Tôi... nhất thời không biết nên khen anh ta hay m/ắng anh ta nữa.

Lúc này Lục Minh cũng chen vào, giọng điệu còn đắc ý.

"Chú này vừa nãy còn cho con bánh kem sô-cô-la nữa này!"

Tim tôi thắt lại, vội vàng hỏi: "Con ăn chưa?"

Thằng bé lắc đầu: "Chỉ li/ếm một miếng thôi ạ."

Tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm, may mà nhớ ra chó không được ăn sô-cô-la.

Ăn vào là bị đ/au bụng đấy.

Lúc này, Lục Nhị nắm tay Cố Yến, vui vẻ chạy tới kéo tôi.

"Mẹ mau lại đây! Bố bảo mẹ cũng có thể cưỡi mười vòng!"

Cố Yến...

Anh ta ngẩng đầu nhìn thấy Thẩm Khiên đứng sau lưng tôi, ánh mắt lạnh đi trong chớp mắt.

"Hắn là ai?"

Thẩm Khiên mỉm cười.

"Không dễ dàng gì, tổng giám đốc Cố, tôi là người to x/ác thế này mà giờ anh mới nhìn thấy."

"Tôi và A Lê là... mối qu/an h/ệ gần gũi hơn anh nhiều."

Sắc mặt Cố Yến trầm xuống.

Thẩm Khiên không nhanh không chậm bồi thêm một câu: "Tôi là anh trai của cô ấy."

Biểu cảm của người kia lập tức chuyển từ âm sang dương, nhiệt tình hô lên một tiếng.

"Anh vợ!"

"Anh vợ hờ."

Anh ta siết ch/ặt cơ mặt, hỏi tôi.

"Từ bao giờ cô lại có cái thói nhận anh nuôi vậy?"

Tôi lườm anh ta một cái, không thèm nói chuyện với người bị b/ệnh.

"Không sao, anh nuôi cũng là anh. Cả đời này đều là anh nuôi."

Cố Yến cười như không cười.

Tôi vốn định đưa bọn trẻ về trước, nhưng Lục Đình lại nhất quyết đòi ở lại đây.

Tôi biết, thằng bé đang tâm tâm niệm niệm lấy được tâm đầu huyết của Cố Yến để c/ứu em gái.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Lục Nhị, lòng tôi mềm nhũn, đành đồng ý tạm thời ở lại.

Cố Yến vui vẻ gọi người dọn phòng ngay lập tức, còn giả vờ giả vịt hỏi Thẩm Khiên.

"Có muốn ở lại cùng không?"

Thẩm Khiên không hề khách sáo: "Được thôi."

Kết quả Cố Yến lập tức đổi giọng: "Ôi chao, tự nhiên nhớ ra không còn phòng trống."

Tôi không nhịn được mà cà khịa: "Thế anh còn hỏi làm gì?"

Anh ta vô tội nói: "Nhất thời quên mất không được sao?"

Thẩm Khiên: "..."

Cuối cùng, anh ta chỉ có thể về chỗ ở của tôi trước.

Đến bữa tối, Lục Đình chỉ huy Cố Yến bóc tôm, Lục Minh bắt anh ta nhặt xươ/ng cá.

Chỉ có Lục Nhị là ngoan nhất, yên tĩnh ngồi một bên ăn từng miếng nhỏ.

Tôi nheo mắt cảm thấy không ổn, chuyện này hoàn toàn không giống tính cách thường ngày của con bé.

Nó lo lắng nhìn tôi một cái, ăn chưa được mấy miếng đã bảo no rồi.

Đến giờ tắm lại không tìm thấy người, tôi đi tìm dọc đường, không ngờ phát hiện nó đã biến lại nguyên hình, đang cùng hai anh trai đi/ên cuồ/ng cắn x/é gối của Cố Yến.

Lông vũ bay đầy trời, căn phòng bừa bãi tan hoang.

Tôi đứng sững tại cửa.

Thật không ngờ Lục Nhị lại cho tôi một cú sốc lớn đến thế!

"Thấy bọn trẻ đâu chưa?"

Giọng của Cố Yến vang lên từ phía sau.

Tôi nhanh chóng đóng cửa lại, hắng giọng: "Không thấy."

Cố Yến nhẹ nhàng đẩy tôi vào sát mép cửa, cánh tay chống bên tai tôi, giọng nói đầy ám muội.

"Lục Lê, những năm qua tôi chưa bao giờ ngừng tìm cô."

"Năm đó, là do tôi cứng miệng, tôi chỉ sợ kết hôn, nhưng nếu đối tượng là cô, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, tôi nguyện ý."

Tôi không tập trung "ừ ừ" cho qua chuyện, nhưng mắt lại cố liếc vào khe cửa.

Bên trong sột soạt.

Anh ta hiểu lầm sự phản ứng của tôi là ngầm đồng ý, ánh mắt tràn đầy ý cười, một tay ôm eo tôi rồi định đẩy cửa.

"Vậy chúng ta..."

"Đợi đã! Đừng vào vội..."

Tôi hoảng hốt ngăn cản, nhưng anh ta đã vặn tay nắm cửa.

6

Cửa mở.

Cố Yến đứng sững tại chỗ.

Anh ta chớp mắt, rồi dụi mắt đầy khó tin.

Trong phòng, gối bị x/é nát vụn, lông vũ bay đầy đất như tuyết, rèm cửa bị kéo rá/ch một nửa, ga trải giường biến thành từng dải.

"... Nhà mình có Husky vào à?"

Anh ta ngơ ngác hỏi.

Tôi lo lắng quét mắt nhìn căn phòng nhưng không thấy bóng dáng ba nhóc tì đâu.

Dưới gầm giường, một chóp đuôi trắng muốt lông lá lộ ra.

Cố Yến định bước tới, tôi nhanh trí, vươn tay quàng cổ kéo anh ta lại, ép buộc anh ta dừng bước.

"Anh vừa nói... tìm tôi rất lâu rồi sao?"

Anh ta bị sự chủ động đột ngột của tôi làm cho ngẩn người, nuốt khan một cái.

"Đúng, tôi vẫn luôn..."

Lời chưa nói hết, tôi thuận thế dùng mũi chân đẩy cái đuôi kia sâu vào dưới gầm giường, bề ngoài cố tỏ ra bình tĩnh mỉm cười.

"Vậy sao bây giờ anh mới đến?"

"Tôi tìm rất nhiều nơi, đều không thấy cô, Lục Lê, lâu như vậy, cô đã đi đâu?"

"Hắt xì!"

Dưới gầm giường đột nhiên vang lên một tiếng hắt hơi.

Cố Yến quay đầu.

"... Tiếng gì vậy?"

Tim tôi đ/ập mạnh một cái, vội vàng bẻ mặt anh ta lại, chuyển hướng sự chú ý.

"Chắc là... cửa sổ đóng chưa ch/ặt? Đừng quan tâm nó nữa ~"

Tranh thủ lúc anh ta lơ đãng, tôi đưa tay vạch áo anh ta, cố tình nhíu mày.

"Trên người anh toàn lông vũ... hay là đi tắm trước đi? Tôi giúp anh dọn dẹp phòng."

Anh ta có chút không tình nguyện: "Được thôi, vậy cô đợi tôi nhé."

Đợi người vào phòng tắm, tôi lập tức thì thầm về phía gầm giường.

"Nhanh! Rút lui!"

Ba nhóc tì sột soạt chui ra, tôi dắt mỗi đứa một tay, chân còn đ/á Lục Đình ra ngoài.

Mười phút sau, Cố Yến lau tóc đi ra, lại phát hiện căn phòng trống không.

Anh ta ngẩn người một lúc, bỗng nhiên phản ứng lại, bước nhanh tới trước cửa phòng ngủ của tôi.

Cửa đã khóa ch/ặt từ lâu.

Anh ta gõ nhẹ hai cái, nghiến răng nghiến lợi: "Lục Lê, cô lừa tôi?"

Tôi thở phào.

"Tổng giám đốc Cố, mai nói tiếp, bọn trẻ ngủ hết rồi!"

Ba con chó con đang đứng ph/ạt bên tường nhìn tôi đầy oán trách.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, ba nhóc tì đã lén lút lẻn xuống lầu.

Khi tôi xuống, chúng đang chụm đầu vào nhau không biết thì thầm cái gì.

Lục Đình bảo tôi, Cố Yến đưa cho mỗi đứa một chiếc thẻ một triệu.

Thằng bé nhỏ giọng chê bai: "Ông ta hơi keo, mới cho có một triệu. Chú Thẩm lần trước cho thẳng năm triệu đấy."

Lục Minh lắc đầu nguầy nguậy tiếp lời.

"Một triệu, bảo sao mẹ không thèm ngó ngàng tới. Nghèo thế này, sau này sợ là còn phải để mẹ bù lỗ."

Lục Nhị ngơ ngác ngẩng đầu: "Một triệu... ít lắm ạ?"

Lục Đình ra vẻ ông cụ non: "Thế này thì m/ua nhà sao được."

Lục Minh bổ sung: "Siêu xe cũng không m/ua nổi. Siêu xe của bố Long Trạch lớp con tận mười triệu cơ."

Lục Nhị bĩu môi: "Ít thế ạ... Con nhớ chú Thẩm rồi."

Tôi vừa định hỏi hai đứa xem Thẩm Khiên cho tiền tiêu vặt khi nào.

Thì nghe thấy tiếng hắng giọng ở cửa, Cố Yến không biết đứng đó từ bao giờ, sắc mặt lúc xanh lúc trắng.

Anh ta bước lớn vào, không nói lời nào lại nhét cho bọn trẻ mỗi đứa một chiếc thẻ.

"... Đây là mười triệu, cầm lấy."

Sau khi Cố Yến đi, Lục Đình thu gom tất cả thẻ lại, đưa hết cho tôi.

"Mẹ giữ đi, đây là tiền cấp dưỡng bố phải trả."

Tôi sững sờ: "Con... làm sao biết đây là tiền cấp dưỡng?"

Thằng bé tự hào: "Xem trong sách ạ. Sau khi bố mẹ mèo yêu Ban Ban ly hôn, bố nó tháng nào cũng gửi thanh súp thưởng cho mèo. Bố của chúng con đây, ba năm rồi đến một cái lon cũng không tặng."

Lục Minh lén nói với tôi, tối qua anh cả đã nói với chúng, Cố Yến chính là bố của chúng.

Lục Nhị bĩu môi bổ sung: "Nhưng trước kia ông ấy nói chúng con x/ấu..."

Tôi ngạc nhiên: "Vậy nên các con đi x/é gối của ông ấy?"

Ba nhóc tì đồng loạt gật đầu.

Tôi xoa đầu chúng an ủi.

"Lúc đó bố không biết các con là yêu chó lợi hại như vậy mà! Hơn nữa biết đâu... hồi nhỏ bố còn không đẹp trai bằng các con ấy chứ!"

Lục Đình bỗng ngẩng đầu, rất nghiêm túc hỏi tôi.

"Mẹ, tại sao lúc trước mẹ lại rời xa bố?"

Tôi: "Vì lúc đó... trong lòng bố có người khác rồi."

Thằng bé nhíu đôi mày nhỏ: "Ông ấy không thích mẹ, tại sao còn để mẹ sinh ra ba đứa chúng con? Tra nam!"

Tôi...

7

Thời gian này, Cố Yến giao hết việc công ty cho trợ lý, kiên quyết đích thân đưa bọn trẻ đi học.

Tôi đưa Lục Đình đến trường tiểu học trước, giáo viên lịch sự hỏi Cố Yến là ai, anh ta tự hào nói: "Tôi là bố nó."

Ánh mắt giáo viên lập tức lạnh nhạt đi.

"Ồ... hóa ra ông chính là người bố bỏ rơi Lục Đình ba năm không hỏi han gì đó sao?"

Cố Yến toát mồ hôi lạnh...

Sau đó đưa Lục Minh đến trường mẫu giáo, bạn nhỏ của nó tò mò chỉ vào Cố Yến hỏi.

"Đây là ai vậy?"

Lục Minh đảo mắt, cười hì hì nói: "Đây là đàn em của tớ!"

Bạn nhỏ kinh ngạc: "Sao cậu lại có đàn em lớn thế này?!!"

Lục Minh đắc ý hất cằm: "Ông ấy cứ đòi theo tớ, còn nhét tiền cho tớ, tớ cũng hết cách mà ~"

Tôi vội bịt miệng Lục Minh rồi đưa thằng bé vào trường.

Tiếp theo đến lượt Lục Nhị, nhưng thời gian này vì sức khỏe của con bé chưa ổn định, tôi đã đặc biệt xin phép giáo viên cho nghỉ.

Cô bé dựa vào lòng tôi, đang thầm vui vì không phải đi mẫu giáo.

Cố Yến vươn tay muốn xoa đầu con bé, nhưng bị con bé quay đầu né tránh.

"Đầu chó không được xoa lung tung, sẽ bị ngốc đấy."

Tôi lập tức cứng đờ.

Cố Yến lại cười.

"Đầu chó gì chứ? Tiểu Nhị nhà chúng ta rõ ràng là cô công chúa nhỏ xinh đẹp mà."

Tôi vừa định bịa một lý do để giải thích, Lục Nhị lại ngẩng đầu nghiêm túc hỏi.

"Bố ơi, bố không thích chó ạ?"

Cố Yến không suy nghĩ liền nói.

"Chó à, vừa ồn vừa quậy, còn tè bậy khắp nơi! Ba con chó mà mẹ con nuôi lúc trước, không những tè trên giường bố, còn cắn nát hết quần áo của bố nữa!"

Thấy ánh mắt Lục Nhị tối sầm lại, anh ta vội đổi giọng.

"Nhưng nếu Tiểu Nhị thích, bố dẫn con đi chọn một chú chó xinh đẹp nhất được không?"

Anh ta nhìn chúng tôi đầy mong đợi.

Tôi và Lục Nhị đồng loạt nghiến răng.

Cố Yến hoàn toàn không nhận ra vấn đề, còn vô tội nhìn tôi.

"Đúng rồi Lục Lê, ba con chó ng/u ngốc mà cô nuôi lúc trước đâu? Không phải chạy lạc rồi chứ?"

Lúc này, một trong ba con chó ng/u ngốc là Lục Nhị đột nhiên: "Gâu!"

Tôi nhanh tay bịt miệng con bé.

Nó vẫn không cam tâm vùng vẫy: "Ư... Gâu gâu gâu gâu!"

Cố Yến còn đang khen nó.

"Tiểu Nhị học tiếng chó kêu đáng yêu thật."

Trên xe về, Lục Nhị dựa vào lòng tôi nhỏ giọng nói: "Ông ấy không thích con."

"Mẹ ơi, con cũng không muốn thích ông ấy nữa."

"Ông ấy rõ ràng đã m/ua cho con bao nhiêu đồ chơi... con còn tưởng bố sẽ thích con chứ."

"Mẹ ơi, mẹ cũng đừng thích ông ấy nữa, đi thích chú Thẩm đi!"

"Nghe nói sư tử và chó có thể sinh ra giống loài đột biến, gọi là chó sư tử. Đẹp lắm ạ!"

Tôi: "..."

Cố Yến chỉ nghe rõ chữ chó sư tử, lập tức bảo tài xế đổi hướng lái đến cửa hàng thú cưng.

Vừa vào cửa, tiếng sủa của đủ loại chó ập đến.

Mà tôi lại nghe rõ mồn một.

Chú Poodle ở góc tường đang nhảy cẫng lên vì kích động.

"Vãi! Đại lão yêu chó à?!"

"Người đẹp! Song tu không? Người đẹp!"

Chú Husky bên cạnh lập tức phủ phục.

"Đại nhân yêu chó vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế ~"

Chú Alaska đang gặm dây điện dưới bàn thò đầu ra.

"Để ta xem là giống gì... Hô, tiểu muội muội b/án yêu!"

"Cô bé cần kỵ sĩ không? Ta siêu dũng cảm! Có thể đưa cô nhảy từ tầng hai xuống, còn có thể leo lên mái nhà!"

Chú mèo mướp trên trụ cào cũng không chịu thua kém, vừa lật bụng vừa hét.

"Yêu chó? Đến quyết đấu đi! ... Ờ, nhưng mà gãi cằm trước được không?"

Cố Yến ngồi xổm xuống dịu dàng hỏi Lục Nhị.

"Thích chó hay mèo? Bố m/ua cho con hết."

Lục Nhị nhìn chú chó Bichon đang không ngừng lạy mình và hô to đại nhân công chúa, lại nhìn chú mèo mướp miệng thì bảo quyết đấu nhưng cơ thể lại rất thành thật lật bụng ra, thèm thuồng hỏi tôi.

"Mẹ... con có thể mang hết về nhà không ạ?"

Tôi còn chưa kịp mở lời, Cố Yến đã cười đáp ứng ngay: "Tất nhiên là được."

Tôi: "..."

8

Đúng lúc này, điện thoại reo, là Thẩm Khiên gọi đến.

Anh ấy bảo tôi, đại nhân Cẩu Vu trong tộc nói, đêm trăng tròn tháng sau lấy một giọt tâm đầu huyết của Cố Yến, là có thể ổn định hoàn toàn vấn đề huyết mạch trong người Tiểu Nhị.

Tôi bịt ống nghe nhỏ giọng hỏi: "Vậy điều đó sẽ ảnh hưởng gì đến anh ấy?"

Thẩm Khiên im lặng một lúc: "Anh ấy sẽ tổn hao mười năm tuổi thọ. Tâm đầu huyết của con người... rất quý giá."

Tôi do dự.

Tuổi thọ con người vốn dĩ không dài, nếu Cố Yến vốn có thể sống đến chín mươi, lấy đi mười năm, chẳng phải chỉ còn tám mươi sao?

Mặc dù anh ta có khả năng còn chẳng sống nổi đến tám mươi.

Thẩm Khiên khuyên tôi: "A Lê, chi bằng cứ thẳng thắn với anh ấy đi, để anh ấy tự chọn. Đây là anh ấy n/ợ hai mẹ con cô, giọt m/áu này... vốn dĩ là thứ anh ấy phải trả."

Tôi đắn đo hồi lâu, chỉ nói để cân nhắc thêm.

Tôi không dám chắc, nếu Cố Yến biết Tiểu Nhị chính là một trong những con chó ng/u ngốc và x/ấu xí mà anh ta từng nói, liệu anh ta có còn sẵn lòng trả cái giá này không?

Hơn nữa, chuyện giữa anh ta và Tô Ngâm rốt cuộc thế nào, tôi vẫn chưa rõ.

Đang mải suy nghĩ, Cố Yến xách lồng thú cưng gọi tôi, chúng tôi mới bất ngờ phát hiện, Tiểu Nhị không thấy đâu nữa!

Tim tôi thắt lại, tìm khắp cửa hàng mấy vòng cũng không thấy bóng dáng.

Lúc này, một nhân viên bế chú chó Pomeranian vừa tắm xong đi ra, vẻ mặt bối rối.

"Lạ thật, Mĩ Mĩ vẫn ở đây, sao chủ nó lại đi trước rồi?"

Một nhân viên khác vừa dắt chó đi dạo về cũng ngẩn người.

"Không đúng, Mĩ Mĩ không phải vừa bị chủ đón đi rồi sao?"

"Lúc về tôi còn gặp mà."

"Đợi đã! Trên tay cô là Mĩ Mĩ, vậy con mà chủ nó đón đi là con nào?"

Tôi lập tức phản ứng lại, hỏng rồi!

Chắc chắn là Lục Nhị vô tình biến lại nguyên hình, bị người ta nhầm là chó của người khác mang đi rồi!

Cố Yến vội vã muốn báo cảnh sát, tôi vội ngăn anh ta lại.

"Đừng! Tôi biết Tiểu Nhị ở đâu..."

Anh ta nhìn chằm chằm tôi: "Ở đâu?"

"Nó, nó tự về nhà trước rồi..."

"Đứa trẻ nhỏ thế, sao có thể tự về được?"

Tôi sốt ruột toát mồ hôi, nói năng lộn xộn.

Cố Yến bỗng bình tĩnh lại.

"Lục Lê, có phải cô có chuyện giấu tôi không?"

Giấu gì chứ?

Bây giờ còn tâm trí đâu mà giải thích!

Tôi vội xin nhân viên số liên lạc của chủ Mĩ Mĩ, nhưng điện thoại đã tắt máy.

May mà nhân viên cung cấp địa chỉ, tôi kéo Cố Yến chạy ra ngoài.

Anh ta lại giữ tôi lại, vẻ mặt khó hiểu.

"Chúng ta không phải đi tìm Tiểu Nhị sao? Đến nhà người khác làm gì?"

Tôi há miệng, lời nghẹn trong cổ họng.

Chẳng lẽ bảo anh, con gái anh vừa biến thành chó, bị người ta mang đi rồi sao?

...

9

Dưới lầu nhà chủ Mĩ Mĩ, chúng tôi vừa xông vào, đã nghe thấy tiếng chó sủa thê lương truyền đến từ sân thượng.

Là tiếng của Lục Nhị!

Tim tôi thắt lại, xoay người lao lên sân thượng.

Cố Yến cũng nhận ra không ổn, bám sát theo sau tôi.

Trên sân thượng, một đám trẻ con đang cầm bút nhọn đ/âm từng nhát vào chú chó nhỏ trắng đang nằm bẹp dưới đất.

Đó là Lục Nhị của tôi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 330: Gieo Quẻ Được Núi, La Bàn Tìm Thế
5 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END
8 Ngắm Trăng Chương 7
11 Thai Nhi Giấy Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm