Không phải, anh hai à, sao anh nhìn ra được cô ta muốn xào couple vậy??
Cô ta rõ ràng là muốn "xào" (loại bỏ) anh đấy!!
May mà tổ đạo diễn kịp thời đưa ra nhiệm vụ, ngăn cản Tiêu Lam lao lên nhổ tóc Lục Hoài An.
Việc chúng tôi cần làm hôm nay là dọn dẹp biệt thự, đi m/ua sắm, mô phỏng cuộc sống hằng ngày của một cặp đôi.
Hơn nữa, trong cả hai nhiệm vụ đều yêu cầu phải có cả nam và nữ.
Lời đạo diễn vừa dứt, những người còn lại đã chạy biến, chỉ còn tôi, Lục Hoài An và Tiêu Lam vẫn đứng tại chỗ.
Vừa chạy họ vừa hét vọng lại: "Bốn người bọn tôi đi m/ua sắm, hai người dọn biệt thự nhé, vất vả cho hai người rồi!!"
Được lắm, quay về tôi phải luyện tập chạy nước rút mới được.
Để lại tôi ở cái chiến trường đẫm m/áu này...
Nhưng tôi ngẫm lại, không xem chiến trường thì khán giả xem show giải trí làm gì?
Ở lại đây mới có nhiệt độ! Đúng ý tôi rồi!
Ngừng việc gãi chân, tôi nghiêm túc đề nghị:
"Chúng ta phân chia công việc nhé?"
Lục Hoài An cười lạnh.
"Có tôi ở đây, em làm việc gì? Bị b/ệnh à?"
Nói rồi anh lấy chổi và giẻ lau ra, "Tiêu Lam quét tầng hai, tôi quét tầng một và sân vườn, còn em..."
Anh lại nhìn tôi đầy khó chịu:
"Đứng lâu thế không mỏi chân à? Đi ngồi đi, đợi tôi rót nước cho."
Lục Hoài An nói là làm, anh đi đun nước cho tôi thật.
Anh vừa đi, Tiêu Lam liền nhìn tôi từ đầu đến chân một lượt.
Đôi mắt cô ta đảo một vòng, như thể nảy ra ý định gì đó, ngay lập tức diễn cho tôi xem một màn đổi mặt.
Cô ta ngồi xuống bên cạnh tôi, nở nụ cười đầy m/a mị rồi hạ thấp giọng.
Tôi lùi lại một chút, sao thế? Định m/ắng tôi à?
"Nhuế Nguyệt, con gái nhất định phải có sự nghiệp của riêng mình, cô biết không?"
"Tôi vẫn còn vài tài nguyên trong tay, giới thiệu cho cô nhé?"
"Chỉ có một điều kiện thôi—"
Tôi càng cảnh giác hơn.
Những lời này mấy năm trước tôi cũng từng nghe qua, chỉ là từ một đám đàn ông bụng phệ nói với tôi.
Vừa nói chúng vừa dùng ánh mắt d/âm dục nhìn tôi.
—"Nhuế Nguyệt, nhận lấy thẻ phòng này đi, vai diễn này là của cô..."
—"Nhuế Nguyệt, đừng có rư/ợu mời không uống lại muốn uống rư/ợu ph/ạt, phong sát cô chỉ là chuyện trong một câu nói của tôi!"
...
Thấy tôi chìm đắm trong hồi ức hồi lâu không nói lời nào, Tiêu Lam thúc giục vài tiếng, dường như đang đợi câu trả lời của tôi.
Tôi hoàn h/ồn, nhìn vào khuôn mặt nửa quyến rũ nửa xảo quyệt của cô ta.
Nhướng mày.
Cũng muốn xem cô ta định nói gì, không lẽ...
Muốn quy tắc ngầm với tôi thật sao?!
"Đừng quay lại với Lục Hoài An!"
À??
Tiêu Lam gần như rít từng chữ này qua kẽ răng.
Tôi nghiêng đầu nhìn cô ta.
Chỉ vậy thôi sao?
"Chốt đơn!"
Ủy khuất Lục Hoài An thì được chứ không thể để bản thân chịu ủy khuất.
Đó là châm ngôn sống của tôi!
07.
Lục Hoài An bưng nước ra, vừa hay nhìn thấy tôi và Tiêu Lam đang nhìn nhau trân trối, mắt sáng rực.
Anh cố tình bước chân nặng nề hơn.
"Ô kìa, có người đến trước mặt cả nước mà lười biếng kìa, tiền này dễ ki/ếm thật đấy~"
Thu hồi ánh mắt từ bi dành cho tôi, Tiêu Lam trực tiếp đảo mắt kh/inh bỉ, cầm giẻ lau rồi đi lên lầu.
Trước khi đi còn để lại lời đe dọa với Lục Hoài An:
"Anh cứ đợi đấy!"
Ừm, bây giờ tôi có thể khẳng định.
Tiêu Lam đã yêu thành h/ận đối với Lục Hoài An rồi.
Nếu như trước đây cô ta cảm thấy Lục Hoài An là người có thể cùng cô ta đứng trên đỉnh cao, thì giờ chuyện này đã trở thành vết nhơ của cô ta.
Cô ta h/ận không thể dùng cây lau nhà dính phân đá/nh ch*t Lục Hoài An luôn!
Tôi nhấc chân lên để Lục Hoài An dễ quét dọn.
Kết quả là anh quét hai nhát lại nhìn tôi một cái, quét hai nhát lại nhìn một cái.
Tôi bực mình hỏi:
"Sao cứ nhìn tôi mãi thế?"
Anh lý lẽ vô cùng: "Người tôi thích, nhìn vài cái thì ch*t à? Không cho nhìn thì em xinh đẹp thế này để làm gì?"
??
Anh ấy hình như đang khen tôi, lại hình như đang m/ắng tôi, rồi lại hình như đang khen tôi?
Không cãi lại được, tôi mặc kệ.
"Hai chúng ta căn bản không cùng tần số, anh bị lỗi mã rồi!"
Lục Hoài An đứng thẳng dậy, từ trên cao nhìn xuống chất vấn tôi:
"Nào nào, em nói cho tôi biết, em ở tần số nào? Tôi điều chỉnh sang đó là được chứ gì?"
Tôi lóe lên một ý nghĩ, đầy đắc ý.
"Tôi đang ở tần số 'quyết không quay lại'."
Lục Hoài An: "..."
Lục Hoài An: "Haizz."
Lục Hoài An: "đ/au lòng quá, làm việc tiếp thôi."
Yên lặng chưa được hai giây, sau khi ra hiệu cho chương trình quay Tiêu Lam, Lục Hoài An lại không cam lòng mở lời:
"Rốt cuộc tại sao lại chia tay? Chỉ vì tôi không rửa bát kịp lúc?"
Bát? Bát gì cơ?
Tôi hơi ngơ ngác.
Nhưng lại bị Lục Hoài An bắt thóp ngay: "Quả nhiên là cái cớ! Em còn quên mất cả chuyện rửa bát nữa cơ mà!"
Chậc, người này sao mà khó chơi thế?
Chẳng phải là để đối phó với anh ta, tôi đã tìm ra vô số cái cớ để chia tay sao.
Xa mặt cách lòng, tính cách không hợp, khẩu vị khác biệt...
Thậm chí cả chuyện anh đi vệ sinh không đủ xa tôi cũng lôi ra dùng.
Tất cả đều không thuyết phục được Lục Hoài An.
Lần này nên dùng lý do gì đây?
"Được rồi được rồi, tôi không hỏi nữa. Nhìn cái vẻ đắn đo đó của em đi! Cũng chỉ có em, mặt nhăn nhúm thế này mà vẫn xinh đẹp được..."
Sau đó, Lục Hoài An quả nhiên không hỏi thêm nữa, chỉ cắm cúi như đang gi/ận dỗi, lau sàn biệt thự bóng loáng.
Nhìn cái lưng hơi khom của anh, cảm nhận nhiệt độ của nước ấm trong tay.
Lòng tôi có chút se thắt.
Trong hồi ức về lần suýt bị quy tắc ngầm, vẫn còn một đoạn kết...
—"Ép buộc một cô gái thì bản lĩnh gì chứ? Tôi đã báo cảnh sát rồi!"
—"Nhuế Nguyệt, em nhất định phải sống thật trong sạch, ánh hào quang sẽ bao quanh em!"
Nhớ lại giọng nói dịu dàng mà đanh thép đó, tôi thở dài.
Chẳng phải tôi vốn dĩ là vì chủ nhân của giọng nói đó mới ở bên Lục Hoài An sao?
Giờ đây tôi đã yêu anh, không nỡ làm tổn thương anh, nên chia tay kịp thời để c/ắt lỗ.
Có đ/au khổ hơn nữa cũng là tự mình chuốc lấy.
...
Vì Lục Hoài An lau sàn quá chuyên nghiệp, khiến ai đi m/ua sắm về cũng soi được bóng mình dưới sàn.
Đỉnh lưu Trương Gia Mộc còn vừa soi vừa vuốt ve đường quai hàm của mình.
Sau khi mọi người tụ tập ở phòng khách, vì tôi nãy giờ chẳng làm gì, nên chủ động xung phong đi nấu cơm.
Cũng không phải tôi có tiêu chuẩn đạo đức hay lương tâm cắn rứt gì.
Không làm việc nữa là khán giả sẽ tẩy chay tôi đấy.
Vậy thì làm sao tôi nổi tiếng được?
Vừa rửa rau vừa chần th!t, tôi vừa nghe Tiêu Lam và Lục Hoài An công kích lẫn nhau.
Tiêu Lam mỉa mai: "Anh chắc là cô ta còn thích anh chứ?"
Lục Hoài An kiêu ngạo lắm: "Nói nhảm, hôm qua đá/nh bài, cô ấy tặng tôi một bông hồng, màu đỏ."
??
Tôi quay đầu nhìn Lục Hoài An, nói thì nói, sao mặt anh lại đỏ rồi?
Lục Hoài An lại khoe khoang: "Nhìn xem, cô ấy vẫn đang lén nhìn tôi kìa."
Sau khi miệng Tiêu Lam đứng hình mất tám giây, cô ta lại tiếp tục tấn công.
"Vậy anh thích cô ta điểm gì? Không danh tiếng không fan, chẳng giúp ích gì được cho anh."
Lục Hoài An thốt lên với giọng điệu khoa trương:
"Cô ấy xinh thế này, còn cần lý do sao? Nhìn cái eo này, cái chân này, từng sợi tóc này, móng tay này..."
??
Một lúc sau, Tiêu Lam: "Công nhận."
??
"Có chút tự giác của kẻ ngồi lê đôi mách không hả? Nói to lên cho tôi! Khen đi!"
Tôi quay người lại, cầm cái xẻng nấu ăn cảnh cáo họ.
08.
Ăn cơm xong, tôi nằm trong phòng, đắp chăn lên camera rồi bắt đầu lướt điện thoại.
Lượng fan Weibo của tôi tăng vọt trong ngày hôm nay.
Cư dân mạng đồng loạt chuyển từ "Kẻ vô danh này là ai?" sang "Đây là viên ngọc quý nào bị bỏ quên vậy?"
Kinh khủng hơn là còn có fan Tiêu Lam hỏi những fan mới của tôi:
"Các người thích cô ta điểm gì?"
Còn fan của tôi thì như thể được nhập lậu từ phía Lục Hoài An sang, giọng điệu thống nhất đến lạ kỳ:
"Cô ấy xinh thế này, còn cần lý do sao?"
...
Thật khó để đá/nh giá, các người vui là được.
Đang lúc tôi mơ màng sắp ngủ, đạo diễn đột nhiên bắt đầu kêu loa.
Bảo tất cả mọi người xuống lầu tập trung.
???
Bốp—
Tôi ôm mặt ngồi dậy.
Quả nhiên mà, nằm trên giường nghịch điện thoại, ngoài việc đa sầu đa cảm ra, còn bị điện thoại đ/ập vào mặt.
Nhìn thời gian, tôi nhíu mày, đây là tăng ca trá hình à?
Chương trình ơi, các người biết cách làm trò thật đấy!
Vốn dĩ không muốn đi, nhưng nghĩ lại mình đã nhận tiền, không đi sẽ không có ống kính, còn bị cư dân mạng ch/ửi chảnh chọe.
Tôi lại nhịn.
Đi dép lê lẹt xẹt đi xuống lầu.
Ái chà—
Làm tôi hết cả buồn ngủ.
Đám người này trong thời gian ngắn ngủi mà đã trang điểm full makeup, ngay cả sợi tóc cũng vào nếp rồi?
Trong đó Lục Hoài An là tên làm màu nhất.
Nửa đêm mặc cái áo sơ mi hoa, còn cởi một cúc áo trước mặt tôi.
Biểu cảm đó như thể đang nói...
"Xươ/ng quai xanh của anh, thơm hơn tuyệt phẩm đấy? Mau đến gặm đi!"
Ngay lúc tôi cảm thán rằng mình quả nhiên vẫn quá vô danh, không có nhiều kinh nghiệm làm show giải trí, thật là sai lầm.
Bên tai truyền đến tiếng "xì hà".
"Xì~~ đây là kiểu trang điểm như không trang điểm à? Không chắc, sờ thử xem~~"
Tiếp đó, một đôi bàn tay thon dài vuốt lên mặt tôi, nhẹ nhàng xoa trên mặt tôi.
