4
Tôi vốn chẳng hề để tâm đến giấc mơ mà Chu Bái Thâm nói.
Dù sao trước đây anh cũng thường hay dùng cái cớ "Vợ ơi, anh gặp á/c mộng rồi, em mau nghe xem tim anh có đ/ập lo/ạn không" để quấn lấy tôi.
Nhưng Chu Bái Thâm dường như thực sự coi đó là thật.
Đáng lẽ tối đó tôi đã hứa sẽ đi xem phim cùng anh, kết quả lại có việc đột xuất khiến tôi buộc phải tăng ca.
Tôi hỏi anh: "Anh có muốn đi xem cùng Tạ Hành trước không?"
"Không, anh chỉ muốn xem cùng em." Anh từ chối, "Anh cũng không xem nữa, em xong việc thì về sớm, anh đợi em ở nhà."
Chỉ là công việc này phức tạp hơn tôi tưởng, mãi mà không kết thúc được.
Chu Bái Thâm gửi mấy cái biểu tượng khóc lóc: 【Vợ ơi, em vất vả quá, em đã ăn cơm chưa?】
Tôi tranh thủ trả lời: 【Chưa nè.】
Sau đó anh im bặt, nửa tiếng đồng hồ không thấy nhắn lại.
Tôi vừa thấy có gì đó không ổn thì cửa văn phòng bị gõ.
Tôi tưởng là thư ký Cao Tình nên bảo cô ấy vào.
Cửa mở, một bóng dáng cao lớn như cơn lốc ùa vào.
"Surprise!"
Chu Bái Thâm giơ cao hộp cơm: "Vợ ơi! Anh đến đưa cơm cho em đây!"
"Là anh tự tay làm đấy nhé." Anh đưa ngón trỏ ra khóc lóc kể khổ với tôi, "Vì nhớ em quá, lúc thái rau không cẩn thận nên bị c/ắt vào tay rồi."
Tôi nhìn vết thương dài nửa centimet sắp lành lại của anh, phối hợp dán băng cá nhân cho anh: "Lần sau phải cẩn thận nhé."
Chu Bái Thâm cúi người, ghé mặt lại gần: "Hôn cái là hết đ/au ngay."
Tôi dở khóc dở cười, hơi ngại ngùng nhưng vẫn ghé sát vào má anh.
Thế nhưng chưa kịp chạm vào má, ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ.
Tôi vội vàng rụt lại, xoa đầu Chu Bái Thâm để an ủi rồi nói vọng ra cửa: "Vào đi."
Khi Trương Giác bước vào, mặt Chu Bái Thâm lập tức sầm xuống.
Trương Giác là bạn tôi, cũng là cố vấn pháp lý của công ty chúng tôi. Lần trước Chu Bái Thâm đến công ty, đúng lúc tôi và Trương Giác đang bàn công việc, không hiểu sao Chu Bái Thâm lại gh/ét Trương Giác, về nhà cứ nói x/ấu anh ta mãi.
Thấy chúng tôi, Trương Giác rất lịch sự nói: "Xin lỗi, làm phiền hai người rồi."
Chu Bái Thâm lầm bầm: "Cũng biết là làm phiền đấy."
Tôi vỗ nhẹ vào anh, ra hiệu im lặng rồi nói với Trương Giác: "Không sao, không phiền đâu."
Trương Giác biết mối qu/an h/ệ giữa tôi và Chu Bái Thâm nên cũng không tránh mặt anh, bắt đầu bàn công việc với tôi.
Chưa bàn được bao lâu, thư ký Cao Tình đã đến tìm tôi: "Sếp Hà, có một cuộc họp có lẽ cần cô tham gia."
Tôi buộc phải rời đi trước.
Tôi không yên tâm nhìn Chu Bái Thâm một cái.
Chu Bái Thâm: "Vợ ơi, em cứ yên tâm đi! Anh đợi em ở đây."
Trương Giác cũng nói: "Minh Kiều, cô đi đi."
Lúc này tôi mới yên tâm rời đi.
Thế nhưng vừa đi khỏi, khóe miệng Chu Bái Thâm lập tức xệ xuống.
Anh bất mãn nhìn Trương Giác: "Minh Kiều là tên để cậu gọi à?"
5
Ngũ quan của Chu Bái Thâm sắc sảo, khi lạnh mặt trông vẫn khá đ/áng s/ợ.
Thế nhưng Trương Giác mỉm cười bình thản: "Là Minh Kiều bảo tôi gọi thế, bạn bè gọi thoải mái là được mà."
Chu Bái Thâm hừ lạnh một tiếng: "Cô ấy khách sáo thôi, cậu lại tưởng thật à!"
"Những gì Minh Kiều nói, tôi đều coi là thật." Trương Giác bình thản đáp, "Trước đây cô ấy còn khen tôi năng lực chuyên môn giỏi, nói chuyện rất hợp ý."
"Cậu có ý gì?" Chu Bái Thâm trợn tròn mắt, "Khiêu khích tôi đấy à."
"Đâu có, ha ha." Trương Giác nheo mắt cười, "À đúng rồi, năm nay anh Chu 27 tuổi nhỉ?"
Chu Bái Thâm vô cùng cảnh giác: "Đúng thế! Sao nào!"
Trương Giác cười có chút xin lỗi: "Tôi chỉ hơi ngạc nhiên, không ngờ anh Chu lớn hơn tôi hai tuổi mà vẫn có tâm h/ồn trẻ thơ thế."
Chu Bái Thâm nghĩ một hồi mới phản ứng lại: "Cậu m/ắng tôi ấu trĩ đúng không?"
"Sao có thể chứ." Trương Giác nói, "Gần đây tôi đọc được một bài báo, rất tâm đắc, muốn chia sẻ với anh Chu."
"Bài báo nói rằng, sự hiểu chuyện của một người đàn ông là nền tảng cho sự vững chắc của gia đình. Mọi chuyện gà bay chó sủa trên đời này thường bắt nguồn từ sự làm mình làm mẩy của đàn ông."
"Sự hiểu chuyện của đàn ông là liều th/uốc quý, có thể chữa lành 90% căn b/ệnh nan y trong hôn nhân. Đàn ông một khi đã làm mình làm mẩy thì sẽ là sự tiêu hao không giới hạn, biến bến đỗ lẽ ra là nơi che mưa chắn gió thành chiến trường nắng mưa thất thường, mài mòn đi chút tình cảm cuối cùng giữa vợ chồng."
"Tục ngữ có câu, đàn ông không làm mình làm mẩy thì gia đình viên mãn; đàn ông cứ hay làm lo/ạn thì gà bay chó sủa. Chỉ khi đàn ông thấu hiểu vợ mình, bao dung độ lượng, thì vợ chồng mới hòa thuận, cuộc sống mới suôn sẻ."
Chu Bái Thâm nghe mà ngơ ngác: "Nói tiếng người đi."
"Nói tiếng người chính là--" Trương Giác nói, "Tôi thấy anh quá hay làm mình làm mẩy, không xứng với Minh Kiều."
"Như tôi tuy kém anh hai tuổi nhưng tôi sẽ không bao giờ làm mình làm mẩy như anh."
"Tôi gi*t cậu--" Chu Bái Thâm bắt đầu cúi đầu tìm đồ đạc trong văn phòng để ném, nhưng Trương Giác lại bồi thêm một câu.
"Tôi là có lòng khuyên anh thôi. Lỡ sau này Minh Kiều chê anh quá hay làm mình làm mẩy, không cần anh nữa, lúc đó anh có khóc cũng không kịp đâu."
Đôi tay đang giơ cao chiếc bình hoa của Chu Bái Thâm đột ngột dừng lại.
Anh lại nhớ đến giấc mơ đó, đứng sững tại chỗ.
Đôi mắt anh dần đỏ lên, bắt đầu lẩm bẩm: "Không đâu không đâu không đâu, không thể nào không thể nào..."
Chu Bái Thâm còn đang lầm bầm thì tôi họp xong quay về.
Thấy mắt anh hơi đỏ, tôi ngẩn ra: "Sao thế?"
"Không sao." Trương Giác giải thích hộ, "Anh Chu vừa xem được một bài báo cảm động quá nên bị xúc động thôi."
Tôi nhìn Chu Bái Thâm: "Thật sao?"
Chu Bái Thâm vừa há miệng định nói gì đó, nhưng dường như lại nhớ ra điều gì, cố nén lại, không cam lòng gật đầu.
Tôi thấy tâm trạng anh không ổn, bảo anh vào phòng nghỉ đợi tôi một chút.
Sau khi nắm bắt sơ qua về bản hợp đồng mà Trương Giác cần nói, tôi bảo anh ta về đi, ngày mai bàn tiếp.
Trương Giác chào tạm biệt tôi: "Minh Kiều, ngủ ngon, mai gặp lại."
Tôi gật đầu: "Mai gặp."
Trương Giác đi rồi, tôi bước vào phòng nghỉ, định gọi Chu Bái Thâm cùng về nhà.
Thế nhưng Chu Bái Thâm quay lưng về phía tôi ngồi trên ghế sofa, ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói một tiếng, im lặng đến đ/áng s/ợ.
"Chu Bái Thâm?" Tôi thấy lạ, bước đến trước mặt anh.
Khi nhìn rõ anh, tôi gi/ật mình.
Nước mắt anh tuôn rơi như thác đổ, nhưng hoàn toàn không phát ra tiếng động, trong mắt đầy vẻ sầu muộn.
Nói sao nhỉ, giống như một phi tần phát đi/ên trong lãnh cung vậy.
6
Chu Bái Thâm trước đây hay khóc lắm.
Khóc lóc, làm lo/ạn, đòi ch*t là những chiêu bài kinh điển của anh.
Anh mà khóc là trời long đất lở, nước mắt có thể ngập cả tháp Lôi Phong.
Cho nên bây giờ thấy anh khóc im lặng thế này, tôi thực sự không quen.
Tôi giúp anh lau nước mắt: "Sao lại im lặng thế?"
"Anh đang cố gắng nhịn đấy." Anh nức nở dụi vào người tôi, "Anh thể hiện tốt không? Vừa rồi anh hoàn toàn không ồn ào cũng không làm lo/ạn."
"Rất tốt." Tôi khen ngợi anh, "Nhưng đừng nhịn nữa, nín nhịn hại người lắm đấy?"
"Nhưng như thế chẳng phải là sẽ ồn ào lắm sao?" Chu Bái Thâm ra vẻ hiền thục, "Lỡ làm phiền hai người bàn công việc thì sao?"
Tôi nghiêm túc suy nghĩ: "À, anh nói cũng đúng."
Chu Bái Thâm hít một hơi không thông, suýt nữa lại tức đến ngất đi: "Vậy ra em thực sự thấy anh ồn ào!"
Tôi thực sự không thể nói dối lương tâm rằng "không ồn", đành an ủi anh: "Về nhà rồi mình ồn, nhà mình cách âm tốt."
Chắc là trong tai Chu Bái Thâm có bộ lọc tự động, tôi nói nhiều như vậy, anh chỉ nghe được mỗi chữ "ồn", nước mắt vốn đã sắp ngừng rơi lại "ào" ra nhiều hơn.
Tôi đang nghĩ làm sao để dỗ anh về nhà trước thì anh đột ngột đứng dậy, lau mạnh mặt, ngừng khóc, giả vờ kiên cường nói: "Về nhà thôi."
"Anh sẽ không làm lo/ạn đâu, em không cần dỗ anh."
Tôi hơi ngạc nhiên, nhìn vẻ mặt kiên định của anh, gật đầu: "Được thôi."
Điều bất ngờ là trên suốt đường về, Chu Bái Thâm thực sự rất im lặng.
Về đến nhà, tôi đi tắm rửa trước.
Tắm xong, trong phòng không thấy bóng dáng Chu Bái Thâm đâu.
Tôi thấy lạ, tìm một hồi lâu mới thấy anh trong thư viện.
Máy in đang liên tục phun ra giấy, anh ngồi dưới đất, chăm chú đọc những tờ giấy vừa in xong, vẻ mặt nghiêm túc như thể trong tay là tài liệu mật quan trọng lắm vậy.
Tôi tưởng anh đang làm việc, ngồi xổm xuống bên cạnh anh: "Muộn thế này rồi còn làm việc à?"
Thế nhưng liếc nhìn dòng chữ trên giấy, tôi như muốn nứt toác ra.
Chu Bái Thâm không biết tìm đâu ra bài báo, tiêu đề là: 【Sự an phận của đàn ông mới là phong thủy tốt nhất trong nhà】.
Tôi: "?"
Tôi đọc tiếp, thấy dòng đầu tiên viết: 【Phong thủy tốt nhất của một gia đình thực chất nằm ở sự an phận của người đàn ông. Đàn ông chỉ cần ngoan ngoãn hiểu chuyện, không làm mình làm mẩy, thì muốn cuộc sống không đỏ lửa cũng khó.】
Tôi không đọc nổi nữa: "Anh tìm bài báo này ở đâu thế?"
Chu Bái Thâm đầy oán niệm nói: "Trương Giác gửi cho anh."
"..." Tôi không hiểu, "Hai người đã thảo luận cái quái gì thế."
Chu Bái Thâm cúi đầu, định đọc tiếp, tôi lấy xấp giấy trong tay anh: "Được rồi được rồi, để mai đọc tiếp, đi ngủ thôi."
Tôi vẫn rất nhẹ nhàng đưa anh về phòng ngủ.
Nhìn Chu Bái Thâm ngoan ngoãn nằm xuống, tôi không khỏi cảm thán: "Sao hôm nay anh lại nghe lời thế?"
Anh nghiêng người, chớp mắt nhìn tôi: "Em thích không?"
Tôi tưởng anh hỏi tôi có thích anh không nên gật đầu: "Thích chứ."
Chu Bái Thâm sụt sịt mũi, đôi mắt lại long lanh: "Vậy sau này anh luôn nghe lời như thế, em sẽ không bỏ anh nữa đúng không."
Lời anh nói mơ hồ quá, tôi không hiểu ý anh là gì, nhưng vẫn đáp: "Vốn dĩ em đâu có định bỏ anh."
"Anh biết rồi." Chu Bái Thâm như đã quyết tâm điều gì đó, "Sau này anh sẽ sửa."
Tôi càng ngạc nhiên: "Sửa cái gì?"
Chu Bái Thâm im lặng.
Tôi tiếp tục chủ đề khen anh hôm nay nghe lời: "Vốn dĩ em còn chuẩn bị sẵn cách để dỗ anh về nhà, không ngờ anh lại không cần em dỗ."
Chu Bái Thâm vừa nhắm mắt lại đột ngột mở trừng mắt nhìn tôi: "Vậy ban đầu em định dỗ thế nào?"
Tôi nghĩ ngợi: "Hôn một cái? Một cái không đủ thì hôn cái nữa."
Chu Bái Thâm vốn đã bình tĩnh lại, nghe xong lời tôi nói, chỉ trong một giây, nước mắt hối h/ận lại rơi lã chã.
Tôi: "..."
7
Chu Bái Thâm dạo này hơi lạ.
Anh như thể vừa đăng ký một khóa đào tạo【Sự tu dưỡng của người chồng mẫu mực】, trở nên rất hiền thục.
Trước khi tôi ra khỏi cửa, anh cũng không bám theo hỏi: "Đi đâu đấy? Có đàn ông không? Mấy giờ về? Thật sự không mang anh đi được à? Về rồi còn yêu anh không?", mà là miệng há ra rồi lại khép, khép rồi lại há, cuối cùng nặn ra một câu: "Bye bye", rồi chạy biến vào phòng, chui vào chăn phát ra tiếng "hu hu" gào khóc.
Tối đến tôi rất mệt, nói "không được đâu", anh cũng không ch*t bám lấy đòi thêm lần hai, lần ba, mà là kết thúc đầy luyến tiếc, rồi tự chạy vào nhà vệ sinh tự xử.
Tôi tuy thấy lạ nhưng cũng không cảm thấy có gì không ổn nên cứ để mặc anh.
Thế nhưng những người xung quanh chúng tôi sắp phát đi/ên cả rồi.
Người đầu tiên sụp đổ là thư ký Cao Tình của tôi.
Những cuộc gọi oanh tạc của Chu Bái Thâm trước đây cũng không còn, tôi họp xong, đang thắc mắc sao anh không đi/ên cuồ/ng hỏi tại sao tôi không trả lời tin nhắn, thì Cao Tình đột nhiên đưa điện thoại cho tôi, vẻ mặt suy sụp.
"Sếp Hà, em chịu hết nổi rồi! Cô quản lý sếp Chu đi!"
Tôi ngạc nhiên nhận lấy điện thoại, nhìn lịch sử trò chuyện giữa Cao Tình và Chu Bái Thâm.
Chu Bái Thâm: 【Thư ký Cao, sếp cô đang làm gì thế? Cô ấy lại lâu không thèm để ý đến tôi rồi!】
Cao Tình: 【Sếp Hà đang họp ạ, anh đợi một lát, họp xong cô ấy sẽ trả lời anh ngay.】
Chu Bái Thâm: 【Họp? Họp với ai? Có phải Trương Giác không?】
Chu Bái Thâm: 【Tôi gh/ét hắn ta lâu lắm rồi! Sao hắn cứ bám lấy Hà Minh Kiều thế! Có phải hắn muốn làm tiểu tam không!】
Cao Tình: 【...】
Cao Tình: 【Luật sư Trương nhân phẩm rất tốt, chắc anh hiểu lầm rồi.】
Chu Bái Thâm: 【Thư ký Cao, cô khờ quá! Cô bị vẻ giả nai của hắn lừa rồi! Đồ trà xanh ch*t ti/ệt này!】
Chu Bái Thâm: 【Thư ký Cao, ngoài Trương Giác ra chắc không còn con tiện nhân nào quyến rũ Minh Kiều nữa chứ? Nếu có nhân vật khả nghi, cô nhất định phải báo cáo kịp thời cho tôi đấy nhé!】
Chu Bái Thâm: 【Sao vẫn chưa họp xong thế? Cô có thể chụp lén một tấm ảnh vợ tôi đang làm việc chăm chỉ gửi cho tôi không?】
Chu Bái Thâm: 【Hôm nay Minh Kiều đã uống đủ tám cốc nước chưa? Cô nhớ giám sát cô ấy ngồi lâu thì đứng dậy đi lại nhé.】
Chu Bái Thâm: 【Thư ký Cao, sao cô cũng không trả lời tôi thế?】
Cao Tình: 【Em đang làm việc ạ sếp Chu, hay là anh trực tiếp bày tỏ sự quan tâm với sếp Hà đi ạ?】
Chu Bái Thâm: 【Cô tưởng tôi không muốn à! Tôi sợ cô ấy chê tôi làm mình làm mẩy đấy!】
Chu Bái Thâm: 【Thư ký Cao, cô thấy Minh Kiều có yêu tôi không, chúng tôi có phải là một cặp trời sinh không?】
Đọc xong lịch sử trò chuyện, tôi: "..."
"Tôi sẽ bảo Chu Bái Thâm, không làm phiền em nữa." Tôi nhìn Cao Tình đang sống không bằng ch*t, "Vất vả cho em rồi, tiền thưởng cuối năm sẽ phát thêm cho em."
Cao Tình lập tức hồi sinh: "Không vất vả không vất vả! Cảm ơn sếp!"
Tôi còn chưa kịp đi nói chuyện này với Chu Bái Thâm thì thư ký Vương Thời của anh cũng gọi điện tới.