Chúng đáng ch*t.

Nếu không phải vì chúng, mẹ tôi căn bản sẽ không ch*t.

Tôi cũng sẽ không trở thành trẻ mồ côi.

Càng không phải trải qua bao nhiêu sự dày vò nơi địa ngục trần gian.

Giang Trì Dã từ trên lầu chạy xuống tìm tôi.

Anh ta không thể tin nổi siết ch/ặt cổ tay tôi, giọng nói x/é lòng.

"Tại sao? Lâm Đồng, tại sao em lại làm vậy?"

Tôi trở tay đ/âm con d/ao vào cơ thể anh ta, nghiến răng nói: "Đừng chạm vào tôi, bẩn. Giang Trì Dã, anh cũng đáng ch*t, trên người anh chảy dòng m/áu s/úc si/nh của chúng, tất cả các người đều phải đền mạng cho mẹ tôi."

"Em là con gái của bà ấy?"

Tôi đột ngột bóp lấy cổ anh ta: "Anh từng gặp mẹ tôi? Vậy tại sao anh không c/ứu bà ấy? Tại sao? Trong mắt các người, mạng sống của một con người lại rẻ rúng đến thế sao?"

Giang Trì Dã đ/au đớn ngã xuống đất, đáy mắt chứa đầy nỗi bi thương không thể hóa giải.

Khi còn nhỏ, anh ta từng vô tình xông vào một căn phòng mật.

Trong phòng có rất nhiều thứ mới lạ mà anh ta không biết.

Anh ta chơi một lúc, định đi ra ngoài.

Nhưng lại nghe thấy tiếng của cha và một người phụ nữ khác.

Anh ta tò mò, trốn vào trong tủ quần áo bên cạnh.

"Giang tiên sinh, tôi c/ầu x/in ông, hãy để tôi về đi, con gái tôi vẫn đang ở nhà đợi tôi, nó mới 6 tuổi, không có khả năng tự lập đâu." Người phụ nữ bị cha kéo lên ghế sofa.

Hai tay bị c/òng ch/ặt.

Người cha vốn dĩ ôn hòa nho nhã ngày thường lại như biến thành một người khác.

Ông ta giống như dã thú x/é nát quần áo của người phụ nữ.

Tiếng roj da quất vào da th!t khiến người ta kinh h/ồn bạt vía.

Tiếng thét thảm thiết của người phụ nữ hòa lẫn với tiếng cười của cha, kỳ quái đến lạ lùng.

Giang Trì Dã co rúm trong tủ quần áo, đột nhiên không dám bước ra ngoài.

"Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời tôi, ngày mai tôi sẽ đón con gái em đến." Cha hôn lên mái tóc người phụ nữ, ánh mắt tham lam quét qua những vết thương đó.

"Giang Vân Chu." Phía sau đột nhiên vang lên một tiếng quát gi/ận dữ, mẹ nhanh chóng bước tới, "Tôi nói sao dạo này ông lại bất thường thế, hóa ra là giấu người tình trong mộng, ông làm vậy có thấy có lỗi với tôi không?"

"Tôi tốn bao công sức tìm túi m/áu cho ông không phải để ông giải tỏa thú tính đâu."

Giọng mẹ đầy sự cuồ/ng lo/ạn.

Bà quét sạch mọi thứ trên bàn, khoảnh khắc ngẩng đầu lên lại nhìn thấy Giang Trì Dã.

Bà hoảng lo/ạn kéo Giang Trì Dã ra khỏi tủ, cẩn thận hỏi: "A Dã, sao con lại ở đây, con đã thấy những gì rồi?"

Có lẽ ánh mắt của mẹ quá căng thẳng, Giang Trì Dã đã nói dối.

Anh ta dụi dụi mắt.

"Không biết, mẹ, mẹ làm con thức giấc rồi."

Mẹ sững người một giây, h/oảng s/ợ đưa anh ta ra ngoài.

Sau ngày hôm đó, Giang Trì Dã đã không ít lần muốn vào lại căn phòng đó, nhưng không bao giờ tìm thấy lối vào nữa.

Đương nhiên, anh ta cũng không bao giờ gặp lại người phụ nữ đó nữa.

9

Sau khi Giang Trì Dã rời đi, tôi nhìn chằm chằm vào ảnh của mẹ cả đêm.

Ngày hôm sau, tôi vốn định ngủ bù.

Nhưng bị bạn bè làm phiền bắt đi chọn váy cưới cùng cô ấy.

Tôi chán nản ngồi trên ghế sofa ngáp một cái: "Tôi đâu phải chú rể, ngồi đây có ý nghĩa gì chứ?"

Cao Nguyệt cười làm nũng: "Ôi trời, anh ấy không phải bận sao? A Đồng cậu đừng gi/ận mà."

"Còn chuyện gì quan trọng hơn chuyện này sao?" Tôi nhắm mắt lại, "Tớ thấy lúc kết hôn, cậu đổi người khác luôn đi."

Cao Nguyệt cụp mắt, hốc mắt hơi đỏ lên.

Tôi thở dài, đứng dậy đi đến trước mặt cô ấy: "Bộ này rất hợp với cậu, rất đẹp."

"Thật sao?" Đáy mắt cô ấy khôi phục lại sự vui vẻ đó, "Vậy tớ chọn bộ này nhé, A Đồng, cậu yên tâm, tớ sẽ hạnh phúc mà, anh ấy... thực ra đối với tớ rất tốt, hơn nữa mỗi ngày đều nói yêu tớ."

Tôi không ý kiến gì.

Dù sao cũng từng có bậc thầy nói rằng, một người phụ nữ nếu tin vào những lời như 'anh yêu em', không cần xem bát tự của cô ấy, cô ấy chắc chắn sẽ ly hôn ba lần.

Thay đồ xong đi ra, Cao Nguyệt líu lo nói với tôi về kế hoạch hưởng tuần trăng mật của cô ấy.

Ngẩng đầu lên lại nhìn thấy Thẩm Cẩn Xuyên và Tư D/ao.

Cao Nguyệt lập tức lạnh mặt: "Ở đây không chào đón các người, làm ơn cút ra ngoài."

Tư D/ao dù sao cũng là kẻ chưa trải sự đời, hừ lạnh một tiếng, siết ch/ặt cánh tay Thẩm Cẩn Xuyên.

"Cô quản được à? Chỗ này đâu phải nhà cô mở."

Sắc mặt Thẩm Cẩn Xuyên trầm xuống, Tư D/ao không biết, nhưng anh ta thì biết.

Cả con phố này đều là của nhà họ Cao.

Anh ta bình thản lên tiếng: "Tiểu thư Cao, mở cửa làm ăn, không có lý do gì thấy tiền mà không ki/ếm cả."

Cao Nguyệt cười lạnh một tiếng: "Tôi suýt thì quên, Thẩm tổng năm đó vì 100 tệ mà học tiếng chó sủa, anh đương nhiên là không có lý do gì thấy tiền mà không ki/ếm rồi."

Ánh mắt Thẩm Cẩn Xuyên lạnh lẽo, giọng nói trong trẻo đ/è nén sự gi/ận dữ: "Tiểu thư Cao tốt nhất nên suy nghĩ kỹ trước khi nói, dù sao vị hôn phu của cô cũng có không ít làm ăn với nhà họ Thẩm đấy."

Cao Nguyệt không phục đảo mắt, nhưng âm điệu lại hạ thấp xuống: "Anh ấy là anh ấy, tôi là tôi."

Tôi nhìn cô ấy với vẻ gi/ận dữ không tranh giành được.

Cô ấy chột dạ rụt cổ lại.

Tư D/ao đắc ý đi đến trước mặt tôi: "Lâu rồi không gặp, chị gái, chị còn chưa biết đâu nhỉ, tôi có th/ai rồi."

"Ồ, của ai?" Giọng tôi bình thản.

Trên mặt cô ta nhuốm một tia gi/ận dữ: "Đương nhiên là của Cẩn Xuyên ca ca rồi."

"Vậy chúc cô một th/ai tám đứa."

Cô ta không bận tâm, tay xoa lên bụng: "Tôi nghe anh trai nói, chị gái không sinh được nhỉ, là phụ nữ, thật là bi ai, chắc chắn đây là sự trừng ph/ạt của ông trời vì chị không biết tự trọng."

Tôi lặng lẽ đợi cô ta nói xong, rồi dùng lực đ/ấm cho cô ta một cú.

Cô ta lảo đảo một bước ngã xuống đất, m/áu từ khoang mũi chảy ra.

"Không phải chị nói chị không đá/nh phụ nữ sao?" Mặt cô ta nhăn lại thành một khối.

Đúng vậy.

Tôi không đá/nh phụ nữ.

Cho nên lần trước ở sân bóng tôi không ra tay với cô ta.

Nhưng tôi không thể dung thứ cho một người liên tục phạm tiện trước mặt tôi.

Thẩm Cẩn Xuyên vội vàng đỡ cô ta dậy, trừng mắt nhìn tôi.

Còn chưa đợi anh ta lên tiếng, Cao Nguyệt đã bật cười thành tiếng.

"A Đồng, cậu nhìn xem, mũi cô ta lệch rồi, thú vị thật đấy, xem ra lại phải làm lại rồi."

Tư D/ao vội vàng cúi đầu che mũi, vội vàng giải thích.

"Anh trai, anh đừng nghe chị ta nói bậy, mũi em là tự nhiên, em không có phẫu thuật thẩm mỹ."

Lạy ông tôi ở bụi này.

Đáy mắt Thẩm Cẩn Xuyên thoáng qua một tia nghi hoặc.

Cô ta thấy tình thế lệch khỏi sự phát triển, lại đổi chỗ khác để che.

"Anh trai, bụng em đ/au quá, anh đưa em đến b/ệnh viện nhanh đi."

Thẩm Cẩn Xuyên không do dự nữa, bế thẳng người lên xe.

Cao Nguyệt quay đầu nhìn tôi: "A Đồng, cậu còn muốn chơi bao lâu nữa? Đã đến lúc để anh ta nhìn rõ thực tại rồi."

Tôi gật đầu.

Sau khi ly hôn với Giang Trì Dã, bên cạnh tôi xuất hiện không ít chàng trai.

Cơ bản là một tháng đổi một lần.

Họ đều có một đặc điểm.

Đó là trẻ trung đầy sức sống.

Nhưng tôi luôn cảm thấy thiếu chút gì đó.

Dù sao cũng đã ăn món cao cấp rồi, những thứ này chỉ có thể no bụng, không thể khiến tôi thỏa mãn.

Cho đến khi gặp Thẩm Cẩn Xuyên.

Bất kể vóc dáng hay khuôn mặt, anh ta đều không thua kém Giang Trì Dã.

Quan trọng hơn là anh ta có tham vọng.

Mà tôi vừa vặn có quyền thế.

Tôi đẩy anh ta ra trước màn ảnh, cho anh ta danh tiếng.

Những chuyện bẩn thỉu x/ấu xa đó đều để anh ta đứng ra.

Anh ta từng bước thay tôi dọn dẹp chướng ngại vật, đồng thời cũng chắn cho tôi không ít kẻ th/ù.

Tôi mặc kệ anh ta chìm đắm trong thế giới của riêng mình, nuôi dưỡng tham vọng của anh ta lớn dần.

Anh ta tưởng rằng mình đã có thể đứng một mình, tay che bầu trời.

Anh ta tưởng rằng mình đã thay thế được tôi.

Nhưng lại không biết tất cả các quyết định đều là do tôi chỉ đạo.

Anh ta cũng không nghĩ xem.

Sao tôi có thể giao quyền lực cốt lõi thực sự cho anh ta cơ chứ.

Tôi đâu phải là kẻ lụy tình.

Thứ tôi cần chỉ là một công cụ giúp tôi chắn tai ương mà lại có thể cho tôi niềm vui.

Rõ ràng, anh ta bây giờ khiến tôi cảm thấy không vui nữa.

Vậy thì cũng không có lý do gì để tồn tại.

10

Chỉ trong một ngày, Thẩm Cẩn Xuyên đã rơi từ thiên đường xuống địa ngục.

Tất cả nhà cửa, xe cộ và thẻ ngân hàng của anh ta đều không thể sử dụng.

Những thuộc hạ vốn trung thành ngày thường cưỡng ép l/ột sạch quần áo trên người anh ta.

Anh ta lại trở thành chàng trai nghèo không một xu dính túi.

Thẩm Cẩn Xuyên đột nhiên nhận ra, không có Lâm Đồng, anh ta chẳng là cái thá gì cả.

Tất cả vinh quang, quyền lực của anh ta đều là do cô ấy ban cho.

Cô ấy có thể thu hồi bất cứ lúc nào.

Tư D/ao đi theo sau anh ta, khóc lóc ỉ ôi.

"Anh trai, anh không phải là người đàn ông quyền lực nhất Cảng Thành sao? Sao lại thành ra thế này? Anh mau phái người đi cư/ớp lại đi."

Thẩm Cẩn Xuyên dừng bước, t/át cô ta một cú mạnh.

Chiếc mũi vốn đã lệch, xươ/ng cốt suýt xuyên qua th!t.

"Tất cả là tại cô, nếu không phải tại cô, sao cô ấy lại đối xử với tôi như vậy? Tất cả nỗ lực bao nhiêu năm của tôi đều đổ sông đổ biển rồi, đồ tiện nhân này."

Anh ta túm tóc Tư D/ao quỳ trước cửa biệt thự của tôi.

"A Đồng, tôi sai rồi, là tôi bị m/a xui q/uỷ khiến, là tôi mắt m/ù, cô muốn trừng ph/ạt tôi thế nào cũng được, chỉ c/ầu x/in cô tha thứ cho tôi lần này có được không?"

"Tôi chưa bao giờ thích cô ta, người tôi yêu vẫn luôn là cô, nếu không phải cô ta hạ th/uốc tôi, tôi căn bản không thể nào làm cô ta có th/ai được."

"Nhưng bây giờ cũng tốt, không phải cô rất thích trẻ con sao? Đợi đứa bé này ra đời, liền bế qua cho cô nuôi, còn về phần tiện nhân này, đến lúc đó liền trực tiếp băm nhỏ ra cho chó ăn."

"A Đồng, cô ra ngoài đi, chúng ta gặp nhau một lần có được không?"

Anh ta nói tình cảm chân thành, nhưng tôi căn bản không nghe thấy.

Tư D/ao cắn ch/ặt cánh tay anh ta, ch/ửi bới om sòm.

"Đồ vô dụng, anh lại đối xử với tôi như vậy? Là anh nói yêu tôi trước, là anh dụ dỗ tôi lên giường với anh, anh bây giờ vì tiền mà b/án tôi, tôi nói cho anh biết, không thể nào."

Tư D/ao quay người định bỏ đi, nhưng lại bị anh ta đ/è ch/ặt xuống đất.

Bảo vệ ở cửa chê họ ồn ào, đuổi người xuống chân núi.

Nhưng anh ta vẫn cứng đầu kéo Tư D/ao đi lên.

Buổi tối trời đổ mưa bão, anh ta co rúm người nằm liệt trên đất.

Tư D/ao đã sớm bị anh ta hànhz hạz đến mức không còn sức lực.

Dưới thân một mảng đỏ tươi, nhưng rất nhanh đã bị nước mưa rửa sạch.

Ngày hôm sau tôi ra ngoài, anh ta từ xa chạy đến giữa đường quỳ xuống.

Tài xế nhìn tôi một cái, tiếp tục lái xe với tốc độ đều.

Khoảnh khắc cuối cùng, Thẩm Cẩn Xuyên bò lăn lộn chạy đi.

Anh ta tưởng rằng tôi sẽ mềm lòng.

Sao có thể chứ.

Con chó cắn ngược chủ nhân, nên gi*t ch*t thôi.

11

Nhìn vào chiếc hầm ngục dưới lòng đất mà mình từng tự hào xây dựng, nội tâm Thẩm Cẩn Xuyên tràn đầy sợ hãi.

Trước đây, anh ta ngồi trên ghế sofa lạnh lùng đứng xem.

Bây giờ, anh ta nằm liệt trên đất, chân bủn rủn r/un r/ẩy.

Đinh thép đ/âm vào cơ thể anh ta, than sắt nung đỏ dí vào da th!t anh ta, chó hoang x/é x/ác tứ chi anh ta.

Ban đầu, anh ta còn gào khóc c/ầu x/in sự tha thứ của tôi.

Nhưng sau đó, tất cả chuyển thành ch/ửi rủa.

Sau đó nữa, anh ta hoàn toàn không nói được lời nào.

Cũng ứng với lời thề anh ta từng quỳ trước mặt tôi.

"Nếu Thẩm Cẩn Xuyên tôi có một ngày phản bội Lâm Đồng, chắc chắn sẽ ch*t không toàn thây."

Về phần Tư D/ao, tôi không hề có ý định gi*t cô ta.

Nhưng khi cô ta tự xuống núi, thể lực không còn, một bước hụt chân lăn xuống.

Đầu đ/ập vào đ/á nhọn.

Không còn hơi thở.

12

Một tháng sau, bên cạnh tôi lại xuất hiện một chàng trai khác.

Vẫn trẻ trung, vẫn điển trai.

Anh ta trần truồng quỳ trước mặt tôi, c/ầu x/in tôi nâng đỡ anh ta.

Tôi vẫn không có lý do gì để từ chối.

Giang Trì Dã khi gặp anh ta, đuôi mắt đỏ hoe.

"A Đồng, nếu em muốn chơi, tại sao anh lại không được?"

Tôi nhấp một ngụm trà, bình thản nhìn anh ta.

"Thực ra có đôi khi tôi sẽ hối h/ận, sáu năm trước tại sao lại mềm lòng? Con d/ao đ/âm vào bụng anh đáng lẽ nên sâu hơn một chút."

Sống lưng anh ta hơi cong, môi động đậy, nhưng lại không nói một lời.

Sau ngày hôm đó, trong một thời gian rất dài, tôi không còn gặp lại anh ta nữa.

Đám cưới của Cao Nguyệt rốt cuộc không diễn ra như dự định.

Cô ấy khóc lóc kể với tôi: "Ánh trăng sáng của anh ấy về nước rồi, còn nói tớ là người thế thân."

"Vậy cậu muốn làm thế nào? Cần tớ ra tay không?"

"Không cần, tớ muốn tự mình làm, tớ muốn anh ta phải hối h/ận."

Tôi cúp điện thoại, nhìn chàng trai bên cạnh.

Anh ta rất nỗ lực, diễn xuất cũng tốt.

Chỉ ba bộ phim, đã trở thành đỉnh lưu được mọi người săn đón.

"Chị gái, chị đang nhìn gì vậy?" Anh ta vươn tay ôm tôi vào lòng.

Ngón tay tôi lướt qua vị trí trái tim anh ta: "Nghe nói bộ phim tới anh đã chỉ định người đóng nữ chính rồi?"

Ánh mắt anh ta đông cứng vài giây, hoảng lo/ạn giải thích: "Không phải, chị gái, chị đừng nghĩ nhiều, cô ấy chỉ là sư muội của em, thứ hạng chuyên môn rất tốt, hình tượng cũng rất hợp với nữ chính, nên em mới tiến cử cô ấy với đạo diễn."

Tôi cười cười, ngồi dậy.

"Tôi chưa bao giờ để bản thân mình nghĩ nhiều, anh đi đi."

Anh ta bất an còn muốn nói thêm gì đó, nhưng khi chạm phải ánh mắt của tôi, liền im lặng.

Ngày hôm sau, những bê bối của anh ta tràn lan trên mạng.

Những người hâm m/ộ từng coi anh ta là thần linh tranh nhau trở thành tiên phong đi phỉ báng anh ta.

Giang Trì Dã lại đến tìm tôi, lấy danh nghĩa là ngày lễ.

Tôi nhìn điện thoại, ngày 10 tháng 10.

Anh ta chớp mắt: "Đây là ngày thứ 3358 chúng ta quen nhau."

Tôi bất lực.

Để mặc anh ta nuôi hy vọng.

Có lẽ một ngày nào đó anh ta sẽ hiểu.

Bên cạnh tôi có thể là bất cứ ai.

Nhưng duy nhất không thể là anh ta.

[Hết toàn văn]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

KHÚC TRÙNG NỮ

Chương 11
Mẹ tôi lúc nào cũng bắt tôi đi giao phối với đàn ông. Bà nói: "Con gái à, nếu con còn không giao phối nữa thì dòng giống sẽ tuyệt chủng mất!" Về sau, trong tôi bắt đầu dấy lên bản năng sinh sản mãnh liệt. Tôi nói với bạn trai: "Dù em có quyến rũ anh thế nào, anh cũng đừng đồng ý, được không?" Trình Thành đỏ mặt ngượng ngùng rồi đi vào phòng tắm. Đúng lúc ấy, điện thoại của anh ta nhận được một tin nhắn: "Đừng quên nhé, đúng mười một giờ, tôi và mấy anh em sẽ đúng hẹn đến nếm thử hương vị của bạn gái cậu!" Tôi mở lịch sử trò chuyện ra xem, mới phát hiện Trình Thành đã nợ một khoản tiền cờ bạc khổng lồ. Để trả nợ, anh ta đã lén bỏ thuốc cực mạnh vào người tôi, định dâng tôi cho đám chủ nợ của hắn. Tôi cười lạnh, rồi bước vào phòng tắm. Trình Thành không hề biết... Bản thể của tôi là giun bờm ngựa. Một khi giao phối với đàn ông, tôi sẽ sinh ra vô số trứng giun bờm ngựa. Những đứa con của tôi sẽ tranh nhau chui vào cơ thể hắn để sinh sôi, sinh sản...
3
4 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END
5 Thai Nhi Giấy Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm