Thư ký cung kính đáp lời.
Tôi cuộn mình trong ghế sofa, đôi mắt vừa định mở ra lại nhắm ch/ặt lại.
Chu Đình, hóa ra lại yêu người đó nhiều đến thế.
Thích đến mức không thể chờ đợi hơn, vừa cầu hôn xong là muốn đính hôn ngay lập tức.
17
Trước khi đi nghỉ dưỡng ở đảo, Chu Đình bận rộn suốt mấy ngày.
Sớm đi tối về, nhưng trong ánh mắt không giấu nổi vẻ hân hoan.
Tôi nhìn Chu Đình đang đứng ở ban công quay lưng lại với tôi để gọi điện thoại, lặng lẽ bẻ ngón tay.
Còn hai ngày nữa là đi nghỉ dưỡng rồi.
Thực ra tôi đã sớm đoán được anh ấy có lẽ muốn đính hôn với một cô gái nào đó trong chuyến đi này.
Tôi khẽ thở dài, suy nghĩ xem đến lúc đó mình nên làm thế nào để ăn uống thật tự nhiên tại tiệc đính hôn mà không thấy ngượng.
Nhưng vấn đề này thực sự quá khó, tôi nghĩ mấy ngày liền vẫn không ra.
Cuối cùng đành ủ rũ theo Chu Đình lên chuyên cơ của đám thiếu gia bọn họ.
Kết quả vừa gặp nhóm phú nhị đại, một chàng trai trẻ trung, đầy nắng chạy ào tới ôm chầm lấy Chu Đình.
Miệng thốt lên những lời đầy vẻ "dầu mỡ":
"Ông xã ơi~
Khoảnh khắc đó phải diễn tả thế nào nhỉ?
Tôi cảm thấy mình vừa phát hiện ra bí mật của Chu Đình, trong lòng rối bời không tả nổi.
Không thể nào... không thể nào...
Người nhắn tin hẹn Chu Đình đi khách sạn trước đó hóa ra là một người đàn ông ư?
Vậy nên Chu Đình mới phải tìm tôi đóng giả bạn gái để che mắt thiên hạ?
Phát hiện này khiến tôi phải thốt lên "vãi thật".
Cái lũ đồng tính đầy mưu mô các người...
Ngay lúc tôi đang sững sờ, Chu Đình trực tiếp đ/á văng cậu ta ra.
Cực kỳ gh/ét bỏ.
"Ngứa đò/n à?"
Người kia bị đ/á cũng không gi/ận, lập tức cười hì hì sáp lại gần.
"Đình ca, mỗi lần em lấy anh ra trêu đùa, phản ứng của anh đều buồn cười quá đi ha ha ha ha--
"Lần trước nhắn tin gọi anh là ông xã mà anh cũng nhịn được.
"Cút, đó là do tao lười chấp mày thôi."
Chu Đình thiếu kiên nhẫn lườm cậu ta một cái, nhưng cũng không gi/ận lắm, trông rất thân thiết.
Ơ kìa?
Tôi lại ngơ ngác.
Trêu đùa?
Lúc này, Chu Đình nghiêng đầu liếc nhìn tôi một cái, chỉ một cái thôi mà anh đã nhíu mày, sau đó cười như không cười.
"Từ Uyển, biểu cảm của em sao lại kỳ lạ thế?
"Không phải thực sự tưởng cậu ta vừa rồi là nghiêm túc đấy chứ?"
18
Tôi rụt cổ đi theo Chu Đình với khuôn mặt vô cảm lên chuyên cơ.
Chàng trai hoạt bát kia nhận ra có điều không ổn, đi/ên cuồ/ng giải thích:
"Chị dâu! Vừa nãy em đùa thôi!
"Em là bạn thanh mai trúc mã của Đình ca, Tiểu Khải, mới về nước, bình thường hay đùa dai, chị đừng hiểu lầm nhé."
Tôi cẩn thận liếc nhìn Chu Đình đang đen mặt như đít nồi, gật đầu lia lịa.
"Chị hiểu, chị hiểu."
Tiểu Khải lúc này mới thở phào.
"Chị dâu, chị tha lỗi cho em là được, không thì hai ngày nữa lễ đính—"
"Mày nói nhiều quá nhỉ?"
Chu Đình bên cạnh đột nhiên lại giơ chân đ/á Tiểu Khải một cái, trực tiếp ngắt lời cậu ta.
Tiểu Khải kêu "ối" một tiếng, cậu ta ngơ ngác nhìn Chu Đình rồi đột nhiên cười đầy gian xảo.
"Em hiểu, em hiểu, hì hì."
Nói xong liền chuồn đi chơi với đám phú nhị đại khác.
Tôi hoàn toàn m/ù tịt.
Nhưng không kịp suy nghĩ kỹ, tôi vội vàng đi dỗ dành vị thái tử gia Chu Đình này.
Ánh mắt kinh ngạc vừa rồi của tôi chắc chắn đã làm anh không vui rồi.
Sắp chia tay đến nơi rồi, không thể để kết thúc bằng một cuộc cãi vã được.
Dù thế nào cũng phải chào tạm biệt cho tử tế.
Suy cho cùng, tôi thích anh ấy.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên khi thấy anh trong bếp, tôi - một kẻ cuồ/ng cái đẹp - đã yêu anh từ cái nhìn đầu tiên.
Cho nên sau này bị bao nuôi tôi cũng không hề kháng cự.
Tôi cũng từng mơ mộng đến kết cục tốt đẹp như trong tiểu thuyết, từ bạn gái giả thành tình yêu đích thực.
Nhưng giờ xem ra, là do tôi suy nghĩ nhiều rồi.
Lòng tôi chua xót, hiếm hoi lắm mới lấy hết can đảm nắm ch/ặt tay Chu Đình.
Mang theo tâm tư thầm kín, mang theo niềm hy vọng xa vời sẽ không thành hiện thực.
Biểu cảm khó chịu ban nãy của Chu Đình đã dịu đi, mày mắt giãn ra đầy dịu dàng.
Anh bất lực nghiêng đầu hôn tôi.
"Từ Uyển, em là đồ ngốc à."
Giọng điệu của anh đầy luyến lưu khiến tôi càng thêm buồn.
Đúng vậy, tôi là một kẻ ngốc thầm yêu chính chủ n/ợ của mình.
19
Đến đảo, Chu Đình bận rộn đến mức không thấy bóng dáng đâu.
Tôi cũng không tự chuốc lấy sự phiền phức, chỉ lẳng lặng ở trong khách sạn.
Tâm trạng chán nản hết mức.
Thậm chí muốn mở hai chai rư/ợu để lấy can đảm, đến lúc Chu Đình cầu hôn tôi sẽ đi cư/ớp hôn.
Nhưng tôi cũng chỉ dám nghĩ thôi.
Một đêm nọ, tôi đợi mãi không thấy Chu Đình.
Nhìn qua cửa sổ sát đất của khách sạn, tôi thấy trên bãi biển dường như có người đang tổ chức nghi thức lãng mạn gì đó.
Ồ, hình như là cầu hôn đấy.
Dạo này người ta đổ xô ra đảo để tỏ tình à?
Lúc này, điện thoại reo.
Chu Đình nhắn cho tôi: 【Từ Uyển, đến bãi biển ngay.】
Tôi hơi ngơ ngác, nhưng vẫn nghe lời xuống lầu đi về phía bãi biển.
Không biết hôm nay gặp vận đào hoa gì, dọc đường có hơn chục chàng trai đẹp mã tặng hoa hồng cho tôi.
Họ cười đầy thiện ý, cười đầy trêu chọc.
Ban đầu tôi ngơ ngác, nhưng ngay sau đó, nhịp tim dần dần, chậm rãi tăng tốc.
Đây dường như là, có người cố tình sắp đặt.
Trong phim truyền hình cũng diễn như vậy, nữ chính cuối cùng được nam chính cầu hôn.
Trong tích tắc, một ý nghĩ hoang đường lóe lên trong đầu tôi——
Hoang đường đến mức tôi thậm chí không dám nghĩ lần thứ hai.
20
Tôi mơ màng đi đến bãi biển, phát hiện Chu Đình đang đứng ở địa điểm lãng mạn mà tôi vừa nhìn thấy từ cửa sổ.
Dáng người cao ráo, đẹp đến mức không còn lời nào để tả.
Xung quanh toàn là bạn bè thân thiết của anh.
Hóa ra thực sự là Chu Đình cầu hôn.
Lúc này, Chu Đình luôn dõi theo tôi vẫy vẫy tay, giống như gọi một chú cún nhỏ.
Anh nói:
"Uyển Uyển, qua đây."
Tôi mím môi, chậm chạp bước tới.
"Chu Đình—"
Chu Đình lại ngắt lời tôi, giọng anh khàn khàn, ánh mắt lấp lánh:
"Từ Uyển, anh nghĩ em đã đoán ra rồi. Kể từ khi anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên trong căn bếp nhà anh, chúng ta quen nhau năm năm, cũng bên nhau năm năm rồi. Những thập kỷ tới, anh cũng muốn ở bên em, nên đã đến lúc thay đổi thân phận của chúng ta rồi."
Trong ánh mắt ngơ ngác của tôi, anh quỳ một chân xuống, đưa ra chiếc nhẫn kim cương mười carat to đùng.
Trực tiếp làm m/ù mắt chó của tôi.
Sau đó, anh nói: "Từ Uyển, gả cho anh nhé."
!!
??
Tôi đờ người.
Tôi hoàn toàn sững sờ.
Giống như có một quả bom nguyên tử, trực tiếp dội xuống đỉnh đầu tôi, khiến tôi ù tai hoa mắt, m/áu dồn lên n/ão n/ổ tung cả pháo hoa.
Chu Đình đang…
Cầu hôn tôi?!
Người anh ấy cầu hôn, thực sự là tôi??
Nhịp tim tăng nhanh.
Nhìn ánh mắt nghiêm túc khẩn trương của Chu Đình, và tiếng hò reo phấn khích của mọi người xung quanh, phải một lúc lâu sau tôi mới hoàn h/ồn.
R/un r/ẩy lên tiếng cảm thán một câu:
"Không ngờ câu chuyện chim hoàng yến được chuyển chính lại thực sự xảy ra với tôi."
Lời vừa dứt, khu vực xung quanh bỗng im lặng như tờ.
Tôi tận mắt chứng kiến, biểu cảm của Chu Đình từ khẩn trương chuyển sang ngơ ngác, rồi hỗn lo/ạn, cuối cùng là sụp đổ.
Tốc độ nhanh như tên lửa.
Cuối cùng, anh cười.
Cười vì tức.
Anh nghiến răng nghiến lợi nhìn tôi.
"Chim hoàng yến cái quái gì nữa?"
Tôi rụt rè nói: "Chẳng phải trước đây chúng ta là mối qu/an h/ệ đó sao, còn ký hợp đồng nữa, giờ cầu hôn thành công thì chẳng phải là chim hoàng yến được thăng cấp sao."
Chu Đình hít sâu một hơi, dường như đang cố đ/è nén xúc động muốn "đ/ập" tôi.
Tôi nhận ra có điều không ổn, thăm dò hỏi: "Chẳng lẽ không phải sao?"
Chu Đình đứng dậy, không chút do dự đeo chiếc nhẫn kim cương to đùng vào ngón tay tôi.
Anh cười lạnh.
"Sự tưởng tượng hoang đường của em, lúc nào cũng khiến anh không kịp trở tay.
"Anh chưa bao giờ coi em là chim hoàng yến gì cả.
"Ngày đầu tiên hẹn hò, anh đã coi em là bạn gái của anh rồi.
"Bản hợp đồng đó là để bảo vệ lòng tự trọng của em, mục đích chính là không để khoản n/ợ không quan trọng đó ảnh hưởng đến mối qu/an h/ệ của chúng ta."
Chu Đình tuy tức gi/ận đen mặt, nhưng vẫn giải thích rất rõ ràng.
Đôi mắt tôi mở to vì không thể tin nổi.
Thì ra, tôi coi anh là chủ n/ợ nên không dám bày tỏ tình cảm, anh lại luôn coi tôi là bạn gái.
Giữa tiếng cười vang dội của mọi người, Chu Đình nghiêng người ôm lấy tôi.
Anh cười như không cười thì thầm bên tai tôi:
"Nhưng vì em thích mối qu/an h/ệ đó, vậy thì chúng ta cứ thử xem sao."
Tôi gi/ật mình, eo đ/au nhói: "Ông xã, để em giải thích cho anh!"
"Xưng hô giữ nguyên, lý do bác bỏ."
Tôi bĩu môi, nhưng ngay sau đó vẫn đầy mãn nguyện tựa vào lòng anh.
Thì ra mọi thứ đều có dấu vết để lần theo.
Chu Đình lạnh lùng như vậy mà từng chủ động đưa tôi về nhà, trả n/ợ cho tôi, bức ảnh chụp chung trên bàn làm việc của anh, anh lén lút gọi điện chuẩn bị cầu hôn, anh giả vờ bình thản mời tôi đi nghỉ dưỡng, anh biết tôi là kẻ tưng tửng nhưng vẫn cười bao dung.
Tôi cười hì hì ôm ch/ặt lấy Chu Đình, mãn nguyện vô cùng.
"Chu Đình, em muốn bí mật nói với anh một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Thực ra năm đó trong bếp nhà anh, em cũng đã rung động với anh rồi."
Nói xong, trong đôi mắt vốn lạnh nhạt của Chu Đình bùng lên pháo hoa rực rỡ, đẹp vô cùng.
(Hết chính văn)
Ngoại truyện Chu Đình
Tôi đã vô số lần hồi tưởng lại cảnh tượng lần đầu gặp Từ Uyển.
Là ở trong căn bếp nhà tôi.
Lúc đó tôi vì công việc ở công ty xoay vòng liên tục mà mệt mỏi rã rời.
Sau đó liền nghe thấy tiếng bước chân lạ truyền đến từ phía sau.
Tiếp theo là một giọng nữ dịu dàng vang lên:
"Chà, nếu mình lấy bức tranh này đi b/án, chắc sẽ trở thành VIP đỉnh cấp của câu lạc bộ Bạch Mã nhỉ?"
Tôi: "…"
Tôi suýt nữa sặc nước.
Thu lại cảm xúc buồn cười trong lòng, tôi thong thả ngước mắt nhìn lên.
Liền thấy một cô gái dịu dàng đang đứng đó.
Cô ấy trắng trẻo thanh tú, mái tóc đen mềm mại, ngoan ngoãn buông xõa trên vai.
Mà ngay khoảnh khắc nhìn thấy tôi, cô ấy rõ ràng đã ngẩn người.
Liên tưởng đến việc mẹ tôi hai ngày trước tùy miệng nhắc đến chuyện tìm gia sư cho em trai tôi, tôi liền hỏi một câu:
"Gia sư của em trai tôi?"
"Vâng, thưa tiên sinh."
Cô ấy gật đầu rất ngoan ngoãn, tay căng thẳng nắm ch/ặt gấu áo, đâu còn dáng vẻ muốn đi câu lạc bộ Bạch Mã ban nãy nữa.
Tôi đáp một tiếng, cụp mắt xuống che đi ý cười trong đáy mắt.
Chậc, trông khá ngoan, tính cách lại thú vị.
Thú vị đến mức, tôi lại có nhã hứng muốn làm quen với cô ấy.
Sau đó, tôi chủ động đưa cô ấy về trường.
Đưa một lần là thành nhiều lần.
Cô ấy giống như một cây x/ấu hổ, tôi trêu cô ấy, cô ấy liền co rúm lại giả vờ ngoan ngoãn.
Thỉnh thoảng thốt ra những câu nói kinh người, rồi lại căng thẳng che đậy.
Có lần vì đưa cô ấy, tôi lại cho bạn bè leo cây.
Bạn gọi điện thoại hỏi tôi đầy kinh ngạc: "Đình ca, dạo này bận gì thế? Sao tụ tập không thấy mặt đâu?"
"Bận đưa gia sư của em trai tôi về."
"Sao cậu rảnh rỗi thế, không phải là để ý cô gia sư nhỏ đó rồi chứ?"
Tôi nhìn bóng dáng đang đi lững thững phía xa, thong thả nói một câu:
"Chắc vậy."
Tôi chắc là đã thích cô ấy rồi.
Cho nên khi cô ấy bị người ta chặn đường đòi n/ợ, tôi đã trực tiếp giúp cô ấy trả n/ợ.
Đôi mắt cô ấy đỏ hoe nhìn tôi.
Tim tôi đ/ập lo/ạn, không nhịn được mà nói ra lời trong lòng:
"Từ Uyển, mấy trăm vạn này không cần trả nữa.
"Tất nhiên anh không giúp không, anh cần em làm bạn gái anh.
"Vừa hay mẹ anh cứ thúc giục kết hôn, có em thì bà ấy sẽ vui."
Suy cho cùng cô ấy ngoan như vậy, mẹ tôi thấy người con dâu này chắc chắn cũng sẽ thích mê.
Cô ấy ngẩn người, đồng ý, nhưng vẫn kiên quyết muốn trả tiền cho tôi.
Để bảo vệ lòng tự trọng của cô ấy, tôi tùy tiện cho trợ lý soạn một bản hợp đồng hẹn hò, không muốn để khoản n/ợ này ảnh hưởng đến mối qu/an h/ệ của chúng tôi.
Tôi chẳng thèm xem đã ký, cô ấy cũng ký.
Cả hai đều vui vẻ.
Sau đó cô ấy cũng dần dần trả tiền cho tôi, tôi lại chuyển ngược lại cho cô ấy nhiều hơn.
Tôi cứ tưởng chúng tôi đang yêu đương mặn nồng.
Cho đến khi tôi âm thầm lên kế hoạch đi nghỉ dưỡng ở đảo để cầu hôn rồi đính hôn, cô ấy lại ngẩn người.
Cô ấy r/un r/ẩy nói một câu: "Không ngờ câu chuyện chim hoàng yến được chuyển chính lại thực sự xảy ra với tôi."
"…"
Tôi tức đến bật cười.
Thì ra, tôi coi cô ấy là bạn gái, cô ấy lại coi tôi là gay, rồi là chủ n/ợ.
Cách suy nghĩ của cô ấy lại khiến tôi "chấn động" lần nữa, dở khóc dở cười.
Giữa tiếng cười trêu chọc của bạn bè, tôi vừa tức vừa cười ôm lấy cô ấy đang x/ấu hổ gi/ận dữ.
Ngày hôm sau liền áp giải cô ấy đến thẳng cục dân chính.
Thành công để cô ấy - người vẫn đang không thể tin nổi - nhìn thấy một thứ.
Đó chính là, chân tâm của tôi.