"Là mặt mộc thật này! Mỹ nhân hệ nồng đậm?"
Tôi quay đầu lại không thể tin được, "Tiêu Lam, cô bị đi/ên à? Cô còn nhớ mục đích ban đầu khi tham gia show không?"
Lúc này Tiêu Lam mới hoàn h/ồn, giơ ngón giữa về phía Lục Hoài An.
Ngay sau đó cô ta trầm tư một lúc, trầm tư ra một kết quả đ/áng s/ợ——
"Lục Hoài An đang theo đuổi cô đúng không? Nếu tôi đào góc tường của anh ta, đối với cái loại n/ão yêu đương này là đò/n giáng mạnh nhất nhỉ?"
??
Cô có biết mình đang nói gì không hả?!
Nhưng Tiêu Lam mặc kệ, Tiêu Lam nói năng linh tinh, cô ta thậm chí còn dồn tôi vào tường.
"Nhuế Nguyệt, cô và anh ta giới tính còn khác nhau, sao mà yêu đương được?"
"Anh ta tuy là ảnh đế, nhưng tôi cũng là ảnh hậu đây...
Cô đừng quan tâm tôi có m/ua giải hay không, cứ nói xem có phải không nào!"
"Hơn nữa gần đây độ thảo luận của tôi cao hơn anh ta, mượn chút nhiệt độ của tôi đi~"
"Tôi còn một chục triệu tiền tiêu vặt, cho cô hết, không cần để lại cho tôi đâu."
...
Tôi vội đẩy Tiêu Lam ra.
Đừng nói nữa, nói nữa là tim đ/ập thình thịch đấy.
Từ chối Tiêu Lam xong, phía bên kia Lục Hoài An lại đi về phía tôi.
"Cô ta nói gì với em? Người đàn bà đó không đơn giản đâu, debut đã là nữ chính, tài nguyên tốt không tưởng, còn có thể được chỉ định làm ảnh hậu, em cẩn thận chút, đừng để cô ta lừa đi lấy mất quả thận đấy."
Tôi khó hiểu, "Ý anh là cô ta có kim chủ sau lưng?"
Lục Hoài An gõ nhẹ vào trán tôi.
"Suy nghĩ còn bẩn thỉu quá, anh tuy cực kỳ gh/ét cô ta, nhưng vẫn phải nói, không loại trừ khả năng người ta là phú nhị đại ẩn danh gì đó à?"
Ừm... anh cũng tốt bụng thật đấy...
09.
Buổi trò chuyện đêm nay là một trò chơi cũ rích.
《Thật lòng hay mạo hiểm》.
Đến lượt sao nhí Lâm Tuệ Tuệ, cô bé chọn thật lòng, bị hỏi đã yêu đương bao giờ chưa.
Cô bé thành thật, chưa ai theo đuổi mình cả.
Đến lượt thiên vương Từ Dương, anh chọn mạo hiểm, chỉ cần chống đẩy vài cái là qua ải.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, cái này cũng không...
"Anh Lục, anh lên show là vì Nhuế Nguyệt à? Định theo đuổi lại cô ấy thế nào?"
???
Đến lượt Lục Hoài An mà lại bùng n/ổ thế này sao?
Tôi đâu có đắc tội với ai trong các người...
Lục Hoài An xua tay.
"Không thì cậu tưởng với cái th/ù lao ít ỏi này mà tôi đến à? Lại còn phải thức đêm để trả lời mấy câu hỏi ng/u ngốc này."
Tổ đạo diễn: Bị xúc phạm.
Người đặt câu hỏi: Bị xúc phạm.
Tôi mỉm cười: Được rồi, hôm nay đến đây thôi.
Nhưng Lục Hoài An rõ ràng vẫn chưa xong.
"Tôi mới chỉ trả lời nửa câu cậu hỏi thôi đúng không? Đúng, tôi và Nhuế Nguyệt từng ở bên nhau."
???
Người ta có hỏi anh cái này đâu?
"Tháng trước cô ấy đột nhiên đề nghị chia tay, tôi không biết là tại sao..."
Nói đến đây, anh cúi đầu, trông có vẻ còn hơi đ/au lòng.
Tim tôi hơi nhói lên một chút.
Tiêu Lam vội ghé sát tai tôi thì thầm, "Đừng tin anh ta, diễn đấy."
...Cô đúng là kẻ phá đám chuyên nghiệp.
"Nhưng không sao, chẳng phải chỉ là chia tay thôi sao, cũng đâu phải là phân thây, tôi còn miệng để giải thích, có chân để theo đuổi cô ấy, có tay... ôi em nhìn tay tôi này, vừa đắp mặt nạ tay xong, mềm lắm, em sờ thử xem?"
Lục Hoài An đưa tay ra trước mặt tôi, còn có màn nhìn sâu vào mắt nhau.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, Tiêu Lam đã nhanh hơn tôi, "Thật sao? Để tôi sờ thử."
Lục Hoài An lập tức rút tay về.
"Đạo đức đàn ông là của hồi môn tốt nhất của người đàn ông, không có của hồi môn thì còn ai thèm lấy tôi? Cô mụ phù thủy này, lòng dạ đ/ộc á/c muốn hại tôi!"
...
Sau khi chuyện của Lục Hoài An qua đi, không bao lâu sau đã đến lượt tôi.
Vẫn là câu hỏi ban đầu, họ hỏi tôi tại sao lại tham gia chương trình này?
Tôi suy nghĩ một chút, mân mê chiếc vòng cổ trên cổ, chống cằm cười đầy ẩn ý.
"Để có thể nổi tiếng."
Két—két—
Lục Hoài An vừa nghiến răng vừa thâm đ/ộc đ/âm tôi một nhát:
"Ô kìa, muốn nổi thì sớm làm gì không làm? Nói sớm em là bạn gái tôi đi, fan của tôi đều là của em hết!"
Fan Lục Hoài An: 【?? Hành vi của chính chủ, không liên quan đến fan.】
Tôi chỉ tùy ý xua tay.
"Tự mình nổi với dựa hơi nổi có giống nhau không?"
Nói thì nói vậy, nhưng trong lòng tôi lại thấy chột dạ.
Vì tôi thật sự đã từng nghĩ đến chuyện dựa vào mối qu/an h/ệ với Lục Hoài An để nổi lên một phen.
Chỉ khi nổi tiếng, tôi mới có thể đạt được mục đích của mình, mục đích khi ở bên anh ấy.
Nhưng anh ấy tốt như vậy, tôi thật sự không nỡ giẫm lên anh ấy để đi lên.
Chìm nghỉm tám năm, vốn dĩ tôi đã sắp từ bỏ, nghĩ rằng cứ ở bên nhau như vậy là được rồi.
Ai ngờ, mọi chuyện lại có bước ngoặt mới.
Ép tôi dù có vì sự an nguy của anh ấy, cũng không thể không từ bỏ anh ấy.
...
Đêm đó, các cuộc thảo luận về tôi chia làm hai phe.
Một phe cảm thấy tôi là nữ thần mặt mộc và người lao động tỉnh táo, đồng thời có cảm giác couple với cả ảnh đế và ảnh hậu, là kho tàng sản xuất nội dung.
Một phe cảm thấy tôi quá thực dụng, vì nhiệt độ mà chuyện gì cũng làm được.
Tôi lại chẳng quan tâm.
Chỉ lại mân mê chiếc vòng cổ đã hơi phai màu.
Độ thảo luận càng cao càng tốt cho tôi.
Vì... tôi còn một việc quan trọng hơn cả mạng sống của mình và Lục Hoài An, phải đợi đến khi trở thành thần tượng quốc dân mới có tư cách đi làm.
10.
Những tập chương trình sau đó dường như có thần linh phù hộ tôi.
Hoặc là có người đang phù hộ tôi trên thiên đường.
Sự chú ý dành cho tôi luôn ở mức cao, hầu như tất cả các khoảnh khắc viral đều có tôi.
Khi hẹn hò theo nhóm.
Tôi và Lục Hoài An đi công viên giải trí, vì tranh cãi xem ai được ngồi chiếc ngựa gỗ màu hồng cuối cùng mà cãi nhau không dứt.
"Anh tay chân dài thế kia, nhất định phải ngồi chỗ đó à? Chạy theo con ngựa gỗ không được sao??"
Dưới cái nắng gay gắt, tôi tức gi/ận chỉ trích Lục Hoài An.
Còn anh vẫn ôm ch/ặt con ngựa gỗ không buông.
"Tôi không, thể lực em tốt hơn tôi, em chạy đi."
Điều này làm tôi tức cười.
"Thế này mà còn muốn cầu quay lại? Anh có cầu Phật cũng vô ích thôi!"
Lục Hoài An lập tức bật dậy, nắm lấy tay tôi đưa tôi lên con ngựa gỗ.
"Mời em, mời em..."