Nhìn kỹ lại, băng rôn viết: "Cảnh sát đồn Công an thành Nam cấu kết với người khác cư/ớp nhà dân".

Tôi tức đến bật cười, đúng là đồ á/c nhân tiên cáo trạng!

Tôi còn chưa bước vào đồn, bọn họ đã khóc lóc ỉ ôi trước rồi?

Nhưng xã hội này không phải cứ khóc là có lý.

Ai tố cáo, người đó phải đưa ra bằng chứng.

Hai đồng chí cảnh sát bên cạnh nhìn gia đình này, đầu đ/au như búa bổ.

Đúng là hết chuyện này đến chuyện khác.

Ngay khi tôi phớt lờ họ, chuẩn bị bước thẳng vào trong, chị gái của Viên Thiên Tứ lao ra chặn tôi lại.

Mẹ Viên Thiên Tứ ở bên cạnh hét lớn: "Mọi người mau lại xem!"

"Chính là hắn, chính là hắn! Chính cái kẻ này cấu kết với cảnh sát muốn cư/ớp ngôi nhà mà con trai tôi vất vả m/ua được! Còn bắt con trai tôi nh/ốt vào trong đó."

Nói đoạn, chị gái Viên Thiên Tứ túm ch/ặt lấy tay tôi, theo sau là ba người đàn ông.

Một kẻ lộ vẻ hung á/c, tầm bốn mươi tuổi, hai kẻ còn lại trẻ hơn, tầm hai mươi tuổi.

Nhìn kỹ lại, hay lắm.

Đây chẳng phải là những kẻ đã dọn đồ đạc của tôi trong video giám sát sao?

Trong phút chốc, tôi bật cười, đúng là "đắc lai toàn bất phí công phu" (có được mà không mất công tìm).

"Mày cười cái gì?"

Nói rồi, mấy gã đàn ông áp sát tôi, tên trẻ hơn túm lấy cổ áo tôi.

"Làm gì đấy? Làm gì đấy? Các người tưởng đây là đâu hả?"

Cảnh sát bên cạnh phản ứng kịp thời, nhanh chóng gỡ bàn tay đang túm cổ áo tôi ra.

Hai thanh niên trẻ định lao vào giằng co tiếp, nghe tiếng động ồn ào.

Cảnh sát bên trong đều chạy cả ra ngoài.

Bao vây những kẻ đang định động thủ lại.

17.

Hóa ra, đám người này đã đến nằm vạ trước cửa đồn cảnh sát từ sáng sớm.

Cảnh sát khuyên giải thế nào cũng vô ích, cứ hễ đụng vào là bọn họ lại lôi người già và sản phụ ra làm lá chắn.

Liên tục truyền đi một thông tin cho người xem rằng tôi cấu kết với cảnh sát cư/ớp nhà, còn bắt nh/ốt "Long Tử" của nhà họ.

Con dâu nhà họ sinh Long Tử, còn chưa ở cữ xong đã bị đuổi ra ngoài.

Lãnh đạo bên trong cũng đ/au đầu không kém.

Bọn họ giăng băng rôn gào thét cả buổi sáng.

Thấy tôi đến đồn, cả nhà bọn họ thu băng rôn lại, nhưng vẫn đòi nói chuyện ngay tại cửa.

Theo tiếng gào thét của bọn họ, người xem xung quanh cũng ngày một đông.

Đám đông bàn tán xôn xao, đa số đều chỉ trích cảnh sát biến chất và mối qu/an h/ệ "con ông cháu cha" không có thật của tôi.

Sự phẫn nộ của người dân cũng bị thổi bùng lên, sao con người có thể trơ trẽn đến mức độ này!

Sao có thể cư/ớp nhà người khác khi người ta đang ở cữ.

Còn bắt nh/ốt con trai người ta vào trong.

Tôi thuyết phục cảnh sát đồng ý, tôi cũng muốn cho mọi người thấy bộ mặt thật của cả nhà bọn họ!

Tiện thể cho mọi người biết sự thật!

18.

"Chính là kẻ này, cấu kết với cảnh sát muốn cư/ớp nhà của con trai tôi. Phì, mày là cái thá gì, mà dám so sánh với Long Tử nhà tao."

Mẹ Viên Thiên Tứ lên tiếng trước, kèm theo đó là một bãi đờm đặc.

Những người đứng xem xung quanh đồng loạt lùi lại ba mét.

"Nói chuyện đàng hoàng, có việc gì thì nói, bà đang làm cái hành vi gì thế này?"

Cảnh sát cảnh cáo.

"Đồng chí cảnh sát, anh phải biết con trai tôi là Long Tử, ngôi nhà đó là con trai tôi chuẩn bị cho Long Tôn, con dâu tôi vốn định ở cữ thật tốt ở đó, ở đủ một trăm ngày. Vì các anh là cảnh sát, bây giờ mới ở được 28 ngày!"

Nghe những lời lẽ tránh nặng tìm nhẹ, đảo lộn thị phi này, tôi đứng bên cạnh bật cười.

Người xem xung quanh nghe thấy những lời đó, trên mặt cũng lộ ra vẻ kh/inh bỉ như nhìn kẻ đần.

Long Tử? Sợ là còn muốn làm hoàng đế lên ngôi luôn đi!

"Đúng vậy, em trai tôi là Long Tử, Long Tôn nhà chúng tôi chưa ở cữ xong thì tính sao đây? Các anh có chịu trách nhiệm nổi không?"

Chị gái Viên Thiên Tứ thấy cơ hội cũng phụ họa theo.

"Long Tử Long Tôn gì chứ, m/ê t/ín d/ị đo/an là không được, nói chuyện chính, đừng có lôi thôi lôi thôi."

Cảnh sát tiếp tục lên tiếng.

"Ai nói tôi nói không phải việc chính, Long Tôn nhà tôi là việc lớn thế này. Sao lại không phải việc chính được?"

"Bà nói ngôi nhà này là của bà, bà có bằng chứng m/ua b/án không? Hợp đồng m/ua nhà, sổ đỏ hoặc các giấy tờ chứng minh liên quan theo quy định pháp luật đâu?"

Nhìn khí thế hung hăng của bọn họ, tôi không nhịn được mà lên tiếng.

Nghe thấy câu này, cả nhà đối phương rõ ràng là khựng lại một chút.

Tôi nheo mắt cười khẩy, khoanh tay đứng xem bọn họ định giở trò gì.

19.

"Các người bắt nh/ốt con trai tôi vào, đó chính là bằng chứng lớn nhất, ngôi nhà đó chính là con trai tôi m/ua."

Tôi cười, bộ n/ão của bà già này đột nhiên hoạt động tốt hẳn lên.

"Theo lời bà thì có phải ai cũng có thể dựa vào cái miệng mà tùy tiện tung tin đồn nhảm không? Vậy bây giờ tôi nói, cháu trai bà không phải con của con trai bà, mà là của gã đàn ông bên cạnh này."

Nói đoạn, tôi chỉ tay vào gã đàn ông được cho là anh rể của Viên Thiên Tứ.

Chị gái Viên Thiên Tứ lập tức xông tới bên cạnh tôi, giơ tay định t/át.

May mà cảnh sát bên cạnh nhanh tay, giữ ch/ặt cái t/át đang vung tới. Tôi gật đầu cảm ơn cảnh sát.

"Mày nói nhảm gì thế, chồng tao chỉ ngủ với tao, con của em trai thì liên quan gì đến hắn, mày nói nhảm nữa tao x/é nát miệng mày ra."

Trong chốc lát, lại định xông vào x/é x/ác tôi.

"Những gì các người đang làm, chẳng phải là đang nói nhảm không bằng chứng sao? Pháp luật quy định ai tố cáo, người đó phải đưa ra bằng chứng. Bây giờ mời các người đưa ra bằng chứng, đừng chỉ dựa vào cái miệng mà muốn kết luận mọi chuyện. Tôi cần một sự trong sạch, và cảnh sát nhân dân càng không cho phép bị vu khống, bị tung tin đồn."

Tôi càng nói càng lớn tiếng, càng nói sự phẫn nộ ẩn giấu trong lòng càng dâng cao.

"Nếu các người vừa không đưa ra được bằng chứng, lại không chứng minh được ngôi nhà là của mình, tôi sẽ tiếp tục khởi kiện các người tội vu khống."

Nghe những lời của tôi, người xem xung quanh cũng dần dần tỉnh ngộ.

Không phải cứ khóc là có lý, chuyện này cần phải nói lý lẽ, đưa ra bằng chứng.

Họ đồng loạt hô hào yêu cầu gia đình này cung cấp bằng chứng.

"Mày đừng có đe dọa tao, mày bây giờ chính là muốn cấu kết với cảnh sát để cư/ớp nhà con trai tao. Con trai khổ mệnh của tao ơi, lại bị kẻ x/ấu thế này nh/ốt vào đồn."

Mẹ Viên Thiên Tứ thấy tình hình không ổn, lập tức ngồi bệt xuống đất khóc lóc ầm ĩ.

Chị gái và vợ của Viên Thiên Tứ lập tức gia nhập đội ngũ này.

Nhưng đây là cửa đồn cảnh sát, không phải đầu làng.

Là nơi nói lý, nói pháp, không phải chỗ để các người lăn lộn giở trò!

20.

"Các người không đưa ra được, tôi đưa ra được."

Sau đó, tôi đưa hóa đơn m/ua hàng, sổ đỏ và căn cước công dân ra cho người xem xem qua.

Xem xong những thứ này, biểu cảm của mọi người bắt đầu trở nên đặc sắc.

Không ai có thể ngờ được lại có một gia đình kỳ quái đến vậy.

"Mày nói dối, mày nói dối, những thứ đó của mày đều là giả, đều là giả!"

Vợ Viên Thiên Tứ đột nhiên nói như người đi/ên.

"Thiên Tứ nói với tao, đây chính là nhà của hắn."

"Vậy bà đưa sổ đỏ, hoặc hợp đồng m/ua nhà ra đây. Bây giờ có bao nhiêu người ở đây. Chắc không còn muốn vu khống chúng tôi cư/ớp nhà của bà nữa chứ!"

Tôi nhìn gia đình đối diện đầy áp đảo, đối phương dường như đang cân nhắc xem làm thế nào để phản kích tôi.

Nhưng tôi sẽ không cho bọn họ cơ hội đó nữa, tiếp tục nói: "Bây giờ, tôi sẽ kể cho mọi người nghe đâu là sự thật!"

Ánh mắt của người xem dồn hết vào tôi, tôi bắt đầu kể lại toàn bộ sự việc.

"Căn nhà này là nhà tân hôn cha mẹ m/ua cho tôi, dự định cuối năm sẽ kết hôn với bạn gái tại đây.

Nhưng chính sự xuất hiện của gia đình này đã khiến cuộc sống hạnh phúc của tôi trở nên bất hạnh.

Một tuần trước, hàng xóm nói con tôi cào xước cửa nhà họ, tôi ngạc nhiên vì chưa dọn vào ở, sao có thể có người.

Sau khi x/ác nhận kỹ mới biết có người cạy cửa nhà tôi vào ở.

Chính là gia đình này, lại còn ngang nhiên ở cữ trong nhà tân hôn mới m/ua của tôi!

Nhà cửa xưa nay kiêng cho mượn để sinh đẻ, đây là đại kỵ.

Gia đình này còn phá hoại nhà tôi tan hoang. Sau khi tôi báo cảnh sát xử lý, đã khởi kiện ra tòa."

Nói xong, tôi mở điện thoại, phát video quay lại lúc đó, cùng với video so sánh trước và sau của căn nhà.

Người xem chỉ trỏ vào gia đình Viên Thiên Tứ.

Tiếng m/ắng nhiếc nổi lên khắp nơi.

"Vốn đây là việc riêng của tôi, không nên đến đây đối chất với họ, nhưng th/ủ đo/ạn của gia đình này quá bẩn thỉu.

Không chỉ vu khống tôi, còn bôi nhọ cảnh sát nhân dân. Ở đây tôi muốn đòi lại công bằng, cần một lời xin lỗi!"

Nghe những lời của tôi, các cảnh sát bên cạnh lần lượt nhìn tôi đầy cảm kích.

[Đúng đấy, đúng là cái gia đình tâm địa đen tối này, sao có thể làm ra chuyện kỳ quái thế được.]

[Chưa từng thấy gia đình nào mặt dày, mà n/ão lại không bình thường đến thế. Nó tưởng đồn cảnh sát là nhà nó mở chắc, vài câu là đòi cư/ớp lại cả căn nhà?]

21.

Có lẽ thấy sự việc bại lộ, anh rể Viên Thiên Tứ định lẻn vào đám đông bỏ chạy.

"Vội vàng đi đâu thế hả?"

Tôi cao giọng quát.

"Mọi người giúp một tay, đừng để tên này chạy mất."

Người xem nghe vậy liền chặn đường hắn.

"Chuyện này liên quan gì đến tao, nhà là bọn họ ở, đồ đạc cũng là bọn họ làm hỏng. Tao phải về nhà rồi, các người buông tao ra."

Tôi cười, nếu không có video giám sát, chắc đúng là để hắn chạy thoát thật.

"Sao lại không liên quan đến anh? Tối qua đồ đạc nhà tôi chẳng phải do anh dọn sao? Anh! Anh! Anh!"

Tôi chỉ tay vào ba người.

"Bọn tao dọn đồ của mày lúc nào, mày nói nhảm cái gì, bằng chứng đâu? Đưa bằng chứng ra đây!" hai tên thanh niên tóc vàng gào thét.

Đợi chính là câu này của các người!

Tôi đưa video giám sát ra, đồng thời báo cảnh sát.

Yêu cầu bắt giữ bốn kẻ tr/ộm b/án đồ đạc của tôi.

À đúng rồi, trong này còn có cả chị gái Viên Thiên Tứ nữa.

"Đây chính là bằng chứng, các người còn gì để nói không?"

"Giả, đều là giả." Trong lúc nói chuyện, hai thanh niên định lao vào cư/ớp điện thoại của tôi.

Cuối cùng bị cảnh sát kh/ống ch/ế.

22.

Trò hề này cuối cùng kết thúc bằng việc cả nhà bọn họ bị tạm giữ.

Tôi lại nộp đơn lên tòa án, khởi kiện gia đình Viên Thiên Tứ thêm tội vu khống và tr/ộm cắp.

Đúng như tôi đoán, gã đàn ông hung hãn bốn mươi tuổi là anh rể Viên Thiên Tứ, hai tên tóc vàng là em trai ruột của vợ Viên Thiên Tứ.

Đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã.

Cả nhà cùng nhau vào trong đó đi!

Sau khi đám đông giải tán, họ đã đăng video lên mạng, sự việc nhanh chóng lan truyền.

Cũng có vài cư dân mạng nhiệt tình muốn quyên góp tiền giúp tôi sửa nhà.

Có cả vài nhà bất động sản đá/nh hơi thấy mùi kinh doanh, muốn tặng nhà cho tôi để PR.

Tôi đều từ chối, quân tử không ăn của bố thí!

Huống hồ, tôi chỉ muốn làm một người bình thường, việc sự việc lan truyền cũng không phải ý muốn của tôi.

Nhưng cũng có cái lợi!

Tôi cũng nhận được một manh mối hữu ích, Viên Thiên Tứ có một căn nhà tái định cư!

Vốn tưởng điều kiện nhà Viên Thiên Tứ sau này có thể không đòi được một xu bồi thường nào, tổn thất phải tự chịu, chỉ một lòng muốn tống bọn họ vào tù.

Nhưng bây giờ khác rồi.

Những tổn thất của tôi cũng có thể được bồi thường!

23.

Ngày mở phiên tòa, bên ngoài tòa án rất náo nhiệt.

Vì sức nóng lúc đó, rất nhiều cơ quan truyền thông uy tín tranh nhau đưa tin.

Cuối cùng thẩm phán tuyên án, phía Viên Thiên Tứ xâm phạm gia cư bất hợp pháp, theo Điều 39 Hiến pháp nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, nhà ở của công dân không bị xâm phạm.

Theo Điều 245 Bộ luật Hình sự, những người khám xét trái phép thân thể, nhà ở của người khác, hoặc xâm nhập trái phép vào nhà ở của người khác, sẽ bị ph/ạt tù có thời hạn dưới ba năm hoặc tạm giam.

Phạm nhiều tội cùng lúc, tuyên ph/ạt mười năm tù giam, và bồi thường mọi tổn thất theo giá gốc.

Anh rể và chị gái Viên Thiên Tứ phạm tội tr/ộm cắp, thuộc trường hợp số lượng đặc biệt lớn, tuyên ph/ạt trên mười năm tù giam, và ph/ạt tiền hoặc tịch thu tài sản.

Kẻ tóc vàng cùng mẹ và vợ Viên Thiên Tứ là đồng phạm, mức án nhẹ hơn.

Từ tòa án ra, nhìn ánh mặt trời bên ngoài, lòng tôi cũng theo đó mà nhẹ nhõm.

Sự việc này đã theo tôi suốt nửa năm trời.

Còn tiếng khóc lóc hối lỗi của gia đình Viên Thiên Tứ bị tôi bỏ lại phía sau.

Khóc lóc nói muốn xin lỗi tôi, mong tôi tha thứ.

Nếu xin lỗi mà có ích, thì cần luật pháp để làm gì?

Huống hồ cả nhà các người không coi thường luật pháp, không hiểu luật pháp, vừa hay cả nhà cùng vào đó mà học tập đi!

Việc cần làm sắp tới là đợi gia đình Viên Thiên Tứ bồi thường, nếu không bồi thường, tôi sẽ nộp đơn lên tòa án cưỡ/ng ch/ế thi hành.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vườn Bách Thú Loài Người

Chương 11
Tôi cùng cả lớp xuyên không đến năm 3035. Loài người từng đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn, giờ đây đã trở thành động vật được bảo vệ cấp một do có nguy cơ tuyệt chủng. Bạn học cá biệt phấn khích: "Ha ha, sướng quá! Bao ăn, bao ở, còn có người giúp tắm rửa. Bò bít tết, tôm hùm, bánh kem, muốn ăn bao nhiêu cũng được." Lớp trưởng cảm thán: "Máy điều hòa, bể bơi, nhiệt độ phòng duy trì 26 độ. Đúng là đỉnh cao." Hoa khôi lớp thì đỏ mặt: "Hu hu... Sao họ cứ nhìn tớ mãi thế? Chẳng lẽ... Họ thích tớ đến vậy sao?" Chỉ có tôi là sởn da gà, cổ họng khô khốc. Các cậu ơi… Các cậu quên mất rồi sao? Là một loài có nguy cơ tuyệt chủng, ngoài việc được chăm sóc, yêu quý và nâng niu ra… Còn phải sinh sản không ngừng để duy trì nòi giống nữa.
69
2 Thai Nhi Giấy Chương 10
8 Thần Phục Chương 6
9 Thỏ Tinh Trúng Thưởng Chương 39.END

Mới cập nhật

Xem thêm