Tôi hơn Thẩm Cẩn Xuyên mười tuổi.

Anh ta thích quyền thế, tôi yêu sắc đẹp.

Chưa đầy năm năm, tôi đã giúp anh ta ngồi vững trên chiếc ghế ông trùm của Cảng Thành.

Vô số tiểu thư hào môn theo đuổi anh ta.

Thậm chí có không ít kẻ bạo gan cởi sạch quần áo đứng trước mặt anh ta.

Họ luôn tưởng rằng mình sẽ là ngoại lệ.

Nhưng kết cục không ai là không bị đá/nh g/ãy chân rồi vứt ra ngoài.

Ai cũng nói Thẩm Cẩn Xuyên bạc tình bạc nghĩa, là một Diêm Vương mặt lạnh.

Nhưng lại không biết mỗi đêm anh ta đều quấn lấy tôi đòi hôn.

Tôi từng nghĩ anh ta sẽ là người đàn ông cuối cùng của đời mình.

Cho đến ngày đó, cô gái mặc váy trắng nhỏ nhắn rụt rè ôm lấy eo anh ta.

Người đàn ông vốn lạnh lùng như băng giá khẽ nhếch môi, đáy mắt đọng lại ý cười vui vẻ.

Ngày hôm sau, chiếc váy dính m/áu được gửi đến trước bàn làm việc của anh ta.

Anh ta đỏ hoe mắt, bóp cổ tôi.

"Tại sao? Tại sao lại động đến cô ấy? Tôi gi*t cô."

1

Thẩm Cẩn Xuyên đến nhanh hơn tôi tưởng.

Anh ta gi/ật lấy chén trà trong tay tôi, đ/ập mạnh xuống đất.

"Cô ấy đâu? Cô đã làm gì cô ấy?"

Tôi nheo mắt, thong dong đá/nh giá anh ta.

"Ch*t rồi."

Anh ta siết ch/ặt tay, khựng lại ba giây rồi ngồi xuống đối diện tôi.

"Lâm Đồng, thả cô ấy ra, cô muốn gì tôi đều có thể cho cô."

Tôi bật cười thành tiếng.

Tư thế kẻ bề trên suốt bao năm qua khiến anh ta quên mất rồi.

Tất cả những gì anh ta có hiện tại đều là do tôi ban cho.

Còn thứ gì mà tôi không có được chứ?

Có lẽ anh ta hiểu được sự châm biếm trong nụ cười của tôi, bèn bổ sung: "Bao gồm cả hôn nhân."

Thì ra anh ta tưởng tôi hiếm lạ thứ rẻ tiền này.

Tôi giơ tay châm một điếu th/uốc.

Anh ta theo bản năng sờ vào chiếc bật lửa trên bàn, nhưng ngay khoảnh khắc sắp chạm vào thì sực tỉnh, thu tay lại.

Tôi không bận tâm, tự mình châm lửa.

Qua làn khói, tôi nhìn gương mặt vẫn còn rất điển trai của anh ta.

Năm năm rồi, Thẩm Cẩn Xuyên vẫn không hiểu rõ về tôi.

Thấy tôi mãi không có ý định lên tiếng, đáy mắt anh ta dâng lên vẻ gi/ận dữ.

"Lâm Đồng, tôi không có thời gian đùa giỡn với cô."

Tôi gẩy gẩy tàn th/uốc, nghiêng đầu chớp mắt.

"Anh thấy tôi giống đang đùa sao?"

Anh ta đứng phắt dậy, đáy mắt thoáng qua một tia hoảng lo/ạn.

Tôi thở dài: "Cô bé ấy yếu đuối, chẳng được mấy chốc đã ch*t rồi, thật vô vị."

Cổ họng đột nhiên bị bóp ch/ặt, anh ta đ/è tôi xuống ghế sofa, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn.

"Cô ấy có lỗi gì chứ?"

Tôi không phản kháng, bình thản nói: "Anh thích cô ấy, đó chính là lỗi của cô ấy."

Thẩm Cẩn Xuyên đ/ấm mạnh một cú cạnh đầu tôi.

"Lâm Đồng, trong mắt cô, tôi rốt cuộc là cái gì? Năm năm qua, tôi làm bất cứ việc gì cũng phải để ý cảm xúc của cô, chỉ cần cô không vui một chút, việc tày đình đến đâu tôi cũng vứt sang một bên để dỗ dành cô, tôi thực sự chịu đủ rồi."

Tôi nhìn vẻ mặt ấm ức của anh ta, vô cùng khó hiểu.

"Đây chẳng phải là tố chất cơ bản mà một con thú cưng nên có sao?"

Anh ta hừ lạnh, cơn gi/ận càng thêm dữ dội.

"Quả nhiên cô coi tôi như một con chó của cô."

Tôi qua loa an ủi: "Anh không cần tự ti, không phải ai cũng có cơ hội trở thành chó của tôi đâu, anh nên cảm thấy vinh hạnh mới đúng."

Anh ta gi/ận đến đỏ mắt.

"Cô biết tại sao tôi thích A D/ao không? Bởi vì cô ấy không chỉ ngoan ngoãn lương thiện, mà quan trọng hơn là cô ấy rất sạch sẽ, sạch hơn cô."

"Cho nên, Lâm Đồng, đừng ép tôi, giao người ra đây ngay lập tức, nếu không tôi không ngại đổi chỗ khác để hỏi cô đâu."

Những năm qua, mưa m/áu gió tanh, Thẩm Cẩn Xuyên đặc biệt mô phỏng theo nhà tù thời cổ đại để tạo ra một hầm ngục dưới lòng đất nhằm đối phó với những kẻ phản bội mình.

Th/ủ đo/ạn tàn đ/ộc, bất cứ ai từng đến đó dù không ch*t cũng phải l/ột da.

Lồng ngựk tôi hơi nghẹn lại.

Quả nhiên, người chồng cũ đáng ch*t của tôi nói rất đúng.

Đàn ông chỉ cần có chút tiền quyền, thì không thể nào chung thủy.

Tôi thở hắt ra một hơi, ngước mắt lên.

"Thẩm Cẩn Xuyên, anh không hiểu tiếng người à?"

"Cô ta ch*t rồi, x/ác cũng th/iêu rồi, anh muốn gặp cô ta thì chỉ có thể chui vào lò đun thôi."

Vai Thẩm Cẩn Xuyên chùng xuống r/un r/ẩy, hốc mắt đỏ ngầu, những giọt nước mắt to như hạt đậu rơi xuống mặt tôi.

Ẩm ướt và gh/ê t/ởm.

Đây là lần thứ hai tôi thấy anh ta khóc.

Lần đầu tiên là vì tôi.

T/ai n/ạn đua xe, tôi nằm ICU một tháng.

Khoảnh khắc tỉnh lại, anh ta cũng đầm đìa nước mắt như thế này.

Anh ta nói, nếu tôi ch*t, anh ta sẽ đi theo tôi.

Nhưng bây giờ thì sao.

Vật đổi sao dời, Thẩm Cẩn Xuyên bóp cổ tôi, đòi gi*t tôi để đền mạng cho người phụ nữ khác.

Điếu th/uốc ch/áy đến đầu ngón tay, tôi xoay tay dí nó vào cổ Thẩm Cẩn Xuyên.

Anh ta đ/au đớn buông lỏng lực tay, nghiến răng nghiến lợi ch/ửi thề một tiếng.

Cửa vừa vặn được đẩy ra, một giọng nói đầy ngạc nhiên và hoảng hốt truyền vào tai Thẩm Cẩn Xuyên.

"Hai người đang làm gì vậy?"

Ánh mắt Thẩm Cẩn Xuyên cứng đờ, quay đầu rời khỏi người tôi, bước nhanh về phía đó.

"A D/ao, em không sao chứ, có bị thương ở đâu không?" Anh ta lo lắng kiểm tra khắp người cô ta.

Tư D/ao khẽ lắc đầu, nắm lấy tay anh ta.

"Em không sao, anh trai, chỉ là có người gửi tin nhắn bảo em đến đây tìm anh thôi mà."

Tôi nhếch mép, ngồi dậy chỉnh đốn lại quần áo.

Tuy tôi tà/n nh/ẫn, nhưng cũng không đến mức làm hại người vô tội.

Chỉ cần cô ta không chọc vào tôi.

Tôi đương nhiên sẽ không làm khó cô ta.

Tư D/ao nhìn qua Thẩm Cẩn Xuyên, cẩn trọng nhìn về phía tôi.

"Anh trai, cô ấy là ai?"

"À, cô ấy là một khách hàng của anh." Thẩm Cẩn Xuyên buột miệng, thần sắc tự nhiên.

Tôi khẽ cười, phụ họa: "Đúng vậy, tôi từng m/ua dịch vụ quỳ gối của anh ta."

Lông mày Thẩm Cẩn Xuyên khẽ động, quay đầu lườm tôi một cái.

Tư D/ao nắm lấy tay áo anh ta lắc lắc.

"Em muốn ăn bánh bao ở phía đông thành phố, anh trai, anh đưa em đi m/ua có được không?"

Thẩm Cẩn Xuyên gật đầu đồng ý.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, cô ta quay đầu nhìn tôi một lần nữa.

2

Buổi tối, quán bar người đông như kiến.

Tôi nằm nửa người trên ghế sofa xem biểu diễn.

Đột nhiên, ly rư/ợu trong tay bị người ta lấy mất.

Tôi thiếu kiên nhẫn ngước mắt lên: "Làm gì đấy?"

Giang Trì Dã lắc lắc ly rư/ợu, ngồi xuống cạnh tôi.

"Cút đi, tránh xa tôi ra." Tôi nhíu ch/ặt mày.

Anh ta tặc lưỡi: "Nóng nảy thế? Chẳng lẽ cậu bạn trai nhỏ kia của cô ngoại tình rồi?"

Tôi quay đầu nhìn chằm chằm anh ta: "Anh biết từ sớm rồi?"

Anh ta nhếch mép, ngửa đầu uống cạn ly rư/ợu.

"Cái đó thì không."

Tôi không tin, nhưng cũng không muốn hỏi thêm.

"Thằng nhóc đó không biết điều, cứ tưởng ở Cảng Thành đã một tay che trời, nào biết nếu không có cô đứng sau hậu thuẫn, nó chẳng là cái thá gì cả."

"Chuyện này cô đừng quản, tôi nhất định phải dạy cho nó một bài học."

Tôi nhắm mắt, im lặng không nói.

Giang Trì Dã bóc một quả nho đưa đến bên miệng tôi: "A Đồng, cô cũng đừng đ/au lòng, loại mặt trắng đó không đáng, xét về vóc dáng ngoại hình, nó lấy điểm nào ra so với tôi? Trên đời này không ai có thành ý với cô hơn tôi đâu."

Tôi mở mắt, há miệng cắn lấy, nước nho chua ngọt vỡ tan trong miệng.

"Vậy sao? Thế sao anh lại trở thành chồng cũ của tôi?"

Anh ta nhướng mày, thở dài: "Cô đúng là biết đ/âm vào tim tôi mà."

Tôi định đáp trả thêm, thì tầm mắt bị người ở giữa sàn nhảy thu hút.

Tư D/ao mặc bộ đồ gợi cảm, khác xa với phong cách tiểu bạch hoa hôm nọ.

Cô ta hình như cũng thấy tôi, đáy mắt thoáng qua một tia hoảng lo/ạn.

Nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh.

Cô ta hất cằm kiêu ngạo đi tới: "Trùng hợp thật."

Giang Trì Dã nhíu mày nhìn cô ta, hỏi tôi: "Quen à?"

Đáy mắt Tư D/ao thoáng qua vẻ mỉa mai: "Không theo đuổi được Cẩn Xuyên ca ca nên ở đây chọn loại nam người mẫu không ra gì này sao? Chị chơi cũng đủ sành đấy nhỉ."

Đã lâu rồi không gặp kẻ ngốc đến thế, tôi bật cười.

Giang Trì Dã lại không cười nổi.

Đây là lần đầu tiên nghe thấy có người nói mình không ra gì.

Là thái tử gia của gia tộc đứng đầu Cảng Thành, ai gặp chẳng phải thốt lên một câu quý phái.

Áp suất xung quanh đột ngột giảm xuống.

Giang Trì Dã khẽ giơ tay, vệ sĩ mặc đồ đen phía sau nhanh chóng bước ra, Tư D/ao ăn ngay hai cái t/át vào mặt.

"Đồ đàn bà già nua, dám cho người đá/nh tôi, xem tôi không nói với Cẩn Xuyên ca ca, bắt anh ta đuổi cô ra khỏi Cảng Thành." Cô ta vặn vẹo gương mặt, đôi mắt như muốn phun ra lửa.

Tôi nghĩ nếu Thẩm Cẩn Xuyên nhìn thấy cô ta lúc này, chắc chắn sẽ không thích.

Giang Trì Dã vắt chéo chân, ngả người ra sau, giọng nói lạnh lẽo.

"Ồn ào quá."

Bốn mắt nhìn nhau, Tư D/ao đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Đôi mắt Giang Trì Dã đen thuần túy, mang theo sát khí, nhìn Tư D/ao như đang nhìn một đống th!t thối.

"Không chạy nữa là không chỉ bị ăn t/át đâu." Tôi tốt bụng nhắc nhở.

Tư D/ao theo bản năng muốn quay người, nhưng lại thấy mất mặt.

Cố gằn ra một câu.

"Chẳng qua là thứ bị người ta chơi nát, đắc ý cái gì?"

Giang Trì Dã bóp nát ly rư/ợu trong tay.

Tư D/ao bị vệ sĩ túm tóc, ấn xuống bàn rư/ợu.

Con d/ao gọt hoa quả sắc bén lướt qua một tia sáng lạnh trong bóng tối.

Tiếng kêu gào thảm thiết thu hút sự chú ý của không ít người.

Nhưng cũng chỉ ngoái đầu nhìn một cái rồi nhanh chóng rời đi.

Thời buổi này, muốn sống lâu, nguyên tắc đầu tiên là không nhìn, không hỏi, không quản.

Ngón giữa của Tư D/ao rơi xuống đất.

Vệ sĩ nhanh nhẹn tháo chiếc nhẫn trên ngón tay bị đ/ứt, cung kính đưa đến trước mặt Giang Trì Dã.

Giang Trì Dã lấy khăn tay ra, tỉ mỉ lau sạch vết m/áu bên trên.

"A Đồng, vật quy nguyên chủ."

Tôi đột nhiên nhớ ra chiếc nhẫn này chính là nhẫn cưới khi tôi và Giang Trì Dã kết hôn năm đó.

Thảo nào nhìn quen mắt thế.

Viên kim cương hồng 60 carat, trên toàn cầu chỉ có một chiếc duy nhất.

Sau khi ly hôn, tôi tùy tiện vứt nó ở tầng dưới cùng của kệ trang sức.

Không ngờ không biết từ khi nào đã bị Thẩm Cẩn Xuyên lấy đi tặng cho cô ta.

Tôi lười biếng giơ tay, ánh mắt Giang Trì Dã d/ao động.

Nhưng chỉ chưa đầy ba giây, nụ cười của anh ta đã cứng đờ trên mặt.

Viên kim cương lướt qua mặt kính, rơi vào ly rư/ợu vang đỏ, gợn sóng lăn tăn.

Tôi nghiêng đầu, khóe môi khẽ nhếch: "Bẩn."

Giang Trì Dã đỏ hoe mắt, cúi đầu không nói.

Sáu năm trước, ngày ký đơn ly hôn, Lâm Đồng cũng từng nói từ này.

3

Tư D/ao mất ngón giữa, Thẩm Cẩn Xuyên đương nhiên phải đến tìm tôi gây rắc rối.

Chỉ là anh ta không ngờ mình ngay cả cửa biệt thự cũng không vào nổi.

Cho dù anh ta mang theo không ít người, nhưng đều bị đá/nh nằm rạp dưới đất.

Anh ta tức gi/ận bỏ đi.

Trên đường lại nhận được điện thoại của thư ký.

Bến cảng Đông Cảng và đất đai ở phía Tây Cảng đồng loạt xảy ra vấn đề.

Anh ta lo sốt vó.

Đợi đến khi về đến nơi ở, đã kiệt sức.

Tư D/ao đáng thương ôm lấy anh ta, khẽ an ủi.

"Anh trai, thôi bỏ đi, em không muốn làm anh khó xử, là tại em không tốt, lần sau gặp lại cô ta, em nhất định sẽ tránh thật xa."

Thẩm Cẩn Xuyên xót xa ôm người vào lòng, đáy mắt đầy vẻ áy náy.

Ngày hôm sau, tin tức Thẩm Cẩn Xuyên sắp kết hôn đã lên trang nhất của các tờ báo lớn.

Tôi vừa ăn sáng vừa xem những tiêu đề đó, không nhịn được cười.

Ngoài cửa sổ trời nắng đẹp, rất thích hợp để chơi golf.

Nhưng không ngờ oan gia ngõ hẹp.

Vừa vặn đụng phải nhân vật chính của trang nhất.

Tư D/ao vừa nhìn thấy tôi, liền h/oảng s/ợ trốn sau lưng Thẩm Cẩn Xuyên.

Tôi nhìn như không thấy, tiếp tục đi tới.

Khi đi ngang qua Thẩm Cẩn Xuyên, tôi nghe thấy một tiếng cười đầy châm chọc.

"Cứ tưởng cô có thể kiên trì thêm mấy ngày, là tôi đá/nh giá cao cô rồi."

Tôi dừng bước, thản nhiên nhìn anh ta.

Anh ta nắm lấy tay Tư D/ao, khẽ an ủi.

"Đừng sợ."

Sau đó đắc ý nhìn về phía tôi.

"Lâm Đồng, hôm nay dù cô nói gì làm gì, hôn sự giữa tôi và A D/ao cũng sẽ không thay đổi."

"Tôi biết cô yêu tôi, nhưng tình yêu của cô quá ngột ngạt, tôi không chịu nổi, giống như bây giờ, cô theo dõi tôi mà đến, có từng nghĩ xem tôi có vui vẻ hay không?"

"Lát nữa sau khi cô xin lỗi A D/ao xong, chúng ta coi như xong n/ợ, sau này gặp lại là người dưng."

Tôi bị lối tư duy của anh ta làm cho kinh ngạc.

Đôi khi sự tự tin của đàn ông đúng là hoàn toàn không có căn cứ.

Tôi nhíu mày nhìn lướt qua mặt anh ta: "Thẩm Cẩn Xuyên, anh lắc đầu thử xem."

"Hả?" Hành động đi trước ý thức, đầu anh ta lắc qua lắc lại.

Tư D/ao tủi thân nắm ch/ặt lòng bàn tay anh ta.

Anh ta thẹn quá hóa gi/ận, sắc mặt càng thêm âm trầm: "Lâm Đồng, cô lại đang chơi trò gì thế?"

Tôi chớp mắt, ý cười sâu hơn: "Anh có nghe thấy tiếng sóng biển không?"

Ánh mắt Thẩm Cẩn Xuyên sâu như mực, đáy mắt thoáng qua một tia tàn đ/ộc.

Người có học thức cao đúng là thông minh, đám ngốc trước đây nghe câu này còn tưởng tôi đang đùa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
4 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END
5 Thai Nhi Giấy Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm