải nhải, nhìn xem, lần này ta cũng có thể làm tỷ tỷ rồi!"

Vừa nói vừa liên tục sai người dẫn tôi đi dạo vườn trong phủ.

Trương m/a m/a hốt hoảng nói: "Tổ tông ơi, tiểu tổ tông, người mới đi học về, lát nữa Hoàng m/a m/a sẽ đến dạy thêu thùa, người còn đòi đi dạo khắp nơi, coi chừng phu nhân biết được sẽ đá/nh vào lòng bàn tay đấy!"

Tiểu thư chẳng hề quan tâm: "Ta đâu có phạm lỗi, mẹ không đá/nh ta đâu, đi thôi, ta dẫn các ngươi đi dạo!"

4.

Tháng ngày trôi qua trong tiếng cười sảng khoái của tiểu thư, tôi cũng đã sống yên ổn trong phủ họ Trần được ba tháng.

Phủ này quả nhiên rộng rãi, từ tháng thứ hai, mỗi tháng tôi nhận được mười tiền bạc, tuy ít hơn hai mươi tiền của Thái Âm nhưng tôi đã rất vui, dù sao cha vác bao tải lớn ở bến tàu cả ngày, đôi khi còn chẳng ki/ếm nổi một tiền bạc!

Trương m/a m/a nói, đợi tôi ở đủ nửa năm cũng sẽ được như Thái Âm, mỗi tháng nhận hai mươi tiền, A Di Đà Phật, đúng là một gia đình tốt.

Vì phu nhân là con nhà võ tướng, tiểu thư cũng mang vài phần hào sảng, cùng ăn cùng ở với tôi, chưa bao giờ coi tôi là người ngoài.

Cô ấy dạy tôi đọc sách biết chữ, tôi kể cho cô ấy nghe chuyện cày ruộng trồng trọt, hai cái đầu nhỏ chụm vào nhau, đi đâu cũng không rời.

Tôi biết tiểu thư gh/ét nhất là vẽ hoa thêu thùa, cô ấy luôn nhíu mày dậm chân nói: "Sau này lớn lên muốn làm nữ tướng quân, học mấy thứ này chẳng có ích gì."

Phu nhân bị con gái chọc cho tức gần ch*t, lão gia lại cười tủm tỉm nhìn cô ấy, nói y hệt nàng hồi trẻ!

Lão gia và phu nhân vô cùng yêu thương nhau.

Nghe nói, lúc Nhạc lão gia chọn rể, vốn không vừa mắt lão gia, lo văn nhân bạc bẽo, nhưng không chịu nổi lão gia có tướng mạo đẹp, mặt ngọc như hoa đào, môi mỏng đầy phong lưu, là nam tử như cây lan cây ngọc, mê hoặc tiểu thư xem tướng sau bức bình phong đến mức thần h/ồn đi/ên đảo, nhất quyết không gả cho ai khác, lúc này mới miễn cưỡng, vừa thổi râu trợn mắt vừa gả con gái cho lão gia.

Lão gia cũng không phụ phu nhân, kết hôn hơn mười năm, trong phủ không có lấy một người thiếp, quả thực là một đời một kiếp một đôi người.

Lão gia lo việc bên ngoài, nội trạch do phu nhân quản lý, gia phong nghiêm cẩn, trật tự chỉnh tề.

Nhân khẩu trong phủ đơn giản, chỉ có bốn chủ tử là lão gia, phu nhân, thiếu gia và tiểu thư.

Ý của lão gia là nữ tử cũng như nam tử, đều là con trong nhà, nên đối xử bình đẳng như nhau, vì vậy hai anh em được mời cùng một thầy dạy chữ.

Tan học, thiếu gia đi học võ nghệ cưỡi ngựa b/ắn cung, tiểu thư thì về phòng học đàn cờ thêu thùa.

Trong phòng tiểu thư có hai bà vú, một là nhũ mẫu Trương m/a m/a quản lý việc trong phòng, một là Lý m/a m/a quản lý việc ngoài phòng.

Ngoài ra còn có bốn nha hoàn phụ trách việc ăn mặc đi lại của tiểu thư.

Tôi vì tuổi tác tương đương với tiểu thư nên được chuyên lo việc hầu hạ cận thân. Mỗi người đều có việc riêng, cuộc sống vô cùng sinh động thú vị.

Trước kia ở nhà, ngày nào cũng dậy từ khi trời chưa sáng, theo mẹ lo toan đủ thứ việc tạp nham trong nhà.

Cho gà cho lợn ăn, giặt giũ nấu cơm, nhưng nhà vẫn luôn túng thiếu, chẳng có lấy một hạt thóc dự trữ.

Chưa bao giờ như bây giờ, được mặc ấm ăn no, còn được theo tiểu thư học đọc sách biết lý lẽ, thế giới dường như đã trở nên đầy màu sắc.

Các m/a m/a trong phủ cũng rất tốt, tôi dành dụm tiền lương, nhờ các bà gửi về nhà, các bà đều niệm Phật, khen tôi là đứa trẻ ngoan, không quên ơn nghĩa cha mẹ.

Phu nhân biết tôi tự nguyện b/án thân nuôi gia đình, lại càng liên tục khen ngợi, còn lấy hai mươi lượng bạc đưa cho nhà tôi, dặn nhất định phải chữa khỏi b/ệnh cho mẹ.

Tôi theo bên cạnh tiểu thư, học được cách làm đủ loại bánh ngọt, ai ăn cũng khen ngon.

Lại học được thêu thùa, hình vẽ thêu ra sống động như thật, đến cả phu nhân cũng khen tôi khéo tay, làm tiểu thư gh/en tị, nhưng đến tối vẫn như mọi khi, lén chui vào chăn tôi ngủ cùng.

Lại qua hơn một năm, tiểu đồng ở ngoại trạch đến phủ Bình An làm việc, tiện đường ghé qua nhà tôi, mang tin tức về cho tôi.

Nhà cửa dần khá lên, mẹ đã có thể xuống đồng làm việc, em trai cũng theo thợ mộc đầu làng làm học việc.

Cha còn nhờ họ mang lời cho tôi, bảo dành dụm đủ tiền sẽ đến chuộc tôi về, cả nhà lại được ở bên nhau.

Tiểu thư nghe xong lo tôi sẽ về nhà, kéo tôi đến trước mặt phu nhân, bảo không được thả tôi về, muốn ở bên tôi cả đời.

Phu nhân lại nói, tiểu thư không nỡ xa tôi, đó là công lao tôi hầu hạ trung thành, không có lý nào lại nhìn con cái người ta ly tán.

Tôi đỏ mặt, vội quỳ xuống nói với phu nhân và tiểu thư: "Các vị trong phủ đều là ân nhân lớn của nhà chúng con, đừng nói bây giờ chưa đến chuộc, sau này có đến chuộc cũng không về, Đồng Nhi muốn ở bên phu nhân và tiểu thư lâu dài, cả đời trung thành, không đi đâu cả."

Tiểu thư vui mừng khôn xiết, kéo tôi đi thả diều.

Trên đường gặp thiếu gia đi tập cưỡi ngựa b/ắn cung về.

Thiếu gia có tướng mạo giống hệt lão gia, vô cùng ôn nhu, là một quân tử khiêm tốn.

Đứng bên hồ nhìn tôi và tiểu thư thả diều, còn giúp chúng tôi trèo cây nhặt diều nữa chứ.

Cuộc sống tốt đẹp như vậy trôi qua ba năm, vốn tưởng có thể kéo dài đến mãi mãi, đáng tiếc trời chẳng chiều lòng người, biến cố vẫn ập đến.

5.

Đêm khuya hôm đó, Khương m/a m/a bên cạnh phu nhân vội vàng đến tìm tôi, đưa khế ước b/án thân cho tôi, thì thầm bảo, phủ xảy ra chuyện, bảo tôi mau tranh thủ đêm tối mà đi, đi thật xa, sau này đừng nói là từng vào phủ, cũng đừng bao giờ quay lại nữa.

Tôi ch*t lặng, kéo m/a m/a hỏi, còn Thái Âm bọn họ thì sao?

M/a m/a nói, Thái Âm bọn họ là gia sinh tử, cả nhà đều ở phương Bắc, không đi thoát được. Còn tôi là mới m/ua khi đến phương Nam, ngày thường lại ở nội trạch, người quen không nhiều, chắc là không tra ra được nên mới bảo tôi đi ngay trong đêm.

Tôi vẫn rất bàng hoàng, định hỏi phu nhân tiểu thư phải làm sao thì Khương m/a m/a dậm chân, nhét một bọc trang sức vào tay tôi, liên tục giục tôi mau đi, muộn là không kịp nữa!

Nói xong bà đẩy tôi ra khỏi cửa ngách.

