Hắn ôm lấy bên má đang ửng đỏ, ngẩn ngơ nhìn tôi: "Người cuối cùng đá/nh tôi là mẹ tôi đấy, đàn bà ạ, cô đang chơi với lửa đấy."
"Nếu anh còn không phân biệt được công tư, chuyện gì cũng nói ra ngoài, thì đó mới là tự th/iêu đấy. Anh tưởng Lâm Thanh Nghiên là thứ tốt lành gì sao?"
Hắn nhếch môi cười: "Hừ, đàn bà, cô quả nhiên đang gh/en với Nghiên Nghiên, cô cũng xứng sao?"
Mệt rồi, hủy diệt đi, thật sự c/ứu không nổi. Vốn dĩ tôi còn muốn gióng lên hồi chuông cảnh báo, bảo hắn tránh xa Lâm Thanh Nghiên ra, đỡ cho tâm huyết của mẹ chồng tôi đổ sông đổ biển.
Nhưng giờ xem ra, không cần thiết nữa. Với một người đứng đầu như thế này, nếu tập đoàn Quý thị không phá sản thì quả thực là vô lý.
10
Đối thủ của Quý thị, tập đoàn Quốc Quang không bỏ qua cơ hội ngàn năm có một này.
Nhân vụ bê bối giữa Quý Đình Hiên và Lâm Thanh Nghiên, họ rầm rộ tuyên truyền đời tư hỗn lo/ạn của Quý Đình Hiên, còn khui ra tín vật đính ước kia thực chất là hàng giới hạn của một thương hiệu từng s/ỉ nh/ục quốc gia.
Trong phút chốc, danh dự của Quý Đình Hiên tụt dốc không phanh, cùng với đó là giá cổ phiếu của tập đoàn Quý thị cũng lao dốc theo.
Tôi nhìn số tiền tiết kiệm trong thẻ ngân hàng ngày một nhiều, lòng không hề hoảng lo/ạn. Hắn phá sản thì hắn chịu, tôi ki/ếm tiền của tôi, nước sông không phạm nước giếng.
Nhưng trong mắt Tăng Khả Oánh, rõ ràng không phải vậy.
Nó đinh ninh rằng tôi và Quý Đình Hiên là châu chấu trên cùng một sợi dây, nên vừa nghe tin giá cổ phiếu Quý thị lao dốc, nó đã gọi điện đến chế giễu ngay lập tức.
"Tuy em đã chia tay với anh Cường, nhưng chú Ngô đối với em cực kỳ tốt, m/ua cho em bao nhiêu đồ hiệu, còn vô điều kiện ủng hộ em làm mọi việc."
"Không như chị, tuy có ông chồng giàu có nhưng người ta căn bản không coi chị ra gì."
Cuối cùng, nó còn không quên bồi thêm một câu: "À quên mất, em quên là ông chồng giàu có của chị cũng sắp phá sản rồi nhỉ."
Tôi im lặng, cúp điện thoại.
Đôi khi, nhìn một kẻ ngốc diễn trò cũng thấy bất lực thật đấy.
11
Ngô Đức Hưng là kiểu người như vậy, tiêu tiền như nước, đặc biệt thích vung tiền cho các cô gái trẻ.
Lương hưu của ông ta tuy không thấp, nhưng cũng chẳng chịu nổi cách tiêu xài như thế.
Kiếp trước, mẹ tôi mỗi ngày phải làm mấy công việc, vô cùng vất vả. Tôi cũng từng khuyên bà chia tay với Ngô Đức Hưng, nhưng mẹ cứ khăng khăng nói rằng tuổi già tìm được người biết quan tâm mình không dễ dàng gì.
Thấy khuyên không được, tôi chỉ nghĩ mình ki/ếm nhiều hơn một chút để phụ giúp bà. Cũng chính vì vậy, tôi đã từ bỏ vị trí giáo viên thể dục ở trường đại học, muốn tìm ki/ếm nhiều hướng phát triển hơn.
Thế là từ ngày đó, người làm mấy công việc cùng lúc chính là tôi.
Tuy nhiên, điều khiến tôi khó lòng kiên trì nhất không phải áp lực công việc, mà là lòng tham không đáy của mẹ tôi.
Bà không bao giờ xót xa cho tôi, bà chỉ chê tôi đưa không đủ nhiều.
Dần dần, tôi nhận ra mẹ mình là kẻ lụy tình không th/uốc chữa. Vì lão già Ngô Đức Hưng đó, bà hoàn toàn không ngại việc sai khiến tôi như một con vật.
Vậy bây giờ thì sao?
Đứa em gái của tôi nổi tiếng là kẻ lười biếng, muốn trông cậy nó ki/ếm tiền là điều không thể, mẹ tôi đành phải tự mình gồng gánh thôi.
Với cái thân hình g/ầy gò đó của mẹ, sao chịu nổi sự vắt kiệt của hai kẻ kia?
Quả nhiên, chẳng mấy ngày sau, tôi nhận được điện thoại của mẹ. Bà khóc lóc kể lể trong điện thoại, mô tả tình cảnh của mình vô cùng thê thảm.
"Những gì mẹ nói con đều tin, nhưng điều đó thì liên quan gì đến con chứ?"
Tôi bình thản nói một câu rồi cúp máy.
Làm thánh mẫu nhiều quá sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu. Hãy nhớ kỹ: buông bỏ tâm lý muốn giúp người, tôn trọng vận mệnh của người khác.
12
Lịch trình của "Thực tập sinh thành đoàn" đã đi được một nửa, các thí sinh đều dốc hết sức để tranh giành vị trí ra mắt, chỉ có Lâm Thanh Nghiên là ngoại lệ.
Nếu không tận mắt chứng kiến, tôi thực sự không thể tin nổi, cuộc thi đã đến giai đoạn này mà vẫn có người diễn bài "Vũ Nương" tệ hại đến mức đó.
Động tác lệch lạc, giọng hát sai tông, cô ta hát câu cuối: "Hỉ nộ của vũ nương không ai nhìn thấy."
Tôi nhẫn nhịn cả bài hát, không thể nhịn thêm được nữa: "Hỉ nộ của bà đây cũng không ai nhìn thấy!"
Toàn bộ trường quay im phăng phắc.
Tôi nóng m/áu, đanh giọng nói: "Cô chỉ cần đi học một tiết thể dục thôi cũng không thể diễn một tác phẩm có động tác thể dục nghệ thuật ra nông nỗi này!
"Cô có tôn trọng khán giả không? Có tôn trọng thể dục nghệ thuật không? Đây là sự s/ỉ nh/ục đối với thể dục!"
Lời tôi vừa dứt, vài fan phía sau tỏ vẻ bất mãn: "Không phải chứ, con nhỏ này bị đi/ên à? Nó có biết gì về thể dục không?"
"Đúng đấy, Nghiên Nghiên của chúng tôi đã rất cố gắng rồi! Bà già này đúng là gh/en tị với Nghiên Nghiên!"
Lâm Thanh Nghiên bình thản, mỉm cười: "Chị Khả Hàm nói đúng, em quả thực không giỏi khoản này, nhưng nghe ý chị, hình như chị rất am hiểu về thể dục nghệ thuật? Có thể thị phạm một chút không ạ?"
Nói rồi, cô ta giơ dải lụa biểu diễn trong tay lên.
Tôi hiểu, cô ta đang khiêu khích tôi.
Bây giờ cô ta cười rạng rỡ và thanh lịch vô cùng, nhưng không sao, lát nữa cô ta sẽ không cười nổi đâu.
Tôi cầm lấy dải lụa từ tay cô ta, xoay người nhảy múa một cách điêu luyện, động tác trôi chảy đẹp mắt.
"Lâu rồi không tập, hơi lóng ngóng một chút." Tôi cười trả dải lụa lại vào tay Lâm Thanh Nghiên.
Bây giờ đến lượt cô ta ngơ ngác.
Nhưng điều khiến cô ta ngơ ngác hơn còn ở phía sau.
Chiều hôm đó, trên mạng có người khui ra thân phận khác mà tôi chưa từng nhắc tới: Cựu quán quân thể dục nghệ thuật thế giới.
13
Đều là những vinh dự có được từ trước, tôi thấy chẳng có gì đáng nói.
Nhưng sự quan tâm của thế giới bên ngoài về thân phận này của tôi lại vượt xa trí tưởng tượng của tôi.
Chưa đầy nửa ngày, chuyện của tôi đã lan truyền khắp mạng xã hội, mọi người đều kinh ngạc trước sự xuất sắc của tôi, và càng khâm phục sự khiêm tốn của tôi hơn.
"Tôi đã bảo mà, người bình thường sao có thể gả vào nhà giàu nhất được, phải có chút tài cán mới xứng chứ."
"Mày đang nói nhảm cái gì đấy? Đó là quán quân thế giới đấy, là nhà họ Quý trèo cao mới đúng."
Nhờ thân phận quán quân thế giới của tôi, danh tiếng của tập đoàn Quý thị cũng được phục hồi, giá cổ phiếu vốn đã giảm hơn một tuần nay cuối cùng cũng có xu hướng tăng trở lại. Lần này Quý thị coi như đã thoát ch*t trong gang tấc.
Trái tim treo lơ lửng nhiều ngày của mẹ chồng tôi cuối cùng cũng tạm thời được hạ xuống.
"Mẹ đã bảo rồi, cưới được Hàm Hàm là nhà họ Quý các con thắp hương khấn vái mới được đấy, thằng nhóc thối, con biết điều một chút đi!"
Mãi lâu sau tôi mới biết, người đầu tiên công khai thân phận quán quân của tôi trên mạng thực chất là do mẹ chồng thuê.
Tôi hỏi bà tại sao lại làm vậy.
Bà đắc ý: "Con dâu mẹ xuất sắc như vậy, mẹ không thể để nó bị đám nhóc vô dụng kia b/ắt n/ạt được."
14
Tôi ở đây thì như cá gặp nước, thuận buồm xuôi gió, còn ngày tháng của Lâm Thanh Nghiên thì không dễ chịu như vậy.
Sau vụ việc "Vũ Nương", độ nổi tiếng của cô ta tụt dốc không phanh. Công ty đổ bao nhiêu tài nguyên vào người cô ta, nhưng năng lực nghiệp vụ tệ hại khiến những tài nguyên đó đều đổ sông đổ biển, công ty cũng chỉ còn cách cân nhắc nâng đỡ người khác.
Cứ thế, Lâm Thanh Nghiên trở thành quân cờ bị bỏ rơi của công ty.
Không biết từ đâu có luồng gió đ/ộc thổi đến, khiến dư luận đoán già đoán non rằng chắc chắn tôi sẽ nhân cơ hội này giẫm ch*t Lâm Thanh Nghiên để nâng đỡ thực tập sinh của mình.
Bản thân Lâm Thanh Nghiên thì đến cả chút thể diện cuối cùng cũng không cần nữa. Cô ta đối diện với ống kính, khóc lóc nói mình áp lực rất lớn, trạng thái rất tệ, cảm thấy bị nhắm vào, có thể bất cứ lúc nào cũng bỏ cuộc vì không chịu nổi áp lực.
Đội ngũ thủy quân cũng kịp thời ra tay, liên tục ám chỉ cô ta bị tôi chèn ép.
Thực ra đây chẳng qua là sự giãy giụa của con thú bị dồn vào đường cùng. Việc cô ta bị công ty bỏ rơi là chuyện ván đã đóng thuyền, dù có làm lo/ạn thế nào cũng chỉ là tự bỏ tiền túi ra tạo thu nhập cho các trang tin lá cải thôi, tôi chỉ cần lặng lẽ quan sát là được.
Nhưng tôi quên mất, mình còn có một đồng đội báo thủ như Quý Đình Hiên.
Lần này, hắn lại là người đầu tiên đứng ra bày tỏ lập trường.
Nhưng khác với lần trước, lần này hắn kiên định đứng về phía tôi.
15
Tôi hớt hải lao đến văn phòng của hắn, nhìn bộ dạng muốn được khen thưởng của hắn, cơn gi/ận bốc lên tận óc.
"Lần trước tôi nói phải phân biệt công tư, anh đúng là một chữ cũng không nhớ nổi, anh có phải n/ão lợn không?"
Không hiểu đầu đuôi câu chuyện, hắn nổi gi/ận vô cớ: "Người đàn bà này, tôi bảo vệ cô, sao cô còn không hài lòng, rốt cuộc cô muốn tôi phải làm thế nào!"
Điện thoại trong túi áo rung lên, tôi cầm lên xem, tối sầm cả mặt. Đối thủ cạnh tranh ra tay nhanh hơn tôi tưởng.
Sau khi thấy phát ngôn đứng về phía Lâm Thanh Nghiên đầy vô lý của Quý Đình Hiên, tôi lập tức liên hệ với bộ phận qu/an h/ệ công chúng, cố gắng giảm thiểu tối đa ảnh hưởng của dư luận, nhưng xem ra vẫn chậm một bước, tin tức tiêu cực về Quý Đình Hiên đã phủ kín internet rồi.
"Quý Đình Hiên lúc này còn đứng ra nói giúp Tăng Khả Hàm, chắc không phải là đang đổ thêm dầu vào lửa đấy chứ?"
"Cười ch*t mất, dưa thối mà còn muốn xây dựng hình tượng thâm tình."
Trong chốc lát, đủ loại tin tức đào hoa của hắn đều bị khui ra.
Tôi đương nhiên biết những thứ này là giả, nhưng đám đông ăn dưa thì quan tâm gì đến điều đó? Suốt ba ngày liền, độ hot của sự việc này vẫn không hề giảm.
Tôi quyết tâm để hắn tự dọn dẹp bãi chiến trường của mình, hắn loay hoay cả tháng trời cũng không ra ngô ra khoai gì, cuối cùng vẫn phải là mẹ chồng ra mặt mới dàn xếp ổn thỏa.
Bữa tiệc gia đình hôm đó, mẹ chồng tôi mệt mỏi rã rời: "Mẹ cũng già rồi, sớm đã muốn buông tay. Đây là lần cuối cùng mẹ giúp con, sau này mọi việc của doanh nghiệp, con đừng đến hỏi mẹ nữa, hãy nghe lời vợ con nhiều hơn."
Nó lại học hỏi rất nhanh: "Vợ à, về sự phát triển của công ty trong tương lai, em có gợi ý gì không?"
Tôi nhấp một ngụm rư/ợu vang, nhìn mẹ chồng: "Mẹ, nếu điều kiện cho phép, con đề nghị mẹ nên sinh thêm một đứa nữa ạ."
16
Nhà dột lại gặp mưa, dạo này đúng là chẳng có việc gì khiến tôi bớt lo.
Rắc rối Quý Đình Hiên gây ra vừa giải quyết xong, phía mẹ tôi lại truyền tin bà bị b/ệnh phải nhập viện.
Tôi và Quý Đình Hiên vừa tới phòng b/ệnh, mẹ tôi đã oán trách tôi một trận: "Con bé thối, cuối cùng cũng chịu đến rồi, coi như con còn chút lương tâm."
"Khen sớm quá rồi ạ, thật ra chúng con đến để đòi lại 50 vạn mà Quý Đình Hiên đã chuyển cho hai người."
Cái tên ngốc này, để lấy lòng tôi, nghe tin mẹ tôi nhập viện liền không nói hai lời chuyển ngay 50 vạn.
May mà sau đó hắn tìm tôi để kể công, nếu không tôi chắc phải mất trắng 50 vạn mà vẫn bị giấu trong bóng tối.
"Tăng Khả Hàm, chị cũng quá đáng quá rồi đấy, bản thân không chi tiền thì thôi, tiền anh rể cho mà chị cũng định đòi lại sao?"
Tôi lạnh lùng nhìn sang, Tăng Khả Oánh xách túi lớn túi nhỏ vừa từ ngoài về, phía sau còn có Ngô Đức Hưng.
Nhìn bộ dạng này, hai người họ vừa đi m/ua sắm về sao?
Mẹ tôi vì nuôi hai con ký sinh trùng này mà mệt đến đổ b/ệnh, không ngờ hai đứa chúng nó lại còn có tâm trí đi dạo phố, lấy đâu ra mặt mũi mà nói tôi?
Tôi lạnh lùng mỉa mai: "Ồ, m/ua lắm đồ xa xỉ thế, không phải dùng 50 vạn mà nhà tôi cho các người v/ay đấy chứ?"
"Chị quản tôi à? Tiền là anh rể cho tôi v/ay, liên quan gì đến chị!"
Tôi cười nhạt: "Ồ, anh rể hối h/ận rồi, định đòi lại đấy."
Đôi mắt to của Tăng Khả Oánh chớp chớp, nhìn Quý Đình Hiên: "Anh rể, chị ấy nói là thật ạ?"
Tôi bình thản nhìn Quý Đình Hiên, hắn như một chú mèo nhỏ bị nắm thóp, ngoan ngoãn gật đầu, đổi lại là một nụ cười của tôi dành cho hắn.
Tôi quay sang Tăng Khả Oánh: "Không trả cũng được, trả lãi là được."
Tăng Khả Oánh vừa cầm điện thoại chuyển khoản vừa lẩm bẩm ch/ửi bới: "Thứ tâm địa đen tối, chỉ biết tiền tiền tiền, không giống tôi đây coi trọng tình cảm!"
Tôi nhìn nó, rồi lại nhìn Ngô Đức Hưng đang đứng sau lưng nó nịnh nọt.
"Nếu em coi trọng tình cảm thì tốt nhất, chú Ngô đối với em tình cảm sâu đậm lắm đấy."
17
Chớp mắt đã đến đêm chung kết.
Dưới sự chứng kiến của hàng triệu người, Hàn Tử Tịch, người cùng công ty với Lâm Thanh Nghiên, đã bất ngờ vươn lên giành quán quân, ra mắt ở vị trí trung tâm (C- vị).
Có lẽ nhiều người cảm thấy kết quả này bất ngờ, nhưng tôi hiểu, thực lực của cô bé này vốn dĩ xứng đáng với phần thưởng đó.
Tôi từng thấy cô ấy tập nhảy một mình vào đêm khuya; tôi từng thấy cô ấy vì tập động tác khó mà ngã bầm dập, khóc lóc rồi lại bò dậy tập tiếp; tôi từng thấy cô ấy sốt 40 độ vẫn phải truyền nước mà vẫn tập luyện.
Công bằng mà nói, cô ấy nỗ lực hơn tất cả các thực tập sinh dưới trướng tôi, và còn xuất sắc hơn nữa.
Bây giờ, cô ấy đứng ở vị trí trung tâm nhất trên sân khấu, trước sự chứng kiến của mọi người, ôm chiếc cúp, khóc như một đứa trẻ.
Cô ấy nức nở bày tỏ lòng biết ơn vô hạn với tôi, nói nhờ có tôi mới giúp cô ấy đi đến ngày hôm nay.
Trước đêm chung kết, dư luận vẫn đồn thổi rằng tôi vì muốn nâng đỡ nghệ sĩ nhà mình mà dùng tiền chèn ép thực tập sinh nhà khác, thậm chí có nhiều trang tin lá cải còn khẳng định chắc nịch vị trí C-vị cuối cùng chắc chắn là của thực tập sinh nhà tôi.
Nhưng thực tế đã vả vào mặt những kẻ đó một cái đ/au điếng. Tôi đúng là có dùng vốn, nhưng vốn của tôi là dùng để tài trợ cho Hàn Tử Tịch.
Thời gian đó, nội bộ thực tập sinh đồn rằng Hàn Tử Tịch có ý định bỏ cuộc.
Một cô gái yêu sân khấu như vậy, bỏ cuộc chắc chắn là bất đắc dĩ. Sau khi cử người tìm hiểu, tôi mới biết hóa ra bố cô ấy bị b/ệnh nặng, không có tiền chữa trị.
Tôi không nói hai lời, bao trọn toàn bộ chi phí điều trị cho bố cô ấy, nhờ vậy cô ấy mới không còn nỗi lo âu, chuyên tâm thi đấu.
"Ước mơ rất quý giá, con cái gia đình bình thường càng nên dũng cảm theo đuổi ước mơ. Chị hy vọng em đừng bao giờ từ bỏ, có chị ở đây rồi."
18
Cứ tưởng sau khi kết thúc ghi hình chương trình, tôi có thể tránh xa những thị phi đó, nghỉ ngơi thật tốt một thời gian.
Nhưng đời không như mơ, công thức sản phẩm át chủ bài của Quý thị bị rò rỉ.
Kiếp trước, gia đình họ Quý cũng từ sự việc này mà suy sụp, nửa năm sau phá sản hoàn toàn. Tin tức này lúc đó làm ầm ĩ khắp nơi.
Em gái tôi lúc đó khóc lóc nói với tôi, tất cả là tại con khốn Lâm Thanh Nghiên, thấy không có hy vọng leo lên cao nên quay sang ngả vào lòng tổng tài tập đoàn Quốc Quang.
Công thức là do cô ta lừa lấy được từ Quý Đình Hiên rồi tuồn ra ngoài.
Nhưng kiếp này, Quý Đình Hiên ngày nào cũng nghe lời tôi răm rắp, sớm đã c/ắt đ/ứt với Lâm Thanh Nghiên rồi, sao còn có thể trúng kế của cô ta?
19
Quý Đình Hiên ấp úng: "Cô ta nói, nếu em không đưa công thức cho cô ta, cô ta sẽ thuê người b/ắt c/óc em."
Tôi đỡ trán: "Anh đoán xem tại sao cô ta không b/ắt c/óc luôn em đi? Là vì không thích à?"
Tôi tức gi/ận gào lên: "Bà đây mỗi ngày ra đường đều mang theo hai vệ sĩ, cô ta lấy gì mà bắt? Anh có n/ão không? Cho dù có bắt được thì đã sao? Em đáng giá hơn hay công thức đáng giá hơn?"
"Em đáng giá! Em đáng giá hơn bất cứ thứ gì!" Quý Đình Hiên đáp ngay lập tức, "Hơn nữa, dòng sản phẩm trong nhà nhiều như vậy, cũng đâu chỉ trông chờ vào một sản phẩm này để sống."
Tôi tức đến choáng váng đầu óc, thực sự muốn tự tay tháo đầu hắn ra xem bên trong cấu tạo thế nào.
Thấy sắc mặt tôi ngày càng khó coi, hắn nhỏ giọng hỏi: "Vậy bây giờ phải làm sao? Mẹ nói phải nghe lời em."
Tôi thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ: "Em chỉ cho anh một con đường sáng, hay là bây giờ anh nhảy xuống đi."
Khung cảnh vô cùng ngượng ngùng, may mà tiếng chuông điện thoại của tôi vang lên đúng lúc.
Tôi vừa nhấn nút nghe thì nghe thấy giọng nói gào khóc thảm thiết của mẹ tôi: