Cô ấy nói một cách nhẹ tênh, tôi chỉ biết cười trừ.
【Trước đây tôi sống mệt mỏi quá, thực ra tôi chẳng hề đ/ộc á/c chút nào!】
Tôi đảo mắt, thế những tình tiết trong sách trước đây là giả chắc?
Cô ấy bắt đầu lải nhải về quá khứ: 【Giang Ân thì có gì tốt đẹp chứ, tôi đều là bị ép cả thôi. Lục Kiều Vũ trước đây rất yêu tôi... nhưng giờ hình như tôi buông bỏ rồi, cứ để mặc họ đi.】
Nghe cô ấy nói vậy, tôi thấy phấn chấn hẳn lên.
“Vậy có thể thả tôi về nhà được chưa?”
Hệ thống ừ hử một tiếng: 【Không được.】
Tôi gào lên: “Sao lại không được, chẳng phải cô đã buông bỏ chấp niệm rồi sao?”
Hệ thống có chút thẹn thùng, giọng điệu cũng mềm mỏng xuống: 【Cô giúp tôi theo đuổi Lâm Xuyên đi, theo đuổi được cậu ấy, tôi sẽ thả cô đi, hi hi.】
Tôi phun cả ngụm nước ra ngoài.
“Cô, cô không tự theo đuổi được à? Cậu ấy không phải đối với cô... à không... chúng tôi hình như có chút ý tứ?” Câu này nói ra nghe thật lủng củng.
【Hi hi, bắt cô đến là để làm nhân công giá rẻ cho tôi mà~】
Cái hệ thống này, vậy mà chỉ muốn ngồi mát ăn bát vàng!
Tôi tức không chịu nổi, vừa định phản bác lại nó.
Bạn cùng phòng quay về, cô ấy đầy vẻ phấn khích, lao đến trước mặt tôi: “M/ộ Niệm, mau xem bảng tin trường đi, cái cô Giang Ân dây dưa không rõ ràng với bạn trai cậu bị bóc phốt rồi!”
Á?
Tôi vội vàng mở trang web, chỉ thấy bài đăng hot nhất trên trang chủ, tiêu đề viết to tướng: 【Theo đuổi được hoa khôi thanh thuần rồi, mọi người mau chúc mừng tôi đi.】
Tôi nhíu mày khó hiểu.
Bạn cùng phòng ra hiệu cho tôi đọc tiếp xuống dưới.
Những bình luận đầu tiên đều hỏi là ai.
Cho đến khi có một tầng bình luận chỉ đích danh: 【Hoa khôi Đại học A? Là Giang Ân à?】
Tầng bình luận này n/ổ tung, các bình luận con tranh luận hàng trăm cái.
【Giang Ân? Cô ta đang yêu bạn cùng phòng mình mà?】
【Lầu trên, tôi là bạn trai của Giang Ân đây, cậu là ai thế?】
【Không phải chứ, hôm kia cô ta còn bảo hình như thích tôi rồi mà.】
...
Sau tầng bình luận này, những người đó lần lượt đăng ảnh thân mật với Giang Ân.
Có ảnh nắm tay, có ảnh uống chung một ly trà sữa, còn có cả ảnh hôn nhau.
Tuy người đăng bài là ẩn danh, nhưng những người nhận mình là bạn trai Giang Ân đều dùng tài khoản thật.
“Hóa ra cô ta không chỉ làm đề tài với một mình Lục Kiều Vũ, mà là với cả đám này, giấu kỹ thật đấy.” Bạn cùng phòng cảm thán.
“Này này, phản hồi của Lục Kiều Vũ kìa.” Tôi nhanh mắt, chỉ vào một bình luận.
Lục Kiều Vũ trả lời dưới bài đăng: 【Tin đồn thất thiệt là phạm pháp, Giang Ân không phải người như vậy, yêu cầu chủ thớt xóa bài!】
Bình luận của anh ta nhanh chóng bị nhấn chìm, thay vào đó là sự xuất hiện của thêm nhiều “bạn trai Giang Ân” khác.
Có người trực tiếp đăng ảnh chụp màn hình tin nhắn với Giang Ân, dòng thời gian trùng khớp, nội dung m/ập mờ.
Thậm chí có người còn dán danh sách nhóm làm đề tài, tên Giang Ân xuất hiện cùng lúc ở vài nhóm, mà nhóm nào cũng có một nam đối tác qu/an h/ệ cực kỳ thân thiết.
“Bậc thầy quản lý thời gian đây mà…” Bạn cùng phòng tặc lưỡi: “Lục Kiều Vũ có biết em gái tốt của anh ta bận rộn thế này không nhỉ?”
12
Tôi đang xem say sưa thì điện thoại rung lên, là cuộc gọi từ Lục Kiều Vũ.
Do dự một chút, tôi vẫn nghe máy.
“M/ộ Niệm!” Giọng anh ta gi/ận dữ: “Bài đăng trên mạng trường có phải do cô đăng không? Là cô giở trò sau lưng muốn h/ủy ho/ại thanh danh Giang Ân đúng không? Cô có biết vì bài đăng này của cô mà Giang Ân tức đến ngất xỉu rồi không!”
Cô ta ngất xỉu, tôi nghe mà buồn cười.
“Lục Kiều Vũ, anh, anh, anh thật là…”
Hệ thống nhảy ra, luyên thuyên m/ắng một tràng, quá thiếu văn hóa, tôi không nói nổi.
“Anh đúng là bị b/ệnh! Tôi nói lại lần nữa bài đăng không phải tôi đăng, không tin anh đi mà kiểm tra…”
Tôi định nói kiểm tra IP, nhưng nói được nửa chừng thì nghẹn lại.
Lỡ như là Lâm Xuyên đăng thì sao?
“Kiểm tra cái gì?” Lục Kiều Vũ nắm bắt ý chính cực chuẩn, “Cô nói đi, kiểm tra cái gì, M/ộ Niệm, có phải cô chột dạ rồi không.”
“Tôi có gì phải chột dạ, anh thích kiểm tra cái gì thì kiểm tra, sau này đừng có làm phiền tôi nữa!”
Tôi nói một câu tà/n nh/ẫn rồi cúp máy.
Tiện tay đưa Lục Kiều Vũ vào danh sách đen.
Trong lúc đó nhìn thấy avatar của Lâm Xuyên, tôi nhấn vào, do dự không biết có nên hỏi cậu ấy không, tiện thể kéo gần khoảng cách một chút.
Giao diện điện thoại dừng ở khung chat của Lâm Xuyên, gõ rồi lại xóa.
Đột nhiên, giao diện nhảy ra tin nhắn của cậu ấy.
【Ngày mai không có tiết, đi ăn cơm không?】
Tôi thở phào nhẹ nhõm, trả lời một chữ “Được”.
Giải quyết xong Lâm Xuyên là tôi có thể rời khỏi cái thế giới đi/ên rồ này rồi, nhiệm vụ này dễ hơn giải quyết Lục Kiều Vũ nhiều.
Hôm sau, tôi đặc biệt mặc một chiếc váy, còn trang điểm nhẹ.
Lâm Xuyên đã đợi tôi dưới lầu ký túc xá.
Cậu ấy mặc áo phông trắng và quần jean đơn giản, trông rất sạch sẽ.
Nếu M/ộ Niệm thật sự có thể ở bên cậu ấy, cũng tốt.
Dù sao thời gian này, tôi cũng đã có tình cảm với cơ thể này rồi.
“Cười gì thế?” Lâm Xuyên bước tới.
Ây da, tự mình đẩy thuyền mình.
Tôi thu lại nụ cười ngốc nghếch, tự nhiên đi bên cạnh cậu ấy.
“Không có gì, gặp chuyện vui thì tinh thần sảng khoái thôi~”
Lâm Xuyên khựng lại một chút rồi lập tức trở lại bình thường.
Chúng tôi đến một quán Thái mới mở, trong lúc chờ đợi, bạn cùng phòng cứ nhắc tôi xem mạng trường.
Bài đăng vẫn đang lan truyền.
Còn phát sinh thêm nhiều bài đăng mới, trong đó có một bài liệt kê danh sách bạn trai chính thức của Giang Ân.
Đếm một vòng, không hề có tên Lục Kiều Vũ.
Tôi không nhịn được cười phá lên.
Lâm Xuyên định gắp thức ăn cho tôi thì khựng lại giữa chừng.
Tôi đưa điện thoại cho cậu ấy xem: “Nhìn đi, Lục Kiều Vũ đúng là gã hề.”
Lâm Xuyên cười gượng một cái.
Tôi nhận ra sự thay đổi cảm xúc của cậu ấy, đặt điện thoại xuống.
“Sao thế, cậu không vui à?”
Lâm Xuyên do dự một chút, thăm dò: “Cậu, hình như rất vui?”
13
Tôi tất nhiên là vui rồi, nhìn thấy cảnh tra nam tiện nữ lật xe thế này, ai mà nhịn được cười cơ chứ.
Thế là tôi gật đầu, đẩy đĩa thức ăn qua.
“Cậu không biết buồn cười thế nào đâu, Lục Kiều Vũ tưởng mình là cọng rơm c/ứu mạng của Giang Ân, thực ra anh ta chỉ là bù nhìn, chỉ có thể đứng nhìn thôi ha ha ha~”
Lâm Xuyên nghe lời tôi nói, cười phụ họa theo.
“Vậy hai người, hiểu lầm được giải tỏa rồi à?” Cậu ấy nói, giọng điệu vô cùng cẩn trọng.
“Hiểu lầm gì chứ, anh ta với tôi có qu/an h/ệ gì đâu.” Tôi gắp một miếng tôm cà ri, nói lấp lửng: “Chỉ đơn giản là thấy anh ta ng/u ngốc thôi.”
Mắt Lâm Xuyên sáng lên, khóe miệng không kiểm soát được mà nhếch cao: “Vậy... cậu hiện tại đ/ộc thân, đúng không?”
Nhìn biểu cảm như cún con của cậu ấy, tôi suýt thì bị sặc.
Trong đầu hệ thống gào thét đi/ên cuồ/ng: 【Mau nói là phải, mau nói đi! Bảo cậu ấy là cậu đ/ộc thân đi!】
Tôi nín cười, giả vờ kiêu kỳ gật đầu: “Ừm.”
Lâm Xuyên cả người giãn ra trông thấy, ân cần rót nước gắp thức ăn cho tôi.
“Món canh Tom Yum ở đây rất chuẩn vị đấy, cậu nếm thử xem.”
Bữa cơm chúng tôi ăn trong sự ngầm hiểu, mặc dù hệ thống cứ thúc giục tôi đá/nh thẳng vào vấn đề.
Nhưng tôi không nói ra được, mấy lần lời đến bên miệng lại nuốt vào.
Thấy không khí hơi ngượng ngùng.
Lâm Xuyên rót cho tôi cốc nước, làm vẻ bí hiểm: “Đúng rồi, cậu có biết ai là người đăng bài không?”
Tôi mở to mắt nhìn cậu ấy: “Ai đăng?”
Lâm Xuyên nín cười: “Là bạn cùng phòng của tôi, cậu ta khoe với tôi bạn gái mới tìm được, tôi nhìn ảnh thấy quen quen, nhớ ra là cô gái hay đi cùng Lục Kiều Vũ. Thế là tôi bảo cậu ta lên mạng trường khoe đi, bạn gái xinh thế này phải để mọi người ngưỡng m/ộ mới đúng.”
Cậu ấy nói, vai cứ run lên, nụ cười không sao dừng lại được.
Tôi há hốc mồm: “Cậu cũng thâm thật đấy, không ngờ cậu lại lắm trò x/ấu thế.”
Lâm Xuyên đắc ý nhướng mày: “Tôi cũng là vì tốt cho bạn thôi, trực tiếp bảo cậu ta Giang Ân bắt cá nhiều tay, sẽ làm cậu ta mất mặt.”
Tôi cười không ngớt: “Vậy bạn cậu bây giờ, ổn không?”
Lâm Xuyên gật đầu: “Biết sự thật là rút lui kịp thời rồi.”
Ừm, tỉnh táo hơn Lục Kiều Vũ một chút.
Tôi nâng cốc trà trên tay: “Làm tốt lắm, mời cậu một ly!”
Thời gian còn lại của bữa ăn trôi qua rất thoải mái.
Chúng tôi không nói về Giang Ân và Lục Kiều Vũ nữa, nói chuyện phiếm rất nhiều.
Ăn xong, trên đường Lâm Xuyên đưa tôi về ký túc xá, cậu ấy đột nhiên hỏi: “Ngày mai thư viện có buổi tọa đàm, đi cùng nhau không?”
Tim tôi đ/ập mạnh, đây là đang hẹn hò với mình sao?
“Được thôi.” Tôi đồng ý ngay tắp lự.
Đi đến dưới lầu ký túc xá, thấy một đám đông vây quanh.
Ở giữa là ánh nến lung linh.
“Hình như có người đang tỏ tình.” Tôi chỉ vào giữa đám đông.
Thường xuyên có sinh viên làm vậy, nên chúng tôi thấy cũng không lạ.
Nhưng ai ngờ người cầm hoa ở giữa đám đông lại chính là Lục Kiều Vũ.
14
Lục Kiều Vũ nhìn thấy tôi, rẽ đám đông lao lên.
“Niệm Niệm, cuối cùng em cũng về rồi.”
Anh ta cầm một bó hoa hồng đỏ lớn, trên cánh hoa còn đọng sương, dưới ánh nến trông càng thêm diễm lệ.
Tôi theo bản năng lùi lại một bước, đ/âm sầm vào lòng Lâm Xuyên.
Lâm Xuyên đỡ lấy vai tôi, không để lại dấu vết mà che chắn tôi ra sau lưng.
Tôi nhíu mày, nghiêm giọng: “Lục Kiều Vũ, anh lại muốn làm gì nữa?”
Lục Kiều Vũ không thèm nhìn Lâm Xuyên một cái, ánh mắt nóng bỏng nhìn tôi.
“Niệm Niệm, hôm qua là anh hiểu lầm em, hóa ra bài đăng trên mạng không phải do em đăng. Em… đừng gi/ận nữa được không?”
Giọng anh ta nghẹn ngào, hốc mắt đỏ hoe.
“Là anh sai rồi, sau này anh sẽ không bao giờ không phân biệt phải trái mà oan uổng em nữa. Em không thích Giang Ân, anh sẽ c/ắt đ/ứt liên lạc với cô ấy. Niệm Niệm, tha thứ cho anh đi.”
Nghe anh ta nói những lời này, tôi x/ấu hổ đến mức muốn độn thổ.
Lâm Xuyên bước lên một bước, chắn giữa tôi và Lục Kiều Vũ.
“Lục Kiều Vũ anh có quên không, M/ộ Niệm đã chia tay với anh rồi.”
Giọng cậu ấy rất lạnh, mang theo sự kiên quyết không thể nghi ngờ, tôi cũng phụ họa gật đầu.
Nhìn thấy Lâm Xuyên, Lục Kiều Vũ như phát đi/ên, đứng bật dậy.
“Đây là chuyện giữa anh và Niệm Niệm, không đến lượt một người ngoài như cậu xen vào.”
Lâm Xuyên không chút nhượng bộ, không khí trong chốc lát trở nên căng thẳng.
Tôi hít sâu một hơi, bước ra từ sau lưng Lâm Xuyên.
“Lục Kiều Vũ,” giọng tôi rất nhẹ, nhưng trong đêm tĩnh lặng lại đặc biệt rõ ràng, “Chúng ta không thể nào nữa.”
Biểu cảm của Lục Kiều Vũ đông cứng lại.
“Tại sao? Chỉ vì chuyện của Giang Ân? Anh đã biết sai rồi mà! Trước đây em đâu phải như thế này, chẳng lẽ là vì cậu ta?”
Anh ta nhìn Lâm Xuyên, đầy vẻ khó hiểu.
Tôi lắc đầu, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh ta, từng chữ từng chữ một: “Vì tôi không thích anh nữa. Anh hết lần này đến lần khác tiêu hao sự tin tưởng và yêu thích của tôi dành cho anh, tôi đã sớm thất vọng tột cùng rồi.”
Khoảnh khắc câu nói này thốt ra, tôi cảm thấy một nơi nào đó trong lòng bỗng chốc nhẹ nhõm.
Lục Kiều Vũ đứng ngẩn người tại chỗ, bó hoa hồng trên tay rơi xuống đất cái “bộp”.
“Không thể nào... rõ ràng em rất yêu anh mà...”
Tôi nhìn bộ dạng thất thần của anh ta, trong lòng không hề gợn sóng.
“Đó là chuyện của trước đây rồi.”
Nói xong, tôi nắm lấy tay Lâm Xuyên, quay người đi về phía tòa ký túc xá.
Phía sau truyền đến tiếng khóc kìm nén của Lục Kiều Vũ, nhưng tôi không quay đầu lại.
Bước vào cửa ký túc xá, tôi buông tay Lâm Xuyên ra, thở phào một hơi dài.
“Cuối cùng cũng nói rõ ràng rồi.”
Lâm Xuyên cúi đầu nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng.
“Cậu vừa rồi rất ngầu.”
Tôi ngại ngùng sờ mũi: “Thật sao? Thực ra mình căng thẳng muốn ch*t.”
“Không nhìn ra.” Cậu ấy cười nhẹ, “Thể hiện vô cùng dứt khoát.”
Chúng tôi nhìn nhau cười.
15
Trở về ký túc xá, tôi nằm vật xuống ghế, cảm thấy cả người như kiệt sức.
Hệ thống khẽ nói: 【Cảm ơn cô.】
Tôi nhướng mày: “Cảm ơn tôi việc gì?”
【Giúp tôi nói những lời đó, hóa ra tôi cứ mãi phát đi/ên vì một người không đáng giá.”
【Vì anh ta, tôi tự nh/ốt mình lại, thậm chí muốn xem thử, nếu đổi thành một người khác, liệu có thể c/ứu vãn được anh ta không, thật nực cười.”
Hệ thống tự giễu cười một cái.
“Vậy Lâm Xuyên thì sao?” Tôi thăm dò hỏi, “Còn cần công lược không?”
【Cô làm đã đủ nhiều rồi, những việc còn lại tôi có thể tự làm được.”
Cô ấy nói từ tận đáy lòng.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, xúc động đến rơi nước mắt, cuối cùng cũng có thể về nhà rồi!
Nằm trên giường, tôi cũng chân thành bảo cô ấy: “Lâm Xuyên trông rất tốt, chúc hai người hạnh phúc.”
Lâm Xuyên rất tốt, nhưng đây không phải thế giới của tôi.
Hệ thống bảo tôi, ngủ một giấc dậy là có thể trở về thế giới thực rồi.
Được rồi, chúc ngủ ngon.