「Tìm rất lâu, cuối cùng phát hiện em trong thùng giấy ở góc phòng làm việc.」
「Cuộn tròn thành một cục, ngủ ngon lành.」
Tôi nhớ ra rồi.
Lúc đó tôi đúng là rất thích trốn.
Vừa đến một nơi mới, thấy sợ.
Nhưng anh ấy không bao giờ lôi tôi ra.
Chỉ mở nắp thùng, để một chút ánh sáng lọt vào.
Rồi tiếp tục làm việc.
Đợi tôi ngủ dậy, tự mình chui ra.
Hóa ra anh ấy đều biết cả.
36
Bụng tôi ngày một lớn dần.
Tạ Ngạn bắt đầu trở nên rất kỳ lạ.
Ví dụ như anh ấy sẽ đột ngột dừng công việc, nhìn chằm chằm vào bụng tôi rất lâu.
Tôi hỏi anh ấy đang nhìn gì.
Anh ấy nói: "Đang xem nó động."
"Nó động chưa?"
"Chưa."
"Thế anh nhìn gì?"
Anh ấy im lặng một chút.
"Đang đợi nó động."
Tôi: ...
Ví dụ như anh ấy sẽ nửa đêm đột nhiên đưa tay, nhẹ nhàng sờ bụng tôi.
Sờ một cái, dừng lại một chút, rồi lại sờ một cái.
Như thể đang x/ác nhận điều gì đó.
Tôi bị anh ấy sờ tỉnh, mơ màng hỏi: "Sao thế?"
Anh ấy khựng lại.
"Không sao."
Rồi ôm tôi vào lòng.
"Ngủ đi."
Ví dụ như anh ấy bắt đầu đọc những cuốn sách rất lạ.
Một ngày nọ tôi đến phòng làm việc tìm anh, phát hiện trên bàn anh đặt một cuốn "Dinh dưỡng cho bà bầu", một cuốn "Bách khoa toàn thư nuôi dạy con", và một cuốn "Làm thế nào để trò chuyện với th/ai nhi".
Tôi cầm cuốn "Làm thế nào để trò chuyện với th/ai nhi" lên, lật lật.
"Tạ Ngạn."
"Ừm?"
"Ngày nào anh cũng nói chuyện với nó à?"
Anh ấy ngẩng đầu nhìn tôi.
"Ừm."
"Nói gì?"
Anh ấy im lặng một chút.
"Nói hôm nay thời tiết đẹp."
Tôi: ...
"Còn nói gì nữa?"
"Nói ba hôm nay hơi bận, tối về sẽ ở bên con."
Tôi: ...
"Còn nói gì nữa?"
Anh ấy nhìn tôi.
"Nói mẹ con hôm nay ăn hai bát cơm, rất ngoan."
Mặt tôi bỗng chốc nóng bừng.
37
Một tối nọ.
Tôi nằm trên sofa, anh ấy dựa bên cạnh xem tài liệu.
Trên TV đang chiếu Thế giới động vật.
Người dẫn chương trình dùng chất giọng rất dịu dàng nói: "Mùa xuân đến rồi, lại đến mùa giao phối của các loài động vật..."
Tôi sững người.
Anh ấy ngẩng đầu nhìn tôi một cái.
Rồi lại cúi đầu tiếp tục xem tài liệu.
Đầu tai hơi đỏ.
Tôi bỗng muốn trêu anh ấy.
"Tạ Ngạn."
"Ừm?"
"Anh xem, TV nói mùa xuân đến rồi."
Anh ấy không ngẩng đầu.
"Ừm."
"Chúng ta có nên..."
Anh ấy cuối cùng cũng ngẩng đầu.
Nhìn tôi.
Ánh mắt hơi nguy hiểm.
"Nên gì?"
Tôi chớp mắt.
"Nên kể chuyện cho bảo bối trong bụng nghe rồi."
Anh ấy khựng lại.
Sau đó đặt tài liệu xuống, đứng dậy vào phòng làm việc lấy một cuốn sách thiếu nhi ra.
Ngồi xuống cạnh tôi, lật mở.
"Đọc cuốn nào?"
Tôi chỉ đại một cuốn.
Anh ấy bắt đầu đọc.
Giọng trầm trầm, rất khẽ.
Như sợ làm ồn đến ai.
Tôi dựa vào vai anh, nghe mãi, nghe mãi rồi ngủ thiếp đi.
Trong cơn mơ màng, cảm thấy anh ấy dừng lại.
Sau đó có thứ gì đó khẽ chạm vào trán.
Mềm mại.
"Ngủ ngon, Viên Viên."
Anh ấy nói.
"Ngủ ngon, Tiểu Điểm Tròn."
Tiểu Điểm Tròn?
Ai là Tiểu Điểm Tròn?
Tôi mơ màng nghĩ.
À.
Là cái đứa trong bụng ấy.
38
Một ngày nọ.
Tạ Ngạn đi tiệc về sớm.
Tôi đang ở trong phòng khách, ngẩn ngơ trước gương.
Anh ấy nhìn thấy hành động của tôi, đi tới.
"Sao thế?"
Tôi chỉ vào tai mình.
"Nó lại không thu lại được rồi."
Anh ấy cúi đầu nhìn nhìn.
Hai chiếc tai tròn vểnh lên giữa làn tóc, cứ động đậy.
Anh ấy im lặng một chút.
Sau đó đưa tay, nhẹ nhàng véo một bên.
Cả người tôi run b/ắn lên.
"Anh làm gì thế!"
Anh ấy nhìn tôi, ánh mắt hơi thâm trầm.
"Mềm."
"Vớ vẩn, tai đương nhiên là mềm rồi!"
Anh ấy lại véo một cái.
Tôi lại run lên.
"Anh đừng véo nữa!"
Anh ấy thu tay về.
Nhưng khóe miệng cong lên.
"Sau này cãi nhau, sẽ véo tai em."
Tôi: ??
"Anh véo là em chạy."
"Chạy đi đâu?"
"Chạy về thùng giấy."
Anh ấy nhìn tôi.
Bỗng nhiên cười.
"Vậy anh ngồi xổm ngoài thùng giấy đợi."
"Đợi bao lâu?"
"Đợi bao lâu cũng được."
Tim tôi bỗng mềm nhũn.
Sau đó anh ấy lại đưa tay, véo tai tôi.
"Dù sao thì cuối cùng em cũng sẽ chui ra thôi."
Tôi: !
Tôi không nên mềm lòng mới đúng!
39
Buổi tối.
Tôi nằm trên giường, không ngủ được.
Lăn qua lăn lại.
Tạ Ngạn bị tôi làm tỉnh giấc.
"Sao thế?"
"Không ngủ được."
Anh ấy im lặng một chút.
Sau đó đưa tay, kéo tôi vào lòng.
"Đếm cừu đi."
"Đếm rồi, không có tác dụng."
"Đếm gì?"
"Cừu."
Anh ấy nghĩ ngợi.
"Thế đếm chuột hamster vàng đi."
Tôi sững người.
"Đếm thế nào?"
"Một con Viên Viên, hai con Viên Viên, ba con Viên Viên..."
Tôi: ...
"Tạ Ngạn."
"Ừm?"
"Anh nghiêm túc đấy à?"
Anh ấy không nói gì.
Nhưng tôi cảm thấy anh ấy đang cười.
Lồng ngựk rung rung.
Tôi nhéo anh ấy một cái.
Anh ấy ôm tôi ch/ặt hơn.
"Ngủ đi."
Anh ấy nói.
"Ngày mai đưa em đi một nơi."
40
Ngày hôm sau.
Anh ấy đưa tôi đến cửa hàng thú cưng.
Chính là cửa hàng thú cưng ba năm trước.
Cửa hàng vẫn là cửa hàng đó, ông chủ vẫn là ông chủ đó.
Ông chủ thấy chúng tôi, sững người.
"Tạ tiên sinh? Sao ngài lại đến đây?"
Tạ Ngạn không nói gì.
Kéo tôi đi đến trước tủ kính.
Tầng dưới cùng.
Vị trí đó vẫn còn.
Trống không, không còn hộp trong suốt.
Anh ấy cúi đầu nhìn một hồi lâu.
Sau đó quay đầu nhìn tôi.
"Ba năm trước, em ở ngay đây."
Tôi biết.
Đương nhiên là tôi biết.
Ngày đó nắng rất đẹp, anh đứng bên ngoài, tôi co ro bên trong.
Anh ngồi xổm xuống.
Ánh mắt rất sáng.
"Ông chủ, con này, giống gì?"
Tôi nhìn anh qua lớp kính.
Nghĩ thầm.
Người này đẹp trai thật.
Anh ấy sẽ đưa mình đi chứ?
Anh ấy đưa tôi đi thật.
Tôi nằm trong lòng bàn tay anh, được đặt vào một chiếc ổ nhỏ rất mềm.
Ngẩng đầu nhìn anh.
Anh cũng cúi đầu nhìn tôi.
"Sau này em ở đây."
Anh ấy nói.
"Anh tên Tạ Ngạn."
"Em tên gì?"
Tôi chớp mắt.
Anh ấy không đợi được câu trả lời.
Cười cười.
"Vậy em tự đặt một cái đi."
Tôi nằm trên đệm mềm, nhìn anh tăng ca.
Nhìn anh cúi đầu viết chữ, hàng mi đổ bóng dưới mắt.
Nghĩ thầm.
Tôi tên gì không quan trọng.
Anh tên Tạ Ngạn là đủ rồi.
41
Từ cửa hàng thú cưng đi ra.
Anh nắm tay tôi, chậm rãi bước đi.
Nắng rất đẹp.
Tôi bỗng hỏi anh.
"Tạ Ngạn."
"Ừm?"
"Lúc đó, tại sao anh lại ngồi xổm xuống?"
Anh khựng lại.
Sau đó cúi đầu nhìn tôi.
"Vì em cứ nhìn anh mãi."
Câu trả lời giống y hệt trước đây.
Nhưng tôi bỗng muốn hỏi thêm một câu.
"Chỉ vì thế thôi sao?"
Anh im lặng một lúc.
Sau đó nói.
"Còn một lý do nữa."
"Gì cơ?"
Anh dừng lại.
Nhìn tôi.
"Em co ro trong góc, cuộn thành một cục nhỏ.
"Đôi mắt tròn xoe, nhìn anh.
"Như đang nói..."
Anh ngừng một chút.
"Đưa tôi đi."
"Tôi cô đơn lắm."
Tôi sững sờ.
Anh ấy nói tiếp.
"Lúc đó anh cũng rất cô đơn.
"Một mình sống trong ngôi nhà lớn như vậy, ngày nào cũng tăng ca đến rất muộn, không có ai đợi anh về nhà. Rồi anh thấy em, em cũng một mình co ro trong góc. Anh nghĩ, nếu anh không đưa em đi, liệu em có cứ co ro ở đó mãi không.
"Cứ đợi mãi."
Giọng anh rất khẽ.
"Anh không muốn để em đợi."
Tôi sững người.
Hóa ra là vậy.
Hóa ra anh đưa tôi đi, không chỉ vì tôi đáng yêu.
Mà là vì anh cũng cô đơn.
Anh cũng cần người bầu bạn.
Tôi nhìn anh.
Hốc mắt bỗng hơi cay.
"Tạ Ngạn."
"Ừm?"
"Bây giờ anh còn cô đơn không?"
Anh nghĩ một chút.
Cúi đầu nhìn tôi.
"Không cô đơn nữa."
"Tại sao?"
Anh đưa tay, véo véo tai tôi.
"Vì trong nhà có hai con chuột hamster vàng rồi."
Tôi sững người.
Hai con?
Hai con nào?
Anh cúi đầu, nhìn nhìn bụng tôi.
Nhắc mới nhớ, chuột hamster chúng tôi hình như một lứa không chỉ đẻ một con đâu nhỉ.
Thôi mặc kệ.
Để tính sau.
42
Buổi tối.
Tôi nằm trên sofa, anh ấy dựa bên cạnh.
Trên TV đang chiếu phim gì đó, tôi không xem vào đầu.
Cứ nghĩ mãi về những lời anh nói hôm nay.
"Tạ Ngạn."
"Ừm?"
"Lúc đó, anh thật sự cô đơn lắm sao?"
Anh im lặng một chút.
"Ừm."
"Sao không tìm ai bầu bạn?"
Anh nhìn tôi.
"Tìm rồi."
"Tìm ai?"
Anh không nói gì.
Chỉ đưa tay, chấm chấm lên mũi tôi.
Tôi sững người.
"Ý anh là..."
"Ừm."
"Nhưng lúc đó em chỉ là một con chuột hamster vàng thôi mà."
"Anh biết."
"Em chẳng biết nói gì cả."
"Anh biết."
"Em chỉ biết nằm trên bàn anh ngủ thôi."
"Anh biết."
Anh nhìn tôi.
"Nhưng em ở đó."
"Là đủ rồi."
Tim tôi bỗng mềm nhũn thành một cục.
Tiến lại gần, hôn lên mặt anh.
Anh sững người.
Sau đó cúi đầu, hôn lên tai tôi.
mềm mại.
ngứa ngáy.
Tôi co người lại.
Anh ấy cười.
"Viên Viên."
"Ừm?"
"Sau này không được chạy nữa."
"Ờ."
"Chạy anh lại đi tìm em."
"Ờ."
"Tìm được anh lại ngồi xổm ngoài thùng giấy."
"Ngồi bao lâu?"
Anh nghĩ ngợi.
"Ngồi đến khi nào em chui ra thì thôi."
Tôi nhìn anh.
Anh cũng nhìn tôi.
Bỗng nhớ lại buổi chiều ba năm trước.
Anh ngồi xổm ngoài tủ kính.
Tôi co ro trong hộp.
Tôi đang đợi anh đưa tay về phía mình.
Tôi đã đợi được rồi.
Thật tốt.
43
Tôi bỗng nhớ ra một chuyện.
"Tạ Ngạn."
"Ừm?"
"Anh nói lúc đó anh đã thích em rồi?"
Anh khựng lại: "Ừm."
"Nhưng em là chuột hamster vàng mà."
"Ừm."
"Sao anh lại thích một con chuột hamster vàng chứ?"
Anh im lặng một lúc.
Sau đó nói.
"Không biết. Chỉ là thích thôi.
"Mỗi ngày về nhà, thấy em nằm trên đệm mềm, là thấy hôm nay không tệ.
"Tăng ca đến rất muộn, em nằm trên bàn bầu bạn với anh, là thấy không mệt đến thế.
"Sáng tỉnh dậy, nghĩ đến việc em vẫn đang ngủ ở phòng bên, là thấy ngày này có thể sống tiếp."
Giọng anh rất khẽ.
"Sau này em biến thành người.
"Anh càng vui hơn.
"Có thể nói chuyện với em, có thể ôm em, có thể mỗi ngày hôn em." Anh nói nhỏ dần, "Như đang nằm mơ vậy."
Tôi sững người.
Hốc mắt bỗng hơi cay.
"Thế sao anh không nói sớm?"
Anh nhìn tôi.
"Nói gì?"
"Nói anh thích em đi chứ."
Anh nghĩ ngợi.
"Sợ làm em sợ. Sợ em thấy anh bi/ến th/ái.
"Thích một con chuột hamster vàng đã đành, còn thích cả con chuột hamster vàng biến thành người nữa."
Tôi: ...
"Tạ Ngạn."
"Ừm?"
"Anh có biết, đêm hôm em biến thành người, em nằm trong phòng làm việc của anh đã nghĩ gì không?"
Anh nhìn tôi.
"Nghĩ gì?"
"Em nghĩ, người này đẹp trai thật. Em muốn ở bên cạnh anh ấy mãi."
Anh sững người.
Sau đó cười.
Cười đến mức đôi mắt cong cong.
"Vậy là chúng ta nghĩ giống nhau rồi."
Anh nói.
Tôi cũng cười.
Ngoài cửa sổ có ánh trăng.
Anh nắm tay tôi.
Đứa nhỏ trong bụng đạp một cái.
Rất khẽ.
Như đang nói.
Con cũng ở đây.
Con cũng đang ở bên cạnh ba mẹ.
(Toàn văn hoàn)