Tôi đột nhiên không nói được lời nào, cổ họng đ/au như bị kim châm.

“Cái dằm, cái dằm…”

Lâm Xuyên luống cuống tay chân rót nước cho tôi, “Uống mau, uống mau đi.”

Hệ thống hài lòng cực kỳ: 【Cô cũng biết cách đấy nhỉ.】

Biết cái con khỉ, tôi bị hóc xươ/ng thật mà!

Uống nước hay nuốt cơm đều chẳng có tác dụng gì.

Lâm Xuyên thấy tôi ho đến đỏ bừng cả mặt, nước mắt chảy ròng ròng, bắt đầu hoảng lo/ạn.

“Tôi đưa cô đến b/ệnh viện, hóc xươ/ng cũng có thể mất mạng đấy.”

Tôi ôm cổ họng, đ/au đớn gật đầu.

B/ệnh viện trường không có mấy người.

Tôi há to miệng ngửa đầu, dáng vẻ này muốn bao nhiêu khó xử thì có bấy nhiêu khó xử.

Bác sĩ càu nhàu: “Cuối tuần rồi mà mấy đứa nhỏ này không chịu để yên cho người ta nghỉ ngơi.”

Chẳng mấy chốc cái dằm đã được lấy ra, tôi khàn giọng nói lời cảm ơn.

“Cổ họng hơi bị trầy xước, mấy ngày nay đừng la hét lớn, uống chút th/uốc kháng viêm đi.”

Tôi nuốt nước bọt, vẫn thấy rất đ/au.

Lâm Xuyên thấy vẻ đ/au đớn của tôi, an ủi: “Cổ họng cô bị thương rồi, chắc chắn sẽ đ/au vài ngày, để tôi đi lấy th/uốc cho cô.”

Cậu ta vừa đứng dậy, bác sĩ đã nói: “Th/uốc kháng viêm ở b/ệnh viện trường hết rồi, bị một sinh viên lấy sạch rồi…”

Bác sĩ đảo mắt, rõ ràng rất khó hiểu với hành vi này.

“Kia kìa, ở đằng kia, cậu chia lại một hộp từ tay cậu ta đi, bạn gái cậu ta chỉ bị cảm nhẹ, căn bản không uống nhiều đến thế đâu.”

Chúng tôi nhìn theo hướng đó, chỉ thấy Lục Kiều Vũ đang xách một túi th/uốc lớn, ân cần ôm lấy Giang Ân.

“Đó chẳng phải bạn trai cô sao?” Lâm Xuyên chỉ vào họ.

Tôi ho khan một tiếng: “Bạn trai cũ, bạn trai cũ. Đi nhanh thôi.”

Tôi muốn tránh Lục Kiều Vũ, nhưng không ngờ anh ta đã nhìn thấy chúng tôi.

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

“M/ộ Niệm, anh biết ngay là em không yên tâm về Giang Ân mà, em…” Sự vui mừng trên mặt Lục Kiều Vũ thoáng qua, nhìn thấy Lâm Xuyên thì sa sầm mặt mày, “Sao em lại ở cùng cậu ta?”

7

Tôi khàn giọng giải thích: “Lúc nãy ăn cơm bị hóc xươ/ng, tôi đến lấy th/uốc.”

“Ăn cơm?” Lục Kiều Vũ cao giọng: “Hai người đi ăn cơm cùng nhau?”

Tay anh ta lỏng ra, mười mấy hộp th/uốc kháng viêm rơi lả tả xuống đất.

Lâm Xuyên hừ một tiếng: “Chà, cô ấy ăn được nhiều thế cơ à?”

Ơ kìa, theo diễn biến cốt truyện, chẳng phải Lâm Xuyên nên là kẻ li/ếm cẩu của Giang Ân sao?

Đây là lần đầu họ gặp nhau, sao lại không giống như dự đoán thế nhỉ.

Không đợi tôi nghĩ nhiều, Lục Kiều Vũ đã n/ổ tung.

“Giang Ân bị sốt, cô ấy là một cô gái yếu ớt, chuẩn bị nhiều th/uốc một chút thì đã sao?”

Lâm Xuyên ồ một tiếng, cũng thấy rất cạn lời. “Vừa hay M/ộ Niệm cũng cần một hộp.”

Ánh mắt Lục Kiều Vũ đảo quanh chúng tôi, lập tức nắm lấy cổ tay tôi, như thể tuyên bố chủ quyền.

“Th/uốc thì đương nhiên tôi sẽ chia cho M/ộ Niệm một hộp, cô ấy là bạn gái tôi, không đến lượt cậu phải lo lắng.”

Lực tay anh ta rất mạnh, bóp đ/au cả tôi, nước mắt trào ra ngay lập tức.

Lâm Xuyên lập tức tiến lên, khóa ch/ặt cổ tay Lục Kiều Vũ, “Anh buông ra, không thấy cô ấy đang khó chịu sao?”

Tôi cũng giãy giụa, “Ai là bạn gái anh, lúc nãy đã nói chia tay rồi.”

Lực tay nới lỏng, trong mắt Lục Kiều Vũ đầy vẻ không tin nổi.

“Niệm Niệm, em muốn vì cậu ta mà chia tay với anh? Đừng lấy cậu ta ra để chọc gi/ận anh nữa, sao em lại không hiểu chuyện thế!”

Tôi hít sâu một hơi, bị sự tự tin của Lục Kiều Vũ khuất phục.

Có lẽ ở thế giới này, anh ta là nam chính, nên đương nhiên phải như vậy.

Giang Ân vẫn luôn giả ch*t yếu ớt mở mắt ra, tóc cô ta vẫn còn nhỏ nước, trông đặc biệt đáng thương.

“Chị M/ộ Niệm, khụ khụ, chị vì em, khụ khụ, nên mới tìm người chọc gi/ận anh Kiều Vũ à?”

Cô ta vừa ho vừa ngồi xổm xuống, nhặt một hộp th/uốc lên.

“Anh Kiều Vũ vẫn còn tình cảm với chị, th/uốc cũng sẵn lòng cho chị một hộp, khụ khụ, chị đừng quậy nữa.”

Hệ thống phát ra tiếng n/ổ chói tai: 【Ném th/uốc vào mặt cô ta đi!】

Không đợi tôi đưa tay, Lâm Xuyên đã lấy lấy, ném thẳng hộp th/uốc vào người cô ta.

“Đúng là bị b/ệnh, đi thôi.”

Nói xong, cậu ta kéo tôi ra khỏi b/ệnh viện trường.

Phía sau là tiếng hét thất thanh của Giang Ân.

8

Th/uốc, là m/ua ở cổng trường.

Chỉ là một hộp th/uốc kháng viêm, ở đâu chẳng m/ua được, việc gì phải tranh giành như cư/ớp vàng ở b/ệnh viện trường chứ.

Lâm Xuyên dặn dò tôi liều lượng, thấy sắc mặt tôi không ổn.

Thăm dò hỏi: “Có phải tôi làm phiền cô rồi không?”

Tôi lắc đầu, “Không, cảm ơn cậu đã giúp tôi.”

Lâm Xuyên nhìn tôi với ánh mắt đầy cảm thông, “Lâu rồi không gặp loại người đi/ên kh/ùng này, cô…”

Nhìn vẻ ngập ngừng của cậu ta, tôi không nhịn được cười.

Thật muốn nói cho cậu ta biết, sau này cậu ta sẽ bị con đi/ên Giang Ân mê hoặc đến mất trí.

Trở về ký túc xá định nghỉ ngơi thì hệ thống bắt đầu lải nhải.

【Không đúng, sao không đo lường được Lâm Xuyên có cảm tình với Giang Ân.”

【Chẳng lẽ cốt truyện đã thay đổi?”

【Ký chủ, ký chủ!】

Nó phiền quá, tôi đã mơ màng sắp ngủ rồi.

【Lâm Xuyên hình như thích cô đấy.”

Đây có phải là chuyện gì đáng vui mừng không?

Tôi trở mình, hy vọng cơn á/c mộng này mau tỉnh lại.

Hôm sau có tiết, tôi đến lớp, thấy Lục Kiều Vũ và Giang Ân ngồi cạnh nhau.

Tôi cố ý tránh họ, đi về phía hàng ghế cuối.

“M/ộ Niệm.” Lục Kiều Vũ gọi tôi lại.

Anh ta cầm một ly trà sữa, đưa cho tôi nói: “Đây là Giang Ân m/ua cho em, cô ấy muốn xin lỗi em.”

Khi nói câu này, giọng điệu Lục Kiều Vũ rõ ràng là thiếu kiên nhẫn.

Còn Giang Ân thì rụt rè, “Chị, em biết chị hiểu lầm rồi, em và anh Kiều Vũ chỉ là qu/an h/ệ cùng làm đề tài, thật sự không phải như chị nghĩ đâu.”

Tôi không đưa tay, tay cầm trà sữa của Lục Kiều Vũ hơi mỏi.

Giang Ân hơi sốt ruột: “Hôm qua sau khi chị đi cùng nam sinh kia, chị không biết anh Kiều Vũ đã khó chịu thế nào đâu, anh ấy thức trắng cả đêm.”

Tôi kinh ngạc nhìn cô ta, loại lời này mà cô ta cũng nói ra được.

Quá vô lý.

Tôi ôm sách muốn tránh xa họ.

Ai ngờ Lục Kiều Vũ sốt ruột.

“M/ộ Niệm, đủ rồi đấy, Giang Ân đã làm đến mức này rồi, em còn không tha sao. Anh và cô ấy cùng quê, quen nhau từ lâu rồi, nếu có gì thì đã có từ lâu rồi.”

Giang Ân cũng phụ họa: “Đúng vậy, chúng em thật sự trong sáng, nhưng chị và nam sinh hôm qua, cứ dây dưa không rõ ràng, như vậy không hay lắm đâu.”

Lúc này, đã có không ít sinh viên vây xem, tôi thật sự không biết phải giải thích thế nào.

Hệ thống gầm lên: 【Ký chủ cô ch*t rồi à? Phản kích, phản kích đi!】

Tôi thà ch*t còn hơn.

Giang Ân vẫn cứ lải nhải trà xanh, hệ thống trong đầu cũng ép tôi x/é nát miệng cô ta.

Còn tôi, đã sắp suy sụp về cảm xúc.

【Ký chủ, cô không phản kích nữa tôi sẽ gi/ật điện cô đấy!】

Tôi gi/ật b/ắn mình, cư/ớp lấy ly trà sữa mở nắp, hắt hết lên người Lục Kiều Vũ.

Trong chốc lát, thế giới yên tĩnh.

9

đ/áng s/ợ quá, thật sự quá đ/áng s/ợ.

Tay tôi vẫn còn đang run.

Giang Ân là người phản ứng lại đầu tiên, hét lên.

“Chị đang làm gì thế? Sao có thể hắt trà sữa lên người anh Kiều Vũ? Chị đúng là đồ b/ạo l/ực!”

Hệ thống vẫn chưa đủ, 【T/át cô ta, t/át cô ta đi!】

Tôi run run bờ môi, “Anh, anh đừng nói nữa, nói nữa là tôi, tôi t/át anh đấy, hu hu hu…”

Tôi ôm mặt, khó khăn nói ra những lời này.

Cái miệng đang há của Giang Ân không dám nói thêm một chữ nào nữa.

Dù sao Lục Kiều Vũ hôm qua mới ăn một cái t/át và một viên gạch, vết sưng trên đầu còn chưa lặn.

Hôm nay lại bị hắt trà sữa.

Lục Kiều Vũ chật vật đứng trong lớp, bị sinh viên chỉ trỏ.

Anh ta không giữ được mặt mũi, nghiến răng nói: “M/ộ Niệm, cô đúng là đồ đi/ên!”

Lâm Xuyên không biết xuất hiện ở lớp chúng tôi từ lúc nào, cậu ta bước ra khỏi đám đông, đứng trước mặt tôi.

“Hai người là đồ tra nam tiện nữ, tránh xa cô ấy ra.”

Lục Kiều Vũ mặt mày tái mét, chỉ vào Lâm Xuyên chất vấn tôi: “Em vì cậu ta mà hết lần này đến lần khác đá/nh anh? Anh mới là bạn trai của em!”

Tôi lắc đầu, vội vàng giải thích: “Không phải, là anh thật sự đáng đá/nh.”

Lục Kiều Vũ nghẹn lời, ngơ ngác nhìn tôi.

Tôi bồi thêm một câu: “Còn nữa, anh không phải bạn trai tôi, lúc nãy anh, anh, anh đang quấy rối tôi, tôi đang phòng vệ chính đáng.”

Tôi là người như vậy đấy, cãi nhau với người khác chưa nói được hai câu đã tự khóc trước.

Cho nên lúc này, tôi vừa rơi lệ vừa nói.

Lâm Xuyên nhướng mày, “Cậu có tư cách gì làm bạn trai của M/ộ Niệm? Dây dưa không rõ ràng với cả hai bên, người ta đã chia tay với cậu rồi, cậu còn mặt dày tự xưng là bạn trai, cậu không biết tự soi gương à?”

“Còn cô nữa!” Lâm Xuyên lại nhìn Giang Ân, “Biết rõ người ta có bạn gái, làm đề tài gì mà cứ anh anh em em, làm tiểu tam còn nhảy múa trước mặt M/ộ Niệm. Nước tiểu của anh ta pha vào cốc trà xanh này của cô là vừa đẹp!”

【Ch/ửi hay, ch/ửi hay lắm!】 Hệ thống không nhịn được khen ngợi.

Tôi cũng hít một hơi lạnh.

Sao lại có người ch/ửi hay thế chứ.

10

Các sinh viên vây xem nghe thấy câu này đều cười ồ lên.

Họ thảo luận với nhau: “Cậu này là ai thế? Chất thế!”

Lục Kiều Vũ bị s/ỉ nh/ục trước mặt bao người, tức đến gân xanh nổi lên.

Anh ta xắn tay áo định lao vào đá/nh nhau với Lâm Xuyên.

Ai ngờ lúc này người qua đường chính nghĩa ngày càng đông, Lục Kiều Vũ bị mấy sinh viên đ/è lại.

Họ người này người kia chỉ trích:

“Ông anh à, ông dây dưa không rõ ràng với người khác trước, thì đừng trách người ta chia tay.”

“Đúng đấy, làm gì có nhiều tình anh em thế, ý đồ trong lòng ông ai mà chẳng rõ, không phải là đứng núi này trông núi nọ sao!”

“Tôi thấy con trà xanh này còn kém xa bạn gái cũ của ông đấy.”

Giang Ân vẫn luôn co rúm phía sau đỏ bừng mặt, “Không phải, không phải, mọi người hiểu lầm rồi.”

Một nữ sinh nghiêm giọng: “Hiểu lầm cái gì chứ, cô biết rõ Lục Kiều Vũ thức trắng đêm, sao nào, cô đứng bên cạnh canh chừng à?”

Hiện trường một phen hỗn lo/ạn.

Giang Ân không chịu nổi chạy ra ngoài, vừa vặn đụng phải giáo viên đang đến lớp.

Thấy giáo viên đến, Lục Kiều Vũ được thả ra.

“Mau đuổi theo em gái tốt của ông đi~” Mọi người trêu chọc anh ta.

Lục Kiều Vũ trừng mắt nhìn tôi một cái thật hung dữ rồi chạy theo.

Cả tiết học đó, tôi đều tâm trí để đâu đâu.

Tan học Lâm Xuyên không yên tâm về tôi, đưa tôi về ký túc xá.

“Nếu Lục Kiều Vũ còn quấy rầy cô, cô cứ nói với tôi, tôi giúp cô.”

Nói xong, cậu ta mở mã QR kết bạn.

Trong lòng tôi hơi lo lắng, nhưng vẫn quét mã.

Trở về ký túc xá.

Hệ thống trong đầu không ngừng nói chuyện với tôi.

【Ký chủ, hay là cô đi yêu đương với Lâm Xuyên đi, tôi đột nhiên thấy cậu ta tốt hơn Lục Kiều Vũ.”

【Lục Kiều Vũ thích Giang Ân thì cứ để đôi cẩu nam nữ đó bên nhau đi, có người mới rồi ai còn quan tâm đến anh ta nữa?”

【Chỉ là quá hời cho Giang Ân, quyến rũ bạn trai người khác còn giả bộ bạch liên hoa.”

Nó lải nhải, tôi càng nghe càng thấy không ổn.

Hỏi: “Rốt cuộc ngươi là ai?”

Hệ thống giả vờ như bị treo máy, lập tức im bặt.

Tôi lại truy hỏi: “Ngươi không phải chính là M/ộ Niệm thật đấy chứ!”

【Ơ, sao cô biết được?】 Hệ thống ngạc nhiên.

Tôi vò đầu, biết nói sao đây nhỉ?

Chỉ trách tôi quá nh.ạy cả.m tinh tế.

Trong đống nhiệm vụ mà cô chị hệ thống này giao cho tôi, xen lẫn quá nhiều cảm xúc cá nhân.

Tôi thở dài, “Giờ là tôi đang chiếm hữu cơ thể của cô, sao cô không đuổi tôi đi?”

Cô ấy ấp úng nửa ngày, tôi mới hiểu ra.

Hóa ra cô ấy đã đi đến cuối cuốn sách, làm rất nhiều việc x/ấu.

Cuối cùng có một cái kết không tốt đẹp.

Còn tận mắt nhìn thấy Lục Kiều Vũ và Giang Ân bên nhau.

Cô ấy không cam tâm, hy vọng có người có thể giúp cô ấy sống lại một đời, sửa lại cái kết.

Mà tôi, chính là kẻ xui xẻo đó.

11

Ban đầu, chấp niệm của hệ thống vẫn là Lục Kiều Vũ.

Cô ấy không thể chấp nhận việc Lục Kiều Vũ thay lòng đổi dạ, không thể chấp nhận sự thật rằng mình không đấu lại Giang Ân.

Nhưng giờ đây, hình như tâm thái đã thay đổi.

“Đợi đã…” Tôi ngắt lời cô ấy khi đang khen ngợi Lâm Xuyên, “Lâm Xuyên không phải là kẻ li/ếm cẩu của Giang Ân sao? Sao nhìn không giống chút nào nhỉ.”

Hệ thống suy nghĩ một chút, đưa ra kết luận: 【Xem ra diễn biến cốt truyện có thể bị chệch hướng.”

【Ban đầu, tôi sợ cô chệch khỏi hình tượng, giờ xem ra cũng chẳng có gì to t/át cả.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vườn Bách Thú Loài Người

Chương 11
Tôi cùng cả lớp xuyên không đến năm 3035. Loài người từng đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn, giờ đây đã trở thành động vật được bảo vệ cấp một do có nguy cơ tuyệt chủng. Bạn học cá biệt phấn khích: "Ha ha, sướng quá! Bao ăn, bao ở, còn có người giúp tắm rửa. Bò bít tết, tôm hùm, bánh kem, muốn ăn bao nhiêu cũng được." Lớp trưởng cảm thán: "Máy điều hòa, bể bơi, nhiệt độ phòng duy trì 26 độ. Đúng là đỉnh cao." Hoa khôi lớp thì đỏ mặt: "Hu hu... Sao họ cứ nhìn tớ mãi thế? Chẳng lẽ... Họ thích tớ đến vậy sao?" Chỉ có tôi là sởn da gà, cổ họng khô khốc. Các cậu ơi… Các cậu quên mất rồi sao? Là một loài có nguy cơ tuyệt chủng, ngoài việc được chăm sóc, yêu quý và nâng niu ra… Còn phải sinh sản không ngừng để duy trì nòi giống nữa.
69
2 Thai Nhi Giấy Chương 10
4 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END
11 Thần Phục Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm