Tôi là một nhân sâm tinh nhát gan nhưng có chí lớn, quyết tâm trở thành nhân sâm tiên đầu tiên của tiên giới.
Bà Bạch Hồ đã chỉ cho tôi một con đường tắt.
“Kẻ m/ù trong phủ Hầu gia kia chính là chuyển thế của Phủ Uyên Tiên Quân, con hãy ôm ch/ặt đùi ngài ấy, đảm bảo sẽ được ngài ấy đưa lên tiên giới.”
Thế là, tôi vui vẻ khoác túi hành lý nhỏ xuống núi.
Ngày nào cũng dưỡng cho ngài ấy một cọng râu nhân sâm.
Nhưng chưa đợi được đến kiếp nạn sấm sét, trước mắt tôi bỗng xuất hiện một dải đạn mạc.
【Tiểu nhân sâm tinh này còn không biết kẻ mà mình đang chăm bẵm chính là đại m/a đầu phản diện Quý Thương.】
【Đại m/a đầu chuyển thế lịch kiếp chỉ để cư/ớp đoạt nữ chính Lạc Vũ Tiên Tôn. Hắn đuổi theo Lạc Vũ ba ngàn năm, yêu mà không được.】
【Kiếp này hắn lại thất bại rồi hắc hóa, đến lúc đó thứ giáng xuống sẽ là Tru M/a Lôi Kiếp đấy.】
Á?
Tôi ôm nhầm đùi rồi ư?
Đợi đến khi tôi muốn chạy trốn, Quý Thương lại khóc lóc hỏi ngược lại tôi.
“Tham Tham, nàng không nuôi ta nữa sao?”
1
Khi tìm thấy Quý Thương, ngài ấy đang nằm trên giường với đôi mắt vô h/ồn, đã nhịn đói ba ngày.
Tôi vén khe cửa sổ nhìn vào, quả nhiên là Phủ Uyên Tiên Quân chuyển thế, mày ki/ếm mắt sáng như tranh vẽ, chỉ là g/ầy gò quá mức, đôi mắt mất tiêu cự nhìn chằm chằm vào mái nhà đầy trống rỗng.
Tôi lén cạy cửa sổ, nhảy vào trong, bò lồm cồm đến bên giường.
Quý Thương tưởng là thị vệ M/ộ Sơn, lạnh lùng nói: "Ra ngoài."
Tôi ghé sát vào quan sát, thấy trên mặt ngài ấy khí sắc xanh xao đan xen, sinh khí đã mất đi quá nửa.
Ôi chao, ngài ấy sắp ch*t rồi.
Thế này thì làm sao được?
Bà Bạch Hồ từng nói, tuổi tôi còn nhỏ, tu vi chưa đủ, muốn thành tiên phải tìm một chỗ dựa.
Đợi Phủ Uyên Tiên Quân trở về thiên giới, ngài ấy có thể đưa tôi phi thăng cùng.
Người trước mắt này chính là cơ duyên mà tôi đã khổ công tìm ki/ếm, tuyệt đối không thể để ngài ấy ch*t như vậy được.
Trong lúc cấp bách, tôi bứt một sợi tóc nhét vào miệng ngài ấy.
Ngài ấy cau mày muốn nhổ ra, tôi vội vàng nắm lấy cằm, ép ngài ấy nuốt xuống.
Quý Thương bị sặc đến đỏ cả khóe mắt: "M/ộ Sơn! Ngươi dám..."
Tôi sốt ruột giậm chân: "Đừng nhổ! Đây là bảo bối của ta đấy!"
Toàn thân ngài ấy cứng đờ: "...Nàng là ai?"
Tôi đảo mắt, làm bộ nghiêm mặt: "Ta là tổ tông của ngươi! Con cháu bất hiếu, sao có thể tự tìm cái ch*t?"
"Diêm Vương nói dương thọ ngươi chưa tận, nên đặc biệt phái ta đến c/ứu ngươi."
Khóe miệng Quý Thương nhếch lên một tia giễu cợt: "Giọng nói của ngươi nghe không giống tổ tông của ta chút nào."
"Nếu tổ tông đã hiển linh..."
Đôi mắt trống rỗng của ngài ấy hướng về phía tôi: "Vậy hãy nói cho ta biết, tại sao An Nhiên lại chán gh/ét ta đến thế... Rốt cuộc ta đã làm sai điều gì?"
Ngài ấy đã làm sai điều gì?
2
Tôi đã nghe không ít trên đường đi.
Người ta đều nói Định Nam Hầu Quý Thương si mê tiểu thư họ Chu, thậm chí cư/ớp dâu ngay trong ngày đại hôn của nàng.
Tiểu thư họ Chu đ/âm ngài ấy một nhát, quyết tuyệt nói rằng sớm biết có ngày hôm nay, lúc đầu đã không nên c/ứu ngài ấy.
Quý Thương hộc m/áu trở về, từ đó không ăn không uống.
"Ta chỉ muốn nàng được hạnh phúc."
Giọng ngài ấy khàn đặc.
Thấy ngài ấy nản lòng thoái chí, tôi đành dỗ dành: "Ta đã tính toán ở dưới kia cho ngươi rồi, tiểu thư họ Chu sau này sẽ hòa ly, chưa chắc ngươi đã không còn cơ hội."
Ngài ấy đột nhiên ngẩng đầu: "Thật sao?"
"Thật mà!"
Tôi gật đầu lia lịa.
Quý Thương phấn chấn hẳn lên, lập tức gọi M/ộ Sơn mang cơm đến.
Tôi vội vàng hóa thành hình người.
Đáng tiếc tu vi nông cạn, chỉ biến thành dáng vẻ một bé gái tám tuổi.
M/ộ Sơn đẩy cửa nhìn thấy tôi, sững sờ: "Ngươi là ai?"
Tôi ưỡn ngựk: "Ta là tổ tông của Hầu gia các ngươi!"
Quý Thương cũng nghiêm túc phụ họa: "Đúng, nàng ấy là tổ tông của ta."
M/ộ Sơn ngơ ngác: "Hầu gia, tổ tông của ngài... mới bảy tám tuổi thôi ư?"
Quý Thương nghe vậy, đôi mắt trống rỗng khẽ hướng về phía tôi.
"Bảy, tám tuổi?"
Tôi ngẩng cao đầu: "Cô đọng mới là tinh túy! Hiểu không hả? Ta đã một ngàn ba trăm tuổi rồi!"
M/ộ Sơn gãi đầu: "Thế chẳng phải là yêu quái núi Thiên Sơn sao?"
Tôi lườm hắn một cái.
Lời nói x/ấu tôi nghe hết rồi nhé.
Một ngàn ba trăm tuổi ở giới nhân sâm chúng tôi vẫn còn là một đứa trẻ thôi.
Quý Thương sai M/ộ Sơn đi mời đại phu đến chữa mắt.
M/ộ Sơn mừng rỡ khôn xiết: "Hầu gia, ngài cuối cùng cũng chịu chữa mắt rồi sao?"
Đôi mắt này tôi vừa xem qua, trúng phải đ/ộc Thiên Cơ.
Nghĩ lại chắc là đ/ộc trên con d/ao găm của tiểu thư họ Chu.
Muốn giải loại đ/ộc này, cần phải có cỏ Hoàn Dương.
Sau khi chẩn đoán, đại phu quả nhiên lắc đầu: "đ/ộc này khó giải, trừ khi có cỏ Hoàn Dương."
Cỏ Hoàn Dương đối với người phàm là truyền thuyết, nhưng đối với tôi lại là hàng xóm, chỉ là gần đây nó đang bị một đàn thỏ tinh đuổi chạy trốn khắp nơi.
Sắc mặt Quý Thương ảm đạm: "Nếu không nhìn thấy, sau này làm sao bảo vệ An Nhiên chu toàn?"
Tôi vỗ vỗ ngựk: "Thương Thương, ngươi quên ta là ai rồi sao? Chuyện đôi mắt cỏn con này, cứ để ta lo."
Ngài ấy vui mừng "nhìn" về phía tôi: "Thật sao?"
"Tất nhiên! Nhưng cần đợi thêm vài ngày."
Biết đôi mắt có hy vọng sáng lại, cả người ngài ấy đều có thần thái hơn.
M/ộ Sơn tuy không hiểu tại sao Quý Thương lại tin tôi, nhưng vẫn lo lắng nói nhỏ.
"Tham Tham tiểu thư, Hầu gia dành tình cảm sâu đậm cho tiểu thư họ Chu, nếu biết cô lừa ngài ấy..."
"Ta lừa ngài ấy lúc nào?"
Tôi lý lẽ hùng h/ồn: "Tiểu thư họ Chu chắc chắn sẽ hòa ly mà."
Lời này là tôi nhìn ra từ bức họa trong thư phòng ngài ấy, đường tình duyên của Chu An Nhiên trắc trở, quả thực có tướng ly tán.
Mắt M/ộ Sơn sáng lên: "Vậy còn ta thì sao?"
Tôi quan sát hắn một lúc: "Ngươi sẽ có rất nhiều, rất nhiều con cái."
Hắn cười ngây ngô: "Vậy chắc là ta cưới rất nhiều nương tử nhỉ?"
Tôi lắc đầu, không đáp.
Thị vệ ngốc nghếch này... trong đường mệnh của hắn, làm gì có nương tử nào đâu.
3
đ/ộc Thiên Cơ đó thực sự rất bá đạo, không chỉ làm tổn thương mắt mà còn h/ủy ho/ại nguyên khí.
Ngày nào tôi cũng c/ắt một cọng râu sâm cho ngài ấy ăn, cuối cùng cũng tạm thời đ/è nén được đ/ộc tính.
Nhưng ngài ấy lại suốt ngày lẩm bẩm về tiểu thư họ Chu, quấn lấy tôi cầu nguyện nàng sớm ngày hòa ly, khiến đầu óc tôi đ/au như búa bổ.
Quý Thương còn ấm ức: "Ta chỉ có mỗi tâm nguyện này thôi mà..."
Tôi thấy ngài ấy chỉ là rảnh rỗi quá thôi.
Để phân tâm ngài ấy, tôi bèn bắt ngài ấy đan đèn lồng cho tôi.
Khi còn ở trên núi, tôi nhìn thấy đèn hoa đăng ngày lễ ở kinh thành rực rỡ như rồng, còn có đèn cá chép, đèn hoa sen... nhưng lại chẳng bao giờ thấy cái nào hình nhân sâm cả.
Thế là tôi bắt ngài ấy đan đèn lồng hình nhân sâm.
Ngài ấy không nhìn thấy, đan méo mó cả đi.
Không giống nhân sâm, ngược lại giống con giun đất b/éo ú.
Tôi tức đến phát đi/ên: "Ngươi đan cái gì thế này!"
Quý Thương bất lực: "Ai từng thấy đèn lồng nhân sâm bao giờ? Củ cải đan còn dễ hơn cái này... Ta lại không nhìn thấy, đan được như vậy đã không dễ dàng gì rồi."
Tôi quay đầu chạy thẳng, về phòng đ/ấm giường suốt ba ngày.
Ngày thứ tư, Quý Thương đến gõ cửa.
Ngài ấy ôm mấy chục cái đèn lồng nhân sâm hình th/ù kỳ quái, cẩn thận hỏi tôi: "Tham Tham, ta có tiến bộ hơn rồi đúng không? M/ộ Sơn khen lần này đan đẹp đấy."
Tôi bĩu môi, đồ nói dối M/ộ Sơn này.
Rõ ràng... còn x/ấu hơn cả trước.
Tôi thở dài nói: "Ngươi không nhìn thấy, ta không trách ngươi. Nhưng cái đèn lồng x/ấu xí thế này, tuyệt đối không được nói là nhân sâm."
Tuy nhiên đến đêm, tôi vẫn lén treo tất cả chúng lên trong sân.
Khi ánh đèn sáng lên, tiểu viện của tôi sáng trưng, giống như có một đàn đom đóm rơi xuống.
Này, cũng đẹp phết đấy chứ.
4
Những ngày này, tôi bắt ngài ấy đan đèn lồng, tết hoa cài đầu, bận rộn không ngớt.
Quý Thương có việc để làm, quả nhiên không còn ngày đêm lẩm bẩm về tiểu thư họ Chu nữa.
Từ Bất Chu Sơn truyền tin đến, cỏ Hoàn Dương nói bị thỏ tinh đuổi gắt quá, đợi c/ắt đuôi được rồi sẽ đến tìm tôi.
Tôi tò mò không biết nó đã chọc gi/ận người ta thế nào.
Trong ngọc bội truyền âm, giọng nó uất ức truyền ra: "Người dưới núi cưỡi ngựa, ta chỉ nghĩ... cưỡi một con thỏ chắc cũng được chứ nhỉ? Ai ngờ chúng lại nổi gi/ận. Thỏ mà tính khí lớn thật, dọa ch*t cỏ mất thôi."
Thế là lại đợi thêm ba tháng.
Chưa đợi được cỏ Hoàn Dương, trước mắt lại đột nhiên hiện ra một dải đạn mạc:
【Tiểu nhân sâm tinh này còn không biết kẻ mà mình đang chăm bẵm chính là đại m/a đầu Quý Thương.】
【Đại m/a đầu chuyển thế lịch kiếp chỉ để cư/ớp đoạt nữ chính Lạc Vũ Tiên Tôn. Hắn đuổi theo Lạc Vũ ba ngàn năm, yêu mà không được.】
【Kiếp này hắn lại thất bại rồi hắc hóa, đến lúc đó thứ giáng xuống sẽ là Tru M/a Lôi Kiếp.】
Đây là cái gì?
Tôi hoa mắt rồi sao?
Sao họ biết thân phận của tôi?
Các dòng chữ không ngừng hiện ra.
Họ nói Quý Thương là đại m/a đầu, còn Phủ Uyên Tiên Quân thực sự lại là Ninh An Hầu, người đã cưới Chu An Nhiên.
Tiêu rồi.
Tôi quên mất bà Bạch Hồ đã già, lúc tỉnh lúc mê.
Bà ấy tính sai mất rồi.
Lòng tôi rối bời.
Làm sao đây?
Có nên tranh thủ lúc ngài ấy còn m/ù, chạy trốn ngay không?
Đang luống cuống thu dọn túi hành lý, cửa viện đột nhiên bị đẩy ra.
Quý Thương mò mẫm bước vào: "Tham Tham, tối nay nàng chỉ ăn một cái móng giò thôi sao, có đủ không? Để M/ộ Sơn hầm thêm hai cái khuỷu tay lợn nữa nhé? Một cái sốt chua ngọt, một cái kho tàu."
Tôi vô thức siết ch/ặt túi hành lý lùi lại: "Cái đó... Thương Thương, à không, Hầu gia, ta bỗng có chút việc gấp, phải đi đây. Những ngày qua, đa tạ ngươi đã chăm..."
Lời chưa nói xong, dáng người ngài ấy bỗng khựng lại.
Ngài ấy ngẩn ra: "Nàng muốn đi?"
"Nàng không phải là tổ tông của ta sao? Phải về địa phủ rồi à? Là Diêm Vương triệu nàng?"
Tôi gật đầu bừa bãi: "Đúng đúng, địa phủ thiếu nhân lực, gọi ta về giúp một tay. Ngươi biết đấy, ta dùng công đức đổi được một chức quan, ở dưới đó cũng coi như là sai dịch..."
Quý Thương rủ mắt xuống, giọng thấp dần: "Vậy... nàng còn quay lại không?"
"Ta... chắc là không về nữa."
Vai ngài ấy khẽ run, rồi nức nở thành tiếng: "Tham Tham, nàng không nuôi ta nữa sao? Nàng không phải nói... sẽ luôn ở bên ta sao?"
Tôi chột dạ quay đi: "Nhưng ngươi rồi cũng phải lớn lên mà."
"Có lớn thế nào cũng không bằng tuổi của nàng..."
Giọng ngài ấy nghẹn ngào: "Ta cứ ngỡ... cuối cùng cũng có gia đình..."
5
Đạn mạc:
【Xong rồi xong rồi, đại m/a đầu sắp hắc hóa rồi!】
【Chỉ số hắc hóa sao đột nhiên vọt lên thế kia?!】
【Đổi lại là ai mà chẳng sụp đổ... vừa nắm được chút ánh sáng, chớp mắt đã sắp tắt ngấm.】
【Thực ra thành tiên hay thành m/a cũng chỉ trong một niệm. Quý Thương kiếp này là người phàm, nếu có thể vượt qua kiếp nạn, chưa chắc không thể phá m/a thành tiên.】
Tôi sững người, ngài ấy có thể thành tiên?
Tim tôi đ/ập mạnh một cái.
Vậy tôi còn chạy đi đâu nữa?
"Đợi đã!"
Tôi vỗ đầu: "Ta bỗng nhớ ra, vẫn còn mấy năm nghỉ phép chưa dùng. Ta xin Diêm Vương nghỉ phép, lát nữa rồi về."
"Khuỷu tay lợn... thêm hai cái nữa đi."
"Thương Thương, ngươi có muốn ăn cùng ta không?"
Ngài ấy gật đầu lia lịa, trong mắt như lóe sáng một chút.
Đạn mạc:
【Không đi nữa? Chỉ số hắc hóa vậy mà dừng lại rồi!】
【Nhưng chỉ trị ngọn không trị gốc, sau này nữ chính còn đ/âm d/ao nhiều lần, đến lúc đó hắc hóa sẽ càng triệt để hơn.】
【Haizz, phản diện cũng thảm thật. Giờ mới chỉ m/ù mắt, sau này còn g/ãy chân g/ãy tay, cuối cùng bị nữ chính đ/âm một ki/ếm xuyên tim.】
Tay tôi đang gặm khuỷu tay lợn khựng lại.
Thảm thế sao?
Những ngày qua tiếp xúc, Quý Thương cũng đâu có x/ấu xa gì.
Chẳng qua chỉ là xử lý vài kẻ á/c có ý đồ x/ấu với Chu An Nhiên mà thôi.
Không được, ngài ấy không thể ch*t như vậy.
Tôi đã cho ăn bao nhiêu rễ sâm, không thể lãng phí được.
Nhân sâm tinh chúng tôi xưa nay không làm ăn lỗ vốn.
Ăn no xong, tôi xoa bụng hỏi Quý Thương: "Thương Thương, ngươi có biết hát không?"
Ngài ấy lắc đầu: "Không biết."
"Mẹ ngươi không hát ru cho ngươi à?"
"Bà ấy mất khi sinh ta rồi."
Tôi hắng giọng, an ủi ngài ấy: "Mẹ ngươi ở dưới đó sống sung sướng lắm, cưới tận mười tiểu lang quân, thêm cho ngươi hai mươi đứa em đấy."
Quý Thương sững người: "Thật sao?"
"Tất nhiên là thật rồi."
Đạn mạc:
【Tiểu nhân sâm tinh này nói dối không chớp mắt.】
【Mẹ phản diện là do khó sinh băng huyết mà ch*t, cha hắn vì thế mà trút gi/ận, chưa từng cho hắn sắc mặt tốt.】
【Từ nhỏ chưa từng nếm trải chút hơi ấm, đúng là đáng thương.】
Lòng tôi mềm nhũn, hạ thấp giọng: "Ta biết hát. Mẹ ngươi dạy ta ở dưới đó đấy, ta hát cho ngươi nghe nhé?"
Ngài ấy gật đầu.
Tôi thanh thanh cổ họng, cất tiếng hát: "Cải trắng ơi~ đất cằn cỗi~ hai ba tuổi~ đã mất mẹ~"
Quý Thương lắc lư người, ngón tay ấn ch/ặt vào cạnh bàn: "Tham Tham..."
Tôi hát hăng say: "Thế nào? Hay không? Ta còn biết bài khác nữa!"
Giọng ngài ấy hơi run.
"Mẹ ta... thực sự hát bài như thế này sao?"
"Tất nhiên!"
Tôi khẳng định chắc nịch: "Bà ấy dặn dò ta, sau này phải hát cho ngươi nghe đấy."
Đúng lúc này M/ộ Sơn lảo đảo lao vào, mặt tái mét: "Hầu gia! Trong phủ có m/a! Con m/a đó khóc nghe gh/ê r/ợn lắm!"
"Nói cái gì mà hai ba tuổi mất mẹ, còn là một tiểu q/uỷ?"
Tôi: "..."
Quý Thương cau mày: "Nói bậy gì thế, rõ ràng là rất hay."
M/ộ Sơn trợn tròn mắt: "Hầu gia, tai ngài... cũng bị hỏng rồi sao?"
Tôi "oa" một tiếng khóc òa lên.
M/ộ Sơn hoảng hốt: "Tham Tham tiểu thư sao lại khóc? Có phải bị m/a dọa rồi không?"
Tôi: "..."
Kết quả là M/ộ Sơn bị Quý Thương ph/ạt đứng suốt cả đêm.
6
Ngày hôm sau, ngài ấy ngượng ngùng lại gần nói không biết tối qua là tôi hát, còn cố khen tôi hát hay.
Đúng là giả tạo.
Tôi nghiêm mặt: "Chê khó nghe? Vậy ngươi hát ta nghe thử xem."
M/ộ Sơn mở miệng hát: "Chim nhỏ l/ột da làm áo, chim bay mất, cây đ/au buồn..."
Tôi: "???"
Quý Thương: "???"
Tôi thì thầm hỏi Quý Thương: "Ngươi từng nghe M/ộ Sơn hát chưa?"
Quý Thương chậm rãi lắc đầu.
Đạn mạc trôi qua:
【Thị vệ này theo phong cách gì thế? Đồng d/ao hắc ám à?】
【Khó nghe là thật, âm phủ cũng là thật.】
【Không hổ là tâm phúc tương lai của đại m/a đầu, thiên phú dị bẩm.】
Tôi nuốt nước bọt: "M/ộ Sơn... ngươi hát cái gì thế này?"
Hắn gãi đầu: "Không hay sao?"
Quý Thương im lặng một lúc: "Rất khó đá/nh giá."
Tôi lập tức lấy lại tự tin, ít nhất tôi hát hay hơn M/ộ Sơn.
Sau bữa sáng, tôi đang định kéo Quý Thương ra ngoài dạo chơi, người giữ cửa báo tiểu thư họ Chu đến.
Sắc mặt Quý Thương sáng lên.
Chu An Nhiên lại hùng hổ xông vào, quát hỏi thẳng: "Quý Thương, tại sao ngươi lại hạ đ/ộc Cảnh Hàn?"
Quý Thương khàn giọng: "Nàng khẳng định là ta?"
"Ngoài ngươi ra còn ai nữa!"
Tôi không nhịn được xen vào: "Chu tiểu thư, mắt Thương Thương còn không nhìn thấy, làm sao hạ đ/ộc được?"
"Ngươi là ai? Hắn có thể sai M/ộ Sơn!"
"Ta là... biểu muội xa của Thương Thương! Trong lòng cô, Thương Thương lúc nào cũng là kẻ x/ấu, đúng không?"
Nàng buột miệng: "Chẳng lẽ không phải sao?"
Tôi thở dài: "Những kẻ bị ngài ấy xử lý, cô đã từng kiểm tra lai lịch chưa? Kẻ nào cũng từng gây bất lợi cho cô. Ngài ấy đang thay cô làm kẻ á/c này đấy."
"Ta không cần!"
Chu An Nhiên quay mặt đi.
Tôi nhìn tướng mạo của nàng, chợt hiểu ra.
Hóa ra Phủ Uyên Tiên Quân kiếp này, lại đi theo con đường gi*t vợ chứng đạo.
7
Đạn mạc:
【đ/ộc thực ra là do cha nữ chính hạ, ông ta nghi ngờ nam chính có ý đồ khác, nhưng nữ chính nhất quyết đòi gả.】
【Không còn cách nào, ai bảo mệnh nam chính mang theo cái nghiệp gi*t vợ chứng đạo cơ chứ.】
【Phản diện lần này thuần túy là đổ vỏ.】
Sắc mặt Quý Thương tái nhợt: "An Nhiên, trong lòng nàng, ta lại tệ hại đến thế sao?"
"Ngươi luôn luôn như vậy."
Nàng lạnh lùng nói xong, quay người bỏ đi.
Chu An Nhiên vừa đi, Quý Thương đột nhiên hộc ra một ngụm m/áu.
Ôi chao, mấy cọng râu sâm của tôi mấy ngày nay, đúng là lãng phí rồi.
M/ộ Sơn đỏ hoe mắt quệt nước mắt: "Tiểu thư họ Chu mỗi lần xảy ra chuyện đều nghi ngờ Hầu gia... Nàng ấy chán gh/ét Hầu gia đến vậy sao?"
Ngài ấy lại ủ rũ nằm lại trên giường, bắt đầu khóc lóc tuyệt thực.
Tôi tức không chịu nổi, dứt khoát dừng không cho rễ sâm nữa, ngày nào cũng cho ngài ấy uống nước hoa tôi rửa đầu.
Quý Thương nhấp một ngụm, cau mày: "Tham Tham, đây là gì? Mùi hơi lạ."
"Nước dưỡng sinh," tôi không đổi sắc mặt, "có thêm hoa hồng, thơm mà?"
Ngài ấy ngập ngừng gật đầu, lại hỏi: "Tham Tham, nàng nói xem tại sao Thẩm Cảnh Hàn lại trúng đ/ộc? An Nhiên có gặp nguy hiểm không?"
Tôi tức đến mức tay run lên, bát th/uốc úp thẳng lên trán ngài ấy, "cạch" một tiếng, sưng lên một cục u.
"Xin lỗi, trượt tay."
Đạn mạc:
【Cái n/ão yêu đương của phản diện hết th/uốc chữa rồi.】
Nền
Cỡ chữ
Giãn dòng
Kiểu chữ
Bạn đã đọc được 0% chương này. Bạn có muốn tiếp tục từ vị trí đang đọc?