Tôi ngẩn ngơ bước đi, trời đất bao la, dường như chẳng biết đi đâu, đi lòng vòng một hồi, vẫn quay về phủ họ Trần.

Nhưng ngay lúc tôi còn đang mơ hồ, bên tai truyền đến tiếng đội ngũ chỉnh tề của quan binh, ánh đuốc soi sáng cả chân trời, bao vây kín phủ họ Trần.

Tôi bịt miệng, nấp sau cột trụ ở góc ngõ, nghe tiếng ồn ào suốt nửa đêm, cuối cùng nhìn lão gia phu nhân, cùng nha hoàn gia đinh đều bị áp giải lên xe ngựa, cửa lớn dán niêm phong.

Tôi sợ hãi vô cùng, đợi đến khi trời sáng, liền theo người đi chợ ra khỏi thành, thuê một căn phòng ở ngoại thành ở lại, dự định từ từ nghe ngóng tin tức.

Sau đó mỗi ngày, tôi đều dậy sớm vào thành, canh ở quầy trà cạnh huyện nha, đến tận tối muộn mới ra khỏi thành, tôi biết lão gia phu nhân họ đều bị áp giải vào huyện nha, nhưng suốt mấy ngày liền, trước cửa nha môn lại chẳng có động tĩnh gì.

Ngày thứ mười, tôi thấy một bóng dáng quen thuộc, trông giống cha, cứ vươn cổ nhìn vào trong huyện nha, tôi lén theo sau ông, gọi ông lại ở nơi vắng vẻ.

Quả nhiên là cha tôi, ông nghe tin phủ Trần bị tịch thu, liền vội vã chạy tới tìm con gái, thấy tôi vẫn bình an vô sự, nước mắt tuôn rơi: "Mãn Hoa, con gái ngoan của ta, cha cứ tưởng con cũng bị bắt vào trong đó rồi!"

Một tháng sau đó, tôi và cha canh ở trước cửa huyện nha, hy vọng có thể canh được tin tức gì đó, nhưng vẫn không nghe ngóng được gì.

Chúng tôi chỉ là dân thường, thật sự không biết có đường nào tốt để đi.

Đợi mãi đợi mãi, đợi được thầy giáo của thiếu gia tiểu thư, ông bị gọi đến huyện nha hỏi chuyện, lúc ra ngoài, tôi túm lấy ông, lúc này mới hỏi được từ miệng ông một vài nguyên do.

Hóa ra cấp trên của lão gia phạm tội, liên lụy đến lão gia, cả nhà đều tạm thời bị bắt giam, chờ triều đình xử lý.

Chuyện nhiều hơn nữa, thầy giáo cũng không biết.

Tôi và cha bàn bạc cả đêm, dùng hết số trang sức m/a m/a nhét cho tôi để đút Iót cai ngục, nhân đêm tối, lén lút vào nhà lao. Trước khi vào, tôi dập đầu với cha, ông đẫm lệ đồng ý.

Chúng tôi vào nhà lao nữ, vì nữ quyến không phải người chủ sự nên cai ngục trông coi lỏng lẻo hơn, cai ngục dặn dò vài câu rồi rời đi.

Sau ba tháng, cuối cùng tôi cũng gặp lại phu nhân và tiểu thư.

Lấy hộp thức ăn ra, bên trong toàn là bánh ngọt tiểu thư thích, trong bánh có bỏ th/uốc mê, người ăn vào tay chân mềm nhũn, không nói được lời nào.

Tôi cố ý gào khóc thảm thiết, cha nhân cơ hội mở khóa, sau đó tráo đổi quần áo của tôi và tiểu thư, cha bế tiểu thư trong lòng, ra khỏi nhà lao.

Đợi đến khi cai ngục khóa cửa, tôi mới yên tâm, chuyện này thành rồi!

Lúc này mới quỳ xuống thì thầm với phu nhân: "Cha con vốn là thợ khóa trong làng, mở khóa là nghề giỏi, trước hết c/ứu tiểu thư ra, rồi tính sau ạ!"

Phu nhân đẫm lệ, không nói nên lời, chỉ ôm tôi vào lòng, không ngừng xoa đầu tôi.

6.

Những ngày trong ngục thật khó chịu, không có ban ngày, chỉ có đêm tối, đâu đâu cũng sực nức mùi hôi thối, ăn là cơm cũ thô cứng, mặc là áo vải thô.

Tôi và phu nhân nắm tay nhau, tựa vào nhau ngồi trên đống rơm.

Phu nhân hỏi tôi, tại sao lại hy sinh thân mình để c/ứu tiểu thư.

Tôi thành thật trả lời: "Từ ngày b/án thân, con vốn đã coi như mình ch*t rồi, nhưng ông trời thương xót, để con vào được nhà tốt như vậy, sống những ba năm tốt đẹp, thế này đã là lãi rồi, nếu bây giờ không làm chút gì, chẳng lẽ đợi đến kiếp sau mới trả ơn phu nhân tiểu thư sao!"

Phu nhân nghẹn ngào không nói nên lời.

Tôi an ủi phu nhân: "Người hãy rộng lòng, thánh nhân sẽ làm rõ sự thật, đến lúc đó trả lại sự trong sạch cho lão gia, chúng ta sẽ được ra ngoài thôi, tiểu thư lá ngọc cành vàng, không chịu nổi khổ lao ngục, Đồng Nhi da dày th!t b/éo, không sợ mấy thứ này. Phu nhân yên tâm, nhà con tuy ở trong làng, nhờ phu nhân chăm sóc, hai năm nay dần khá lên rồi, cha mẹ sẽ chăm sóc tiểu thư thật tốt, đợi lão gia được minh oan, nhất định có thể đoàn tụ!"

Từ xuân đợi đến thu, thỉnh thoảng có người đến thẩm vấn, may mà cuối cùng không dùng hình, nhưng cũng không có tin tức được thả.

Một buổi sáng cuối thu, cai ngục mở cửa lao, bảo áp giải chúng tôi lên kinh thành, do thánh nhân đích thân xét xử.

Tôi vốn tưởng, cuộc sống lao ngục đã khó khăn lắm rồi, không ngờ đường áp giải còn khổ hơn, càng đi về phía bắc càng lạnh, chúng tôi lại chỉ có áo mỏng, từ sáng đến tối, vết phồng rộp trên chân cọ đến chảy m/áu, ngày hôm sau vẫn phải đi tiếp.

Lão gia nhìn phu nhân đầy ánh mắt, vừa đ/au lòng vừa lo lắng, nhưng phu nhân luôn ngẩng cao đầu, lưng thẳng tắp, ra hiệu cho lão gia không được khuất phục.

Tôi còn nhìn thấy thiếu gia, g/ầy đi một vòng, trông càng tái nhợt, cậu ấy cũng nhìn thấy tôi, lộ vẻ ngạc nhiên, tôi mỉm cười với cậu ấy, cậu ấy lại buồn bã quay mặt đi.

Ai, sau này có cơ hội phải nói với cậu ấy, tôi là tự nguyện đến thay ch*t, xin cậu ấy đừng áy náy.

Đêm đó chúng tôi nghỉ lại trạm dịch châu Vĩnh Lợi, ngày mai qua sông là chính thức đặt chân lên đất phương Bắc.

Mí mắt tôi gi/ật không ngừng, cứ cảm thấy có chuyện gì đó sắp xảy ra, nên đêm ngủ rất chập chờn, quả nhiên đến nửa đêm về sáng, ngoài cửa sổ truyền đến tiếng chim cuốc kêu, tiếp đó một bóng đen nhảy vào.

Tôi theo phản xạ lao vào người phu nhân, định lên tiếng gọi người thì miệng đã bị bịt lại.

Phu nhân thì thầm: "Đồng Nhi đừng sợ, là người mình."

Hóa ra là người nhà mẹ đẻ phu nhân đến.

Người đến dập đầu, phu nhân bảo hắn nói chuyện quan trọng.

Hóa ra lần này xảy ra chuyện, Nhạc lão gia vốn muốn đến c/ứu ngay, nhưng triều cục không ổn, Ngũ vương gia và Bát vương gia tranh đấu gay gắt, phía nam châu Vĩnh Lợi là địa bàn của Bát vương gia, phía bắc là địa bàn của Ngũ vương gia, tướng quân mà Nhạc lão gia phục vụ lại ủng hộ Bát vương gia, nên chỉ có thể đến nơi giao hội nam bắc này mới có thể c/ứu người.

Hắn còn nói, thánh nhân sắp băng hà, nam bắc sắp lo/ạn lên rồi, họ đến cư/ớp ngục, chúng tôi đêm nay phải đi.

Phu nhân chỉnh lại áo hỏi, cô gia thế nào?

Người đến đáp, người đến c/ứu cô gia cũng cùng lúc với hắn trèo cửa sổ vào, đã hẹn giờ canh tư, cùng nhau đi!

Phu nhân kéo tôi, thì thầm: "Đồng Nhi đừng sợ, đi theo mẹ."

Trước kia để che mắt người, tôi đổi cách gọi phu nhân là mẹ, lúc đầu có chút ngượng ngùng, luôn cảm thấy mạo phạm người cao quý.

Nhưng phu nhân nói, tôi trung nghĩa dám hy sinh c/ứu tiểu thư, chính là ân nhân của nhà họ Trần.

Huống hồ trong ngục, tôi và phu nhân nương tựa lẫn nhau, thật sự giống như mẹ con ruột.

Người đến tháo xiềng xích cho chúng tôi, nhân đêm tối, hướng về phía cửa lớn.

Vừa ra khỏi cửa đã nghe thấy trong trạm dịch ồn ào lên, hóa ra là người đi c/ứu Thái Âm bọn họ xảy ra sai sót, bị cai ngục phát hiện, châm đuốc đuổi theo.

Tôi định quay lại ngay, phu nhân kéo tôi: "Đồng Nhi ngoan, con không biết võ, đi theo các đại nhân trước đi!"

Tôi chưa từng thấy phu nhân như vậy, ánh nến soi sáng khuôn mặt bà, đỏ bừng phản chiếu trong đôi mắt đen, tay cầm ki/ếm sắc, đi đầu, dường như không hề trải qua nửa năm lao ngục khổ cực, gi*t ngược trở lại cửa.

Tôi được người bế lên xe ngựa, tiếng ch/ém gi*t ngoài xe ngựa kéo dài một khắc.

Sau đó phu nhân vén rèm, Thái Âm, Lý m/a m/a, Hứa m/a m/a và những người khác đều chen lên xe.

Lão gia và thiếu gia đã cưỡi ngựa cao, cả đoàn người nhân đêm tối, phi nước đại về phía bến tàu.

Đến bến tàu xuống ngựa lên thuyền, gió căng buồm, hướng về phương Bắc.

7.

Trong thuyền, cả gia đình chen chúc một chỗ.

Qua hơn nửa năm, sắc mặt ai nấy đều không tốt, Khương m/a m/a bọn họ tuy nhận ra tôi trên đường áp giải, nhưng không ai nói gì, cũng không biết tôi đã lén tráo đổi tiểu thư ra ngoài thế nào.

Đang lúc cảm khái, lão gia phu nhân đi vào, nói ngắn gọn, chúng ta phải đến phương Bắc nương nhờ Nhạc lão gia, hỏi mọi người có ai không muốn đi không, nếu có, đến đất liền có thể tự tìm đường sống.

Tôi có chút lo lắng, nếu có người muốn rời đi, lại tiết lộ chuyện tôi và tiểu thư tráo đổi, chẳng phải hỏng việc rồi sao.

Phu nhân dường như nhìn ra sự lo lắng của tôi, mỉm cười với tôi, trong khoảnh khắc tôi chợt hiểu ra, nếu có người không muốn cùng đi, ý của câu tự tìm đường sống có lẽ là tự tìm đường ch*t.

Khương m/a m/a bọn họ đồng thanh nói: "Muốn sống ch*t không rời lão gia phu nhân."

Phu nhân hài lòng gật đầu, gọi tôi ra ngoài, phân tích với tôi, hiện tại tình thế không rõ ràng, đợi đến nơi an toàn sẽ sai người đi đón tiểu thư và cả nhà tôi, bảo tôi đừng tiết lộ tin tức, an tâm chờ đợi.

Tôi tất nhiên là nghe lời phu nhân, cứ thế, cả đoàn người dưới sự bảo vệ, đi đường biển đến châu Bắc M/ộ.

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi rời nhà, đến nơi xa xôi như vậy.

Từ xa truyền đến tiếng tù và, đúng rồi, châu Bắc M/ộ là trọng trấn quân cơ, gần đó đóng quân mười vạn đại quân.

Tôi ngẩn ngơ nhìn bầu trời phương Bắc, bầu trời phương Bắc cao thật đấy, rộng và xanh, nhìn mãi không thấy tận cùng, một đàn hồng nhạn bay qua chân trời, con nhạn đầu đàn cổ dài thẳng tắp, phía sau theo hai hàng nhạn chỉnh tề, nhìn đến mức tôi hoa cả mắt, đến cả thiếu gia đi đến bên cạnh cũng không phát hiện.

Đợi đến khi quay đầu thấy thiếu gia, làm tôi gi/ật mình thót tim, nghe cậu ấy mở miệng nói, Đồng Nhi cảm ơn ngươi, tôi đỏ bừng mặt, vội vã xua tay: "Đồng Nhi là nha hoàn của tiểu thư, nghĩ cho tiểu thư là bổn phận, không đáng là gì ạ."

Thiếu gia chắp tay sau lưng, nói: "Lúc đó ngươi không biết sẽ có kết quả gì, cũng không biết sẽ có người đến c/ứu chúng ta, là mang quyết tâm phải ch*t để tráo đổi Nguyệt nhi, lòng trung nghĩa này, ngàn người không được một, nhà họ Trần chúng ta n/ợ ngươi một mạng."

Tôi càng ngại ngùng: "Con vốn không nghĩ nhiều thế, chỉ nghĩ c/ứu được một người hay một người, cũng coi như báo đáp ơn lớn của lão gia phu nhân, nếu nói c/ứu mạng, cũng là phủ c/ứu mẹ con trước, không có gì phải n/ợ con cả."

Thiếu gia cười cười quay người đi.

Tôi vào phủ ba năm, đây là lần đầu tiên thiếu gia nói với tôi nhiều như vậy, tôi nhìn bóng lưng cậu ấy rời đi, ngẩn người rất lâu.

8.

Cuộc sống ở châu Bắc M/ộ không dễ dàng gì, ít nhất so với hoa hồng liễu xanh, gió sông dịu dàng ở Giang Nam, cuộc sống ở đây khó khăn hơn nhiều.

Ăn mặc chắc chắn không tinh xảo bằng Giang Nam, vì triều cục không ổn, quân đội phải chuẩn bị đầy đủ chiến đấu, nam đinh đều phải ra trận diễn tập, nữ quyến thì ở hậu phương kh//âu ủng quân, kh//âu chiến bào.

Nhạc lão gia cấp cho chúng tôi một ngôi nhà để ở, nhà lão gia không còn người thân nào nữa, nên trong nhà chỉ ở những người từng ở phủ Trần.

Mọi người dần hồi phục sau tai họa lao ngục, trong nhà cũng dần truyền đến tiếng cười.

Lão gia làm mưu sĩ trong quân, thiếu gia cũng tòng quân rồi, phu nhân nói, chỉ có đá/nh thắng Ngũ vương gia, chúng ta mới có ngày tốt lành, thế là mọi người lại toàn tâm toàn ý làm việc, hy vọng sớm đón được ngày thắng lợi.

Ngày tháng dường như lại chậm lại, trong nhà, thường chỉ có chúng tôi là hạ nhân ở cùng nhau, lão gia và phu nhân ngày nào cũng phải đến quân doanh nghị sự, thiếu gia theo Nhạc lão gia ra tiền tuyến, tôi phơi khô lông cáo thu được, tỉ mỉ nhặt lông, làm thành miếng Iót đầu gối, áo Iót ấm áp.

Giáp sắt nặng như vậy, hy vọng thiếu gia có thể bớt chịu khổ.

Đôi khi truyền đến tin tức không tốt, ví dụ như thánh nhân băng hà, Ngũ vương gia và Bát vương gia tranh luận không dứt, quân nam bắc đều mài đ/ao soàn soạt, sắp đá/nh nhau rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Con trai thật giả mạo, lòng mang ý đồ xấu

Chương 11
Sau một lần say rượu, tôi mang thai. Nhưng lại chẳng nhớ đứa bé là con của ai. Tôi đi hỏi thanh mai trúc mã, cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy chán ghét. "Loại người nửa nam nửa nữ như cậu, ai mà thích cho nổi?" Tôi dò hỏi vị hôn phu, anh khẽ nhíu mày. "Lục Phàm, tôi đã nói từ lâu rồi. Dù cậu mới là cậu chủ thật của nhà họ Lục, thì người tôi công nhận cũng chỉ có Lục Dữ Bạch." Tôi siết chặt vạt áo, xấu hổ cúi gằm đầu. Ai ai cũng yêu quý cậu chủ giả Lục Dữ Bạch, còn hận tôi vì đã quay về cướp mất vị trí vốn thuộc về cậu ta. Đêm đó, cả người tôi khó chịu đến mức không sao ngủ nổi. Thế nhưng, Lục Dữ Bạch – người luôn nhằm vào tôi lại gõ cửa phòng. "Anh, có phải chân anh bị thương rồi không? Em mang thuốc đến bôi giúp anh."
109
12 Ánh sáng phía sau Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm