Căn nhà tồi tàn đã được tân trang thành một ngôi nhà gỗ nhỏ gọn gàng, sạch sẽ. Vì trời đang vào mùa tuyết, tôi còn đặt thêm một chiếc lò sưởi trong nhà.
Ngay khoảnh khắc ánh lửa ấm áp bừng sáng, An An cũng đã thay xong quần áo. Cậu bé đứng dậy, xoay vài vòng trông chẳng khác nào một chú chim cánh c/ụt nhỏ. Chiếc áo len và khăn quàng cổ mới tinh che khuất quá nửa khuôn mặt cậu.
Tuy nhiên, vẫn có thể thấy rõ cậu bé đang rất vui, vì chiếc cọng tóc ngốc nghếch trên đầu An An cứ lắc lư liên hồi. Thậm chí trên đầu cậu còn hiện lên một bong bóng thoại: 【ヾ(✿゚▽゚)ノ】
Sau chuyện này, tôi mới nhận ra trước đây quả thực không phải mình nhìn nhầm. Hình ảnh của An An thực sự đang dần hoàn thiện, lần này tôi có thể thấy những mảng màu vốn u tối trên người cậu đã trở nên tươi sáng hơn đôi chút.
...
Chúc ngủ ngon, An An.
Khi nhận được mảnh giấy ghi dòng chữ “Mẹ ngủ ngon” lần nữa, tôi khẽ thì thầm.
4.
Hôm nay là cuối tuần, không phải đi làm, tôi mở ứng dụng ra như mọi khi nhưng lại phát hiện An An không có trong nhà.
Tuy nhiên tôi không quá lo lắng, vì tôi biết với tính cách của An An, chắc chắn cậu sẽ để lại cho tôi thứ gì đó.
Quả nhiên, tôi nhìn quanh và phát hiện trên bàn học, cạnh một bức tranh chưa hoàn thiện không chỉ có một mảnh giấy mà còn có cả một bông hoa vừa được hái tươi rói.
Tôi bấm vào mảnh giấy trước, trên đó viết: “Mẹ ơi, con đi tìm chút cảm hứng, lát nữa con về.”
Tôi không nhịn được mà mỉm cười, nhóc con này ngày càng có chính kiến riêng rồi.
Tôi lại bấm vào bông hoa: 【Nhận được hoa tươi vừa hái (quà tặng mẹ)】
Ừm, điều kỳ lạ là bông hoa này lại không hiển thị tùy chọn b/án đi, không biết so với những vật phẩm khác thì nó có gì đặc biệt không.
Lúc rảnh rỗi, tôi tự pha một cốc cà phê rồi tiện tay dọn dẹp các dấu chấm đỏ trên giao diện trò chơi. Tôi còn tiện thể điền cả một bảng khảo sát. Tôi cũng chẳng muốn đâu, nhưng tại bảng khảo sát ghi là có quà tặng bí ẩn, không lấy thì phí!
Tôi tắt giao diện game, mở cuốn tiểu thuyết đã lâu không đọc ra định thư giãn một chút thì ứng dụng đột ngột rung lên, gửi cho tôi một thông báo: 【An An bị lạc trong rừng, cần sự giúp đỡ của bạn.】
Tôi lập tức chuyển sang ứng dụng, màn hình hiển thị một tấm bản đồ đơn giản, biểu tượng nhân vật của An An đang ở trong rừng. Nhưng mà, lại phải mất 50 tệ mới mở khóa được bản đồ!
Đúng là ứng dụng lừa nạp tiền mà!
Đáng gh/ét, vì An An, tôi đành cắn răng nạp tiền.
Theo chỉ dẫn của ứng dụng, tôi bắt đầu từng bước hướng dẫn An An cách thoát khỏi khu rừng. Quá trình này giống như một trò chơi giải đố nhỏ, tôi cần trả lời một số câu hỏi mới nhận được chỉ dẫn tiếp theo.
Nhưng đó đều là những câu hỏi khá đơn giản, ví dụ như quả của loại cây nào có thể ăn được.
Mỗi khi tôi đưa ra lựa chọn đúng, An An đều reo hò vui sướng.
Chỉ trừ mấy câu hỏi cuối cùng là hơi kỳ lạ.
“Bạn có thích An An không? – Thích”
“Bạn sẽ mãi mãi ở bên An An chứ? – Sẽ”
“Bạn sẽ mãi mãi ở bên An An chứ? – Sẽ”
“Bạn sẽ mãi mãi ở bên An An chứ? – Sẽ”
Không biết có phải do điện thoại lag quá hay không mà câu hỏi cuối cùng phải bấm tận ba lần mới xong.
Căn nhà gỗ chông chênh trong gió tuyết phía trước kia có phải là nhà của An An không? Góc nhìn của tôi cứ dõi theo bóng lưng An An di chuyển.
Cho đến khi An An về đến cửa nhà, cậu bé quay người lại.
Khung bong bóng hiện lên dòng chữ: “An An có đồ muốn tặng mẹ – Chấp nhận/Từ chối”.
Khi tôi bấm nút Chấp nhận, An An từ từ đưa tay ra.
Bàn tay nhỏ bé giơ lên rồi nắm lại, áp sát vào màn hình như thể đang chạm vào mặt kính vậy. Tôi bỗng thấy màn hình điện thoại hình như hơi nhỏ.
Nắm đ/ấm của An An thậm chí còn chưa bằng nửa đầu ngón tay tôi, nhưng tôi vẫn không kìm được mà làm theo chỉ dẫn của trò chơi, nhẹ nhàng đặt đầu ngón tay mình lên nắm đ/ấm của cậu bé.
Qua màn hình điện tử lạnh lẽo, tay tôi và An An chạm vào nhau.
An An cười, mặt trời giấy trong nền chiếu lên người cậu khiến mọi thứ trông thật ấm áp.
Tôi thấy bàn tay nhỏ của An An từ từ mở ra, một viên đ/á lấp lánh thứ ánh sáng kỳ lạ xuất hiện trong lòng bàn tay cậu.
【Nhận được Tinh thể rừng rậm, có muốn b/án không? Giá: Chưa x/ác định】
【Có】
...
【Alipay đã nhận được 50.000 tệ!】
Âm thanh tiền vào tài khoản lần này chỉ khiến tôi sững sờ trong giây lát, An An vẫn giữ nguyên tư thế đó, nghiêng đầu nhìn tôi.
Trong lòng tôi không hiểu sao lại dâng lên một cảm giác hụt hẫng, ngay cả niềm vui khi bỗng dưng nhận được món tiền lớn cũng không thể xua tan đi được.
Giá mà có thể thực sự gặp được An An thì tốt biết mấy.
5.
【Đã nạp 648】
【Đã nạp 648】
【Đã nạp 648】
...
Tôi của ngày xưa, người từng nói chỉ nạp 6 tệ, đã không còn tồn tại nữa. Giờ đây, tôi đã nạp mười gói 648 mà mặt không hề biến sắc, chỉ để mang lại cho An An một môi trường tốt hơn.
đi/ên rồi, mình thật sự đi/ên rồi, vì một nhân vật ảo.
Ngôi nhà gỗ được thay bằng một sân vườn ấm cúng, trước cửa còn xây cả một cái giếng nhỏ.
Như vậy An An sẽ không phải chạy đi xa lấy nước mỗi ngày nữa. Mấy hôm trước, nửa đêm đi vệ sinh, lúc mơ màng tôi liếc nhìn điện thoại.
Phát hiện An An đang đi ra ngoài. Giữa đêm hôm khuya khoắt đi ra ngoài làm gì?
Tôi tỉnh táo hơn một chút, mở khóa thêm một phần bản đồ để theo chân An An.
Phát hiện An An đang vất vả múc nước. Giữa mùa đông giá rét, chỉ có nơi cách nhà rất xa mới có một cái giếng chưa đóng băng.
Tôi không làm gì cả, chỉ dõi theo An An.
Sau khi An An xách nước về nhà, cậu bé rửa mặt rồi lấy một mảnh vải rá/ch lau người.
Trên đầu lại hiện lên bong bóng thoại chứa đựng tiếng lòng: “Chỉ cần An An sạch sẽ, mẹ sẽ mãi ở bên An An chứ?”
Tôi không biết tại sao cậu lại có suy nghĩ này, tôi chưa từng bày tỏ thái độ không thích hay điều gì tương tự với An An cả.
Tại sao lại sợ bị bỏ rơi đến thế?
Chưa kịp nghĩ thông suốt thì cơn buồn ngủ đã ập đến, thế là hôm đó tôi cầm điện thoại ngủ thiếp đi.
Sau khi tỉnh dậy, tôi không quên m/ua cho An An một chiếc đèn bàn và một cái giá sách.
Giá sách bày đủ các loại sách, chỉ riêng số sách này đã ngốn của tôi hơn một ngàn tệ. Phải nói là giá của trò chơi này thực sự hơi cao.
Bảng vẽ, màu vẽ, đủ loại quần áo, và cả những món ăn vặt mà trẻ con độ tuổi này thích, tôi cũng nhét đầy một tủ.
Ngôi nhà của An An ngày càng đẹp hơn, so với ban đầu thì đúng là thay da đổi th!t.
Còn hình ảnh của An An cũng ngày càng hoàn thiện, so với những món đồ nội thất được tạo thành từ những đường nét thô sơ kia, cậu bé đã là một nhân vật vô cùng tinh tế.
Đôi mắt không còn là hai chấm đen nữa, mà đã trở nên có h/ồn và linh động, như thể có thể cảm nhận được biến động cảm xúc của cậu qua màn hình.
Mái tóc của An An cũng trở nên mềm mại và có độ bóng, khẽ lay động theo từng cử động của cậu như thể có gió đang thổi qua.
Chiếc khăn quàng cổ màu đỏ rực rỡ quấn quanh cổ, làm nổi bật làn da trắng hồng của cậu.
Ngay lúc này, đôi bàn tay chắp lại của cậu mở ra, một bông hoa nhỏ bé hiện ra trong lòng bàn tay.
Mấy ngày nay, An An luôn đều đặn tặng tôi một bông hoa mỗi ngày, đếm trong túi đồ đã có hơn chục bông rồi.
Tôi chạm vào đầu An An để nhận lấy hoa, An An cong cong đôi mày.
Lúc này ứng dụng hiện lên một ưu đãi giới hạn: 【Chỉ 648! Học tập theo hình thức ký gửi, giúp con bạn không còn nhàm chán!】
Đây là lớp học năng khiếu sao? Làm như đang nuôi con thật vậy.
Tôi tắt cửa sổ pop-up, nhìn An An một cái.
An An lại ngồi trước bàn học bắt đầu vẽ tranh.
Tôi không khỏi suy nghĩ, trẻ con độ tuổi này cứ ở lì trong nhà có tốt không nhỉ? Nhìn lớp năng khiếu mà lòng tôi rạo rực.
Đủ loại môn học khiến tôi hoa cả mắt.
Trước đây không phải là chưa từng chơi game nuôi dưỡng kiểu này, vì không có tình cảm với nhân vật ảo nên tôi thường ép học hết mọi khóa.
Sau đó nhân vật game sẽ bị giảm chỉ số tâm trạng hoặc đổ b/ệnh.
Đến lượt An An, tôi đột nhiên không muốn nhắm mắt làm ngơ mà xếp lịch học dày đặc nữa.
Tôi muốn hỏi ý kiến của An An.
Nhưng làm sao để giao tiếp với cậu bé? Có thực sự giao tiếp được không? An An chẳng qua cũng chỉ là một nhân vật ảo thôi mà, đúng không?
An An đang vẽ tranh, thỉnh thoảng lại nhìn về phía màn hình.
Ch*t ti/ệt, lại nữa rồi, cảm giác trống rỗng và hoang mang khó tả đó lại ùa về.
Tôi chỉ đành ép bản thân không được suy nghĩ lung tung, rồi thử kéo tấm áp phích của lớp năng khiếu ra cho An An xem.
May mắn thay, tôi đã thành công.
An An rất thông minh, cậu cầm tấm áp phích quảng cáo lớp năng khiếu lên xem, nhanh chóng hiểu được ý tôi.
Cậu suy nghĩ một chút, khoanh tròn vào mục “Lập trình máy tính”, rồi dùng bút viết gì đó.
Sau đó cậu nhặt xấp tranh không biết đã vẽ xong từ bao giờ cùng với tấm áp phích, đứng trước màn hình, mỉm cười đưa về phía tôi.
...
Cứ như thể cậu thực sự muốn đưa cho tôi vậy.
Tôi nhận lấy áp phích và tranh, phát hiện trên áp phích có viết một dòng chữ: “Mẹ ơi, b/án những bức tranh này đi ạ.”
Tôi sững sờ, hóa ra An An biết...
Nhưng nếu đăng ký lớp lập trình máy tính thì có phải m/ua cho An An một cái máy tính không nhỉ? Không biết những bức tranh này b/án được bao nhiêu tiền.
Tôi b/án sạch chỗ tranh đó trong một hơi: 【Alipay đã nhận được 30.000 tệ!】
Tôi lại hối hả lướt giao diện cửa hàng, m/ua cho An An một chiếc máy tính cấu hình khá tốt.
Cuối cùng là đăng ký khóa học lập trình.
6.
Hôm nay An An có vẻ rất vui, các khung thoại nhiều hơn hẳn mọi khi.
Tôi nhận bông hoa An An tặng hôm nay, nhìn cậu chia sẻ câu chuyện của mình.
Cho đến khi cậu dùng bàn tay nhỏ bé ôm lấy trái tim mình.
“Mẹ ơi, chỗ này của con cứ “tình thình” liên hồi.”
“An An trước đây luôn cảm thấy chỗ này trống rỗng, nhưng gần đây rất khác.”
“Thầy giáo nói, đây là vì con đã học tập bằng cả trái tim.”
“Mẹ ơi, có phải con mọc ra trái tim là vì học tập bằng cả trái tim không ạ?”
“Mẹ ơi, thầy giáo trông lạ lắm, thầy ấy giống như một... ừm, thầy ấy giống một mảnh giấy mỏng.”
“Mẹ ơi, hôm nay con lén đến tận cùng của khu rừng... ở đó có một hang động, con cứ tưởng bên trong sẽ có kho báu.”
“Nhưng trên vách hang động viết đầy chữ “bug”, con biết “bug” nghĩa là lỗ hổng, và hơn nữa...”
An An không nói nữa, vẻ mặt cậu có chút buồn bã, lặng lẽ ngồi trở lại bàn máy tính, gục đầu suy nghĩ gì đó.
...
Đây cũng là một phần thiết lập của trò chơi sao? Nhìn An An nghiêm túc và nghi hoặc hỏi tôi, tôi tự dưng thấy đầu ngón tay hơi lạnh.
Nhưng không có thời gian để suy nghĩ quá nhiều.
Vì tôi sắp muộn giờ làm rồi!
Tôi không trả lời An An, vội vàng tắt màn hình rồi lao ra khỏi nhà.
Cả buổi sáng tôi cứ thẫn thờ.
Khi đồng nghiệp hỏi, tôi chia sẻ về trò chơi này.
Cô ấy cười bảo chắc chắn tôi đang nằm mơ.
“Nếu có trò chơi như thế thì chẳng phải nổi tiếng lâu rồi sao? Hơn nữa theo lời cậu nói thì có thể đổi ra tiền thật...”
“Thì chẳng phải bắt nhân vật game vẽ một trăm bức tranh mỗi ngày không ăn không ngủ, hoặc ngày nào cũng phái đi rừng tìm đồ sao?”
“Như vậy thì ai còn đi làm nữa!”
Đồng nghiệp rõ ràng không tin, cô ấy uống một ngụm trà sữa, xoay ghế rồi trêu chọc.
“Là thật đấy!” Tôi không phục, lấy điện thoại ra định cho cô ấy xem, nhưng đồng nghiệp nói tiếp: “Này, điện thoại cậu trắng màn hình rồi kìa!”
“Cái gì...” Tôi vội cúi đầu nhìn điện thoại, rõ ràng là giao diện game mà! Hơn nữa nó còn hiển thị An An đang đi ra ngoài...
“Cậu thực sự chỉ nhìn thấy màn hình trắng thôi sao?” Tôi không chắc chắn hỏi lại.
“Cậu đừng có mà áp lực công việc quá nên sinh ảo giác đấy nhé, nếu không được thì tớ xin nghỉ giúp cậu về nhà nghỉ ngơi đi?”
“Tớ không sao.” Tôi gượng cười rồi trở về chỗ ngồi của mình.
Ảo giác của mình ư?
Thế còn số tiền đó? Không thể nào là ảo giác được! Tôi mở Alipay kiểm tra lịch sử giao dịch rồi thở phào nhẹ nhõm.
Chẳng biết là vì nhẹ nhõm khi không phải là ảo giác, hay là vì An An thực sự tồn tại nữa.
Trên bàn học của An An đầy rẫy những tờ giấy nháp dùng để suy luận. Thời gian này An An cứ lén lút đi sớm về muộn.
Nhưng vẫn đều đặn tặng hoa mỗi sáng, thỉnh thoảng lại vẽ một bức tranh để tôi b/án đi phụ giúp chi tiêu.
Tôi bỗng tự hỏi liệu mình có đang quá chìm đắm vào trò chơi này không? Từ việc không nạp xu nào đến việc giờ đây có thể nạp một gói 648 mà mặt không biến sắc, trò chơi này thực sự có công rất lớn.