Còn việc anh ta chia tay Trần Khiết Du, cũng chẳng phải vì tôi.

Đó là vì Trần Khiết Du ép anh ta kết hôn.

Anh ta do dự.

Đúng lúc đó, có một phú nhị đại có thực lực hơn Cố Lê theo đuổi cô ta, gã phú nhị đại đó mời cô ta cùng ra nước ngoài, cô ta vui vẻ đồng ý, thế là Cố Lê bị đ/á.

Sau đó, Cố Lê mượn rư/ợu giải sầu, nhân cơ hội đó mà qu/an h/ệ với tôi.

Sai lầm lớn nhất của tôi, chính là đã không đẩy Cố Lê ra.

Sau khi mang th/ai, cũng là Cố Lê chủ động đề nghị kết hôn.

Nhưng sau khi cưới, anh ta không hề làm tròn trách nhiệm và nghĩa vụ của một người chồng.

Anh ta vẫn dây dưa không dứt với Trần Khiết Du.

Trần Khiết Du ở nước ngoài bị đ/á, lại quay đầu tìm Cố Lê.

Cố Lê vì muốn mừng sinh nhật Trần Khiết Du mà vứt bỏ người vợ đang vỡ nước ối trên đường cao tốc.

Khi anh ta và Trần Khiết Du đang ân ái mặn nồng, tôi bị xe tải lớn đ/âm đến tan xươ/ng nát th!t.

Trong bài viết còn đăng kèm vài bức ảnh hiện trường vụ t/ai n/ạn thảm khốc.

Độ tàn khốc k/inh h/oàng đó khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng khó lòng chợp mắt.

Những bài viết này được lan truyền đi/ên cuồ/ng, nhờ vào độ hot trước đó của Trần Khiết Du cộng thêm việc bỏ tiền m/ua lưu lượng, cục diện đến đây đã hoàn toàn đảo ngược.

12

Trần Khiết Du sắp phát đi/ên rồi.

Trước đây cô ta bay bổng bao nhiêu, thì giờ đây lại đ/au đớn bấy nhiêu.

Những người hâm m/ộ từng tung hô cô ta giờ quay lưng thành anti-fan, bắt đầu b/ạo l/ực mạng cô ta.

Ngoài ra còn có vô số người qua đường bất bình.

Họ không chỉ m/ắng nhiếc, nguyền rủa cô ta, họ còn đào bới sạch sành sanh từng chuyện từ bé đến lớn, từng người thân, từng cô bạn thân, từng người bạn trai, đối tượng m/ập mờ mà Trần Khiết Du từng qua lại.

Con người không ai hoàn hảo.

Dưới vẻ ngoài tưởng chừng hoàn mỹ, có lẽ ẩn chứa sự nhơ nhuốc khó lòng tưởng tượng.

Vốn dĩ, cha mẹ cô ta rất yêu thương nhau.

Nhưng cư dân mạng lại khui ra rằng, cô ta vốn dĩ không phải con ruột của cha mình, cô ta là sản phẩm từ cuộc ngoại tình giữa mẹ cô ta và người tình cũ.

Cha mẹ vì thế mà ly hôn, mẹ cô ta còn bị đuổi ra khỏi nhà với hai bàn tay trắng.

Vì chuyện này, mẹ cô ta đã t/át cô ta hơn ba mươi cái, đá/nh đến mức thủng màng nhĩ.

Đám bạn thân của cô ta cũng chẳng tử tế gì hơn, toàn là trà xanh, là đĩ điếm, mỗi người đều chịu mức độ b/ạo l/ực mạng khác nhau, người thì bị chia tay, người thì bị đuổi việc, thậm chí có người vốn dĩ sắp thi đỗ công chức, nhưng vì bị Trần Khiết Du liên lụy mà tiêu tùng hoàn toàn.

Còn mười bảy gã bạn trai cũ từng qua lại với cô ta, mỗi gã đều là phú nhị đại, cậy có tiền, những chuyện bẩn thỉu của đám người này cũng chẳng ít, vốn dĩ không ai biết, giờ thì cả thiên hạ đều hay.

Còn cả họ hàng hang hốc, thậm chí ngay cả bạn cùng bàn hồi mẫu giáo cũng bị liên lụy.

Những người này chính là toàn bộ qu/an h/ệ xã hội của Trần Khiết Du.

Họ vây bắt Trần Khiết Du, dùng mọi th/ủ đo/ạn để trả th/ù cô ta, khiến Trần Khiết Du hoàn toàn trở thành con chuột cống bị người người xua đuổi.

Trong đường cùng, Trần Khiết Du lại tìm đến Cố Lê.

Nhưng lúc này Cố Lê đã bị người nhà họ Cố đưa vào b/ệnh viện t/âm th/ần.

12

Nguyên nhân b/ệnh của Cố Lê là không thể chấp nhận cái ch*t của tôi.

Triệu chứng là lo/ạn thần, rối lo/ạn nhận thức.

Anh ta quên mất cái ch*t của tôi, quên mất việc mình đã ký vào giấy nhận th* th/ể.

Dù cho hôm đó Quý Hiểu Viện có vạch trần ảo tưởng của anh ta ngay trước mặt, cũng chỉ khiến anh ta tỉnh táo lại trong chốc lát.

Sáng hôm sau tỉnh dậy, anh ta vẫn đi khắp thế giới tìm tôi.

Anh ta lái xe lảng vảng trên đường cao tốc, nhiều lần đi ngược chiều.

Sau khi cảnh sát giao thông cưỡ/ng ch/ế chặn anh ta lại, anh ta vẫn giãy giụa không chịu rời đi, khăng khăng nói vợ mình vẫn còn trên đường cao tốc, cô ấy là sản phụ, cô ấy vỡ nước ối rồi, sắp sinh rồi.

Cảnh sát liên lạc với người nhà họ Cố, họ liền đưa anh ta vào b/ệnh viện t/âm th/ần.

Qua kiểm tra, anh ta mắc chứng rối lo/ạn lưỡng cực nghiêm trọng, kèm theo rối lo/ạn ý thức nhẹ, có xu hướng tấn công người khác và tự hại bản thân cực mạnh, buộc phải nhập viện điều trị.

Nhưng sau khi nhập viện, ngoài Quý Hiểu Viện thỉnh thoảng đến thăm, nhà họ Cố không một ai nhắc đến anh ta nữa.

Nhắc mới nhớ, thân thế của Cố Lê cũng có phần giống tôi.

Cha mẹ anh ta là hôn nhân thương mại, sau khi sinh anh ta thì ly hôn, mỗi người một nơi, Cố Lê do ông bà nội nuôi lớn.

Nhưng nhà họ Cố và nhà họ Trần đã thỏa thuận, dù cha Cố có thêm mấy đứa con nữa, Cố Lê vẫn là người thừa kế duy nhất.

Chính vì vậy, Cố Lê mới có vốn liếng để ngông cuồ/ng hống hách từ bé đến lớn.

Nhưng sau khi anh ta mắc b/ệnh t/âm th/ần, mọi thứ đều thay đổi.

Nhà họ Cố gia sản đồ sộ, không thể nào giao cho một người t/âm th/ần.

Mà cha Cố tuy chưa tái hôn, nhưng chỉ tính riêng con riêng đã có ba đứa, đứa nào cũng thông minh, ngoan ngoãn, ưu tú.

Trước đây có Cố Lê đ/è đầu cưỡi cổ, ba đứa con riêng này còn biết điều.

Giờ Cố Lê đổ b/ệnh, chúng nó nhảy dựng lên còn hơn ai hết.

Cha Cố đối với Cố Lê cũng chẳng có chút tình phụ tử nào, mọi thứ đều là lựa chọn từ góc độ lợi ích mà thôi.

Còn về phía nhà họ Trần, mẹ anh ta đã mất từ lâu, bà ngoại vốn rất thương anh ta, kéo theo các cậu cũng sẵn lòng chống lưng, khiến nhà họ Cố không dám có ý đồ khác.

Nhưng kể từ khi tôi ch*t, bà ngoại hoàn toàn thất vọng về Cố Lê, cũng không quản anh ta nữa.

Nhắc mới nhớ, bà ngoại nhà họ Trần vốn rất thích tôi, tôi cũng rất quý bà, để có thể thuận lợi kết hôn với Cố Lê, sự ủng hộ của bà cũng rất quan trọng.

Nhưng Cố Lê không thích tôi thân thiết với bà, trước đây tôi không hiểu tại sao, nhưng giờ tôi hiểu hết rồi.

Anh ta thiếu cảm giác an toàn, đ/ộc đoán lại ích kỷ.

Anh ta không cho phép tôi có bất kỳ mối qu/an h/ệ thân thiết nào ngoài anh ta, dù là bà ngoại cũng không được.

Anh ta muốn thế giới của tôi chỉ có mình anh ta.

Cũng giống như thế giới của anh ta cũng chỉ có mình tôi vậy.

Quý Hiểu Viện mỗi lần đến thăm anh ta, đều cho anh ta xem ảnh hiện trường vụ t/ai n/ạn một lần.

Cô ấy lặp đi lặp lại nói với anh ta: "Vợ anh ch*t rồi. Vợ anh bị anh vứt trên đường cao tốc, bị xe đ/âm ch*t rồi.

"Cô ấy chảy nhiều m/áu như vậy, anh nói xem cô ấy có đ/au không? Đứa bé trong bụng cô ấy có đ/au không?"

Mỗi lần như thế đều thành công phá vỡ ảo tưởng mà Cố Lê dệt nên, sau khi buộc phải tỉnh táo lại, Cố Lê sẽ rơi vào sự tự trách và đ/au khổ tột cùng.

Anh ta sẽ gào thét đi/ên cuồ/ng, khóc lóc, tự hànhz hạz mình, rồi bị tiêm th/uốc an thần, liều lượng không ngừng tăng lên.

Sau khi ngủ dậy, anh ta lại quay về ảo tưởng của mình, suốt ngày đòi ra ngoài tìm vợ, vợ anh ta sắp sinh con rồi.

Khi Trần Khiết Du tìm đến b/ệnh viện, thứ cô ta nhìn thấy chính là một Cố Lê sống dở ch*t dở như thế.

13

"Cố Lê? Sao anh lại thành ra thế này? Anh còn nhận ra em không?"

Cố Lê lúc này vừa uống th/uốc xong, tâm trạng đang ở trạng thái rệu rã, nhưng anh ta nhận ra cô ta: "Trần Khiết Du."

Trần Khiết Du gật đầu đi/ên cuồ/ng, rồi đẫm lệ lao vào lòng anh ta, kể lể sự uất ức trong thời gian qua.

"Hu hu, Cố Lê, anh mau khỏe lại đi, anh không có ở đây, bọn họ đều b/ắt n/ạt em."

Cố Lê vô h/ồn lắng nghe, nhưng lại như không nghe, chỉ chìm đắm trong thế giới của riêng mình.

Có lẽ vì trong thời gian này tích tụ quá nhiều sợ hãi và phẫn nộ trong lòng, Trần Khiết Du tức gi/ận đến cực điểm, cũng chẳng màng anh ta là b/ệnh nhân, trực tiếp hét lên:

"Rốt cuộc anh còn muốn lừa dối bản thân đến bao giờ? Hứa Dạng ch*t rồi, cô ta ch*t rồi, anh tỉnh táo lại đi có được không!

"Cô ta ch*t là đáng đời, là cô ta xen vào tình yêu của chúng ta, là cô ta bày mưu mang th/ai con của anh, là cô ta tự tìm cái ch*t!

"Anh không sai, em không sai, người sai là Hứa Dạng! Cô ta đáng ch*t! Cô ta đáng lẽ phải ch*t từ lâu rồi!"

Có lẽ chuỗi từ "ch*t" của cô ta đã kí/ch th/ích Cố Lê.

