Người cá trong viện nghiên c/ứu đang thoi thóp.
Nó được chuyển đến tay tôi - một nghiên c/ứu viên hạng bét - khi hơi thở đã chỉ còn thoi thóp.
"Đừng có làm nó bị thương đấy."
Có kẻ nháy mắt với tôi, "Chúng tôi còn đang chờ lấy mẫu vật đây."
Họ không biết rằng, tôi nghiên c/ứu thì dở, nhưng nuôi heo thì có nghề.
Bất cứ con vật nhỏ nào vào tay tôi, không có con nào là không b/éo tốt khi rời đi.
Sau này, người cá hồi phục sức sống, chiếc đuôi lấp lánh ánh cầu vồng của nó đã quất mạnh vào mặt những nghiên c/ứu viên kia.
"Muốn ch*t à, có phải chính lũ khốn các người ngày nào cũng chích điện tao không?!"
1
Người cá sắp ch*t rồi.
Kể từ khi bị con người phát hiện và bắt giữ ba tháng trước.
Người cá đã trải qua tay bảy nghiên c/ứu viên.
Họ mổ bụng nó ra, nghiên c/ứu xem n/ội tạ/ng của người cá khác với con người như thế nào.
Cũng có nghiên c/ứu viên dùng nó để thử th/uốc, thử đ/ộc, kiểm tra phản ứng của người cá với những loại th/uốc đó.
Nhìn người cá thoi thóp, c/ứu thế nào cũng không xong, nó mới được chuyển đến tay tôi - một nghiên c/ứu viên hạng bét.
Nhân viên bàn giao nháy mắt với tôi:
"Đừng có nghịch làm nó bị thương đấy."
"Đây là con người cá đầu tiên được phát hiện, sau khi công bố kết quả nghiên c/ứu, còn phải làm thành mẫu vật để trưng bày nữa."
Tôi rất dị ứng với từ "nghịch" khi dùng cho những vật thí nghiệm quý giá.
Tôi lạnh mặt.
"Ý anh là sao?"
Người bàn giao gọi người khiêng tủ đông vào phòng thí nghiệm của tôi:
"Chút nữa cô tự mắt nhìn thấy là biết ngay thôi, con người cá này đúng là có một khuôn mặt xinh đẹp, suýt chút nữa là làm nghiên c/ứu viên Lý mê mẩn rồi."
"Nghiên c/ứu viên Lý đó vì muốn kiểm tra xem người cá sinh sản thế nào, còn bỏ thêm chút gia vị vào thức ăn của nó. Người cá phát đi/ên lên, trực tiếp ra tay với kẻ xâm phạm địa bàn của nó."
"Nếu không phải bộ điều khiển từ xa của vòng chích điện nằm trong tay nghiên c/ứu viên Lý, thì ông ta suýt chút nữa đã ch*t ở đó rồi."
Đặt tủ đông xuống, người bàn giao vẫn không chịu đi, cứ đứng ở cửa phòng thí nghiệm của tôi ngó nghiêng.
Một con bồ nông mỏ dài đột nhiên ló đầu ra từ sau bụi cỏ, há cái mỏ to tướng ra bắt đầu đo xem có nuốt chửng được người bàn giao không.
Người bàn giao luống cuống thoát thân, chân bỗng nặng trĩu, một cục capybara đang ngồi chễm chệ trên giày anh ta.
"Cô... cô không quản được chúng à?"
"Ai lại làm thí nghiệm kiểu này chứ?!"
Trong phòng thí nghiệm mà viện nghiên c/ứu cấp cho tôi, tôi đã nhặt rất nhiều con vật mà các nghiên c/ứu viên khác không cần về nuôi.
Một con chuột lang chỉ có một chân, một con bồ nông khổng lồ có cái mỏ dài gấp đôi bồ nông thường, một con gà tây biết phun lửa thật sự...
Kinh phí viện nghiên c/ứu cấp cho tôi, người khác toàn nghi ngờ tôi lấy đi nuôi heo.
"Thôi được rồi, anh không chọc chúng thì chúng cũng chẳng rảnh mà đi gây sự với anh đâu."
2
Tôi nh/ốt kẻ đó ở ngoài cửa, lại cho đám động vật ăn, lúc này mới tập trung sự chú ý vào chiếc tủ đông.
Có lẽ vì người cá đang thoi thóp nên họ không còn trói hai tay nó lại nữa.
Người cá quả thực có một khuôn mặt xinh đẹp, sống mũi cao thẳng, mái tóc dài màu bạc rủ xuống, hàng mi dài khẽ rung động.
Là con vật đẹp nhất trong số những con tôi từng nuôi.
Chỉ là lúc này sắc mặt nó nhợt nhạt, vảy mất đi độ bóng, đôi mày nhíu ch/ặt, như thể đang chìm trong một cơn á/c mộng.
Trên móng vuốt của người cá vẫn còn vết m/áu khô.
Nhìn thấy mà b/ệnh nghề nghiệp của tôi tái phát, tôi rút ngay kìm c/ắt móng tay ra bắt đầu tỉa tót cho nó.
Trước khi tỉa, tôi còn không quên chích cho nó một mũi th/uốc an thần để nó ngủ yên hơn.
Nhiệt độ trong tủ đông quá thấp đối với người cá.
Tôi kiểm tra đơn giản cho nó.
Giống đực, khá khỏe mạnh.
Chỉ là hơi mất m/áu quá nhiều, trong cơ thể còn rất nhiều loại th/uốc đối kháng, tay chân đầy vết d/ao mổ và vết kim tiêm.
Dưới đáy biển sẽ không có những thứ này, đây đều là dấu vết con người để lại.
"Đúng là lũ súc vật."
Tôi lẩm bẩm một câu, không ngờ lại bị con chim sáo có thói quen nghe lén nghe thấy.
Nó hét lớn ở bên ngoài:
"Súc vật! Đúng là lũ súc vật!"
Thế rồi trong viện nghiên c/ứu của tôi, tiếng kêu của các loài vật vang lên liên hồi.
Tôi không thể nhịn nổi nữa, đành đeo nút bịt tai chống ồn vào.
Tiện tay ném người cá đang ngủ say vào bể cá lớn của tôi.
Trong đó nhiệt độ thích hợp, có rùa biển, san hô, đủ loại cá, giờ lại có thêm một người cá.
Từ góc độ của tôi, vừa vặn có thể nhìn thấy toàn cảnh.
"Ngủ một giấc ngon lành đi."
Tôi đã nghĩ xong lần nghiên c/ứu người cá này nên làm gì rồi.
3
Sáng hôm sau, người cá tỉnh dậy.
Trong phòng giám sát, tôi có thể nhìn thấy rõ vẻ ngạc nhiên của nó khi mở mắt ra và nhìn thấy nước biển xung quanh.
Hóa ra mắt người cá là màu lưu ly trong vắt.
Tôi cắn một miếng bánh bao, nhìn nó phấn khích bơi một vòng trong bể cá.
Rất nhanh nó đã chạm vào mép kính.
Đây không phải biển.
Đối với nó, chẳng qua chỉ là đổi từ nhà tù này sang nhà tù khác.
Người cá không tin nổi, chạm vào mép bể bơi một vòng, cuối cùng tuyệt vọng.
Ăn xong bánh bao, tôi thay áo blouse, mang theo một giỏ cá đi vào phòng thí nghiệm.
Người cá rất nhanh đã chú ý đến động tĩnh.
Nó lặng lẽ ngồi trên rạn san hô, cảnh giác nhìn tôi.
Tôi gõ gõ vào mặt kính, ra hiệu cho nó nhìn vào lọ th/uốc trong tay mình.
Nghe người bàn giao nói, người cá có thể giao tiếp đơn giản với con người, chỉ là nó chưa bao giờ chịu lên tiếng, dù có đ/au đớn hay suy sụp đến đâu.
Vì vậy họ kết luận, đây là một con người cá c/âm.
"Uống th/uốc đi, vết thương trên người mày sẽ đỡ hơn."
Qua cửa kính, tôi còn diễn tả phóng đại quá trình uống th/uốc.
Th/uốc bị tôi ném vào trong bể.
Người cá bất động, thậm chí lạnh lùng nhìn nó rơi vào khe đ/á.
Được rồi, đứa trẻ không nghe lời.
Tôi bất lực, lấy ra một con cá, nhét th/uốc vào bụng cá ngay trước mặt người cá, rồi ném vào.
Lần này người cá có phản ứng.
Hôm qua lúc kiểm tra cho nó, tôi phát hiện dạ dày người cá trống rỗng, xem ra đã lâu không ăn gì rồi.
Người cá vươn móng vuốt sắc nhọn ra, chộp lấy con cá đó.
Sau đó nó nhanh chóng phát hiện ra, móng vuốt của mình không còn dài như trước nữa.
Nhìn bộ móng được c/ắt tỉa gọn gàng của mình, ánh mắt người cá đầy vẻ ngạc nhiên.
Tôi chỉ c/ắt đi phần quá dài thôi.
Ba tháng không săn mồi, móng vuốt của người cá hơi biến dạng.
Nó rũ mắt xuống, bơi đến trước mặt kính.
Sau đó ngay trước mặt tôi, nó mổ bụng con cá đó ra, lấy viên th/uốc giấu bên trong ném ra ngoài, rồi nuốt chửng con cá.
Ăn xong, nó li/ếm móng vuốt, lạnh lùng nhìn tôi.
Trước đây những con vật không chịu uống th/uốc, tôi đều túm cổ nhét thẳng vào.
Nhưng người cá... đây là lần đầu tiên tôi nuôi con vật lớn thế này.
"Không uống th/uốc, mày muốn chích th/uốc à?"
Tôi cố gắng lý lẽ với nó:
"Mày cũng cảm nhận được tình trạng cơ thể mình không ổn mà đúng không? Loại th/uốc này có thể ức chế virus trong cơ thể mày, nếu không uống mà cứ cố chịu đựng, mày không sống quá ba ngày đâu."
Tôi giơ ngón tay làm ký hiệu số "ba" với nó.
Người cá nhìn chằm chằm vào tôi, rồi dùng đuôi quất bay con rùa biển đi ngang qua, rõ ràng là không hài lòng với lời đe dọa của tôi.
Con rùa tội nghiệp lật ngửa bốn chân, lúng túng xoay vòng tròn mấy cái.
"Đừng có nổi cáu."
Tôi gõ gõ vào kính, cho nó xem hai viên th/uốc y hệt nhau trong lòng bàn tay.
Một viên nhét vào bụng cá, một viên tôi tự nuốt vào.
"Bây giờ, mày tin tao chưa?"
4
Người cá nhìn chằm chằm vào tôi.
Dường như đang x/ác định điều gì đó.
Vài phút sau, tôi giở lại chiêu cũ, nhét th/uốc vào bụng cá rồi ném vào.
Lần này, người cá không ném th/uốc ra ngoài nữa.
Nó miễn cưỡng trộn th/uốc vào th!t cá rồi nuốt xuống.
Tôi nhìn trái nhìn phải, x/ác định nó thực sự đã uống th/uốc, mới nhổ viên th/uốc đang ngậm dưới lưỡi ra.
Phì phì phì!
Thứ này đắng thật đấy.
Khi ngẩng đầu lên lần nữa, người cá đang áp hai tay vào mặt kính, trố mắt nhìn tôi.
Đôi con ngươi màu lưu ly mở to, vẻ mặt không thể tin nổi.
Tôi chống hai tay vào hông:
"Sao nào, chưa thấy người ta chơi khăm cá bao giờ à?"
Người cá thực sự gi/ận rồi.
Cái đuôi lớn cuộn lại, hất văng mấy con rùa biển vô tội đi ngang qua.
Nó quay lưng đi, ngay cả thức ăn tôi ném vào sau đó cũng không thèm ăn.
Cái đuôi quẫy qua quẫy lại, trông có vẻ khá bực bội.
"Cơm vẫn phải ăn chứ."
"Không ăn no, làm sao mày có sức được?"
Người cá không biết là có nghe lọt tai hay không.
Đợi tôi thay áo blouse quay lại phòng giám sát.
Đôi tai người cá khẽ động đậy, sau khi phát hiện không còn động tĩnh của con người, nó vỗ mặt nước, cuộn lấy một con cá, x/é x/ác nó ra rồi ăn sạch sành sanh.
Nó quay người lại, còn thận trọng bơi một vòng quanh mặt kính, tranh thủ lúc không ai để ý, ăn hết tất cả thức ăn tôi ném vào.
Một con người cá rất háu ăn, rất khó chiều, lại hơi ngoài lạnh trong nóng.
Cứ cách nửa tháng, tôi lại kiểm tra sức khỏe một lần cho tất cả động vật trong phòng thí nghiệm.
Hôm nay vừa đúng ngày kiểm tra.
Trong phòng thí nghiệm tiếng kêu la thảm thiết, đều là tiếng hú hét của các loại động vật.
Người cá hôm qua đã được tôi kiểm tra đơn giản, nhưng việc chuyên môn vẫn phải để người chuyên môn làm.
Lão Tống kinh ngạc nhìn con gà tây to lớn kia.
"Đây là giống mới gì thế, heo lửa à?"
"Còn đây là cái gì?"
Ông ấy chỉ vào con chuột lang nước, rõ ràng là hơi suy sụp.
"Cô đừng nói với tôi đây là chuột lang nước nhé, đây chẳng phải là cái thùng nước khổng lồ sao?"
Lão Tống đeo khẩu trang, nghiêm túc nói:
"Tôi phải kiểm tra xem không khí trong phòng thí nghiệm của cô có bỏ th/uốc tăng trưởng không."
"Những con vật này đều không giống bình thường, nên mới được gửi đến làm nghiên c/ứu, hơi to hơn một chút cũng bình thường mà?"
Tôi cố gắng biện minh.
Lão Tống cầm ống tiêm lên, chuẩn bị lấy m/áu.
"Cô chiều chuộng chúng cũng phải có chừng mực thôi."
Nhưng m/áu gửi đi xét nghiệm cho thấy, ngoài con gà tây hơi b/éo phì ra, các động vật khác đều rất khỏe mạnh.
Lão Tống không thể tin nổi, đọc lại báo cáo hết lần này đến lần khác.
"Đã bảo rồi, tôi nuôi dưỡng khoa học mà."
Nuôi dưỡng khoa học ra một giỏ heo.
Đứng trước con vật cuối cùng cần lấy m/áu, lão Tống lại khó xử.
Ông ấy cố gắng để người cá tự bơi lại, đứng đó "chụt chụt chụt" gọi nửa ngày, người cá hoàn toàn phớt lờ ông ấy.
Tôi thông cảm nhìn lão Tống.
"Đây là người cá, chứ không phải chó, xem tôi đây này."
"Này."
Tôi lấy ống tiêm ra, lắc lư trước mặt người cá.
"Lại đây lấy m/áu nào."
5
Trên mặt người cá lộ ra nụ cười gần như mỉa mai.
Nó thực sự bơi đến mép kính.
Khoảnh khắc nó lại gần, tôi có thể cảm nhận rõ lão Tống bên cạnh đang nín thở.
Ông ấy không chớp mắt nhìn, gần như mê mẩn.
"Đây chính là người cá sao?"
Người cá men theo đường ống, rất ngoan ngoãn chìa một cánh tay ra.
Bộ móng sắc nhọn thu lại một cách dịu dàng.
Mái tóc bạc dài của người cá tự nhiên rủ xuống, dập dềnh trong nước.
Vì hệ số nguy hiểm của người cá cực cao, nên trước khi lấy m/áu cho nó, phải làm đủ các biện pháp an toàn.
Phải dùng vòng sắt đặc chế trói ch/ặt cổ tay nó, vòng chích điện ít nhất phải quấn ba vòng.
"Được rồi, chỉ lấy m/áu thôi mà."
Tôi đẩy lão Tống đang căng thẳng ra, "Để tôi làm."
"Không đ/au chút nào đâu, lấy m/áu xong thưởng thêm cho mày một bữa nhé?"
Tôi lý lẽ với người cá:
"Chẳng phải mày rất thích ăn con cá hôm qua sao? Không phải tao không cho mày ăn no, mày nhịn ăn quá lâu rồi, lúc ăn dễ không kiểm soát được bản thân, lát nữa ăn nhiều quá sẽ khó chịu đấy."
Người cá kh/inh khỉnh hừ một tiếng.
Lão Tống và những người khác gần như lùi ra tận rìa phòng thí nghiệm, đứng xa nhìn tôi.
Ngay khoảnh khắc tôi lại gần, móng vuốt của người cá lập tức lộ ra.
Lão Tống kêu lên.
"Cẩn thận!"
Tôi bình thản vỗ tay người cá một cái:
"Còn dọa tao nữa là tao c/ắt hết móng tay của mày đấy."
Kim đ/âm vào da người cá, rất nhanh đã rút được đầy một ống m/áu.
M/áu của người cá có màu xanh như nước biển.
"Chắc đủ rồi nhỉ?"
Lão Tống gật đầu liên tục:
"Đủ rồi, đủ rồi! Cô mau lại đây đi."
Tôi cất thiết bị lấy m/áu, đặt một con cá vào lòng bàn tay người cá.
"Ngoan lắm, phần thưởng cho đứa trẻ ngoan."
Tôi có thể cảm nhận được, người cá vốn dĩ định ra tay với tôi.
Nó hoàn toàn không có cảm tình với những kẻ mặc áo blouse như chúng tôi.
Ngón tay người cá co lại, dường như không ngờ tôi lại thực sự thưởng cho nó.
Dù sao thì không lâu trước đó tôi còn vừa trêu chọc nó.
Nó chộp lấy con cá nhỏ, ngơ ngác nhìn, rồi móng tay rạ/ch một đường, mổ bụng con cá ra.
Bên trong không giấu th/uốc.
Thực sự là đồ ăn vặt thưởng cho nó.
6
Trước đây không có mẫu m/áu của người cá nên báo cáo ra rất muộn.
Lúc đó, tôi đang cãi nhau với người cá.
Vì người cá là người c/âm, nên tôi đang đơn phương phát ngôn.
"Có phải mày làm không?"
Sáng đến nơi đã thấy một con rùa già trong bể bị nứt mai.
Chuyện này làm tôi đ/au lòng ch*t đi được.
Liên tưởng đến việc người cá ngày nào cũng dùng đuôi vỗ rùa già chơi, tôi lập tức tìm ra thủ phạm.
Người cá nhìn tôi từ trên cao xuống, vẻ mặt mất kiên nhẫn.
Có vẻ như thấy giọng tôi làm phiền nó nghỉ ngơi.
"Làm hại rùa già của tao, mày tiêu đời rồi!"
Sau đó phải vào phòng giám sát xem lại camera mới phát hiện ra.
Con rùa già chỉ là tự va vào thôi.
Không biết là bơi lơ ngơ hay thế nào, trực tiếp đ/âm sầm vào mặt kính.
Không chỉ đ/âm đến choáng váng, mà còn làm nứt cả mai.
Tôi xách một xô cá đi xin lỗi.
Người cá vẻ mặt kh/inh khỉnh, thong thả ăn hết món quà xin lỗi của tôi.
Sau đó cái eo quẫy mạnh một cái.
Trong nháy mắt, nước biển dâng trào, ập thẳng từ trên đỉnh xuống, làm tôi ướt sũng từ đầu đến chân.
Con chim sáo và bồ nông phía sau đều đang gào thét, con gà tây còn sợ đến mức phun lửa lung tung, suýt chút nữa là đ/ốt trụi tóc tôi.
Cả phòng thí nghiệm hỗn lo/ạn cả lên.
Người cá rất đắc ý.
Tôi tháo cặp kính đầy nước, tức gi/ận ngẩng đầu lên, vừa vặn nhìn thấy người cá đang cười.
Nụ cười đắc thắng, xuất phát từ tận đáy lòng.
Đúng là con người cá th/ù dai!
Tôi vắt vắt cái áo blouse ướt sũng, vừa ra cửa đã đụng phải nghiên c/ứu viên Lý.
Cái gã suýt mất mạng vì kiểm tra sự sinh sản của người cá đó.
Ông ta đưa báo cáo kiểm tra của lão Tống cho tôi, nhưng ánh mắt lại nhìn qua tôi, nhìn về phía người cá trong bể.
"Vẫn là cô thông minh."
"Trước tiên giành lấy sự tin tưởng của người cá, sau đó làm thí nghiệm, có lẽ sẽ thuận lợi hơn nhiều nhỉ?"
"Hồi đó tôi quá vội vàng, nếu lúc đó tôi cũng như cô, trước hết cung phụng nó ăn ngon uống tốt, đợi nó mất cảnh giác rồi mới ra tay, biết đâu nghiên c/ứu của tôi đã thành công từ lâu rồi."
Trên cổ nghiên c/ứu viên Lý vẫn còn một vết s/ẹo dữ tợn do móng vuốt người cá cào trúng.
Ánh mắt ông ta nhìn người cá làm tôi thấy rất khó chịu.
Trước khi đi, nghiên c/ứu viên Lý vỗ vai tôi với nụ cười nửa miệng.
"Tiểu Lâm, tôi rất mong chờ kết quả nghiên c/ứu của cô."
7
Tôi và người cá đã trải qua một khoảng thời gian gọi là hài hòa.
Sau khi cho ăn no mới phát hiện ra, người cá cực kỳ kén ăn.
Cá không tươi là không ăn.
Có những con cá hôm nay có thể không ăn, nhưng ngày mai thấy thuận mắt lại ăn.
Gh/ét tất cả những sinh vật phát ra tiếng ồn.
Thấy không thuận mắt là t/át nước về hướng đó.