Tôi quay đầu nhìn hắn.
Cố Kiêu đứng đó, mắt bịt dải lụa trắng, áo bào đã cũ, giày cũng đã mòn rá/ch mép, g/ầy gò như một nắm củi khô.
Hắn giờ đây nấu ăn đã tiến bộ hơn nhiều, ít nhất cũng không còn nhầm đường với muối nữa.
Nhưng có lẽ vì trước kia quen ăn sơn hào hải vị, đến giờ vẫn chưa sửa được thói quen, mỗi bữa chỉ ăn rất ít.
Kết quả là tất cả đều vào bụng tôi.
Tối qua, hiếm lắm tôi mới m/ua được một cái giò heo, bảo hắn làm món giò heo hầm đường phèn cho tôi.
Hắn hầm rất lâu, khi bưng lên còn nóng hổi bốc khói, da bóng bẩy th!t mềm nhừ, ngửi thôi đã thấy thơm.
Sau đó, hắn gắp hết vào bát tôi.
"Sao chàng không ăn?"
Tôi hỏi.
"Ta không thích ăn."
Hắn đáp.
Nhưng sao tôi nhớ rõ trước kia hắn thích món giò heo hầm đường phèn nhất mà nhỉ?
Khi còn ở Hầu phủ, tôi nắm thóp được thói quen này của hắn, cứ vài ngày lại bảo phòng bếp làm. Hắn ngửi thấy mùi là tìm đến, nghênh ngang xông vào sân của tôi, cư/ớp giò heo của tôi ăn.
Rồi hôm sau gặp lại, hắn vẫn như cũ, không nhận ra tôi, hỏi tôi là ai?
Gi/ận đến mức tôi muốn móc miếng giò heo từ miệng hắn ra.
Giờ thì hay rồi.
Tối qua Cố Kiêu cứ nhất quyết gắp từng miếng giò heo vào bát tôi.
Có miếng trúng đích, rơi vào bát; có miếng lệch ra ngoài, rơi bên cạnh bát.
Hệ thống còn phỏng đoán: 【Có phải... hắn đang nhường cho cô ăn không?】
Trước khi m/ù, hắn chưa từng đối xử với tôi chu đáo thế này.
......
10
Hắn ôm chậu hoa cúc héo rũ vào ngựk, như đang bảo vệ một báu vật trân quý nào đó.
Tôi cố nén những giọt nước mắt chực trào.
"Chàng không ch*t là muốn kéo chân tôi sao?"
"Tôi biết ngay mà, chàng muốn tôi không thể tái giá, c/ắt đ/ứt giấc mộng phú bà của tôi!"
"Chàng nghèo thế này, tôi theo chàng thì hít gió Tây Bắc mà sống à?"
Tôi gi/ận rồi.
Không biết là gi/ận hắn ngốc, lấy chậu cúc làm báu vật, hay gi/ận bản thân mình cái đồ xươ/ng cốt hèn mọn, cứ nhất quyết phải theo hắn chịu khổ.
Tôi đ/ập cửa bỏ đi.
Lang thang một vòng, không mục đích. Đến khi hoàn h/ồn lại, trời đã nhá nhem tối.
Đầu ngõ bỗng xuất hiện vài bóng người.
"Chà, đây chẳng phải là con thông phòng của thằng m/ù kia sao?"
Tim tôi thắt lại.
"Đời này ta chưa từng nếm thử tư vị của đàn bà Hầu gia đâu."
Kẻ cầm đầu tiến lại gần, miệng nồng nặc mùi rư/ợu: "Mỹ nhân, theo ta đi, bảo đảm cho cô ăn sung mặc sướng. Theo thằng m/ù kia thì có tiền đồ gì?"
Hắn đưa tay định sờ mặt tôi.
Tôi vừa định ch/ửi lại thì phía sau vang lên một giọng khàn khàn.
"Cút."
Là Cố Kiêu.
Hắn đứng ở cổng sân, tay cầm một cây gậy chống.
Đám l/ưu ma/nh sững sờ một chút, rồi cười phá lên.
"Chà, thằng m/ù còn tưởng mình là Hầu gia sao?"
"Tiếc thật, nó không nhìn thấy. Nếu không nhất định phải cho nó xem, ta chơi đàn bà của nó thế nào."
Cố Kiêu không để ý đến chúng.
Hắn chống gậy, từng bước dò đường, loạng choạng đi đến bên cạnh tôi.
Tôi hạ thấp giọng: "Chàng mau về đi."
Hắn không đáp, lần mò nắm lấy cổ tay tôi, kéo mạnh ra sau lưng.
"Các ngươi có gì, nhắm vào ta đây này."
"Nhắm vào ngươi?"
L/ưu ma/nh cười khẩy: "Cái gì cũng được à?"
Cố Kiêu gật đầu.
"Vậy quỳ xuống đi."
"Không được!"
Tôi hét lên.
Hắn khựng lại, đầu gối dần khuỵu xuống.
Tôi giơ tay t/át thẳng một cái, nghiến răng quát.
"Đêm nào cũng quỳ bên giường tôi rồi..."
"Giờ thành đồ không xươ/ng sống rồi à?"
Hắn không né tránh.
11
Tôi cư/ớp lấy cây gậy của hắn, bổ thẳng vào đầu mấy tên kia.
Nhưng đá/nh không lại.
Nắm đ/ấm nện lên vai, lên lưng tôi, tôi loạng choạng rồi lại lao vào.
Cố Kiêu bỗng ôm ch/ặt lấy tôi.
Hắn ấn đầu tôi vào ngựk, khom lưng, cả người che lấy tôi.
Tôi nghe thấy tiếng đ/ấm thùm thụp.
Một cái, hai cái.
Có chất lỏng ấm nóng nhỏ trên trán tôi.
Ngẩng đầu lên.
Là m/áu.
Trán hắn bị rá/ch, m/áu theo lông mày chảy xuống, thấm qua dải lụa bịt mắt, từng giọt từng giọt rơi trên mặt tôi.
Sợi dây th/ần ki/nh trong đầu tôi, đ/ứt rồi.
Tôi không biết mình đã lao vào như thế nào, cắn ch/ặt lấy tai tên kia, đi/ên cuồ/ng x/é xuống.
Mùi m/áu tanh nồng n/ổ tung trong miệng, hắn kêu thảm thiết đẩy tôi ra, ôm lấy nửa cái đầu.
"Đàn bà đi/ên! Con đàn bà này đi/ên rồi!"
Chúng bỏ chạy.
Trong ngõ vắng lặng.
Tôi ôm lấy hắn, toàn thân r/un r/ẩy, nước mắt nhòe nhoẹt trên mặt, trong miệng toàn là m/áu.
Lấy tay bịt trán hắn, nhưng m/áu cứ rỉ ra, không sao bịt nổi.
"Chàng bị b/ệnh trong đầu à?"
Tôi vừa khóc vừa m/ắng hắn: "M/ù rồi còn đá/nh nhau? Chàng đá/nh thắng được ai?"
"Bị thương thế này, tôi lấy đâu ra tiền m/ua th/uốc cho chàng?"
"Chàng đúng là đồ phá gia chi tử!"
"Tôi theo chàng xui xẻo hết chỗ nói!"
Hắn lần mò tìm tay tôi, rồi men theo cánh tay tôi, sờ lên mặt tôi.
Đầu ngón tay khẽ lau qua má tôi, dính m/áu, quệt thành một vệt dính dấp.
"Nàng có chỗ nào bị thương không?"
Hắn hỏi.
Không.
Tôi chẳng bị thương chỗ nào cả.
Chỉ là trong lòng đ/au thắt lại.
12
Hệ thống không nhìn nổi nữa.
【Haizz... đây chỉ là món khai vị thôi.】
【Hắn vốn nên ch*t ở cuốn sách thứ nhất rồi. Là cô cứng đầu c/ứu hắn sống lại, kéo vào cuốn thứ hai.】
Tôi dìu hắn vào nhà.
Trên trán hắn có một vết rá/ch lớn, da th!t lật ra, m/áu nhuộm đỏ nửa khuôn mặt.
Tôi vừa lau rửa vừa m/ắng: "X/ấu thế này, tôi không cần chàng nữa."
"Xin lỗi, nàng m/ắng ta đi, nếu còn gi/ận thì đá/nh ta hai cái."
Tôi giơ tay lên rồi lại hạ xuống, lau nước mắt, đúng là kiếp trước n/ợ hắn mà.
"A Yểu, là ta liên lụy nàng rồi."
Động tác tay tôi khựng lại.
Rồi tiếp tục lau, miệng cũng không ngừng: "Nếu không phải tại chàng, chưa chắc họ đã đá/nh tôi."
Hắn không phản bác.
Chỉ nắm ch/ặt cổ tay tôi hơn, rồi từ từ buông ra.
Hệ thống bỗng lên tiếng: 【Ký chủ, cô có đ/au không? đ/au thì tôi cho cô mượn thêm mười tích điểm.】
Tôi sững người.
Nó không nói tôi suýt quên, mấy cú đ/ấm lúc nãy khiến vai và lưng tôi đ/au âm ỉ.
【Vậy mượn thêm chút đi.】
Tôi nói: 【Tôi đổi th/uốc trị thương.】
Th/uốc trị thương được dùng lên trán Cố Kiêu.
Hệ thống: 【Ký chủ... hắn m/ù rồi, x/ấu một chút cũng có sao đâu.】
Tôi: 【Nhưng tôi không thích đồ x/ấu.】
Cố Kiêu chìm sâu vào giấc ngủ, nửa đêm phát sốt cao.
Tôi không dám ngủ.
Tôi sợ hắn ch*t.
Suốt cả đêm, tôi ngồi bên giường, lúc thì thay dải vải trên trán hắn, lúc thì đưa tay thăm hơi thở.
Sau đó cứ dùng giọng Thẩm Thanh Mộng khẽ gọi hắn, bảo hắn phải trụ vững, không được ch*t.
Hắn mơ màng đáp một tiếng.
Ngày hôm sau, hắn sốt càng cao, môi khô nứt nẻ, bắt đầu nói mê sảng.
Tôi muốn hỏi hệ thống đổi th/uốc hạ sốt.
Hệ thống im lặng rất lâu.
【Ký chủ...】
Giọng nó hơi yếu: 【Chuyện tôi n/ợ tích điểm bị phát hiện rồi.】
【Cấp trên nói, trong vòng ba ngày không trả hết tích điểm, không chỉ tôi bị cấm túc, mà hắn...】
【Hắn sẽ quay lại cốt truyện ban đầu. Ch*t đi. Không còn tồn tại nữa.】
Sắc mặt tôi tái nhợt.
【Xin lỗi, hệ thống, là tôi liên lụy cô.】
Hệ thống cố tỏ ra thoải mái: 【Hây, không phải chỉ là cấm túc thôi sao? Tôi còn chưa thử bao giờ đâu.】
Tôi: 【Vậy trước kia tại sao cô nói đến cấm túc lại sợ hãi như vậy?】
Giọng hệ thống run lên.
【...Có lẽ sẽ reset chương trình của tôi.】
Tôi sững sờ.
Reset?
Chẳng phải là cưỡng ép xóa sạch trong một phím sao?
【Tôi có lẽ sẽ quên cô, cũng sẽ bị giáng cấp thành hệ thống cấp thấp. Nhưng mà...】
Nó cười một tiếng: 【Tôi chỉ là một hệ thống thôi mà, tôi không có cảm giác đ/au, không sao đâu.】
Tôi lập tức phản bác: 【Không phải.】
【Cô không chỉ là hệ thống.】
【Cô còn là bạn của tôi.】
13
Từ khi đến cổ đại, người bạn duy nhất đồng hành cùng tôi đến bây giờ.
Hệ thống không nói gì, qua một hồi lâu, nó lí nhí: 【Ký chủ... hu hu hu hu hu... cô thực sự coi tôi là người.】
Tôi: 【Hệ thống, cốt truyện tiếp theo của tôi là gì?】
Nó ngẩn người: 【Ký chủ, cô muốn đi cốt truyện rồi à?】
Tôi gật đầu: 【Ừm.】
Nó nói: 【Hôm nay nam chính sẽ mở tiệc chiêu đãi khách khứa ở tửu lâu, cô là vũ nữ dẫn đầu.】
【Hắn và nữ chính đang gi/ận dỗi nhau, thấy cô có vài nét giống phong thái nhảy múa của nữ chính.】
【Sau đó có người muốn s/ỉ nh/ục cô, cô được c/ứu.】
Tôi: 【Đi xong cốt truyện, có thể nhận được bao nhiêu tích điểm?】
【Một trăm.】
Đủ rồi.
Tôi nấu cháo gạo cho Cố Kiêu, thổi nguội, từng thìa từng thìa đút hắn ăn hết.
Hắn sốt mê man nhưng vẫn ngoan ngoãn há miệng.
Ăn xong, lại nắm lấy tay tôi.
Tôi không giằng ra.
Đợi hắn ngủ rồi mới khẽ rút tay ra.
Đứng ở cửa, quay đầu nhìn hắn một cái.
Hắn co quắp trên giường, trán quấn dải vải trắng tôi buộc cho, lông mày nhíu ch/ặt, như đang gặp á/c mộng.
Tôi thu hồi ánh mắt, đẩy cửa đi ra.
Sức mạnh của cốt truyện quá khủng khiếp.
Tôi đi thử vai vũ nữ, mới nhảy được nửa bài, quản sự đã chốt ngay, như thể tôi nhảy ra sao không quan trọng, chỉ cần khuôn mặt này đứng đó, cốt truyện tự động lăn bánh.
14
Phủ Thái tử, đèn đuốc sáng trưng.
Tôi đứng giữa sàn nhảy, dù nhảy như đang cày ruộng, ánh mắt khách khứa vẫn như bị sợi dây kéo, đồng loạt đổ dồn lên người tôi.
Trên đài cao, Tống Viêm nâng ly rư/ợu, ánh mắt nhìn chằm chằm tới.
Trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc.
Hệ thống phấn khích hét lên trong đầu tôi: 【Đúng vị rồi, đúng vị rồi! Hắn quả nhiên nhìn tới rồi!】
Tôi vừa xoay vòng vừa đảo mắt trong lòng: 【Tra nam! Hắn còn chẳng đẹp bằng Cố Kiêu, lại còn mở hậu cung. Không sợ bị thượng mã phong à.】
Hệ thống: 【Ai bảo tác giả thiên vị nam chính làm chi.】
Một điệu múa kết thúc.
Tôi vừa định lui xuống, một bàn tay bỗng ôm lấy eo tôi, kéo vào lòng.
Hơi rư/ợu phả vào mặt tôi.
Là một vị khách trong tiệc.
Tôi nhận ra hắn, từng gặp ở phủ Cố Kiêu trước kia. Lúc đó hắn thèm khát tôi, bị Cố Kiêu đá/nh g/ãy một cánh tay.
Không ngờ tay này lại mọc lại được.
"Tiểu mỹ nhân~"
Hắn tiến sát lại, cười đầy vẻ b/éo bở: "Đây chẳng phải là con thông phòng của Cố Kiêu sao?"
"Nó trước kia vì cô mà bẻ g/ãy một cánh tay ta. Đây, cuối cùng vẫn rơi vào tay ta thôi."
Gã đó bóp cằm tôi, chậm rãi cúi đầu.
Tôi nắm ch/ặt con d/ao găm giấu trong tay áo.
Rồi lại buông ra.
Không được, không được ra tay, cốt truyện chưa xong.
Đúng lúc này.
"Từ đại nhân, buông nàng ra."
Là Tống Viêm.
Từ đại nhân như không nghe thấy, vẫn đang cúi xuống.
Giây tiếp theo, một chiếc ly rư/ợu đ/ập vào thái dương gã.
Gã đ/au điếng, ôm trán, hơi rư/ợu tan đi quá nửa, không cam tâm buông tôi ra: "Điện hạ, người đàn bà này là thông phòng của Cố Kiêu. Cố Kiêu trước nay luôn chống đối ngài, ta thay ngài đòi lại chút công đạo từ cô ta..."
Tống Viêm bước tới.
"B/ắt n/ạt đàn bà, tính là gì?"
Hắn rũ mắt nhìn tôi, giơ tay kéo tôi dậy.
"Không sao chứ?"
Tôi cúi đầu, làm ra vẻ thẹn thùng.
"Không sao, cảm ơn Điện hạ."
Tống Viêm khẽ nâng cằm tôi, ánh mắt dừng lại trên mặt tôi một lát.
"Nàng ngược lại rất tỉnh táo, biết theo kẻ phế nhân kia chẳng có kết cục tốt đẹp."
Đầu ngón tay khẽ quệt qua má tôi.
"Chi bằng... theo ta?"
Hệ thống: 【100 tích điểm đã vào tài khoản! Ký chủ, chúc mừng cô hoàn thành cốt truyện đầu tiên!】
Mắt tôi sáng rực: 【Tốt quá! Tám mươi trả n/ợ cho cô, hai mươi đổi th/uốc hạ sốt cho tôi!】
Sau đó... tôi đẩy mạnh Tống Viêm ra, xách váy lùi lại:
"Điện hạ, ngại quá!"
"Tôi còn phải chạy sô sang nhà khác nhảy múa, đi trước đây."
Nói xong, không quay đầu lại mà chuồn mất.
Phía sau vang lên một trận xôn xao, như thể có người muốn chặn lại mà không chặn được.
Hệ thống: 【Đợi đã!】
【Cô cứ... chạy thế à?】
【Sao không tiếp tục đi?】
Tôi vừa chạy ra ngoài vừa đáp nó: 【Cốt truyện xong rồi không chạy thì làm gì? Ở lại tán dóc với hắn à? Có được tích điểm đâu.】
Hệ thống: 【......】
15
Chạy ra khỏi cửa phủ, gió đêm thổi qua, tôi mới nhận ra mình đã toát một thân mồ hôi.
Th/uốc hạ sốt đã có.
Tôi phải về gấp.
Thời gian này, tôi vừa đi cốt truyện, vừa ki/ếm tích điểm.
Vậy mà thực sự đã trả sạch n/ợ cho hệ thống.
Nó vừa khâm phục vừa kinh ngạc, giọng điệu phức tạp: 【Ký chủ, cô đang hack game rồi.】
Tôi: 【Mèo đen mèo trắng gì cũng được, trả được n/ợ là mèo tốt.】
Bây giờ tôi đang gom một khoản tích điểm khác.
Đổi th/uốc giúp Cố Kiêu sáng mắt.
Tám trăm tích điểm.
Đường còn dài lắm.
16
Nhưng dạo gần đây tinh thần Cố Kiêu tốt lên không ít, mắt m/ù nhưng tay không rảnh, học được nghề đan giỏ của bác Ngưu hàng xóm.
Hắn khéo tay, học nhanh lắm.
Ban ngày cứ bê cái ghế con, ngồi đầu ngõ b/án giỏ. Một cái hai đồng xu, tích tiểu thành đại.
Ngày đó tôi đi cốt truyện về, từ xa đã thấy sạp của hắn bị mấy tên l/ưu ma/nh lật tung.
Giỏ lăn lóc khắp nơi, nan tre vương vãi.
Chúng cư/ớp túi vải đựng tiền xu trong lòng hắn.
Cố Kiêu ôm đầu ngồi dưới đất, c/ầu x/in: "Đừng đá/nh mặt..."
L/ưu ma/nh cười lớn: "Thằng m/ù này còn muốn dựa vào mặt để ăn cơm? Ai thèm nhìn ngươi?"
Hắn ấp úng đáp lại một câu, giọng rất khẽ.
"A Yểu sẽ đ/au lòng đấy."
Tôi khựng lại tại chỗ. Nước mắt trào ra ngay lập tức.
Đồ ngốc này.
Tôi mới không đ/au lòng.
Tôi xách gậy lao tới.
L/ưu ma/nh thấy tôi, ch/ửi bới rồi chạy mất, chúng vẫn nhớ chuyện tôi cắn đ/ứt tai người, thấy tôi là né.
Tôi ngồi xuống, nhặt giỏ cho hắn.
Cố Kiêu chậm rãi ngẩng đầu, mặt xanh tím bầm dập, lần mò vươn về phía tôi.
"Không đ/au. A Yểu, đừng khóc. Ta không đ/au."
"Tôi mới không khóc!"
Hắn r/un r/ẩy lấy ra vài đồng xu từ trong lòng.
"A Yểu, ta vẫn còn."
Xòe tay ra, trong lòng bàn tay nằm vài đồng tiền bẩn thỉu: "Không bị cư/ớp hết."
Chỉ vài đồng tiền mà khiến hắn chịu một trận đò/n.
Đây đâu phải phản diện, đây là đồ ngốc!
Tôi ngoảnh mặt đi.
......
17
Hiện giờ tôi đi cốt truyện, nhận được thưởng không ít. Quần áo, trang sức, bạc, tùy tiện một món cũng đủ hắn đan giỏ cả tháng.
"Sau này đừng ra b/án nữa, chàng ki/ếm được còn chẳng bằng tôi."
Cố Kiêu sững sờ.
"A Yểu, nàng đang làm gì thế?"
Tôi nắm tay hắn đi về phía trước.
"Làm đầu bếp ở phủ họ Tiền, tiểu thư nhà đó thưởng nhiều."
Hắn không hỏi nữa.
Bàn tay trong tay tôi đã thô ráp hơn nhiều, toàn là vết chai do đan giỏ.
Tôi bóp nhẹ.
"Thô ráp thế này, còn làm sao sưởi ấm cho tôi được nữa?"}