Ánh mắt Cố Lê không còn vô h/ồn nữa, nhưng thứ ngưng tụ trong mắt lại là sự th/ù h/ận và lửa gi/ận đi/ên cuồ/ng.

Anh ta bóp ch/ặt cổ Trần Khiết Du, lực tay mạnh đến kinh người, như thể muốn bóp ch*t Trần Khiết Du tại đây.

"Là cô, là cô đã hại ch*t cô ấy!

"Nếu cô không gọi cho tôi cuộc gọi đó, tôi đã không vứt bỏ cô ấy, cô ấy đã không bị xe đ/âm ch*t, Dạng Dạng không đáng ch*t, kẻ đáng ch*t là cô! Là cô, con tiện nhân này!"

Trần Khiết Du lúc này thực sự sợ hãi rồi.

Cố Lê bây giờ là một kẻ t/âm th/ần, dù anh ta có thực sự gi*t cô ta, anh ta cũng chẳng cần chịu trách nhiệm pháp luật.

Nếu không phải phút cuối y tá lao vào tiêm th/uốc an thần cho anh ta, chưa biết chừng Trần Khiết Du đã bị bóp ch*t tại chỗ rồi.

Sống sót sau cơn hoạn nạn, cô ta sợ hãi tột độ, hoảng lo/ạn chạy khỏi b/ệnh viện.

Nhưng vì quá h/oảng s/ợ, cô ta thậm chí chẳng nhìn đèn đỏ, trực tiếp bị một chiếc xe tải lớn đ/âm bay.

May mắn thay, cô ta bị thương rất nặng nhưng không ch*t.

Không may là, cô ta tuy không ch*t nhưng khuôn mặt bị vỡ nát nhiều chỗ, dù có phẫu thuật thẩm mỹ cũng sẽ để lại di chứng nghiêm trọng.

Nhan sắc mà cô ta tự hào nhất, hoàn toàn mất sạch.

14

Sau vụ t/ai n/ạn của Trần Khiết Du, mọi chuyện hoàn toàn khép lại.

Quý Hiểu Viện không bao giờ đến thăm Cố Lê nữa.

Tên của ba chúng tôi cũng dần phai nhạt khỏi tầm mắt công chúng.

Linh h/ồn tôi bắt đầu tan biến dần, tôi biết, ngày tôi rời đi hoàn toàn không còn xa nữa.

Một năm sau, b/ệnh tình của Cố Lê dần ổn định.

Anh ta dường như cuối cùng đã có thể chấp nhận sự thật rằng tôi bị anh ta hại ch*t.

Nhân viên y tế cũng đồng lòng cho rằng anh ta phục hồi khá tốt, thêm hai năm nữa chắc có thể xuất viện về nhà.

Sau đó, anh ta thực sự xuất viện.

Nhưng dù là nhà họ Cố hay nhà họ Trần, đều không còn chỗ dung thân cho anh ta.

Đêm đầu tiên lang thang đầu đường xó chợ, anh ta dùng d/ao c/ắt đ/ứt lưỡi mình, chọc m/ù đôi mắt của chính mình.

Đêm đó, là đêm cuối cùng linh h/ồn tôi còn ở lại nhân gian.

Tôi bước vào giấc mơ của anh ta.

Trong mơ tôi hỏi anh ta, tại sao phải làm như vậy?

Anh ta nói: "C/ắt lưỡi đi, tôi sẽ không bao giờ nói ra những lời làm tổn thương em được nữa. Chọc m/ù mắt, tôi sẽ không bao giờ bị vẻ ngoài mê hoặc, không nhìn rõ lòng mình nữa."

Tôi lại hỏi: "Vậy sao không ch*t quách đi cho xong?"

Anh ta nói: "Em chắc là không muốn nhìn thấy tôi. Nên tôi vẫn chưa thể ch*t, tôi phải mang theo đầy mình tội nghiệt, sống một cuộc đời đ/au khổ tột cùng cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, rồi đọa xuống địa ngục."

Tôi hỏi câu cuối cùng: "Ban đầu, tại sao phải làm vậy? Tại sao phải đuổi tôi xuống xe?"

Anh ta nói: "Câu hỏi này, tôi cũng tự hỏi mình hàng ngàn lần. Chính vì không nghĩ thông, không chấp nhận được, nên mới ngày càng đi/ên dại.

"Nhưng sau này có một ngày, tôi cuối cùng cũng hiểu ra, có lẽ, là vì cái á/c trong thâm tâm.

"Cái á/c này, bao gồm cả sự ích kỷ và tự ti của tôi, tôi cần dùng cách không ngừng giẫm đạp em, làm tổn thương em để x/ác định tình yêu của em dành cho tôi.

"Tôi cứ tưởng em sẽ mãi mãi chịu đựng tôi, mãi mãi không bao giờ rời xa tôi. Nhưng tôi đã sai lầm hoàn toàn rồi."

Khoảnh khắc giấc mơ tan biến, anh ta nói với tôi: "Dạng Dạng, em đi đi. Đừng bao giờ tha thứ cho tôi, đừng bao giờ gặp lại tôi nữa. Nếu có kiếp sau, hãy nhớ, nhất định phải yêu bản thân mình thật tốt."

Giấc mơ kết thúc, linh h/ồn tôi cũng tan biến hoàn toàn.

15 Ngoại truyện

Mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện mình đã quay trở lại năm năm tuổi.

Tôi lại gặp Cố Lê sáu tuổi.

Khác biệt là, khi anh ta lại đưa kẹo cho tôi, tôi đẩy anh ta ra.

Kiếp này, tôi không cần sự thương hại bố thí của bất kỳ ai, tôi cũng sẽ không c/ầu x/in tình yêu của bất kỳ ai nữa.

Vì tôi biết, dù thế nào đi nữa, cũng sẽ có một người yêu thương tôi thật tốt, đó chính là bản thân tôi.

Ông bà ngoại không cho tôi ăn, tôi tự ra ngoài nhặt bìa các tông, nhặt rác, b/án lấy chút tiền lẻ m/ua cơm ăn.

Ông bà ngoại muốn đá/nh tôi, tôi khóc lóc chạy khắp nơi, kêu khắp nơi, để tất cả hàng xóm láng giềng đều biết hành vi ng/ược đ/ãi tôi của họ. Nhưng không để họ đá/nh trúng mình dù chỉ một sợi tóc.

Có đứa trẻ x/ấu tính b/ắt n/ạt tôi, tôi liều mạng đá/nh lại, cắn lại, cho đến khi đá/nh cho chúng nó sợ, phục, đá/nh đến mức chúng nó thấy tôi là gọi đại tỷ, rồi tôi chỉ huy chúng nó đi nhặt rác giúp mình.

Sau đó tôi chủ động tìm dì làm công tác cộng đồng, trình bày hoàn cảnh của mình, dì điều tra xong thấy tôi quả thực rất đáng thương, lại thường xuyên bị ông bà ngoại đá/nh m/ắng ng/ược đ/ãi .

Cộng đồng giúp tôi liên hệ với Hội Phụ nữ, hai dì ở hai đơn vị cùng đến thăm nhà, tạo áp lực đạo đức lên ông bà ngoại.

Hai lão già này coi trọng thể diện, trước mặt họ liên tục hứa hẹn, sau này sẽ không bao giờ ng/ược đ/ãi tôi nữa.

Đồng thời, nhân viên Hội Phụ nữ còn liên hệ với cha mẹ ruột đã không biết ch*t ở đâu của tôi.

Họ dựa vào pháp luật, yêu cầu cha mẹ ruột phải cấp dưỡng hàng tháng cho tôi, nếu không sẽ kiện họ.

Sau một hồi gây áp lực cả tình lẫn lý và pháp luật, mỗi tháng tôi có thêm hai khoản phí cấp dưỡng, không nhiều, chỉ hai ngàn tệ, nhưng đủ để đảm bảo cơm no áo ấm.

Tôi cậy mình còn nhỏ miệng ngọt, rất được dì Giang ở Hội Phụ nữ yêu quý.

Nên dì Giang chưa bao giờ quên tôi, dì định kỳ đến thăm lại, kiểm tra sổ sách, xem ông bà ngoại có dùng phần tiền cấp dưỡng của tôi vào việc khác không.

Cũng chính nhờ sự răn đe của dì Giang, ông bà ngoại không hiểu biết gì lại sĩ diện ch*t người mới không dám tiếp tục ng/ược đ/ãi tôi, ngoan ngoãn dùng tiền vào việc nuôi dưỡng tôi.

Nhưng tôi không thỏa mãn với điều đó, tôi cậy vào kinh nghiệm và trải nghiệm của kiếp trước, bắt đầu viết các câu chuyện nhỏ cho trẻ em.

Tôi nhờ dì Giang giúp gửi bài cho các tạp chí văn học thiếu nhi lớn, dì Giang rất ngạc nhiên khi tôi còn có tài năng như vậy.

Dì có kênh qu/an h/ệ riêng, chẳng bao lâu sau, những câu chuyện tôi viết đã xuất hiện trên các tạp chí văn học thiếu nhi lớn.

Còn nhuận bút của tôi, cũng tăng từ 20 tệ mỗi bài ban đầu lên 200 tệ, 1000 tệ.

Năm 12 tuổi, một nhà xuất bản biên tập và xuất bản 100 câu chuyện cổ tích tôi từng viết, lấy tên là "Mặt trăng nhỏ đi lạc", chính nhờ cuốn sách này, tôi thu về 2 triệu tiền bản quyền.

Danh tiếng của tôi ngày càng lớn, trường bắt đầu sắp xếp cho tôi tham gia các buổi diễn thuyết, hoạt động thanh thiếu niên, chương trình truyền hình.

Năm 15 tuổi, tôi đã trở thành tác giả thanh thiếu niên nổi tiếng toàn quốc.

Cha mẹ ruột luôn bỏ mặc tôi bắt đầu tranh giành quyền nuôi dưỡng, tôi dứt khoát viết chuyện họ vứt bỏ tôi, chuyện ông bà ngoại ng/ược đ/ãi tôi thành một cuốn tự truyện, và còn đăng tải liên tục trên các tạp chí, trang web lớn.

Tôi thu về lượng lớn sự đồng cảm và độ hot, giá trị bản quyền lại tăng gấp bội.

Cha mẹ ruột tìm đến cửa, muốn đá/nh m/ắng tôi, nhưng đều bị camera giấu kín của tôi quay lại hết.

Video đăng lên mạng, họ hoàn toàn thân bại danh liệt, trở thành con chuột cống bị người người xua đuổi, từ đó, họ cuối cùng cũng biến mất hoàn toàn khỏi thế giới của tôi.

Năm 17 tuổi, với kết quả thi đại học xuất sắc, tôi cuối cùng cũng đỗ vào ngôi trường hàng đầu mà mình mơ ước, trường đại học TOP 1 nổi tiếng trong nước.

Tôi trở thành thần tượng chất lượng trong lòng vô số học sinh và phụ huynh.

Năm 20 tuổi, tôi cùng vài người bạn thành lập một công ty điện ảnh.

Năm 22 tuổi, tôi đầu tư vào một công ty thương mại điện tử internet do vài người bạn thành lập.

Năm 25 tuổi, tôi bắt kịp làn sóng ngành video ngắn, tài sản vượt mốc mười tỷ.

Có phóng viên phỏng vấn tôi, hỏi bí quyết thành công của tôi là gì.

Tôi trả lời: "Yêu bản thân mình thật tốt."

Phóng viên lại hỏi: "Nghe nói xung quanh bạn có đủ loại người theo đuổi ưu tú, nhưng dường như bạn chưa từng yêu lần nào, có thể cho chúng tôi biết lý do không?"

"Có lẽ là duyên chưa tới thôi."

Phóng viên: "Vậy hình mẫu lý tưởng của bạn là gì?"

Tôi cười: "Chắc là kiểu người giống như tôi vậy. Ha ha ha..."

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
4 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END
7 Thai Nhi Giấy Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm