Hắn cẩn thận nắm lấy tay tôi: "Ta sẽ nuôi lại cho đầy đặn."
......
18
Buổi tối, tôi vỗ vỗ giường: "Ngủ ở đây."
Cố Kiêu sững người, ngập ngừng đứng tại chỗ, có chút không biết làm sao.
Tôi đảo mắt: "Tối qua tôi gặp á/c mộng, không thì chẳng đến lượt chàng hưởng lợi đâu."
Hắn chậm rãi di chuyển lại gần, cứng đờ người nằm xuống.
Tôi rúc vào lòng hắn, kéo tay hắn đặt lên eo mình.
Người lại càng cứng hơn, như một khúc gỗ.
"Nếu như chàng sáng mắt lại..."
Tôi chọc chọc vào ngựk hắn: "Chàng muốn làm gì?"
Hắn nghiêm túc suy nghĩ một hồi: "Ta sẽ ki/ếm thật nhiều tiền, rồi đưa hết cho nàng."
Tôi cười khẩy: "Hầu gia còn tưởng mình vẫy tay là có người dâng tiền cho sao? Nghĩ nhiều rồi đấy."
Cố Kiêu không phản bác.
Một lát sau, hắn vươn tay, lần mò về phía góc giường, lấy ra một vật từ dưới gối rồi đưa đến trước mặt tôi.
Là một cây trâm gỗ đào.
Khắc vẹo vẹo vọ vọ, đầu trâm miễn cưỡng có thể nhận ra là hình một đóa hoa.
Mắt tôi sáng rực.
"A Yểu, cái này cho nàng."
Tôi nhận lấy, lật qua lật lại ngắm nghía, miệng vẫn không tha: "Rẻ tiền thế."
"Thôi được rồi, tôi miễn cưỡng nhận vậy. Sau này nhớ ki/ếm tiền đổi thành trâm vàng cho tôi đấy."
Tôi gọi hệ thống trong lòng: 【Hệ thống hệ thống, chàng tặng trâm cho tôi này! Cô xem, có đẹp không?】
Hệ thống có chút cạn lời.
【Nói đẹp là nói dối lòng mình... nhưng tôi là một hệ thống trung thực.】
【Đẹp.】
Tôi sung sướng mân mê cây trâm, ép nó xuống dưới gối.
Những ngày này, Tống Viêm dường như đã phát hiện ra điều gì đó.
Tôi đối với hắn lúc nóng lúc lạnh, giây trước còn dịu dàng ân cần, giây sau đã chán gh/ét đến tận xươ/ng tủy. Hắn phái người theo dõi tôi, phát hiện ra tôi và Cố Kiêu vẫn sống cùng nhau.
Hệ thống nói: 【Ngày mai là cốt truyện quan trọng nhất. Nam chính sẽ đề nghị nạp cô làm thiếp, nữ chính tức gi/ận, đưa cho hắn một tờ giấy hòa ly.】
【Sau đó nữ chính bị b/ắt c/óc, nam chính c/ứu cô ấy, cô ấy đồng ý với sự tồn tại của cô.】
Tôi: 【Vậy, bao nhiêu tích điểm?】
Hệ thống: 【Một ngàn.】
Tôi tính toán nhanh trong đầu.
Tám trăm đổi th/uốc sáng mắt cho Cố Kiêu.
Còn lại hai trăm.
【Có thể đổi thành bao nhiêu tiền?】
Hệ thống: 【Hai triệu.】
Chà, tỉ lệ là một một đấy!
Đủ rồi, vậy thì đi nốt đoạn cốt truyện này, rồi tôi quay về.
......
19
Tống Viêm lại cãi nhau với Thẩm Thanh Mộng.
Hắn say bí tỉ ở tửu lâu, tôi ngồi bên cạnh, cứng nhắc đọc lời thoại hệ thống viết cho.
"Điện hạ, Thẩm tiểu thư không hiểu ngài, nhưng tôi hiểu."
"Ngài là người làm việc lớn, có thể dỗ dành Thẩm tiểu thư lâu như vậy, là do cô ấy không nên gây sự với ngài."
Hắn ngước mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
"Tôi nguyện giúp ngài nói hòa với Thẩm tiểu thư."
Hệ thống vẫn lải nhải trong đầu: 【Nói thêm câu nữa: Người tuấn tú như ngài, tôi đã sớm ngưỡng m/ộ từ lâu.】
Tôi: 【Không nói nổi.】
Hệ thống: 【Thôi bỏ đi, câu này cũng không quan trọng.】
Tống Viêm bỗng vươn tay, bóp cằm tôi.
"Nàng nguyện giúp ta?"
Hắn nheo mắt: "Tại sao nàng nguyện giúp? Nàng chẳng phải người của Cố Kiêu sao?"
"Hắn biết nàng ở chỗ ta lấy lòng ta không?"
Tống Viêm áp sát vào tôi, hơi rư/ợu phả vào mặt.
"Nàng vừa dỗ dành ta, vừa an ủi hắn. Nàng cũng chỉ là một người đàn bà lẳng lơ."
Hệ thống cuống lên: 【Ôi hắn hiểu lầm rồi! Ký chủ, nói gì đó dễ nghe cho hắn tin cô! Nhất định phải nhịn, nghĩ đến một ngàn tích điểm đi!】
Tôi hít sâu một hơi.
"Không có. Tôi còn ở bên hắn là để trả th/ù hắn."
"Cố Kiêu trước kia thu nhận tôi làm thông phòng, lại không đụng vào tôi, cố ý làm nh/ục tôi."
"Giờ hắn thành kẻ m/ù, tôi chỉ muốn khiến hắn phụ thuộc vào tôi hoàn toàn, rồi đ/á hắn."
Tống Viêm nhìn chằm chằm tôi, khóe miệng từ từ nhếch lên.
"Thế sao?"
Tôi giơ tay thề: "Hắn là kẻ m/ù thì cho tôi được gì? Tất nhiên là Điện hạ tốt hơn. Nếu Điện hạ không tin, tôi về đ/á hắn ngay đây."
Hắn cười, dựa người ra sau, thong thả mở lời.
"Không cần đâu."
"Hắn nghe thấy rồi."
Cái gì?
Tôi sững người, nhìn theo ánh mắt hắn quay đầu lại.
Ở cửa đứng một người.
Là Cố Kiêu.
20
Tôi không biết hắn đứng đó bao lâu, nghe thấy bao nhiêu, chỉ thấy cổ họng khô khốc.
Giọng Tống Viêm vang lên, mang theo ý cười: "Yểu nhi, nói lại những lời vừa rồi đi. Chỉ cần nàng c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với hắn, ta sẽ nạp nàng làm thiếp."
Tôi há miệng.
Hệ thống hét lên trong đầu: 【Ký chủ, một ngàn tích điểm!】
Cố Kiêu lên tiếng.
"A Yểu, nàng nói nàng đi làm đầu bếp."
"Nàng... chỉ đang lừa ta sao?"
Tôi nhắm mắt lại, lòng bàn tay siết ch/ặt, móng tay găm vào th!t.
Khi mở mắt ra lần nữa, nghe thấy giọng mình, lạnh lẽo đến mức không giống chính mình.
"Phải. Cố Kiêu, chàng là kẻ m/ù, chàng cho tôi được gì?"
"Tôi chỉ đang đùa bỡn chàng thôi. Giờ chán rồi."
"Chàng cút đi."
Hắn đứng đó, không nhúc nhích.
"A Yểu... có phải nàng bị đe dọa không?"
"Tôi không có!"
C/ầu x/in chàng.
Mau đi đi.
Tống Viêm cười bên cạnh: "Cố Kiêu, nhìn ngươi bây giờ giống như một con chó vậy. Chẳng ai quan tâm ngươi cả. Ta mà là ngươi, thì ch*t quách đi cho rồi."
Hắn khoác vai tôi, cúi đầu nói bên tai: "Yểu nhi, bảo hắn cút đi."
Tôi run run môi, gào lên.
"Cút! Cút ngay cho tôi!"
Cố Kiêu cử động.
Hắn quay người, khựng lại một chút, rồi chống gậy biến mất ở cuối hành lang.
Tôi siết ch/ặt nắm đ/ấm, móng tay g/ãy ra.
"Sao hắn lại tới đây?"
Tống Viêm kéo tay tôi, nhẹ nhàng vuốt ve.
"Ta sợ hắn dây dưa không dứt với nàng, nên bảo người đưa hắn đến đây, nói rõ ràng trước mặt."
Tôi gọi hệ thống trong lòng: 【Hệ thống, tôi muốn đ/âm ch*t hắn!】
Hệ thống nghiến răng: 【Đừng nói nữa... tôi cũng muốn.】
Một lát sau, tích điểm vào tài khoản.
Đúng một ngàn.
Tôi chuốc Tống Viêm say mèm, trùm bao tải, đá/nh cho một trận tơi bời. Bao tải chất lượng tốt, hắn giãy giụa hồi lâu không chui ra được. Lại đạp thêm hai cái, sảng khoái quay về.
21
Đi vào sân, bước chân bỗng khựng lại.
Trong nhà sáng đèn, có hai bóng người.
Tôi nhẹ bước lại gần, nhìn qua khe cửa sổ.
Là Thẩm Thanh Mộng.
Cô ấy khóc như mưa, đang nói gì đó.
Cố Kiêu mặt không cảm xúc.
"...Hắn phái người nói với ta, muốn nạp vũ nữ kia làm thiếp, chính là người hôm nay nàng nghe thấy đấy. Hắn nói cô ta hiểu hắn, nói ta chỉ biết gây sự."
"Ta đã đưa cho hắn giấy hòa ly."
Thẩm Thanh Mộng ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn Cố Kiêu.
"Ta bây giờ... chỉ còn lại chàng thôi."
Tôi đứng ngoài cửa sổ, không cử động.
Cố Kiêu: "A Yểu không phải nha hoàn của ta, là thông phòng của ta."
Thẩm Thanh Mộng không thể tin nổi: "Người đàn bà ba lòng hai dạ đó?"
"Cô ta là thông phòng của chàng? Chẳng phải chàng nói hai người không có gì sao?"
Cố Kiêu rũ mắt: "Nhưng giờ cô ấy không cần ta nữa rồi."
Thẩm Thanh Mộng lại gần, nắm lấy tay hắn, giọng dịu dàng.
"Không sao, ta cần chàng."
Tôi không nghe tiếp nữa.
Quay người rời đi.
Đúng lúc không nhìn thấy Cố Kiêu rút tay ra, nói: "Ta chỉ muốn A Yểu, trước kia là thông phòng, bây giờ... cô ấy là vợ ta."
......
22
Tôi vào bếp, thắp đèn, đun nước, nhào bột, nước trong nồi sôi sùng sục, tôi thả mì vào, nhìn chúng cuộn trào trong nước sôi.
Lấy gói th/uốc bột từ trong tay áo ra.
Đổi bằng tám trăm tích điểm.
Đổ xuống đáy bát, dùng đũa khuấy đều cho tan hết.
Khi bưng mì vào nhà, Thẩm Thanh Mộng đã đi rồi.
Cố Kiêu vẫn ngồi bên bàn, giữ nguyên tư thế cũ, không nhúc nhích.
Tôi dùng giọng Thẩm Thanh Mộng lên tiếng.
"Đói rồi đúng không? Ăn chút gì đi."
Hắn sững người, ngẩng đầu.
"Thanh Mộng?"
"Ừ."
Tôi đặt bát vào tay hắn: "Ăn lúc còn nóng đi."
Hắn cúi đầu, gắp một đũa mì cho vào miệng, khựng lại, trong mắt bỗng rơi lệ.
"Ngon lắm!"
Tôi nhìn hắn ăn hết, ngay cả nước canh cũng uống sạch.
Đáy bát sạch trơn.
Ăn xong, hắn ngủ thiếp đi.
Hệ thống nói trong đó có thành phần th/uốc an thần, sáng mai là hắn nhìn thấy được rồi.
Tôi ngồi bên bàn nhìn hắn một lúc, vừa định đứng dậy, hệ thống bỗng lên tiếng:
【Ký chủ, nữ chính gặp chuyện rồi.】
Tôi sững người.
【Vừa nãy cô ấy ra ngoài m/ua đồ ăn, bị người ta bắt đi rồi.】
Tôi đứng bật dậy: 【Bắt đi đâu rồi?】
Hệ thống: 【Phủ hoang phía Đông thành. Cô ấy sẽ bị đá/nh một trận, chịu đủ mọi tr/a t/ấn... ngày mai nam chính sẽ đến c/ứu cô ấy.】
Tôi bước ra ngoài hai bước, rồi dừng lại.
【Cho tôi địa chỉ.】
Nó ngạc nhiên: 【Ký chủ, cô định làm gì?】
【Đã biết rồi, bảo tôi thấy ch*t không c/ứu? Khó quá.】
Hệ thống cuống lên: 【Nhưng cô làm vậy sẽ làm lo/ạn cốt truyện!】
【Có bị ph/ạt không?】
【...Trừ một trăm tích điểm.】
Tôi vỗ ngựk: 【Thế thì rẻ chán. Giờ tôi có vốn rồi!】
Hệ thống h/ận sắt không thành thép: 【Đã bảo là sẽ làm top 1 cho tôi mà, theo cô chẳng bao giờ được giàu...】
Tôi nghĩ ngợi, Thẩm Thanh Mộng này, chưa bao giờ làm chuyện gì tổn thương tôi cả. Ngược lại, mỗi lần vì cô ấy mà Cố Kiêu dùng tôi để chọc tức cô ấy, tôi lại nhận thưởng mỏi tay.
Cô ấy là thần tài của tôi.
Thần tài gặp nạn, không thể không quản.
【Hệ thống, trừ xong còn lại bao nhiêu tích điểm?】
【Một trăm.】
【Có thể đổi tôi thành võ lâm cao thủ không?】
Hệ thống không nỡ.
【...Thế là cô thành kẻ trắng tay rồi đấy.】
Nó sột soạt lật tìm một hồi, bỗng nói: 【Ê, có một gói đổi giảm giá, võ lâm cao thủ trong nửa canh giờ, chỉ cần năm mươi tích điểm.】
【Còn lại năm mươi, quay về hiện đại vẫn còn năm mươi vạn. Được không?】
Tôi xách cây gậy sau cửa lên.
【Được.】
23
Phủ hoang phía Đông thành.
Tôi vừa mò đến cửa đã nghe thấy tiếng roj quất vào da th!t và ti/ếng r/ên rỉ kìm nén bên trong.
"...Người đàn bà của Tống Viêm? Được, vậy để cô ta chịu thay!"
Tôi ghé mắt nhìn qua khe cửa sổ.
Thẩm Thanh Mộng bị trói vào cột, áo quần rá/ch nát, trên mặt có vết m/áu. Roj quất từng nhát lên người cô ấy, cô ấy cắn ch/ặt môi, nhất quyết không kêu thành tiếng.
Tôi siết ch/ặt cây gậy.
Thật không công bằng.
Tại sao đàn bà lại là phụ thuộc của đàn ông, còn phải chịu thay cho hắn?
Tôi đạp cửa xông vào.
Nửa canh giờ võ lâm cao thủ, đủ dùng rồi.
Ba chân bốn cẳng, mấy tên kia ngã rạp xuống đất. Tôi vác Thẩm Thanh Mộng chạy thẳng.
Chạy đến trong ngõ, x/ác định không ai đuổi theo, mới đặt cô ấy xuống.
Cô ấy dựa vào tường, thở dốc, nhờ ánh trăng nhìn rõ mặt tôi, sững sờ.
"Tại sao... lại là cô? Tại sao cô c/ứu tôi?"
Tôi chống gậy xuống đất: "Cô là thần tài của tôi."
Cô ấy không hiểu.
"Cô c/ứu tôi, tôi... nguyện chấp nhận cô cùng đi hầu hạ Thái tử tốt hơn."
Tôi nhướng mày: "Hắn là cái thá gì? Xứng để tôi hầu hạ? Tôi không làm thiếp của Tống Viêm."
Thẩm Thanh Mộng ngẩn người: "Nhưng lần nào cô cũng xuất hiện trước mặt hắn, và hắn..."
"Diễn kịch thôi. Giờ kịch hết rồi, tôi mặc kệ hắn ch*t."
"Thứ rác rưởi đó, cô tại sao phải thích hắn? Cô nghĩ xem, hắn từng thề không rời không bỏ, đời đời kiếp kiếp chỉ có một người. Giờ thì sao? Không chỉ nạp tôi, tôi còn nghe nói hắn định nạp thêm mấy nhà quý nữ nữa."
Tôi chán gh/ét: "Tôi sợ làm thiếp của hắn, sớm muộn gì cũng mắc b/ệnh."
B/ệnh hoa liễu thời cổ đại tỉ lệ t/ử vo/ng cực cao.
Cô ấy nhìn tôi, một hồi lâu sau, khẽ nói: "Cô khác với những gì tôi tưởng tượng."
Tôi xua tay: "Tôi về ngủ đây, cô tự bảo trọng."
......
24
Tôi lặng lẽ về thu dọn hành lý, nhìn Cố Kiêu đang ngủ say trên giường, để lại vài tờ ngân phiếu, đóng cửa, rồi chạy trốn trong đêm.
Đến cổ đại lâu thế này, không phải hầu hạ người ta thì là đi cốt truyện, vẫn chưa được chơi đùa tử tế bao giờ.
Lần này cuối cùng cũng đã đi dạo khắp nơi.
Ba tháng sau, chờ tiền bạc bên người gần hết, hệ thống xuất hiện.
【Ký chủ, có muốn đổi tích điểm để chuẩn bị quay về không?】
Tôi có chút không nỡ, nhưng vẫn gật đầu.
Nhận được năm mươi vạn, trở về hiện đại, tôi bỏ việc, b/án nhà, m/ua một tấm vé, đi đến một thành phố thật xa.
Lại m/ua một ngôi nhà nhỏ, đảm bảo cha mẹ không bao giờ tìm thấy tôi nữa.
Trong thời gian đó, em trai tôi dùng số lạ gọi một cuộc điện thoại.
"Chị, chị ở đâu đấy?"
"Bố mẹ tìm cho chị đối tượng tốt lắm, có tiền có quyền, đảm bảo nửa đời sau chị không phải chịu khổ."
Tôi: "Tốt thế à? Vậy thì em tự rửa sạch mông mà đi lấy đi."
Nó ở đầu dây bên kia ch/ửi bới om sòm.
Tôi bẻ sim điện thoại, ném xuống sông.
Hệ thống đã lâu không nói gì.
Nó nói phải quay về báo cáo, chắc phải một thời gian nữa mới về được.
Đôi khi tôi sẽ nhớ đến nó.
Cũng sẽ nhớ đến một người khác.
25
Nửa năm sau.
Thành phố tôi ở có tuyết rơi.
Rất dày, bay lả tả, rơi suốt cả ngày.
Buổi tối tôi giẫm tuyết đi m/ua đồ ăn, đứng ở ngã tư đợi đèn đỏ, nhìn bông tuyết dưới ánh đèn đường mà ngẩn người.
Có người kéo kéo góc áo tôi.
Tôi cúi đầu.
Là một cô bé, khuôn mặt đỏ bừng vì lạnh, cô bé chỉ tay về phía sau.
"Chị gái ơi, đằng sau có một anh trai nhìn chị khóc mãi, là bạn trai chị à? Hai người cãi nhau à?"
Tôi sững người: "Chị không có bạn trai."
Cô bé nghiêng đầu, lại chỉ tay: "Không phải người kia à?"
Tôi nhìn theo ngón tay cô bé quay đầu lại.
Trong ánh đèn vàng vọt, đứng đó một người.
Mặc bộ quần áo mỏng manh, trên vai phủ đầy tuyết, không biết đã đứng bao lâu rồi.
Hắn ngẩn ngơ nhìn tôi.
Tôi đứng sững tại chỗ.
Bên tai dường như mọi âm thanh trên thế giới đều biến mất, chỉ còn lại nhịp tim của chính mình.
Thình thịch... thình thịch... thình thịch...
Hắn bước về phía tôi, bước chân có chút vội vàng.
"Hứa Yểu?"
Tôi há miệng: "Sao chàng lại..."
Trong đầu bỗng vang lên một giọng nói: 【Ái chà! Hai người hội ngộ rồi à?】
Là hệ thống.
【Tôi còn định tạo bất ngờ cho cô đấy!】
Tôi: 【Hệ thống, chuyện này là sao? Sao chàng ấy lại...】
Hệ thống liến thoắng như đổ đậu:
【Sau khi tôi về, vốn tưởng là sẽ lỗ vốn trên người cô. Kết quả tác giả phát hiện nhân khí của phản diện cao hơn! Hơn nữa sau khi cô đi, hắn tìm cô đến phát đi/ên, suýt nữa thì đ/âm nam chính một nhát.】
【Tác giả liền sửa hắn thành nam chính. Sau khi tôi trói buộc hắn, hắn và nữ chính hợp tác, lật đổ Tống Viêm.】
Hệ thống giọng đầy tự hào.
【Hắn còn có tinh thần sự nghiệp hơn cô nhiều, một lòng cày tích điểm, đưa tôi lên top 1 rồi!】
【Tôi giờ là hệ thống vàng rồi đấy.】
Tôi sững người.
【Vậy sao chàng ấy qua đây được?】
Hệ thống: 【Yêu cầu của hắn là dùng toàn bộ tích điểm, đổi lấy thế giới của cô.】
Cố Kiêu g/ầy hơn trước một chút, nhưng đôi mắt lại sáng rực, không chớp mắt nhìn chằm chằm tôi, như sợ giây sau tôi sẽ biến mất.
"Sao chàng biết là tôi?"
Tôi hỏi.
"Thẩm Thanh Mộng không biết nấu cơm."
"Cô ấy gh/ét ta như thế, sao có thể đến an ủi ta?"
Cổ họng tôi thắt lại.
"Chàng biết từ bao giờ?"
Cố Kiêu cong khóe miệng, ôm tôi vào lòng.
"Biết ngay từ đầu rồi."