Hương thơm của bát canh gà không ngừng chui vào mũi tôi.
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc đùi gà to mà từ trước đến nay chưa từng được ăn, cắn răng ngồi xuống.
Thà làm con m/a no, còn hơn làm con m/a đói.
Ăn xong bữa cơm ngon lành thế này, dù có bị đá/nh một trận cũng đáng!
12.
Trứng gà xào vừa mềm vừa thơm.
Th!t gà hầm rất nhừ, đến cả xươ/ng cũng có thể nhai nát.
Th!t lạp xưởng ăn kèm với cải thảo, trong vị mặn thơm lại có chút thanh ngọt.
Ngay cả đĩa dưa chuột muối nhỏ kia cũng giòn ngon đúng điệu.
Tôi một miếng rau một miếng cơm, ăn đến mức không ngẩng đầu lên.
Ăn mãi, không biết vì sao lại rơi lệ.
Ở nhà mẹ đẻ, tôi làm trâu làm ngựa, chăm sóc em trai em gái, hầu hạ ông bà ốm đ/au, chẳng đổi lấy được mẩu th!t nào.
Ở nhà chồng, tôi dậy từ trước lúc bình minh để làm việc, dệt vải dưới ánh trăng, cũng chẳng đổi lấy được một quả trứng gà.
Thế mà ở nhà Tiêu Kinh, người đàn ông bỏ tiền thuê tôi này, lại cho tôi ăn đùi gà to.
Tôi luyến tiếc đặt bát đũa xuống, trong lòng ngũ vị tạp trần.
Bàn cơm này, tôi đã ăn sạch sành sanh.
Ăn no rồi, đương nhiên phải làm việc cho tử tế.
Nhưng tôi cầm giẻ lau và chổi đi quanh sân hai vòng, lại có cảm giác không biết bắt đầu từ đâu.
Cái sân này thật sự quá sạch sẽ.
Phiến đ/á xanh được quét dọn không một hạt bụi, trong chuồng gà đến cả phân gà cũng không có, chắc là mới dọn dẹp lúc sáng.
Ngay cả cỏ dại trong vườn rau góc tường cũng bị nhổ sạch sành sanh.
Tiêu Kinh, một người đàn ông vạm vỡ thô kệch như vậy, lại yêu sạch sẽ đến thế sao?
"Hạnh Nhi, Hạnh Nhi, cô có ở nhà không?"
Tôi đang rảnh rỗi định lau cái cổng chính, thì cửa gỗ bị đ/ập thình thịch.
Lục Thanh Hòa thò đầu thò cổ nhìn quanh một vòng, x/ác định trong sân không có ai, nhanh chóng lách người vào trong, rồi tiện tay đóng cửa lại.
"Hạnh Nhi, cô, cô khổ rồi!"
13.
Lục Thanh Hòa vừa nói được hai câu đã đỏ hoe mắt, giọng nghẹn ngào.
"Là anh có lỗi với cô, tên Tiêu Kinh đó có đá/nh cô không, hai người...?"
Hắn vừa nói vừa nheo mắt cẩn thận quan sát tôi.
Tôi cũng đang quan sát hắn.
Ánh mắt từ khuôn mặt trắng trẻo thanh tú của hắn dần di chuyển xuống thắt lưng.
Ở nhà họ Lục, tôi có trồng một giàn mướp.
Giàn mướp đó cũng lạ, rõ ràng cùng từ một mảnh đất mà ra, có quả nhỏ như ngón tay cái, nhưng có quả lại to như cánh tay.
Hóa ra người đàn ông này, cũng giống như quả mướp sao...
"Cô, cô!"
"Hắn đụng vào cô đúng không!"
Không biết nhìn thấy cái gì, Lục Thanh Hòa đột nhiên biến sắc, thần tình từ áy náy chuyển sang gi/ận dữ.
Tôi cúi đầu nhìn cổ áo mình, lúc này mới phát hiện trên cổ và xươ/ng quai xanh đầy những vết đỏ mờ ám.
Nghĩ đến cảnh Tiêu Kinh gặm cắn trên người mình ngày hôm qua, tôi không kìm được đỏ mặt.
Tuy rất hànhz hạz người, nhưng hànhz hạz cũng khá thoải mái.
Tôi chìm đắm trong hồi ức đêm qua, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Vừa ngọt vừa chua, lại còn mang theo vài phần khoái cảm không rõ ràng.
Lạ thật.
Sao trên người lại mềm nhũn không còn sức lực, đến cả chân cẳng dường như cũng đứng không vững nữa.
"Sao cô có thể để hắn đụng vào cô!"
"Tại sao cô không liều ch*t chống cự?!!"
Tiếng hét thê lương của Lục Thanh Hòa kéo tôi về thực tại.
Tôi nhìn bộ dạng hắn vung tay dậm chân kích động, cảm thấy khuôn mặt vốn dĩ nhìn thế nào cũng thấy thích này, bỗng nhiên trở nên đáng gh/ét.
14.
"Lục Thanh Hòa, anh đi/ên rồi à?"
"Trước khi anh đem tôi đi thuê, chẳng lẽ không biết thuê vợ là làm gì sao?"
"Thuê vợ chính là để hầu hạ đàn ông, anh b/án tôi cho Tiêu Kinh, chẳng phải là để tôi hầu hạ hắn sao?"
"Tôi hầu hạ rất tốt, Tiêu Kinh rất hài lòng về tôi, anh nên vui mừng mới phải chứ."
Tôi nói một câu, Lục Thanh Hòa lại lùi một bước.
Nói đến cuối cùng, hắn dựa vào tường sân không còn đường lui, môi mấp máy hồi lâu, nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng đ/au đớn.
"Hạnh Nhi, sao cô lại nói những lời này?"
"Tôi đã nói rõ với cô rồi, thuê vợ là việc bất đắc dĩ, là vì tương lai của chúng ta."
"Sao cô lại tự cam hạ tiện như vậy?"
"Cô như thế này, sao xứng với người thức đêm miệt mài đọc sách như tôi?"
"Chát!"
Tôi vung chiếc giẻ lau trong tay vào mặt hắn, tiện tay cầm lấy chiếc chổi lông gà quất tới tấp lên đầu hắn.
"Anh thanh cao! Anh vĩ đại quá!"
"Anh đem vợ mình b/án cho đàn ông khác!"
"Cút, anh cút ngay cho tôi, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!"
Lục Thanh Hòa luống cuống tay chân gỡ chiếc giẻ lau trên mặt xuống, chật vật chạy về phía cổng chính.
Vừa chạy vừa không quên quay đầu m/ắng tôi:
"Đồ đàn bà đi/ên này!"
"Tôi có lòng tốt đến thăm cô, cô lại ra tay đá/nh tôi!"
"Rầm!"
Cổng chính bị tôi đóng sầm lại, tôi thở hổ/n h/ển dựa vào cửa gỗ, chỉ cảm thấy trong lòng có một ngọn lửa đang ch/áy.
Lý trí mách bảo tôi, không nên đuổi Lục Thanh Hòa đi.
Một năm sau, tôi vẫn là vợ hắn, vẫn sẽ quay về nhà họ Lục.
Đắc tội với hắn, những ngày tháng sau này không biết phải sống thế nào.
Nhưng tôi thật sự không nhịn nổi nữa.
Rốt cuộc hắn lấy tư cách gì mà chỉ trích tôi?
Chỉ vì tôi là nữ nhi, nên tôi phải giống như món hàng bị m/ua đi b/án lại, sau khi bị b/án đi rồi, còn phải dùng cái ch*t để bảo vệ sự trong sạch của mình sao?
Dựa vào cái gì chứ!
Tôi không ch*t, tôi nhất định phải sống.
15.
Tiêu Kinh trở về khi ánh hoàng hôn cuối cùng vụt tắt.
Trên người treo đầy những túi lớn túi nhỏ, nhìn thoáng qua, còn tưởng là đống bọc hành lý thành tinh.
Anh mỉm cười, đặt từng thứ một lên bàn.
"Đây là mỡ lợn bôi tay, anh thấy tay em bị cước, dùng cái này bôi nhanh khỏi lắm."
"Đây là trâm bạc, anh cố ý chọn kiểu chạm khắc hoa mơ."
Đôi mắt anh sáng lấp lánh, vừa nói vừa lấy từ trong ngựk ra một chiếc trâm hoa đào.
"Cái, cái vòng bạc hơi đắt, đợi anh tích thêm tiền sẽ m/ua cho em."
Tiêu Kinh x/ấu hổ cúi đầu, lại nhét một xấp vải bông mịn loại tốt vào tay tôi.
"Hôm qua anh thấy quần áo Iót của em hơi cũ rồi, chất liệu đó không tốt, chạm vào tay vừa thô vừa cứng, em mặc chắc chắn không thoải mái."
"Vải này tốt, mịn màng mềm mại, rất hợp để mặc sát người."
Phấn son, vải vóc trang sức, còn có hộp bánh tinh xảo mà tôi chưa từng thấy.
Đợi đặt hết đồ xuống, Tiêu Kinh lo lắng quan sát phản ứng của tôi.
"Em có thích không?"
Anh có vẻ rất thích hỏi câu này.
Hôm qua hỏi tôi có thích hoa mai đỏ không, ban đêm hỏi tôi có thích...
Khụ khụ, có thích anh làm thế này, thế kia không.
Một khi tôi nói không thích, anh sẽ lập tức đổi sang tư thế mới còn x/ấu hổ hơn.
Nghĩ đến cảnh tượng mờ ám đêm qua, tôi vội gật đầu mạnh;
"Thích ạ!"
"Rất thích!"
Tiêu Kinh lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nở một nụ cười khờ khạo.
16.
Cơm tối vẫn là anh nấu.
Th!t thỏ rừng kho, măng đông xào lạp xưởng, một bát lớn canh trứng nhỏ vài giọt dầu thơm, còn có đĩa bánh bao trắng mềm mại.
Tôi nghĩ cuộc sống của các nương nương trong cung, chắc cũng chỉ đến thế mà thôi.
Trước khi đi ngủ, tôi nhìn chiếc trâm bạc trên đầu mình trong gương đồng, nhìn thế nào cũng thấy vui sướng.
Tôi cũng có trâm bạc rồi!!!
Không phải trâm gỗ, không phải dây vải thô, mà là chiếc trâm được thợ thủ công mài giũa cẩn thận, khắc họa tiết.
Còn việc trên đó chạm khắc là hoa đào hay hoa mơ, thì có gì quan trọng chứ?
Tâm trạng tốt của tôi đã lây sang Tiêu Kinh.
Anh cúi người si mê nhìn tôi trong gương, khóe miệng cười cả ngày không khép lại được.
"Hạnh Nhi, em đẹp quá."
Ánh mắt chúng tôi giao nhau, quấn quýt trong gương đồng.
Hơi thở của Tiêu Kinh bỗng nặng nề hơn.
Anh bế bổng tôi lên, vội vàng đi về phía giường.
Tôi ôm cổ anh, nghe tiếng tim đ/ập dữ dội và dồn dập của anh, trong đầu lóe lên một ý nghĩ hoang đường.
Nếu, nếu người tôi gả ban đầu là Tiêu Kinh thì tốt biết mấy.
Lại một đêm không ngủ.
Tôi bị Tiêu Kinh hànhz hạz đến mức nổi cáu, không chịu phối hợp với anh nữa.
Tiêu Kinh ôm eo tôi, vùi đầu vào cổ tôi dịu dàng dỗ dành:
"Hạnh Nhi ngoan, thêm một lần nữa thôi được không?"
"Anh đảm bảo đây là lần cuối cùng đêm nay."
"Qua mấy hôm nữa, anh đi m/ua cho em chiếc vòng bạc lớn được không?"
Tôi gi/ận đến mức cấu mạnh vào tay anh:
"Vòng vàng cũng không được!"
Cho đến khi trăng tà lặn xuống, trời hửng sáng, Tiêu Kinh mới buông tha tôi sau những lời van xin của tôi.
17.
Ngày hôm sau, tôi lại ngủ đến tận trưa mới dậy.
Tiêu Kinh sáng sớm đã ra ngoài, trong sân thật sự không có việc gì để làm, tôi bèn gom mấy bộ quần áo cũ ra bờ sông giặt giũ.
Vừa ra khỏi cửa, tôi đã nhận ra sự khác biệt.
Những người trong làng vốn luôn nhiệt tình chào hỏi tôi, giờ thấy tôi như thấy chuột thấy mèo.
Chưa kịp để tôi mở lời, đã "vèo" một cái biến mất không dấu vết.
Nhưng sau khi tôi đi, họ lại không rời đi, mà túm năm tụm ba thì thầm to nhỏ.
"Ôi chao, Tô Hạnh Nhi này nhìn khác hẳn, mặt mày lả lơi."
"Đúng thế, cái eo lắc lư kia, nhìn là biết tối qua không ít lần rồi."
"Chậc chậc chậc, mấy người vợ thuê kia ai nấy đều khóc lóc thảm thiết, đâu có như nó mặt mày hồng hào thế kia!"
Người trong làng ai nấy đều có giọng to, bình thường có chuyện gì toàn dựa vào hét.
Họ cứ tưởng hạ thấp giọng là không ai nghe, nhưng những lời này đều lọt vào tai tôi không sót chữ nào.
"Xem ra lời bà Lục nói là thật rồi, trên đời này lại có người phụ nữ tự nguyện đòi đi làm vợ thuê!"
Tôi dừng bước, không thể tin nổi vào tai mình.
"Triệu Tam Nương, bà nói bậy bạ gì đấy!"
Thấy tôi ôm chậu gỗ hùng hổ đi về phía bà ta, Triệu Tam Nương chẳng chút h/oảng s/ợ.
Bà ta là kẻ đanh đ/á, cãi nhau với người trong làng như cơm bữa, chưa bao giờ sợ cãi nhau với ai.
"Phi, tao có nói bậy hay không, mày tự biết rõ!"
Triệu Tam Nương nhổ nước bọt, ánh mắt nhìn tôi càng thêm kh/inh bỉ.
"Lục Thanh Hòa tốt thế kia, đối với mày dịu dàng chu đáo, trong làng cô gái nào không ngưỡng m/ộ?"
"Chỉ tại mày lẳng lơ không giới hạn, thấy Tiêu Kinh đẹp trai thân hình khỏe mạnh, ở nhà làm lo/ạn đòi đi làm vợ thuê của hắn."
"Lục Thanh Hòa chính là quá nhân hậu, nên mới chiều theo mày."
"Tao nói cho mà nghe, loại đàn bà không giữ đạo phụ như mày, nên đi dìm lồng heo!"
18.
Một luồng m/áu nóng xông thẳng lên đỉnh đầu.
Tôi gi/ận đến mức suýt không cầm nổi chậu gỗ, toàn thân r/un r/ẩy.
"Bà, bà, bà nghe ai nói những lời này?"
"Cái gì gọi là tôi ép Lục Thanh Hòa cho thuê vợ?"
Triệu Tam Nương đảo mắt, vỗ tay gọi lớn đám đông đang vây xem.
"Ái chà chà, mau lại xem này, con tiện nhân này còn giả bộ nữa chứ!"
"Tô Hạnh Nhi, mày là loại hàng gì mày tự biết rõ."
"Đã làm đĩ thì đừng đòi lập đền thờ nữa, kinh t/ởm không cơ chứ!"
Trước mắt tôi tối sầm lại, chỉ h/ận không thể xông lên x/é nát cái lưỡi của bà ta.
"Bà, bà, bà..."
Thấy tôi gi/ận đến mức sắp ngất xỉu, những cô gái từng thân thiết với tôi trong làng, không một ai đứng ra nói giúp.
Triệu Tam Nương càng thêm đắc ý, chống nạnh phun mưa bọt mép:
"Tô Hạnh Nhi, hôm nay tao cứ phơi bày bộ mặt thật của mày trước mặt mọi người."
"Mọi người mau xem, Tô Hạnh Nhi dùng tuyệt thực đe dọa Lục Thanh Hòa, tranh nhau đòi làm vợ thuê của Tiêu Kinh."
"Lúc mới nghe bà Lục nói chuyện này, tao vốn không tin."
"Tối qua tao cũng rảnh rỗi không ngủ được, nên đi xem thử nhà Tiêu Kinh."
"Này, mọi người đoán xem thế nào?!"
Mọi người háo hức nhìn bà ta, liên tục thúc giục bà ta nói nhanh.
"Triệu Tam Nương, nhanh lên, tôi còn cả đống việc chưa làm, đừng b/án cháo lòng nữa."
Triệu Tam Nương vỗ đùi, hớn hở.
"Hây da, tao còn cách nhà Tiêu Kinh hơn mười trượng, đã nghe thấy tiếng kêu của Tô Hạnh Nhi rồi."
"Chậc chậc chậc, cái tiếng kêu đó, ai không biết còn tưởng vào kỹ viện đấy!"
19.
"Rầm!"
Cả chậu quần áo bẩn cùng cái chậu gỗ lớn, đ/ập thẳng vào đầu Triệu Tam Nương.
Tiêu Kinh vạm vỡ, đồ dùng trong nhà cũng to hơn người khác.
Triệu Tam Nương bị cái chậu gỗ khổng lồ này đ/ập cho choáng váng, ngã ngửa ra đất hồi lâu không bò dậy nổi.
Tôi túm tóc bà ta, t/át tới tấp, trút hết gi/ận dữ vào những cái bạt tai.
Triệu Tam Nương qu/an h/ệ với mẹ chồng tôi tốt nhất, bà ta hầu như ngày nào cũng đến nhà tôi, tụ tập với mẹ chồng tôi nói x/ấu người này người kia.
Lần này bôi nhọ danh dự tôi trong làng, chắc chắn là do mẹ chồng tôi xúi giục.
Những con tiện nhân ch*t ti/ệt này! Đồ khốn nạn bôi nhọ danh tiết người khác!
Thấy Triệu Tam Nương bị tôi đ/è ra đá/nh không còn sức phản kháng, người trong làng thi nhau xông lên can ngăn.
Ai cũng bảo người nông thôn lương thiện chất phác, thực ra không phải vậy.
Người làng chỉ nhìn mặt mà bắt hình dong, cười người không, gh/ét người có.
Tôi giờ chỉ là một người vợ thuê, nhà chồng không ưa, bố mẹ không nhận, thân phận thấp hèn.
Mà Lục Thanh Hòa dù thi cử nhiều lần trượt, nhưng dù sao cũng là người đọc sách.
Dù sau này có đi trấn tìm việc làm chưởng quỹ, kế toán, trong mắt người làng vẫn được coi là một nhân vật.
Cán cân trong lòng nghiêng về bên nào, người sáng mắt đều biết.
"Ái chà chà, Tô Hạnh Nhi, sao cô còn đá/nh người thế!"
"Đúng thế, Triệu Tam Nương này dù sao cũng là bề trên của cô đấy!"
"Bị nói trúng tim đen, cũng không thể đá/nh bề trên trước mặt chúng tôi thế chứ?"
Mọi người xôn xao dìu tôi ra, rồi cùng nhau hợp sức khiêng Triệu Tam Nương về nhà.
Tôi bị họ xô đẩy ra khỏi đám đông, đứng trơ trọi một bên.
Đột nhiên cảm thấy trời đất bao la, lại không có chỗ dung thân cho mình.
20.
Tôi không nhớ mình đã về nhà như thế nào.
Cái chậu gỗ bị người nhà Triệu Tam Nương cư/ớp mất, nói là để bồi thường cho việc tôi đá/nh bà ta.
Một cái chậu như vậy, thuê thợ mộc làm cũng mất mấy trăm văn tiền.
Tôi ôm đống quần áo cũ, tóc còn bị Triệu Tam Nương gi/ật mất mấy túm, thất thần trở về nhà.
Tiêu Kinh vẫn chưa về.
Trong nhà trống rỗng, giống như mảnh tâm h/ồn hoang vu của tôi.
Trái tim tôi, tuy đã ch*t từ lúc bị Lục Thanh Hòa đem đi thuê, nhưng vẫn còn chút không cam tâm.
Ngày đó hắn chạy đến tìm tôi, tôi đá/nh hắn m/ắng hắn, cũng là vì trong lòng còn gi/ận, còn oán.
Nhưng bây giờ, những không cam tâm và oán h/ận đó đều tan biến, chỉ còn lại sự nực cười.
Nực cười quá.
Người đọc sách trọng danh tiếng.
Lục Thanh Hòa không muốn mang tiếng b/án vợ, liền hắt nước bẩn lên đầu tôi.
Chuyện tình tuổi trẻ, cuối cùng cũng chỉ là lợi ích trên hết.
Tôi lau nước mắt, đột nhiên cảm thấy mệt mỏi vô cùng, rất muốn ngủ một giấc thật ngon.
"Hạnh Nhi, em sao thế!"
"Ai b/ắt n/ạt em!"
Tiêu Kinh về rồi.
Khoác trên mình đầy sương giá, vừa vào cửa đã vứt đồ trên tay xuống đất, hoảng hốt lao về phía tôi.
Anh nắm lấy tôi, kiểm tra từ trên xuống dưới, thậm chí còn nhấc bổng tôi lên xoay một vòng.
"Có phải bị ngã không? Có bị thương không?"
"Có đ/au không? Thương ở đâu?"
"Đi! Anh đưa em đi xem đại phu!"
Tôi lắc đầu, lao vào lòng anh, ôm ch/ặt lấy cái eo săn chắc của anh.
Tiêu Kinh đột nhiên cứng đờ, toàn thân căng cứng, đến hơi thở cũng nín lại.
Tôi tựa đầu vào ngựk anh, nghe tiếng tim đ/ập dồn dập mạnh mẽ của anh, thì thầm:
"Tiêu Kinh, em không muốn quay lại nhà họ Lục nữa."
21.
Đêm đó, Tiêu Kinh không làm gì cả.
Anh đun một nồi nước nóng, cho tôi tắm một trận thật thoải mái.
Sau khi tắm xong, anh ôm tôi dỗ dành như dỗ trẻ con, thậm chí còn vụng về hát vài câu, dỗ tôi ngủ.
Ngày hôm sau khi tôi thức dậy, sân đã được quét dọn sạch sẽ, trên bếp còn ấm nóng thức ăn.
Tiêu Kinh cũng không sợ lạnh, đang cởi trần chẻ củi hừng hực trong sân.
Thấy tôi, anh cười khờ khạo;
"Hạnh Nhi, có phải anh làm ồn đến em không?"
"Anh sắp phải đi rồi, nghĩ là em cũng sắp tỉnh."
Tiêu Kinh vì muốn ki/ếm thêm ít bạc, cũng vì muốn tôi sống thoải mái hơn, đã ở trong núi suốt năm ngày.
Trước khi đi, anh cố ý hầm cho tôi một nồi canh th!t đầy ắp, dặn tôi ăn uống đúng giờ, đừng ra ngoài gây chuyện.
Tôi gật đầu đáp ứng, nhìn bóng lưng anh đeo sú/ng săn, bước qua sương sớm vào núi, trong lòng bỗng dấy lên chút luyến tiếc.
Mấy ngày nay, ngày nào tôi cũng quét dọn sân sạch sẽ, hâm nóng thức ăn trên bếp, đợi anh về.
Chiều ngày thứ năm, phía chân trời nhuộm ánh hoàng hôn rực rỡ, bóng dáng Tiêu Kinh cuối cùng cũng xuất hiện trên con đường nhỏ đầu làng.
Anh bước rất nhanh, trên mặt mang theo niềm vui khó giấu, túi săn trên lưng phồng to, như là chứa vật nặng.
"Hạnh Nhi, anh về rồi!"
Anh vừa vào sân, đã không thể chờ đợi mà đặt túi săn xuống, dang tay đi về phía tôi, ý cười nơi đáy mắt như muốn tràn ra.
Tôi vội vàng tiến lên, muốn giúp anh tháo sú/ng săn, nhưng bị anh nắm ch/ặt tay.
"Không vội, cho em xem cái này."
Tiêu Kinh ngồi xổm xuống, cẩn thận mở túi săn, động tác nhẹ nhàng như đang nâng niu bảo vật dễ vỡ.
Khoảnh khắc miệng túi mở ra, hai bóng hình trắng muốt đ/ập vào mắt, cổ điểm xuyết những đường vân màu gấm nhạt, dáng vẻ vô cùng xinh xắn.
Là một đôi chim trĩ, nhưng là loài trĩ trắng hiếm gặp, lông vũ dưới ánh hoàng hôn tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ, đến cả móng vuốt cũng vàng óng.
"Đây là... trĩ trắng?"
22.
Tôi kinh ngạc trợn tròn mắt, trĩ trắng là vật điềm lành, trăm năm khó gặp.
Tiêu Kinh cười gật đầu, vươn tay vuốt ve lông chim, giọng dịu dàng:
"Tìm được trong rừng sâu, canh suốt hai ngày mới bắt được, không làm tổn thương một sợi lông nào của chúng."
Tin tức lan đi rất nhanh, chỉ trong một đêm, cả làng đều biết Tiêu Kinh bắt được trĩ trắng.
Sáng sớm hôm sau, trước cửa sân đã vây kín người, ai nấy đều kiễng chân nhìn vào trong, bàn tán xôn xao.
"Trời đất ơi, đúng là trĩ trắng thật, quả nhiên đúng như lời các cụ nói, đúng là điềm lành!"
"Chả thế, thứ này quý lắm, nếu đem tặng quan huyện, ít nhất cũng được thưởng trăm lạng bạc!"
"Trăm lạng đấy! Đủ cho người thường sống cả đời, Tiêu Kinh lần này phát tài rồi!"
Còn có người tiến lên, vẻ mặt nịnh nọt nói với Tiêu Kinh:
"Tiêu Kinh à, điềm lành này tặng quan huyện, biết đâu quan huyện vui lên, còn ban cho cậu một chức vụ đấy!"
Tiêu Kinh chỉ nhàn nhạt liếc họ một cái, không nói gì.
Quay người đặt trĩ vào lồng gỗ đã chuẩn bị sẵn, để ở nơi râm mát trong sân, rồi cho chúng ăn kê và nước sạch.
"Đừng nghe họ lảm nhảm,"
Anh đi đến bên cạnh tôi, nói nhỏ.
"Đợi anh thu xếp xong, sẽ mang trĩ lên trấn, tìm người đáng tin gửi lên huyện."
Tôi nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh, lòng ấm áp, gật đầu thật mạnh.
Tôi cứ ngỡ chuyện đã định như vậy, nào ngờ rắc rối nhanh chóng tìm đến cửa.
Chiều hôm đó, ngoài cửa sân truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập, kèm theo giọng nói sắc nhọn của mẹ chồng tôi:
"Tô Hạnh Nhi, mở cửa! Mau mở cửa!"
Tôi nghe thấy giọng bà ta, lòng lập tức chùng xuống.
Kể từ lần Lục Thanh Hòa đến làm lo/ạn, tôi không còn liên quan gì đến nhà họ Lục nữa, sao họ lại đột nhiên tìm đến?
23.
Tiêu Kinh nhận ra sự khó chịu của tôi, vươn tay vỗ vai tôi.
"Để anh mở, em ở trong nhà, đừng gi/ận."
Tôi lắc đầu, nắm lấy tay anh.
"Để em, cái gì đến cũng sẽ đến."
Mẹ chồng đứng ở cửa, trên mặt mang theo vẻ ngạo mạn cố ý, phía sau còn có vài người làng hóng chuyện.
Bà ta nhìn qua tôi, thẳng hướng vào trong sân.
Nền
Cỡ chữ
Giãn dòng
Kiểu chữ
Bạn đã đọc được 0% chương này. Bạn có muốn tiếp tục từ vị trí đang đọc?