Ai cơ?
Ngón tay tôi đang cầm que thử th/ai dần siết ch/ặt.
Rồi tôi nghe thấy câu tiếp theo của anh.
Rất trầm, rất khẽ.
Mang theo vẻ lạnh lùng mà tôi chưa từng nghe thấy:
"Chỉ là lũ chuột cống trong mương rãnh mà thôi."
22
Tôi không nhớ mình đã quay người như thế nào.
Cũng không nhớ mình đã đi về phòng ra sao.
Chỉ nhớ que thử th/ai cấn vào lòng bàn tay, cạnh nhựa cứng đ/âm vào da th!t, đ/au nhói.
Nhưng không đ/au bằng nơi lồng ngựk ấy.
Chuột cống trong mương rãnh.
Tôi đã biết rồi, trên thế giới này chuyện động vật hóa người rất hiếm gặp.
Ở đây chỉ có mình tôi là một chú chuột nhỏ.
Chắc chắn anh ấy đang nói tôi!
Nhưng tôi đâu phải chuột cống.
Tôi là chuột hamster vàng.
Rất đáng yêu.
Tuyệt đối không phải lũ chuột cống trong mương rãnh.
Không phải mà!
23
Tôi ngồi trong phòng rất lâu.
Que thử th/ai đặt trên bàn, hai vạch đỏ đã mờ đi.
Tôi nhìn chằm chằm vào nó, nhìn đến mức mắt cay xè.
Sau đó tôi tìm ra một tờ giấy.
Giấy ghi chú của anh, lấy từ phòng làm việc.
Tôi cầm bút máy của anh, từng nét từng nét viết rất chậm.
【Tạ Ngạn:
Em không mang th/ai.
Không đúng, em mang th/ai rồi.
Nhưng em sẽ không dùng chuyện này để quấn lấy anh.
Anh là một con người rất tốt, rất tốt.
Đã nhặt em về, nuôi em ba năm.
Em là con chuột trong mương rãnh.
Không xứng với anh.
Cảm ơn anh.
Tạm biệt.】
Viết đến chữ tạm biệt, nước mắt rơi xuống, làm nhòe một vệt mực nhỏ.
Tôi lau đi, viết thêm một câu bên cạnh:
【Anh thật đáng gh/ét.
Vậy mà không thích chuột.
Em không bao giờ muốn gặp anh nữa!】
Viết xong, tôi gấp tờ giấy lại, giấu dưới gối.
Sau đó biến lại thành chuột hamster vàng.
Chui ra từ khe cửa.
24
Khi chui qua khe cửa, tôi còn bị kẹt một chút.
Trước đây rõ ràng rất dễ dàng, giờ bụng cứ phồng lên, chen chúc mãi mới ra được.
Chắc chắn là do gần đây ăn ngon quá.
Hành lang rất dài, thảm mềm mại, tôi chạy nhanh như bay.
Đến cửa cầu thang, tôi ngoái đầu nhìn lại.
Cửa phòng anh vẫn mở, đèn vẫn sáng.
Chắc anh vẫn đang gọi điện thoại nhỉ.
Không biết bao giờ anh mới phát hiện tôi đã đi rồi.
Thôi kệ.
Không quan trọng nữa.
25
Từ nhỏ tôi đã rất giỏi trốn.
Trong lồng ở cửa hàng thú cưng, mấy con chuột khác đều bị trẻ con chọn đi mất, chỉ có mình tôi co ro trong góc khuất, không hề nhúc nhích.
Họ chê tôi ngốc.
Thực ra tôi không ngốc, tôi chỉ lười cử động thôi.
Bây giờ cũng vậy.
Tôi lẻn ra khỏi nhà Tạ Ngạn, men theo chân tường mà chạy.
Thế giới bên ngoài rất lớn, rất ồn ào, có rất nhiều đôi chân to đùng.
Tôi tránh một đôi giày cao gót, tránh một chiếc ván trượt, tránh một con chó Teddy đang sủa oang oang vào mình.
Cuối cùng trốn vào một bãi đỗ xe dưới tầng hầm.
Trong góc có một đường ống thông gió, dưới ống chất đống mấy thùng giấy bỏ đi.
Giữa các thùng giấy có một khe hở, vừa đủ cho một chú chuột hamster nhỏ chui vào.
Tôi cuộn mình lại thành một quả cầu nhỏ, thu mình vào sâu nhất.
Trên thùng giấy có mùi bụi.
Tôi hắt xì một cái.
Rồi bắt đầu rơi nước mắt.
Khóc một lúc, tôi thiếp đi.
Khi tỉnh lại, không biết là ban ngày hay ban đêm.
Ánh sáng trong bãi đỗ xe luôn lờ mờ, chỉ có thỉnh thoảng có xe đi vào, đèn xe quét qua một cái.
Tôi đói rồi.
Bụng kêu òng ọc.
Cái sinh linh nhỏ bé kia trong bụng cũng đang kêu òng ọc sao?
Tôi cúi đầu nhìn cái bụng phồng lên của mình.
Nhỏ quá.
Còn nhỏ hơn cả lúc tôi tròn vo trước kia.
Nhưng tôi bỗng không dám cử động nữa.
Trước đây tôi chẳng sợ gì cả.
Ở nhà Tạ Ngạn, tôi muốn ăn gì thì ăn, ông quản gia ngày nào cũng mang điểm tâm cho tôi, thỉnh thoảng Tạ Ngạn cũng mang về cho tôi.
Đồ Tạ Ngạn mang về đều rất ngon.
Lần nào anh cũng m/ua dư một phần.
"Cho cậu."
Chỉ hai chữ.
Nhưng tôi rất vui.
Giờ không còn ai mang đồ ăn cho tôi nữa rồi.
Tôi co ro trong thùng giấy, vùi mặt vào đôi chân trước.
Bộ lông bị nước mắt làm ướt, dính dấp.
Khó chịu quá.
Cả lông cả nước mắt đều đáng gh/ét.
26
Không biết đã qua bao lâu.
Tôi bắt đầu nghe thấy vài âm thanh kỳ lạ.
Tiếng bước chân.
Rất khẽ, nhưng cứ vang lên mãi.
Lúc gần, lúc xa.
Có người đang tìm gì đó.
Tôi dựng đứng tai lên.
Tiếng bước chân dừng lại một chút.
Sau đó truyền đến một giọng nói khác, rất khẽ, như đang gọi điện thoại:
"Tiên sinh, tầng hầm B1 đã kiểm tra rồi, không có ạ."
"Vâng, tôi sẽ tìm tiếp."
Tôi sững người.
Ai đang tìm cái gì?
Chẳng lẽ là tìm tôi?
Chắc không đâu.
Anh ấy nói tôi là chuột cống trong mương rãnh mà.
Anh ấy gh/ét tôi.
Anh ấy sẽ không tìm tôi đâu.
Tôi cụp tai xuống, thu mình sâu hơn nữa.
27
Ngày thứ hai.
Cũng có thể là ngày thứ ba.
Tôi không phân biệt được nữa.
Ánh sáng trong bãi đỗ xe luôn như nhau.
Tôi vừa đói vừa khát, bụng kêu òng ọc, sinh linh nhỏ bé kia hình như đang đạp tôi.
Rất khẽ.
Giống như lúc trước tôi nằm trên bàn làm việc của Tạ Ngạn, anh thi thoảng dùng đầu ngón tay xoa đầu tôi.
Tôi lại muốn khóc.
Nhưng nước mắt hình như đã cạn khô rồi.
Tôi nằm trong thùng giấy, nhìn chằm chằm ra ngoài ngẩn ngơ.
Bỗng nhiên, tiếng bước chân lại vang lên.
Lần này rất gần.
Gần đến mức tôi nghe được tiếng đế giày giẫm trên mặt đất.
Giày da.
Đôi giày da rất đắt tiền.
Tôi từng thấy rất nhiều đôi như thế trong tủ giày của Tạ Ngạn.
Tiếng bước chân dừng lại.
Ngay bên ngoài thùng giấy của tôi.
Tôi không dám thở.
Sau đó, một bàn tay thò vào.
Những ngón tay thon dài, đ/ốt ngón tay rõ ràng, đầu ngón tay có vết chai mỏng.
Rất quen thuộc.
Bàn tay ấy nhẹ nhàng gạt cạnh thùng giấy ra.
Để lộ ra một tia sáng nhỏ.
Tôi co ro trong góc, không dám nhúc nhích.
Bàn tay đó dừng lại.
Sau đó, một giọng nói vang lên.
Rất trầm, rất khàn.
Như thể đã lâu lắm rồi không được ngủ.
"Viên Viên."
Tim tôi đ/ập hụt một nhịp.
Anh ấy gọi tôi là Viên Viên.
Anh ấy đang tìm chú chuột hamster vàng đã mất từ lâu, hay là tìm người đã bỏ chạy?
Tôi không cử động.
Anh ấy cũng không rút tay về.
Cứ để như vậy ở miệng thùng giấy, như sợ làm kinh động đến sinh vật nhỏ bé nào đó.
Đã rất lâu, rất lâu rồi.
Lâu đến mức tôi tưởng anh ấy sẽ bỏ cuộc.
Anh ấy lên tiếng.
"Anh tìm em ba ngày rồi."
Giọng rất khẽ.
"Tìm từ nhà ra phố, từ phố vào bãi đỗ xe.
Trước đây em thích trốn ở những góc như thế này nhất."
Anh ấy ngừng một chút.
"Quả nhiên em ở đây."
Mắt tôi lại bắt đầu cay xè.
Nhưng anh ấy nói sai rồi.
Tôi không phải thích trốn.
Tôi chỉ là không có nơi nào để đi.
28
Tôi vẫn không cử động.
Tay anh ấy cũng không động đậy.
Cứ chờ đợi như thế.
Lại một lúc lâu sau.
Anh ấy cất tiếng, giọng càng khẽ hơn.
"Bảo bối, anh thích chuột nhất mà."
"Đừng đi nữa có được không?"
Tôi sững sờ.
Bảo bối?
Anh ấy gọi tôi là bảo bối?
Chẳng phải anh ấy nói tôi là con chuột cống trong mương rãnh sao?
Tôi không hiểu lắm.
Nhưng móng vuốt của tôi đã cử động.
Nó tự cử động.
Tôi nhích về phía trước một chút nhỏ.
Lại nhích thêm một chút nữa.
Cuối cùng bò đến miệng thùng giấy, ló nửa cái đầu ra.
Anh ấy đang ngồi xổm ở đó.
Mặc bộ vest đắt tiền, cứ ngồi xổm trên nền xi măng của bãi đỗ xe như thế.
Đôi mắt đỏ hoe, dưới cằm có những sợi râu xanh, tóc tai cũng hơi rối.
Anh ấy chưa bao giờ luộm thuộm như thế này.
Anh ấy thấy tôi, hốc mắt hình như càng đỏ hơn.
Sau đó anh ấy đưa tay ra.
Không phải để bắt tôi.
Mà là xòe bàn tay ra, đặt trước thùng giấy.
Giống như ba năm trước.
Đợi tôi tự nhảy lên.
29
Tôi nhảy lên.
Lòng bàn tay anh ấy rất ấm.
Nâng tôi lên, đưa đến trước mắt.
Chúng tôi cứ nhìn nhau như thế một hồi lâu.
Sau đó anh ấy lên tiếng.
"Tờ giấy đó."
"Hửm?"
"Em viết."
Giọng anh ấy hơi khàn.
"Em nói anh quá đáng, không thích chuột."
"Ừm."
"Em nói em không bao giờ muốn gặp anh nữa."
"Ừm."
Anh ấy hít sâu một hơi.
"Vậy em có biết, anh tìm em suốt ba ngày không?"
"Ừm..."
"Ba ngày không ngủ. Công ty không đến. Cơm không ăn."
Anh ấy nhìn chằm chằm tôi.
"Quản gia tưởng anh đi/ên rồi."
Tôi không biết phải nói gì.
Chỉ có thể dụi đầu vào lòng bàn tay anh ấy.
Ngón tay anh ấy cử động, nhẹ nhàng xoa đầu tôi.
Giống như trước đây.
30
"Lương Phồn."
Anh ấy gọi tôi.
Tôi ngẩng đầu.
"Đêm hôm đó, người anh nói đến trong điện thoại, không phải em."
Tôi sững sờ.
"Cái gì?"
"Chuột cống trong mương rãnh." anh ấy từng chữ một, "Là nói về mấy kẻ vô dụng trong chi nhánh nhà họ Tạ. Muốn mượn tiệc tùng để bỏ th/uốc anh, ép anh phải phục tùng."
Anh ấy ngừng một chút.
"Bọn chúng mới là lũ chuột cống trong mương rãnh."
Tôi đờ người ra.
"Thế, thế anh nói đã sắp xếp xong xuôi."
"Sắp xếp người xử lý bọn chúng."
"Anh nói chuyện của cô ấy không cần lo lắng."
"Mẹ anh. Bà ấy dạo này cứ lo chuyện mai mối, phiền ch*t đi được."
Đầu óc tôi ong ong.
Vậy ra, anh ấy nói về người khác?
Không phải tôi?
Tôi không phải chuột cống trong mương rãnh?
Anh ấy nhìn tôi một lúc.
Bỗng nhiên thở dài nhẹ nhõm.
"Tờ giấy em viết, anh xem rồi.
'Em không mang th/ai. Không đúng, em mang th/ai rồi.'"
Anh ấy bắt chước nét chữ của tôi, bắt chước từng chữ một.
Mặt tôi bỗng chốc nóng bừng.
"Anh..."
"Em còn nói," anh ấy đọc tiếp, "'Anh thật đáng gh/ét, vậy mà không thích chuột.'"
Anh ấy ghé sát mặt lại, gần như dán vào đầu nhỏ của tôi.
"Viên Viên, anh thích chuột nhất mà.
Từ ba năm trước đã thích rồi.
Cho dù em là chuột hamster vàng, hay là hình người.
Anh đều thích."
31
Nước mắt tôi lại rơi xuống.
Lần này anh không nói gì.
Chỉ nâng tôi lên, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt tôi.
Lau mãi, anh bỗng khựng lại.
Cúi đầu nhìn tay tôi.
Chân trước.
Không đúng.
Giờ là tay người rồi.
Tôi cúi đầu nhìn mình.
Không biết từ lúc nào, lại biến trở lại thành người rồi.
Đang ngồi xổm trên nền xi măng của bãi đỗ xe, ôm đầu gối, trên mặt còn vương nước mắt.
Còn anh ấy ngồi xổm trước mặt tôi.
Một bàn tay vẫn đang đỡ lấy bàn tay vừa trượt khỏi lòng bàn tay anh lúc tôi biến thành người.
Chúng tôi cứ nhìn nhau như thế ba giây.
Sau đó anh ấy lên tiếng.
"Lương Phồn."
"Hửm?"
"Em không mặc quần áo."
Tôi cúi đầu.
Tôi: !!!
Á á á á á á!
Tại sao lần nào biến thành người cũng không có quần áo!
Chẳng hợp lý chút nào!
32
Anh ấy cởi áo khoác vest ra, quấn lấy người tôi.
Sau đó bế tôi lên.
Tôi cuộn trong lòng anh, vùi mặt vào ngựk anh.
Đôi tai lại mọc ra rồi.
Lần này không thu lại nữa.
Anh ấy cúi đầu nhìn một cái.
Rồi véo một cái.
"Viên Viên bây giờ có bốn cái tai."
Phải không?
Tôi sờ sờ đôi tai trên đỉnh đầu, lại sờ sờ đôi tai hai bên đầu.
Thật sự có bốn cái tai rồi.
Tai trở nên nhiều hơn, âm thanh nghe được cũng rõ ràng hơn.
Tôi nghe thấy tiếng tim đ/ập nhịp nhàng trong lồng ngựk Tạ Ngạn.
Cả của tôi nữa.
Từng nhịp, từng nhịp.
33
Trở về nhà.
Ông quản gia đứng ở cửa, thấy tôi, hốc mắt đỏ hoe.
"Cô Lương! Cô cuối cùng cũng về rồi!"
Tôi muốn nói xin lỗi.
Ông xua tay, quay người đi thẳng.
"Tôi đi hầm canh. Phụ nữ mang th/ai phải bồi bổ."
Tôi sững sờ.
Sao ông ấy biết.
Tạ Ngạn đặt tôi lên sofa, quấn chăn kỹ càng.
Sau đó ngồi bên cạnh, nhìn tôi.
"Quản gia kiểm tra camera. Ngày em ra cửa, ông ấy đã thấy rồi."
Tôi: ?!
Nhưng lúc tôi bỏ chạy tôi đang ở hình dạng chuột hamster vàng mà.
Chẳng lẽ mọi người đều biết tôi không phải người rồi sao.
"Que thử th/ai cũng tìm thấy dưới gối của em rồi."
Anh ấy bỗng đưa tay, véo véo mặt tôi.
"Lương Phồn."
"Hửm?"
"Lần sau còn bỏ chạy."
Anh ấy ngừng một chút.
"Anh sẽ nh/ốt em vào lồng, không được đi đâu cả."
Tôi chớp mắt.
"Nhưng lồng nhỏ quá, em không ở được."
Anh ấy nhìn tôi.
"Đặt làm riêng."
Anh ấy nghiêm túc quá.
Anh ấy không định nh/ốt hình nhân của tôi lại thật đấy chứ.
Như thế là không đúng đâu.
34
Buổi tối.
Tôi uống xong bát canh ông quản gia hầm, cuộn mình trên sofa xem TV.
Tạ Ngạn ngồi bên cạnh xem tài liệu.
Giống như trước đây.
Chỉ là giờ tôi đang dựa vào vai anh, không phải nằm trên đệm mềm.
Anh xem mãi, bỗng đặt tài liệu xuống.
"Lương Phồn."
"Hửm?"
"Những lời anh nói hôm đó, em còn nhớ được bao nhiêu?"
Tôi nghĩ một lúc.
"Anh nói con chuột cống trong mương rãnh."
"Không phải câu này."
"Anh nói đã sắp xếp xong xuôi."
"Cũng không phải."
Anh nhìn tôi.
"Anh nói, chuyện của cô ấy không cần lo lắng, anh sẽ xử lý."
"Ừm."
"Người cần xử lý là mẹ anh. Bà ấy dạo này phiền lắm, muốn bắt anh đi xem mắt."
Anh ngừng một chút.
"Anh nói không cần lo lắng, là vì anh đã có người muốn cưới rồi."
Tim tôi đ/ập hụt một nhịp.
Anh đưa tay, vén những sợi tóc lòa xòa bên tai tôi ra sau.
"Lương Phồn."
"Em..."
"Em có nguyện ý không."
Anh hiếm khi ấp úng.
"Có nguyện ý, để anh chăm sóc em cả đời không?"
Tôi nhìn anh.
Anh cũng nhìn tôi.
Đôi tai lại mọc ra rồi.
Tai hư tai hư tai hư.
Rõ ràng là tai của tôi, vậy mà chẳng nghe lời tôi chút nào!
Anh cười một tiếng.
"Anh coi như em đồng ý rồi nhé."
35
Sau này tôi hỏi Tạ Ngạn.
"Sao anh biết em ở bãi đỗ xe?"
Anh im lặng một lát.
"Trước đây em thích trốn ở những góc như thế này nhất."
"Trước đây?"
Anh nhìn tôi.
"Ba năm trước, lúc em mới đến nhà anh."
"Một đêm nọ, anh không tìm thấy em."